MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU
MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU
MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU

MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU (307 lượt xem)
2 0

  • MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU

    Hồi bé, cứ mỗi lần tụ tập cả hội trong xóm, là cơ man những chuyện trên trời dưới biển được lôi ra đàm đạo, bên mấy quả dưa chuột giống, hay mít non mới vặt trộm ở vườn nhà người ta. Trái ngược với các bậc phụ huynh hay lôi "con nhà người ta" ra thì lũ lóc nhóc lít nhít bọn tôi có cái bệnh là khoe "ba tao" "mẹ tao" "anh tao, chị tao, em tao" giỏi lắm đẹp lắm siêu nhân lắm. Tôi cũng hay lấy ba tôi, bà tôi ... ra để so bì, mà ít khi khoe về mẹ, có lẽ với tôi, mẹ tôi không giống trong văn mẫu. Cũng may ngày xưa cô giáo không ra đề văn tả về mẹ, chứ không chắc bài mình lại được niêm yết trên bảng vàng về các bài văn tả người kinh điển cần tránh mất

    Mẹ tôi không phải người phụ nữ đẹp.

    Tôi vẫn hay chẹp miệng "Mẹ chẳng đẹp như lời đồn", mẹ tôi cười kha khả. Mẹ tôi có nước da không đẹp, không mềm, không mỏng, không hồng hào như "mẹ nhà người ta", nhiều mảng da cháy xém, đen nhẻm. Mẹ tôi chẳng để móng tay bao giờ, các đầu ngón tay tròn lẳn, có tí móng tay thì cũng dính đầy nhựa cây, đen cóng. Ấy thật chẳng giống lời bà con hay kể về cô thôn nữ có nước da trắng hồng và nụ cưới duyên khiến bao anh điêu đứng khi nhắc tới thời thanh xuân của mẹ tôi gì cả. Mẹ tôi lại cười khà khà "Mẹ mà còn đẹp thì bây lấy chi ăn mà lớn". Chẹp.Tôi trộm nghĩ "Ngọc Trinh mà nuôi anh chị em bọn tôi lớn, chắc còn kém mẹ tôi muôn phần "

    Mẹ tôi không giỏi nấu nướng.

    Mỗi lần về quê, ăn cơm mẹ nấu, tôi hay chẹp miệng chê mặn chê ngọt, bữa cơm mẹ nấu bao nhiêu năm nay vẫn đi đi lại lại mấy món kinh điển đó thôi. Điệp khúc "người ta nấu phải thế này" "người ta nấu phải thế kia" nhiều khi làm mẹ tôi phát cáu "Tổ cha mi, muốn ăn thì lăn vô bếp, chê lên chê xuống mà cũng hết nồi". Tôi cười xòa "Không ngon mà dễ ăn mẹ ơi :3, kaka". Kể cũng lạ,non chục năm, tôi đi cũng nhiều, ăn cũng nhiều thứ sơn hào hải vị lắm, mà chưa thấy ăn gì dễ ăn như cơm mẹ tôi nấu. Thiệt tình.

    Mẹ tôi không duyên dáng, dịu dàng

    Mẹ tôi có điệu cười rất chi là sảng khoái, nghe rất giòn và rất vang. Ba tôi đặt luôn cho cái tên mà mấy ace lúc đầu còn chưa rõ nghĩa "Nụ cười chia ruộng đất". Theo kiến giải của ba thì tại vì khi mẹ cười, tưởng như đất cũng đang rung lên rồi nứt ra làm đôi vậy. Bạn cứ hình dung, so ra so vào thế này, ví như nụ cười thường so với 10 thang thuốc bổ, thì với điệu cười của mẹ tôi nó cỡ phải vài trăm thang mới bớt chút khập khiễng, bổ cho người cười và bổ cả cho người hâm mộ nữa "Thiệt chơ hắn sảng khoái chi lạ".

    Mẹ tôi hay nói dối, lại dễ tin người

    Ấy là hồi bé, hễ cứ lúc nào ba tôi đi làm về, mà nhác không thấy bóng dáng ae tôi đâu, là mẹ lại dối ba "Hắn mới chạy ra mô đó" chứ kỳ thực là mẹ cũng đang điên lên vì không biết ae tôi trốn đi chơi đâu cả buổi rồi. Rồi thì cái bận ba tôi ốm phải nằm viện dài ngày, mẹ theo thăm nuôi ăn ngủ bệnh viện ở thủ đô cả tháng trời, mà cứ hễ ai hỏi thăm, là mẹ lại cười bảo vẫn ăn ngon ngủ ngon. Thiệt là nói dối lộ liễu quá đi mà. Rồi nói thêm về cái tính dễ tin người của mẹ tôi. Cái hồi tôi theo học cấp 5, mẹ tôi băn khoăn "học chi cho lắm, tốn tiền", tôi hay trấn an mẹ "Con học để sau ni có nhà báo viết về "Bà mẹ bán rau muống nuôi con học cấp 5" chơ, cho mẹ nổi tiếng luôn " Mẹ tôi cơ hồ là tin ngay tức thì, cười thích chí lắm, " thôi rứa cũng được"

    Mẹ tôi không còn trẻ

    Mới hôm bữa mẹ khoe là chuyển sinh hoạt từ hội phụ nữ sang hội phụ lão rồi, mà thấy chưa quen. Dạo gần đây mẹ hay gọi điện hỏi thăm tôi hơn, hỏi chuyện ăn chuyện làm, rồi đến chuyện yêu đương cũng hay quan tâm lắm lắm. Năm nay, mẹ tôi chớm qua tuổi 60, chợt nhận ra, mẹ tôi không còn trẻ nữa. Chẹp.

