Viết thay lời của một sinh linh vô tội
Viết thay lời của một sinh linh vô tội
Viết thay lời của một sinh linh vô tội

Thăm dò: Vì sao vợ chồng hay cãi nhau?

Viết thay lời của một sinh linh vô tội (898 lượt xem)
35 181

  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.
  • Xem 181 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: hloan
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • dọc bài viết này tự nhiên thấy chạnh lòng quá
  • Đọc mà cảm giác sợ sợ. Mình bị mỗi 1 lần vi phạm, không để cho sinh linh bé bỏng ra đời vì đã có bé rồi. Quyết tâm không để xẩy ra lần nữa
  • Quả thật, mình viết bài này thay cho con mình, một sinh linh bé nhỏ. Mình thấy có lỗi với con vô cùng, chuyện xảy ra hơn 1 năm rồi mà mình thấy như mới hôm qua. Mình có linh cảm con vẫn quấn bên mình mỗi tối. Và mình có đi xem vài nơi...Bất chợt, người ta nói mình có vong đi theo, rất non tháng. Mình shock thật sự. Mình quyết định đi cầu siêu cho con, với hi vọng con được đầu thai vào nhà khác thật hạnh phúc. Có thể do mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mình không thanh thản được. Hi vọng con sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ.
  • Cầu cho các con ở bên kia đc siêu thoát.sớm đc đầu thai hãy tha thứ cho tất cả các mẹ thực lòng các mẹ ko muốn điều đó xảy ra với các con thân yêu đâu nhưng vì nhiều lí do lắm các con ạ.
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.

    Buồn quá, xin chia sẻ với bạn,:-(
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.

    đọc bài viết của chị xong,em thực sự thấy rất xúc động và bồi hồi,may là từ trước đến h em cũng chưa bao h bỏ đi giọt máu của mình nếu ko em sẽ phải ân hận cả đời
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.

    Chia sẽ cùng chị, đọc xong bài viết này của chị, em đã rơi nước mắt, chuyện cách đây gần 4 năm hiện lại trong em, nhưng trường hợp em thì khác chị, con đã bỏ em đi khi con được gần 4 tháng trong bụng Mẹ, nỗi đau về thể xác và nổi đau về tinh thần mà em đã cồ kiềm nén gần 4 năm nay bất chợt trở lại, cầu mong cho con gái của mẹ siêu thoát [-o<[-o<[-o<[-o<[-o<[-o<
  • Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!
  • Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!
    nếu ch sinh khả năng bé bị dị tật rất cao ,và đợi lúc s.âm thấy dị tật bsi khuyên ch bỏ thai lúc ấy thai lớn qu1a ch sẽ buồn và sốc lắm đấy...mà ch sinh ra thì làm khổ bé đấy,,,chúc chị sớm bình an
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.

    Chỉ tại bố mẹ đôi lúc bất ngờ hưng phấn không làm chủ động cơ hoặc tại bố không nghe lời mẹ kết bạn với chàng hiệp sĩ OK mà làm nên cơ sự thế này. Mà không biết, có khi bỏ đi toàn bác sĩ, luật sư, kỹ sư ....vv còn giữ lại toàn nông dân với công nhân thì buồn lắm.
  • Có lẽ nếu theo duy tâm thì do đứa trẻ còn lưu luyến là do chị vẫn còn luôn nghĩ tới bé vì vậy chị vẫn còn sợi dây liên lạc với bé!
    Tốt nhất chị nên tĩnh tâm lại,thôi thì mỗi người mỗi số phận,có duyên không có phận là điều bình thường,nếu chị đã uống kháng sinh nhỡ bé ra đời mà bị dị tật thì khổ bé!
    Chị hãy thôi nghĩ về sai lầm bỏ bé đi mà hãy luôn nghĩ và cầu mong cho bé được đầu thai làm con của 1 người mẹ tốt!
    Em thì em cũng không mê tín lắm đâu ,nhưng có thể duyên của bé với chị chưa hết nên chị cảm thấy vẫn suy nghĩ vẩn vơ!Có thể sau này chị mang thai ,bé sẽ vẫn đầu thai làm con của chị!!
  • Chia sẻ với mẹ nó, tớ chưa ở trường hợp của mẹ nó bao giờ cả. Nhưng bé sẽ hiểu và thông cảm với VC bạn thôi, chẳng ai muốn điều đó xảy ra cả. CHúc bạn và gia đình hp.
  • Hix đọc bài thấy có cảm giác tội lỗi vì 1 lần duy nhát.
  • Chỉ tại bố mẹ đôi lúc bất ngờ hưng phấn không làm chủ động cơ hoặc tại bố không nghe lời mẹ kết bạn với chàng hiệp sĩ OK mà làm nên cơ sự thế này. Mà không biết, có khi bỏ đi toàn bác sĩ, luật sư, kỹ sư ....vv còn giữ lại toàn nông dân với công nhân thì buồn lắm.

    Nếu sinh ra bác sĩ, luật sư, kỹ sư mà hư đốn thì mình vẫn chọn nông dân và công nhân mà k thấy buồn chút nào. Nghề nào cũng được mẹ nó ạ, chứ toàn bác sỹ, kỹ sư thì ai sẽ làm công nhân đây?.
  • Chị ơi!e cũng chia sẽ với chị.E cũng sinh mỗ nên rất lo lắng.Thôi chị đừng buồn nữa chị à!e nghĩ bé cũng hiểu cho chị,vì khả năng để lại bé thì cả chị và bé đều gặp nguy hiểm mà.
  • Con yêu!
    Đứng trước Đức Phật nơi cửa chùa, mẹ chắp tay thắp một nén nhang cầu mong cho con sớm được siêu thoát. Ngày ấy...
    Mẹ biết mẹ có thai khi 2 vạch hồng hồng hiện lên que thử. Cơ thể mẹ bắt đầu thay đổi, tâm tính mẹ cũng lúc ngược lúc xuôi. Mẹ khóc. Nhưng không phải là giọt nước mắt hạnh phúc mà nó mặn chát bờ môi, đắng lòng mẹ mỗi đêm về.
    Chị con mới hơn 1 tuổi. Vết mổ của mẹ ngày nào chưa kịp hồi sinh. Mẹ lại ốm, 5 ngày uống thuốc kháng sinh cũng đã cắt luôn tình mẫu tử. Bác sĩ nói, mẹ không nên giữ bởi sinh con ra, có thể tật nguyền...
    Mẹ day dứt, bản năng người mẹ trỗi dậy, nhưng con ơi, tương lai của con sau này, nếu con tật nguyền...Bố mẹ chỉ đi được với con một quãng đường ngắn ngủi, còn lúc nhắm mắt xuôi tay rồi ai chăm sóc cho con. Có rất nhiều anh, chị, mới sinh ra đã chịu thiệt thòi, mỗi lúc trái gió trở trời thấy con vật vã, ước gì bố mẹ đau đớn được thay con. Nghẹn ngào và xót xa lắm, con yêu ạ!
    Ngày vào viện, mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà nước mắt lăn dài. Mẹ đau. Nỗi đau thể xác không sánh bằng nỗi đau tinh thần mẹ đang gánh chịu. Nhìn những cô gái trẻ măng, miệng tươi cười bước vào phòng tiểu phẫu mà xót xa. Bao sinh linh nhỏ bé đã vĩnh viễn không được chào đời. Trong khi cuộc sống là sự đấu tranh sinh tồn. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã phải đấu tranh với các anh chị em của con để được ở lại làm người, vậy mà...
    Những ngày sau đó, mẹ sống trong sự dày vò. Mẹ không ngủ được, ăn không ngon, và nụ cười cũng gượng gạo vô duyên tệ. Bố con an ủi mẹ thật nhiều, nhưng không hiểu sao mẹ vẫn khóc, vẫn thương về hài nhi mẹ không dám nhìn khi vứt bỏ. Việc cuối cùng mẹ có thể làm, là đưa con vào Chùa, những mong con sớm được đầu thai vào nhà khác, ở đó con được hạnh phúc hơn và được yêu thương hơn khi con trong bụng mẹ.
    Trong tâm mẹ đã thấy thanh thản hơn, bởi mẹ tin rằng con ở trên cao kia sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ- người mẹ đã chối bỏ quyền làm người của chính con mình.
  • Nghe mà thấy buồn quá các mẹ ạ.
  • Chỉ tại bố mẹ đôi lúc bất ngờ hưng phấn không làm chủ động cơ hoặc tại bố không nghe lời mẹ kết bạn với chàng hiệp sĩ OK mà làm nên cơ sự thế này. Mà không biết, có khi bỏ đi toàn bác sĩ, luật sư, kỹ sư ....vv còn giữ lại toàn nông dân với công nhân thì buồn lắm.

    Nông dân và Công dân thì sao ah? ND và CN thì không đáng được ra đời ah??
  • Chia sẻ với các mẹ đã bị "dính" rồi phải bỏ? biết vậy tại sao chúng ta không chuẩn bị sẵn mọi thứ để điều đó không bao giờ xảy ra để giọt máu của chúng ta luôn đc yêu thương để trưởng thành? Chúng ta là những con người của xã hội hiện đại, chúng ta biết phải làm gì để bảo vệ mình và bảo vệ các con của chúng ta cơ mà. các bạn ơi, hãy cố gắng đừng bao giờ để mình phải mang tội với các con nữa nhé. Hãy sử dụng các biện pháp tránh thai an toàn. Chúng ta phải làm chủ được cuộc sống của mình chứ!!!!
  • Cầu cho các con ở bên kia đc siêu thoát.sớm đc đầu thai hãy tha thứ cho tất cả các mẹ thực lòng các mẹ ko muốn điều đó xảy ra với các con thân yêu đâu nhưng vì nhiều lí do lắm các con ạ.

    Đúng đấy nhiều khi vì hoàn cảnh ép buộc thôi, chứ đau lòng hơn cả vẫn là lòng của người mẹ, cầu mong cho các sinh linh bé nhỏ được siêu thoát !!!
  • Ôi, đọc bài của các mẹ mà em thấy lạnh cả người. mặc dù em chưa bao giờ phải làm như thế (trộm vía), nhưng em cũng đã thề với bản thân là không bao giờ để chuyện này xảy ra. Các mẹ cố gắng đừng để phải làm như vậy, vừa thấy tội cho con, tội cho mình mà lại hại cả sức khỏe của mình nữa.

    Chị chủ topic đừng buồn và đừng nghĩ nữa, em nghĩ là chị vẫn nghĩ đến bé thì bé sẽ không đi nhà khác được đâu. chị phải vui vẻ lên thì bé mới vui vẻ để đến với gia đình khác được chứ.
  • Em thực sự chia sẻ với chị dù em chưa trong hoàn cảnh của chị .Nhưng em cũng trải qua quãng thời gian suy nghĩ , đấu tranh có vài ngày mà dài đằng đẵng như cả cuộc đời : em cũng như chị ,con mới hơn 1 tuổi lúc biết mình có bé ,cũng sinh mổ ,cũng dùng thuốc vì không biết mình đang có bầu .Cuối cùng em vẫn quyết định giữ lại bé cho dù kết quả SA cũng như sàng lọc của em k đc tốt lắm nhưng em sợ cái cảm giác tội lỗi mà chị đang mang lắm nên em quyết định giữ bé lại .Giờ bé được 18w trong bụng mẹ ,em cũng còn đầy những lo lắng nhưng em tin em làm đúng .Bởi không phải máy móc lúc nào cũng đúng ,không phải chuẩn đoán nào cũng chính xác 100% ,biết đâu em bỏ đi một thiên thần ???
    Chị ạ ! Không người mẹ nào muốn làm như thế hết ,và khi quyết định làm cái điều khó khăn nhất của cuộc đời đấy người mẹ nào cũng dằn vặt hết chị ạ .Vì thế em rất thông cảm và chia sẻ với chị .
    Có điều cái việc mà mình nghĩ là không nên thì mình cũng đã làm rồi , vẫn biết mình còn dằn vặt nhiều lắm nhưng em mong chị đừng quá lưu luyến .Chị hãy chăm bé ( và những bé sau này chị sẽ có ) thật tốt ,chăm luôn cả phần của em bé thiếu may mắn kia chị nhé .
    Chúc chị bình tâm .
  • Đồng cảm với mẹ hloan quá! Thương con trách mình, trách chồng không hiểu biết về kiến thức sinh đẻ có kế hoạch cho nên dẫn đến những...... hichic
  • em đã từng suýt nữa thì đi phá, nhưng em cữ nghĩ nếu nó thành hình rồi chẳng tội tình gì chỉ tại mẹ nó thôi. Lắm lúc giận rỗi nổi lên lại nghĩ làm gì đó cho nó biến ra khoir người mình, đến lúc bình tĩnh mới tháy mình thật ngu ngóc. giờ đây con sinh ra rồi bao yêu thương mẹ dành cho con hết, con là tất cả của me. MỘt bà mẹ trẻ con
  • Đọc tâm sự của chị mà em thấy buồn qua..cầu cho sinh linh bé nhỏ được e ấp trong vòng tay ở 1 nơi nào đó
    Chị ơi,,chị cố gắng lên đừng buồn nữa nhé..kô người mẹ nào muốn như vậy cả mà..
  • Chia sẻ với các mẹ đã bị "dính" rồi phải bỏ? biết vậy tại sao chúng ta không chuẩn bị sẵn mọi thứ để điều đó không bao giờ xảy ra để giọt máu của chúng ta luôn đc yêu thương để trưởng thành? Chúng ta là những con người của xã hội hiện đại, chúng ta biết phải làm gì để bảo vệ mình và bảo vệ các con của chúng ta cơ mà. các bạn ơi, hãy cố gắng đừng bao giờ để mình phải mang tội với các con nữa nhé. Hãy sử dụng các biện pháp tránh thai an toàn. Chúng ta phải làm chủ được cuộc sống của mình chứ!!!!

    Nói đơn giản thế sao? Biện pháp nào cũng có xác suất của nó. Chẳng ai k muốn làm chủ cuộc sống của mình đâu bạn ạ. Có nhiều ng, đặt vòng rồi mà vẫn mang thai hoặc có ng dùng BCS mà vẫn vác bầu, bạn nghĩ sao? Xã hội hiện đại k có nghĩa là k có rủi ro đâu bạn.
  • Em thực sự chia sẻ với chị dù em chưa trong hoàn cảnh của chị .Nhưng em cũng trải qua quãng thời gian suy nghĩ , đấu tranh có vài ngày mà dài đằng đẵng như cả cuộc đời : em cũng như chị ,con mới hơn 1 tuổi lúc biết mình có bé ,cũng sinh mổ ,cũng dùng thuốc vì không biết mình đang có bầu .Cuối cùng em vẫn quyết định giữ lại bé cho dù kết quả SA cũng như sàng lọc của em k đc tốt lắm nhưng em sợ cái cảm giác tội lỗi mà chị đang mang lắm nên em quyết định giữ bé lại .Giờ bé được 18w trong bụng mẹ ,em cũng còn đầy những lo lắng nhưng em tin em làm đúng .Bởi không phải máy móc lúc nào cũng đúng ,không phải chuẩn đoán nào cũng chính xác 100% ,biết đâu em bỏ đi một thiên thần ???
    Chị ạ ! Không người mẹ nào muốn làm như thế hết ,và khi quyết định làm cái điều khó khăn nhất của cuộc đời đấy người mẹ nào cũng dằn vặt hết chị ạ .Vì thế em rất thông cảm và chia sẻ với chị .
    Có điều cái việc mà mình nghĩ là không nên thì mình cũng đã làm rồi , vẫn biết mình còn dằn vặt nhiều lắm nhưng em mong chị đừng quá lưu luyến .Chị hãy chăm bé ( và những bé sau này chị sẽ có ) thật tốt ,chăm luôn cả phần của em bé thiếu may mắn kia chị nhé .
    Chúc chị bình tâm .
    Tks e nhiều. Giờ c.s của c cũng ổn hơn rồi. Dù sao đây cũng là 1 vết thương khó lành.
  • Thật sự là xúc động, em đã từng đưa đứa bạn thân đi phá..., lúc đó nó còn nhỏ và lỡ với người yêu, đến bây giờ cảm giác đó vẫn còn trong em, như chính em...
  • Con yêu!
    Đứng trước Đức Phật nơi cửa chùa, mẹ chắp tay thắp một nén nhang cầu mong cho con sớm được siêu thoát. Ngày ấy...
    Mẹ biết mẹ có thai khi 2 vạch hồng hồng hiện lên que thử. Cơ thể mẹ bắt đầu thay đổi, tâm tính mẹ cũng lúc ngược lúc xuôi. Mẹ khóc. Nhưng không phải là giọt nước mắt hạnh phúc mà nó mặn chát bờ môi, đắng lòng mẹ mỗi đêm về.
    Chị con mới hơn 1 tuổi. Vết mổ của mẹ ngày nào chưa kịp hồi sinh. Mẹ lại ốm, 5 ngày uống thuốc kháng sinh cũng đã cắt luôn tình mẫu tử. Bác sĩ nói, mẹ không nên giữ bởi sinh con ra, có thể tật nguyền...
    Mẹ day dứt, bản năng người mẹ trỗi dậy, nhưng con ơi, tương lai của con sau này, nếu con tật nguyền...Bố mẹ chỉ đi được với con một quãng đường ngắn ngủi, còn lúc nhắm mắt xuôi tay rồi ai chăm sóc cho con. Có rất nhiều anh, chị, mới sinh ra đã chịu thiệt thòi, mỗi lúc trái gió trở trời thấy con vật vã, ước gì bố mẹ đau đớn được thay con. Nghẹn ngào và xót xa lắm, con yêu ạ!
    Ngày vào viện, mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà nước mắt lăn dài. Mẹ đau. Nỗi đau thể xác không sánh bằng nỗi đau tinh thần mẹ đang gánh chịu. Nhìn những cô gái trẻ măng, miệng tươi cười bước vào phòng tiểu phẫu mà xót xa. Bao sinh linh nhỏ bé đã vĩnh viễn không được chào đời. Trong khi cuộc sống là sự đấu tranh sinh tồn. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã phải đấu tranh với các anh chị em của con để được ở lại làm người, vậy mà...
    Những ngày sau đó, mẹ sống trong sự dày vò. Mẹ không ngủ được, ăn không ngon, và nụ cười cũng gượng gạo vô duyên tệ. Bố con an ủi mẹ thật nhiều, nhưng không hiểu sao mẹ vẫn khóc, vẫn thương về hài nhi mẹ không dám nhìn khi vứt bỏ. Việc cuối cùng mẹ có thể làm, là đưa con vào Chùa, những mong con sớm được đầu thai vào nhà khác, ở đó con được hạnh phúc hơn và được yêu thương hơn khi con trong bụng mẹ.
    Trong tâm mẹ đã thấy thanh thản hơn, bởi mẹ tin rằng con ở trên cao kia sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ- người mẹ đã chối bỏ quyền làm người của chính con mình.

    Mình đọc bài của mẹ nó mà rớt nước mắt, mình cũng đã một lần như thế, và cũng tự "thề" với bản thân là sẽ không bao giờ để xảy ra một lần nữa. MÌnh còn ko suy nghĩ được như mẹ nó đâu, bẵng đi 6 năm, có một người (bây giờ mình luôn luôn phải cám ơn người đó) hỏi mình là có bị như thế không, người ấy chữa bệnh cho mình theo phương pháp tâm linh. Sau đó mình làm theo lời khuyên, mình không đưa bé lên chùa mà làm một lễ nhỏ tại nhà, gọi là lễ cho trẻ con thôi, và đặt thêm một bát hương nhỏ trên bàn thờ nhà mình. Mỗi lần thắp hương là mình lại nghĩ có lẽ bé ở một nơi nào đó trên cao, mỉm cười và sẵn sàng tha thứ cho bố mẹ đấy.
  • amen!chúa phù hộ cho những sinh linh vô tội.
  • Con muốn tỏ cho mẹ cha được biết
    Con đã là người với tim óc, tứ chi
    Mẹ cha đừng nghĩ, con chẳng biết gì
    Chỉ có nói là con chưa biết nói
    Hãy sinh con ra ! Nghe theo tiếng gọi
    Của chính con – Của nhân loại lương tri
    Cho con thành người – Con mong mỏi quá đi !
    Nhẫn tâm giết –Tội sát nhân gớm ghiếc !
    Con, kết tinh của tình yêu tha thiết
    Của mẹ cha – Của linh khí, anh hoa
    Của yêu thương – Của tình ái chan hoà
    Của son sắt – Của tơ duyên vĩnh cửu !
    Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu
    Chính đứa con, giọt máu của mẹ cha ?
    Chính đứa con đã kết nụ đơm hoa
    Từ ân ái – từ tình yêu trân quí ?
    Cho con ra đời – Dù không hoan hỉ
    Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần
    Dù cùng cực, sống khốn khổ bần dân
    Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết !
    Những lời này thật vô cùng tha thiết
    Là những lời oà vỡ tự trái tim
    Xin ngưng tay ! Hãy bớt giận ! Con xin
    Để con sống dù không nhìn con nữa !
    Con lạy mẹ cha trăm ngàn lạy nữa
    Hãy để con – Cho con được sinh ra !
    Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa
    Chính là ngày con vô cùng sung sướng !
    Xin hãy gắng – Hãy thương con, rộng lượng
    Mẹ cha không tủi hổ bởi con đâu
    Con nằm đây, hai tay chắp, khấn cầu
    Xin Thượng Đế cho mẹ cha can đảm !
    Cha thương con ! Chớ giết con, mẹ nha !
    Tác giả: XUÂN VŨ TRẦN ĐÌNH NGỌC
  • Những đứa bé không có tội. Tội là ở những người cha những người mẹ vô tâm. Chúng ta luôn nghĩ những đứa bé vẫn nằm trong bụng mẹ, chúng chưa biết gì hết. Nhưng thật ra chúng biêt rất nhiều, chúng không thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhưng chúng có thể cảm nhận được thông qua người mẹ.
    Tại sao lại có những người mẹ đã tạo nên những sinh linh bé bỏng họ lại có thể nhẫn tâm bỏ con mình khi chưa nhìn được thấy mặt con.
    Tôi tự hỏi, sau này khi bất chợt họ nghĩ tới đứa con mà mình bỏ đi, họ có thấy hối hận không?
    Giả sử đặt mình vào trường hợp đứa bé bị bỏ rơi ngay trong bụng mẹ, thì bạn cảm thấy như thế nào? Bạn có trách bố mẹ đã bỏ mình không?
    Tôi nghĩ nếu các bà mẹ hiểu được cảm giác đó thì sẽ không ai lại nỡ bỏ đi một sinh linh như thế.
    Ngày nay rất nhiều bạn trẻ bước chân vào những con đường xa ngã. Hậu quả để lại rất đau lòng. Khi bước chân vào con đường xa ngã họ không nghĩ tới tương lai của mình sẽ như thế nào?.......
  • Đọc bài tâm sự của mẹ chủ top mà rơi nước mắt, buồn quá cơ.
  • xin được chia xẻ với bạn chủ topic
  • Bạn viết thật hay và xúc động! Mong các bạn trẻ hãy ý thức được hành động của mình để những sinh linh bé nhỏ được chào đời khỏe mạnh, hạnh phúc! "Khi con sinh ra chỉ 1 mình con khóc, còn tất cả mọi người đều cười. COn hãy sống như thế nào để khi con ra đi chỉ 1 mình con cười còn tất cả mọi người đều khóc!"
  • Đọc bài của mẹ Gia_Huy mình lại nhớ đến bài viết:

    Nguyễn Văn Đông, Giáo Xứ Đức An, Pleiku, thuộc Giáo Phận Kontum, một bọc ni-lông khá lớn, cha mở ra thì đó là một bào thai cháu bé đã có đầy đủ hình hài đỏ hỏn. Khi cha nhẹ nhàng dùng tay đỡ cháu ra đặt trên một tờ báo, thật bất ngờ, cháu bé đã đưa tay bấu chặt lấy ngón tay của cha suốt 20 phút. Một Nữ Tu đã kịp lấy máy ảnh ghi lại tấm hình này trước khi cha chôn cất cháu tại Nghĩa Trang Đồng Nhi ở Pleiku, nơi cha đã lo “hậu sự” cho hàng chục ngàn thai nhi có hoàn cảnh tương tự như cháu. Cha đặt tên cho cháu là bé Trung Thu. Tác giả bài thơ được đăng dưới đây cũng có mặt lúc ấy, đã xúc cảm sáng tác ngay trong nước mắt...

