Tôi là một đứa con bất hiếu
Tôi là một đứa con bất hiếu
Tôi là một đứa con bất hiếu

Tôi là một đứa con bất hiếu (1057 lượt xem)
30 114

  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
  • Xem 114 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: maradonho
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • trời bạn cứ ở đó mà kêu, biết thương mẹ thì phải thể hiện bằng hành động chứ
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    tại sao không tìm việc là để đở đần cho mẹ >
    Tại sao chỉ thích lang thang rong chơi ?
    phải có trách nhiệm với cuộc đời của mình chứ ?
  • Chỉ có một cách là yêu thương mẹ, có lẽ là vậy bạn ạ.
  • Cám ơn các bạn đã quan tâm

    Hôm nay tôi sẽ thay đổi

    Nếu không có lẽ tôi sẽ phải hối hận

    Hôm nay trông mẹ yếu và buồn quá

    Đôi lúc tôi ước rằng phải chi mẹ tôi đừng sinh ra 1 đứa như tôi

    Một lần nữa cám ơn các bạn rất nhiều

    Thật hạnh phúc khi có người quan tâm mình không vì một lợi ích nào khác
  • Cám ơn các bạn đã quan tâm

    Hôm nay tôi sẽ thay đổi

    Nếu không có lẽ tôi sẽ phải hối hận

    Hôm nay trông mẹ yếu và buồn quá

    Đôi lúc tôi ước rằng phải chi mẹ tôi đừng sinh ra 1 đứa như tôi

    Một lần nữa cám ơn các bạn rất nhiều

    Thật hạnh phúc khi có người quan tâm mình không vì một lợi ích nào khác

    Thật đáng quý vì bạn đã nhận thấy trách nhiệm của mình đối với mẹ , Không có gì quý hơn tình mẹ con , hãy quý trọng cái mà mình đang có . Mình xin tăng bạn vài câu thơ sau :

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
    Tần tảo sớm hôm , mẹ nuôi con khôn lớn
    Mang cả tấm thân gầy , cha che chở đời con
    Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
    Mây trời lồng lộng , không phủ kín công cha

    Ai còn mẹ , xin đừng làm mẹ khóc
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không !!
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    Cho em xin một chân nhá, từ khi ra trường tới giờ chưa mua tặng mẹ được quà gì cả, Huhuh. Nhưng mình có niềm tin ngày mai sẽ mua được món quà tặng bố mẹ thật ý nghĩa.
  • Các bạn biết không, hôm nay tôi đã đi tìm việc làm

    Tôi làm bóc vác cho một công ty bán nước ngọt

    Công việc nặng ngoài sức tưởng tượng

    Nhưng thấy mẹ vui vì tôi đã chịu làm việc tôi cũng ráng

    Cám ơn mọi người, cám ơn "mphuong2007"
  • Tặng bạn bài : Nhớ Mẹ của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

    Con không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
    Ai níu nổi thời gian ai níu nổi bao giờ
    Con mỗi ngày một lớn lên mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
    Con không đợi một ngày kia có người cài lên áo cho con
    Một nụ bạch hồng mới thản thốt nhận ra mình mất mẹ
    Hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không
    Chữ bài thơ chất cẩm cả tâm hồn
    Đau khổ chia lìa buồn vui hạnh phúc
    Có những bàn chân dẵm suống trái tim ta độc ác
    Mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
    Mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại
    Sao mẹ già cách xa đến vậy
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
    Ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên
    Hôm nay anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
    Ngả nón đứng trào xe tan qua phố
    Ai như mẹ sao lòng anh hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Bài thơ này xin đắp một bình minh
    Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
    Bài thơ như một nụ bạch hồng
    Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới..
    Con cài sẵn cho tháng ngày đã tới..
  • Các bạn biết không, hôm nay tôi đã đi tìm việc làm

    Tôi làm bóc vác cho một công ty bán nước ngọt

    Công việc nặng ngoài sức tưởng tượng

    Nhưng thấy mẹ vui vì tôi đã chịu làm việc tôi cũng ráng

    Cám ơn mọi người, cám ơn "mphuong2007"

    Chúc mừng bạn đã có một việc làm
    Chúc bạn một ngày nào đó có công việc tốt hơn để giúp đở mẹ nhiều hơn mà lại bớt mệt nhọc .
    Tôi 19 tuổi mất cha , 25 tuổi mất mẹ , nên rất quý trọng tình cảm gia đình .
  • Chúc mừng bạn đã có một việc làm
    Chúc bạn một ngày nào đó có công việc tốt hơn để giúp đở mẹ nhiều hơn mà lại bớt mệt nhọc .
    Tôi 19 tuổi mất cha , 25 tuổi mất mẹ , nên rất quý trọng tình cảm gia đình .

    Xem ra tôi vẫn còn may mắn và hạnh phúc so với một số người

    Tôi thật xấu hổ

    Cám ơn mọi người
  • Tặng bạn bài : Nhớ Mẹ của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

    Con không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
    Ai níu nổi thời gian ai níu nổi bao giờ
    Con mỗi ngày một lớn lên mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
    Con không đợi một ngày kia có người cài lên áo cho con
    Một nụ bạch hồng mới thản thốt nhận ra mình mất mẹ
    Hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không
    Chữ bài thơ chất cẩm cả tâm hồn
    Đau khổ chia lìa buồn vui hạnh phúc
    Có những bàn chân dẵm suống trái tim ta độc ác
    Mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
    Mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại
    Sao mẹ già cách xa đến vậy
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
    Ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên
    Hôm nay anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
    Ngả nón đứng trào xe tan qua phố
    Ai như mẹ sao lòng anh hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Bài thơ này xin đắp một bình minh
    Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
    Bài thơ như một nụ bạch hồng
    Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới..
    Con cài sẵn cho tháng ngày đã tới..
    Bài hát hay quá bạn ạ. Cảm ơn bạn đã đăng lên đây nhé. Đôi khi để làm cha mẹ hài lòng lại là niềm hạnh phúc vô bờ của con cái. Tôi cũng hay có suy nghĩ độc lập với bố mẹ, nhưng những việc lớn thì phần lớn đều chiều theo ý các cụ cả...Và tôi thất vui vì điều đó.
  • Rất may vì bạn đã có được suy nghĩ thương mẹ như vây. Hãy chứng mình đi thôi, đừng để thời gian trôi qua hoang phí.
  • Mình tặng các bạn 1 bài hát về mẹ nha http://www.youtube.com/watch?v=eS8LzPf4dLs

    bài hát có một đoạn như sau:

    “… Back then I didn't know why,
    why you were misunderstood,
    So now I see through your eyes,
    all that you did was love…”

