HÈ THỬ - ĐỜI TRẢI
HÈ THỬ - ĐỜI TRẢI

HÈ THỬ - ĐỜI TRẢI (16603 lượt xem)
8 3


  • Mùa hè lại về, ngoài hiên cửa lớp đã thấy cánh hoa phương đỏ, tiếng ve kêu .. não ruột, mình thật bâng khuâng … (Cái câu mở đầu bất hủ trong lưu bút của các thế hệ 8X). Nhớ lại một thời tuổi thơ (Không dzữ dội lắm) nhưng cứ hè về thì chưa bao giờ mình phải đi học thêm các môn văn hóa, nhưng lại lăn lê ở các nhà thiếu nhi để học hành, học đủ thứ môn năng khiếu đàn ca, hát xướng, kịch kiết, đánh đấm, banh bóng, bơi nhảy ... những môn học mà tự lựa chọn theo ý thích, mà thật nhiều lúc không thích lắm nhưng thấy lạ, chơi thử. Còn phong trào thì chơi từ nhà tới phường, từ phường vô hẻm, từ hẻm lên Quận, chơi cá nhân thì rảnh rỗi đi lùng sục mua sách cũ, hay rủ thằng bạn thân đón xe bus đi thăm bảo tàng (Không theo một chương trình phát động nào cả) học lịch sử Việt Nam một cách tự nhiên, để muốn hiểu thành phố mình phát triển như thế nào (Phát triển thực tế chứ không phải như báo cáo của các bác), tưởng tượng thời khắc 30/4/1975 diễn ra như thế nào, tâm trạng của người Sài gòn lúc đó ra sao?.
    Nhưng cũng thật quái lạ là học và tìm hiểu đủ thứ như vậy nhưng tôi chẳng giỏi bất cứ môn nào, chưa bao giờ là học sinh nổi bất trong bất cứ lớp năng khiếu nào, chẳng đạt được bất cứ danh hiệu, phần thưởng nào, nhưng liêu đó có quan trọng đối với tôi?. Hoàn toàn không bởi vì tôi không mơ ước là một nhạc công tài năng, tôi chẳng muốn là một VĐV chuyên nghiệp, tôi cũng chẳng muốn phát triển sự nghiệp chính trị qua các hoạt động phong trào, cũng không ước mơ trở thành một vị giáo sư nghiên cứu lịch sử khả kính, nhưng tôi đã "Dành dụm" các mùa hè đó cho sở hữu riêng mình sau một năm học văn hóa tại trường, tạo ra mỗi một mùa hè cho chính mình có những hoạt động rất khác nhau,tôi thực hiện quyền dân chủ tự quyết định nội dung mùa hè đó riêng mình, tôi cảm nhận mỗi mùa hè ở từng sắc thái khác nhau cùng nhiều góc nhìn với tâm trạng khác biệt (Vì cứ mỗi hè thì lại lớn thêm một tuổi), quan trọng đó là mùa hè tôi được thử làm tất cả mọi thứ mà mình chưa bao giờ mình dám làm, tội tạm gọi đó là HÈ THỬ. 
    Tôi không giỏi các môn năng khiếu mình tham gia hoặc hoạt động phong trào nhưng lại thích tìm hiểu những giá trị mà những môn chơi mang đến và tìm thấy những bài học tương đồng khi áp dụng vào trong cuộc sống hôm nay của mình tôi gọi là ĐỜI TRẢI. 
    Giả như môn Judo (Nhu đạo), khi nhỏ tôi thấp bé nhỏ con rất sợ những đứa to xác bắt nạt thế nhưng những đòn đánh của môn võ này lại chứa đựng triết lý "Lấy nhu thắng cương" tạo sức mạnh của cho mình từ sức mạnh của đối thủ, có những cú quật đối phương nặng ký hơn mình chỉ bằng thế khom người thấp hơn để tạo đòn bẩy Nage Waza - (Kỹ thuật quật), hoặc dùng sự mềm mại khéo léo của cả thân người mình thành sợ dây thừng khóa chặt đối phương hùng hổ - Katame Waza (Kỹ thuật đè, khoá, siết), triết lý đó đã đi theo tôi trong những phương pháp cạnh tranh với đối thủ trong kinh doanh hay cách thức ứng xử đối với công việc hoặc với những mối quan hệ xung quanh, À há, bây giờ trong cuộc sống mỗi ngày vẫn đâu đó gặp một số thằng "To xác" muốn bắt nạt mình nhưng khi mình chọn thế đứng phù hợp thì dễ dàng khóa mọi hướng tấn công hoặc lắm lúc có khi phải dùng cả đòn hy sinh đầy rủi ro để mượn sức mạnh tấn công đối phương rồi quăng hắn ra xa (Không phải dạng vừa đâu… vừa vừa đâu xì tin). Rồi học chơi nhạc cụ, nhiều nhà khoa học cho rằng chơi nhạc cụ có thể giúp con người rèn luyện trí não, nhưng hỡi ôi đầu óc của mình thông minh hơn hay không thì chưa thấy nhưng bị phàn nàn là hành hạ làm ảnh hưởng đầu óc của người khác khi tập luyện thì thường xuyên hahah- Huong Thao, thật sự cái âm thanh đi suốt trong những ngày hè là những tiếng đàn tập, tiếng đếm nhịp của thầy giáo vang vang, cứ lập đi lập lại giống nhau hàng ngày (Tôi gọi nó âm thanh tuổi thơ), nghe cực kỳ chán, không giống như nghe nhạc công biểu diễn đâu, vì vậy chơi nhạc cụ đơn giản là tập một thói quen theo một khuôn mẫu nhất định nhưng đòi hỏi sự linh hoạt, sáng tạo của cá nhân, cái vụ này hay nè, cũng may mắn hiểu được triết lý này nên ngày nay khi nghe cụm từ "Tự do trong khuôn khổ" thì cũng không thấy lạ, bởi vì muốn chơi nhạc cụ một cách sáng tạo, dzữ dằn, mấy em gái trầm trồ, thích thú với màn solo cực đỉnh thì sao? Bạn có thể chạy ngón solo lắc léo kiểu gì cũng được nhưng phải tuân thủ âm giai (Những nốt nhạc được quy định trong bộ tông) và hợp âm của câu nhạc đó, chơi nhạc tập cho bạn tính kiên trì kinh khủng, liên hệ thực tại, ngày nay để tìm kiếm một sự thành công ở bất cứ lĩnh vực hay công việc nào cũng đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại, lập đi, lập lại nhuần nhuyễn, nói thì dễ nhưng thực tế bạn chỉ có thể lập đi, lập lại nhuần nhuyễn một điều gì đó mà chúng ta đam mê kinh khủng khiếp chưa kể là phải đầu tư sáng tạo, rồi khác biệt, ôi thôi đủ thứ để được tôn vinh là đặc biệt làm nền tảng cho thành công, vì vậy nếu bạn thật sự không thấy hứng thú công việc mình đang làm đồng nghĩa bạn chẳng bao giờ thành công trong công việc đó đâu, quẳng nó đi cho rồi, kiếm việc khác đi, sinh nhai có nhiều cách nhai đề sinh sống - “Ta chỉ được là ta một lần trong đời”, ngày mai thức dậy có khi chẳng còn kịp say “hi” với ông mặt trời (Nắp đã đóng). Còn nhiều, còn nhiều ví dụ nữa nhưng thôi hôm nào rảnh rủ tôi café nói cho nghe (Lời to rồi nhé).
    Chỉ hai ví dụ nho nhỏ về những điều áp dụng vào cuộc sống thực tế thông qua những môn học mà tôi được “thử” để tôi cố gắng minh chứng việc được làm, được tận mắt tay sờ mang lại rất nhiều giá trị. Bấy lâu nay bà con cứ kêu to về “Think out of box” nhưng bản thân bạn từ nhỏ tới lớn “Body always in box”, cái tính “Hành động” phải được thể hiện ở bất cứ đâu, thà làm sai còn hơn không làm gì hết, chứ để học cái gì, chơi cái gì đều do cha mẹ chọn lựa dùm thì làm sao mà “THINK” đây, mà các dad, các mom lại hay gửi ước mơ của họ vào đời con cái, ngày xưa mơ cái gì không làm được là sẽ mong con mình làm được hay nói cách khác là cố gắng “Dùm”.
    Ngày nay thì các “Tuổi thơ dzữ dội” không cần vất vả như tôi vậy đâu, không cần mất một thời gian sau mới nghiệm ra những triết lý đơn giản đó, trường kỹ năng, trại huấn luyện chất lượng mở ra không thiếu, kiến thức đã được cô đọng từ những mô thức thành công của những “Tuổi thơ cực kỳ dzữ dội” khác nổi tiếng trong và ngoài nước, mọi hoạt động đều tập trung vào một nơi, một giáo án, theo quan điểm của cá nhân điều này hoàn toàn tốt tạo điều kiện thuận lợi hơn. Nói nãy giờ thôi cuối cùng dành vài ba phút đợc quảng cáo nhé … Thế thì bây giờ điều kiện cuộc sống tốt hơn rồi, đi đâu cho xa để được trải nghiệm hết những điều thực tế đây, VIETOPIA lại là một địa điểm dành cho những điều mà có thể không chỉ tạo nên một “Tuổi thơ dzữ dội” và còn tạo nên một “Tuổi thơ tưng bừng”, trẻ em được sống một thế giới của riêng trẻ, một kiểu chơi nhà chòi có sự đầu tư hơn, một thành phố thật, trẻ em được nhập vai để trở thành “người lớn” để lao động, sống cuộc sống hàng ngày như bao người lớn khác, như cuộc sống hàng ngày bình thường của cha mẹ mình. Giao tiếp là một tiêu chí quan trọng được tạo nên trong nội dung của trẻ khi tham gia chơi tại Vietopia, đây là cốt lõi để hình thành thái độ ứng xử với xung quanh, với cộng động, truyền đi và tiếp nhận sự phản hồi mới tạo nên khả năng quan sát và đánh giá vấn đề, mà đã có khả năng đấy rồi thì sự sâu sắc trong suy nghĩ cũng sẽ dần hình thành, trí não phát triển (Ủa mà vậy thì có cần uống sữa A+ nữa không trời) … Nói chứ cũng phải uống chứ, để còn được cung cấp canxi cho xương chắc khỏe, mới phát triển trí não thôi mà, nói chứ Vietopia thì cũng có những môn bạn phải chạy tới chạy lui, bò qua bò lại chắc cũng đủ làm phát triển xương như cứu hộ nhà cao tầng, trượt patin ... 
    Và điều cuối cùng hân hạnh thông báo với toàn thể đồng bào nếu có quan tâm đến mùa hè thì nhanh chân, nhanh tay giúp trẻ xây dựng một tuổi thơ đáng nhớ của mình (Đáng nhớ là có thể nhớ lại rõ và ghi ra như tôi nè) thì tiếc gì 499.000 mua một thẻ Vietopia Pass (Chơi thoải mái trong 03 tháng tại Vietopia không giới hạn số lần) bảo đảm trẻ của bạn có một cuộc cách mạng tuổi thơ đáng nhớ nhất trong đời mà quan trọng là bạn có thể là nhân chứng cho tuổi thơ đó đấy, rẻ quá chỉ bằng 01 thùng bia bố nhậu với bạn của bố. Đấy đấy “Hè thử - Đời trải” của mỗi người đơn giản vậy thôi mà. 
    (Cảm xúc bất chợt của một phụ huynh).


  • Mùa hè lại về, ngoài hiên cửa lớp đã thấy cánh hoa phương đỏ, tiếng ve kêu .. não ruột, mình thật bâng khuâng … (Cái câu mở đầu bất hủ trong lưu bút của các thế hệ 8X). Nhớ lại một thời tuổi thơ (Không dzữ dội lắm) nhưng cứ hè về thì chưa bao giờ mình phải đi học thêm các môn văn hóa, nhưng lại lăn lê ở các nhà thiếu nhi để học hành, học đủ thứ môn năng khiếu đàn ca, hát xướng, kịch kiết, đánh đấm, banh bóng, bơi nhảy ... những môn học mà tự lựa chọn theo ý thích, mà thật nhiều lúc không thích lắm nhưng thấy lạ, chơi thử. Còn phong trào thì chơi từ nhà tới phường, từ phường vô hẻm, từ hẻm lên Quận, chơi cá nhân thì rảnh rỗi đi lùng sục mua sách cũ, hay rủ thằng bạn thân đón xe bus đi thăm bảo tàng (Không theo một chương trình phát động nào cả) học lịch sử Việt Nam một cách tự nhiên, để muốn hiểu thành phố mình phát triển như thế nào (Phát triển thực tế chứ không phải như báo cáo của các bác), tưởng tượng thời khắc 30/4/1975 diễn ra như thế nào, tâm trạng của người Sài gòn lúc đó ra sao?.