    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428n2uynwe2ot39276_1.jpeg


    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428ngzmmte4mt131975.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428mwi0ndlknz148094.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odnjywe1zm149544.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odc4ytnkzj140043.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odu3ogvhzw142402.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428otg3mjy1zd121531.jpeg

    Chúc cho các mẹ và bé luôn mạnh khỏe.
  • xin được đồng cảm với mẹ nó...mình cũng đã từng và thật sự luôn luôn thấy ân hận giày vò trong lòng.... xin được cầu bình an và siêu thoát cho linh hồn con tôi......mô phật..... cho con xin xám hối..
  • Những đứa bé không có tội. Tội là ở những người cha những người mẹ vô tâm. Chúng ta luôn nghĩ những đứa bé vẫn nằm trong bụng mẹ, chúng chưa biết gì hết. Nhưng thật ra chúng biêt rất nhiều, chúng không thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhưng chúng có thể cảm nhận được thông qua người mẹ.
    Tại sao lại có những người mẹ đã tạo nên những sinh linh bé bỏng họ lại có thể nhẫn tâm bỏ con mình khi chưa nhìn được thấy mặt con.
    Tôi tự hỏi, sau này khi bất chợt họ nghĩ tới đứa con mà mình bỏ đi, họ có thấy hối hận không?
    Giả sử đặt mình vào trường hợp đứa bé bị bỏ rơi ngay trong bụng mẹ, thì bạn cảm thấy như thế nào? Bạn có trách bố mẹ đã bỏ mình không?
    Tôi nghĩ nếu các bà mẹ hiểu được cảm giác đó thì sẽ không ai lại nỡ bỏ đi một sinh linh như thế.
    Ngày nay rất nhiều bạn trẻ bước chân vào những con đường xa ngã. Hậu quả để lại rất đau lòng. Khi bước chân vào con đường xa ngã họ không nghĩ tới tương lai của mình sẽ như thế nào?.......

    Không hiểu bạn là nam hay nữ, và đã có gđ hay chưa. Nhưng mình thấy trong cách hành văn của bạn có điều gì đó hơi quá...đà!
    Bạn à, là bố là mẹ k có ai bỗng dưng muốn bỏ đi giọt máu của mình. Cũng đau đớn, dằn vặt và xót xa vô cùng. Nhưng đôi khi, nó là bắt buộc khi:
    - Vô tình k biết có bầu trong lúc ốm nên uống rất nhiều kháng sinh rất hại đến thai nhi. Đã biết nếu sinh ra k bình thường, có thể bị down, bị bại não...vậy bạn có cố tình để sinh ra rồi khổ cả cho con k. Lúc bố mẹ nhắm mắt xuôi tay, ai nuôi con? Vậy k phải là cái tội sao?
    - Thai lưu: Nếu k bỏ sẽ ảnh hưởng cả đến tính mạng ng mẹ.
    - Hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, nếu sinh con sẽ k nuôi nổi con. Vậy cố sinh ra rồi vứt con ra đường hay cho con chịu chung số phận với bố mẹ nó sao?
    - Chính sách của Nhà nước: Những ai không làm trong môi trường Nhà nước thì chuyện sinh bao nhiêu con cũng k ảnh hưởng gì. Nhưng với những ng đang có chút chức quyền và mang danh Đảng viên, sinh thêm con đồng nghĩa mất việc hoặc ráng chức. Vậy nuôi con ntn? Nên sinh con k?
    - Sức khỏe của ng mẹ k cho phép: Khi phải lựa chọn giữa vợ và bào thai, chồng bạn sẽ chọn gì?
    Đây chỉ là 1 vài nguyên nhân thôi, còn nhiều nguyên nhân bất khả kháng khác mà k thể kể hết với bạn đc. Đừng nhìn vấn đề theo cảm tính của riêng mình nhé. Tks.
  • Đọc bài của mẹ này mình như thấy chính mình vậy. Mình cũng đẻ mổ, cũng phải bỏ con vì đợt đó uống quá nhiều kháng sinh. Nghe câu chuyện mà cảm thấy lòng như trùng xuống, cũng giống như mẹ này, chắc không bao giờ mình quên đường hình hài bé nhỏ của bé khi bác sĩ siêu âm...


    Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!
  • Cảm thấy mình có tội nặng qua. Hãy tha thứ cho mẹ con ơi ... mẹ biết làm sao khi hoàn cảnh như vậy. Không muốn đổ tội cho hoàn cảnh đâu, nhưng ko thể làm khác.
  • Cảm thấy mình có tội nặng qua. Hãy tha thứ cho mẹ con ơi ... mẹ biết làm sao khi hoàn cảnh như vậy. Không muốn đổ tội cho hoàn cảnh đâu, nhưng ko thể làm khác.

    Đồng cảm với bạn. Cố gắng lên, đừng quá đau khổ. Rồi con cũng hiểu cho hoàn cảnh của mẹ nó.
  • chạnh lòng quá! lạnh cả người vì cảm động
  • Cảm ơn các mẹ đã chia sẻ. Mình cũng sinh mổ, bác sỹ yêu cầu tránh thai 2 năm. Nếu không đọc những dòng tâm sự của các mẹ chắc mình cũng chủ quan lắm, tính mình là thế mà.
    Nhưng nhờ các mẹ mà bây h mình đã hết sức cẩn thận. Mình luôn chuẩn bị sẵn BCS trong nhà. Cứ còn 1 ít là mình mua luôn một lô đề phòng. Hi vọng sẽ không sinh linh bé nhỏ nào phải chịu đau đớn nữa, không bà mẹ nào phải dằn vặt hàng đêm nữa.
  • Đọc bài của mẹ Gia_Huy mình lại nhớ đến bài viết:

    Nguyễn Văn Đông, Giáo Xứ Đức An, Pleiku, thuộc Giáo Phận Kontum, một bọc ni-lông khá lớn, cha mở ra thì đó là một bào thai cháu bé đã có đầy đủ hình hài đỏ hỏn. Khi cha nhẹ nhàng dùng tay đỡ cháu ra đặt trên một tờ báo, thật bất ngờ, cháu bé đã đưa tay bấu chặt lấy ngón tay của cha suốt 20 phút. Một Nữ Tu đã kịp lấy máy ảnh ghi lại tấm hình này trước khi cha chôn cất cháu tại Nghĩa Trang Đồng Nhi ở Pleiku, nơi cha đã lo “hậu sự” cho hàng chục ngàn thai nhi có hoàn cảnh tương tự như cháu. Cha đặt tên cho cháu là bé Trung Thu. Tác giả bài thơ được đăng dưới đây cũng có mặt lúc ấy, đã xúc cảm sáng tác ngay trong nước mắt...

    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428n2uynwe2ot39276_1.jpeg


    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428ngzmmte4mt131975.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428mwi0ndlknz148094.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odnjywe1zm149544.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odc4ytnkzj140043.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428odu3ogvhzw142402.jpeg
    http://www.upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010071419428otg3mjy1zd121531.jpeg

    Chúc cho các mẹ và bé luôn mạnh khỏe.


    Bức ảnh, lá thư, mình đọc mà ko cầm nổi nước mắt.
  • Nỗi niềm của những nổi niềm. hy vọng những sinh linh sẽ được siêu thoát.
  • Thật sự không biết bày tỏ thế nào ?...........?
  • nước mắt em lại rơi vì 1 câu chuyện của 1 người lạ,ko hiểu sao dạo này em hay khóc quá,tại em nhiều chuyện buồn,hay em quá đồng cảm,hay mình quá yêu đuối,chắc ko phải,vì ko ai ko động lòng trước 1 câu chuyện cảm động cả,ko ai muốn vứt bỏ đứa con của mình,cũng như chúng mong muốn đc làm người biết bao,em còn trẻ,mới cưới đc 2 năm,và mới sinh cháu đầu,em biết đc cảm giác hạnh phúc khi lần đầu biết mình mang thai,sự kết tinh của tình yêu sau hôn nhân,và chưa phải rơi vào trường hợp ''khó xử'' như trên,ai ko đớn đau khi phải vứt bỏ núm ruột của mình,em đang cố gắng sống để ko phải mang tội với đứa con nào của mình cả,vì vậy em chú ý phòng ngừa lắm,em sợ có 1 ngày mình cũng rơi tình trạng như trên,điều ko ai mong muốn cả

    có chị làm cùng chỗ em,cũng phải bỏ đi đứa con trong bụng vì bị ''nhỡ'',rồi đi chùa,nó nhập vào cô đồng,hiện về khóc inh ỏi,ôm mẹ nó khóc làm bao nhiêu người đi cùng khóc như mưa vì quá thương cảm,em ko rõ thật ko,nhưng chị ấy tin,và em cũng sẽ tin,bởi chúng còn quá nhỏ,
  • mình đọc xong topic này thấy rờn rợn nổi gai ốc, ko bít cảm giác ra sao, chạnh buồn và thương cảm.....
  • hic, ko dám đọc............................................ ...
  • Trong mình cũng đang tồn tại 1 sinh linh bé bỏng đây. Chưa biết quyết định thế nào vì đã có 2 nhóc rồi. quan trọng hơn cha nó ko mong sụ tồn tại của nó. Đau lòng quá!
  • Trong mình cũng đang tồn tại 1 sinh linh bé bỏng đây. Chưa biết quyết định thế nào vì đã có 2 nhóc rồi. quan trọng hơn cha nó ko mong sụ tồn tại của nó. Đau lòng quá!

    Mẹ nó à, chia sẻ với mẹ nó. Trong trường hợp hai vợ chồng bạn k làm Nhà nước và kinh tế vững vàng, thì mình thấy sinh thêm con là chuyện k đáng ngại. Ngược lại, nếu 1 trong 2 ng làm nhà nước lại đang thăng tiến, kinh tế khó khăn...chắc chắn sẽ rất đau đầu. Cha bé k mong bé vì bản thân anh ấy cũng có lý do riêng của mình. Mong hai vc bạn sẽ cùng ngồi lại và lắng nghe tâm sự của người kia. Mong bạn sẽ tìm được câu trả lời đúng đắn nhất. Trẻ con vô tội mà, lỗi chỉ do người lớn gây ra cho chúng thôi...
  • Mình cũng ko muốn như thế này tẹo nào. Có nhiều người phụ nữ rất thờ ơ với chuyện này, mình cảm thấy họ còn coi thường sức khỏe của chính bán thân nữa. Các bạn nên phòng ngừa bằng mọi cách, nếu cần dùng cả postine nữa, mình có con cái đầy đủ rồi, dùng cũng ko sao mà, chứ đừng để có em bé rồi tội lắm.
  • Quả thật, mình viết bài này thay cho con mình, một sinh linh bé nhỏ. Mình thấy có lỗi với con vô cùng, chuyện xảy ra hơn 1 năm rồi mà mình thấy như mới hôm qua. Mình có linh cảm con vẫn quấn bên mình mỗi tối. Và mình có đi xem vài nơi...Bất chợt, người ta nói mình có vong đi theo, rất non tháng. Mình shock thật sự. Mình quyết định đi cầu siêu cho con, với hi vọng con được đầu thai vào nhà khác thật hạnh phúc. Có thể do mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mình không thanh thản được. Hi vọng con sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ.
    mẹ bé cố lên, đừng nghĩ ngợi nhiều, mình cứ nghĩ nhiều bé sẽ không thể yên tâm mà đi, lòng mẹ luôn bao la rộng lớn, không mẹ nào là không yêu con, nhất định bé sẽ hiểu
    mẹ bé cố lên nha!
  • Đọc bài của bạn mình thất trào dang một cảm giác tội lỗi, Cách đây 3 năm mình và ox( trước đó là người yêu) cũng đã quyết định bỏ đi một sinh linh bé nhỏ 7 tuần tuổi, lúc đó mình còn ko biết con là trai hay gái. Nhiều lúc mình cũng hay nhắc lại chuyện này với ox, ox nói: "Con ko có duyên với vc mình thui, em đừng nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng đến sk, hãy tập trung vào chăm sóc cho đứa con trai bây giờ của chúng mình. Nó đã là quá khứ, hồi đó chúng mình còn nông nổi quá và đừng bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Nếu có dịp nào đó em nên đi cầu siêu cho con." Và em lại tự nhủ thầm " Mẹ mong con ngàn lần tha lỗi", hy vọng con sẽ tìm được một mái ấm gia đình hạnh phúc và những người cha người mẹ thật sự yêu thường con.
  • Mình đọc bài của mẹ nó mà rớt nước mắt, mình cũng đã một lần như thế, và cũng tự "thề" với bản thân là sẽ không bao giờ để xảy ra một lần nữa. MÌnh còn ko suy nghĩ được như mẹ nó đâu, bẵng đi 6 năm, có một người (bây giờ mình luôn luôn phải cám ơn người đó) hỏi mình là có bị như thế không, người ấy chữa bệnh cho mình theo phương pháp tâm linh. Sau đó mình làm theo lời khuyên, mình không đưa bé lên chùa mà làm một lễ nhỏ tại nhà, gọi là lễ cho trẻ con thôi, và đặt thêm một bát hương nhỏ trên bàn thờ nhà mình. Mỗi lần thắp hương là mình lại nghĩ có lẽ bé ở một nơi nào đó trên cao, mỉm cười và sẵn sàng tha thứ cho bố mẹ đấy.

    hic,mẹ này lại thờ con à,vậy thì làm sao bé đi đầu thai kiếp khác được.....................
  • Đọc bài của bạn mình thất trào dang một cảm giác tội lỗi, Cách đây 3 năm mình và ox( trước đó là người yêu) cũng đã quyết định bỏ đi một sinh linh bé nhỏ 7 tuần tuổi, lúc đó mình còn ko biết con là trai hay gái. Nhiều lúc mình cũng hay nhắc lại chuyện này với ox, ox nói: "Con ko có duyên với vc mình thui, em đừng nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng đến sk, hãy tập trung vào chăm sóc cho đứa con trai bây giờ của chúng mình. Nó đã là quá khứ, hồi đó chúng mình còn nông nổi quá và đừng bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Nếu có dịp nào đó em nên đi cầu siêu cho con." Và em lại tự nhủ thầm " Mẹ mong con ngàn lần tha lỗi", hy vọng con sẽ tìm được một mái ấm gia đình hạnh phúc và những người cha người mẹ thật sự yêu thường con.
    Theo mình ,nếu có đkiện thì bạn nên đi cầu siêu cho con đi. Vào chùa nghe giảng, thấy tội nghiệp cho những linh hồn bị cha mẹ vứt bỏ lắm bạn ạ. Mình sau lần làm lễ thấy lòng nhẹ nhàng đi rất nhiều, và tin rằng con sẽ sớm được đầu thai vào kiếp khác.
  • Những đứa bé không có tội. Tội là ở những người cha những người mẹ vô tâm. Chúng ta luôn nghĩ những đứa bé vẫn nằm trong bụng mẹ, chúng chưa biết gì hết. Nhưng thật ra chúng biêt rất nhiều, chúng không thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhưng chúng có thể cảm nhận được thông qua người mẹ.
    Tại sao lại có những người mẹ đã tạo nên những sinh linh bé bỏng họ lại có thể nhẫn tâm bỏ con mình khi chưa nhìn được thấy mặt con.
    Tôi tự hỏi, sau này khi bất chợt họ nghĩ tới đứa con mà mình bỏ đi, họ có thấy hối hận không?
    Giả sử đặt mình vào trường hợp đứa bé bị bỏ rơi ngay trong bụng mẹ, thì bạn cảm thấy như thế nào? Bạn có trách bố mẹ đã bỏ mình không?
    Tôi nghĩ nếu các bà mẹ hiểu được cảm giác đó thì sẽ không ai lại nỡ bỏ đi một sinh linh như thế.
    Ngày nay rất nhiều bạn trẻ bước chân vào những con đường xa ngã. Hậu quả để lại rất đau lòng. Khi bước chân vào con đường xa ngã họ không nghĩ tới tương lai của mình sẽ như thế nào?.......

    Xin đừng vội vơ đũa cả nắm như thế! Đúng là ngày nay có quá nhiều người phá thai là do chơi bới và có con ngoài ý muốn nhưng bên cạnh đó cũng có những người vì hoàn cảnh bắt buộc mới phải làm thế.Em thì nghĩ đã là bố là mẹ chẳng ai nỡ làm chuyện khiến bản thân mình đau trước tiên như vậy đâu,nhưng nếu biết gần như chác chắn con sinh ra sẽ không khỏe mạnh thì không nên sinh con ra làm khổ con đâu ạ.hãy cứ nhìn những đứa trẻ dị tật bẩm sinh mà xem,mình thương các bé cũng chỉ phần nào thôi chính các bé và bố mẹ mới là những người đau khổ hơn cả.Rồi sau nay con lớn lên thấy mình khác với các bạn sẽ con đau khổ hơn nhiều.Khi đó dù bố mẹ có bao nhiêu cũng không bù đắp nổi đâu,đấy là chưa kể đến những người phải bó tay khi thấy con mình mang bệnh mà không làm gì được.Thế nên ở 1 khía cạnh nào đó,trong trường hợp cần thiết thì bắt buộc phải làm cái điều mà mọi người đang lên án đấy ạ.Như thế đâu phải là cái tội!
  • Em thực sự chia sẻ với chị dù em chưa trong hoàn cảnh của chị .Nhưng em cũng trải qua quãng thời gian suy nghĩ , đấu tranh có vài ngày mà dài đằng đẵng như cả cuộc đời : em cũng như chị ,con mới hơn 1 tuổi lúc biết mình có bé ,cũng sinh mổ ,cũng dùng thuốc vì không biết mình đang có bầu .Cuối cùng em vẫn quyết định giữ lại bé cho dù kết quả SA cũng như sàng lọc của em k đc tốt lắm nhưng em sợ cái cảm giác tội lỗi mà chị đang mang lắm nên em quyết định giữ bé lại .Giờ bé được 18w trong bụng mẹ ,em cũng còn đầy những lo lắng nhưng em tin em làm đúng .Bởi không phải máy móc lúc nào cũng đúng ,không phải chuẩn đoán nào cũng chính xác 100% ,biết đâu em bỏ đi một thiên thần ???
    Chị ạ ! Không người mẹ nào muốn làm như thế hết ,và khi quyết định làm cái điều khó khăn nhất của cuộc đời đấy người mẹ nào cũng dằn vặt hết chị ạ .Vì thế em rất thông cảm và chia sẻ với chị .
    Có điều cái việc mà mình nghĩ là không nên thì mình cũng đã làm rồi , vẫn biết mình còn dằn vặt nhiều lắm nhưng em mong chị đừng quá lưu luyến .Chị hãy chăm bé ( và những bé sau này chị sẽ có ) thật tốt ,chăm luôn cả phần của em bé thiếu may mắn kia chị nhé .
    Chúc chị bình tâm .

    Mình cũng ở trong hoàn cảnh của bạn.
    Cũng vì lý do riêng nên mình quyết định đến BV để bỏ con. Chỉ sau vài ngày mà mắt mình sưng húp, tóc mình bạc trắng, cảm giác của mình vô cùng thống khổ, rất muốn sinh con, nhưng lại phải bỏ con, sau khi bỏ con rồi thì những ngày tiếp theo cuộc đời mình sẽ ra sao, có sống nổi một ngày yên ổn không. Mặc cho chuyện gì xảy ra, mình đã bỏ về và trong lòng thầm nghĩ "Mẹ chỉ cần con thôi"...
    Đến 13 tuần, mình lại phải đi chụp Xquang phổi, lại những ngày phập phồng lo lắng cho con, không biết con có vấn đề gì không.
    Khi sinh, con bình thường, cảm giác của mình như được thấy ánh sáng sau bao nhiêu ngày tăm tối vì lo lắng.
    Đến giờ, con mình đã 8 tháng, nổi tiếng là nghịch ngợm, đáng yêu vô cùng. Mỗi lần nghĩ lại thấy có lỗi với con vô cùng, cho dù khổ thế nào cũng chịu được, còn hơn đánh mất con yêu.
  • Một bài học thật lớn. Cảm ơn anh, để thanh thản thì từ nay em sẽ không bao giờ vướng vào tội lỗi này. Em sẽ tạo ra hạnh phúc cho bất cứ giọt máu nào của mình
  • Bỏ con vừa là tội ác vừa là điều đáng xấu hổ nhất của các bậc cha mẹ. Tuy nhiên cám ơn anh đã post bài để mọi người rút kinh nghiệm
  • Anh yên tâm, chắc nó tha thứ cho anh rồi đó. Hãy vui sống nhé, sống cho cả đứa bé đó nữa
  • Bỏ con vừa là tội ác vừa là điều đáng xấu hổ nhất của các bậc cha mẹ. Tuy nhiên cám ơn anh đã post bài để mọi người rút kinh nghiệm

    Bạn đã từng trải qua hoàn cảnh này chưa mà kết luận 1 câu vội vàng và tàn nhẫn thế? K ai muốn từ bỏ giọt máu của chính mình. Nhưng đôi khi họ k có sự lựa chọn. Nếu bạn lập luận rằng đã biết trc thì đừng tạo ra nghiệp duyên, thì xin thưa với bạn, cs vợ chồng k phải như 2 cái đũa nằm cạnh nhau suốt 50 năm cuộc đời x 365 ngày x 24h đồng hồ bất động. K ai có thể nắm tay từ đêm dài tới sáng. Cuộc sống k ai hoàn hảo cả bạn ạ. Bất kỳ ai cũng có thể mắc sai lầm, liệu bạn có dám khẳng định cả cuộc đời bạn sẽ k phạm phải sai lầm "vừa ác vừa đáng xấu hổ nhất" không?
  • that su buon! cau chuc cho cac sinh linh be nho som sieu thoat va duoc dau thai kiep khac. Cau cho con cua me duoc binh an sieu thoat, du khong the sinh con ra nhung me van yeu con nhieu lam, me xin loi con, ngan lan xin loi con
  • Quả thật, mình viết bài này thay cho con mình, một sinh linh bé nhỏ. Mình thấy có lỗi với con vô cùng, chuyện xảy ra hơn 1 năm rồi mà mình thấy như mới hôm qua. Mình có linh cảm con vẫn quấn bên mình mỗi tối. Và mình có đi xem vài nơi...Bất chợt, người ta nói mình có vong đi theo, rất non tháng. Mình shock thật sự. Mình quyết định đi cầu siêu cho con, với hi vọng con được đầu thai vào nhà khác thật hạnh phúc. Có thể do mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mình không thanh thản được. Hi vọng con sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ.
    Chia sẻ cùng chị...con người ai cũng có lần lầm lỡ,ai cũng có nỗi khổ riêng,không ai giống ai...đọc bài của chị tôi cảm thấy nhớ và thấy mình thật có lỗi.
    Adiđàphật,Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật...nghe tụng kinh-niệm phật cho tâm hồn được nhẹ nhàng hơn !
  • Mình cũng đã một lần mắc lỗi. Mình cũng dằn vặt ghê lắm. Mình không cầu siêu trên chùa, vì mình thực sự không dành về vấn đề này. Không biết giờ này sinh linh bé nhỏ ấy thế nào rồi. Hy vọng con cũng được siêu thoát!Đọc xong bài viết này tôi thật sự đồng cảm và chia sẻ với những ai có cùng hoàn cảnh. Tuy nhiên tôi tôi luôn nhắc nhở mình phải cẩn thận hơn trong việc sinh hoạt. Nhưng hãy quên đi những gì không vui, đừng níu giữ những kỉ niệm buồn đó, có như vậy thì con mới có thể siêu thoát nhanh được!
  • Lại mỗi người một số mệnh ,thôi nên nghĩ rằng chặng đường phải đi của người đó ngắn ngủi hơn những người khác ,cho nhẽ nhõm hơn phần nào .
  • trời ơi!
    đọc bài viết mà lòng mình se lại,ước j k có những lý do bất khả kháng để có thể k fair bỏ giọt máu của mình thì tốt biết bao!
    Mình biết bà Mẹ nào dù vô cảm đến đâu thì cũng biết quý con mình vì:hổ dữ k ăn thit con, mình cảm nhận cái cảm giác hạnh phúc khi có bé trong mình & cũng cảm nhận được cảm giác lo sợ khi mình đã chót dùng thuốc kháng sinh...lo sợ Bé ra đời k bằng bạn bằng bè...Là cha Mẹ nhìn thấy cảnh con buồn vì...thì còn đau gấp vạn lần việc giúp bé được siêu thoát để tìm nhà khác đầu thai!!!!!!!!!!!!!!!!
    Cầu mong cho các bé được siêu thoát !!!
  • Biết nói gì đây khi mỗi ngày có quá nhiều em bé giống như con.
    Mong cho các con tìm được nơi hạnh phúc nhé
  • Vậy là 2 năm đã trôi qua. Ngày mẹ theo chân bố đi xem bói. Chẳng ai nhắc, chẳng ai nói, bà bói bỗng nhìn mẹ mà hỏi: Cô bỏ đốt phải k? Mẹ cúi đầu, thấy trái tim mình như se lại, cảm giác xót xa tưởng đã qua mà bỗng ùa về. Mắt mẹ lại ầng ậc nước. Vâng. Mẹ đáp mà tiếng nói tựa như cõi hư vô. Cô đã làm lễ cầu siêu cho bé rồi, giờ bé đang ở chùa. Nhớ thỉnh thoảng gọi bé về. Dạ. Nỗi đau ấy chẳng bao giờ tan đi cả. Hễ ai chỉ khe khẽ động vào cũng đủ để tim mẹ đau. Mẹ xin lỗi con, trăm ngàn lần xin lỗi con, thiên thần bé bỏng của mẹ. Cầu cho con sớm được đầu thai vào nhà mới, ở đó có bàn tay yêu thương che chở cho con. Xin con hãy nhớ, trong tim mẹ luôn có con!
  • vậy là bé đã có anh chị? sao chị lại ko sinh bé?
  • Buon qua!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!
  • Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.

    chẳng bít nói gì nhưng mình cũng trải qua cảm giác này rồi nhưng là bé không còn nên phải bỏ. Mong rằng các bé sớm siêu thoát, hãy tha lỗi cho bố mẹ .
  • vậy là bé đã có anh chị? sao chị lại ko sinh bé?
    M k sinh bé vì mình sinh mổ bé trc chưa tròn năm, và k biết có bầu nên uống kháng sinh liều cao phải bỏ bạn ạ. Nghe câu bạn hỏi chát quá!
  • M k sinh bé vì mình sinh mổ bé trc chưa tròn năm, và k biết có bầu nên uống kháng sinh liều cao phải bỏ bạn ạ. Nghe câu bạn hỏi chát quá!

    đừng buồn bạn ạ...nếu bạn sinh con ra mà bị dị tật, sống k thành người như ng khác còn đau đớn hơn ấy...bạn làm như thế là giải pháp tốt nhất rùi...
  • mình cũng muốn được mẹ thương yêu chiều chuộng thôi mà chưa bao giờ đc cả hjx hjx
  • đọc những bài viết của mẹ nó mà rớt nước mắt. Mẹ nó đừng tự dằn vặt nữa. Có thể giờ con đã có một bố mẹ mới và đang rất hạnh phúc
  • mình cũng muốn được mẹ thương yêu chiều chuộng thôi mà chưa bao giờ đc cả hjx hjx

    sao vậy bạn? K đc mẹ yêu thương là thiệt thòi lớn rồi. Chia sẻ nhé.
  • Đọc bài mà cảm động quá, mong cho những ai đã từng hay có ý định từ bỏ giọt máu của mình sẽ được đọc bài này và sẽ từ bỏ hoặc ăn năn trước hành động của mình, mong cho tất cả những sinh linh nhỏ bé được bình yên.
    Thế giời ngày nay, việc nạo hút thai nhi càng ngày càng nhiều, chỉ vì ham muốn giục vọng -> tạo ra lỗi lầm và rồi không ngần ngại từ "hậu quả" do lỗi lầm gây ra. Thật đau buồn và thương xót biết bao những hình hài chưa được hình thành toàn vẹn, có cơ duyên đến với thế giới này với thời gian ngắn ngủi đã phải chia lìa rồi, cầu mong cho những sinh linh kém may mắn đó được giải thoát và sớm về thế giới cực lạc. A Di Đà Phật




    http://thoitrang.in/Portals/21430/Forums/SystemAvatar/Ngo-nghinh-loai-vat_Tin180.com_001.jpg
    nang nguc (http://thammyvienmikavuthai.com/N%C3%A2ngng%E1%BB%B1c/tabid/41838/language/vi-VN/Default.aspx), nang mui (http://thammyvienmikavuthai.com/N%C3%A2ngm%C5%A9ib%E1%BB%8Dcs%E1%BB%A5n/tabid/155601/language/vi-VN/Default.aspx) tai http://thammyvienmikavuthai.com
  • Mỗi người đều có 1 nỗi đau, xin chia sẻ nỗi đau này cùng chị. Đã là mẹ thì chả ai là không thương con, phải không chị???
  • Vì hoàn cảnh, mình cũng mất đi 2 người em, 1 trai, 1 gái. Bố mẹ mình đi xem thấy ai cũng khen 2 đứa em của mình. Hai đứa vừa giỏi vừa ngoan. Năm ngoái, bố mẹ mình có đi cầu siêu mong cho 2 em được siêu thoát. Vậy mà mình vẫn luôn cảm nhận được 2 em mình đi theo bố mẹ, bảo vệ hai người khỏi những điều không may. Hàng tháng ngày rằm, mùng 1, mình vẫn mua những đồ như trẻ em thích măm măm để thắp hương cho 2 em. Mong cho 2 em được an bình!
  • Đọc bài viết thấy buồn quá!
    Thật tội nghiệp cho sinh linh bé nhỏ!
  • Em thấy lạnh khi đọc xong bài viết của chị. Sợ và thương những đứa trẻ vô tội đó, tất cả là do sự bất cẩn của chúng ta gây ra. Em cũng mới đưa đứa em gái đi hút về. Nó cũng muốn giữ lại nhưng con gái nó còn nhỏ quá, mới được 9th mà lại là sinh mổ. Bs họ ko cho để, và họ cũng mắng cho về sự bất cẩn này. Bản thân em luôn lo lắng, chỉ sợ mình sẽ làm hại đến con nên ko bao giờ cho phép mình lơ là mọi chuyện (tuy là rủi ro thì ko tránh khỏi nhưng nếu mình tránh mà vẫn có thì là số trời!).
  • Cầu cho các con ở bên kia đc siêu thoát.sớm đc đầu thai hãy tha thứ cho tất cả các mẹ thực lòng các mẹ ko muốn điều đó xảy ra với các con thân yêu đâu nhưng vì nhiều lí do lắm các con ạ.
    Hi vọng các con cũng hiểu cho lòng các mẹ. Thực lòng các mẹ cũng yêu con nhiều lắm.
  • Em thấy lạnh khi đọc xong bài viết của chị. Sợ và thương những đứa trẻ vô tội đó, tất cả là do sự bất cẩn của chúng ta gây ra. Em cũng mới đưa đứa em gái đi hút về. Nó cũng muốn giữ lại nhưng con gái nó còn nhỏ quá, mới được 9th mà lại là sinh mổ. Bs họ ko cho để, và họ cũng mắng cho về sự bất cẩn này. Bản thân em luôn lo lắng, chỉ sợ mình sẽ làm hại đến con nên ko bao giờ cho phép mình lơ là mọi chuyện (tuy là rủi ro thì ko tránh khỏi nhưng nếu mình tránh mà vẫn có thì là số trời!).

    K ai muốn tước quyền sống của chính những đứa con của mình cả, nhưng nhiều lý do bất khả kháng k cưỡng lại được mà đành nuốt nước mắt vào trong thôi. M k biện luận, k cổ xúy cho trường hợp bỏ con, nhưng mình đồng cảm với những bà mẹ đã đau đớn khi phải dứt bỏ mầm sống trong cơ thể mình. Chỉ tiếc rằng, trong xh mình, nhất là các bạn trẻ, coi thường mạng sống của ng khác và chính bản thân mình quá. Nạo hút thai ầm ầm mà k chút day dứt, thậm chí sinh song rồi còn ném con vào sọt rác. Buồn thật.
  • K ai muốn tước quyền sống của chính những đứa con của mình cả, nhưng nhiều lý do bất khả kháng k cưỡng lại được mà đành nuốt nước mắt vào trong thôi. M k biện luận, k cổ xúy cho trường hợp bỏ con, nhưng mình đồng cảm với những bà mẹ đã đau đớn khi phải dứt bỏ mầm sống trong cơ thể mình. Chỉ tiếc rằng, trong xh mình, nhất là các bạn trẻ, coi thường mạng sống của ng khác và chính bản thân mình quá. Nạo hút thai ầm ầm mà k chút day dứt, thậm chí sinh song rồi còn ném con vào sọt rác. Buồn thật.Em cũng biết là không ai muốn dứt bỏ đi giọt máu của mình, em cũng biết là các mẹ đã đau đớn thế nào khi phải tước bỏ quyền được sống, quyền được làm người của các con. Em cũng đã chứng kiến đứa em gái em không chỉ đau đớn về thể xác khi bỏ đi hòn máu của mình. Nhưng ở đây em chỉ nói thêm một chút là dù có biện mình thế nào, dù có trong hoàn cảnh nào thì việc tước bỏ đi cái quyền được sống của con là mình có tội (còn trong trường hợp bé bị dị tật bẩm sinh thì em ko dám nói)và vô cùng day dứt. Vậy nên ví như trường hợp của em gái em dù là nó có muốn giữ lại nhưng cuối cùng cũng vẫn phải bỏ là do sự bất cẩn của bố mẹ. Đáng ra, biết là trong hoàn cảnh này mình chưa sẵn sàng thì nên cẩn thẩn hơn! Khổ nhất vẫn là đứa con chưa có hình hài.
  • Cầu cho các con ở bên kia đc siêu thoát.sớm đc đầu thai hãy tha thứ cho tất cả các mẹ thực lòng các mẹ ko muốn điều đó xảy ra với các con thân yêu đâu nhưng vì nhiều lí do lắm các con ạ.
  • nghe cảm động quá trời. nghe câu chuyện này thì ai nỡ làm chuyện đó .vì những lúc lầm lỡ mà mới nên cơ sự này
  • Cả nhà ạ! Nếu ai đã từng lỡ bỏ con, thì nên lên chùa cầu siêu cho các con để các con được siêu thoát, đầu thai vào gia đình khác. Cảm giác tội lỗi sẽ được giảm đi rất nhiều, vì thấy con mình được quay lại làm kiếp người dù không phải là con mình.
  • Con ko có cơ hội sinh ra bởi vì thời điểm ko phải lúc , ko ai muốn như vậy cả , tất cả chỉ là do cuộc sống đưa đẩy mà thôiiii
  • đọc bài viết của các chị mà em rớt nước mắt,trong lòng mỗi người phụ nữ luôn có bản năng vô tận của một người mẹ. Hi vong các cháu sẽ được siêu thoát
  • Chia sẻ với bạn, bé nhà mình thì bỏ đi không ở lại với mình. Thương con lắm mà không làm gì được. Siêu âm 3 lần mới quyết định vào BV bỏ con
  • Đọc bài này chẳng hiểu sao nước mắt mình cứ chảy ra... cảm động quá... thương quá..
  • Nghe những chuyện này đều thấy rất xúc động.Thương và đau nhiều. Mong các bé được siêu thoát
  • Những sinh linh bé bỏng tội nghiệp! Mình đây, bé đầu mới được 9 tháng, lại có bầu. Mình và chồng cũng không nghĩ đến chuyện từ chối đứa con thứ hai này. Bây giờ sắp sinh rồi. Sẽ vất vả lắm đây, hai vợ chồng vẫn phải đi thuê nhà, lại còn phải thuê giúp việc nữa. Đành phải cố gắng nhưng thấy thanh thản và đang chờ đợi Ku cậu chào đời đây!
  • Đọc xong thấy bùn quá..Nhưng hãy cố gắng lên các mẹ nhé..hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé các mẹ(u)(u)(u)(u)(u)(u)
  • nếu ch sinh khả năng bé bị dị tật rất cao ,và đợi lúc s.âm thấy dị tật bsi khuyên ch bỏ thai lúc ấy thai lớn qu1a ch sẽ buồn và sốc lắm đấy...mà ch sinh ra thì làm khổ bé đấy,,,chúc chị sớm bình an

    Đừng buồn mẹ nữa mẹ nó, bạn làm như thế là rất đúng vì nếu có sinh bé ra thì khi đó bạn còn đau khổ và dằn vặt lương tâm hơn, con khổ, mẹ khổ thì sung sứong gì nữa.. Cầu trời cho các sinh linh bé nhỏ đó mau siêu thoát và đầu thai kiếp khác con nhé
  • Chia sẻ nỗi buồn với bạn. Mình cũng đã từng rơi vào tình trạng này và day dứt mãi khi 2 vc phải quyết định vì mình sinh lần trước phải mổ, cơ thể rất yếu. Mình đã trầm cảm 1 thời gian, may mà ở thể nhẹ. Sự việc ấy cứ ám ảnh tâm trí mình mãi.