  • MẸ TÔI KHÔNG GIỐNG TRONG VĂN MẪU

    Hồi bé, cứ mỗi lần tụ tập cả hội trong xóm, là cơ man những chuyện trên trời dưới biển được lôi ra đàm đạo, bên mấy quả dưa chuột giống, hay mít non mới vặt trộm ở vườn nhà người ta. Trái ngược với các bậc phụ huynh hay lôi "con nhà người ta" ra thì lũ lóc nhóc lít nhít bọn tôi có cái bệnh là khoe "ba tao" "mẹ tao" "anh tao, chị tao, em tao" giỏi lắm đẹp lắm siêu nhân lắm. Tôi cũng hay lấy ba tôi, bà tôi ... ra để so bì, mà ít khi khoe về mẹ, có lẽ với tôi, mẹ tôi không giống trong văn mẫu. Cũng may ngày xưa cô giáo không ra đề văn tả về mẹ, chứ không chắc bài mình lại được niêm yết trên bảng vàng về các bài văn tả người kinh điển cần tránh mất

    Mẹ tôi không phải người phụ nữ đẹp.

    Tôi vẫn hay chẹp miệng "Mẹ chẳng đẹp như lời đồn", mẹ tôi cười kha khả. Mẹ tôi có nước da không đẹp, không mềm, không mỏng, không hồng hào như "mẹ nhà người ta", nhiều mảng da cháy xém, đen nhẻm. Mẹ tôi chẳng để móng tay bao giờ, các đầu ngón tay tròn lẳn, có tí móng tay thì cũng dính đầy nhựa cây, đen cóng. Ấy thật chẳng giống lời bà con hay kể về cô thôn nữ có nước da trắng hồng và nụ cưới duyên khiến bao anh điêu đứng khi nhắc tới thời thanh xuân của mẹ tôi gì cả. Mẹ tôi lại cười khà khà "Mẹ mà còn đẹp thì bây lấy chi ăn mà lớn". Chẹp.Tôi trộm nghĩ "Ngọc Trinh mà nuôi anh chị em bọn tôi lớn, chắc còn kém mẹ tôi muôn phần "

    Mẹ tôi không giỏi nấu nướng.

    Mỗi lần về quê, ăn cơm mẹ nấu, tôi hay chẹp miệng chê mặn chê ngọt, bữa cơm mẹ nấu bao nhiêu năm nay vẫn đi đi lại lại mấy món kinh điển đó thôi. Điệp khúc "người ta nấu phải thế này" "người ta nấu phải thế kia" nhiều khi làm mẹ tôi phát cáu "Tổ cha mi, muốn ăn thì lăn vô bếp, chê lên chê xuống mà cũng hết nồi". Tôi cười xòa "Không ngon mà dễ ăn mẹ ơi :3, kaka". Kể cũng lạ,non chục năm, tôi đi cũng nhiều, ăn cũng nhiều thứ sơn hào hải vị lắm, mà chưa thấy ăn gì dễ ăn như cơm mẹ tôi nấu. Thiệt tình.

    Mẹ tôi không duyên dáng, dịu dàng

    Mẹ tôi có điệu cười rất chi là sảng khoái, nghe rất giòn và rất vang. Ba tôi đặt luôn cho cái tên mà mấy ace lúc đầu còn chưa rõ nghĩa "Nụ cười chia ruộng đất". Theo kiến giải của ba thì tại vì khi mẹ cười, tưởng như đất cũng đang rung lên rồi nứt ra làm đôi vậy. Bạn cứ hình dung, so ra so vào thế này, ví như nụ cười thường so với 10 thang thuốc bổ, thì với điệu cười của mẹ tôi nó cỡ phải vài trăm thang mới bớt chút khập khiễng, bổ cho người cười và bổ cả cho người hâm mộ nữa "Thiệt chơ hắn sảng khoái chi lạ".

    Mẹ tôi hay nói dối, lại dễ tin người

    Ấy là hồi bé, hễ cứ lúc nào ba tôi đi làm về, mà nhác không thấy bóng dáng ae tôi đâu, là mẹ lại dối ba "Hắn mới chạy ra mô đó" chứ kỳ thực là mẹ cũng đang điên lên vì không biết ae tôi trốn đi chơi đâu cả buổi rồi. Rồi thì cái bận ba tôi ốm phải nằm viện dài ngày, mẹ theo thăm nuôi ăn ngủ bệnh viện ở thủ đô cả tháng trời, mà cứ hễ ai hỏi thăm, là mẹ lại cười bảo vẫn ăn ngon ngủ ngon. Thiệt là nói dối lộ liễu quá đi mà. Rồi nói thêm về cái tính dễ tin người của mẹ tôi. Cái hồi tôi theo học cấp 5, mẹ tôi băn khoăn "học chi cho lắm, tốn tiền", tôi hay trấn an mẹ "Con học để sau ni có nhà báo viết về "Bà mẹ bán rau muống nuôi con học cấp 5" chơ, cho mẹ nổi tiếng luôn " Mẹ tôi cơ hồ là tin ngay tức thì, cười thích chí lắm, " thôi rứa cũng được"

    Mẹ tôi không còn trẻ

    Mới hôm bữa mẹ khoe là chuyển sinh hoạt từ hội phụ nữ sang hội phụ lão rồi, mà thấy chưa quen. Dạo gần đây mẹ hay gọi điện hỏi thăm tôi hơn, hỏi chuyện ăn chuyện làm, rồi đến chuyện yêu đương cũng hay quan tâm lắm lắm. Năm nay, mẹ tôi chớm qua tuổi 60, chợt nhận ra, mẹ tôi không còn trẻ nữa. Chẹp.

  • Hiện chưa có bình luận nào. Hãy đăng nhập để là người đầu tiên bình luận cho bài viết này.
  • Chia sẻ bởi: mebepizza - 71 ngày trước
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH