Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.
Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.
Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi. (4367 lượt xem)
24 46

  • Bạn đừng cười khi đứa con 3-4 tuổi của mình sợ tiếng giội nước trong bồn cầu hoặc tiếng còi hú. Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nên nói chuyện về nỗi sợ của con, bởi vì bé sẽ không bao giờ hết sợ hãi một thứ gì đó nếu như bạn cố tình phớt lờ chúng đi. Lo lắng là một trạng thái giúp chúng ta đối phó với những kinh nghiệm mới và tránh khỏi các nguy hiểm.

    Trẻ 3-4 tuổi có nhiều nỗi sợ hãi vì trí tưởng tượng của bé rất phong phú. Bé dễ lo lắng về các nhân vật không có thật, sức khỏe của bé (cả sức khỏe của bạn), cái chết và đau. Sợ bị đau là một nỗi sợ phổ biến khác của trẻ; đó là lý do tại sao các bé ở lứa tuổi này muốn che đi cả vết trầy xước hoặc vết đứt tay nhỏ nhất.

    Hầu hết các bé 3 đến 4 tuổi đều hết sợ khi cảm thấy an toàn hơn và quen với môi trường xung quanh. Bạn có thể giúp bé hết lo sợ theo các phương pháp dưới đây:

    Thừa nhận nỗi sợ của bé: Nỗi sợ của bé có vẻ như ngốc nghếch và vô lý, nhưng đó là điều có thật và quan trọng đối với bé. Bạn đừng cười khi bé nói rằng bé sợ tiếng giội nước trong bệ xí hoặc tiếng còi hú. Nên nói rằng bạn hiểu bé sợ điều gì. Nếu bạn bảo đảm và an ủi, bé sẽ hiểu rằng không có gì xấu hổ khi sợ hãi một điều gì đó. Hãy nói chuyện về nỗi sợ đó, bởi vì bé sẽ không bao giờ hết sợ hãi nếu bạn cố tình phớt lờ chúng đi. Bạn sẽ thất bại khi cố gắng thuyết phục rằng điều đó không có gì đáng sợ cả. Bé sẽ buồn hơn nếu bạn nói với bé rằng: “Không có gì phải sợ cả, con chó sẽ không làm con đau đâu”. Thay vì vậy, hãy thử nói rằng “Mẹ biết con sợ con chó. Nào, chúng ta hãy cùng đi qua. Nếu con không muốn vậy thì mẹ sẽ bế con qua.”

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nếu bạn nghĩ rằng nguồn gốc nỗi lo sợ của con xuất phát từ cảm giác giận dữ hoặc lo lắng khi đối mặt với những tình huống mới (như đến nhà một người bạn mới hoặc mới bắt đầu đi học), hãy tìm cách để bé diễn đạt cảm xúc của mình qua các trò chơi tưởng tượng. Hoặc bạn đoán trước cảm xúc của con: “Mẹ biết là đôi khi con muốn bạn ấy đi, nhưng rồi bạn sẽ chơi vui vẻ với con.”

    Dùng những đồ vật yêu thích: Một số bé ở lứa tuổi này vẫn thích những đồ vật thân thiết như cái chăn hoặc con gấu nhồi bông sờn cũ. Những đồ vật này có tác dụng an ủi bé khi bé cảm thấy lo lắng, đặc biệt trong thời gian có thay đổi như đi trẻ hoặc ngủ riêng. Những đồ vật yêu thích giúp bé cảm thấy thoải mái hơn khi gặp người lạ, tham gia một nhóm bạn hoặc đi gặp bác sĩ. Do đó, bạn hãy để bé cầm chiếc chăn hoặc những đồ chơi đặc biệt mà bé yêu thích.

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Bạn đừng khiến bé cảm thấy mình “trẻ con” khi mang theo những đồ vật đó, hoặc khăng khăng bắt bé để chúng ở nhà. Bé sẽ không cần mang theo những đồ vật này khi được 4 tuổi. Lúc đó, bé sẽ biết dùng cách khác để tự trấn an mình khi hoảng sợ.

    Giải thích: Đôi khi bé sẽ hết sợ hãi nếu bạn giải thích nỗi lo sợ của nó một cách đơn giản và hợp lý; nhưng từ ngữ phải có tính thuyết phục hơn so với khi bé 2 tuổi. Bạn có thể giúp bé không sợ lạc giữa đám đông khi nói với nó rằng “Chừng nào con còn ở gần mẹ và nắm tay mẹ, thì con sẽ không bị lạc. Nhưng nếu đột nhiên con lạc mẹ, con phải đứng im ở chỗ này, mẹ sẽ tìm thấy con.” Nếu những việc xẩy ra trong quá khứ khiến bé sợ hãi, như tiêm phòng chẳng hạn, đừng nói dối hoặc tô vẽ những kỷ niệm đó, nhưng cũng đừng nhắc đi nhắc lại. Hãy nhẹ nhàng nói với con rằng mũi tiêm có thể khiến bé đau đớn lúc đầu, nhưng sẽ nhanh và sau đó hai mẹ con có thể cùng chơi một trò vui.

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Điều quan trọng là bạn phải ở bên cạnh con trong lúc bé đau để chỉ cho nó thấy rằng, bạn ủng hộ việc tiêm phòng nhưng bạn cũng không bỏ rơi bé. Bạn còn có thể giúp con tìm hiểu về những thứ khiến bé sợ ở một khoảng cách an toàn;

    Giúp bé khắc phục nỗi lo sợ bằng cách cho xem sách, băng đĩa. Ví dụ, nếu bé ngại đi xe đạp bởi sợ ngã và xước đầu gối, bạn hãy đọc cho nó nghe những câu chuyện kể về một cậu bé tập đi xe đạp thành công mà không bị thương. Tương tự như vậy, bé có thể hết sợ những con quái vật dưới gầm giường nếu được xem một cuốn băng kể về một cậu bé giúp đỡ những con quái vật vui tính và thân thiện. Nếu bé sợ động vật, bạn hãy dẫn bé đi thăm vườn thú, nơi mà mọi người vuốt ve và cho thú ăn.

    Cùng nhau giải quyết vấn đề: Nếu con bạn sợ bóng tối, hãy bật đèn sáng. Trong quá trình thử nghiệm và gặp sai lầm, bạn và con sẽ tìm ra cách để giúp bé điều khiển những thứ gây sợ hãi. Bạn đừng mong bé khắc phục nỗi sợ trong một vài ngày. Bé phải mất vài tháng (thậm chí một năm) để vượt qua nỗi sợ đó. Nên luyện tập thông qua các trò chơi tưởng tượng. Nếu con bạn sợ bác sĩ, bạn hãy để bé đóng vai bác sĩ (cung cấp cho bé một bộ đồ chơi bác sĩ).

