Bhutan - Đất nước kỳ lạ
Bhutan - Đất nước kỳ lạ
Bhutan - Đất nước kỳ lạ

Thăm dò: Vì sao vợ chồng hay cãi nhau?

Bhutan - Đất nước kỳ lạ (1544 lượt xem)
24 76

  • - Một đất nước nơi gần một nửa dân số không biết chữ và hơn 30% thuộc diện nghèo. Nhưng đó cũng là một trong những đất nước hạnh phúc nhất thế giới, nơi đa số người dân thỏa mãn với cuộc sống của mình và hầu hết du khách đã đến một lần đều muốn quay trở lại. Đứng ngoài thế giới văn minh Trước năm 1974, nhiều người không biết đến sự tồn tại của một đất nước Bhutan nhỏ bé, lọt thỏm giữa trập trùng rừng núi của dãy Himalaya. Khi ấy, người nước ngoài không được phép nhập cảnh vào Bhutan và người Bhutan không có điều kiện để đi ra nước ngoài. Tòa nhà Chính phủ ở phía bắc thủ đô Thimphu. Với hơn 60% diện tích lãnh thổ còn rừng bao phủ, ngay cả các đô thị lớn của Bhutan cũng tràn ngập màu xanh. Hơn 30 năm sau, Bhutan vẫn gần như đứng ngoài thế giới văn minh. Đây là quốc gia cuối cùng có sóng truyền hình (năm 1999). Cả nước chỉ có duy nhất một sân bay, với một đường băng, nơi máy bay chỉ có thể lên xuống vào ban ngày, trong điều kiện thời tiết tốt. Trên khắp thế giới, chỉ có 8 phi công có đủ khả năng và bản lĩnh để được phép hạ cánh ở Bhutan. Ở Bhutan, đường xá là một khái niệm xa xỉ. Con đường quốc lộ chính nối từ Đông sang Tây có bề rộng tiêu chuẩn chỉ 2,5 m, ngoằn ngoèo trườn qua các sườn dốc dựng đứng, khiến cho việc lái xe, dù chỉ với tốc độ 15km/h, cũng trở thành một môn thể thao mạo hiểm. Thủ đô duy nhất không có đèn giao thông Sân bay duy nhất của Bhutan, nằm cách thành phố Paro 6km, đón tiếp khách phương xa bằng những thửa ruộng bậc thang vàng óng ả, tỏa ra một mùi hương no ấm của lúa chín. Phía sau những thửa ruộng ấy, Paro mở ra đột ngột như một câu chuyện cổ tích. Những tu viện Phật giáo Tây Tạng trầm mặc trong khói hương, thấp thoáng bóng cà sa đỏ thắm của các vị tu hành. Những khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín., lấp ló nụ cười nửa thân thiện, nửa tò mò của các cô bé, cậu bé má đỏ hồng. Những con phố nhỏ, sạch bong và yên tĩnh, được viền bằng những ngôi nhà xinh xắn sơn màu trắng hoặc vàng nhạt. Cảnh vật nhuốm màu thời gian huyễn hoặc như hiện ra từ một quá khứ xa xôi. Những ngôi nhà mang dáng vẻ cổ xưa, với khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín đỏKiến trúc Bhutan gây ấn tượng mạnh và hoàn toàn khác biệt với tất cả những quốc gia còn lại trên thế giới. Tất cả nhà cửa ở đây, dù mới xây, đều mang dáng vẻ cổ xưa. Không có bóng dáng của cao ốc hiện đại theo lối kiến trúc hình hộp phương Tây. Nhà nước Bhutan có quy định rất rõ ràng về chiều cao cũng như phong cách của các tòa nhà để đảm bảo mọi đô thị đều là một thể thống nhất, hài hòa, phản ánh rõ nét sắc thái văn hóa truyền thống của đất nước. Ở Paro hay kể cả Thimphu, thủ đô đồng thời là thành phố lớn nhất của Bhutan, hầu như không có cảnh tắc đường. Xe cộ ít nên không khí rất trong lành. Thimphu có lẽ là thủ đô duy nhất trên thế giới không có đèn tín hiệu giao thông. Trước kia, ở đây cũng đã từng có một cái, nhưng người dân không thích vì cho rằng nó kệch cỡm và không hài hòa với cảnh quan chung. Vì thế, chính quyền thành phố đã cho dỡ bỏ và thay vào bằng một cảnh sát. 4 "nguyên liệu" làm nên Hạnh phúc Đối với người dân Bhutan, vị vua thứ tư, Jigme Singye Wangchuck được coi như Phật sống (hầu hết các gia đình ở Bhutan đều tự nguyện treo ảnh nhà vua). Chính ông là người đề ra tiêu chuẩn Tổng mức Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness - GNH) để đánh giá mức độ phát triển của đất nước, thay cho các chỉ số kinh tế như GNP hay GDP. Bhutan là quốc gia đầu tiên và duy nhất trên thế giới áp dụng GNH. Nhà vua cho rằng, 4 điểm mấu chốt để làm nên Hạnh phúc Quốc gia là: phát triển bền vững, bảo vệ môi trường, bảo tồn văn hóa và lãnh đạo tốt. Tất cả các luận điểm này đều được vua Jigme Singye Wangchuck thực thi một cách hiệu quả. Bhutan mở cửa để phát triển kinh tế du lịch, nhưng đồng thời áp dụng chính sách chặt chẽ để hạn chế số lượng du khách hàng năm trong khả năng đáp ứng của cơ sở hạ tầng địa phương và không ảnh hưởng đến môi trường cũng như các di sản văn hóa. Taktshang, tu viện Phật giáo nổi tiếng nhất ở Bhutan. Cách quản lý số lượng du khách cũng rất độc đáo. Bhutan không hạn chế cấp visa, nhưng quy định mọi du khách đều phải mua tour chọn gói của các công ty do nhà nước cấp phép hoạt động, với mức phí tối thiểu cho một ngày lưu trú là 200 USD. Mức giá khá cao này giúp ngành du lịch Bhutan, dù chỉ phục vụ một lượng khách nhỏ, nhưng vẫn đảm bảo mục tiêu lợi nhuận và bảo tồn. Theo sắc lệnh của nhà vua, cứ đốn 1 cây xanh vì bất cứ mục đích gì thì đều phải trồng bù 3 cây mới. Nhờ thế mà cho đến nay, hơn 60% diện tích Bhutan vẫn còn rừng bao phủ và 1/4 lãnh thổ là các công viên quốc gia. Túi nylon bị cấm sử dụng. Thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng và chất bảo quản là những thứ xa lạ với nông dân. Những chính sách tích cực này giúp Bhutan có môi trường nguyên sơ và hệ sinh thái đa dạng vào bậc nhất thế giới. Không truyền hình bạo lực, không MTV, không tội phạm Rất ít quốc gia có thể bảo vệ bản sắc văn hóa như Bhutan. Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ). Đa số người dân Bhutan mặc những trang phục truyền thống này hàng ngày, theo quy định của nhà vua. Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ).Giá trị văn hóa Bhutan không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài của người dân mà còn ghi dấu đậm nét trong tính cách họ, chân thật và hướng thiện theo đúng tinh thần Phật giáo (đạo Phật là quốc giáo ở Bhutan với hơn 70% dân số là Phật tử). Khi cho phép triển khai truyền hình và internet, nhà vua đã nghĩ đến việc ngăn chặn tác động xấu mà những sản phẩm của văn minh phương Tây này gây ra cho người dân. Các kênh truyền hình có tính chất khiêu dâm, bạo lực (kể cả kênh thể thao Ten Sports vì kênh này dành một thời lượng lớn cho môn đấu vật), Fashion TV và kênh âm nhạc MTV đều bị cấm ở Bhutan. Chẳng ngạc nhiên khi ở thế kỷ 21, vương quốc này vẫn hầu như không có nạn trộm cướp, giết người và ma túy. 97% hạnh phúc Trong một cuộc khảo sát năm 2005, 45% người dân Bhutan cho rằng họ rất hạnh phúc, 52% cảm thấy hạnh phúc và chỉ có 3% chưa hài lòng về cuộc sống của mình. Bhutan là một trong 10 nước đứng đầu thế giới về mức độ thỏa mãn của người dân và là nước duy nhất trong nhóm này có mức thu nhập tính theo đầu người chỉ hơn 1.800 USD. [img]http://bee.net.vn/dataimages/201207/original/images947607_4.jpg[/img]Một trường học ở Bhutan. Ở đây, các em không phải đóng tiền và còn được phát thức ăn, sách vởKhông hạnh phúc sao được khi trẻ em đi học không phải đóng bất cứ khoản tiền nào mà còn được trợ cấp sách vở, lương thực. Người dân và kể cả du khách đều được chăm sóc sức khỏe hoàn toàn miễn phí. Dù còn hơn 30% dân số thuộc diện nghèo, nhưng ở Bhutan, không ai lo bị đói, lo ốm đau không có tiền thuốc men hay lo con cái mình thất học. Từ bỏ quyền lực vì lợi ích quốc gia Điều duy nhất khiến dân chúng cảm thấy không hạnh phúc có lẽ chính là quyết định chuyển thể chế nhà nước từ quân chủ chuyên chế sang quân chủ lập hiến do chính vua Jigme Singye Wangchuck đề ra. Ông cho rằng, quyền lực tuyệt đối nằm trong tay nhà vua chỉ mang lại lợi ích cho đất nước khi đó là một vị vua sáng suốt, tận tụy. Nếu trong tương lai, người lên ngôi không có đủ năng lực hay đạo đức thì đất nước sẽ thiệt hại nặng nề. Chính vì thế, Bhutan phải dân chủ hóa, chuyển quyền lựa chọn người điều hành đất nước vào tay nhân dân, thông qua việc bầu cử nghị viện. Đây là điểm mấu chốt để thực hành lãnh đạo tốt, một trong 4 nhân tố cấu thành nên Hạnh phúc Quốc gia. Cuộc bầu cử nghị viện đầu tiên ở Bhutan được tổ chức đầu năm 2008. Vua Bhutan thứ 4, Jigme Singye Wangchuck, trao lại vương miện cho con trai trong lễ đăng quangQuyết định dân chủ hóa đất nước khi đó không làm cho người dân Bhutan hạnh phúc, vì họ đã rất hài lòng với sự lãnh đạo của nhà vua. Họ không biết sự thay đổi liệu có mang lại điều gì tốt đẹp hơn những cái họ đang có, hay chỉ dẫn đến xung đột và tranh chấp giữa các đảng phái chính trị. Rất nhiều người đã đến trước Hoàng cung, cầu xin nhà vua tiếp tục nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Để thuyết phục người dân về lợi ích của dân chủ hóa, vua Jigme Singye Wangchuck đã cho con trai mình (vua Bhutan thứ 5) đi khắp đất nước, gặp gỡ mọi tầng lớp nhân dân. Vị vua 28 tuổi, tốt nghiệp đại học Oxford, đăng quang tháng 11/2008, là vị vua đầu tiên của chế độ quân chủ lập hiến tại Bhutan. Chí Quân (Biên dịch tổng hợp)
  • - Một đất nước nơi gần một nửa dân số không biết chữ và hơn 30% thuộc diện nghèo. Nhưng đó cũng là một trong những đất nước hạnh phúc nhất thế giới, nơi đa số người dân thỏa mãn với cuộc sống của mình và hầu hết du khách đã đến một lần đều muốn quay trở lại. Đứng ngoài thế giới văn minh Trước năm 1974, nhiều người không biết đến sự tồn tại của một đất nước Bhutan nhỏ bé, lọt thỏm giữa trập trùng rừng núi của dãy Himalaya. Khi ấy, người nước ngoài không được phép nhập cảnh vào Bhutan và người Bhutan không có điều kiện để đi ra nước ngoài. Tòa nhà Chính phủ ở phía bắc thủ đô Thimphu. Với hơn 60% diện tích lãnh thổ còn rừng bao phủ, ngay cả các đô thị lớn của Bhutan cũng tràn ngập màu xanh. Hơn 30 năm sau, Bhutan vẫn gần như đứng ngoài thế giới văn minh. Đây là quốc gia cuối cùng có sóng truyền hình (năm 1999). Cả nước chỉ có duy nhất một sân bay, với một đường băng, nơi máy bay chỉ có thể lên xuống vào ban ngày, trong điều kiện thời tiết tốt. Trên khắp thế giới, chỉ có 8 phi công có đủ khả năng và bản lĩnh để được phép hạ cánh ở Bhutan. Ở Bhutan, đường xá là một khái niệm xa xỉ. Con đường quốc lộ chính nối từ Đông sang Tây có bề rộng tiêu chuẩn chỉ 2,5 m, ngoằn ngoèo trườn qua các sườn dốc dựng đứng, khiến cho việc lái xe, dù chỉ với tốc độ 15km/h, cũng trở thành một môn thể thao mạo hiểm. Thủ đô duy nhất không có đèn giao thông Sân bay duy nhất của Bhutan, nằm cách thành phố Paro 6km, đón tiếp khách phương xa bằng những thửa ruộng bậc thang vàng óng ả, tỏa ra một mùi hương no ấm của lúa chín. Phía sau những thửa ruộng ấy, Paro mở ra đột ngột như một câu chuyện cổ tích. Những tu viện Phật giáo Tây Tạng trầm mặc trong khói hương, thấp thoáng bóng cà sa đỏ thắm của các vị tu hành. Những khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín., lấp ló nụ cười nửa thân thiện, nửa tò mò của các cô bé, cậu bé má đỏ hồng. Những con phố nhỏ, sạch bong và yên tĩnh, được viền bằng những ngôi nhà xinh xắn sơn màu trắng hoặc vàng nhạt. Cảnh vật nhuốm màu thời gian huyễn hoặc như hiện ra từ một quá khứ xa xôi. Những ngôi nhà mang dáng vẻ cổ xưa, với khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín đỏKiến trúc Bhutan gây ấn tượng mạnh và hoàn toàn khác biệt với tất cả những quốc gia còn lại trên thế giới. Tất cả nhà cửa ở đây, dù mới xây, đều mang dáng vẻ cổ xưa. Không có bóng dáng của cao ốc hiện đại theo lối kiến trúc hình hộp phương Tây. Nhà nước Bhutan có quy định rất rõ ràng về chiều cao cũng như phong cách của các tòa nhà để đảm bảo mọi đô thị đều là một thể thống nhất, hài hòa, phản ánh rõ nét sắc thái văn hóa truyền thống của đất nước. Ở Paro hay kể cả Thimphu, thủ đô đồng thời là thành phố lớn nhất của Bhutan, hầu như không có cảnh tắc đường. Xe cộ ít nên không khí rất trong lành. Thimphu có lẽ là thủ đô duy nhất trên thế giới không có đèn tín hiệu giao thông. Trước kia, ở đây cũng đã từng có một cái, nhưng người dân không thích vì cho rằng nó kệch cỡm và không hài hòa với cảnh quan chung. Vì thế, chính quyền thành phố đã cho dỡ bỏ và thay vào bằng một cảnh sát. 4 "nguyên liệu" làm nên Hạnh phúc Đối với người dân Bhutan, vị vua thứ tư, Jigme Singye Wangchuck được coi như Phật sống (hầu hết các gia đình ở Bhutan đều tự nguyện treo ảnh nhà vua). Chính ông là người đề ra tiêu chuẩn Tổng mức Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness - GNH) để đánh giá mức độ phát triển của đất nước, thay cho các chỉ số kinh tế như GNP hay GDP. Bhutan là quốc gia đầu tiên và duy nhất trên thế giới áp dụng GNH. Nhà vua cho rằng, 4 điểm mấu chốt để làm nên Hạnh phúc Quốc gia là: phát triển bền vững, bảo vệ môi trường, bảo tồn văn hóa và lãnh đạo tốt. Tất cả các luận điểm này đều được vua Jigme Singye Wangchuck thực thi một cách hiệu quả. Bhutan mở cửa để phát triển kinh tế du lịch, nhưng đồng thời áp dụng chính sách chặt chẽ để hạn chế số lượng du khách hàng năm trong khả năng đáp ứng của cơ sở hạ tầng địa phương và không ảnh hưởng đến môi trường cũng như các di sản văn hóa. Taktshang, tu viện Phật giáo nổi tiếng nhất ở Bhutan. Cách quản lý số lượng du khách cũng rất độc đáo. Bhutan không hạn chế cấp visa, nhưng quy định mọi du khách đều phải mua tour chọn gói của các công ty do nhà nước cấp phép hoạt động, với mức phí tối thiểu cho một ngày lưu trú là 200 USD. Mức giá khá cao này giúp ngành du lịch Bhutan, dù chỉ phục vụ một lượng khách nhỏ, nhưng vẫn đảm bảo mục tiêu lợi nhuận và bảo tồn. Theo sắc lệnh của nhà vua, cứ đốn 1 cây xanh vì bất cứ mục đích gì thì đều phải trồng bù 3 cây mới. Nhờ thế mà cho đến nay, hơn 60% diện tích Bhutan vẫn còn rừng bao phủ và 1/4 lãnh thổ là các công viên quốc gia. Túi nylon bị cấm sử dụng. Thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng và chất bảo quản là những thứ xa lạ với nông dân. Những chính sách tích cực này giúp Bhutan có môi trường nguyên sơ và hệ sinh thái đa dạng vào bậc nhất thế giới. Không truyền hình bạo lực, không MTV, không tội phạm Rất ít quốc gia có thể bảo vệ bản sắc văn hóa như Bhutan. Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ). Đa số người dân Bhutan mặc những trang phục truyền thống này hàng ngày, theo quy định của nhà vua. Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ).Giá trị văn hóa Bhutan không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài của người dân mà còn ghi dấu đậm nét trong tính cách họ, chân thật và hướng thiện theo đúng tinh thần Phật giáo (đạo Phật là quốc giáo ở Bhutan với hơn 70% dân số là Phật tử). Khi cho phép triển khai truyền hình và internet, nhà vua đã nghĩ đến việc ngăn chặn tác động xấu mà những sản phẩm của văn minh phương Tây này gây ra cho người dân. Các kênh truyền hình có tính chất khiêu dâm, bạo lực (kể cả kênh thể thao Ten Sports vì kênh này dành một thời lượng lớn cho môn đấu vật), Fashion TV và kênh âm nhạc MTV đều bị cấm ở Bhutan. Chẳng ngạc nhiên khi ở thế kỷ 21, vương quốc này vẫn hầu như không có nạn trộm cướp, giết người và ma túy. 97% hạnh phúc Trong một cuộc khảo sát năm 2005, 45% người dân Bhutan cho rằng họ rất hạnh phúc, 52% cảm thấy hạnh phúc và chỉ có 3% chưa hài lòng về cuộc sống của mình. Bhutan là một trong 10 nước đứng đầu thế giới về mức độ thỏa mãn của người dân và là nước duy nhất trong nhóm này có mức thu nhập tính theo đầu người chỉ hơn 1.800 USD. [img]http://bee.net.vn/dataimages/201207/original/images947607_4.jpg[/img]Một trường học ở Bhutan. Ở đây, các em không phải đóng tiền và còn được phát thức ăn, sách vởKhông hạnh phúc sao được khi trẻ em đi học không phải đóng bất cứ khoản tiền nào mà còn được trợ cấp sách vở, lương thực. Người dân và kể cả du khách đều được chăm sóc sức khỏe hoàn toàn miễn phí. Dù còn hơn 30% dân số thuộc diện nghèo, nhưng ở Bhutan, không ai lo bị đói, lo ốm đau không có tiền thuốc men hay lo con cái mình thất học. Từ bỏ quyền lực vì lợi ích quốc gia Điều duy nhất khiến dân chúng cảm thấy không hạnh phúc có lẽ chính là quyết định chuyển thể chế nhà nước từ quân chủ chuyên chế sang quân chủ lập hiến do chính vua Jigme Singye Wangchuck đề ra. Ông cho rằng, quyền lực tuyệt đối nằm trong tay nhà vua chỉ mang lại lợi ích cho đất nước khi đó là một vị vua sáng suốt, tận tụy. Nếu trong tương lai, người lên ngôi không có đủ năng lực hay đạo đức thì đất nước sẽ thiệt hại nặng nề. Chính vì thế, Bhutan phải dân chủ hóa, chuyển quyền lựa chọn người điều hành đất nước vào tay nhân dân, thông qua việc bầu cử nghị viện. Đây là điểm mấu chốt để thực hành lãnh đạo tốt, một trong 4 nhân tố cấu thành nên Hạnh phúc Quốc gia. Cuộc bầu cử nghị viện đầu tiên ở Bhutan được tổ chức đầu năm 2008. Vua Bhutan thứ 4, Jigme Singye Wangchuck, trao lại vương miện cho con trai trong lễ đăng quangQuyết định dân chủ hóa đất nước khi đó không làm cho người dân Bhutan hạnh phúc, vì họ đã rất hài lòng với sự lãnh đạo của nhà vua. Họ không biết sự thay đổi liệu có mang lại điều gì tốt đẹp hơn những cái họ đang có, hay chỉ dẫn đến xung đột và tranh chấp giữa các đảng phái chính trị. Rất nhiều người đã đến trước Hoàng cung, cầu xin nhà vua tiếp tục nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Để thuyết phục người dân về lợi ích của dân chủ hóa, vua Jigme Singye Wangchuck đã cho con trai mình (vua Bhutan thứ 5) đi khắp đất nước, gặp gỡ mọi tầng lớp nhân dân. Vị vua 28 tuổi, tốt nghiệp đại học Oxford, đăng quang tháng 11/2008, là vị vua đầu tiên của chế độ quân chủ lập hiến tại Bhutan. Chí Quân (Biên dịch tổng hợp)
  • Xem 76 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: hoanganh02lc
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • "Một đất nước nơi gần một nửa dân số không biết chữ và hơn 30% thuộc diện nghèo" >< "ở Bhutan, không ai lo bị đói, lo ốm đau không có tiền thuốc men hay lo con cái mình thất học. " ----> không hiểu sự mâu thuẫn .
    Bhutan là một trong những đất nước hạnh phúc nhất thế giới, Việt nam là nước hạnh phúc thứ 2 thế giới. Tại sao nghèo đói lại thấy hạnh phúc nhỉ ? ------> Cũng không hiểu nốt.
  • Mình quen sống trong xã hội cởi mở rồi nên ko hiểu lắm cái kiểu đóng cửa bảo nhau này liệu hạnh phúc thế nào? Trong khi con nhà vua cũng đi học hỏi nền văn minh phương Tây thì người dân vẫn bị nhiều hạn chế tiếp xúc với công nghệ và văn minh thế giới.
    Có lẽ câu nói biết nhiều khổ nhiều, biết ít khổ ít, ko biết ko khổ là đúng chăng?

    Thông tin VN là nước hạnh phúc thứ hai thế giới ở đâu ra và do ai bầu vậy ạ? Em chả biết gì cả nhưng em thấy con người ở đây còn ko được đối xử bằng con vật ở các nước phương tây. Mạng người như cỏ rác, bực lên là chém là giết,có tí tiền tí quyền thì chả coi ai ra gì. Phúc lợi cho người dân gần như là con số 0. Học phí ngày càng tăng, đường xá xuống cấp, giá cả leo thang. Cho hỏi tiền thuế dân đóng chảy đi đâu ạ?
  • Sợ nhà báo quá; Tour "chọn gói" là cái tour j thế
  • @thichvivu Mạn phép giải đáp thắc mắc của bạn theo suy nghĩ của mình:
    + Chế độ an sinh xã hội ở Bhutan chắc chắn là rất rất tốt, nên mới có chuyện người dân không tốn học phí khi đi học, không phải lo nghĩ khi chẳng may gặp phải tai ương bệnh tật.
    + Theo chuẩn nghèo thế giới, thì thu nhập người dân dưới 2$/ngày sẽ được xếp vào diện này. Tuy nhiên, giá cả lương thực để đảm bảo nhu cầu tối thiểu hằng ngày có lẽ cũng dễ chịu, nên ko ai bị đói chăng, vả lại, 70% dân số theo đạo Phật thì nhu cầu tiêu thụ thịt sẽ ít hơn, kéo theo giá cả sẽ không bị phụ thuộc vào bên ngoài (mà chắc Bhutan cũng tự cung tự cấp lương thực cho họ)

    - Cái chỉ số HPI (Happy Planet Index) là cái chỉ số bố láo, chả có ý nghĩa quái gì cả, trừ khi để cho mấy bố "thiên tài" tự sướng với mị dân, chứ cái chỉ số hạnh phúc của người dân Bhutan là do nhà vua ban ra, theo tình hình thực tế của nước họ. Bạn đọc kĩ đi, 30% dân số thuộc diện NGHÈO, nhưng mà đâu có ĐÓI , đâu phải cứ nhiều tiền thì mới hạnh phúc, hạnh phúc hay không là do tâm mình mà ra thôi, tâm không tịnh thì chẳng thể nào hạnh phúc hay bình an được (lí do vì sao đạo Phật là quốc giáo Bhutan nhé)

    ... Ước gì kiếp sau mình được đầu thai làm người dân của xứ Bhutan này nhỉ, ở đây một kiếp thôi là chắc thành Phật luôn í, Việt Nam khó tu quá, thật khó mà yên tĩnh tu tập ở cái đất nước xô bồ và đầy cám dỗ này
  • @phuong_mi Biết rồi còn hỏi!
  • Sao ko có hình để nhìn sinh động hơn nhỉ?
  • @thichvivu Bhutan và những nước quanh dãy Himalaia như Nepal thì phần lớn dân cư vẫn sống như thời phong kiến ,
    không có điện
    súng đi săn xài súng trường kíp lên đạn từng viên
    Nói chung là họ không cần điều hòa để tránh nóng mùa hè, không cần xe máy và ô tô để đi lại nên coi là diện nghèo là đúng rồi
  • UN có thể định nghĩa thế nào là nghèo nhưng làm sao có thể định nghĩa hạnh phúc. Thực sự thì chẳng thể có một định nghĩa hạnh phúc hoàn hảo cho tất cả mọi người. Giá trị phổ quát (được chấp nhận nhiều nhất) thì là "các nhu cầu được đáp ứng": được sinh ra đời, có ăn, có mặc, được học hành và yêu thương. Hạnh phúc có khi còn đơn giản hơn: được thấy con mình lớn lên. Với một số người thích thì "hạnh phúc là đấu tranh" hoặc là thấy người khác có cơm ăn, áo mặc, được học hành, hoặc hạnh phúc là được nói ra sự thật...

    Từ tiền đề này thì rõ ràng hạnh phúc của người Bhutan không giống hoàn toàn với hạnh phúc của người Mỹ hoặc của người Việt Nam. Một đất nước bé xíu như Bhutan thì không cần highway nhiều làn, nhiều tầng. Ô tô và xe máy có ABS và GPS cũng chẳng mấy giá trị khi ngựa thích hợp hơn để di chuyển. Một giàn âm thanh chất lượng cao để tụng kinh thì cũng lãng phí. Bảo thanh niên Bhutan nghe Justin Bieber hoặc Gaga thì cũng giống như bảo họ thích vọng cổ của Việt Nam. Bhutan chắc cũng không cần phòng vệ chống TQ nên cũng không cần mua tên lửa hoặc máy bay chiến đấu. Bhutan cũng không cần đẩy mạnh xuất khẩu để lấy ngoại tệ, dự trữ đề phòng khủng hoảng kinh tế.... Một nơi mà nhiều khái niệm được thay thế hoàn hảo. Chính vì thế mà biến GNH của vua Bhutan mới phát huy tác dụng.

    Tuy GNH có ý nghĩa đặc thù nhưng Việt Nam vẫn có thể học hỏi từ vương quốc tí hon này. Đầu tiên là mục tiêu của người lãnh đạo. Vua Bhutan với truyền thống gia đình tốt nghiệp Oxford nên đủ tư duy để hướng đất nước đến phát triển bền vững, thịnh vượng và hạnh phúc. Tiếp theo là quyết tâm, ý chí thực hiện dù khó cũng làm. Thật không dễ để can đảm tự mình từ bỏ quyền lực tập trung xây dựng nền quân chủ hợp hiến. Những vương quốc tí hon giàu có nhờ dầu mỏ như Bruney hoặc Kuwait cũng không sẵn sàng chia sẻ quyền lực cho xã hội. Cuối cùng là những người bạn bên mình. Làm sao vua Bhutan có thể chặn MTV hoặc TEN Sports nếu những kênh này quyết thâm nhập thị trường? Làm sao mà Bhutan có thể chống được TQ nếu nước này muốn nuốt Bhutan như với Tibet?

    GNH không phải là chỉ số quan trọng khi đánh giá một quốc gia. Tuy nhiên, những tư tưởng của vua Bhutan thì rất đáng suy nghĩ. Nhiều nước phát triển cực đại cũng đã suy nghĩ về những suy nghĩ của một nước LDC là Bhutan.
  • Câu này thằng lều báo thêm vào.

    "Hạnh phúc" kiểu này thì khác mẹ gì Bắc Triều Tiên Thiên Đường.

  • Hạnh phúc là có xe đẹp, nhà to, ăn uống phủ phê ? và đi kèm là áp lực cuộc sống căng thẳng từng giờ

    Đối với họ, hạnh phúc là sự an lạc trong tâm. Ko tham ăn uống thì ko phạm giới sát sinh.
    Ko ước muốn nhà cao cửa đẹp thì ko phải tranh giành đấu đá hao tổn đến cơ thể
    Ko có công nghiệp thì họ được hưởng sự bình an. ...

    Nói cho cùng, cái nhu cầu lớn nhất của con người ko chỉ là ăn uống và tồn tại, mà cao hơn là nhu cầu được an toàn và tôn trọng.
    Thử hoỉ sống trên một đống vàng nhưng lúc nào cũng nơm nớp bị giết thì có còn hành phúc ko?
    thử hỏi một đứa trẻ ăn uống no nê nhưng kèm theo sự hắt hủi thì so với những đứa trẻ nghèo đói nhưng được sống trong tình yêu thương của cha mẹ thì liệu đứa bé nào hạnh phúc hơn?

    Cuộc sống không phải quá bon chen, bình yên, được sống trong bầu không khí của những con người tử tế, hướng tới Chân Thiện Mỹ, thì quả thực là hạnh phúc.

    Vật chất chưa bao giờ được đánh giá là thứ mang lại hạnh phúc và niềm tin cho con người thậm chí nó còn hủy hoại nhiều điều tốt đẹp hơn nữa là khác.
  • Báo viết cứ như dân Bhutan nghèo lắm vậy.
    Họ giàu hơn VN nhiều, GDP đầu người cao hơn, lạm phát chỉ có 5%, lại không ô nhiễm. Nước này theo chế độ mẫu hệ nên đời sống nhân dân được chăm lo chu đáo với giáo dục, y tế hoàn toàn miễn phí. Nhà nước cung cấp free toàn bộ từ học phí, đồng phục, sách vở đến ăn uống trong trường, miễn phí từ tiểu học đến đại học tất cả các ngành thậm chí là học ở nước ngoài
  • Thì cách lý rồi, đâu biết mình khổ đâu, lại còn cứ được chính quyền mị dân là mình rất sướng. Cứ cho đi nước ngoài một thời gian xem người dân xứ này còn muốn quay lại không.
  • @77665508 Ngòi lề tí, nhìn cái chữ ký của bạn mà nhớ 2 câu khác buồn cười mạn phép post lên đây nhá
    Trung Quốc đông dân toàn cỏ rác
    Việt Nam lác đác toàn Siêu nhân

    kekee, hay hem, đối thơ chuẩn ko chỉnh hem
  • Mặc kệ mọi ý kiến khen chê, cá nhân e vẫn ước mình sống ở Bhutan. Dù j ở đây e cũng chả giàu nổi, thà đc ở chỗ trong lành, yên bình as thế còn sướng hơn.
  • @Depzaithoyroi Chuẩn sao đc, câu trên người ta thơ 6 - 8, của bác là 7 - 7 mà.
  • @lily_ sao em nghe mấy người Bhutan bảo ở nước nó mún lấy mấy vợ cũng được nhỉ...bik là không nên đánh giá số đông người dựa trên vài cá nhân, nhưng mà ấn tượng của em về mấy người Bhutan học cùng là không được tốt lắm...
  • @unin2105 "a package tour" cũng giống như "bundle" trong một số trường hợp??
  • Thật sự là 1 môi trường trong lành, đủ cây xanh và an toàn thực phẩm thì đúng là thiên đường rồi còn gì. Ở VN, cho dù có giàu thì cũng nhiều khi ăn trúng táo độc, thịt bò ướp vim99 hoặc chân gà có dòi !
  • @angie2010 Trai Bhutan lấy mấy vợ cũng được và gái Bhutan lấy bao nhiêu chồng cũng được luôn, nhưng tất cả vợ hoặc chồng đều phải là chị em/ anh em ruột. Tụi này cũng giống đa số các dân tọc ở Hymalaya cho phép quần hôn - gia đình nhiều chồng nhiều vợ sống chung
  • Họ được sống trong môi trường trong lành, phúc lợi xã hội liên quan đến giáo dục và y tế được đảm bảo, môi trường trong lành, môi trường trong lành, không có tệ nạn trộm cướp...
    Xã hội thế mình nghĩ là hạnh phúc
  • Em có coi một chương trình của Nhật Bản làm về Bhutan, trong đó có những thông tin rất thú vị. Bổ sung cho mẹ nào muốn tìm hiểu thêm về đất nước này nhé!


    GDP của đất nước này nằm ở vị trí 156 trên 182 quốc gia. Nhưng đó lại là nơi có “Tổng hạnh phúc quốc gia” cực kì cao, với 97% dân số sẵn sàng nói rằng “Tôi rất hạnh phúc”.
    - Bhutan không chạy theo chỉ số tăng trưởng kinh tế, thay vào đó họ đưa ra những chính sách để phát triển hạnh phúc của người dân. Dĩ nhiên, họ không có những thứ mà chúng ta xem là “không thể sống thiếu” như Macbook, Iphone hay Ipad. Khi được hỏi họ sẽ làm gì để vượt qua nỗi buồn, câu trả lời cực kì đơn giản là “ngắm nhìn và hòa mình cùng thiên nhiên cây cỏ”.
    - Bhutan cấm hoàn toàn thuốc lá nội địa. Những du khách đến thăm đất nước này cũng chỉ được đem duy nhất 1 hộp thuốc lá và bị tính thuế 200%. Vì vậy, nếu bạn có ý định giúp ai đó cai thuốc lá thì cứ rủ họ du lịch dài hạn ở đây nhé!
    - Người dân bảo vệ thiên nhiên đến mức cực đoan. Chỉ được khai thác cây rừng nếu chính phủ cho phép, vì luật chỉ rõ nhà nước sẽ duy trì 60% tổng diện tích là rừng. Nếu đang xây được ½ căn nhà mà thiếu gỗ? Thì bạn phải tiếp tục chờ đợi thôi, chẳng có phương án nào khác!
    - Không có biển báo giao thông ở các con đường, bạn chỉ cần làm theo chỉ dẫn của cảnh sát nếu cần thiết. Người dân ở đây không sợ tai nạn giao thông hay kẹt xe sao? Câu trả lời được chính họ đưa ra: đi chậm và nhường nhịn thì không sợ tai nạn. Thậm chí, chó và mèo cũng có thể ra giữa đường nằm ngủ như đang ở vườn nhà!
    - Người dân dùng túi vải đi chợ và gói thực phẩm trong giấy báo. Túi nilong hoàn toàn bị cấm, và cũng chẳng ai muốn xài vì họ chẳng thấy gì bất tiện cả.
    - Ở ngôi làng Popjika, thậm chí còn không có cả đường điện. Không phải họ nghèo, mà lí do là mỗi năm sẽ có một loài hạc quí bay về đây trú ngụ. Nếu xây đường dây điện thì loài hạc sẽ bị cản đường, mà theo người dân thì “Đàn hạc đã ở đây trước khi chúng tôi ra đời”. Thay vào đó, họ dùng thiết bị điện mặt trời cho những nhu cầu thiết yếu nhất.
    - Khi hỏi về lý do khiến mọi người cảm thấy hạnh phúc, bạn sẽ nghe thấy những giá trị rất cơ bản và đơn giản như: có thể chia sẻ mọi thứ với gia đình, khỏe mạnh, được ăn tối cùng mọi người, có tinh thần tốt, có việc làm, được đi học, hòa bình, môi trường được bảo vệ tốt. Tất cả đều cho thấy “Được sở hữu nhiều thứ và được hạnh phúc là hai khái niệm khác nhau”.
    - Khi được hỏi “Ông có hạnh phúc”, thủ tướng Bhutan đã trả lời rằng “Vâng, tôi hạnh phúc. Người ta thường lầm lẫn “niềm vui” và “hạnh phúc”. Chúng ta trải nghiệm niềm vui khi các giác quan được thõa mãn- nếm, ngửi, chạm, nhìn thấy…Nhưng niềm vui bạn đạt được chỉ là chốc lát và sẽ sớm tan biến. Đó không phải là hạnh phúc. Hạnh phúc là thứ bền vững trong một thời gian lâu dài. Tôi được ban phước vì gia đình và người dân của tôi được sống trong một quốc gia hòa bình và là một đất nước có thiên nhiên phong phú. Đó là lý do tôi cảm thấy hạnh phúc”.
  • Nền văn minh của Bhutan, giống như nền văn minh của các dân tộc thiểu số ở VN..., nơi mà tiền bạc, vật chất, quyền lực, chẳng có ý nghĩa gì. Người Ba-na, người Gia-rai, người Mường...chắc chắn là cảm thấy cuộc sống dễ chịu, hạnh phúc hơn người Kinh rất nhiều.
    Họ sống đơn giản, bằng lòng với những cái họ có, mà chẳng phải lo giành giật, bon chen, tính toán...
  • Việt Nam: GDP per capita (current US$) 1058.1
    Là nước xã hội chủ nghĩa, đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng, ô nhiễm tệ hại, lạm phát cao, không đủ ăn, không được miễn học phí...

    Bhutan: GDP per capita (current US$) 1782.7
    Cuộc sống bình yên êm đềm, môi trường trong lành, tự cung tự cấp được nên giá cả cực rẻ, không có lạm phát...

    Vâng, Bhutan mà kỳ lạ, thì Việt Nam là cái quái gì nữa? Ngay GDP đầu người còn thua nữa là!
  • @Bigfishy Ý bạn ý là tour 'trọn gói' cơ.
  • @unin2105 @Bigfishy "a package tour" cũng giống như "bundle" trong một số trường hợp?? Ôi, ban Bigfish giải thích bằng tiếng Anh, ban unin2105 có hiểu ko đấy?
    Bạn Bigfish chắc ở nước ngoài nên quên TV, và giải thích bằng TA
  • Mình thấy đất nước này hay đó chứ, thích nhất là người lãnh đạo quan tâm đến sự hạnh phúc của từng người dân. Chỉ vậy thôi là mình muốn đến đây sống rồi.

    Ở VN hiện giờ đường xá thì ồn ào, ô nhiễm, tai nạn thì rình rập. Trộm cướp, giết người, hiếp dâm nhan nhản. Lạm phát cao hơn tăng trưởng, tỷ lệ thất học, thất nghiệp cao, an sinh xã hội vô cùng yếu kém... Cứ thế rồi chả còn biết chữ "hạnh phúc" đánh vần thế nào nữa.
  • Đọc bài này lâu rồi, trong BỌ VINH blog, mạn phép copy về, link thì đã hỏng theo yahooplus rồi:

    CHẠM TAY VÀO THẾ GIỚI THẦN TIÊN

    Nguyễn Phan Quế Mai

    Nhận được lời mời của giám đốc Tổ chức Phát triển Hà Lan SNV sang làm việc tại Bhutan - quốc gia xinh đẹp nằm trên dãy núi Himalaya - từ cuối năm 2008, mãi đến tháng 4 năm 2009, mọi thủ tục cho chuyến đi của tôi mới được thu xếp xong. Đến được Bhutan quả không phải dễ dàng. Đến tận giữa thế kỷ 20, quốc vương bé nhỏ và xinh đẹp này hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Chỉ đến năm 1974, Bhutan mới mở cửa đón khách du lịch. Để bảo vệ vẻ đẹp hoang sơ của mình và bảo tồn truyền thống văn hóa, hoàng gia Bhutan quyết định hàng năm chỉ cho phép khoảng 6.000 du khách đặt chân đến nơi này. Mỗi khách du lịch phải đóng ít nhất 200 USD cho mỗi ngày ở Bhutan, và đi theo chương trình do một công ty du lịch Bhutan thu xếp. Vì thế, visa và hành trình cho mỗi chuyến công du được kiểm sát nghiêm ngặt.

    Mục đích chuyến đi của tôi bao gồm việc lập chiến lược truyền thông cho SNV, đào tạo kỹ năng truyền thông cho nhân viên, đánh giá kết quả xóa đói giảm nghèo của SNV, cùng với việc tìm kiếm các câu chuyện hay về xóa đói giảm nghèo để giúp một đòan làm phim quốc tế dựng kịch bản về công tác hỗ trợ phát triển tại Bhutan.

    Nằm cạnh Ấn Độ và Tây Tạng, với số dân khiêm tốn 700.000 nguời, Bhutan là địa điểm vàng của những du khách muốn khám phá những miền đất lạ. Thật may mắn, đây là lần thứ 2 tôi đặt chân đến Bhutan, và hành trình lần này của tôi bao gồm gần 800 km ô tô xuyên qua ba vùng miền, cùng với những chuyến leo núi vào những bản làng xa xôi hẻo lánh.

    Để đến được Bhutan, tôi bay sang Bangkok, sau đó dừng chân tại Calculta (Ấn Độ) trước khi đáp xuống sân bay Paro. Chuyến bay từ Bangkok phải khởi hành từ 4h sáng, vì sân bay Paro rất hiểm trở và thời gian đáp xuống an tòan nhất là từ 9-10 h sáng. Chỉ có một đội bay gồm tám phi công Bhutan với nhiều năm kinh nghiệm được phép bay đến sân bay Paro. Tất cả các máy bay riêng của các nguyên thủ quốc gia và các tỉ phú đến thăm Bhutan bằng phi cơ riêng, đều nhờ đến tài điều khiển của tám phi công này.

    Tôi được xếp ngồi bên trái của máy bay, cạnh cửa sổ. Đây là vị trí mà bất cứ khách du lịch nào đến Bhutan cũng phải chọn, vì tại vị trí này, bạn sẽ thấy nóc nhà của thế giới - đỉnh núi Everest phủ tuyết nhô lên trên những tầng mây. Và, kìa, mọc trên những tầng mây là các đỉnh núi trắng lung linh trong nắng. Đỉnh Everest rất gần, tưởng như tôi có thể với tay là chạm phải.

    Khi máy bay giảm độ cao, chúng tôi bắt đầu lượn lờ giữa trùng trùng điệp điệp các ngọn núi xanh thẳm. Phi công lên tiếng trấn an khi có một vài hành khách tỏ vẻ lo sợ, vì máy bay rất gần các ngọn núi. Và, trước mắt tôi, một vẻ đẹp hùng vĩ hiện ra: rừng rậm nguyên sinh xanh mơn mởn, ngút ngàn, tô điểm bởi những dòng thác nước trắng xóa. Và, ngự trị trên những ngọn núi chót vót, là những căn nhà gỗ được thiết kế theo kiểu truyền thống Bhutan – những ngôi nhà độc lập, đứng lẻ loi như thách thức với đất trời. Xung quanh các ngôi nhà là tầng tầng lớp lớp những thửa ruộng bậc thang đang xanh mướt màu xanh của lúa non. Những bàn tay lúa non đang vẫy gọi tôi đáp xuống...

    Đón tôi là Thinley Dorji, bạn đồng nghiệp Bhutan thông minh dễ mến. Để thực hiện tốt công việc xóa đói giảm nghèo tại các bản làng xa xôi, Thinley nói thông thạo 5 thứ tiếng bản ngữ. Hơn một nửa thời gian của anh dành cho những hành trình dài dằng dặc vào các bản làng xa xôi. Anh nói với tôi rằng, ở với dân, hiểu dân, thì mới giúp họ tốt nhất.

    Hôm nay, Thinley trông thật nam tính, khỏe khoắn trong trang phục gho truyền thống dành cho nam giới. Còn tôi, để hòa nhập với văn hóa nơi này, cũng diện cho mình trang phục Kira dành cho nữ giới. Có lẽ, Bhutan là nước duy nhất trên thế giới mà người dân thường ngày tự hào khóac trên mình các trang phục truyền thống. Và không chỉ là vấn đề tự nguyện, mà chính phủ Bhutan bắt buộc tất cả mọi người dân phải mặc trang phục truyền thống khi vào đền thờ, dự lễ hội hoặc đến công sở.