    Thời gian trôi qua, giờ đã 4 năm mà nay đọc tâm sự của bạn mình cũng chạnh lòng thương nhớ....... Cầu mong linh hồn con thơ siêu thoát, đầu thai vào gia đình khác may mắn, hạnh phúc hơn!
  • Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!

    Mẹ nó bớt đau buồn đi nhé. Bé ngoan nên sẽ hiểu cho bố mẹ thôi mà. Chỉ mong rằng lần sau mẹ nó cẩn thận để không phải áy náy như thế này nữa thôi. Mình chưa bao giờ trải qua cảm giác này nên thấy thương mẹ nó & bé con vô cùng! Mong linh hồn con luôn yên lành!
  • Thương em bé vô cùng. Mong rằng các em bé sẽ không bao giờ phải chịu như thế này nữa...
  • chia sẻ với nỗi day dứt của bạn,chúc bạn bình an.Cầu chúc cho con sớm đc siêu thoát.
  • Mong con sớm siêu thoát và sớm thành người!
  • Tks chia sẻ của cả nhà. Giờ đã gần 5 năm rồi, và mình cũng cảm thấy nguôi ngoai dần nếu k có gì liên tưởng đến, nhưng cứ mỗi lần bước chân vào chùa đã gửi linh hồn con thì trái tim lại rung lên. Đau, đau lắm cả nhà ạ. Hi vọng không có em bé nào phải chịu cảnh này nữa.... Buồn... khi click chuột vào đây...
  • Nói về duy tâm một chút nhé, mẹ nó có bjo đi coi bói đâu. Vì m đã từng đi xem, và chứng kiến một ng xem trc mình, và cô đó còn xem đc là em bé đó ko đc sinh ra.... Rồi giờ ntn cơ.
  • Nói về duy tâm một chút nhé, mẹ nó có bjo đi coi bói đâu. Vì m đã từng đi xem, và chứng kiến một ng xem trc mình, và cô đó còn xem đc là em bé đó ko đc sinh ra.... Rồi giờ ntn cơ.

    Chính vì mình cảm nhận được hình bóng con lẩn khuất bên cạnh nên mình mới đi xem, và sau đó làm lễ cầu siêu cho bé đấy mẹ nó ạ. Chắc mẹ nó chưa đọc hết...
  • đọc bài viết khiến mik thật sự thấy buồn, cảm thấy có lỗi, rất nhiu, khi mik đã từng như vậy, xin lỗi con, ngàn lần xin lỗi con,.........................
  • Ôi đời còn dài.... Mình chưa bao giờ gặp phải nhưng thấy xót thương vô tận & cũng không biết sau này có rơi vào tình trạng thế này không nữa! Cố gắng để không bị lỡ thôi!
  • cảm ơn nàng, đọc xong tớ ko kìm dc nước mắt..............
  • Con chưa có tim thai, con mới là giọt máu nhưng con vẫn luôn ở trong tâm trí của mẹ. Yêu con!!!
  • Hix, mong mẹ nó đừng nghĩ ngợi nhiều quá, tấm lòng của mẹ nó chắc bé sẽ hỉu

    Quả thật, mình viết bài này thay cho con mình, một sinh linh bé nhỏ. Mình thấy có lỗi với con vô cùng, chuyện xảy ra hơn 1 năm rồi mà mình thấy như mới hôm qua. Mình có linh cảm con vẫn quấn bên mình mỗi tối. Và mình có đi xem vài nơi...Bất chợt, người ta nói mình có vong đi theo, rất non tháng. Mình shock thật sự. Mình quyết định đi cầu siêu cho con, với hi vọng con được đầu thai vào nhà khác thật hạnh phúc. Có thể do mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mình không thanh thản được. Hi vọng con sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ.
  • Khi tôi đọc bài viết này có lẽ là cũng rất nhiều bậc làm cha mẹ khác cũng đã đọc và tôi tin chắc rằng họ cũng có cảm nhận như tôi, vợ chồng tôi đã từng mất một đứa con một đứa con đúng nghĩa, chúng tôi thực sự rất buồn và nhiều khi tôi đã khóc và khi lên chùa tôi đã cầu nguyện cho linh hồn của con tôi sớm được siêu thoát. Thực ra khi chúng tôi mất đứa con đó chúng tôi đã không biết rằng chúng tôi đang có một đứa con. Con ơi cha mẹ thực sự yêu và nhớ con nhiều nhưng vì số con không được ở với cha mẹ nhưng cha mẹ hy vọng rằng linh hồn con sớm được siêu thoát, con ah con sắp sửa có em cha mẹ chuẩn bị chào đón thành viên mới nhưng từ trong ý nghĩ chưa bao h cha mẹ quên con. Cha mẹ yêu con rất nhiều cha hy vọng rằng mệnh con ngắn nhưng con sớm được tái sinh, nếu được như vậy cha mẹ sẽ yên lòng và có thể ngày nào đó con có thể nhìn thấy cha mẹ. Một lần nữa cha mẹ yêu con yêu nhiều nhiều.............!
  • hic, mình thấy hơi sợ thai nhi cũng bít nói chuyện
  • K phải tự nhiên mà tồn tại thuyết Luân Hồi, hệ Nhân-quả, khi con ng ta làm việc gì đó trái lương tâm, k fai ai khác phán xét mà chính lương tâm họ luận tội..
  • một nỗi buồn khi đọc câu chuyện này cầu mong cho các con những đứa trẻ tội nghiệp được siêu thoát.
  • Khi tôi đọc bài viết này có lẽ là cũng rất nhiều bậc làm cha mẹ khác cũng đã đọc và tôi tin chắc rằng họ cũng có cảm nhận như tôi, vợ chồng tôi đã từng mất một đứa con một đứa con đúng nghĩa, chúng tôi thực sự rất buồn và nhiều khi tôi đã khóc và khi lên chùa tôi đã cầu nguyện cho linh hồn của con tôi sớm được siêu thoát. Thực ra khi chúng tôi mất đứa con đó chúng tôi đã không biết rằng chúng tôi đang có một đứa con. Con ơi cha mẹ thực sự yêu và nhớ con nhiều nhưng vì số con không được ở với cha mẹ nhưng cha mẹ hy vọng rằng linh hồn con sớm được siêu thoát, con ah con sắp sửa có em cha mẹ chuẩn bị chào đón thành viên mới nhưng từ trong ý nghĩ chưa bao h cha mẹ quên con. Cha mẹ yêu con rất nhiều cha hy vọng rằng mệnh con ngắn nhưng con sớm được tái sinh, nếu được như vậy cha mẹ sẽ yên lòng và có thể ngày nào đó con có thể nhìn thấy cha mẹ. Một lần nữa cha mẹ yêu con yêu nhiều nhiều.............!

    Mình đoán rằng bạn là một ông bố. Lời lẽ của bạn tuy cứng cỏi nhưng trái tim của bạn thật ấm áp. tks bạn nhiều. Bạn có thể lên chùa cầu siêu cho bé, để bé sớm được đầu thai vào nhà khác. Mình đọc và nghe nhiều, thì thấy rất nhiều ng kể rằng khi mất bé đầu họ có đánh dấu (bôi mực đen lên ng bé) thì đến bé sau vết mực y như bé trước. Nghĩa là bé có duyên với mình, vẫn muốn quay lại làm con của mình. Hi vọng, vợ chồng bạn sớm bình yên. Nếu bạn cần địa chỉ làm câu siêu cho bé, mình có thể giúp bạn. Cùng cảnh ngộ!
  • đọc cái này mà muốn khóc quá, tội nghiệp các con quá....
  • mẹ xin lỗi con bé nhỏ của mẹ. ko hiểu sao mẹ luôn cảm thấy con ở trong dáng hình em Bo bây giờ. Mẹ yêu con nhiều lắm !!!
  • hix2, cứ vào topic này đọc là mình lại thấy nghẹn ngào, tất cả các ông bố bà mẹ đều giành rất nhiều tình cảm cho các bé, mong các bé được bình yên
  • Vừa buồn, vừa lo, vừa sợ mà thương các con vô cùng. Mong các con luôn đc thanh thản, bình yên.
  • Em đi thực tập tại một phòng khám siêu âm.
    Một ngày có một anh đưa một chị đến siêu âm.
    Em được nhìn hình ảnh một em bé nhỏ xinh chỉ như vệt đen trên màn hình.
    Cảm giác sung sướng khi nhìn thấy sinh linh bé nhỏ.
    Người mẹ hạnh phúc, vui vẻ.
    Em những tưởng chị ấy đến khám thai.
    Rùng mình khi nghe chị hỏi: Khi cô làm được cho cháu?
    Vẻ mặt tươi cười không chút cảm xúc.
    Em đau lòng, thương em bé mình vừa nghĩ sẽ được lớn lên và ra đời....
  • Khi tôi đọc bài viết này có lẽ là cũng rất nhiều bậc làm cha mẹ khác cũng đã đọc và tôi tin chắc rằng họ cũng có cảm nhận như tôi, vợ chồng tôi đã từng mất một đứa con một đứa con đúng nghĩa, chúng tôi thực sự rất buồn và nhiều khi tôi đã khóc và khi lên chùa tôi đã cầu nguyện cho linh hồn của con tôi sớm được siêu thoát. Thực ra khi chúng tôi mất đứa con đó chúng tôi đã không biết rằng chúng tôi đang có một đứa con. Con ơi cha mẹ thực sự yêu và nhớ con nhiều nhưng vì số con không được ở với cha mẹ nhưng cha mẹ hy vọng rằng linh hồn con sớm được siêu thoát, con ah con sắp sửa có em cha mẹ chuẩn bị chào đón thành viên mới nhưng từ trong ý nghĩ chưa bao h cha mẹ quên con. Cha mẹ yêu con rất nhiều cha hy vọng rằng mệnh con ngắn nhưng con sớm được tái sinh, nếu được như vậy cha mẹ sẽ yên lòng và có thể ngày nào đó con có thể nhìn thấy cha mẹ. Một lần nữa cha mẹ yêu con yêu nhiều nhiều.............!

    Một việc làm - thương xót mãi sau này.
  • đọc bài này nửa đêm mà trào nước mắt
  • Một việc làm - thương xót mãi sau này.

    K phải lỗi của họ, mà chỉ vì họ k biết có bé tồn tại trên đời. Đừng nhận xét nhạy cảm quá thế, kẻo tạo thêm vết cứa cho ng trong cuộc em ạ.
  • Xót xa không cầm được nước mắt
  • Đọc bài buồn wa . Biết này những bài thế này trên các trang tin tức mh cũng đã đọc. Hazz. Sinh linh nhỏ bé ơy hãy tha thứ cho những phút nông nổi, những điều khó nói, những ân hận khi đi đến quyết định này nhé. Ngủ ngoan và lên thiên đàng nhé sinh linh nhỏ bé.
  • Trong đạo Thiên Chúa, hành động đó được coi là giết người & quá tàn nhẫn...Dù sao 1 sinh linh bé nhỏ đâu có lỗi lầm gì, chúng cũng 0 được lên tiếng đòi quyền sống. Hi vọng, sẽ 0 có quá nhiều sinh linh đau đớn thế này!
    Ngày......
    Theo Thuyết Luân hồi, con người ta sau khi mất đi sẽ có cơ hội đầu thai kiếp khác. Và con, con đã được chỉ định làm con của mẹ sau chuỗi ngày chờ đợi tái sinh. Con mừng lắm, hi vọng sau 9 tháng 10 ngày con sẽ nhìn được ánh sáng mặt trời, được mẹ ấp ủ trong vòng tay âu yếm. Nhưng chắc mẹ chưa biết về sự tồn tại của con đâu, bởi hình hài con mới chỉ là giọt máu trong tử cung của mẹ.
    Ngày....
    Con lớn hơn một chút, cảm nhận được mùi da thịt của mẹ và nguồn năng lượng mẹ truyền cho con hàng ngày. Một hôm, con thấy bố mẹ vào bệnh viện phụ sản siêu âm, vì mẹ nói với bố -mẹ thấy cơ thể mẹ thay đổi. Giá mà con có thể thì thầm vào tai mẹ: "mẹ ơi, là con đây!" thì tốt biết mấy. Con tưởng tượng ra khuôn mặt rạng ngời của bố mẹ khi biết có con tồn tại, nhưng sao vậy nhỉ? Mẹ biết mẹ có thai mà mẹ không vui, chỉ thở dài. Bố thì lặng lẽ đi bên mẹ, không nói lời nào. Bố mẹ ơi, con không hiểu????
    Ngày...
    Con vẫn sống trong bụng mẹ, nhưng con không thấy mẹ âu yếm và trò chuyện với con như những bà mẹ khác hay làm, con thấy buồn lắm mẹ ạ. Nhưng chắc mẹ có lý do riêng của mẹ, con cũng không dám trách mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm yên và tự ru mình qua nhịp đập trái tim mẹ. Nhưng bất chợt, con thấy mẹ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng thế, con làm gì có lỗi với mẹ sao?
    Ngày....
    Con thấy mình quay lại bệnh viện nơi bố mẹ đã siêu âm lần trước. Con linh tính thấy điều gì đó không ổn sẽ đến với mình. Con cầu nguyện, mong sao bố mẹ đừng phá bỏ con đi, vì con đã là con của bố mẹ được 6 tuần tuổi rồi. Và con thấy mẹ khóc, mẹ gục đầu vào vai bố, rũ như tàu lá héo. Dọc hành lang, có rất nhiều người qua lại, cùng đợi vào phòng tiểu phẫu như mẹ. Con thấy cô y tá mặc quần áo blue trắng muốt gọi tên mẹ, và bỗng dưng con thấy mình bị dụng cụ lạnh lùng nào đó hút mạnh. Con cố níu lấy tử cung của mẹ, nhưng sao thế này? Cơ thể con chưa đủ lớn, chưa đủ mạnh để chiến thắng sức kéo của dụng cụ đang ở trong bàn tay hộ pháp kia. Rồi con thấy mình lơ lửng ngoài không trung, phần thể xác của con bị ném vào sọt rác ở góc phòng, ở đó có rất nhiều bạn chắc cũng bằng tuổi con đã lạnh ngắt, cơ thể dính đầy máu. Thể xác con cũng lạnh dần, lạnh dần...
    Ngày...
    Linh hồn của con vẫn ở bên mẹ hằng giờ. Đôi lúc thấy mẹ âu yếm anh chị của mình, con thấy buồn vô kể, giá mà con được hiện hữu trên thế gian này để được mẹ cưng nựng, dỗ dành, dù chỉ 1 lát thôi là con cũng hạnh phúc lắm rồi. Dường như mẹ cảm nhận được sự tồn tại của con, nên mẹ thao thức mỗi đêm. Con thấy mẹ gầy sọp đi, từ một người vui vẻ trở thành tư lự và đôi khi nén tiếng thở dài. Mẹ ơi, con yêu mẹ, vì dù con chỉ là con của mẹ được có 6 tuần tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Nhưng, con cũng giận mẹ, vì mẹ dứt tình mẫu tử mà không để cho con được sống làm người.
    Ngày....
    Con thấy bố mẹ lên chùa. Con cũng đi theo bước chân của mẹ. Dường như là lễ cầu siêu.
    Con thấy bố mẹ nhắc đến con, mong con tha thứ và đầu thai vào nhà khác, ở đó con đón nhận được tình yêu thực sự. Con thấy mình bay bổng, nhẹ nhàng. Con cúi xuống hôn lên trán mẹ, trán bố lần cuối rồi vẫy tay tạm biệt. Con cảm ơn mẹ. Con tin rằng con sẽ được tái sinh. Nhưng dù sao con vẫn không quên 6 tuần trong bụng mẹ. Tiếng gõ mõ, tụng kinh của các sư vẫn vang lên. Con đi đây, con chào tạm biệt mọi người.
  • Thật tội quá, vạn bất đắc dĩ mẹ mới phải làm như vậy. Mong sao con có thể hiểu thấu được lòng mẹ. Cầu mong con sớm được siêu thoát
  • híc đọc xong mà rưng rưng. thương quá. mong con sớm siêu thoát
  • híc, đọc bài viết của chị e thấy buồn quá, mong là các sinh linh bé nhỏ sẽ được siêu thoát và hiểu cho nỗi khổ của các bậc làm cha làm mẹ.
  • Đọc bài này cảm thấy đau lòng quá đi...

    Nhưng theo tâm linh, chỉ có thời khắc con người được sinh ra, thì các linh hồn bên ngoài (phù hợp nhất với cơ thể đó) mới nhập vào cơ thể mới đc.
  • mong con sớm siêu thoát hiểu cho bố mẹ con nhé
  • mong sao sẽ k còn những sinh linh tội nghiệp như thé này bị vứt bỏ nữa
  • nêu như ai cung doc dc nhung dong nay thj chac rang se ko co nhieu sinh linh vo toi bj bo roi vi chi vj su thieu hieu biet hay vui choi qua da cua gioi tre bjo, that toi nghiep cho nhung sinh linh vo toi, like
  • Đọc bài viết của bạn mình cảm thấy rất xúc động , cách đây mấy năm rồi mình cũng đã từng rất khao khát có con xong cả 2 lần mang thai được khoảng vài tuần thì thai toàn bị lưu mình cảm thấy buồn và lo sợ lắm nhưng sau đó gần 4 năm mình đã có được một bé gái giờ con sắp được 2 tuỏi rồi, quá trình mang thai be rất cực vì lo giữ con.Chính vì vậy được làm mẹ và chăm con là niềm hạnh phúc nhất đối với mình, và con là sự sống của mình, khi con chào đời mình đã bớt lo sợ hơn và mình thực sự HP vì có con.Chính nhờ có con mà mình thấy cuộc sống đẹp hơn.Cầu mong cho tất cả những em bé đều được sinh ra trên đời khỏe mạnh trong tình yêu thương của cha me và mọi người. !!!!
  • Các mẹ tham khảo thêm bài viết này nữa nhé. Hy vọng bài viết thực sự hữu ích

    NẠO PHÁ THAI - NHÂN QUẢ VÀ CÁCH SIÊU THOÁT CHO VONG NHI (http://goo.gl/tpvk1)
  • HIc. Cám ơn mẹ khicondangyeu. Bài viết bổ ích quá. Đọc em cứ thấy thương thương, lo lo. Hic.
  • .................................................. .................................................. ..............................
  • Quyết tâm không để xẩy ra lần nữa,đọc bài viết này tự nhiên thấy chạnh lòng quá
  • thương con quá, cố lên mẹ nó chắc con sẽ hiểu cho mẹ thui, đọc xong mà rớt nc mắt
  • khổ thân, đúng dù thế nào trong tim mẹ vẫn luôn có con
  • Cám ơn mẹ nào đó đã viết ra những lời tớ đã thực sự muốn viết lại để ghi nhớ khoảnh khắc ...thật buồn trong đời mình.
    Trước khi đi vào BV, mình đã định thắp 1 nén nhang xin con tha lỗi, hay chí ít xin ông bà tổ tiên đi theo để đón con. Nhưng rồi mình đã không đủ can đảm để làm việc đó. Mình đã bất lực và khóc tràn trong buổi chiều se lạnh, rồi cất bước lên đường với hy vọng là con đã nghe được những lời ăn năn mình đã thổn thức trong nước mắt...
    Một tuần sau đó ốm lăn lóc, mình đã tin là con hờn trách mẹ nên làm mẹ đau dừ người, không ăn uống gì được. Đi khám lại, sau khi có kết quả SA... mình lại tràn trề nước mắt... con đã không chịu xa rời cơ thể mẹ... mẹ đã nghĩ mẹ làm hại con, người không thành người mà ma cũng chẳng nổi thành ma...

    Cám ơn giời phật thương xót, bây giờ con đã được 16w trong bụng mẹ, không có nguy cơ gì quá cao... Cả nhà vui mừng chờ đón con ra đời vào cuối tháng 8. Con đã không muốn rời xa mẹ thì cho dù chuyện gì có thể xảy ra, trọn đời này mẹ cũng sẽ luôn bên con. Mẹ thấy mình sống có ý nghĩa hơn vì đã 2 lần được con chọn để gửi gắm thân thể nhỏ bé của mình.
    Cám ơn con vì đã không để bi kịch đó xảy ra...
  • thấy có gì đó cẩm thông hơn cho những người phụ nữ không giữ lại con của mình
  • Cảm ơn mẹ đã nói thay sự suy nghĩ của những sinh linh vô tội.
  • mình có quen một chị khá lận đận trong đường con cái, sinh đến đứa thứ 3 rồi mà vẫn là con gái, hai vợ chồng quyết tâm sinh đứa nữa, lại công chúa, lúc biết tin mình có khuyên hay là bỏ đi, thử lại nhưng chị ấy quyết không bỏ. Đọc bài của bạn xong mà mình hối hận quá, suýt chút nữa mình đã gián tiếp làm hại một sinh linh chưa kịp thành hình rồi
  • Cảm động quá chị ơi, đọc mà chảy nc mắt, tự nhủ lòng mình sẽ cố gắng ko để xảy ra chuyện này, nhưng em thấy hình như cũng khó các chị nhỉ, mẹ nào cũng có lúc....
  • Cám ơn mẹ nào đó đã viết ra những lời tớ đã thực sự muốn viết lại để ghi nhớ khoảnh khắc ...thật buồn trong đời mình.
    Trước khi đi vào BV, mình đã định thắp 1 nén nhang xin con tha lỗi, hay chí ít xin ông bà tổ tiên đi theo để đón con. Nhưng rồi mình đã không đủ can đảm để làm việc đó. Mình đã bất lực và khóc tràn trong buổi chiều se lạnh, rồi cất bước lên đường với hy vọng là con đã nghe được những lời ăn năn mình đã thổn thức trong nước mắt...
    Một tuần sau đó ốm lăn lóc, mình đã tin là con hờn trách mẹ nên làm mẹ đau dừ người, không ăn uống gì được. Đi khám lại, sau khi có kết quả SA... mình lại tràn trề nước mắt... con đã không chịu xa rời cơ thể mẹ... mẹ đã nghĩ mẹ làm hại con, người không thành người mà ma cũng chẳng nổi thành ma...

    Cám ơn giời phật thương xót, bây giờ con đã được 16w trong bụng mẹ, không có nguy cơ gì quá cao... Cả nhà vui mừng chờ đón con ra đời vào cuối tháng 8. Con đã không muốn rời xa mẹ thì cho dù chuyện gì có thể xảy ra, trọn đời này mẹ cũng sẽ luôn bên con. Mẹ thấy mình sống có ý nghĩa hơn vì đã 2 lần được con chọn để gửi gắm thân thể nhỏ bé của mình.
    Cám ơn con vì đã không để bi kịch đó xảy ra...
    Chúc mừng mẹ nó nhé, bé con ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ nha, lúc con chào đời là ngày mẹ hạnh phúc nhất đó.
  • baì viết làm mình thấy buồn quá! nhỏ bé và vô tội, vậy mà ....
  • Đọc bài viết mà thấy buồn quá, xin đừng làm gì để cho những sinh linh vô tội kia phải lên tiếng
  • Đọc xong thấy mình có lỗi với con quá, mình cũng bị lỡ ..... Mong con tha thứ cho bố mẹ .
  • đọc thấy tâm trạng ko có vui, hichic, mong ko có ai làm các bé phải tổn thương như thế nữa
  • Hicc, hồi cưới xong, em mong ngong từng ngày để đc đón tin vui, xong tin vui đến em yêu thương, chăm sóc
    hạnh phúc vô biên
    nghĩ đến sinh linh bé bóng kia thấy thương quá, người thì mong mỏi ko có, người thì lại như thế hicc
  • Đọc bài viết mà đắng lòng, thương thay cho những sinh linh bé nhỏ, tội cho những bà mẹ phải bỏ đi giọt máu của mình. Bản thân mình cũng 2 lần như vậy bé đầu lòng tự bỏ mình mà đi khi được 8w và bé thứ 3 bị lỡ khi sinh chị thứ 2 mới được 6 tháng. Nhiều đêm nằm chạnh lòng suy nghĩ mình có tội với các con quá nhiều. Mẹ cầu chúc cho các con sớm được đầu thai vào nhà khác được đón nhận trong niềm vui
  • hay tóa. đọc xong mà chảy nước mắt, hức hức
  • bài viết buồn quá chị ơi.Em cũng mong mình có thể làm điều gì đó cho bé nhà mình mà ko đc. ân hận quá
  • hiểu tâm trạng của bạn, vì mình đã từng như vậy, hồi mới có bầu lần đầu tiên, mình cố giữu mãi vẫn bị thai lưu, phải làm thủ thuật, sau thời gian đó mình cũng stress lắm, rồi có 1 ngày 1 thầy sư bảo mình có vong theo, và mình cũng nhờ thầy làm lễ cầu cho con siêu thoát và sau ngày đó mình thường xuyên nên chùa vào những ngày lễ để tâm hồn được thanh thản, mặc dù không phải mình cố ý bỏ con. Rồi mình có bầu bé Moon , trôm vía mọi khó khăn đều vượt qua( vì thời gian đầu mình cũng bị động thai) và giờ con gái đã 19 tháng> Hồi tháng 6 năm ngoái sau 1 trận cúm dài ngày, mình uống kháng sinh liên tục hàng tuần thì mình chậm kinh, luc đầu cứ nghĩ do uống kháng sinh nên chu kỳ thay đổi, nhưng đến khi chậm 1 tuần thì mình thử thấy 2 vạch. Mình khóc rất nhiều vì Moon còn bé quá và cũng lo sợ di chứng của đợt cúm nên cũng đẫ đau đớn vào bệnh viện phụ sản hà Nội làm thủ thuật. trước ngày đi bệnh viện mình cũng lên chùa, đứng rất lâu trước cửa phật xin ngài tha thứ cho tội lỗi con sắp gây ra, thương con lắm, tha lỗi cho mẹ, mong con sẽ đầu thai thật hạnh phúc
  • Hy vọng các mẹ sẽ luôn có những quyết định đúng đắn, để ko làm điều j có lỗi với các thiên thần bé bỏng đó
  • Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!

    chị đã quyết định đúng rồi mong chị luôn vui
  • M chưa trải qua chuyện này nhưng nghe câu truyện trên mà thấy đau lòng quá, tội nghiệp những đứa bé vô tôi. Tự hứa với lòng mìn sẽ không bao giờ để m vào hoán cảnh p làm điều tội lỗi ấy. Chuyện đã qua rồi nên c cũng nên thanh thản, đừng quá dằn vặt bản thân
  • em đang mang rắn vàng, cầu mong cho bé khỏe mạnh chào đời
  • Mẹ nó ơi, cũng là điều mà mẹ nó không muốn là chỉ là bất đắc dĩ thôi . Ở trên cao con cũng sẽ không oán trách mẹ nó đâu đừng suy nghĩ nhiều nữa nhé
  • Buồn quá, cầu mong bé được đầu thai kiếp khác, được bố mẹ yêu thương trọn vẹn
  • bài viết rất xúc động .
  • bài viết cảm động thật mún rớt nc mắt ấy
  • đọc bài viết em thấy thật cảm động quá,
    cầu mong mọi chuyện được tốt đẹp
  • Đọc xong bài này vừa sợ vừa thương cho đứa trẻ, người bạn của em cũng đang trong tình trạng khó khăn là bỏ hay giữ, thật sự thương vô cùng!!!
  • mong cho con yên lành nơi ấy_nơi không có bố mẹ con ở bên. Đọc câu chuyện xong mà lòng như thắt lại!cảm động quá!
  • hi vọng những ng mẹ có cùng cảnh ngộ thế này hãy mạnh mẽ tin rằng ở nơi ấy con có cuộc sống tốt hơn khi ở đây nhé
  • Không biết bạn đã tham khảo bác sỹ chưa? Còn mình khi có thai, cũng ko biết và uống các loại thuốc cảm cúm và ksinh. Nhưng con mình sinh ra không hề bị dị tật. Bsy có nói rằng dưới 3 tháng uống thuốc thì ko ảnh hưởng. Ngày trc mình cũng lo lắng và dc bsy tư vẫn nên con mình sinh ra khỏe mạnh bthuong. Giờ cháu đang học lớp 1 và chuân bị lên lớp 2.
    Còn chuyện sinh mổ. thì e gái mình từng đẻ mổ, Con gái lớn mới dc có 2 tháng 20 ngày thì đứa em trong bụng đã dc 4 tuần tuổi. Vậy là 2 chị e cách nhau chưa dc 1 năm tuổi. Nhà mình theo đạo Thiên CHúa. VỪa lo sợ nguy hiểm tính mạng vừa day dứt nếu phải bỏ thai. E mình đã quyết định đẻ. Giờ mẹ tròn con vuống rồi.
  • Đọ bài này, những ông bố, bà mẹ đã nạo hút, phá thai có cảm thấy ăn năn, day dứt không? Con cái là khúc ruột của cha mẹ, bỏ con như cắt từng khúc ruột của mẹ cha. Có người cha, người mẹ nào trước khi phá thai, đặt vào địa vì con mình và hỏi xem chúng có muốn như vậy. Chúng chỉ muốn có mặt trên cõi đời này 1 lần, được hít thở không khí và nhìn mặt cha mẹ mình một lần thôi. Vậy mà lai tước đi ước vọng nhỏ nhoi đó.
  • tớ chẳng dám đọc đâu, chuyện của tớ xảy ra 3 năm rồi mà chưa bao giờ hết cảm giác tội lỗi,day dứt cả - chắc cả cuộc đời chẳng bao giờ hết hic hic. Mẹ ngàn lần ngàn lần xin lỗi con, mong con hồi hướng về với phật và được yên lành nơi ấy nhé hic hic nam mô a di đà phật
  • ba mẹ ngàn lần xin lỗi con,mẹ hối hận lắm rồi,mẹ xin lỗi
  • Chu top lam on cho m hoi cau sieu o dau vay me no?
  • (((((((((((((((( Mong sinh linh bé nhỏ ấy được siêu thoát
  • buồn quá sinh linh bé bỏng vô tội mà
  • hôm trước em đi khám phụ khoa định kì, vào phòng khám nhìn thấy mấy cái mỏ vịt rồi thì đầu rò mà em đã lạnh hết cả người rồi, đối với em con cái là của trời cho, lúc nào có được em đều mừng, nhà chồng đang bắt em đẻ ít nhất 3 đứa, còn nhà đẻ em cũng vì lý do đó mà nhà em có tận 5 chị em đấy.hi hi
  • hic, đọc mà thấy thương quá, hic, mình sẽ cố gắng ko để bị nhỡ, hic hic........
  • Quả thật, mình viết bài này thay cho con mình, một sinh linh bé nhỏ. Mình thấy có lỗi với con vô cùng, chuyện xảy ra hơn 1 năm rồi mà mình thấy như mới hôm qua. Mình có linh cảm con vẫn quấn bên mình mỗi tối. Và mình có đi xem vài nơi...Bất chợt, người ta nói mình có vong đi theo, rất non tháng. Mình shock thật sự. Mình quyết định đi cầu siêu cho con, với hi vọng con được đầu thai vào nhà khác thật hạnh phúc. Có thể do mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mình không thanh thản được. Hi vọng con sẽ hiểu cho nỗi lòng của mẹ.

    Đọc bài viết của chị , em cảm nhận chị là người sống rất tình cảm, bài tâm sự của chị thật xúc động. Chúc chị luôn bình an và thanh thản
  • hic đọc mà thấy buồn quá.em luôn tin dù chỉ là giọt máu thôi nhg các con vẫn có linh hồn.mong các con siêu thoát
  • Viết cho con!
    Một ngày, mẹ bỗng thấy mình như tê dại khi thấy que thử thai hiện lên 2 vạch rõ ràng. Vào viện siêu âm, chính xác con đã tồn tại trong mẹ rồi. Chị con mới hơn 1 tuổi, mẹ lại sinh mổ, mà những ngày đầu có con mẹ không hay biết, vẫn vô tư uống thuốc kháng sinh khi bị cảm cúm. Mẹ đau đớn, dằn vặt đến khô héo. Bố mẹ đã định giữ con lại, cho dù hình hài con có thế nào mẹ cũng vẫn cam lòng. Nhưng con ơi, nếu "chẳng may" con tật nguyền, bố mẹ cũng không thể nào cùng con đi suốt quãng đời con phải trải qua, lúc bố mẹ ra đi rồi con sẽ ra sao? Mà nỗi đau ấy, nó còn lớn hơn cả mọi nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua...Con được 06 tuần tuổi, bố mẹ vào viện để dứt tình mẫu- phụ tử với con. Tuy con mới chỉ là giọt máu trong lòng mẹ, nhưng mẹ biết con vẫn có "tâm hồn", vẫn khao khát được sống làm người. Mẹ nằm trên bàn tiểu phẫu mà câm lặng trong tim, bố đón mẹ ngoài phòng hậu phẫu mà không thể nở nụ cười. Con ơi, vậy là mẹ con mình không có duyên với nhau rồi, mẹ cầu mong cho con có thể đầu thai vào nhà khác vẹn toàn. Mẹ biết, mẹ có lỗi với con rất nhiều, mẹ không thể nói lời xin lỗi để chấm dứt tội mẹ đã gây ra cho con. Hành động "cầu siêu" cho con cũng chỉ là giải thoát cho nỗi ám ảnh và day dứt trong lòng mẹ mà thôi. Trong tâm mẹ, vẫn mơ ước một ngày con được làm người, được vui vẻ và hạnh phúc bên bố mẹ mới của con, những người yêu con (có thể) hơn mẹ. Trong tim mẹ vẫn luôn có con!
    Đọc mà ko kìm nổi nước mắt!Chuyện này đã qua lâu rùi nhưng vẫn rất xúc động chị ah!
    Ko biết bây giờ chị thế nào?Đã nguôi ngoai nỗi buồn và có baby mới chưa?
  • Mình đã khóc khi đọc bài này.............................................
  • nếu ch sinh khả năng bé bị dị tật rất cao ,và đợi lúc s.âm thấy dị tật bsi khuyên ch bỏ thai lúc ấy thai lớn qu1a ch sẽ buồn và sốc lắm đấy...mà ch sinh ra thì làm khổ bé đấy,,,chúc chị sớm bình an

    Mình cùng quan điểm với mẹ này. Thật sự sẽ làm khổ bé nếu bé ra đời. Hãy để bé đến với một cuộc đời mới tốt hơn
  • Em cũng lf một người mẹ đã từ bỏ đi đứa con tội nghiệp của mình