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nếu con bạn sợ người lạ, bạn hãy để bé chạm trán với những con búp bê hoặc những con giống nhồi bông. Nếu bé sợ các nhân vật phù thủy, bạn hãy cùng bé mặc những bộ quần áo của các nhân vật đó và vẽ mặt cho giống. Các bé từ 3 đến 4 tuổi còn học trấn an bằng cách chơi với bạn bè. Khi bé có một số bạn thân cùng chơi cải trang giống những con quái vật huyên náo hoặc làm một ngôi nhà ma, bé cảm thấy đó là những hoạt động vui vẻ chứ không phải đáng sợ. Bạn đừng tỏ ra sợ hãi. Nếu bé nhìn thấy bố mẹ cũng sợ đi máy bay, hoặc co rúm người lại khi đi vào phòng khám răng thì sau đó nó cũng sợ những thứ này.

    Do đó, hãy cố gắng vượt qua những nỗi sợ của chính bạn, hoặc ít nhất thì bạn cũng đừng thể hiện nỗi sợ ấy ra. Tuy nhiên, có thể thú nhận với bé rằng bạn không thích gặp nha sĩ giống như bé, nhưng vẫn đi khám để giữ răng khỏe mạnh. Khi bạn thú nhận như vậy, bé sẽ cảm thấy mình không cô đơn và điều đó giúp bé sẽ biết cách vượt qua nỗi sợ. Nếu nỗi sợ của con bạn lặp lại thường xuyên, chi phối các hoạt động bình thường hằng ngày (chẳng hạn không muốn đi ngủ do sợ bóng tối, hoặc không chịu ở nhà vì sợ nhìn thấy con chó), nên thảo luận với bác sĩ nhi, đặc biệt là khi bé ngày càng trở nên sợ hãi hơn. Bé có thể bị ám ảnh thật sự; nỗi ám ảnh đó là một nỗi sợ vô lý, dai dẳng và khi đó, bạn cần đến sự giúp đỡ của các nhà tâm lý.

  • Bạn đừng cười khi đứa con 3-4 tuổi của mình sợ tiếng giội nước trong bồn cầu hoặc tiếng còi hú. Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nên nói chuyện về nỗi sợ của con, bởi vì bé sẽ không bao giờ hết sợ hãi một thứ gì đó nếu như bạn cố tình phớt lờ chúng đi. Lo lắng là một trạng thái giúp chúng ta đối phó với những kinh nghiệm mới và tránh khỏi các nguy hiểm.

    Trẻ 3-4 tuổi có nhiều nỗi sợ hãi vì trí tưởng tượng của bé rất phong phú. Bé dễ lo lắng về các nhân vật không có thật, sức khỏe của bé (cả sức khỏe của bạn), cái chết và đau. Sợ bị đau là một nỗi sợ phổ biến khác của trẻ; đó là lý do tại sao các bé ở lứa tuổi này muốn che đi cả vết trầy xước hoặc vết đứt tay nhỏ nhất.

    Hầu hết các bé 3 đến 4 tuổi đều hết sợ khi cảm thấy an toàn hơn và quen với môi trường xung quanh. Bạn có thể giúp bé hết lo sợ theo các phương pháp dưới đây:

    Thừa nhận nỗi sợ của bé: Nỗi sợ của bé có vẻ như ngốc nghếch và vô lý, nhưng đó là điều có thật và quan trọng đối với bé. Bạn đừng cười khi bé nói rằng bé sợ tiếng giội nước trong bệ xí hoặc tiếng còi hú. Nên nói rằng bạn hiểu bé sợ điều gì. Nếu bạn bảo đảm và an ủi, bé sẽ hiểu rằng không có gì xấu hổ khi sợ hãi một điều gì đó. Hãy nói chuyện về nỗi sợ đó, bởi vì bé sẽ không bao giờ hết sợ hãi nếu bạn cố tình phớt lờ chúng đi. Bạn sẽ thất bại khi cố gắng thuyết phục rằng điều đó không có gì đáng sợ cả. Bé sẽ buồn hơn nếu bạn nói với bé rằng: “Không có gì phải sợ cả, con chó sẽ không làm con đau đâu”. Thay vì vậy, hãy thử nói rằng “Mẹ biết con sợ con chó. Nào, chúng ta hãy cùng đi qua. Nếu con không muốn vậy thì mẹ sẽ bế con qua.”

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nếu bạn nghĩ rằng nguồn gốc nỗi lo sợ của con xuất phát từ cảm giác giận dữ hoặc lo lắng khi đối mặt với những tình huống mới (như đến nhà một người bạn mới hoặc mới bắt đầu đi học), hãy tìm cách để bé diễn đạt cảm xúc của mình qua các trò chơi tưởng tượng. Hoặc bạn đoán trước cảm xúc của con: “Mẹ biết là đôi khi con muốn bạn ấy đi, nhưng rồi bạn sẽ chơi vui vẻ với con.”

    Dùng những đồ vật yêu thích: Một số bé ở lứa tuổi này vẫn thích những đồ vật thân thiết như cái chăn hoặc con gấu nhồi bông sờn cũ. Những đồ vật này có tác dụng an ủi bé khi bé cảm thấy lo lắng, đặc biệt trong thời gian có thay đổi như đi trẻ hoặc ngủ riêng. Những đồ vật yêu thích giúp bé cảm thấy thoải mái hơn khi gặp người lạ, tham gia một nhóm bạn hoặc đi gặp bác sĩ. Do đó, bạn hãy để bé cầm chiếc chăn hoặc những đồ chơi đặc biệt mà bé yêu thích.

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Bạn đừng khiến bé cảm thấy mình “trẻ con” khi mang theo những đồ vật đó, hoặc khăng khăng bắt bé để chúng ở nhà. Bé sẽ không cần mang theo những đồ vật này khi được 4 tuổi. Lúc đó, bé sẽ biết dùng cách khác để tự trấn an mình khi hoảng sợ.

    Giải thích: Đôi khi bé sẽ hết sợ hãi nếu bạn giải thích nỗi lo sợ của nó một cách đơn giản và hợp lý; nhưng từ ngữ phải có tính thuyết phục hơn so với khi bé 2 tuổi. Bạn có thể giúp bé không sợ lạc giữa đám đông khi nói với nó rằng “Chừng nào con còn ở gần mẹ và nắm tay mẹ, thì con sẽ không bị lạc. Nhưng nếu đột nhiên con lạc mẹ, con phải đứng im ở chỗ này, mẹ sẽ tìm thấy con.” Nếu những việc xẩy ra trong quá khứ khiến bé sợ hãi, như tiêm phòng chẳng hạn, đừng nói dối hoặc tô vẽ những kỷ niệm đó, nhưng cũng đừng nhắc đi nhắc lại. Hãy nhẹ nhàng nói với con rằng mũi tiêm có thể khiến bé đau đớn lúc đầu, nhưng sẽ nhanh và sau đó hai mẹ con có thể cùng chơi một trò vui.