    Nhưng cũng thật quái lạ là học và tìm hiểu đủ thứ như vậy nhưng tôi chẳng giỏi bất cứ môn nào, chưa bao giờ là học sinh nổi bất trong bất cứ lớp năng khiếu nào, chẳng đạt được bất cứ danh hiệu, phần thưởng nào, nhưng liêu đó có quan trọng đối với tôi?. Hoàn toàn không bởi vì tôi không mơ ước là một nhạc công tài năng, tôi chẳng muốn là một VĐV chuyên nghiệp, tôi cũng chẳng muốn phát triển sự nghiệp chính trị qua các hoạt động phong trào, cũng không ước mơ trở thành một vị giáo sư nghiên cứu lịch sử khả kính, nhưng tôi đã "Dành dụm" các mùa hè đó cho sở hữu riêng mình sau một năm học văn hóa tại trường, tạo ra mỗi một mùa hè cho chính mình có những hoạt động rất khác nhau,tôi thực hiện quyền dân chủ tự quyết định nội dung mùa hè đó riêng mình, tôi cảm nhận mỗi mùa hè ở từng sắc thái khác nhau cùng nhiều góc nhìn với tâm trạng khác biệt (Vì cứ mỗi hè thì lại lớn thêm một tuổi), quan trọng đó là mùa hè tôi được thử làm tất cả mọi thứ mà mình chưa bao giờ mình dám làm, tội tạm gọi đó là HÈ THỬ. 
    Tôi không giỏi các môn năng khiếu mình tham gia hoặc hoạt động phong trào nhưng lại thích tìm hiểu những giá trị mà những môn chơi mang đến và tìm thấy những bài học tương đồng khi áp dụng vào trong cuộc sống hôm nay của mình tôi gọi là ĐỜI TRẢI. 
    Giả như môn Judo (Nhu đạo), khi nhỏ tôi thấp bé nhỏ con rất sợ những đứa to xác bắt nạt thế nhưng những đòn đánh của môn võ này lại chứa đựng triết lý "Lấy nhu thắng cương" tạo sức mạnh của cho mình từ sức mạnh của đối thủ, có những cú quật đối phương nặng ký hơn mình chỉ bằng thế khom người thấp hơn để tạo đòn bẩy Nage Waza - (Kỹ thuật quật), hoặc dùng sự mềm mại khéo léo của cả thân người mình thành sợ dây thừng khóa chặt đối phương hùng hổ - Katame Waza (Kỹ thuật đè, khoá, siết), triết lý đó đã đi theo tôi trong những phương pháp cạnh tranh với đối thủ trong kinh doanh hay cách thức ứng xử đối với công việc hoặc với những mối quan hệ xung quanh, À há, bây giờ trong cuộc sống mỗi ngày vẫn đâu đó gặp một số thằng "To xác" muốn bắt nạt mình nhưng khi mình chọn thế đứng phù hợp thì dễ dàng khóa mọi hướng tấn công hoặc lắm lúc có khi phải dùng cả đòn hy sinh đầy rủi ro để mượn sức mạnh tấn công đối phương rồi quăng hắn ra xa (Không phải dạng vừa đâu… vừa vừa đâu xì tin). Rồi học chơi nhạc cụ, nhiều nhà khoa học cho rằng chơi nhạc cụ có thể giúp con người rèn luyện trí não, nhưng hỡi ôi đầu óc của mình thông minh hơn hay không thì chưa thấy nhưng bị phàn nàn là hành hạ làm ảnh hưởng đầu óc của người khác khi tập luyện thì thường xuyên hahah- Huong Thao, thật sự cái âm thanh đi suốt trong những ngày hè là những tiếng đàn tập, tiếng đếm nhịp của thầy giáo vang vang, cứ lập đi lập lại giống nhau hàng ngày (Tôi gọi nó âm thanh tuổi thơ), nghe cực kỳ chán, không giống như nghe nhạc công biểu diễn đâu, vì vậy chơi nhạc cụ đơn giản là tập một thói quen theo một khuôn mẫu nhất định nhưng đòi hỏi sự linh hoạt, sáng tạo của cá nhân, cái vụ này hay nè, cũng may mắn hiểu được triết lý này nên ngày nay khi nghe cụm từ "Tự do trong khuôn khổ" thì cũng không thấy lạ, bởi vì muốn chơi nhạc cụ một cách sáng tạo, dzữ dằn, mấy em gái trầm trồ, thích thú với màn solo cực đỉnh thì sao? Bạn có thể chạy ngón solo lắc léo kiểu gì cũng được nhưng phải tuân thủ âm giai (Những nốt nhạc được quy định trong bộ tông) và hợp âm của