    Bảo tồn truyền thống văn hóa luôn là tiêu chí cao nhất của người dân nơi đây. Vì thế, khi đến Bhutan, du khách được sống trong những tập tục từ nghìn năm nay. Trên đường từ sân bay về khách sạn, tôi đã được chứng kiến những cuộc chơi bắn cung của các chàng trai. Đích bắn rất xa, thử tài của các xạ thủ. Bất cứ khi nào chàng trai bắn trúng, các cô gái lại hát và múa, rồi sau đó trao cho chàng một dải lụa màu để buộc vào lưng. Nhìn vào đám đông, người bắn giỏi nhất sẽ nổi bật nhất bởi những dải lụa màu sắc trên lưng.

    Tôi cũng đã may mắn được chứng kiến cảnh các tu sĩ đang tập điệu múa Tsechu, chuẩn bị cho lễ hội quan trọng Tsechu của Paro, diễn vào giữa mùa Xuân hàng năm Những điệu múa khoan thai, uyển chuyển nhưng không kém phần dũng mãnh. Vào những ngày lễ Tsechu, hàng nghìn người dân mặc những bộ quần áo đẹp nhất, đeo trang sức đẹp nhất để đi dự lễ hội. Trên sân của các cung điện và đền thờ Dzong, trong tiếng nhạc sôi động, những điệu múa Tsechu đa dạng, uyển chuyển tái hiện cuộc sống của Phật tổ, quá trình thánh Guru Rimpoche mang đạo Phật vào Bhutan, và những thông điệp của đạo Phật. Đại diện của mỗi bản làng từ phương xa sẽ mang đến một bình rượu ngon nhất, và tất cả sẽ được góp chung trong một thùng rượu lớn được đặt giữa sân. Đó là rượu dâng phật tổ, rượu của lòng thành mà những người tham gia sẽ cùng uống, thể hiện sự đòan kết và tinh thần dân tộc.

    Trong các thành phố tôi đã đi qua, Paro (tọa lạc ở độ cao 2.280 m) để lại nhiều ấn tượng đẹp. Đền chùa, nhà cổ nằm san sát nhau. Những tu sĩ khoác áo cà sa đỏ ngồi chụm vào một góc thầm thì. Những bát hương Bhutan tỏa hương thơm trầm hoặc. Những khung cửa sổ treo đầy ớt chín đỏ. Xung quanh tôi, những người dân Bhutan hiền hòa với nụ cười luôn nở trên môi thong thả thực hiện các công việc thường ngày của họ. Dường như, họ không bị áp lực của cuộc sống công nghiệp đang bao trùm các nước lân cận.

    Ở đâu trên đất nước Bhutan, du khách cũng có thể chiêm ngưỡng các đền thờ cổ mang phong cách Tây Tạng. Trong mỗi đền thờ đều có những trục xoay được trạm trổ tinh xảo. Trục xoay này chứa đựng hàng ngàn lời khấn nguyện. Chỉ cần xoay nó, tôi có thể gửi hàng ngàn lời khấn nguyện đó lên trời, mang lộc đến cho mình và cho người thân. Nhìn thái độ kính cẩn và nghiêm trang của những người có mặt, tôi cảm nhận rằng, người Bhutan có một đức tin sâu sắc vào Phật giáo. Điều đó ảnh hưởng đến tính cách hiền hòa, nhân hậu của họ. Trên mỗi bàn thờ tại các đền chùa, tôi luôn ngưỡng mộ vẻ đẹp hòan mỹ của các chùm hoa được nặn từ bơ (sữa). Sư trụ trì Lama Dophu trên đỉnh núi Nabji Korphu giải thích với tôi rằng: người Bhutan luôn tự nhủ: vẻ đẹp không tồn tại vĩnh hằng.

    Đến bất cứ thành phố nào của Bhutan, điểm du lịch đầu tiên du khách phải đến là Dzong (cung điện/đền thờ), vì Dzong hội tụ tất cả các tinh hoa văn hóa và truyền thống bản địa. Hầu hết các cung điện này được xây dựng từ thế kỷ 16, trải qua bao thăng trầm của thời gian, vẫn sừng sững, đẹp tráng lệ và nguy nga. Nhiều tạp chí du lịch và kiến trúc đã đánh giá rằng “kiến trúc Dzong là một trong những kiến trúc độc đáo và đẹp nhất châu Á”. Khó có thể tin rằng, kiến trúc đẹp một cách tinh xảo này được xây dựng mà không sử dụng bản vẽ thiết kế hoặc bất cứ một chiếc đinh nào. Các tảng gỗ đã được lắp ghép vào nhau rất khéo léo, tạo nên một kiến trúc Dzong thật bền chắc, đứng vững với thời gian. Và, các nét trạm trổ tinh xảo được thể hiện ở mọi nhiều nơi, ngắm nhìn hàng giờ không chán mắt.

    Dzong là cung điện của Vua, đồng thời là thủ phủ hành chính và tâm điểm của các họat động tôn giáo. Nơi đây, hàng trăm tu sĩ từ độ tuổi lên 3 đến 70-80 tuổi nghiêm trang tu luyện. Khách du lịch sẽ gặp may mắn nếu một tu sĩ tình nguyện làm hướng dẫn viên. Với tôi, cuộc trò chuyện với chú tiểu Namgay thật thú vị. “Em ở đây đã ba năm rồi. Hàng ngày, thức dậy lúc 3h sáng để thiền và học thuộc quyển kinh. Em ít được gặp cha mẹ, nhưng ở đây em học được rất nhiều điều để trở thành người tốt. Em mong ước được trở thành Lama (sư trụ trì). Nếu không, làm một nhà sư bình thường cũng là một vinh dự lớn”.

    Trong chuyến hành trình gần 2 tuần ở Bhutan, tôi đã có cơ hội nghỉ chân ở nhiều Dzong, nhưng Punakha Dzong – còn được mệnh danh là “Cung điện hạnh phúc” – là nơi tôi nhất quyết sẽ quay trở lại. Một chiều xuân khi những nhành hoa tím biếc bay la lả trong nắng chiều, Punakha Dzong đã đón đôi bàn chân rón rén của tôi. Rón rén vì một vẻ đẹp thiên thần mà tôi sợ sẽ biến mất khi chạm vào. Chỉ mới đây thôi, Punakha Dzong đã đón vị vua thứ Năm - Jigme Khesar Namgyel Wangchuck.

    Lên ngôi năm 2008 ở lứa tuổi 28, Vua Jigme Khesar được mệnh danh là “vua của thế kỷ mới”, làm xôn xao chính trường quốc tế khi quyết định thành lập một nhà nước dân chủ, dưới sự điều hành của thủ tướng. Trong khi những hòang gia khác trên thế giới cố gắng thâu tóm và củng cố quyền lực, Vua Bhutan quyết định giao quyền lại cho Nhà nước dân chủ, mặc dù dân chúng nhất quyết phản đối vì họ tuyệt đối trung thành với Vua. Khi lên ngôi, Vua Jigme Khesar đã tuyên thệ “Ta sẽ không bao giờ cai trị như một ông Vua. Ta sẽ bảo vệ thần dân như một người cha, chăm sóc thần dân như anh em và phục vụ thần dân như một người con. Chúng ta phải tiến hành dân chủ hóa để đảm bảo sự phát triển của đất nước, để một ngày nào đó có thể tự hào giao lại đất nước của chúng ta cho thế hệ sau”.Tiến trình bầu cử của Bhutan đã diễn ra hết sức êm đẹp trong năm 2008, nhờ vào uy tín của hòang gia. Jigme Khesar Namgyel Wangchuck đã qua nhiều khóa học tại Anh, Mỹ, Ấn độ nhưng ông luôn nâng niu và trân trọng các truyền thống tập quán của đất nước mình. Lời nói luôn luôn đi đôi với việc làm, sau khi nhận ngôi, Jigme Khesar Namgyel Wangchuck đã đi bộ ròng rã 26 ngày trên con đường xuyên núi cam go nhất của Bhutan có tên gọi là Snowman’s Trek. Ông đã đi xuyên qua các đỉnh núi cao nhất đầy tuyết phủ, nơi có các bản làng nghèo nhất sinh sống, để tiếp xúc và trò chuyện với dân chúng. Ngủ trong lều đơn sơ dưới trời bão tuyết, ăn những món ăn đạm bạc, cuộc hành trình của Vua Jigme Khesar là cuộc hành trình thử thách nhất mà chỉ có những trái tim quả cảm và sức khỏe phi thường mới có thể thực hiện. Người đồng nghiệp của tôi – Thinley – đã có lần thử sức trên tuyến đường ấy và phải quay trở lại sau ba ngày, vì đã ốm rất nặng do say độ cao.

    Tôi đã có được một phần ngàn trải nghiệm gian khổ của Vua Jigme Khesar khi leo núi 3 tiếng để đến được bản làng đầu tiên trên tuyến đường du lịch sinh thái Nabji-Korphu. Đây là con đường du lịch kết hợp xóa đói giảm nghèo do tổ chức phát triển Hà Lan SNV kết hợp với bộ du lịch Bhutan và người dân bản xứ phát triển. Đến với con đường Nabji-Korphu, du khách sẽ đi bộ 5 ngày để qua 5 bản làng rất nghèo đang cư trú ở những đỉnh núi xanh ngút ngàn. Dù chuyến đi bộ là một cuộc thử sức dẻo dai của những đôi chân, tôi hòan tòan không cảm thấy mệt mỏi vì được khám phá một thiên đường hoang dã: những trái dâu tây đỏ mọng ven đường, những chú vượn trắng đu mình vắt vẻo trên cây, những dòng thác trắng xóa, những cây cổ thụ trăm tuổi tỏa bóng mát, những đàn bướm bay lượn bên các khe suối, những chú chim đủ màu sắc hót líu lo trên cao, và hoa rừng muôn vẻ ngan ngát tỏa hương.

    Ngủ trọ một đêm tại một bản làng nơi đỉnh núi, tôi mới thấy thấm thía hạnh phúc bình dị: dưới trời sao lấp lánh, chúng tôi đốt lửa, ngồi uống rượu ngô và trò chuyện với nhau. Tiếng cười vang lên ấm áp trong đêm vắng, để rồi ban mai ríu rít tiếng chim và gió mát trong lành của đồi núi đánh thức tôi dậy.

    Đến những bản làng xa xôi hẻo lánh cách đường nhựa nhiều ngày đi bộ, tôi thật sự ngạc nhiên về sự quan tâm mà hòang gia dành cho dân chúng. Dân chúng được chu cấp gỗ và vật liệu miễn phí khi xây nhà. Việc khám chữa bệnh, thuốc men cho toàn thể nhân dân Bhutan được nhà nước cung cấp hòan tòan miễn phí. Trường học (kể cả các bữa ăn cho học sinh nội trú) cũng được chu cấp hoàn toàn. Các bản làng xa được cung cấp thiết bị tự tạo điện từ năng lượng mặt trời, cùng với hệ thống nước sạch bắt nguồn từ nguồn nước khóang thiên nhiên. Có lẽ, đây là mô hình của một nhà nước cộng sản thiết thực nhất mà tôi chứng kiến!

    Để tiếp tục thử sức dẻo dai, tôi đã quyết định chinh phục 2 dãy núi cao để đặt chân đến Thiền viện Taktsang (còn gọi là Tiger’s Nest - Tổ của Hổ). Tương truyền, phật tổ Guru Padmasambhava, khi từ Tây Tạng sang Bhutan truyền đạo, đã cưỡi trên lưng hổ và bay đến đây ngồi thiền. Thiền viện Taktsang tọa lạc trên một chỏm đá cao 900m, hùng vĩ nguy nga. Để đến được thiền viện này, chúng tôi đã phải trèo trên con đường núi cheo leo, hiểm trở hơn 2 giờ đồng hồ, thật khó khăn vì ở độ cao gần 3.000 mét, không khí lõang và ít oxy. Thật khó tưởng tượng công sức mà những nghệ nhân thế kỷ 16 đã đầu tư để xây dựng thiền viện linh thiêng này - một thiền viện mà mỗi người Bhutan đều ao ước đặt chân đến đây một lần trong đời. Và, khi đặt chân đến thiền viện Taktsang, mọi mệt mỏi đều tan biến vì vẻ đẹp tráng lệ và không khí yên tĩnh, nghiêm trang của nơi này.

    Trong thời gian ở Bhutan, tôi đã tìm gặp người Việt duy nhất đang sống ở đây – anh Long. Được mệnh danh là người câu cá giỏi nhất Bhutan, anh Long vui vẻ nói với tôi rằng, anh mới bắt đầu câu cá cách đây 2 năm. Vì người Bhutan theo đạo Phật và không sát sinh, cá tha hồ sinh sôi và nảy nở ở các dòng sông, con suối. Vì lẽ đó, mỗi lần câu, anh Long bắt được rất nhiều cá hồi to, có con nặng đến 5 cân, chế biến đủ các món mà vẫn còn rất nhiều để tặng bạn bè. Công việc của anh Long - bảo tồn thiên nhiên – thú vị nhưng rất vất vả. Anh thường phải đi công tác đến những bản làng cách thủ đô Thimphu hàng trăm km. Để đến được những nơi này, anh thường phải ngồi ô tô 2 ngày liền, sau đó cuốc bộ 2-3 ngày ròng rã. Anh Long cười rất tươi và tâm sự với tôi “người Bhutan rất hiền và rất tốt. Ngày Tết, tôi mời bạn bè đến đầy nhà, lôi rượu Việt ra chuốc, đến say bí tỉ mới để họ về. Sống ở đây, tôi cảm thấy rất vui và thỏai mái ”.

    Nói về rượu, phải nói rằng các loại rượu làm từ ngô, sắn, táo, lê của Bhutan khá ngon, nhưng rất nhẹ so với rượu nếp Việt. Người Bhutan thích ăn uống, và sở thích của họ thể hiện ở các món ăn dân tộc ngon và đặc sắc. Tôi đã được nếm thử các món ăn từ nấm, rau rừng, phomai bản xứ, cà ri gà tuyệt ngon, và món thịt bò khô độc đáo. Người Bhutan ăn rất nhiều ớt. Ở các cửa hàng, ớt được bán theo kg, vì đó là món rau chính. Thinley, bạn đồng hành của tôi, buổi sáng nào cũng cần phải điểm tâm với 1 đĩa cơm cùng với ớt và ớt. Còn tôi, dù không ăn cay, sau gần 2 tuần ở Bhutan, đâm nghiện món ớt tươi băm cùng hành tây và cà chua. Ăn món nào ở Bhutan, tôi cũng cảm thấy rất ngon, vì được biết rằng người dân ở đây rất ít dùng (và không biết) đến thuốc sâu và thuốc kích thích tăng trưởng. Vì thế rau quả ở đây hầu hết là rau quả hữu cơ – sạch 100%. Theo kế hoạch, đến năm 2020, ở Bhutan không có sản phẩm nào dung thuốc sâu hoặc chất tăng trưởng.

    Sau nhiều ngày ngồi ô tô, cuốc bộ, thực hiện nhiều cuộc họp được tiến hành ngay trên bãi cỏ, đồng ruộng hoặc dưới trăng, cơ thể tôi như được hồi sinh khi được ngâm mình vào một bồn tắm nước nóng thảo dược. Những viên đá có chất khóang đặc biệt từ các đỉnh núi cao được nung trong lò ở nhiệt độ cao trong 3 tiếng, sau đó thả vào bồn nước cùng thảo dược. Ngâm mình vào nước, tôi cảm thấy mình thật sảng khóai trong vị nóng ấm và mùi thơm nhẹ nhàng của hoa cỏ.

    Theo những khảo sát gần đây cho thấy, Bhutan là nước có chỉ số hạnh phúc cao nhất Châu Á, và cao thứ 8 trên thế giới. Những người tôi gặp tại đây chia sẻ với tôi rằng, có lẽ, người Bhutan hạnh phúc vì trong họ, nghệ thuật, tôn giáo và văn hóa hòa quyện làm một, tạo nên một bản sắc đồng nhất và một sự an bình tâm tưởng hiếm có.

    Rời Bhutan, tôi mang theo những nụ cười thân thiện của người dân nơi này. Những cánh rừng xanh miên man lá vẫy tôi trở lại. Chỉ trong chớp mắt, dưới cánh máy bay là những tầng mây trắng. Và, những lời thơ chợt đến:

    HIMAYLAYA

    4.000 mét

    Ta định nghĩa mình bằng một chấm xanh

    Tiếng chim

    neo ta, neo ta

    giữa lưng chừng núi.

    Thác đổ ta con suối

    Vạm vỡ ta cánh rừng

    Thời gian ngập ngừng

    ngủ quên trên lá.

    Ta!

    Himalaya!

    Ta vô danh mà rừng thì ngàn tuổi

    Ta khô cằn mà rừng ăm ắp suối.

    Chảy ta về đâu hỡi chập chùng sóng núi?

    Lời nào không tuổi

    Mắc võng giữa lưng chừng xanh?

    Kiêu sa, mỏng manh

    Rừng trút xiêm y, ngời lên sắc biếc

    Chắt mật từ đá, hoa lên mây ngàn

    Đại bàng chao cánh

    kìa

    hòang hôn sang!

    Núi mọc lên mây

    Ta ở trọ một ngày

    Chợt...

    bấm khóa lịch trình hối hả

    Gửi chìa cho mây ngàn

    bay...

    Bhutan - Himalaya 1/5/2009
  • Bài khác trên Tuổi Trẻ Cuối tuần: http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan...-o-Bhutan.html

    Thứ Tư, 18/05/2011, 00:02 (GMT+7)

    Đi tìm hạnh phúc ở Bhutan

    TTCT - Đã có nhiều nghiên cứu về các chỉ số hạnh phúc của người dân Bhutan, nhưng tôi vẫn muốn tự mình khám phá khái niệm “hạnh phúc” trong những chuyến công du nhiều tuần tại đất nước này.


    Paro Dzong nhìn từ trên xuống - Ảnh: Quế Mai

    1. Đặt chân đến thành phố Paro nằm ở độ cao 2.280m, tôi như lạc vào một câu chuyện cổ tích. Đền chùa, nhà cổ nằm san sát nhau. Những thầy tu khoác áo cà sa đỏ ngồi chụm vào một góc thầm thì. Những bát hương Bhutan tỏa hương thơm trầm. Những khung cửa sổ treo đầy ớt chín đỏ. Những người bán hàng đứng dựa cửa, lơ đãng nhìn ra phố. Quá khứ như dừng lại ở đây.

    Người dân Bhutan hiền hòa với nụ cười luôn nở trên môi thong thả làm công việc thường ngày. Mỗi người trong số họ đều tự hào khoác trên người những trang phục truyền thống nhiều màu sắc: đàn ông nhìn thật khỏe khoắn trong trang phục gho, phụ nữ thì dịu dàng trong trang phục kira.

    Theo chân những người trong số họ, tôi bước vào một đền thờ cổ, đi quanh các vòng xoay khấn nguyện (prayer wheels), trong đó chứa đựng hàng ngàn lời khấn. Chỉ cần quay các vòng xoay này, tôi có thể gửi hàng ngàn lời khấn nguyện đó lên trời, mong may mắn đến cho mình và người thân. Nhìn thái độ kính cẩn và nghiêm trang của những người có mặt, tôi cảm nhận người Bhutan có một đức tin sâu sắc vào Phật giáo. Điều đó ảnh hưởng đến tính cách hiền hòa, nhân hậu của họ.

    Bước vào một cửa hiệu đồ cổ, tôi mê mẩn trước những bức vẽ thangka, những đồng tiền, thổ cẩm truyền thống, đồ trang sức, tượng Phật... Tuy nhiên, gọi mãi chẳng thấy người bán hàng ở đâu. Khi tìm được người chủ cửa hiệu, chị cười và vui vẻ trả lời câu hỏi của tôi rằng từ trước tới giờ cửa hiệu chưa bao giờ bị trộm viếng thăm, dù hàng hóa có giá trị rất cao và dễ bị lấy cắp. Những người bạn Bhutan của tôi sau này cũng cho biết họ không cần khóa cửa nhà khi đi ngủ.

    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ được sống trong một thế giới an ninh, nơi niềm tin ngự trị?

    2. Những con phố gập ghềnh đá đưa chân tôi đến Rinpung Dzong, hay còn gọi là Paro Dzong (Dzong là một tu viện kiểu pháo đài, hiện được sử dụng làm tu viện, đền thờ, trung tâm hành chính. Dzong cũng được sử dụng làm cung điện của vua Bhutan). Đứng trước tu viện được xây dựng từ năm 1646 bị hư hỏng nhiều lần bởi hỏa hoạn và động đất, tôi mới hiểu vì sao các tạp chí kiến trúc đánh giá “kiến trúc Dzong là một trong những kiến trúc độc đáo và đẹp nhất châu Á”.

    Khó có thể tin rằng kiến trúc đẹp tinh xảo này được xây dựng mà không sử dụng bản vẽ thiết kế hoặc bất cứ chiếc đinh vít nào. Các tảng gỗ được lắp ghép vào nhau rất khéo léo, tạo nên một tòa nhà đẹp kỳ vĩ, đứng vững với thời gian. Những câu chuyện truyền thuyết thần kỳ và bí ẩn về Bhutan đang dần hiện trước mắt tôi qua những nét chạm trổ tinh tế.

    Rời Paro để về thủ đô Thimphu, xe dừng lại nghỉ chân ở một con sông trong vắt có rất nhiều đàn cá tung tăng bơi lội. Tôi đang ngạc nhiên thì được người bạn đồng hành giải thích rằng đạo Phật thể hiện qua hành xử của con người ở khắp nơi tại Bhutan. Ví dụ như người dân không giết bất cứ con vật gì. Các dự án xóa đói giảm nghèo về tơ tằm ở Bhutan đã thất bại vì dân bản xứ không muốn thả các kén tằm vào nồi nước đang sôi để lấy tơ. Người Bhutan cũng không bao giờ câu cá, vì thế sông suối có rất nhiều cá bơi lội (cá và thịt bày bán ở Bhutan được nhập từ Ấn Độ hoặc được người nước ngoài giết mổ).

    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ sống thanh thản, không sát sinh?

    Đến Thimphu, tôi đã chuẩn bị một tâm trạng mệt mỏi vì say độ cao (Thimphu cao 2.300m). Tuy nhiên, không khí trong lành đã xóa tan mọi mệt nhọc. Thimphu là thủ đô duy nhất trên thế giới không có đèn tín hiệu giao thông, và là thủ đô hiếm hoi được bao quanh bởi rừng xanh bạt ngàn, thung lũng nối tiếp thung lũng.

    Tôi còn nhớ năm 2006, quốc vương Bhutan đã nhận phần thưởng danh giá Paul Getty Conservation Leadership Award vì những thành công của đất nước này trong việc bảo tồn động vật hoang dã và bảo vệ thiên nhiên. Người dân ở đây rất ít dùng (và không biết) thuốc trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng. Vì thế rau quả ở đây hầu hết là rau quả hữu cơ.

    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ biết sống cùng thiên nhiên và biết thưởng thức những món quà thiên nhiên ban tặng?

    Nấu rượu ngô tại bản làng trên núi Nabji Korphu - Ảnh: Quế Mai

    3. Trong những ngày làm việc ở Thimphu, tôi may mắn được chiêm ngưỡng vẻ điển trai của vua Bhutan khi ông rời Thimphu Dzong lúc 5g30 chiều sau một ngày làm việc bận rộn. Lên ngôi năm 2008 ở tuổi 28, Jigme Khesar Namgyel Wangchuck đã qua nhiều khóa học tại Anh, Mỹ, Ấn Độ, nhưng ông luôn nâng niu và trân trọng các truyền thống tập quán của đất nước mình.

    Được mệnh danh là “vua của thế kỷ mới”, ông đã làm xôn xao chính trường quốc tế khi quyết định thành lập một nhà nước dân chủ dưới sự điều hành của thủ tướng, dù dân chúng phản đối vì họ tuyệt đối trung thành với vua. Thật may mắn, tiến trình bầu cử diễn ra êm đẹp trong năm 2008 nhờ vào uy tín của hoàng gia.

    Bất chấp những khó khăn, vua Jigme Khesar và chính phủ vẫn kiên trì theo đuổi tiêu chí tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) của mình: phát triển kinh tế một cách thận trọng để bảo vệ môi trường và gìn giữ nền văn hóa tâm linh độc đáo, đặt giá trị đạo đức làm trọng tâm trong chiến lược kinh tế để bảo đảm nguồn lương thực, nhà ở và sức khỏe người dân. Dù Bhutan có tiềm năng du lịch rất lớn, chính phủ hạn chế phát triển du lịch nhằm kiểm soát tối đa sự ảnh hưởng của du khách đến văn hóa và môi trường (năm 2009, tổng số du khách đến được Bhutan vẻn vẹn 23.480 người).

    Dù đã trao quyền cho thủ tướng, vua Jigme Khesar vẫn làm việc miệt mài. Ông được người dân hết sức yêu thương và kính nể vì luôn đi sâu sát hoàn cảnh của người dân, bảo vệ quyền lợi của dân và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu. Nhờ sự quan tâm của hoàng gia, việc khám chữa bệnh, thuốc men cho toàn thể nhân dân Bhutan được cung cấp miễn phí. Trường học cũng hoàn toàn miễn phí, kể cả sách giáo khoa và buổi ăn trưa.

    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ có một hoàng gia, một chính phủ hết lòng vì dân?

    4. Một buổi chiều đang đắm mình tại Thimphu Dzong, tôi được chứng kiến cảnh các thầy tu tập điệu múa Tsechu trên sân. Những điệu múa khoan thai, uyển chuyển nhưng không kém phần dũng mãnh. Họ đang chuẩn bị cho lễ hội quan trọng Tsechu diễn ra vào khoảng tháng 10 hằng năm và kéo dài 3-5 ngày. Những điệu múa chuyển tải nhiều chủ đề như cuộc sống của Phật Tổ, quá trình thánh Guru Rimpoche mang đạo Phật vào Bhutan, hoặc những thông điệp của đạo Phật.

    Tâm điểm của lễ Tsechu là điệu múa Cham, một điệu múa sống động chỉ do đàn ông trình diễn. Người múa đeo mặt nạ rất ấn tượng và mặc quần áo đính nhiều đồ trang sức, diễn tả các câu chuyện về đạo đức và cuộc sống linh thiêng. Điệu múa Cham được xem là một hình thức thiền và cách để con người giao cảm với thần linh.

    Lễ hội Tsechu có hàng nghìn người dân tham dự, họ mặc những bộ quần áo đẹp nhất, đeo trang sức đẹp nhất. Nhiều người đi bộ nhiều ngày trời từ các bản làng xa. Đại diện mỗi bản làng luôn mang theo một bình rượu ngon nhất, và tất cả sẽ được góp chung vào một thùng rượu lớn đặt giữa sân. Đó là rượu dâng Phật Tổ, rượu của lòng thành mà những người tham gia sẽ cùng uống, thể hiện sự đoàn kết và tinh thần dân tộc.

    Đến với lễ hội Tsechu, mọi người có dịp được rửa sạch tội lỗi của mình bằng cách ngắm nhìn thangka - tác phẩm hội họa đặc sắc trên lụa vẽ thánh Guru Rinpoche và các vị thần linh thiêng khác. Thangka chỉ được mở ra cho dân chúng chiêm ngưỡng trong khoảng thời gian từ hoàng hôn đến bình minh. Khi màn đêm buông xuống và ánh trăng sáng tỏ, đám đông quây quần quanh thangka, hát dân ca và niệm phật cùng các nhà sư.

    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì trong họ, nghệ thuật, tôn giáo và văn hóa hòa quyện làm một, tạo nên một bản sắc đồng nhất và một sự an bình tâm tưởng hiếm có?

    Theo Ngân hàng Phát triển châu á (ADB), tổng thu nhập trên đầu người trong năm 2009 của Bhutan (dân số 700.000 người) tương đương 2.020 USD, xếp thứ 92 trên thế giới. Theo khảo sát của Đại học Leicester (Anh) năm 2006 thu thập ý kiến của 80.000 người từ 178 quốc gia trên thế giới, Bhutan là quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao nhất châu Á và cao thứ tám trên thế giới.

    Khi các quốc gia được cho là thịnh vượng hơn Bhutan rất nhiều đang phải đối đầu với tình trạng thất nghiệp, tự tử, bạo lực, bất ổn xã hội gia tăng, trong nhiều năm qua Bhutan vẫn duy trì được tốc độ phát triển bền vững bằng cách đo lường sự phát triển bằng phúc lợi thật sự của người dân thay vì chỉ phản ánh sự giàu có về vật chất.

    Từ năm 1972, Bhutan sử dụng khái niệm tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) thay thế tổng sản lượng quốc gia (GNP) và khái niệm này đang thu hút sự quan tâm của nhiều quốc gia và những nhà kinh tế học.

    NGUYỄN PHAN QUẾ MAI
  • Người việt cổ đã từng sống hiền hòa như vậy. Còn nhớ cách đây 20 năm, lên sapa ngỡ ngàng vì sự hồn hậu, chân thật, hiền hòa của những người dân tộc.
    Vậy mà nhờ sự kéo đàn kéo lũ của người kinh lên đã làm hỏng hết cả bản sắc văn hóa của sapa. Tiếc thật.
  • @Depzaithoyroi Kinh chính là Tàu lai mà!!! Nhà Trần, nhà Hồ, Quang Trung Nguyễn Huệ cũng là gốc Khựa lưu lạc sang Việt Nam mà!
  • Ôi nhìn cảnh sắc đẹp quá, giá có thêm vài tấm hình nhà cửa và sinh hoạt hàng ngày, giao thông của người dân Bhutan nhỉ.
  • @aqsavn Phục vụ các mẹ đây

    Ôi mình không biết post ảnh nên trông lem nhem quá, mẹ nào rành thì edit giúp tớ nhé! Tks


    Ðính kèm 287411Ðính kèm 287413

    Ðính kèm 287414

    Ðính kèm 287415

    Ðính kèm 287416

    Girls in kiras, goning home from festival, Thimphu, Bhutan.jpg

    economy.jpg Hình đính kèm thimphu_streets.jpg‎ (37.5 KB, 0 lần tải) School Assemby, Paro, Bhutan.jpg‎ (58.2 KB, 0 lần tải) Thimphu dzongkhag.jpg‎ (42.4 KB, 0 lần tải)
  • "Vua Rồng" của vùng đất Rồng Sấm

    Vương quốc Bhutan, còn được gọi là vùng đất của Rồng Sấm, là một quốc gia nhỏ bé tại Nam Á. Trị vì vương quốc này hiện nay là Jigme Khesar Namgyel Wangchuck, người được mệnh danh là Vua Rồng và một trong những nguyên thủ quốc gia trẻ nhất thế giới.

    Nhà vua Wangchuck sinh năm 1980, lên trị vì quốc gia nhỏ bé và tách biệt này từ năm 2008 sau khi người cha thoái vị. Cũng bắt đầu từ năm này, Bhutan tổ chức bầu cử quốc hội và chuyển sang nền dân chủ.

    Ông trở thành một biểu tượng của sự thống nhất và ổn định tại một đất nước đang chứng kiến những thay đổi lớn. Ông cũng được người dân yêu mến vì tính cách thân thiện, cởi mở và gần gũi của mình.

    Người giám hộ nhân dân

    Hôm 13-10-2011, Vua Rồng thu hút sự chú ý của thế giới khi ông kết hôn với một nữ thường dân. Hoàng hậu mới của đất nước Bhutan là cô sinh viên 21 tuổi Jetsun Pema, con gái một phi công và đang theo học tại trường Regents College ở London - Anh.


    "Vua Rồng" rất gần gũi với người dân Bhutan. Ảnh: AFP
    Đám cưới này đã giúp củng cố hình ảnh của ông như là “vị vua của người dân” đồng thời là một sự biện hộ mạnh mẽ cho chỉ số “Tổng Hạnh phúc Quốc gia” mà Bhutan đang theo đuổi. Theo chỉ số này, sức khỏe tinh thần và tâm thần cũng quan trọng không kém gì tiền bạc trong lúc không được phép đánh đổi môi trường, văn hóa lấy lợi ích kinh tế.

    Quyết định đầu tiên của Vua Rồng ngay sau khi lên ngôi là chấm dứt sự độc quyền trong các ngành công nghiệp sa thạch và gỗ bằng hình thức quốc hữu hóa – một bước đi rất được lòng dân.

    Dù vậy, ông tránh can thiệp vào chính trị mà tập trung củng cố vai trò của mình như là một người giám hộ những quyền của nhân dân trong nền dân chủ non trẻ này bằng cách bảo đảm rằng những lời than phiền của họ đến được tòa án hoặc các bộ của chính phủ.

    Vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuck và Hoàng hậu Jetsun Pema của Bhutan. Ảnh: AFP
    Vua Rồng cũng có những nỗ lực thu hẹp khoảng cách giữa hoàng gia và dân chúng. Ông dành phần lớn thời gian trị vì của mình trong thời gian qua để vi hành đến nhà nhân ở khắp nước để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng và cả những lời than phiền của họ.

    Ông từng đặt mục tiêu gặp mặt tất cả 650.000 thần dân của vương quốc mình. Ông hầu như không bao giờ bỏ qua cơ hội gần gũi người dân tại các sự kiện công cộng. Có thể thấy rõ điều này tại đám cưới của Vua Rồng, khi ông dành nhiều thời gian trò chuyện với khách mời và người dân thay vì ngồi một chỗ xem các màn múa truyền thống. Ông hiện sống trong một ngôi nhà tranh ở thủ đô Thimpu, và thường mời thần dân của mình đến uống trà.

    Tashi Choden, một nhà nghiên cứu cao cấp tại Trung tâm nghiên cứu Bhutan ở Thimpu, nhận định: “Ông ấy đã thu hẹp khoảng cách thế hệ. Cuộc hôn nhân càng củng cố hình ảnh một vị vua của người dân ở ông”.

    Ông từng đặt mục tiêu gặp mặt tất cả 650.000 thần dân của vương quốc mình. Ảnh: AFP
    Tashi Dorji, biên tập viên của báo Business Bhutan, cũng đồng tình với nhận định trên khi cho biết: “Ông ấy đang làm những điều mà cha mình không bao giờ làm. Ông đang gặp mọi người, từ tài xế taxi đến các bà nội trợ”.

    Mê bóng rổ, Elvis Presley

    Trước khi tốt nghiệp ngành khoa học chính trị tại Đại học Oxford (Anh), Wangchuck từng theo học tại Học viện Cushing, rồi sau đó là Đại học Wheaton ở bang Massachusetts (Mỹ).

    Theo một bức điện tín ngoại giao Mỹ viết năm 2005 bị website WikiLeaks rò rỉ, Wangchuck không chỉ có cái nhìn tích cực về Mỹ mà còn là một người hâm mộ giải bóng rổ nhà nghề Mỹ và đội Philadelphia 76ers.


    Vua Bhutan Jigme Khesar Namgyel Wangchuck thăm quận Haragama ở thành phố Soma. Ảnh: Asahi.com
    Ngoài ra, ông còn là fan của vua nhạc rock Elvis Presley, thỉnh thoảng bắt chước phong cách trình diễn của ông trong các buổi trình diễn karaoke khi còn nhỏ. Ngày nay, Vua Rồng còn được biết đến như là một họa sĩ, nhiếp ảnh gia tài năng, và chia sẽ những sở thích này với người vợ mới cưới.

    Việc du học ở nước ngoài giúp Vua Rồng có cái nhìn rộng lớn hơn về thế giới. Ông thường xuyên công cán nước ngoài, chính thức đại diện cho Bhutan trong nhiều dịp và có vai trò tích cực trong nhiều tổ chức kinh tế, giáo dục và văn hóa.

    Với vẻ bề ngoài điển trai, Vua Rồng từng có biệt danh là “Hoàng tử quyến rũ” sau khi ông đến thăm Thái Lan và thu hút sự ngưỡng mộ của hàng ngàn thiếu nữ nước này.

    Vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuck và Hoàng hậu Jetsun Pema của Bhutan gặp học sinh trường tiểu học Sakuragaoka ở thành phố Soma, tỉnh Fukushima (Nhật Bản). Ảnh: Asahi.com
    Vào tháng 11-2011, Vua Rồng cùng hoàng hậu Jetsun Pema đã đến thăm thành phố Soma thuộc tỉnh Fukushima (Nhật Bản), nơi trải qua thảm họa sóng thần 8 tháng trước đó.

    Tại cuộc gặp với 157 học sinh tại trường tiểu học Sakuragaoka, Vua Rồng cho biết ông mang đến đây sự động viên, khích lệ và tình yêu. Ông cho biết mỗi người đều có một “con rồng”, hoặc tính cách, vốn sẽ ngày càng lớn và mạnh mẽ hơn khi họ trưởng thành và tích lũy kinh nghiệm.

    http://nld.com.vn/2012012006205363p0c1006/vua-rong-cua-vung-dat-rong-sam.htm



  • "Điều duy nhất khiến dân chúng cảm thấy không hạnh phúc có lẽ chính là quyết định chuyển thể chế nhà nước từ quân chủ chuyên chế sang quân chủ lập hiến do chính vua Jigme Singye Wangchuck đề ra.

    Ông cho rằng, quyền lực tuyệt đối nằm trong tay nhà vua chỉ mang lại lợi ích cho đất nước khi đó là một vị vua sáng suốt, tận tụy. Nếu trong tương lai, người lên ngôi không có đủ năng lực hay đạo đức thì đất nước sẽ thiệt hại nặng nề."

    Nơi đây là thiên đường.
  • Chưa chắc đâu! Cấm ngặt cộng sản chứ không phải là cấm ngặt người Việt hay người Tàu.
  • @77665508 Hồi mình học tiểu học, ở quê mình có 1 gia đình, họ có 2 bố mẹ và 8 người con. 1 tháng họ chỉ kiếm đủ 7k để đóng tiền điện. Nhưng họ vẫn sống rất hạnh phúc. Vì gà nuôi trong chuồng, cá bắt dưới ao, dưới ruộng, dưới sông, rau củ quả trồng sẵn trong vườn. Lúa 1 năm 2 vụ để lại mà ăn.
    Nếu hôm đó xẻ 1 trái bí to, họ sẽ ăn 1 phần, còn 3 phần khác mang biếu hàng xóm. Để hàng xóm cũng sẽ làm như thế với họ nếu có cái gì ăn ko hết. Khi trong vườn có dư 1 khoảnh đất trống, họ sẽ sang nhà hàng xóm hỏi xem, nhà hàng xóm còn thiếu loại rau gì để họ trồng. Gia tài quý giá nhất của họ là 1-2 con heo. Nửa năm 1 lần họ xẻ heo bán để lấy tiền đóng tiền học cho con và tiền sắm tết.

    Chuẩn nghèo, và chuẩn hạnh phúc ở những nơi khác nhau nó khác nhau lắm bạn à. Ko cứthu nhập cao, và cuộc sống tiện nghi thì là hạnh phúc đâu. Theo mình nghĩ, con người cảm thấy hạnh phúc, khi những nhu cầu của họ đc đáp ứng tốt. Thì nhà vua đã làm đúng như thế đối với các thần dân của ông ta.

    Có thể người dân mù chữ, ko phải vì họ ngu dốt, hay họ bị lừa, mị gì cả. Mà đơn hản họ cảm thấy 1 thợ săn thì nên học cách đặt bẫy hơn là học chữ.
  • Blog / Trịnh Hội


    Quốc vương Bhutan Jigme Khesar Namgyal Wangchuck và Hoàng hậu Jetsun Pema
    Cập nhật: 18.10.2011 20:00

    Tuần trước tôi vừa viết về thằng bạn thân tên Tuấn ở Canada thì tuần này tôi lại muốn viết về một thằng bạn thân khác hiện đang ở Thimphu, Bhutan cũng là một xứ lạnh, tình nồng. Tôi cho đây là một xứ lạnh vì mặc dù mùa đông chưa đến nhưng nhiệt độ vào đêm đã xuống đến gần 0 độ (mặc dù ban ngày nếu có nắng thì cũng nóng cháy đổ lửa như ai!).

    Riêng tình nồng là bởi vì mặc dù tôi đã qua xứ sở này tất cả là 3 lần nhưng lần nào cũng vậy, tôi luôn được mọi người đối xử rất tử tế, rất nồng hậu và nhất là giữa thằng bạn và tôi vẫn gần gũi như thể chúng tôi vẫn còn sống chung với nhau ở college như năm nào. Mặc dù 10 năm đã trôi qua. Tôi hiện đã có con. Và kể từ ngày 13 tháng 10 tuần trước, nó đã có vợ.

    Cũng như Tuấn, từ lúc quen nhau cho đến bây giờ, bạn tôi với cái tên cúng cơm là Jigme Khesar Namgyel Wangchuck chưa nhận được bất cứ điều gì từ tôi. Nhưng ngược lại, tôi đã nhận được rất nhiều. Lần nào đến Bhutan tôi cũng được đối xử như một khách mời nên không phải tốn một đồng xu nào cho việc tới lui hoặc ăn uống. Đi đến đâu cũng có người đưa đón. Thậm chí việc làm visa, lấy vé máy bay tôi cũng không phải lo.

    Bởi vậy thật tình mà nói tôi không biết phải nói sao hay làm gì để trả lễ. Tiền bạc hay quyền lực thì có lẽ nó…không thiếu. Riêng về việc quà cáp thì quả thật tôi không thể tưởng tượng ra được là nó cần gì. Hơn nữa, lúc nào Jigme cũng nhận được vô số những lời chúc phúc, ban tụng từ khắp mọi nơi, nhất là trong những ngày vừa qua.

    Thử hỏi nếu bạn là tôi thì bạn sẽ làm gì?

    Có lẽ là bạn cũng như tôi và sẽ…không làm gì cả. Theo đúng như câu nói tiếng Anh: ‘if you don’t know what to do, then don’t do anything’ tương tự như câu châm ngôn tiếng Việt mà chúng ta thường nghe: ‘Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe’.

    Lần nào đến Bhutan, tôi cũng tự nhắc nhở là mình phải nhớ thực hiện câu nói này. Và tiếp tục đối xử thằng bạn mình như là một người bạn thân mà mình hằng quý mến. Vẫn đối xử với nó, đùa giỡn, trò chuyện với nó như ngày xưa. Vì đó là điều duy nhất mà tôi nghĩ là tôi nên làm và có thể làm. Mặc dù nó hoàn toàn không phải là một điều dễ thực hiện.

    Vì Jigme hiện đang là Vua đời thứ năm của dòng tộc Wangchuck. Và đối với tất cả người dân của xứ sở này, Vua của họ cũng là hiện thân của một vị Phật sống. Khi Vua đi ngang, mọi người phải đứng lên, nghiêng người kính cẩn chào, không được nhìn thẳng vào mặt. Nếu may mắn được Vua bước đến gần thăm hỏi, trước khi trả lời, ai cũng phải cúi đầu, tay che miệng trước khi đáp trả nhỏ nhẹ.

    Còn nhớ lần đầu tiên tôi đến Bhutan vào cuối năm 2004. Đấy cũng là lần đầu tiên tôi gặp lại Jigme ở ngay xứ sở của nó sau khi cả hai vừa tốt nghiệp ra trường. Hôm ấy Jigme đi với một vài cận vệ, chỉ là Thái Tử chứ chưa được phong chức Hoàng Thái Tử, thế nhưng tôi đã thấy khác.

    Thứ nhất là cách ăn mặc. Khác với thuở còn là sinh viên ở Oxford đứa nào cũng quần jeans áo sơ mi, hôm ấy Jigme mặc bộ quần áo truyền thống của đàn ông người Bhutan gọi là ‘Gho’ nên trông rất oai vệ, chững chạc.

    Thứ hai, khác với mọi người, bên hông Jigme lúc nào cũng đeo lủng lẳng một… thanh kiếm.

    Và thứ ba (đây cũng là điều khác biệt nhất so với thời còn là sinh viên) quanh Jigme lúc nào cũng có những cận thần mặt nhìn rất nghiêm nghị, khá đáng sợ nhưng lại luôn sùng kính thằng bạn tôi như thể nó là Phật sống.

    Lần đầu tiên gặp mặt lại nói thật là tôi đã hoàn toàn bị khớp. Tôi không biết mình nên làm gì và cần phải nói gì mới đúng theo nghi lễ. Và thế là tôi chỉ thốt lên được một chữ duy nhất đó là ‘hi’ khi Jigme bước đến.

    Các bạn biết Vua đã làm gì khi nghe tôi ‘say hi’ không?

    Jigme đã quàng tay ôm chặt tôi vào lòng vừa cười vui vừa bảo:

    It’s so good to see you mate. Be yourself eh! Rất vui gặp lại mày. Cứ hãy là mày đi nhé!

    Ôi, Chúa ơi. Cảm ơn Trời Phật. Làm hết hồn!

    Ít có ai biết được vị Vua thứ năm của dòng tộc Wangchuck là một người rất thân mật, rất dễ mến và đặc biệt là rất quan tâm đến người khác. Hôm làm đám cưới ở cố đô Punaka xong, 7 giờ sáng hôm sau, Vua và Hoàng Hậu Jetsun Pema đã lên xe trở về thủ đô Thimphu cách đó độ chừng 2 giờ lái xe.

    Nhưng các bạn có biết không? Jigme bảo hôm đó phải đến 11 giờ khuya cả hai mới về đến cung. Vì trên đường về, cứ mỗi khi có người dân ra đường đứng đón là cả hai lại xuống xe để có thể đến tận nơi cầm tay từng người một cảm ơn, thăm hỏi. Không phải chỉ một bên đường mà cả hai bên cùng một lúc, không bỏ sót một ai.

    Đứng nhìn từ trên cao lúc Jigme và Hoàng Hậu về đến con đường chính của thủ đô dẫn đến Hoàng Cung, hai bên là hàng hàng lớp lớp người dân đã đứng chờ từ trưa để mong có dịp diện kiến dung nhan của Hoàng Hậu (năm nay chỉ vừa tròn 21 tuổi) mặc dù kim đồng hồ lúc ấy đã chỉ hơn quá 8 giờ tối, lòng tôi bỗng dâng lên một niềm hãnh diện xen lẫn hạnh phúc.

    Hạnh phúc và vui mừng vì cuối cùng thằng bạn mình đã tìm được hạnh phúc riêng tư cho chính nó.

    Và hãnh diện vì nó rất xứng đáng làm một lãnh tụ, là biểu tượng của một vương quốc tuy rất nhỏ bé nằm ẩn mình trên rặng núi Himalaya hùng vĩ nhưng tư duy của họ, tầm nhìn của Thái Thượng Hoàng đời Vua thứ tư và của chính thằng bạn mình không hề nhỏ.

    Chính vua cha của Jigme là người đã quyết định từ bỏ quyền lực tối thượng của dòng tộc Wangchuck để thay đổi Hiến Pháp và thành lập Quốc Hội sau lần tổng tuyển cử đầu tiên vào cuối năm 2007. Và Jigme từ đó cho đến nay vẫn quyết tâm theo đuổi con đường dân chủ hóa vương quốc của mình. Mặc dù lần đầu tiên nhà Vua bị người dân tổ chức biểu tình là vì họ không muốn thay đổi thể chế hoàng gia hiện tại.

    Còn rất nhiều điều tôi muốn chia xẻ, muốn cho các bạn biết về thằng bạn tôi, về vương quốc Bhutan với những ngôi chùa nằm vắt ngang bên sườn núi, trên những ngọn đồi cao, với những nhà sư có thể vào tịnh thất tọa thiền đúng 3 năm 3 tháng 45 ngày mà không gặp bất cứ một ai. Chỉ để tìm đến thanh tịnh.

    Nhưng tôi nghĩ tốt nhất là các bạn nên tự tìm đến đất nước này. Tự mình men theo sườn núi để đặt chân bước vào những ngôi chùa nhỏ cổ kính, gặp những nhà sư quanh năm suốt tháng chỉ biết đến kinh kệ, Phật pháp. Để biết và học hỏi thêm về cõi đời vô thường của hiện tại. Và về vị Vua trẻ tuổi, đáng kính của họ.

    Chỉ cần các bạn nhớ là sau khi trở về các bạn sẽ cho tôi biết cảm nghĩ của chính các bạn. Qua email: hoitrinh@hotmail.com. Các bạn nghĩ được chứ?
  • Mình không nghĩ nhà nước Bhutan mị dân bởi vì quyền lực trước đây tập trung hoàn toàn vào nhà vua nhưng chính Nhà Vua đã tự mình thay đổi điều này ( đang dần từng bước trở thành nhà nước dân chủ ) vì người dân. Một người lãnh đạo nghĩ cho dân như thế thì sao lại có chính sách mị dân được???????? Rất khâm phục vị vua này.
  • Cái đất nước này cách đây khoảng chục năm trước có lẽ cả hành tinh chẳng ai biết đến nó. Sao vài năm gần đây báo chí Tây ta lại hay nhắc đến nó thể nhỉ / Càng bí hiểm lại càng tò mò.
    chỉ số hạnh phúc cao vì ko phải bon chen, ko nhiều tham vọng. một ngày mấy mẹ ko vào net thấy bứt rứt, chứ người dân Bhutan có cần đâu. Đạo Phạt giúp họ tiết chế lòng tham.
    Về nông thôn giờ cũng thế thôi, chẳng cần ăn mặc đẹp nhiều, chả cần xe đẹp nhiều....Nhưng mấy ai muốn về nông thôn ở ?
    Tuổi thọ TB của người Bhutan thấp hơn VN, tỷ lệ dân biết chữ thấp hơn. nhưng đồng đều hơn giữa thành thị và nông thôn.
    Bình quân TN đầu người cao hơn VN.
    quan chức và dân thường ko khác nhau là mấy.
    ko có mối lo nào lớn về chính trị, Ấn Độ bảo trợ. 1 số ít theo Hin đu giáo người Nepal phần lớn đã bị trục xuất.
    còn họ chuyển đổi dân hủ dễ dàng vì ko có nguy cơ nào khi chuyển đổi, và do họ không ó vướng mắc nào nhiều về quá khứ. nói chung mấy nước nhỏ thế này xây dựng dân chủ rất dễ vì rất dễ tìm sự đồng thuận cao, ít chia rẽ.
    Quốc vương bruney trước cũng mạnh mồm nói dân cần DC thì tôi cho DC.
    Nhưng nước nhỏ thế này có quân chủ cũng chẳng sao, nhất là mấy nước ảnh hưởng tôn giáo nặng họ lại càng thích vua chúa.
    cái mình thích là cứ tưởng họ cô lập ko biết gì, nhưng tiếp thư tư tưởng phuơng tây ko phải xoàng.
    ở Bhutan có 2 đảng thôi, Druk Phuensum Tshogpa - Royalism bảo hoàng, và People's Democratic Party - Social Democracy,Liberalism
    mấy tổ chức lưu vong bị cấm hoạt động buồn cười có cái này Bhutan Communist Party (Marxist-Leninist-Maoist)
    nói chung khâm phục cả ông vua từ chức và ông vua con đi học ở nước ngoài này, thực sự vì dân vì nước, còn người dân nếu ko thích văn minh mà cứ thích lạc hậu để thanh bình thì cũng phải chịu thôi. phát triển bao giờ cũng có cái giá của nó.
    hơi tiếc là mấy ông VN này tò mò đến đó có khi đầu độc dân bhutan, để dân Bhutan học được cái thói xấu của "dân văn minh" phá hỏng nền văn hóa và sự thanh bình của họ...
  • Hehe, em xem cái show về đất nước Bhutan thì nó bảo rằng du khách muốn đến đây chơi phải nộp đơn rồi đợi chính quyền cho phép mới được vào. Mà mỗi du khách vào thì bắt buộc phải có hướng dẫn viên của nước ấy dẫn đi. Mục đích chính là để du khách không phá hoại môi trường. Thế nên chuyện lo Bhutan bị ảnh hưởng này kia rồi mất bản sắc thì chắc không có đâu.
  • Ôi giá mà mình được sống ở đất nước này nhỉ? Mình cũng chỉ thích trồng rau nuôi gà thôi. Vậy mà giờ cứ gò lưng dán mắt vào máy tính. Ăn đồ độc hại, ra đường hít khói bụi. Lo đủ thứ tiền
  • Ấn tượng nhất về đất nc này khi xem trên Nat Geo là các nhà sư và một số dân thường nói tiếng Anh rất trôi chảy và thoải mái, thái độ cũng rất tự tin - hơn người Việt mình nhiều, cứ băn khoăn chả biết họ học ở đâu.
  • Vua Bhutan nói tiếng Anh nhé! Lãnh đạo Vịt thì tầm bộ trưởng bộ ngoại giao vẫn còn kém!
  • thấy trên wiki ghi là năm 2006 GDP theo đầu người ở nước này cao nhất Nam Á cơ mà?
  • ở VN có ốm đi viện mà không có tí xèng trong túi là bị đuổi ra khỏi viện, còn ở đây, ng ta được miễn phí.
    Xét trên 1 khía cạnh chính của cuộc sống thì đất nước này cũng là nơi dân dễ thở, và happy .
  • Mình cũng thích cuộc sống thế này , trồng cây, nuôi gà, sống trong những căn nhà gỗ hít thở không khí trong lành và sống thân thiện với mọi người .

    Mong 1 lần được đến Bhutan, nơi đây đúng là thiên đường
  • Các mẹ lại mơ, thử bảo các mẹ bỏ nhà ở đây về quê, trồng rau nuôi vịt, sống ko cần điện, nước, internet, xe máy vv.vv xem các mẹ có chịu đc ko ở việt nam vẫn còn lên núi sống kiểu đó đc đấy. Mơ chỉ là mơ thôi, ng ta sống ở đấy từ bé rồi mới quen đc cs thanh đạm như thế.
  • Chàng đẹp đến nao lòng

  • Vẻ đẹp thực sự là đây. Đất nước đẹp, con người cũng đẹp. Mình yêu cuộc sống như người Bhutan.
  • @Depzaithoyroi Em đổi chữ ký rồi bác ạ, thank bác ủng hộ.
  • Tiết lộ đám cưới của vua Bhutan và nữ sinh viên xinh đẹp
    Chuyện hoàng cung Buhtan từ rất lâu đã là đề tài luôn được nhắc đến trong dân chúng.
    Đất nước Bhutan huyền bí từ hàng trăm năm nay luôn thu hút đông đảo du khách và người mộ đạo Phật từ khắp nơi trên thế giới tìm đến hành hương. Trong đó chuyện hoàng cung Buhtan từ rất lâu đã là đề tài luôn được nhắc đến trong dân chúng. Mặc dù vậy không nhiều người biết những chuyện thâm cung bí sử tồn tại trong lòng hoàng gia nhiều ngàn năm tuổi.

    Ngày nay, vương quốc Bhutan tự hào bởi sự cai trị của vì vua trẻ. Ngài mới 31 tuổi, thuộc dạng một trong những vì vua trẻ nhất thế giới. Ngài có bằng cử nhân loại xuất sắc từ trường đại học danh tiếng Oxford, đăng quang ngai vàng Bhutan vào năm 2008. Mới đây nhất, vua trẻ Bhutan đã tuyên bố về đám cưới hoàng gia của Ngài.

    Vua Bhutan đã giúp mở ra nền dân chủ tại quốc gia Phật giáo Bhutan, tiết lộ rằng Ngài đã phải lòng và đang lên kế hoạch cưới cô sinh viên xinh đẹp Jetsun Pema. Hôn lễ chính thức sẽ dự định tổ chức vào tháng 10/2011. Chính Thư ký Bộ Thông tin Dasho Kinley Dorji đã loan tin hạnh phúc này cho hãng tin AFP.

    Vua Bhutan thổ lộ đám cưới với Hoàng hậu tương lai

    Quốc vương Bhutan đang có những nỗ lực ban đầu trong việc cải thiện đời sống các thần dân và duy trì một thể chế quân chủ văn minh tiến bộ. Mặc dù xuất thân chốn Hoàng cung danh giá, vàng ngọc nhưng vua trẻ Bhutan không muốn mình trở thành con người “ngồi mát ăn bát vàng” mà ngược lại ngài hết sức cố gắng rèn luyện bản thân và phấn đấu việc học tập để trở thành vì quân vương có ích cho một đất nước Bhutan hiện đại.

    Tốt nghiệp với thứ hạng cao từ trường đại học Oxford danh giá vua trẻ Bhutan đăng quang ngai vàng ở Bhutan vào năm 2008. Sau 3 năm tại vị ngôi báu, mới đây vua trẻ Bhutan tuyên bố Ngài sẽ chính thức tổ chức một đám cưới cho riêng mình, đó sẽ là đám cưới hạnh phúc nhất mà ngài hy vọng sẽ tạo ra một diện mạo mới về đời sống vợ chồng hiện đại ngay trong lòng một đất nước Bhutan Phật giáo vốn nặng tính truyền thống hà khắc.

    Vua trẻ Bhutan có cái tên hơi dài một chút: Jigme Khesar Namgyel Wangchuck. Kế nghiệp ngai vàng từ tay vua cha, nhưng Vua Wangchuck không đi theo lối mòn cai trị hà khắc như vua cha mà bằng trí tuệ của một thanh niên được giáo dục từ môi trường học tập tiên tiến nhất, ngài đã định hình một nền dân chủ mới ở vương quốc Phật giáo Bhutan. Và cũng không như các Hoàng gia khác trên thế giới chuộng tìm kiếm bạn đời phải “môn đăng hộ đối”, mới đây nhất vua Wangchuck loan tin rằng sẽ chính thức làm đám cưới với cô sinh viên 20 tuổi Jetsun Pema.


    Vua Bhutan và vợ tương lai

    Trong một thông cáo cấp nhà nước từ vua Wangchuck uỷ nhiệm cho Thư ký Bộ Thông tin Bhutan gửi cho hãng tin AFP, có đoạn viết về đám cưới trọng đại này: “Ta đã đăng quang ngai vàng được 3 năm, vả lại cũng đã đến tuổi đủ chín chắn để cập kê, nên ta nghĩ rằng năm nay việc kết hôn đối với ta là cần thiết. Sau khi bàn bạc với Hoàng gia, ta tuyên bố đám cưới sẽ chính thức được tiến hành vào cuối năm nay. Jetsun Pema đang còn trẻ, ta nghĩ nàng ấy còn sôi sục bầu nhiệt huyết. Quả thật, ta rất yêu nàng ấy và nghĩ rằng một đám cưới tươm tất là điều nên làm”.

    Mới đây nhất, thần dân Bhutan được một phen sửng sốt khi tận mắt nhìn thấy Hoàng hậu tương lai Jetsun Pema trong bộ y phục Bhutan truyền thống đang âu yếm tay trong tay với Vua Wangchuck, bức ảnh đã được loan truyền đi khắp vương quốc.

    Tuyên bố đám cưới của vua Bhutan Wangchuck sẽ dọn đường cho một đám cưới xa hoa, trang trọng vào cuối năm 2011 tới, nó cũng sẽ có màu sắc vương giả như với hôn lễ của Hoàng tử Anh William kết hôn với Công nương Kate Middleton ở London, một sự kiện thu hút rộng rãi dư luận quan tâm trên khắp thế giới những ngày vừa qua.

    Nhưng, một bức điện gửi cho hãng tin AFP từ thủ đô Thimphu đã tiết lộ về quy mô đám cưới: “Sẽ có một đám cưới theo nghi thức Hoàng gia nhưng đức Hoàng thượng lệnh rằng hôn lễ sẽ không tổ chức quá hoành tráng, không quá cầu kỳ tốn kém. Nên làm một đám cưới bình thường, khiêm tốn, đó là bởi vì Bhutan là quốc gia nhỏ và còn nghèo nàn, chủ yếu là hạnh phúc thực sự của hai người chứ không phải là vẻ hào nhoáng bề ngoài”.


    Hoàng hậu tương lai Jetsun Pema

    Vua Wangchuck từ lâu đã thầm thương trộm nhớ nàng thanh nữ Jetsun Pema, vẻ đẹp của nàng đậm chất Á Đông, hiền hòa, e ấp như mây bay trên rặng núi Hi Mã Lạp Sơn. Ngay cả trước khi đăng quang ngai vàng, chàng Thái tử Wangchuck đã biết đến nàng, một thiếu nữ xinh đẹp từ kinh đô Thimphu. Tình yêu của họ lớn dần theo thời gian, cho đến một ngày cả hai đều thề rằng họ sẽ đi mãi bên nhau đến suốt cuộc đời. Nàng Pema còn nguyện đồng hành trên mọi chuyến đi cùng với vua Wangchuck đến khắp nơi trên vương quốc.

    Hoàng hậu tương lai Jetsun Pema từng được học tập tại những ngôi trường ưu tú nhất ở Ấn Độ và ở Anh, Pema từng theo học tại Cao đẳng Regents ở trung tâm London. Nàng thích mỹ thuật và vẽ rất đẹp, thiên nhiên và con người giao hòa trong tranh của Pema với một vẻ đẹp nội tâm sâu lắng. Nàng chơi bóng rổ cũng khá cừ khôi.

    Tất cả những điều đó làm nên tính cách của một vị Hoàng hậu tương lai vừa tôn trọng văn hoá truyền thống, vừa năng động với đời sống hiện đại, đủ sức gánh vác các trọng trách của bậc mẫu nghi thiên hạ trong tương lai.

    Bhutan là một trong những nơi kín đáo và hẻo lánh nhất trên Trái đất, nằm kẹp giữa hai đại quốc gia Ấn Độ và Trung Quốc. Trên vương quốc này, mạng lưới đường sá giao thông còn hết sức nghèo nàn và lạc hậu và nó mới chỉ được thay da đổi thịt vào thập niên 1960, cũng như trước năm 1960, tiền tệ lưu hành còn hết sức hạn chế.

    Các thần dân được phép xem truyền hình vào năm 1999 và cả xã hội Bhutan còn oằn mình chống lại những dòng du khách khổng lồ ùn ùn đổ đến cốt để khám phá một đất nước Phật giáo trinh nguyên và hết sức thần bí với thế giới bên ngoài – thay vào đó vương quốc Bhutan chỉ cho phép những nhóm nhỏ du khách được phép tham quan vương quốc, cũng như chào đón những người nổi tiếng trên thế giới tiếp cận nơi đây.

    Bhutan cũng là nơi duy nhất trên thế giới, tự “phát minh” ra cái gọi là Tổng Hạnh phúc Quốc gia (GNH) để đánh giá sự tiến bộ và thành đạt của các thần dân trong vương quốc thay vì là Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) như các quốc gia khác để đánh giá về sự giàu có.

    Một vị vua tiến bộ, giàu lòng nhân từ

    Theo hệ thống luật pháp của Bhutan, Vua Wangchuck có thể lấy bao nhiêu vợ tùy ý nhưng trái ngược hết thảy với quan niệm của đại đa số các thần dân, vị vua trẻ lại có những suy nghĩ rất “mới mẻ” và do đó nhận được nhiều sự đồng thuận chân thành từ các thần dân trong vương quốc.

    Trong khi phần lớn đàn ông Bhutan có từ 2 bà vợ trở lên, rất hiếm ông nào lấy một bà và quốc hội Bhutan cũng không thoát ra khỏi lề lối đó.

    Ông Tshering Tobgay, người đứng đầu phe đối lập trong Quốc hội Bhutan, thừa nhận với hãng tin AFP rằng: “Ai cũng có thể yêu đương, có thể tìm hiểu bạn đời, có thể dạo chơi bên nhau, nhưng việc biểu lộ tình yêu trên phố hay hôn nhau tại những nơi công cộng sẽ bị phạt thật nặng ở Bhutan vì đó không phải là cốt cách văn hoá truyền thống của người Bhutan chúng tôi”.

    Nhưng, từng là người hà khắc với các quan niệm văn hoá truyền thống bao nhiêu thì ngày nay Tshering Tobgay lại tỏ ra không ít lời khen ngợi vị hôn thê của vua Wangchuck bấy nhiêu. Ông nói Hoàng hậu tương lai Jetsun Pema là một con người “rất gần gũi”, “rất thân thiện” và “đẹp tuyệt”.

    Pema cũng thổ lộ tình yêu tại những nơi công cộng nhưng nàng có cách cư xử hết sức tế nhị, lịch thiệp của một thanh nữ được giáo dục cao, “chuyện yêu đương của cô ấy rất trong sáng, không quá kín đáo nhưng lại không sỗ sàng, tóm lại là rất hoàn hảo”. Quan điểm của Tshering Tobgay cũng chính là thông điệp tình yêu của vua Wangchuck gửi tới cho các thần dân trong vương quốc của mình.

    Vua Wangchuck đăng quang ngai vàng vào năm 2008 sau khi vua cha thoái vị. Kể từ đó, trên bước đường cai trị của mình, vua Wangchuck đã bắt đầu truyền bá tư tưởng dân chủ làm thay đổi dần diện mạo của một đất nước vốn hàng trăm năm sống với các tư tưởng thiển cận kín khít với quan niệm văn hóa truyền thống, ngay từ khi Wangchuck còn là Thái tử Bhutan vào năm 2001.

    Thái thượng hoàng Jigme Singye Wangchuck đánh giá rất cao Thái tử Wangchuck, bản thân ông cũng muốn đất nước đi theo nền dân chủ, một điều mà ông hằng mong ước rằng mình sẽ tự do trong những quyền cá nhân của một con người, bản thân Thái thượng hoàng muốn sự tự do thoát ra khỏi bốn bức tường vây cao vòi vọi màu trắng toát bao quanh cung điện, để thoải mái dạo chơi những khi xong buổi thiết triều tại thủ đô Thimphu.

    Trong bài phát biểu đầu tiên sau khi đăng quang ngôi báu, Vua Wangchuck cam kết sẽ bảo vệ Bhutan thoát khỏi các thế lực của tiến trình toàn cầu hoá. Nhà vua trẻ bộc bạch: “Điều mà ta quan tâm sâu sắc nhất là những thay đổi trên thế giới có thể làm mất đi những giá trị nền tảng của dân tộc chúng ta. Ta cam kết đưa đất nước và dân tộc cùng phát triển trong xu thế bảo tồn những giá trị văn hoá truyền thống ngàn năm của vương quốc Bhutan".

    Theo Phụ nữ Today

    http://giadinh.net.vn/20110609111928...n-xinh-dep.htm

    Mình tin vì cái đo đỏ trên, Butan mãi mãi xinh đẹp, ùng phát triển trong xu thế bảo tồn những giá trị văn hoá truyền thống ngàn năm của vương quốc Bhutan
  • Đây là đất nước tui thèm tới dễ sợ, nhưng nghe đâu xin Visa không dễ. Nhớ năm ngoái tui đi Nam Phi dự COP17, trùi ui, ngồi chung xe ông Thị trưởng thành phố gì của Butan. Trẻ dã man, vẫn mặc đồ truyền thống. Đến chiều lại thấy thay đồ vest, quá là sang trọng. Thấy giới thiệu ổng là thị trưởng, mấy người bạn Thái nói với ổng, tui muốn đi Butan mà xin Visa khó, liệu ông giúp được không? Ổng cười nói ổng sẽ hỗ trợ. Nhưng tui nhát quá, thấy phiền hà, nên thôi ngắm Butan từ xa cho rồi
  • @bameAmi Không khó đâu bạn, chỉ là du lịch Bhutan đắt. Bạn cứ vào mấy diễn đàn phượt tìm thông tin, đầy trong đấy!

  • Lạy chúa tôi, Văn Minh Lãnh Đạo chính là đây !!!


    .
  • Đọc bài này lâu rồi, và mong được 1 lần tới Bhutan. huhu, 200$ 1 ngày, ko biết khi nào mới đi đc nhỉ???
  • Bài báo đầu nới ông vua cha là người mở đường cho dân chủ, từ chế đổ quân chủ chuyên chế sang quân chủ lập hiến. Bài sau của bọn phunutoday lại bảo vua cha là người hà khắc, vua con mới tiến bộ.

    Tớ thì tin bài đầu tiên. Có tiến bộ ông vua đó mới chấp nhận chuyển giao quyền lực như vậy.
  • @yaml Cách sống của mỗi người được hình thành dựa trên quá trình sống trong một môi trường nào đấy, quan điểm về hạnh phúc cũng từ đấy mà ra. Đứng ngoài nhìn thì thích thế nhưng vào sống rồi mới biết thế nào, có chịu được cảnh ngày ngày không được lướt stcm, không được shopping, phim ảnh âm nhạc thì cấm cản gần hết, lấy ông chồng thì chấp nhận sẽ có thêm vợ bé,..
    Mẹ nào muốn thì ở Việt Nam bây giờ cũng có thể có cuộc sống như vậy đấy. Các mẹ bán hết cơ ngơi đi rồi vào một vùng miền núi nào đấy mua một miếng đất rộng bao la, cả ngày chỉ có trồng rau, nuôi gà, chăn heo, thả cá. Đảm bảo thực phẩm sẽ sạch, đầu óc sẽ không phải căng ra, tha hồ thả mình với thiên nhiên. Trong một xã hội mà chuẩn mực hạnh phúc như của Việt Nam thì vươn lên đứng trên người khác mới khó, chứ còn muốn cuộc sống đơn giản như người Bhutan thì dễ thôi mà
  • Đôi vợ chồng vua Butal sao đẹp thế nhỉ, đẹp cả đôi.

    Nhìn cái ảnh như poster phim cổ trang. Hút hồn.
  • Bhutan GDP/người nó cao hơn vN mình khá nhiều, bên đó ko có nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ. Đừng so Bhutan với mấy bản người Mèo, Thái, Tày Nùng gì đó....Đến mới biết
  • Ước gì mình được sống ở đó vài tháng!
  • Cực Lạc giữa nhân gian là đây
  • Đọc thread này lại nhớ đến một course leader của mình hồi còn học ở ĐHTH Oslo, thấy là người đã sống ở Bhutan 13 năm trước khi quay về sống tại Na Uy. Kiến trúc Bhutan đã được thầy đưa vào các bài giảng về qui hoạch năng lượng để có thể phát triển bền vững...
  • các mẹ hình tượng hóa cái đất nước này quá rồi đó, các mẹ nên nhớ là ở đâu có con người, ở đó sẽ có tội ác thôi. Mình đã đọc 1 vài tin tiếng Anh về đất nước này, có những vụ cưỡng hiếp , loạn luận bạo lực như các nước khác thôi, chỉ có diều là có thể ít hơn
  • @oceanblue88 Ở đâu mà chẳng có cái ác cái xấu nhưng ở nơi mà tỷ lệ đó quá cao thì người ta sẽ mơ về 1 nơi có tỷ lệ thấp hơn.
  • @yaml Sang đó rồi vào stcm ko post đc bài, ko vào đc fb, ym thì bị cấm xem còn ước nữa ko
    Ước là phải ước đc sinh ra ở Bhutan chứ sống ở VN rồi sang đó sẽ bị điên
  • Bên đó cũng có internet mà chị, nhưng mà phải ra tiệm net ngồi chứ không có mắc về tận nhà. Nó cũng có khu chợ hàng điện tử, bán băng đĩa rồi trò chơi game v...v.... nữa. Nói chung là không phải lạc hậu tới mức khỉ ho cò gáy đây.
  • @SuriVT Hi hi, mấy đứa bạn Bhutan học cùng mình thì đang xoay xở để được ở lại Úc. Chả biết đâu mà lần.
  • Lên báo thì thông tin thường méo mó, ko vàng thì xanh chả bít thế nào mà lần ...haizzzz
  • cái nước gì mà y chang Triều Tiên mà cũng có người thích sang sống
  • @oceanblue88 Sao lại giống bạn?
    Mình dự định sẽ thăm 2 nơi này, nên tìm hiểu khá nhiều thông tin. Rất khác nhau, bạn à.
  • @oceanblue88 Cứ cố cãi để giành phần đúng phải ko? Bạn đã sống ở 2 nước này chưa mà biết y chang? Thu nhập bình quân đầu người đã khác rồi, đừng nói đến chuyện 1 nước hiếu chiến 1 nước chuộng hòa bình.
  • Hayzzz Tibet cũng đã từng một thời thế này, đùng phát thằng Tàu nhảy vào vơ làm của nhà nó luôn. Bhutan cũng sát nách, chả biết ngày nào bị thằng hàng xóm xử.

    Mình cũng mơ tới Bhutan... đến đấy tâm hồn thanh tịnh, không bị bám víu vật chất, chắc con đường giác ngộ cũng được rút ngắn mấy phần
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1493 ngày trước
  • Bhutan cảnh đẹp quá. Tìm hiểu thì thấy văn hóa cũng độc đáo. Nhưng giá cả đắt đỏ quá. Mẹ nào đi du lịch Bhutan rồi ạ? Chia sẻ chút kinh nghiệm đi chứ. Để xem có thực sự đẹp như thế không ạ?
  • 2 Chia sẻ Trả lời - 1487 ngày trước
  • Bhutan đẹp lắm. Anh chị mình đi về khen nức nở. Nhiều ảnh đẹp mà lạ lắm. Công nhận giá hơi đắt nhưng bù lại được cái nhiều trải nghiệm thú vị. Cứ nhìn đống ảnh về cảnh với thức ăn ở đó mà chỉ muốn đi luôn thôi.
    • 1 Chia sẻ Trả lời - 1487 ngày trước
    • @tranhngoc hix, nghe mà lại muốn đi một chuyến xem thế nào.
    • 2 Chia sẻ Trả lời - 1487 ngày trước
    • @admin Mình cũng muốn đi luôn í. Nhất là mấy cảnh ở tu viện Taktsang trên Tiger Nest, nhìn cheo leo, vắt vẻo. Cả cảnh đi qua đèo Dochu La, anh mình gặp đàn trâu Zak khổng lồ, to gần gấp đôi con trâu to ở VN, đang lững thững tìm thức ăn ở thung lũng. Hiếu kỳ quá!!!