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Điều quan trọng là bạn phải ở bên cạnh con trong lúc bé đau để chỉ cho nó thấy rằng, bạn ủng hộ việc tiêm phòng nhưng bạn cũng không bỏ rơi bé. Bạn còn có thể giúp con tìm hiểu về những thứ khiến bé sợ ở một khoảng cách an toàn;

    Giúp bé khắc phục nỗi lo sợ bằng cách cho xem sách, băng đĩa. Ví dụ, nếu bé ngại đi xe đạp bởi sợ ngã và xước đầu gối, bạn hãy đọc cho nó nghe những câu chuyện kể về một cậu bé tập đi xe đạp thành công mà không bị thương. Tương tự như vậy, bé có thể hết sợ những con quái vật dưới gầm giường nếu được xem một cuốn băng kể về một cậu bé giúp đỡ những con quái vật vui tính và thân thiện. Nếu bé sợ động vật, bạn hãy dẫn bé đi thăm vườn thú, nơi mà mọi người vuốt ve và cho thú ăn.

    Cùng nhau giải quyết vấn đề: Nếu con bạn sợ bóng tối, hãy bật đèn sáng. Trong quá trình thử nghiệm và gặp sai lầm, bạn và con sẽ tìm ra cách để giúp bé điều khiển những thứ gây sợ hãi. Bạn đừng mong bé khắc phục nỗi sợ trong một vài ngày. Bé phải mất vài tháng (thậm chí một năm) để vượt qua nỗi sợ đó. Nên luyện tập thông qua các trò chơi tưởng tượng. Nếu con bạn sợ bác sĩ, bạn hãy để bé đóng vai bác sĩ (cung cấp cho bé một bộ đồ chơi bác sĩ).

    Bé nhút nhát quá - Làm thế nào để giúp con bớt sợ hãi.

    Nếu con bạn sợ người lạ, bạn hãy để bé chạm trán với những con búp bê hoặc những con giống nhồi bông. Nếu bé sợ các nhân vật phù thủy, bạn hãy cùng bé mặc những bộ quần áo của các nhân vật đó và vẽ mặt cho giống. Các bé từ 3 đến 4 tuổi còn học trấn an bằng cách chơi với bạn bè. Khi bé có một số bạn thân cùng chơi cải trang giống những con quái vật huyên náo hoặc làm một ngôi nhà ma, bé cảm thấy đó là những hoạt động vui vẻ chứ không phải đáng sợ. Bạn đừng tỏ ra sợ hãi. Nếu bé nhìn thấy bố mẹ cũng sợ đi máy bay, hoặc co rúm người lại khi đi vào phòng khám răng thì sau đó nó cũng sợ những thứ này.

    Do đó, hãy cố gắng vượt qua những nỗi sợ của chính bạn, hoặc ít nhất thì bạn cũng đừng thể hiện nỗi sợ ấy ra. Tuy nhiên, có thể thú nhận với bé rằng bạn không thích gặp nha sĩ giống như bé, nhưng vẫn đi khám để giữ răng khỏe mạnh. Khi bạn thú nhận như vậy, bé sẽ cảm thấy mình không cô đơn và điều đó giúp bé sẽ biết cách vượt qua nỗi sợ. Nếu nỗi sợ của con bạn lặp lại thường xuyên, chi phối các hoạt động bình thường hằng ngày (chẳng hạn không muốn đi ngủ do sợ bóng tối, hoặc không chịu ở nhà vì sợ nhìn thấy con chó), nên thảo luận với bác sĩ nhi, đặc biệt là khi bé ngày càng trở nên sợ hãi hơn. Bé có thể bị ám ảnh thật sự; nỗi ám ảnh đó là một nỗi sợ vô lý, dai dẳng và khi đó, bạn cần đến sự giúp đỡ của các nhà tâm lý.


  • Xem 46 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: m3629
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • hoahngxanh hoahngxanh Bình luận được nhiều chia sẻ.
  • Phải tập cho con quen xử lý sự cố chổ đông người là con dạn dĩ hẳn ra
    Suty có kinh nghiệm như thế này, khi đưa con đi chơi, nếu cần tiếp xúc với người khác như mua bánh, mua nước là Suty sẽ hướng dẫn con tự làm với mẹ đứng phía sau.

    Thậm chí con muốn đi WC thì bày con cách hỏi mấy chủ bảo vệ hay mấy co phục vụ quán nước, rồi kêu tính tiền Suty cũng nhờ con nói với chú/cô "cô ơi tính tiền cho ba mẹ con về" heheheh, nói lễ phép thì hầu như ai cũng xoa đầu khen con giỏi nên con rất thích. Nói chung là không làm được ngay đâu, phải kiên nhẫn từ từ rồi con sẽ quen thôi

    Nhớ là con làm xong là khen liền, hay là con nói nhỏ quá thì nhắc con lần sau nói lớn hơn chứ không bắt buộc con phải làm được liền ngay lúc đó. Nhiều mẹ cứ nghĩ chuệyn ấy dễ mà làm không xong cứ bắt làm đi làm lại thì bé sẽ vừa thấy xxấu hổ vừa thấy sợ.

    Còn lý do phải làm thị mẹ phải lý sự một chút, nào là con phải tập để khi mẹ vắng nhà hay đi chơi với khách thì phải tự xử lý được... Nói chung với con gái Suty thì thấy có tiến bộ rõ rệt.

    vài kinh nghiệm bản thân share cùng các mẹ.

    Chi tiết
  • Đọc bài của mẹ nó thấy chí lí thật. Cu tý nhà tớ mới có 13 tháng tuổi nhưng rất sợ các đồ vật kêu chít chít (đây là thứ duy nhất cu cậu sợ). Hôm trước mua cho hắn một đôi xăng đan kêu chít chít thế là bây giờ nhất quyết không đi bất cứ loại dép nào nữa. Chả biết làm thế nào?

  • Bé nhà mình 2 tuổi. Sợ tất cả các loại thú bông dù to hay nhỏ. Sợ búp bê và các đồ chơi hình thú bằng nhựa hay bằng bông. Sợ nhất là thú nhún. Sợ đến nỗi xem trênTV mà cũng sợ nữa . Mỗi lần sợ là nhắm tịt mắt lại, co hết tay chân lên và khóc. Gặp người lạ thì ôm chặt lấy bố mẹ. VC mình cũng thường xuyên cho bé đi chơi đây đó lắm nhưng càng lớn bé càng nhát. Bé sắp đi học rồi, mà lớp học thì toàn đồ chơi thú bông và búp bê thôi. Mình lo quá vừa lạ chổ vừa sợ thế này chẳng biết có đi học được không? Có mẹ nào có con nhát như bé nhà mình không nhỉ? Hay là phải đưa bé đi khám ở đâu không? Mẹ nào có kinh nghiệm hay chỉ giúp mình với nhé.

  • @bekhoaitay Con nhà này cũng sợ những gì kêu chít chít. Hôm sinh nhật được tặng mấy con chút chít chị GV thấy hay nên bóp cho nó kêu thế là con bé sợ khóc ầm lên. Cứ nhìn thấy con chút chít là lại chỉ rồi mếu. Thương con quá cất hết đi rồi.

  • Theo mình, cũng phải nên để bé sợ 1 thứ gì đó. Như Cu Bin nhà mình chẳng hạn, mới 11 tháng tuổi nghịch phá đủ mọi thứ, chẳng sợ ai cả, chỉ sợ mỗi Ông già Noel thôi.
    May là có ông Noel không thì mình cũng bó tay.
  • Bé nhà mình đang tuổi lên 3 đây. Dạo này tự dưng bé sợ cây đỗ mỗi khi có gió. Và cứ như vậy thì bé cứ ru rú trong nhà và hãi cả ra công viên. Mình giải thích suốt 1 tuần này ko ăn thua.
    Mẹ nào có chiêu nào chỉ giáo ko ạ?
    Cần nói rỏ là nổi sợ trên hình như xuất phát từ truyện Tấm Cám, đoan Tấm ngã từ cây cau và biến thành con chim Vàng Anh

  • Nhà này cả đứa 5 tuổi đến đứa 3 tuổi đều sợ gián. Nguyên nhân: chắc tại "đứa" mẹ cũng thế. Từ ngày "đứa" mẹ lấy hết tinh thần đứng nhơn nhơn trước mặt con gián, tay lăm lăm cái chổi...đập , thì hai đứa con tinh thần được củng cố rất nhiều. Tim đã có "hành động dũng cảm" cầm chổi đuổi gián cứu... mẹ!
  • Ui trời con tui cũng sợ gián lắm bà ạ, mà con gián có gì mà sợ chứ Hôm qua trời mưu giông gió nó bắt đóng hết cửa kính và cửa chính lại, ngộp chết luôn, chỉ vì nàng ấy sợ...gió thổi cái màn bay bay

  • Con gái mình được 8,5 tháng rồi nhưng nhát quá. Hàng ngày ở nhà bà bế ra sân chơi, ngồi đu quay vui vẻ, có mấy đứa trẻ trong ngõ cũng bằng lứa, con mình cũng chơi cùng. Nhưng không hiểu sao, bế nó ra chỗ đông người như siêu thi, bờ hồ.. thì nó khóc thét lên, nhất định không cho vào. Hôm vừa rồi, cơ quan mình tổ chức trung thu, có rất đông bọn trẻ con và người lớn thế mà nó khóc, khóc đến nỗi mình phải cho về luôn, không dám ở đó nữa. Có lẽ tại vợ chồng mình ít cho cháu ra ngoài quá (do đi làm về, cơm nước ăn uống xong thì cũng tối mất rồi, chẳng đi đâu được). Các mẹ cho mình vài ý kiến với, chứ con gái mà cư nhát thế thì..

  • Uh mebibum cu chuij kho cho con di choi o cong vien nha trehay o ngay khu tap the. cacs me dax tung banf den muc nay roi. ban xem o -phan muc luc the nao cung co. chuc con gai chong manh dan nhe
  • Bé nhà mình còn 10 ngày nữa là tròn 6 tháng nhưng bé nhát quá. Bà nội bé đến chăm bé mà bé lại khóc thét lên chứ! Ai đến chơi, bé cũng khóc. Chắc tại mình ít cho bé tiếp xúc với người ngoài quá nên bé nhát như vậy. Chắc mình phải cho bé ra ngoài đường nhiều hơn mới được nhỉ? Ah! Lại còn thế này nữa chứ! Cứ mỗi lần có ai ho hay hắt xì hơi là bé lại khóc thét lên, dỗ mãi mới nín nhưng phải rất lâu sau mới dám nhìn hay để người đó bế đấy! Thật là nguy hiểm, phải không các mẹ?
  • Bé nhà mình thì đã 14 tháng rồi, thế mà không theo ai trừ bố mẹ và bà trông bé. Bé có thể chơi với người lạ nhưng với điều kiện là có bố mẹ hoặc bà bên cạnh. Mình cho rằng không phải bé nhà mình nhát mà là bé hư. Đến nỗi bà vào toilet mà bé khóc khản cả cổ. Mình lo lắm, chán nữa, không hiểu cứ thế này thì đi nhà trẻ làm sao.
  • Con mình cũng vậy ,lúc 3 tháng còn gởi nhờ nhưng sau đó thì kô thể nào gởi ai ( có thể lúc đó bé đã nhận biết được bố mẹ ) vì điều kiện ở xa ông bà cha mẹ nên chẳng tiếp xúc với ai , vì mình thì ít ra đường lúc đầu thì còn đỡ càng sau bé càng nhát , bây giờ ai đến nhà là khóc , bám chặt lấy mẹ , mình đã cho đi siêu thị thì nhìn ngơ ngác kô khóc ,suốt ngày ở trong nhà , trong nhà thì như con gấu ra ngoài thì như thỏ , mùa đông đến càng khó , , kiểu này chắc khó có thể gởi trẻ để đi làm đây.

  • Chào các mẹ, con mình là con gái, năm nay 6 tuổi rồi, sắp sửa đi học lớp 1 mà mình có vấn đề này muốn hỏi các mẹ tư vấn. Cháu quá nhát. cái này phải nói rõ thêm là ở nhà thì không nhát, nghịc ngợm, nói nhiều, chạy nhảy, lý sự ...nói chúng là mọi thứ đều rất bình thường như các bé ở tuổi đó, nhưng chỉ khi đến lớp hoặc chỗ đông người mới thấy cháu nhát. Điển hình là đi học bao lâu rồi mà không nhớ hết tên các bạn ở lớp, thậm chí tên cô mãi mới nhớ hết. Về nhà thì bảo mẹ là ở lớp các bạn toàn hít le con, mình có đến hỏi cô thì cô bảo là cháu rất ít chơi với các bạn ở lớp, chỉ chơi với một số bạn cháu đã biết, bạn mới là không chơi, cô hỏi thì nói rất nhỏ, nhút nhát, ... Mình đang rất lo, có mẹ nào tư vấn hộ mình ko với, cám ơn các mẹ.

  • Con mình khi 4t cũng thế này, thậm chí đi đâu có ai hỏi chuyện thì rúc ra sau mẹ, rồi mình suy nghĩ mãi, một phần do hệ thống giáo dục của mình ko khuyến khích trẻ, mà con mình đã nhát lại càng nhát. Đến lớp các em càng ngồi im, ít vận động. ít nghịch ngợm, hiếu động cô càng thích.
    Như con tớ lúc đó, đi vệ sinh ko dám đi, uống nước ko dám uống, thực ra cô giáo ko đến nỗi cấm nhưng nó biết cô ko thích nên ko dám luôn, con gái chúng nó vốn nhạy cảm hơn con trai.

    Rồi tớ quyết định chuyển cho con sang Just Kid (ko quảng cáo đâu ợ, hic), nói chung tớ nghĩ các trường mầm non giáo dục theo kiểu nước ngoài là khuyến khích các em thì tốt cho con mình hơn....
    Bây giờ thì con tớ tiến bộ mà ai cũng phải nhiên, cháu ra đường gặp Tây chủ động nói Tiéng Anh, gặp ai cũng hay chào hỏi, đặc biệt là ng già, sẵn sàng lên hát hoặc múa trước đám đông, điều mà ngày xưa tớ chả dám mơ.

    Rồi thì năm tới tớ lại cho con vào lớp 1 công lập, vì con cũng bạo dạn rồi, vả lại mẹ cũng ko đủ tiền cho con học ở những trường mà mẹ rất thích
  • Con mình cũng rất nhút nhát, nhất là cái khoản nó rất sợ bị các bạn chê, hay cười trước một hành động của nó. Nếu nó tự tin thì rất hoạt bát nhưng cứ thấy ai nhìn một cái là lại khóc mếu máo ngay, mình đang tính cho cháu hoạt động thêm nhiều nữa ở cung thiếu nhi hoặc các khu vui chơi thường xuyên.
  • Con mình hồi học trường MG cũ cũng nhút nhát mặc dù ở nhà cháu lanh lợi lắm, thế là mình chuyển trường khác, môi trường mới tốt hơn, chủ yếu là các cô đấy, cô tạo điều kiện cho cháu vui đùa thì cháu mới dạn dĩ, giờ thì OK lắm, thậm chí còn nhanh nhạy, năng động hơn hồi chưa từng đi học.

  • Con gái mình gần 3 tuổi cũng nhát hít, ở nhà thì chỉ toàn chơi trò bạo lực như nhảy từ trên ghế xuống, phi ngựa thì cắm cả cổ con ngựa xuống đất đến nỗi bây giờ để cả thẹo, thích múa gậy vèo vèo, bong bóng thì thổi thật to rồi bảo mẹ kéo ra cho kêu tẹt tẹt....nói chung là chẳng dịu dàng tẹo nào. Thế mà khi ra đường thì đích thị là 1 cô nàng nhút nhát, thấy người lạ thì rúm ró, đang chơi mà có bạn nào đến gần thì mắt cứ ầng ậc nước bấu lấy mẹ cầu cứu, gặp người quen bảo chào thì phải năn nỉ gãy cả lưỡi làm nhiều phen mẹ mắc cỡ muốn chết, rõ chán.Mình muốn con gái mình dạn dĩ chút mà chả biết cách nào, có mẹ nào giúp mình ko?
  • ôi, các mẹ còn chuyển trường được thì tốt quá, chứ như con nhà tớ, chuyển trường thì kéo theo bao nhiêu vấn đề, cái đơn giản nhất là ko có người đưa đi đón về. Vả lại con tớ sắp đi học rồi, học nhiều lắm cũng chỉ nửa năm mẫu giáo nữa thôi mà lại chuyển trường thì ngại quá. Các mẹ có cách nào khác ngoài cách chuyển trường không, ví dụ tham gia thêm các lớp học gì đó ý, tớ thấy có lớp DIY của mấy mẹ trên này tham gia đấy, ko biết tham gia có hiệu quả không nhỉ, chứ con nhút nhát quá thấy thương con lắm, mà mình có ở kè kè bên nó đâu để bảo vệ cho nó được, cái chính là nó phải tự học cách tự tin để tiép xúc ý, các mẹ tư vấn giúp tớ cái. Sắp học lớp 1 rồi mà nhát như cáy thì học làm sao.

  • Bạn cho bé đi tham gia các lớp học ngoại khóa như tiếng Anh, học múa, học đàn ...(lớp tập thể nhé) mục đích là để con giao lưu thôi chứ ko đặt ra các yêu cầu về chuyện con phải đàn hay múa giỏi. Tớ nghĩ là phải dần dần thôi mẹ nó ạ
  • @Pizza Tuti nhà mình năm ngoái cũng thế. Đi đâu cũng bám mẹ, chả thấy tự tin chút nào. Trước khi sinh bé thứ 2 mình phải cho tham gia 1 lớp ở Trung tâm Vì bé thơ ở ngõ 74 đường Giải Phóng và đến hè thì lên Cung thiếu nhi tham gia đấy. Bây giờ thì tình hình tiến bộ rõ rệt khác hẳn, có thể bây giờ là thừa tự tin. Đi học k cần mẹ phải đưa vào tận lớp, học tiếng Anh k cần mẹ ngồi ở ngoài, tự xử lý các tình huống được rồi. Cả hai bố mẹ đều yên tâm và cảm thấy yên tâm con có đủ tự tin bước vào lớp 1 được rồi.
  • @tutibimbim Ôi, con tớ thì đi học mẹ cũng ko đưa vào lớp, chỉ đến cửa thôi là tự vào cất dép, ba lô, rồi khoanh tay chào mẹ, rồi đi học vẽ thêm mẹ cũng để kệ cho tự vào lớp, tự làm các thứ như là lấy bút vẽ, giấy.., nhưng mà nó làm tất cả các thứ đấy là vì cô bảo nó là lần sau các con phải tự vào lớp, ko được để bố mẹ dẫn vào, tức là nó sợ cô thì nó làm, chứ không phải tự động nó làm. Nhuwng có lẽ tớ cũng phải cho tham gia thêm các hoạt động tập thể, nhưng mà xét đi xét lại thì tớ thấy tớ cũng chăm đưa con đi chơi lắm mà, cái gì cũng cho tham gia, đâu có giữ rịt ở nhà đâu, mà sao nó vẫn nhát vậy. Ngoài cách tham gia thêm các lớp tập thể thì nên làm những gì nữa các mẹ. Mà đặc biệt nhé, nếu ở lớp các bạn có trêu, hoặc cùng lắm là đánh cho thì cũng chả biết tự vệ đâu, chả đánh lại , cùng lắm là mách cô, mà mách cô nó bảo cô cũng chả để ý vì đông bạn quá. thế mới buồn

  • @mebau_htt Tớ cùng cảnh với mẹ này , bé nhà mình cũng vậy ,bình thường ở nhà lý sự rất nhiều , nói luôn mồm , nghịch ngợm lắm nhưng cứ chỗ đông người thì nhút nhát nói năng thì lý nha lý nhí , mình thấy con vậy cũng lo lắng lắm , cũng để ý và quan sát cách các cô đối xử và dậy dỗ trẻ để tìm ra nguyên nhân tại sao con cứ đến lớp là thấy nhút nhát không bạo dạn tự tin , và mình nhận ra một số điều ...đây cũng là lý do để mình quyết định chuyển con sang Just kid , hy vọng bé nhà mình cũng bạo dạn tự tin hơn như nhà mebau_htt

  • @Pizza Con tớ ngày xưa y hệt bé nhà bạn luôn, phải nói là cháu cực ngoan, vì sợ cô quá Thực ra cô có chê bai cháu bao giờ đâu, nhg mẹ thấy con nhát quá nên le, mà cũng cho đi chơi suốt vì 2 VC đi như ngựa vía, vậy mà ko tiến bộ mấy, vì đi chơi chắc gặp bạn bố mẹ nhiều hơn bạn cùng tuổi bé. Thoi mẹ cháu cứ cho cháo tham gia các lớp sinh hoạt tập thể, tớ tin rằng bé sẽ tiến bộ thôi

    @mẹ ThụcAnh: tuy rằng có 1 số điểm đôi khi mình ko hài lòng lắm với JK, nhưng về cơ bản là ok và con tiến bộ và khi mình góp ý cho bác Hà (hiệu trưởng) thì được tiếp thu và sửa đổi, đặc biệt là ko lo con côn bị trù dập. Chúc bé nhà bạn sẽ vui và thích đến trường
  • Phải tập cho con quen xử lý sự cố chổ đông người là con dạn dĩ hẳn ra
    Suty có kinh nghiệm như thế này, khi đưa con đi chơi, nếu cần tiếp xúc với người khác như mua bánh, mua nước là Suty sẽ hướng dẫn con tự làm với mẹ đứng phía sau.

    Thậm chí con muốn đi WC thì bày con cách hỏi mấy chủ bảo vệ hay mấy co phục vụ quán nước, rồi kêu tính tiền Suty cũng nhờ con nói với chú/cô "cô ơi tính tiền cho ba mẹ con về" heheheh, nói lễ phép thì hầu như ai cũng xoa đầu khen con giỏi nên con rất thích. Nói chung là không làm được ngay đâu, phải kiên nhẫn từ từ rồi con sẽ quen thôi

    Nhớ là con làm xong là khen liền, hay là con nói nhỏ quá thì nhắc con lần sau nói lớn hơn chứ không bắt buộc con phải làm được liền ngay lúc đó. Nhiều mẹ cứ nghĩ chuệyn ấy dễ mà làm không xong cứ bắt làm đi làm lại thì bé sẽ vừa thấy xxấu hổ vừa thấy sợ.

    Còn lý do phải làm thị mẹ phải lý sự một chút, nào là con phải tập để khi mẹ vắng nhà hay đi chơi với khách thì phải tự xử lý được... Nói chung với con gái Suty thì thấy có tiến bộ rõ rệt.

    vài kinh nghiệm bản thân share cùng các mẹ.

  • @suty Cam on mẹ Suti, cũng là một cách hay nhỉ, mình sẽ áp dụng. Con nhát quá chán lắm các mẹ ạ, vừa chán vừa thương nó. Tớ cứ cho nó đến lớp là tớ thấy thái độ nó khác hẳn, sợ sệt hẳn, mặc dù cô cũng chẳng bao giờ mắng nó. (nhưng cũng chả bao giờ trò chuyện như kiểu tâm sự với nó cả). Chẳng hạn như chải đầu thôi chẳng hạn, ở nhà mẹ chải tóc cho hay ai chải cho thì kêu ca là đau, rồi mẹ không biết chải, mình mới hỏi ở lớp cô chải thế nào thì nói là cô chải cũng đau, lại hỏi thế con có bảo là cô ơi con đau không thì trả lời là con ko dám. Thế cơ chứ lị. còn sinh hoạt góc ở lớp thì chỉ tham gia góc đọc truyện, mặc dù chưa biết đọc, chỉ ngồi xem tranh trong khi các bạn khác chơi các trò náo nhiệt hơn nhiều, cô cũng chả nhắc đâu, học trường công có khi ở đâu cũng thế các mẹ nhỉ, mà trường con tớ cũng là trường điểm về cơ sở vật chất và cách dạy dỗ nhé. Mình cũng chả thấy các cô quát cháu bao giờ, nhưng các cô luôn dùng giọng rất nghiêm để nói, ko nhẹ nhàng như mình nói đâu, hay là phải thế các con mới cứng rắn nhỉ?

  • bé nhà em dạo này tự dưng cứ sợ gió, thấy gió cứ co rúm vào, bố đi xem cũng kêu bố đi nhanh con sợ gió (mà thật ra bố có đi nhanh đâu)..hic...em chẳng biết làm sao nữa..huhu
  • Cu lớn nhà mình 5 tuổi rất thích xem film về thảm họa tự nhiên như sóng thần, lốc xoáy, động đất nhưng xem xong thì bây giờ mỗi lần có mưa hay sấm chớp lại sợ dúm người vào, trời mưa có sấm thì không dám đi ra sân. Mình phải thuyết phục và giải thích mãi. Bây giờ thì xóa cả film đó đi không cho xem rồi.
  • @hoainguyen em thì chẳng biết tại sao bạn ý lại sợ gió...cứ nghĩ đến gió là lại kêu sợ, chẳng biết có phải cho đi kt tâm lý không???hic
  • Gái nhà mình sắp 6 tuổi rồi, có nỗi sợ hãi cực kỳ không giống ai: Sợ chương trình Hãy chọn giá đúng và Trò chơi âm nhạc! Nghe tiếng nhạc của 2 chương trình này là nó hốt hoảng lắm ý.
    Hồi trước sợ tiếng máy hút bụi, bây giờ chữa được rồi
    Còn 1 list những điều sợ hãi nữa, không biết bao giờ mới khỏi
  • @2855 Ô hô, giống cu Khoai nhà mình rồi. Bé nhà mình 2 tuổi, cứ bao giờ đến đoạn : ¨Biên tập viên ANHHHH.... TUÂNNNNSNNN¨ và ¨HAYXYYYYY .... CHỌNNNNN.... GIÁ........ ĐÚNGGGG¨ là thôi rồi, nước mắt nước mũi lem nhem, thổn thức mãi. Mình phải chuyển kênh hay là mắng cái tivi 1 lúc thì mới thôi. Ngoài ra còn có Đuổi hình bắt chữ, Ô cửa bí mật. Mình nghĩ chắc có 1 số chỗ tần số âm thanh ¨đạt ngưỡng¨, chạm đúng dây thần kinh SỢ nên làm các bé khóc. Tốt nhất là biết trước thì cứ tránh ra.
  • @hoang_tu_be Hê hê may quá, cứ tưởng con nhà tớ độc nhất vô nhị cơ đấy, hóa ra cũng có người cùng cảnh ngộ. Con nhà tớ sợ 2 chương trình đấy đến mức hoảng hốt, phải chuyển kênh khác ngay. Lúc đầu mình định mặc kệ, cứ bắt nghe cho quen, nhưng sau nghĩ lại nhỡ nó khiếp sợ quá ảnh hưởng thần kinh nên thôi
  • Con mình 10 tháng, sợ ở 1 mình. Trông nó mà ko thể đi toa lét được cơ.hic. Nhiều lần giả bộ chơi ú òa với bé để kiếm cớ cho bé ở 1 mình. Vậy mà cũng ko cải thiện . ai có kinh nghiệm HELP mình vụ này nha thanks

    Sợ bong bay. Vì con cháu ở nhà lấy bong bay đập bôm bốp vào đầu bé, nổ tung. Nên chỉ cần thấy bong bay lại gần là khóc lóc. Nghe thấy thương.

    Sợ người lạ, ko cho người lạ bế. Mình cứ mang bé ra đường chơi, gặp ai cũng tạo cơ hội cho bé tiếp xúc. Kết quả, bé biết tám, nhiều chuyện với người lạ và cươi tươi rạng rỡ khi có ai hỏi thăm, nhưng vẫn ko cho bế ( trừ 1 số người lạ, tại sao nhỉ?)

    Sợ đồ chơi mới, có tiếng kêu to như thảm nhạc, ô tô có nhạc. Khi đã quen rùi hết sợ thì bé….đập để tìm hiểu.

  • @hongxanhdo Những cái sợ: sợ ở 1 mình, ko theo người lạ. Lý do: bạn bế và ở bên bé quá nhiều, hị hị.
  • @2855 Bé nhà em cũng sợ tiếng máy hút bụi, sợ sấm, sợ những tiếng khoan cắt bê tông...Em chưa biết làm sao cho con hết sợ nữa, nhiều khi con nghe thấy tiếng máy khoan cắt từ xa mình còn phải nghe mãi mới thấy mà nó đã khóc thét rùi, bất lực quá!


  • Trẻ nhỏ mà bạ, sợ là chuyện bình thường thui a`

  • BÌnh thường thui, hj`
  • Thế mới là trẻ con. Con nhà mình xem tivi có ông da đen cũng tái mét mặt. Về quê bị con mèo nhìn cũng sợ, đi xem con vịt nó bơi, tới lúc nó ngụp đầu xuống để mò cũng khóc ... tóm lại thấy cái gì lạ cũng hoảng hồn. Nhưng bây giờ anh chàng bặm trợn nhất xóm đấy ạ. Chỉ có điều người lớn đừng thấy trẻ nhát mà đùa, đặc biệt đừng dọa " Ăn đi/ ngủ đi không (con nọ con kia) cắn ..." , trẻ sẽ càng nhát thêm.
  • Mới phát hiện ra thêm là con gái sợ máu khủng khiếp. Hôm trước nàng bị ngã sứt đầu gối, hơi rớm máu, nàng gào lên “chết rồi, máu con rơi cả xuống đất!” Mình nhìn xuống hóa ra là mảnh nhựa màu đỏ của đồ chơi!!! Giải thích mãi mới nín.
    Hôm qua đi đứng thế nào lại ngã, mình nấu cơm thì nghe tiếng gào “con lại bị chảy máu rồi”, Mẹ vào thấy con ngồi trên nền nhà, vết xước đang đóng vảy ở đầu gối chảy máu tí tẹo. Bảo đứng lên thì khóc lóc “đau lắm con không thể đứng được” Thế thì mẹ kéo dậy nhé, nàng ta cứ thẳng đơ chân ra mẹ không kéo dậy nổi. Mình cười rũ rượi vì có miếng sứt bé tí mà làm như gãy xương rồi ấy. Mẹ cười mãi làm con đang mếu máo cũng phì cười.
    Đến chết vì cái tính nhút nhát
  • Con tớ thì lại nhát khủng khiếp luôn mà tớ chịu không làm sao cải thiện được tình hình. Cả nhà xem đá bóng, bỗng nổi hứng lên "Vào" rõ to như ai nhưng đến lúc đến lúc có pha ghi bàn thật, mọi người hào hứng hô thì nàng ta lại khiếp hãi khóc thét lên. Hoặc đông người ở nhà, sai bảo gì cũng làm theo cun cút nhưng khi 3 mẹ con ở nhà trông nhau, nhờ nàng ấy lấy hộ cái khăn cho em thì lại chạy ra nấp sau lưng mẹ nói: "Mẹ "nhấy" đi". bó tay.
  • @hoang_tu_be Chết cười với tụi nhỏ. Bé nhà tớ thì sợ các đấng mày râu, sợ cả bố. Nhất là khi xem thời sự, cứ mỗi lần a Quang Minh xuất hiện là cô nàng hốt hoảng trốn vào lòng mẹ. Mình tập cho bé bằng cách gọi chú Minh ơi, anh Bình,...hôm nay a đáng yêu thế! E chào anh nhé, a kể chuyện hay thế! ... hôm nào chú gửi sách cho cháu nhé...túm lại khen ngợi hết nhời, và nói như quen thân lắm. Dần dần bé cũng quen, và giờ dạn dĩ rồi đó.
  • Bé nhà mình nhìn thấy 2 người make love trên tivi là gào ầm lên "đánh nhau", pó tay con!
  • Nghĩ đến cũng buồn cười ra phết, bên cạnh nhà mình có nhà làm sắt, mỗi lần có tiếng sắt khua bên cạnh là con mình sợ hết hồn, nghe tiếng mấy chú thợ sắt giẫm lên sắt cũng sợ, thế là mình bế cu sang hẳn nhà hàng xóm cho cầm gậy gõ sắt cho kêu ầm ĩ rồi 2 mẹ con giẫm lên sắt cho nó kêu.Thế là từ đấy cu ko sợ nữa, mỗi lần nghe tiếng sắt kêu là bảo mẹ ơi mấy chú thợ nghịch sắt...he..he.
  • Sợ hãi là một hiện tượng thường thấy trong trẻ nhỏ và đó là một điều tự nhiên trong quá trình phát triển. Phần lớn nỗi sợ của trẻ nhỏ là ở mức độ nhẹ và tự đến rồi đi ở các lứa tuổi khác nhau. Nhưng dù sao một số trẻ có những nỗi sợ quá mạnh ngăn cản các em làm những việc các em muốn và cần trong cuộc sống. Trẻ em có thể học cách đối phó với nỗi sợ hãi với sự giúp đỡ của cha mẹ. Sau đây là một vài gợi ý mà mình đã có tìm hiểu giúp bố mẹ dạy con cách đối phó và làm giảm nối sợ hãi:
    + Đến gặp bác sĩ tâm lý: Cẩn thận là luôn cần thiết, nếu có vấn đề về tâm lý thì những chuyên gia sẽ cho bạn những lời khuyên quý giá.
    + Cho con đến trường : Trẻ con thường đối phó tốt hơn với những trải nghiệm gây sợ hãi và mới nếu chúng ở cùng với những đứa trẻ cùng tuổi khác. Ví dụ, nếu trẻ sợ bắt đầu đi học ở trường mới thì việc đến thăm trường với một vài trẻ đã đến trường rồi là rất hữu ích. Trẻ khác có thể nói với con bạn về trường học và giúp con bạn cảm thấy thoải mái. Trẻ khác cũng có thể là một tấm gương tốt về việc đối phó với những tình huống mà con bạn sợ. Từ từ giới thiệu con bạn với những tình huống mới để chỉ cho chúng thấy là chúng được an toàn. Tuy nhiên, bạn hãy chọn cho con một môi trường thân thiện, nếu gia đình có điều kiện thì có thể tìm cho con trường tư có chất lượng thực sự tốt, có số lượng học sinh trong lớp vừa phải(dưới 20), tỉ lệ cô giáo trên học sinh thấp, cô gần gũi, yêu nghề…Cháu mình cũng có một bạn trước rất nhút nhát, cũng sợ người lạ thường chỉ ngồi chơi một mình trong góc nhìn mà thương lắm, sau khi đi khám bs khuyên nên như trên kết quả là bây giờ cháu không còn rụt rè nữa, cháu biết chơi với các bạn, cháu có thể dự tiệc với bố mẹ với nhiều người…
    + Đừng cố thử ngăn con bạn khỏi việc nhìn thấy tất cả những gì gây sợ hãi. Nếu con bạn trở nên sợ hãi sau khi nhìn, sờ hoặc nghe cái gì đó mà chúng sợ, hãy giữ tự tin và bình tĩnh. Cố gắng không đem lại cho trẻ nhiều sự làm yên lòng hoặc thoải mái về cơ thể bởi vì những điều này không giúp trẻ tự mình học cách đối phó với nỗi sợ.
    Còn nhiều cách để giảm sự sợ hãi trong con trẻ, mẹ hãy cố gắng tìm hiểu và dạy cho con khỏi chứng sợ hãi - nhút nhát nhé . Chúc mẹ thành công.
  • con gái mình 22 tháng rồi,chưa đi học nhưng cũng nhát lắm,mỗi lần đến nhà lạ là ko tự tin cứ bắt bế thôi,rất khó bảo bé chào hỏi người lạ thậm chí người lạ vào nhà mình chơi cũng sợ, ko đc tự tin,nhưng vào chỗ đông người hẳn như siêu thị,các cửa hàng... thì lại rất thích và ko lạ tí nào lúc ở nhà với người thân thì nói rất nhiều,thậm chí là ghê gớm và biết nhiều cái hơn các bạn cùng tuổi,mình ko biết làm thế nào để con tự tin hơn đây
    • 1 Chia sẻ Trả lời - 769 ngày trước
    • @lucky_man8x mình đang ở khu vực nào ạ . Trường kỹ năng sống wedo cũng với chuyên gia Phạm Hiền đang có các buổi test tính cách cho con và tư vấn cho bố mẹ cách dạy con đấy ạ , Đôi khi bố mẹ tương tác với con nhiều, nhưng chưa chắc phương pháp đã đúng, buổi test là hoàn toàn miễn phí chị ạ . Chị có thể gọi đến số 0912289758 để được tư vấn trực tiếp nhé. Bên trường cũng có rất nhiều khóa học phù hợp với độ tuổi của con và được chuyên gia xây dựng riêng cho từng con chị ạ . chị có thể tham khảo ở trang này nhé wedowegood.edu.vn
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 746 ngày trước
  • * Đừng đẩy con ra 1 mình đương đầu với nỗi sợ hãi: Mình thấy có nhiều mẹ thường nói với bé là "Có gì đâu mà sợ!" - Sợ chứ, người ta là con nít vài ba tuổi, có hiểu biết, có google được cái đang phải đối diện đâu mà không sợ. Mẹ có thể để bé nấp sau lưng mẹ rồi mẹ "xử lý" vật thể đáng sợ ấy 1 cách nhẹ nhàng, vừa làm vừa giải thích cho bé hiểu, đừng dí vào người bé. Nếu dép chít chít làm bé sợ thì tháo dép, lôi cái còi cho bé thấy vì sao nó lại chít chít như thế. Nếu bé sợ quá không cho mẹ làm thì ba có thể đứng từ xa, thao tác và cho bé thấy đó như một phát hiện bất ngờ đầy thú vị. Nhưng phải thật nhẹ nhàng, để bé thấy nó là một người bạn mà bé chưa hiểu hết chứ không phải là kẻ thù
    * Kể chuyện cho bé nghe: Mẹ tìm truyện hoặc khó quá thì tìm tranh ảnh ghép lại thành câu chuyện kể về cậu bé/ cô bé nào đó mà bé nhà mình KHÔNG SỢ. Bé sẽ "phán xét"rằng cái đó có gì đâu mà phải sợ, sau đó mẹ giải thích cho bé về vật mà bé thấy sợ để bé có thể thấy rằng mình đã dũng cảm hơn bạn nhỏ trong truyện thì cũng phải dũng cảm bây giờ là chuyện hiển nhiên.
    Đây là một trong 2 cách mình hay áp dụng với các bé nhỏ trong lớp mình dạy và thấy rằng khi bé hiểu rõ và được quan sát nhẹ nhàng thì bé không còn sợ chút nào hết.