câu nhạc đó, chơi nhạc tập cho bạn tính kiên trì kinh khủng, liên hệ thực tại, ngày nay để tìm kiếm một sự thành công ở bất cứ lĩnh vực hay công việc nào cũng đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại, lập đi, lập lại nhuần nhuyễn, nói thì dễ nhưng thực tế bạn chỉ có thể lập đi, lập lại nhuần nhuyễn một điều gì đó mà chúng ta đam mê kinh khủng khiếp chưa kể là phải đầu tư sáng tạo, rồi khác biệt, ôi thôi đủ thứ để được tôn vinh là đặc biệt làm nền tảng cho thành công, vì vậy nếu bạn thật sự không thấy hứng thú công việc mình đang làm đồng nghĩa bạn chẳng bao giờ thành công trong công việc đó đâu, quẳng nó đi cho rồi, kiếm việc khác đi, sinh nhai có nhiều cách nhai đề sinh sống - “Ta chỉ được là ta một lần trong đời”, ngày mai thức dậy có khi chẳng còn kịp say “hi” với ông mặt trời (Nắp đã đóng). Còn nhiều, còn nhiều ví dụ nữa nhưng thôi hôm nào rảnh rủ tôi café nói cho nghe (Lời to rồi nhé).
    Chỉ hai ví dụ nho nhỏ về những điều áp dụng vào cuộc sống thực tế thông qua những môn học mà tôi được “thử” để tôi cố gắng minh chứng việc được làm, được tận mắt tay sờ mang lại rất nhiều giá trị. Bấy lâu nay bà con cứ kêu to về “Think out of box” nhưng bản thân bạn từ nhỏ tới lớn “Body always in box”, cái tính “Hành động” phải được thể hiện ở bất cứ đâu, thà làm sai còn hơn không làm gì hết, chứ để học cái gì, chơi cái gì đều do cha mẹ chọn lựa dùm thì làm sao mà “THINK” đây, mà các dad, các mom lại hay gửi ước mơ của họ vào đời con cái, ngày xưa mơ cái gì không làm được là sẽ mong con mình làm được hay nói cách khác là cố gắng “Dùm”.
    Ngày nay thì các “Tuổi thơ dzữ dội” không cần vất vả như tôi vậy đâu, không cần mất một thời gian sau mới nghiệm ra những triết lý đơn giản đó, trường kỹ năng, trại huấn luyện chất lượng mở ra không thiếu, kiến thức đã được cô đọng từ những mô thức thành công của những “Tuổi thơ cực kỳ dzữ dội” khác nổi tiếng trong và ngoài nước, mọi hoạt động đều tập trung vào một nơi, một giáo án, theo quan điểm của cá nhân điều này hoàn toàn tốt tạo điều kiện thuận lợi hơn. Nói nãy giờ thôi cuối cùng dành vài ba phút đợc quảng cáo nhé … Thế thì bây giờ điều kiện cuộc sống tốt hơn rồi, đi đâu cho xa để được trải nghiệm hết những điều thực tế đây, VIETOPIA lại là một địa điểm dành cho những điều mà có thể không chỉ tạo nên một “Tuổi thơ dzữ dội” và còn tạo nên một “Tuổi thơ tưng bừng”, trẻ em được sống một thế giới của riêng trẻ, một kiểu chơi nhà chòi có sự đầu tư hơn, một thành phố thật, trẻ em được nhập vai để trở thành “người lớn” để lao động, sống cuộc sống hàng ngày như bao người lớn khác, như cuộc sống hàng ngày bình thường của cha mẹ mình. Giao tiếp là một tiêu chí quan trọng được tạo nên trong nội dung của trẻ khi tham gia chơi tại Vietopia, đây là cốt lõi để hình thành thái độ ứng xử với xung quanh, với cộng động, truyền đi và tiếp nhận sự phản hồi mới tạo nên khả năng quan sát và đánh giá vấn đề, mà đã có khả năng đấy rồi thì sự sâu sắc trong suy nghĩ cũng sẽ dần hình thành, trí não phát triển (Ủa mà vậy thì có cần uống sữa A+ nữa không trời) … Nói chứ cũng phải uống chứ, để còn được cung cấp canxi cho xương chắc khỏe, mới phát triển trí não thôi mà, nói chứ Vietopia thì cũng có những môn bạn phải chạy tới chạy lui, bò qua bò lại chắc cũng đủ làm phát triển xương như cứu hộ nhà cao tầng, trượt patin ... 
    Và điều cuối cùng hân hạnh thông báo với toàn thể đồng bào nếu có quan tâm đến mùa hè thì nhanh chân, nhanh tay giúp trẻ xây dựng một tuổi thơ đáng nhớ của mình (Đáng nhớ là có thể nhớ lại rõ và ghi ra như tôi nè) thì tiếc gì 499.000 mua một thẻ Vietopia Pass (Chơi thoải mái trong 03 tháng tại Vietopia không giới hạn số lần) bảo đảm trẻ của bạn có một cuộc cách mạng tuổi thơ đáng nhớ nhất trong đời mà quan trọng là bạn có thể là nhân chứng cho tuổi thơ đó đấy, rẻ quá chỉ bằng 01 thùng bia bố nhậu với bạn của bố. Đấy đấy “Hè thử - Đời trải” của mỗi người đơn giản vậy thôi mà. 
    (Cảm xúc bất chợt của một phụ huynh).

  • Xem 3 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: bancuacon123 - 1360 ngày trước
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • 2 Chia sẻ Trả lời - 1359 ngày trước
  • Tuổi thơ là một chuỗi ngày đầy ký ức.. Tuổi thơ xưa và nay xem ra khác nhau nhiều đấy chứ nhĩ? Đâu chỉ thử - trải mà còn phải thấm và ngấm tất tần tật những kỷ niệm, những thứ đủ để qua bao tháng năm vẫn không xóa đi được.. Và 1 ngày đẹp trời không xa, tui tin nhiều và nhiều đứa trẻ khác cũng có thể cảm nhận thật đúng và sâu sắc như lời chia sẽ chân tình của vị phụ huynh trên.
    Là 1 người sắp dựng xây cho mình 1 gia đình nho nhỏ, tôi nghĩ 1 ngày không xa.. những đứa con trong tương lai của tôi nhất định sẽ phải đặt chân đến VIETOPIA ít nhất là vài lần. Nhưng đợi đến khi con tôi thì xa quá, trước mắt phải giúp cho những đứa trẻ con xóm tui, cháu tui.. nói chung tất tần tật những mối quan hệ dây mơ rễ má biết được nơi đây để không phải 1 lần tuột mất tuổi thơ trong đời. Quyết định vậy nhé ^_^!!!
  • 3 Chia sẻ Trả lời - 1359 ngày trước
  • Vietopia rất ok nhé, hôm trước mình có dẫn bé đi rồi, bé thích lắm và không chịu về, mình phải mua thẻ vietopia pass cho bé, sáng đi làm chở bé vào vietopia, chiều đi làm về ghé đón bé, bé chơi mỗi ngày mà không chán về đến nhà mà miệng cứ bô bô ngày mai con sẽ làm người mẫu biểu diễn thời trang đó mẹ, ngày kia con sẽ là bác sĩ nhé....thấy bé thích mà cũng có điều kiện để rèn luyện cho bé nên cũng chịu khó chở bé đi...
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1352 ngày trước
  • Thật là vui khi được vào Vietopia chơi, vui lắm các bạn ơi, hãy đến Vietopia chơi các bạn ơi