    “… Mỗi khi nhớ lại con vẫn không hiểu tại sao
    Tại sao con và mẹ từng không hiểu nhau
    Nhưng giờ đây mỗi khi nhìn vào mắt mẹ
    Con đã hiểu rằng những điều đó đều là tình yêu thương của mẹ dành cho con…”
  • Bắt đầu từ bây giờ,chưa quá muộn đâu bạn ạ. Vì bạn còn rất trẻ,hãy cố lên,bạn sẽ hiểu giá trị của cuộc sống,đừng để thời gian trôi đi phí hoài.
  • bạn ơi ! nếu bạn biết nói ra những lời như vậy thì bạn đâu phải là người bất hiếu đâu nè .
    hãy sống thật tốt bạn nhé .
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
    Toi cung nhu anh 21 tuoi roi chua lam duoc gi
    cho gia dinh nhin ba ma' toi hang ngay kho~ so~ vi viec hoc cua toi. toi uoc ji minh khong an choi tra'c tan' nua~ nhung co' le~ la chua muon tui se lam ngay khi viet het nhung dong nay "promise" cua 1 thang bat hieu.
    Hay~ nhin lai tat ca nhung viec minh gay ra cho cha me nha cac ban. Tren doi khong ai tot bang cha me!
  • Vấn đề của các em là " nghĩ đươc nhưng chưa làm được" vậy hãy cố gắng lên. Mỗi ngày mình cố 1 chút thôi, quyết tâm 1 chút thôi, dần dần sẽ ổn mà ! Chúc các e tìm được niềm vui và hạnh phúc mỗi ngày
  • Hôm nay, mình về nhà và nói với bà rằng "Con muốn mẹ xuống nhà bạn gái con để nói chuyện với gia đình họ rằng con muốn tiến tới trong quan hệ của chúng con"
    Bà không nói gì, tôi không biết bà buồn hay vui nữa, thật khó mà đoán được mẹ tôi đang nghĩ gì.
    24 tuổi rồi, không biết như vậy có quá sớm không ?
    Bạn gái tôi đã có việc làm, và công việc đó cũng khá ổn, còn tôi thì không được như vậy, nhưng tôi tin mình có đủ khả năng lo cho gia đình của mình, mình tin thế.
    Mong mẹ sớm chấp thuận cho chúng con....
  • Không nói riêng mình bạn tôi cũng thấy mình bất hiếu quá khi chẳng đỡ đần được gìcho mẹ,cũng chưa làm được gì cho mẹ...học,lớn lên,lấy chồng,sinh con...vậy mà vẫn chỉ luôn làm phiền lòng mẹ...buồn!
  • Không nói riêng mình bạn tôi cũng thấy mình bất hiếu quá khi chẳng đỡ đần được gìcho mẹ,cũng chưa làm được gì cho mẹ...học,lớn lên,lấy chồng,sinh con...vậy mà vẫn chỉ luôn làm phiền lòng mẹ...buồn!

    nếu bạn biết như vậy thì mẹ bạn cũng không nỡ trách bạn đâu, bạn hãy tốt với con bạn như mẹ bạn đã làm cho bạn.
  • Xét về tình thì bạn là một đứa con bất hiếu. Nhưng xét về lý thì chưa hẳn, vì dù sao thì bạn vẫn biết nghĩ đến mẹ, biết yêu tương mẹ từ trái tim, chỉ buồn là sự yêu thương của bạn lại chưa thể hiện bằng hành động. Mình hy vọng mỗi ngày bạn vẫn luôn yêu thương mẹ & hãy thể hiện bằng hành động cụ thể là kiếm một công việc ổn định để chăm lo cho bản thân. Trên đời này, mất cái gì cũng có thể kiếm lại được, riêng mẹ thì không bao giờ. Chúc bạn thông hiểu & vẫn luôn yêu mẹ.
  • Tặng các bạn một bài hát, chúc các bạn luôn là những người con có hiếu http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Loi-Cam-On-Duy-Khoa.IW6I899O.html
  • Hồi nhỏ
    Mẹ thường phải đi công tác xa nhà, buổi tối khi tôi xem phim thì mẹ cứ bắt phải đấm lưng.
    Tôi thưởng giãy này và lúc thì đấm rất nhẹ lúc thì quá mạnh
    Có lần mẹ giận quá đã bắt tôi ra ngoài hành lang đứng rồi viết bản kiểm điểm vì tội không nghe lời.
    Khi đó tôiđã giận mẹ biết bao

    Đến bây giờ khi mẹ tôi đã già và yếu hơn cả những người bằng tuổi .
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    Bạn bằng tuổi mình đó. Mình chỉ còn mẹ,bố mình mất từ khi mình học lớp 10.
    Có lẽ từ trước đến giờ mình chưa bao giờ nói với mẹ mình câu:"con thưong mẹ" nhưng những gì mình làm cũng đủ để mẹ biết là mình luôn thương mẹ. Đã từ lâu khái niệm thời gian của mình chỉ dành cho công việc, mình thì lập nghiệp ở Sài Gòn xa xôi quá,còn mẹ mình thì ở nhà một mình. Nhớ nhà,thương mẹ muốn đưa mẹ vào đây mà mẹ không chịu,mẹ nói: còn nhà cửa,thờ cúng tổ tiên...Biết làm sao!Mình làm dịch vụ vẽ trang trí nội thất cũng có khá lắm đâu,vậy mà bạn biết không 1 năm mình về thăm mẹ đến 3 lần,có lần công việc bận minh về được 3 ngày rồi lại từ Vĩnh Phúc trở vào Sài gòn.Tốn kém lắm nhưng mẹ ở nhà một mình...
    Mình nói vậy chỉ là vài dòng tâm sự và muốn nhắn tới bạn 1 điều :"Tình thương lớn nhất mà con dành cho mẹ là sự thành công và niềm hạnh phúc của con vì mong muốn lớn nhất của cha mẹ là điều đó."

    Bạn hãy thương mẹ bằng những gì bạn làm và sẽ làm,đừng thương mẹ chỉ bằng những gì bạn nói.

    Thân!
  • Tặng bạn bài : Nhớ Mẹ của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

    Con không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
    Ai níu nổi thời gian ai níu nổi bao giờ
    Con mỗi ngày một lớn lên mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
    Con không đợi một ngày kia có người cài lên áo cho con
    Một nụ bạch hồng mới thản thốt nhận ra mình mất mẹ
    Hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không
    Chữ bài thơ chất cẩm cả tâm hồn
    Đau khổ chia lìa buồn vui hạnh phúc
    Có những bàn chân dẵm suống trái tim ta độc ác
    Mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
    Mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại
    Sao mẹ già cách xa đến vậy
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
    Ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên
    Hôm nay anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
    Ngả nón đứng trào xe tan qua phố
    Ai như mẹ sao lòng anh hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
    Bài thơ này xin đắp một bình minh
    Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
    Bài thơ như một nụ bạch hồng
    Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới..
    Con cài sẵn cho tháng ngày đã tới..

    Thật ý nghĩa cho tất cả chúng ta khi đọc được bài này.
  • Ngồi 1 mình trong căn phòng trọ, tôi nghĩ nhiều đến mẹ, mẹ không muốn tôi lên SG chút

    nào.....nhưng mong mẹ hiểu cho con, con phải đi, phải đi để tìm thấy chính mình..., tôi

    cám ơn tất cả những ai đọc những lời này, vì có lẻ họ cũng như tôi yêu thương mẹ của

    mình...

    Mẹ ơi, con bất hiếu quá.
  • Sài Gòn hình như mà mảnh đất hứa với những ai muốn tìm kiếm việc làm..
    Chúc anh thành công.
  • có lẽ tôi cũng là đứa bất hiếu. huhu. bi h thì chả thay đổi đc nữa rồi. tôi học đại học rùi ở lại làm và lấy chồng ở HN. Bố mẹ tôi k thíc điều này vì bố mẹ muốn tôi trở về quê hương để gần ông bà hơn nhưng k làm thế. huhu. bi h thấy thương bố mẹ nhiều hơn, con gái lấy chồng là con ng ta, chả giúp đc gì bố mẹ lúc ốm đau. tôi là đứa bất hiếu........
  • Buồn quá, đi tìm việc mấy chỗ rồi mà không được...tiền thì cũng sắp hết.
    Nghe bài nàybài này (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=QmJwHbQCPk) tự nhiên nhớ gia đình mình quá.
  • cố gắng bạn ơi chuác bạn thành công.dù chỉ có 2 bàn tay chắng ta vẫn phải lạc quan và tin vào bản thân mình.dù có xuat phát từ điểm xuất phát nào thì mục tiêu của ta vẫn là đích bạn ah.
  • Sáng nay, tôi nhận được món quà từ quê mẹ gửi lên,20 gói bột bắp, chắc nhiều người sẽ phì cười vì sự lẩm cẩm của bà, nhưng riêng tôi, tôi đã khóc.
    Đã bao giờ tôi kể cho các bạn nghe về cha tôi chưa nhỉ, tôi đoán là chưa....tôi còn nhớ lúc mình học lớp 5 đến lớp 10, tôi luôn đến trường với đồng phục mới nhất, giày tôi đi là mắc tiền nhất, tập tôi học chỉ bao bằng giấy trắng và do đích thân cha tôi viết nhãn, luôn luôn như vậy
    Thế rồi vào 1 đêm cha than mệt và chóng mặt, cha nhập viện vì cao huyết áp rồi liệt nửa người...năm đó tôi học lớp 10, rồi lưu ban luôn.
    Tôi luôn giận cha mình, vì ông không lo được cho tôi như trước kia nữa, để mọi gánh nặng trong gia đình dồn lên vai mẹ....đã nhiều lần tôi nói lời nặng nhẹ cha tôi, tôi biết ông buồn lắm....tôi cũng biết trong thâm tâm tôi, tôi luôn yêu quý ông.
    Tôi lên Sài Gòn được 4 tháng rồi, học được nhiều thứ lắm, nhưng cái quan trọng nhất mà tôi học được là tình cảm gia đình....nếu ở đây có ai xa nhà xa cha mẹ như tôi chắc cũng hiểu...bạn sẽ luôn cảm thấy ấm áp khi được về với gia đình, với cha mẹ.
    Mẹ ơi, con muốn về với mẹ lắm.. (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Mama-I-m-Coming-Home-Ozzy-Osbourne.IWZDFFDU.html)
  • Sáng nay, tôi nhận được món quà từ quê mẹ gửi lên,20 gói bột bắp, chắc nhiều người sẽ phì cười vì sự lẩm cẩm của bà, nhưng riêng tôi, tôi đã khóc.
    Đã bao giờ tôi kể cho các bạn nghe về cha tôi chưa nhỉ, tôi đoán là chưa....tôi còn nhớ lúc mình học lớp 5 đến lớp 10, tôi luôn đến trường với đồng phục mới nhất, giày tôi đi là mắc tiền nhất, tập tôi học chỉ bao bằng giấy trắng và do đích thân cha tôi viết nhãn, luôn luôn như vậy
    Thế rồi vào 1 đêm cha than mệt và chóng mặt, cha nhập viện vì cao huyết áp rồi liệt nửa người...năm đó tôi học lớp 10, rồi lưu ban luôn.
    Tôi luôn giận cha mình, vì ông không lo được cho tôi như trước kia nữa, để mọi gánh nặng trong gia đình dồn lên vai mẹ....đã nhiều lần tôi nói lời nặng nhẹ cha tôi, tôi biết ông buồn lắm....tôi cũng biết trong thâm tâm tôi, tôi luôn yêu quý ông.
    Tôi lên Sài Gòn được 4 tháng rồi, học được nhiều thứ lắm, nhưng cái quan trọng nhất mà tôi học được là tình cảm gia đình....nếu ở đây có ai xa nhà xa cha mẹ như tôi chắc cũng hiểu...bạn sẽ luôn cảm thấy ấm áp khi được về với gia đình, với cha mẹ.
    Mẹ ơi, con muốn về với mẹ lắm.. (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Mama-I-m-Coming-Home-Ozzy-Osbourne.IWZDFFDU.html)

    Ban biet tran trong tinh cam cua me ban ,doladieu qui bau nhat . Khong biet con gai toi co biet tran trong nhu vay hay khong . 11/03 nay con gai minh tron 18 tuoi do
  • Ban biet tran trong tinh cam cua me ban ,doladieu qui bau nhat . Khong biet con gai toi co biet tran trong nhu vay hay khong . 11/03 nay con gai minh tron 18 tuoi do

    Chúc chị 1 ngày 8/3 hạnh phúc, chắc con chị sẽ sớ, nhận ra tình cảm mà mẹ mình dành cho mình thôi.
  • Không nói riêng mình bạn tôi cũng thấy mình bất hiếu quá khi chẳng đỡ đần được gìcho mẹ,cũng chưa làm được gì cho mẹ...học,lớn lên,lấy chồng,sinh con...vậy mà vẫn chỉ luôn làm phiền lòng mẹ...buồn!
    Tôi là đứa con bất hiếu. Từ bé tới lớn, tôi ít làm gì cho mẹ vui. Năm nay là 20 tuổi rồi, lớn lắm rồi nhưng vẫn cứ hay gọi điện về cho mẹ, bố. Mà toàn không nói gì được mà toàn cứ tâm sự lung tung làm cho bố mẹ tôi lo lắng. Những ý nghĩ điên rồ không nghừng đến trong đầu tôi. Tôi ước mình đừng sinh ra, hoặc ai đó hãy thay tôi, học tập và vui sống để bố mẹ tôi vui lòng.
    Đi học xa nhà từ lớp 10, những lần về nhà chỉ là những dịp tết, nghĩ lễ bé nhỏ nhưng mà những lúc đó tôi chỉ toàn đụng tới sách vở mà quên đi những lời chào, lời quan tâm tới bố mẹ. Càng ngày tình cảm của tôi càng nhợt nhạt.
    Bố mẹ ơi, con muốn nói với bố mẹ con yêu bố mẹ biết nhường nào.
  • Cách thể hiện tình yêu thương đó là hãy thể hiện bằng những hành động của mình.....
  • bạn ngộ ra được thời điểm này cũng chưa
    quá muộn..hãy chăm sóc và thương
    yêu mạ bạn ,cho mẹ'
    bạn thấy vui n he!
  • Hôm nay, mình về nhà và nói với bà rằng "Con muốn mẹ xuống nhà bạn gái con để nói chuyện với gia đình họ rằng con muốn tiến tới trong quan hệ của chúng con"
    Bà không nói gì, tôi không biết bà buồn hay vui nữa, thật khó mà đoán được mẹ tôi đang nghĩ gì.
    24 tuổi rồi, không biết như vậy có quá sớm không ?
    Bạn gái tôi đã có việc làm, và công việc đó cũng khá ổn, còn tôi thì không được như vậy, nhưng tôi tin mình có đủ khả năng lo cho gia đình của mình, mình tin thế.
    Mong mẹ sớm chấp thuận cho chúng con....

    24 tuổi là sớm bạ ah. Đối với con trai 24 tuổi để lập gia đình là quá sớm. Hãy suy nghĩ kỹ nhé, mình nghĩ mẹ bạn im lặng là đang rất lo lắng đấy. Một gia đình không chỉ đơn thuần là " một túp lều tranh, hai trái tim vàng" đâu.
  • bạn chỉ cần xin việc làm ổn định chuẩn bị lo lập gia đình có thể mẹ bạn cũng thây vui rồi
  • Sáng nay, tôi nhận được món quà từ quê mẹ gửi lên,20 gói bột bắp, chắc nhiều người sẽ phì cười vì sự lẩm cẩm của bà, nhưng riêng tôi, tôi đã khóc.
    Đã bao giờ tôi kể cho các bạn nghe về cha tôi chưa nhỉ, tôi đoán là chưa....tôi còn nhớ lúc mình học lớp 5 đến lớp 10, tôi luôn đến trường với đồng phục mới nhất, giày tôi đi là mắc tiền nhất, tập tôi học chỉ bao bằng giấy trắng và do đích thân cha tôi viết nhãn, luôn luôn như vậy
    Thế rồi vào 1 đêm cha than mệt và chóng mặt, cha nhập viện vì cao huyết áp rồi liệt nửa người...năm đó tôi học lớp 10, rồi lưu ban luôn.
    Tôi luôn giận cha mình, vì ông không lo được cho tôi như trước kia nữa, để mọi gánh nặng trong gia đình dồn lên vai mẹ....đã nhiều lần tôi nói lời nặng nhẹ cha tôi, tôi biết ông buồn lắm....tôi cũng biết trong thâm tâm tôi, tôi luôn yêu quý ông.
    Tôi lên Sài Gòn được 4 tháng rồi, học được nhiều thứ lắm, nhưng cái quan trọng nhất mà tôi học được là tình cảm gia đình....nếu ở đây có ai xa nhà xa cha mẹ như tôi chắc cũng hiểu...bạn sẽ luôn cảm thấy ấm áp khi được về với gia đình, với cha mẹ.
    Mẹ ơi, con muốn về với mẹ lắm.. (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Mama-I-m-Coming-Home-Ozzy-Osbourne.IWZDFFDU.html)

    Đọc topic này, cảm giác QUÁ ngậm ngùi.

    Từ chỗ chỉ thích đi chơi, nhận thức được lỗi lầm, quyết định đi làm.
    Vừa đi làm xong, thưa với Mẹ về chuyện chung thân đại sự (thì là sang thưa chuyện với gia đình bạn gái...).

    Nỗi lo cũ, lâu năm vừa mới giải quyết xong, chắc gì đã cho ra kết quả tốt (có đi làm được ổn định lâu dài không, hay một thời gian lại nghỉ vì sức khỏe, vì chán...., việc gì cũng có thể xảy ra cả), thì nỗi lo mới lại ập đến cho bác gái.

    Vừa kể về một người Cha tuyệt vời, chu đáo, lại quay sang nói rằng luôn giận cha mình, chỉ vì Người Cha đó bệnh tật,liệt nửa người không thể lo được cho mình nữa hay sao ? lại còn nặng nhẹ Cha già nữa ???

    1. Bạn chịu đi làm là việc tốt.
    2. Cố gắng làm cho tốt công việc đang làm,dù là việc gì,miễn là lương thiện và bạn chấp nhận làm.
    3. Cố gắng tự lo cho bản thân mình là quá tốt rồi, sau đó nếu có thể phụ tiếp Mẹ bạn nuôi em ăn học(nếu có), hoặc mua sắm vật gia dụng gì đó cho gia đình, ít nhất cũng mua cho Mẹ khúc vải, hộp thuốc bổ, thậm chí 1 chai nước mắm, 1 gói bột nêm đi....
    4. Chưa chi, mới đi làm, không biết sống đã đủ chưa, đã thưa với Mẹ sang nhà bạn gái gì đó, rồi sau này bạn sẽ lại tiếp tục làm cho đôi vai của Mẹ bạn oằn nặng.
    5. Đồng ý là ai lớn lên cũng yêu đương,cũng lập gia đình.Nhưng nếu biết thương Cha Mẹ, nhiều người đã hy sinh, phụ cha mẹ nuôi em, sau này em lớn khôn mới lo đến hạnh phúc riêng tư. Rất nhiều trường hợp,cha già mẹ yếu, em thơ nhỏ dại,rồi anh chị đến tuổi trưởng thành cũng đi lấy vợ,lấy chồng, để lại gánh nặng thêm cho cha mẹ già,và tương lai không sáng sủa cho các em,chưa nói nếu gia đình cha mẹ mình như thế,ít nhiều cũng ảnh hưởng đến hạnh phúc riêng của gia đình nhỏ.

    Càng đọc topic này,càng NGẬM NGÙI.

    Như thế nào là một người con bất hiếu?

    Thuở nhỏ,chăm chỉ học hành, vâng lời cha mẹ, là cha mẹ vui lòng. Cũng tự hiểu mình là con ngoan (= có hiếu).
    Lớn lên, học hành tạm xem là đến nơi đến chốn, có công việc ổn định ngay, cha mẹ yên tâm,không phải lo về mình, cũng tạm tự cho là mình đền đáp được công ơn cha mẹ(= không làm cha mẹ lo lắng).
    Tiên lương cũng đưa hết cho mẹ. Đi làm về có cơm sẵn ăn.Phụ tiếp việc nhà lặt vặt. Tự cho rằng mình cũng là đứa con tốt.
    Yêu đương,lập gia đình suôn sẻ, ra riêng. Cha mẹ vui mừng khôn xiết, coi như con mình đã nên người. Còn bản thân cũng cho rằng mình cũng chẳng đến nỗi nào.Cũng yêu đương nghiêm túc, cũng đám cưới đàng hoàng. Coi như chẳng phụ lòng mẹ cha. Ra ở riêng nhưng thỉnh thoảng về thăm cha mẹ, biếu quà,...
    Rồi sinh con, mẹ lại sang nuôi tiếp,dù có người giúp việc.
    ........
    Tưởng rằng có hiếu !!! Vì chẳng làm gì tai tiếng, vì học hành thành đạt, thu nhập tốt, cũng thăm nom cha mẹ, quần áo,thuốc men,tiền bạc... Nhưng càng lớn, càng tự hiểu rằng mình bất hiếu. Chưa 1 ngày đền đáp công ơn đấng sinh thành. Sinh con,nuôi con,mới hiểu được lòng Cha mẹ. Cái mà cha mẹ cần là sự yêu thương, gần gũi, tâm sự, không phải là vật chất. Đương nhiên không cha mẹ nào đòi hỏi con cái bất cứ cái gì. Con cái hạnh phúc, yên ổn, no ấm là cha mẹ mãn nguyện.

    Càng nghĩ càng buồn. Nhưng lực bất tòng tâm. Công việc, rồi con cái. Một năm rước Mẹ sang ở cùng được 2 tháng hè. Đó là quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất. Được cái con bé đầu và bà Ngoại rất gắn bó, coi như mình cũng được bù đắp phần nào. Rồi bà Ngoại chiều cháu, rồi bất đồng quan điểm, giận hờn nhau. Sau những lần như vậy, mình càng thấy có lỗi với Mẹ, dù chưa chắc mình đã sai. Cái lỗi của mình là không nghĩ ra được cách gì để 3 thế hệ cùng vui vẻ mà con mình không phải được bà nuông chiều quá và Ngoại cũng vui vẻ.

    Càng ngẫm nghĩ càng thấy mình bất hiếu.

    Sorry mọi người đã làm loãng topic.
  • cuộc sống không chờ ai!Bạn phải nghị lực vượt lên chính bản thân mình. Chỉ có chính bạn mới giúp được cho bạn.Chúc bạn sớm học hành thành đạt giúp ích cho xã hội
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    Hãy nấu một món thật ngon cho mẹ rồi đi tìm việc làm đi.Chúc chị thành công!
  • Bài thơ này tớ nghe các già đọc trong ngày cúng 49 ngày mẹ tớ, tớ thấy hay và ý nghĩa vô cùng nên đã nhờ một già đọc cho chép lại, giờ tớ chép tặng mọi người. Mong mọi người hãy sống thật tốt để không phải hối hận khi cha mẹ "đi xa"

    Bài thơ: Con Cò
    Con cò lặn lội bờ sông,
    Cò ơi sao lại quên công mẹ già?
    Hỏi rằng ai đẻ con ra?
    Mà con lại bỏ mẹ già không nuôi.
    Nhớ khi đi ngược về xuôi,
    Mẹ đi bắt tép mẹ nuôi được cò.
    Những ngày mưa lũ gió to
    Mẹ đi bắt tép nuôi cò cò quên.
    Vợ con cò để hai bện
    Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi.
    CÒ ơi cò bạc như vôi,
    Công cha sữa mẹ bằng đồi núi cao
    Cò ơi cò nghĩ thế nào
    Mà đi bắt tép thụt vào hố sâu
    Nuôi cò cò lớn bằng đầu,
    Nhớ khi cò bé bú bầu sữa non
    Nhớ khi cò bé cỏn con
    Bây giờ cò lớn cò còn nhớ không?
    Vì đâu có cánh có lông
    Mà cò đã vội quên công mẹ già
    Hỏi rằng ai đẻ con ra
    Mà con lại bỏ mẹ già không nuôi?




    Tình cảm gia đình

    Con ơi mẹ chẳng cần chi
    Mong con ứng xử trong khi mẹ còn
    Cho đúng bổn phận làm con
    Là gương sáng để con con soi vào.
    Dù cho sức khỏe thế nào
    Tuổi già tất phải dựa vào con thôi
    Thôi con trả nghĩa cho đời
    Chỉ mong thấy được những người thân thương
    Cuộc đời vất vả trăm đường
    Đắng cay mẹ chịu ngọt đường phần con.
    Năm qua tháng lại mỏi mòn
    Ngược xuôi vất vả nuôi con lớn dần.
    Âu cơ nước mẳt trong ngần
    Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hiu
    Giờ đây tuổi đã xế chiều
    Chỉ mong con nhớ những điều phật răn.
    Còn khi đã khuất núi non
    Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì.
    Ngày giỗ cũng chẳng cần chi
    Làm mâm cỗ lớn đem đi cúng ruồi
    Chỉ cần lúc sống này thôi
    Công cha nghĩa mẹ con thời nhớ ghi.
    Chẳng cần quà biếu làm chi
    Rất cần thăm hỏi bởi vì cô đơn.
    Ân cần tỏ tấm lòng son
    Như miếng trầu đắng, tay đưa con mời
    Thân quả phải nhớ lấy lời
    Dù là cao quý hèn đời con ơi
    Cuộc đời thiện ác thế thôi.
  • Nghề nghiệp nào cũng cao quí,cho dù là bốc vác.
    Khởi đầu từ hạt cát nhỏ, với nỗ lực và niềm tin sẽ tạo ra sự thành công lớn lao sau này.
  • Mừng là bạn đã nhận ra và sửa đổi,chúc bạn và mẹ bạn sẽ sống hạnh phúc
  • Bạn viết được điều đó ra là 1 điều tốt rồi (nghĩa là có khả năng cải thiện được). Giờ bạn hãy biến tình cảm bạn dành cho mẹ chứng minh bằng hành động của mình đi. Rất nhiều người nói nhưng không làm được. Nếu không hãy chia sẻ với mọi người trên diễn đàn, mọi người sẽ góp ý và đưa bạn những lời khuyên có thể. Vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn!
  • sao không ở nhà mà đỡ đần mẹ lang thang làm gì
    ở đó kêu thì được gì???
  • thật đúng là nước mắt chẩy xuôi các bạn nhi! Có lẽ việc nhìn thấy con cái trưởng thành luôn là niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ bến của các bậc sinh thành rồi...
  • Thương mẹ thì bạn phải thể hiện mình là người có ích cho xã hội đi chứ
  • chúc bạn thành công trong công việc và thể hiện lòng hiếu thảo với mẹ nhiều hơn....
  • Mỗi người một cách nghĩ, 1 cách bộc lộ khác nhau nhỉ. Có lẽ mình cũng nên nói nhiều hơn nữa với mẹ rằng "Con thương mẹ biết chừng nào", chứ ko chỉ biết cặm cụi, miệt mài với mong muốn "Sẽ có lúc mẹ hài lòng về mình".
    ...Dù thế nào thì với mẹ, mãi mãi mình làm gì, nghĩ gì, nói gì cũng vẫn.... chưa đủ!

    Emi.
  • Ban a,

    Qua may dong thay ban tam trang qua ,chac co ly do gi khien ban lang thang va rong choi phai khong?
    Minh thay ban giong truong hop em trai minh qua, no cung bang tuoi ban va cu mai me choi, cung di lam duoc 1 vai buoi roi cv khong phu hop, roi nghi, roi choi.. Minh biet no cung chang vui ve gi...
    Minh nghi chac ban cung nhu vay
    Chuc ban tim duoc niem vui trong cuoc song va lam me ban duoc vui
  • Vậy thì hãy biến đau thương thành hành động đi bạn.
  • Xin chào các bạn!

    Hôm nay, tôi đã khác xưa nhiều lắm, bây giờ đang làm IT cho 1 ngân hàng thương mại. Những tháng ngày lêu lỏng đã qua. Và có được hôm nay là nhờ em. Nhưng bây giờ em đã không còn bên cạnh tôi nữa....

    15-1 này người yêu tôi sẽ lấy chồng, buồn thật, em đã không đủ kiên nhẫn chờ đợi hay vì tôi vô tâm? Đối với tôi bây giờ điều đó không quan trọng. Vì tôi biết em vẫn rất yêu tôi....nhưng em đã chọn 1 cuộc sống bằng lý trí chứ không bằng con tim, và tôi mừng cho em vì điều đó. Dù sao đi nữa, anh vẫn luôn yêu em như ngày xưa.

    Có thể vì tôi không biết nói cùng ai hay vì tôi là 1 đứa quá "nữ tính" nên tôi mới viết ra những dòng này, tuy nhiên, nói ra được những tâm sự của mình điều đó thật dễ chịu.

    Cám ơn mọi người.
  • Ít ra còn biết lên đây nói thương mẹ.
  • Cho em xin một chân nhá, từ khi ra trường tới giờ chưa mua tặng mẹ được quà gì cả, Huhuh. Nhưng mình có niềm tin ngày mai sẽ mua được món quà tặng bố mẹ thật ý nghĩa.

    không có gì là quá muộn khi mình nhận ra điều cần thiết là mình chưa làm.... hãy dành thời gian, tâm huyết, tấm lòng để chăm sóc và gần gũi mẹ hơn... mình tuy khắc khẩu với mẹ, nhưng từ khi có gia đình rồi thì dù mẹ có nói gì đi nữa mình cũng im lặng dù ko thích ( khác xưa thiệt nhiều, ngày xưa cứ phải tranh cãi quyết liệt ).... và mình nhận ra là mình cần yêu bản thân hơn vì mẹ thấy mình trưởng thành biét yêu bản thân và tự chăm sóc đụợc bản thân thì mẹ vui lắm... giờ mình chững trạc nhiều, biết mua đồ tặng mẹ, biết tạo niềm vui nhiều nhiều cho mẹ...
  • Bạn nên cảm thấy mừng vì bạn đã muốn thay đổi, tôi cho bạn hai cuốn sách, đọc xong có thể bạn sẽ thấy hướng đi cho mình, biết đâu lại thành công thì sao.
    Một là cuốn: Tư duy triệu phú (T.Hard Eker) và hai là Suy nghĩ và làm giàu (Napoleon Hill). Tôi đã từng đọc và đã thay đổi tốt, bạn có thể liên hệ yahoo của tôi
    Niemtingiauco@yahoo.com
  • hì, nhận thấy mình bất hiếu thì hãy làm gì để đỡ bất hiếu đi bạn!
  • Nhận ra là tốt, hãy hành động bạn nhé. mình tin bạn sẽ thành công
  • Bạn còn trẻ mà, chưa quá muộn đâu, hãy ráng lên. Nếu bạn chỉ biết nói thôi thì thật tệ hại hơn nữa
  • Chỉ suy nghĩ thôi mà không hành đọng thì không điều gì thành hiện thực đâu .
  • Đừng để tình yêu ngủ mãi thế hãy thức chúng dậy .......................
  • Nói thương mẹ không như vậy thì ai biết được bạn thương mẹ.
    Hãy hành động đi,kiếm việc làm đi...
  • Chỉ ngồi đây kêu ca thì mẹ bạn không biết rằng bạn thương bà đâu.
    Mà bạn cũng không có quyền và cũng không được phép nói câu ấy khi bạn không làm gì.
    Nói thế thôi bạn tự suy nghĩ
  • Bạn ơi hãy cố gắng lên , không có gì là quá muộn nếu bạn muốn là một người con hiếu thảo ngay từ bây giờ. Hãy từng bước một đừng đặt quá nhiều áp lực cho mình
  • bạn muh có dịp tham gia lễ vu lan ở chùa nghe thuyết giảng về lễ vu lan thì bạn sẽ hiểu và nhận ra vô số điều sai muh mình đã từng làm với mẹ mình
  • Mọi người đã khuyên rất nhiều rồi, giờ là lúc khép lại topic và bắt tay vào một việc làm cụ thể bạn nhé. Chúng tôi đợi tin của bạn.
  • Chỉ có một cách là yêu thương mẹ, có lẽ là vậy bạn ạ.
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    thương mẹ mà còn đế 1 người 50t nuôi 1 người 25t @@
  • HI vọng sẽ có nhiều người con hiếu thảo thương mẹ hơn. Và biết lao động có ích cho xã hội
  • Thất vọng với chủ top. Bạn chẳng khác gì một đứa trẻ, 25t - không còn trẻ nữa đâu bạn ạ. Nếu thương mẹ thật sự, hãy hành động bằng cái ôm mẹ, bằng lời thủ thỉ "con yêu mẹ", đừng lên đây "can đảm nói..." chẳng được gì cả, ngoài sự bực mình của những người đọc topic.
  • Chỉ có một cách là yêu thương mẹ, có lẽ là vậy bạn ạ.
  • Cám ơn các bạn đã quan tâm

    Hôm nay tôi sẽ thay đổi

    Nếu không có lẽ tôi sẽ phải hối hận

    Hôm nay trông mẹ yếu và buồn quá

    Đôi lúc tôi ước rằng phải chi mẹ tôi đừng sinh ra 1 đứa như tôi

    Một lần nữa cám ơn các bạn rất nhiều

    Thật hạnh phúc khi có người quan tâm mình không vì một lợi ích nào khác

    Bạn đã nhìn ra được những điều như thế ở tuổi 25 là rất đáng quý đó. Bạn còn cả 1 cuộc dài phía trước với nhiều khó khăn, chúc bạn luôn vững bước và thành công!
  • Thất vọng với chủ top. Bạn chẳng khác gì một đứa trẻ, 25t - không còn trẻ nữa đâu bạn ạ. Nếu thương mẹ thật sự, hãy hành động bằng cái ôm mẹ, bằng lời thủ thỉ "con yêu mẹ", đừng lên đây "can đảm nói..." chẳng được gì cả, ngoài sự bực mình của những người đọc topic.
    Hic, mình ko thể nói đc, mình chỉ hành động thôi Con trai khác con gái chỗ đó, ko dễ nói câu con yêu Mẹ dù trong lòng rất yêu, yêu hơn tất cả mọi thứ trên cuộc đời này. Nhưng sẽ có ngày mình nói câu đó... Ko là quá muộn để nói câu :Con yêu Mẹ.
  • Hãy cố gắng thể hiện tình yêu của bạn đối với ng sinh ra mình bằng những cử chỉ dù là nhỏ nhất và điều đó là không bao giờ là muộn cả...
    Chúc bạn sơm thành công để mạng lại niềm vui và niềm tự hào cho mẹ mình !
  • Chúc mừng bạn đã có một việc làm
    Chúc bạn một ngày nào đó có công việc tốt hơn để giúp đở mẹ nhiều hơn mà lại bớt mệt nhọc .
  • Bạn nên cho cuộc sống của mình như vậy là thương mẹ bạn lắm rui, hãy làm những gì mà tất cả những ng ười 25 tuổi như bạn đã làm
  • tại sao không tìm việc là để đở đần cho mẹ >
    Tại sao chỉ thích lang thang rong chơi ?
    phải có trách nhiệm với cuộc đời của mình chứ ?
  • thôi bạn đưng tự rằn vặt bản thân mình nưa.. Cách tốt nhất bi giờ là bạn hay làm và thay đổi mình .. cái đó là cái quan trọng nhất để bạn đền đáp công ơn của bố mẹ
  • Hãy sống có ích, đó là cách thể hiện tình thương với mẹ đó, cố lên bạn nhé
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    Vậy thương để ở đâu? Bạn không chỉ bất hiếu mà còn độc ác. Mình coi thường những ng con vẫn khỏe mạnh mà không chịu lao động mà lại để bố mẹ già nuôi. Bạn giống em trai mình và giờ nó cũng 25 tuổi. Mình còn hận nó vì đã làm bố mẹ mình tiều tụy và già nua hơn.
  • Dù ko làm đc nhiều nhưng hãy dùng tấm lòng của mình bố mẹ sẽ hiểu mà ^^!
  • một công việc sẽ giúp tấm lòng cha mẹ thanh thản hơn em ah
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    nếu bạn thương mẹ của mình như vậy thì hãy chứng minh bằng hành động chứ k phải bằng lời nói
  • Mình lấy chồng ở cái tuổi 27.

    Trước ngày ăn hỏi, bố đột quỵ và tưởng chừng như ông chẳng thể nào qua khỏi.
    Một mình mẹ gánh vác tất cả. Lo giữ sinh mạng cho bố và lo cho truyện trăm năm của con gái lớn.
    Cái ngày mà người ta sang hỏi cưới con gái mẹ cũng là ngày mà bố lên bàn mổ lần thứ 2.
    Ngày cưới con gái chẳng có bố ở bên, hai mẹ con đã khóc. Cảm giác trong lòng thật hỗn độn khó tả.
    Càng nghĩ lại càng thương mẹ.

    Mang tiếng là gái đã có chồng nhưng lúc nào cũng muốn về nhà để ôm lấy mẹ từ phía sau và nói "yêu mẹ" như hồi chưa lấy chồng.
    Lúc nào cũng muốn nằm ôm mẹ và em mà thủ thỉ đủ nhỏ to.

    Thương mẹ nhiều lắm, nên tự hứa với bản thân mình là mình phải sống thật tốt.
    Sống sao cho xứng đáng những điều mà mẹ đã dành cho và xứng đáng là con gái của mẹ.

    Mình cảm thấy hạnh phúc khi nói được với bố mẹ là mình yêu họ đến thế nào!
    Khi trưởng thành, đã có lúc nào bạn nói với bố mẹ rằng bạn yêu họ chưa?
    Những điểu thưởng chừng như đơn giản như vậy thôi mà tụi nhóc làm thật là tốt nhỉ ^^
  • mong bạn tìm đc hướng đi đúng đừng lông bông mãi nữa
  • hãy hành động trước khi quá muộn hihihi
  • thương mẹ bằng hành động chứ không phải bằng cách gõ phím bạn ạ!
  • Thương mẹ thì phải chịu khó học hành kiếm việc làm lo toan dần đi chứ...25 tuổi rồi có ít gì đâu còn thích rong chơi...lang thang..
  • nếu bạn thương mẹ của mình như vậy thì hãy chứng minh bằng hành động chứ k phải bằng lời nói
    18 tuổi đã là tuổi trưởng thành. Vậy mà 25t bạn " chỉ thích lang thang rong chơi" thì thật lạ. Bạn không nghề nghiệp vì bạn không cần tiền nên ko cần phải đi làm? Hay bạn không có khả năng kiếm việc làm? Hay là bạn có khả năng kiếm việc làm nhưng không muốn làm vì ngại khó, ngại khổ.
  • Chúc bạn có hành động thật ý nghĩa với mẹ mình
  • nếu kêu ở đây mà có thể giúp hãy làm gì đó giúp mẹ của mình có cuộc sống tốt và hạnh phúc thì tốt hơn
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào

    biết là vô nghĩa thì bạn hãy hành động sao cho đúng đi, đừng ngồi đó để viết tiếp những dòng vô nghĩa nữa
  • Chỉ có một cách là yêu thương mẹ, có lẽ là vậy bạn ạ.
    25 tuổi không phải là quá muộn cho việc sửa sai một lỗi lầm.nếu như bạn còn muốn sửa sai và còn yêu mẹ bạn thì hãy dùng hành động để chứng tỏ bạn yêu mẹ mình thật lòng.hãy biến đau thương thành hành động bạn ah, tìm 1 công việc tôt,sống đúng với những gì bạn mong muốn luôn luôn mỉm cười trước dông tố cuộc đời thì dù mẹ bạn ở đâu đi nữa cũng sẽ mỉm cười vì bạn.
    chúc bạn tự tin và lạc quan hơn nhìn vào mặt tốt của cuộc đời này mà cố gắng vì những người mình yêu quý!
  • Chắc bạn đã thay đổi rất nhiều và trở thành một đứa con có hiếu. Chúc bạn và gia đình một năm mới an khang thịnh vượng
  • Hành động đi bạn, đừng nói thương suông !


    Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
  • trời ạ anh 25 tuổi rồi mà còn ăn bám mẹ hả tìm cái nghề nào phụ mẹ đi a mẹ anh 50 tuổi rồi không còn lo cho anh đc lâu đâu.nêu anh rảnh như vậy đi học thiết kế web đi nghề an nhàn lại nhiều tiền thích hợp với những người rảnh rỗi như a :P
  • Không bao giờ là quá muộn bạn ạ.
    Bạn có thể tìm hiểu một công việc mà bạn ưa thích rồi có thể phụ giúp mẹ.
  • Chỉ có một cách là yêu thương mẹ, có lẽ là vậy bạn ạ.
  • hành động đi nào, đã biết hối lỗi rồi thì phải hành động để chuộc lỗi thôi, đừng dừng lại ở lý thuyết suông như vậy chứ
  • cố lên bạn, chắc chắn mẹ bạn sẽ vui đó !
  • chăm chỉ tích cực làm việc nào, sửa sai ngay bây giờ vẫn chưa muộn đâu
  • 25 tuổi, bạn còn cả chân trời phía trước, nhận biết đc mình đang sống vô dụng thì bạn hãy phấn đấu đi
  • Rất vui vì bạn đã thay đổi.chúc bạn thành công
  • Minh cung chua lam duoc gi cho bo me. Thay minh kem coi qua. Dang no luc tu nuoi song ban than ma cung ko xong
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
    nói ở đây thì có ý nghĩa gì chứ. bạn phải thể hiện bằng hành động chứ. đi tìm việc và trở thành 1 người đàn ông thành công cho mẹ bạn thấy đi. Cố lên!!!
  • vậy còn gì trần trừ nữa hãy lầm điều có nghĩa khiến cha mẹ bạn vui.tự lập cho chính bản thân mình đi ban sẽ thấy cuộc sống còn nh điều thú vị lắm
  • Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
    Tần tảo sớm hôm , mẹ nuôi con khôn lớn
    Mang cả tấm thân gầy , cha che chở đời con
    Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
    Mây trời lồng lộng , không phủ kín công cha

    Ai còn mẹ , xin đừng làm mẹ khóc
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không !!

    Mình thích bài thơ này lắm, đọc mà thấy xao xuyến và bồi hồi. Tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc vì còn cha, còn mẹ, và cha mẹ tôi rất yêu thương tôi.
  • tình thương của mẹ với con là vô bờ bến, có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ, rùi một ngày bạn sẽ hiểu được điều đó!
  • Mình cũng thấy mình thật là... vì những gì mình gây ra cho mẹ và vì những gì mẹ dành cho mình! Anyway, ko gì là ko thể, mình sẽ cố găng để mẹ ko còn phải khổ nữa. Mình cũng đã ở trong hoàn cảnh của bạn, luôn muốn giúp đỡ mẹ để mẹ đỡ khổ, nhưng cuộc sống mà, mọi thứ ko như ta mọng đợi, sự tự ti luôn kéo mình xuống sâu vực thẳm! Nhưng giờ mình nghĩ khác rồi, suy nghĩ tích cực là cách tốt nhất giúp ích cho bản thân và cho những ng xung quanh, cơ hội sẽ luôn rộng mở với tất cả những ng biết cố gắng! Chúc bạn thành công!thân
  • Tôi
    25 tuổi
    Không nghề nghiệp
    Chỉ thích lang thang rong chơi

    Mẹ
    50 tuổi
    Làm kế toán
    Lo cho tôi

    Thật vô nghĩa khi ngồi đây viết những dòng chữ này vì có lẻ mẹ tôi sẽ không bao giờ đọc được nó

    Nhưng tôi có đủ cam đảm để nói với mẹ tôi rằng Tôi thương bà biết dường nào
    Bạn thương mẹ bạn thì phải bằng hành động chứ không thể bằng lời nói suông như thế đc đâu, như thế tớ cũng nói đc tỉ tỉ lần nhưng mẹ tớ sẽ k bớt khổ đc
  • Cám ơn các bạn đã quan tâm

    Hôm nay tôi sẽ thay đổi

    Nếu không có lẽ tôi sẽ phải hối hận

    Hôm nay trông mẹ yếu và buồn quá

    Đôi lúc tôi ước rằng phải chi mẹ tôi đừng sinh ra 1 đứa như tôi

    Một lần nữa cám ơn các bạn rất nhiều

    Thật hạnh phúc khi có người quan tâm mình không vì một lợi ích nào khác

    bạn à, con người ta có 4 đức tính quan trọng nhất trong một con người để người khác yêu quý và tôn trọng mình : Hiếu - Đệ - Cẩn -Tín, sếp theo đúng thứ tự nhé bạn, thì bạn là người tình cảm rồi, chỉ là bạn chưa làm đủ chữ hiếu thôi, hãy cố gắng bạn nhé, không bao giờ là muộn cả. lúc này đây bạn đừng nghĩ rằng bạn buồn về bản thân hay thất vọng về bản thân, mà bạn hãy nghĩ rằng bạn thực sự cần bản thân mình để làm những gì mình muốn bạn nhé.chúc bạn thành công
  • Nếu biết thương mẹ thì bạn hãy thay đổi đi.
  • Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
    đôi lúc bản thân mình khong làm tròn chữ hiếu khi cha mẹ khuất núi mới thấy ân hận, giá như có thể quay ngc lại để mình cư xử khác
  • 2 Chia sẻ Trả lời - 1653 ngày trước
  • nếu biết yêu thương mẹ thì đừng bao giờ làm mẹ buồn bạn nhé!