Khao khát làm mẹ!!!
Khao khát làm mẹ!!!
Khao khát làm mẹ!!!

Khao khát làm mẹ!!! (1468 lượt xem)
24 351

  • Gửi con yêu! (Mặc dù hiện tại, mẹ cũng chưa biết con tên gì, con là trai hay gái, con có nét đẹp vui giống bố hay những nét đẹp buồn giống mẹ), trong tâm thức của mẹ, con sẽ sớm hình thành trong bụng mẹ, con sẽ là niềm hạnh phúc nhất trên đời của mẹ, của bố, của tất cả mọi người trong gia đình.... Con có biết mẹ tìm con lâu lắm rồi, mẹ tìm con, mẹ mong mỏi con, mẹ khát khao có con, mẹ đã tìm con gần 4 năm nay, đoạn trường tìm con thật gian nan, đầy tràn những niềm vui dang dở, đầy tràn những nỗi đau chẳng giống ai... Ngày...tháng ...năm... Mẹ giật thót mình khi bác sỹ kêu tên mẹ, một nỗi sợ mơ hồ...Bác sỹ: Qua tấm phim chị chụp, tôi không thấy hình ảnh rõ nét của 2vòi trứng, vậy tôi kết luận, vòi trứng phải bị tắc, vòi trứng trái bị dính, có thể là do di trứng của một lần viêm nhiễm hoặc qua lần chị mổ u nang nước đây, sẽ khó có con tự nhiên lắm đấy....Tai mẹ ù đi, tại sao lại thế, mẹ không thể nghe tiếp những lời dặn dò của bác sỹ nữa... Mẹ buồn, mẹ khóc, mẹ nằm bê bết, mẹ tưởng mẹ không thể dậy nổi được nữa,.. mọi thứ xung quanh mẹ đều vô nghĩa,.. sụp đổ quá... Ngày...tháng....năm... Bà ngoại con đến thăm mẹ, bà xin lỗi mẹ vì đã giấu mẹ, bà biết điều này từ cách đây 2năm, từ khi mẹ phải mổ vì cái u nang quái ác, khi mổ xong, bác sỹ đã nói, nếu khi nào lấy chồng và muốn có con chỉ có mỗi một cách là nhờ đến khoa học thôi, tức là thụ tinh ống nghiệm đấy,... Buồn cười thật, hồi đó khi nghe đến cụm từ TTON này, mẹ thấy thật xa lạ và hoang đường, vậy mà mẹ đã gắn bó với cụm từ ấy gần 4 năm nay trong cuộc hành trình đi tìm con...Mẹ không trách bà ngoại đâu con, bà cũng vì thương mẹ thôi, người mẹ nào chẳng vậy, nhưng nếu bà mà nói với mẹ sớm, mẹ đã chẳng yêu bố con, mẹ đã chẳng nỡ làm bố con khổ như bây giờ, và như vậy mẹ đỡ dằn vặt mình hơn, đỡ cảm thấy có lỗi với bố con, bố con tốt với mẹ quá, mẹ thấy mình là người có tội ghê gớm quá.... Ngày...tháng...năm.... Sau bao ngày chờ đợi, xét nghiệm, làm hồ sơ, đợi hội chuẩn..., cuối cùng mẹ cũng được hẹn đến khoa để chọc trứng, sợ lắm con ạ, mẹ thay bộ đồ màu xanh nước biển, nhàu ơi là nhàu, nhưng rất sạch và thơm mùi khử trùng, bên ngoài mặt mẹ bình thản, hay khép kín, vì vào khoa này mẹ ngượng lắm, mẹ chẳng dám cho bố đến, vì sợ gặp người quen, bố mẹ không ngại cho mình, chỉ ngại cho con khi lớn lên, con sẽ bị người ta nói là thằng bé/con bé đó sinh ra từ thụ tinh ông nghiệm đấy (bố mẹ nghĩ vớ vẩn quá phải không con), ngoài mặt thế thôi, chứ trong lòng mẹ thì hồi hộp, lo âu, tim đập thình thịch, thấy các bác sỹ và y tá đi lại vội vã, ai cũng mũ, áo, khẩu trang vô trùng, tiếng dụng cụ lách cách, thỉnh thoảng lại xoảng lên một tiếng, với mẹ tiếng đó thật chát chúa làm sao...Chết rồi, họ gọi tên mẹ rồi, mẹ vào đây, quýnh quáng quên cả bao chân, y tá nhắc, mẹ lại quýnh quáng quay vào lấy, chỉ sợ mình chậm chân, bác sỹ thay đổi không cho mẹ chọc trứng nữa....Nẹ được y tá đỡ lên giường chuyên dụng, xung quanh nào là máy siêu âm, máy theo dõi, đủ các loại máy.. có khoảng gần 8 bác sỹ cùng y tá hộ lý, cách mẹ nằm khoảng 2m, có một ô cửa sổ nhỏ tối thui, máy móc phát ra cứ tít tít, mẹ được chọc ven, chuyền một chai nước, bác sỹ hỏi tên mẹ, rồi tiêm một mũi gì đó, mà sau này mẹ biết đó là thuốc gây mê, mẹ lơ mơ, mọi thứ nhòa đi, bác sỹ vẫn hỏi thăm mẹ, mẹ cứ nói trong phản xạ, mẹ cần có con, mẹ phải có con, mẹ mong con...Màu đen trùm vào mắt mẹ....
  • Gửi con yêu! (Mặc dù hiện tại, mẹ cũng chưa biết con tên gì, con là trai hay gái, con có nét đẹp vui giống bố hay những nét đẹp buồn giống mẹ), trong tâm thức của mẹ, con sẽ sớm hình thành trong bụng mẹ, con sẽ là niềm hạnh phúc nhất trên đời của mẹ, của bố, của tất cả mọi người trong gia đình.... Con có biết mẹ tìm con lâu lắm rồi, mẹ tìm con, mẹ mong mỏi con, mẹ khát khao có con, mẹ đã tìm con gần 4 năm nay, đoạn trường tìm con thật gian nan, đầy tràn những niềm vui dang dở, đầy tràn những nỗi đau chẳng giống ai... Ngày...tháng ...năm... Mẹ giật thót mình khi bác sỹ kêu tên mẹ, một nỗi sợ mơ hồ...Bác sỹ: Qua tấm phim chị chụp, tôi không thấy hình ảnh rõ nét của 2vòi trứng, vậy tôi kết luận, vòi trứng phải bị tắc, vòi trứng trái bị dính, có thể là do di trứng của một lần viêm nhiễm hoặc qua lần chị mổ u nang nước đây, sẽ khó có con tự nhiên lắm đấy....Tai mẹ ù đi, tại sao lại thế, mẹ không thể nghe tiếp những lời dặn dò của bác sỹ nữa... Mẹ buồn, mẹ khóc, mẹ nằm bê bết, mẹ tưởng mẹ không thể dậy nổi được nữa,.. mọi thứ xung quanh mẹ đều vô nghĩa,.. sụp đổ quá... Ngày...tháng....năm... Bà ngoại con đến thăm mẹ, bà xin lỗi mẹ vì đã giấu mẹ, bà biết điều này từ cách đây 2năm, từ khi mẹ phải mổ vì cái u nang quái ác, khi mổ xong, bác sỹ đã nói, nếu khi nào lấy chồng và muốn có con chỉ có mỗi một cách là nhờ đến khoa học thôi, tức là thụ tinh ống nghiệm đấy,... Buồn cười thật, hồi đó khi nghe đến cụm từ TTON này, mẹ thấy thật xa lạ và hoang đường, vậy mà mẹ đã gắn bó với cụm từ ấy gần 4 năm nay trong cuộc hành trình đi tìm con...Mẹ không trách bà ngoại đâu con, bà cũng vì thương mẹ thôi, người mẹ nào chẳng vậy, nhưng nếu bà mà nói với mẹ sớm, mẹ đã chẳng yêu bố con, mẹ đã chẳng nỡ làm bố con khổ như bây giờ, và như vậy mẹ đỡ dằn vặt mình hơn, đỡ cảm thấy có lỗi với bố con, bố con tốt với mẹ quá, mẹ thấy mình là người có tội ghê gớm quá.... Ngày...tháng...năm.... Sau bao ngày chờ đợi, xét nghiệm, làm hồ sơ, đợi hội chuẩn..., cuối cùng mẹ cũng được hẹn đến khoa để chọc trứng, sợ lắm con ạ, mẹ thay bộ đồ màu xanh nước biển, nhàu ơi là nhàu, nhưng rất sạch và thơm mùi khử trùng, bên ngoài mặt mẹ bình thản, hay khép kín, vì vào khoa này mẹ ngượng lắm, mẹ chẳng dám cho bố đến, vì sợ gặp người quen, bố mẹ không ngại cho mình, chỉ ngại cho con khi lớn lên, con sẽ bị người ta nói là thằng bé/con bé đó sinh ra từ thụ tinh ông nghiệm đấy (bố mẹ nghĩ vớ vẩn quá phải không con), ngoài mặt thế thôi, chứ trong lòng mẹ thì hồi hộp, lo âu, tim đập thình thịch, thấy các bác sỹ và y tá đi lại vội vã, ai cũng mũ, áo, khẩu trang vô trùng, tiếng dụng cụ lách cách, thỉnh thoảng lại xoảng lên một tiếng, với mẹ tiếng đó thật chát chúa làm sao...Chết rồi, họ gọi tên mẹ rồi, mẹ vào đây, quýnh quáng quên cả bao chân, y tá nhắc, mẹ lại quýnh quáng quay vào lấy, chỉ sợ mình chậm chân, bác sỹ thay đổi không cho mẹ chọc trứng nữa....Nẹ được y tá đỡ lên giường chuyên dụng, xung quanh nào là máy siêu âm, máy theo dõi, đủ các loại máy.. có khoảng gần 8 bác sỹ cùng y tá hộ lý, cách mẹ nằm khoảng 2m, có một ô cửa sổ nhỏ tối thui, máy móc phát ra cứ tít tít, mẹ được chọc ven, chuyền một chai nước, bác sỹ hỏi tên mẹ, rồi tiêm một mũi gì đó, mà sau này mẹ biết đó là thuốc gây mê, mẹ lơ mơ, mọi thứ nhòa đi, bác sỹ vẫn hỏi thăm mẹ, mẹ cứ nói trong phản xạ, mẹ cần có con, mẹ phải có con, mẹ mong con...Màu đen trùm vào mắt mẹ....
  • Xem 351 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: dualeo79
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • Bạn thử triển khai bình thường đi, biết đâu sẽ có chứ thụ tinh trong ống nghiệm ai biết họ lấy tinh trùng của ai?
  • Cảm ơn mọi người chia sẻ !!!
  • Chị ơi, chị ở trong Nam hay ngoài Bắc hả chị?
  • @BoCuaEm Em thấy có hai trường hợp làm TTON:
    - Người chồng không có tinh trùng thì hai vợ chồng phải nhờ 1 người đàn ông khác đến lấy tinh trùng tại bệnh viện. Mẫu tinh trùng này không thụ tinh trực tiếp cho người vợ mà đổi lấy một mẫu khác thụ tinh cho trứng của người vợ. Cách đổi mẫu tinh trùng này sẽ làm ổn định số mẫu tinh trùng tại bệnh viện nhằm cung cấp cho các cặp vợ chồng không thể có con do người chồng không có tinh trùng và có lẽ là tránh những rắc rối sau này.
    - Người chồng có tinh trùng thụ tinh cho vợ thì cứ lấy mẫu của CHÍNH NGƯỜI CHỒNG thụ tinh cho vợ. Có ghi tên họ, tuổi tác chính xác trên mẫu đó nha. Chả có chuyện vợ chồng người ta có quyền có con của chính người ta mà lấy của người khác thụ tinh vào. Có mà người ta kiện chết.:mad:
    Mẹ dualeo79 cứ yên tâm tĩnh dưỡng cho khỏe nhé! Ngồi vi tính ít thôi vì mẹ nó đang trong giai đoạn hồi hộp phải không? Tặng mẹ nó và vui lên nhé!
  • Ngày....tháng....năm....

    Dậy chưa, dậy chưa, dậy nghe đơn thuốc nào....

    Mẹ cố mở đôi mắt nặng trịch, sao mệt thế này, không thể mở được, ....

    Cố lên, mở mắt ra, xong rồi, lấy được 13trứng nhé, tỉnh chưa.. (cô y tá vỗ vỗ vào chân mẹ, họ gọi vậy vì nguyên tắc không được mẹ nằm lâu quá, vì có thuốc mê, nằm mãi sẽ rất mệt...)

    Ngày...tháng...năm....

    Mẹ: Anh ơi, chẳng biết hôm nay họ chuyển phôi thế nào nhỉ, không biết mình được bao nhiêu phôi, chẳng biết có đau không, vì chuyển phôi họ không gây mê gì đâu anh ạ..
    Bố: Em đừng suy nghĩ quá, nếu không có thì họ chẳng hẹn mình lên hôm nay đâu, mà họ không gây mê thì cũng phải gây tê chứ, không thì đau làm sao mà chịu nổi, đừng lo lắng quá nhé...
    Mẹ: Em cũng nghĩ thế...

    Mẹ lên khoa và lại thay đồ giống hôm trước, hôm nay đông người chọc trứng quá, có mỗi 3người chuyển phôi thôi, tất cả là 14 người, thế này một mình bác sỹ làm thì chắc họ mệt mỏi lắm nhỉ...

    Mẹ là người đầu tiên được gọi vào, mẹ được thông báo có 12phôi, hôm nay sẽ chuyển vào 4phôi, trữ lạnh 8 phôi (trong đó có 3phôi không đẹp), mẹ hỏi bác sỹ có phải gây mê không, bác sỹ bảo có làm gì đâu mà gây mê, nhanh lắm chỉ mất 5 phút thôi đừng lo...

    Mẹ lại lên giường chuyên dụng, bác sỹ hỏi chuyện mẹ mấy câu, rồi bác động viên, và bác chúc sẽ sớm có em bé..., xong rồi, ơ thế xong rồi ạ, mải nói chuyện với bác, chẳng để ý mọi người làm gì cả, thế là xong...

    Mẹ được cô hộ lý đẩy xe chuyển ra phòng ngoài nằm, khoảng hơn 4tiếng sau, mẹ được cô y tá đưa đơn thuốc và dặn dò cẩn thận, mẹ đi taxi cùng bố về nhà, mẹ hân hoan lắm, mẹ cứ đinh ninh rằng vậy là mẹ đang mang con trong bụng rồi, mẹ được có con rồi, 14ngày nữa, 14ngày nữa thôi, là mẹ sẽ nhìn thấy con qua 2 cái vạch đỏ đỏ, thật tuyệt vời, thật hạnh phúc....

    1ngày,....
    2ngày,....
    rồi 9ngày....

    Ngày...tháng...năm...

    Chết rồi, sao lại thế này, mẹ đi vệ sinh, mẹ nhìn thấy màu đỏ.., mẹ nhìn thấy màu mà tháng nào mẹ cũng thấy...., không ..., tại mẹ lo lắng quá nên mẹ hoa mắt thôi, mẹ không nhìn thấy gì hết....
    Mẹ đi ra giường và mẹ nằm, con sẽ xuất hiện mà, con sẽ ở bên mẹ mà phải không con, ....

    Ngày...tháng...năm....

    Trời đất như sụp đổ, mẹ khóc như chưa bao giờ được khóc, mẹ tưởng sẽ chết ngay đi được, mẹ không nghĩ khi mình tìm đến phương pháp này mà mẹ vẫn không có được con.....
    1,2,3 ngày... nỗi đau nào rồi cũng phải tạm lắng, để chuẩn bị cho những bước đường sắp tới của cuộc đời, mẹ sẽ sống thật mạnh mẽ để mẹ có con, mẹ sẽ sống thật ý nghĩa để mẹ có con..

    Ngày...tháng...năm...

    1tuần sau khi sạch, mẹ lại thấy ra ít ít, chắc là hơi rối loạn chút thôi, hôm sau lại chẳng thấy gì, và cứ thế lại thỉnh thoảng, rồi lại hết....

    27ngày sau khi sạch mẹ lại thấy, chắc đến kỳ sau, mẹ và bố lại chuẩn bị tinh thần và đến xin bác sỹ cho tiếp tục uống thuốc để chuẩn bị chuyển phôi đông lạnh, bác sỹ khuyên, nên để cho cơ thể nghỉ ngơi rồi hãy làm tiếp, nhưng mẹ nôn nóng quá, mẹ muốn có con, mẹ muốn được nuôi dưỡng con...
    Bác sỹ đành đồng ý, có lẽ hồi đó chưa có ấn định việc nếu không thành công phải nghỉ ngơi ít nhất 3tháng mới được làm tiếp, nên bác sỹ đã chiều ý mẹ, cho mẹ đơn thuốc chuẩn bị chuyển phôi đông lạnh, nhưng bác sỹ không siêu âm hay thăm khám cho mẹ, mẹ ra về với đơn thuốc cầm trong tay, mà lòng thấy không yên, thôi, cứ đi khám ngoài xem sao, mẹ dắt xe, trời ơi, sao xe nặng thế, mẹ cảm thấy không có sức nữa, mẹ lẩm bẩm, xe gì mà to quá, đi thì thích mà dắt thì khổ quá đi, rầm..., úi ..., tự nhiên xe ngã và mẹ cũng ngã, đau bụng quá, lại thấy sốt sốt hay sao thế nhỉ, may có một chú tốt bụng ra đỡ xe cho mẹ, rồi bảo, người thì bé mà đi xe to quá mà, may là đang dắt xe đấy, chứ đang đi thì nó đè cho bẹp dúm..., mẹ cười gượng gạo, vừa đau bụng vừa ngượng, cám ơn lí nhí rồi cố gắng lên xe ra phòng khám tư gần đó...

    Bác sỹ (thăm khám xong): thế đã thử QT chưa em..
    Mẹ: Em thử sau chuyển phôi 12ngày rồi ạ, nhưng không có, và từ hôm đó đến nay, vợ chồng em vẫn kiêng vì cứ thấy ra linh tinh..
    Bác sỹ: Thôi cứ chắc chắn, em thử QT nhé...

    Bác đưa mẹ một chiếc cốc nhỏ và bảo mẹ đi lấy nước tiểu, bác sỹ buồn cười thật đấy, chả làm gì cũng bắt mẹ đi thử QT, có con rồi mẹ chẳng phải đi khám lung tung như thế này...

    Bác sỹ: Hai vạch đỏ thẫm thế này mà còn định không nghe tôi, tôi viết giấy gửi viện nhé, vào thử máu và siêu âm đi, e là chửa ngoài tử cung đấy....

    Gì thế, mẹ có thai à, mẹ có con rồi à, mẹ có 2vạch đỏ thẫm rồi à, nhưng mà sao bác lại phải chuyển viện thế, mẹ làm sao, không, bác sỹ cứ nói linh tinh, mẹ phải báo cho bố con....
    Bác sỹ: Tốt nhất là em nên gọi người nhà đến đón đi, chứ đừng đi về một mình, tôi sợ nó sẽ vỡ ra bất kỳ lúc nào trong thời gian này, vì tính ra cũng được gần 8 tuần rồi....
    Mẹ nhấc máy một cách vô hồn, màn hình máy hiện lên một chiếc điện thoại nhỏ nhảy nhót, cạnh dòng chữ Nhà ngoại, thế đấy, giọng bà ngoại alô, mẹ òa khóc, mẹ gọi bà, mẹ thông báo cho bà một tin chưa kịp mừng đã đau, mẹ khóc dàn dụa, những người ở phòng khám nhìn mẹ bằng ánh mắt ngạc nhiên, tò mò, hay thương cảm, mẹ không đi nổi nữa, mẹ ngồi bệt xuống sàn, mẹ đợi....

    Ngay chiều hôm đó, mẹ được chuyển vào phòng cấp cứu sau khi làm các xét nghiệm, một lần nữa mẹ lại chìm trong thuốc gây mê, bác sỹ cũng hỏi chuyện để biết được mẹ ngấm thuốc mê đến đâu, nhưng khác với lần gây mê trước, mặt mẹ đầy nước mắt, mẹ chẳng nhìn thấy con đâu cả, mẹ chẳng nhìn thấy ai cả, mẹ chỉ nhìn thấy rõ nhất nỗi đau, nỗi đau chưa có được con...
    Mẹ lại chìm đi trong bóng tối...
    Mẹ đâu biết đấy mới chỉ là sự khởi đầu của nỗi gian nan đi tìm con, mẹ còn phải lên chiếc giường chuyên dụng đó nhiều lần nữa, cho đến tận bây giờ, mẹ vẫn chưa biết mẹ sẽ phải lặp lại đến bao giờ mới thấy được con....


  • Mình làm cả Nam cả Bắc bạn ạ!
  • Chia sẽ với bạn nhé...
  • Chia sẻ với bạn,nhìn nick có lẽ bạn cung bằng tuổi với mình. Cố gắng lên có rất nhiều nguời bên cạnh bạn. Thua keo này ta bày keo khác mà,cố lên nhé.
  • Chia sẻ với mẹ Dualeo nhé! Mạnh mẽ lên bạn à!
  • Mình xin chia sẽ với dualeo79, đọc bài của bạn mà mình rơi cả nước mắt đấy. Nhà mình có hai chị em gái, anh rể mình có vấn đề nên chị mình mấy năm ròng rã bỏ việc lê lết ở BV Từ Dũ, mẹ mình và mình cũng không khỏi đau lòng theo những kết quả xét nghiệm của chỉ, nhưng rồi lần sau cùng chuyển phôi đông lạnh thì cũng thành công, cả nhà kg sao tả xiết niềm vui. Nhưng lại đến lượt mình, 2 năm lấy chồng nhưng vẫn kg có gì, đi khám hiếm muộn bác sĩ bảo tắt cả 2 vòi trứng, phải mổ. Trời đất như sụp đổ, mình khóc hết nước mắt, một phần vì kg nghĩ mình kg may đến thế một phần vì từ trước đến giờ chưa lần nào mổ. Ông xã động viên nhiều lắm nhưng mình vẫn kg hết lo sợ. Lúc lên bàn mổ tay chân mình quíu hết, sợ vô cùng. Nhưng rồi tỉnh dậy biết mình đã mổ xong, lại khỏe ru, kg bị nôn ẹo, ối như mấy người cùng phòng, rồi ăn uống rất khỏe. Thế là sau 1 tuần mình khỏe lại bình thường. Thở phào nhẹ nhõm, thế rồi cũng vượt qua. Nhưng rồi một năm lại trôi qua cũng kg có tin gì, bác sĩ lại bảo, kg phải 2 vợ chồng đều bình thường là có con, có một số cặp sẽ rơi vào tình trạng kg rõ nguyên nhân. Rồi 2 vợ chồng mình lại đi làm TTON, hút được 13 trứng, được 12 phôi, chuyển vào 5 phôi, những phôi còn lại kg đủ tiêu chuẩn để trữ đông. Sau 14 ngày, đúng ngày đi thử máu thì lại ôi thôi như ...đỏ au au. Mình biết là kg có kết quả, nhưng vẫn kg tin, biết sao, vẫn tới BV thử máu. Kquả kg ngoài cái mình biết. Đó, gia đình lại lo lắng theo vợ chồng mình. 2 vợ chồng kg ai nói với ai lời nào. Rồi lại dự định gom góp khi nào đủ tiền sẽ lại tiếp tục. Ngày tháng trôi qua, khi mà chưa đủ tiền thì lại trễ kinh, mình kg nghĩ gì, chỉ nghĩ là do nóng quá, lại kiếm đồ mát ăn vào, rồi bị đau nhói bụng phía dưới. Do công việc mình kg đi khám được, gần 10 ngày sau mới đến BV, bác sĩ bảo có thai 2 tháng, nhưng động thai quá nhiều, túi thai bị bóc tách 30%, khả năng sẩy thai là 70-80%. Ra khỏi phòng khám thì mình muốn quỵ xuống, nước mắt nhòe nhoẹt, phải bỏ xe ở BV & đi taxi về. Dằn vặt, ân hận vì quá chủ quan, mình đau khổ tột cùng. Rồi nằm nhà chích thuốc, rồi tái khám, bác sĩ cũgn bảo chưa có gì khả quan. Mãi đến 4 tháng, bác sĩ mới bảo mình bình thường, và nói mình là một kỳ tích. Vì túi thai chỉ cần bóc tách 10% là khó giữ được rồi, huống hồ chi mình. Ngày đó kg sao tả hết niềm vui của vc mình, và người thân trong gia đình. Đến nay thì mình được 5 tháng rồi, siêu âm là con trai. Đó, chuyện của 2 chị em mình như thế đấy, bởi vậy đọc tâm sự của bạn mà mình nghe như có mình trogn đó. Chúc dualeo79 có nhiều nghị lực hơn nữa để tiếp tục hành trình của mình và cuối cùng sẽ có tiếng eo eo trong nhà.
  • Dualeo thương,
    Bình tĩnh lại em, chị rất xót lòng khi đọc những dòng chữ này của em, đừng quá bi quan dualeo ơi, tất cả mọi người đều rất thương em, can đảm lên em nhé
    Tặng em nè
  • Buồn thật đấy. Cố lên chị nhé. Chặng đường còn dài nhưng chắc chắn chị sẽ thành công thôi. Các cuh nhà ta nói đúng thật. Kẻ ăn không hết người lần không ra. Có biết bao những bà mẹ trông chờ để được thấy mặt thiên thần bé nhỏ và cũng biết bao thiên thần bé nhỏ bị bỏ rơi trông chờ được mẹ ẵm bồng................
  • Cảm ơn mọi người đã chia sẻ!!!

    @Mẹ UyênMy à: giữ gìn chị nhé, chúc chị thành công...

    @Binhtich: Chúc mừng hai chị em bạn, hai người thật hạnh phúc, chúc bạn mẹ tròn con vuông...
  • Đọc những dòng của Dualeo79 mình thấy xúc động quá, theo ID của bạn thì mình đoán bạn cũng bằng tuổi mình, hãy cố gắng lên nhé, mình tin là bạn sẽ có được em bé sớm nhất, trước đây mình cũng từng bị thai lưu và mất mất 2 bé sinh đôi khi mới 2 tháng tuổi, sau đó gần 2 năm mình mới có lại được và bi giờ mình đã có thai 32 tuần rồi.Rồi mọi sự tốt đẹp sẽ đến với bạn và gia đình thôi, cố gắng giữ tinh thần thật tốt, đừng lo lắng nhiều nhé, tặng bạn thật nhiều
  • Dualeo ơi, bạn đang làm mình khóc đấy! Mình cũng viết nhật ký, blog cho con yêu lâu lắm rồi, nhưng viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết vì mình không đủ can đảm để đọc lại, chỉ đơn giản mình muốn có được cảm giác gọi một đứa con, giống như các mẹ trên diễn đàn khi nói về đứa con của mình.
    Mình chia sẻ với bạn, và chúng ta cùng cố gắng nhé, chúng ta sắp tìm thấy con yêu rồi!!!
  • 3 THÁNG SAU

    Ngày....tháng....năm...

    Mẹ: Anh ơi, nhanh lên, sao anh lâu thế, gần 8giờ rồi,
    Bố: Đây đây, bệnh viện hẹn 9giờ mà, sao em cứ cuống lên thế, em đã mang đủ thuốc chưa...
    Mẹ: Thôi chết, em quên...
    Bố: Để anh lên lấy cho, cái túi trắng hôm qua em chuẩn bị chứ gì

    Nhìn bố luống cuống mà mẹ thương quá, bố xuống chậm cũng vì cố lên phòng thờ để thắp hương xin các cụ phù hộ cho mẹ con mình đấy, con thấy bố có thương mẹ con mình không...

    Mẹ lại lên căn phòng đầy mùi khử trùng quen thuộc trong bệnh viện, lần này mẹ có vẻ quen công việc của mình hơn, tự mình lấy bộ quần áo màu xanh nước biển nhàu nhàu mà sạch sẽ ấy ra thay mà không cần cô y tá nhắc, mũ và bao chân vô trùng cũng được mẹ cầm sẵn trong tay, mẹ rất bình tĩnh con à, mẹ có niềm tin vào lần này mẹ sẽ có con, con yêu,..., từng người từng người được gọi vào, mẹ hôm nay đứng gần cuối danh sách, vì hôm nay mẹ chuyển phôi đông lạnh mà...

    Đây rồi, có lẽ hôm nay mẹ bình tĩnh nên quan sát được đầy đủ các bác các cô trong phòng chọc trứng và chuyển phôi, có cô hỏi mẹ tên gì, rồi đọc to lên cho bác sỹ ở trong ô cửa sổ nhỏ, đèn tắt tối thui, bác sỹ làm cho mẹ hỏi chuyện mẹ lần trước, lại chúc mẹ, lại động viên mẹ, rồi có một cô cầm cái ống như ruột bút bi nhưng dài phải đến gần 30cm, của mẹ dã đông hết chỉ còn 5phôi sống, 3phôi yếu bỏ, chuyển hết cả 5 phôi...
    Xong rồi...

    Hơn 4tiếng sau, mẹ cầm đơn thuốc và ra về như lần trước, về nhà mẹ chỉ nằm 2ngày đầu, còn lại đi đứng sinh hoạt nhẹ nhàng trên tầng...

    1ngày..
    2ngày...
    3ngày...
    ..
    9ngày..
    Mỗi lần đi vệ sinh mẹ lại hồi hộp...
    Ngày thứ 12, mẹ chợt thức giấc vào lúc 4giờ sáng, mẹ vào toilet và lại cái màu không muốn có, nhưng ít lắm, mẹ sợ, mẹ rất sợ, mẹ không muốn như vậy, mẹ chỉ cần con thôi mà, mẹ có cần gì đâu, sao ông Trời lại không trao con cho mẹ vậy...
    Mẹ vào giường nằm, bố hỏi mẹ có sao không, mẹ nói một cách vô thức, KHÔNG, mẹ nhắm mắt giả vờ ngủ, mẹ lại tưởng tượng ra con, con cứ hơu cái tay xinh xinh của con vào mặt mẹ, con cười thật đẹp, thật đáng yêu...
    Chợt mẹ nhớ ra cái QT mẹ mua từ lần trước, mẹ phải dậy thử đây, mẹ sẽ nhìn thấy con,....

    Anh ơi, hai vạch rồi, anh vào đây vào đây, (khổ thân bố, mắt nhắm mắt mở vùng dậy, đập cả chân vào thành giường, chắc đau lắm..)
    Thật à, thế hai vạch là có rồi à, sướng thế, thôi vào nằm đi, đừng đứng lâu thế..
    Vâng..
    Mẹ líu ríu đi theo bố vào giường nằm, mừng quá, cả bố và mẹ chẳng ngủ tiếp được nữa, thế là mẹ được nhìn thấy con rồi nhé, con cứ trốn mẹ mãi, mẹ thấy rõ là con xinh, con đáng yêu mà, nằm mãi đợi đến 6giờ hơn, không chịu được nữa, gọi điện cho mọi người trong gia đình thông báo, ai cũng mừng cho mẹ, ai cũng thương mẹ, và mẹ cũng thương mẹ, vì mẹ xứng đáng được có con...

    8giờ mẹ đến viện để thử máu, thời gian đợi kết quả thật dài...
    Mãi rồi mẹ cũng biết kết quả thử máu, 70,3HCG, bác sỹ nói hơi thấp, cần giữ gìn và duy trì những thuốc trong đơn...
    Bố mẹ mừng lắm, vậy là mọi nỗi vất vả được bù đắp, nhưng mẹ vẫn lo con yêu ạ, vì thỉnh thoảng vẫn ra ít ít, mẹ nằm trên giường suốt, mẹ sẽ nằm cho đến khi nào con thật thực sự ổn trong mẹ, thật sự an toàn trong sự bảo vệ của mẹ, mẹ hứa với con, con yêu...

    Ngày 19 sau chuyển phôi, mẹ ra nhiều hơn, mẹ đau bụng lâm râm, mẹ sợ con ơi, mẹ sợ lắm...

    Mẹ gọi điện cho bác sỹ, bác sỹ bảo mẹ đi siêu âm ngay,.... Không có hình ảnh túi ối trong buồng tử cung, KL: Nghi sảy thai sớm..., chị đi thử máu nhé, nếu chỉ số tăng thì còn hi vọng, còn nếu chỉ số hạ thì cứ để ra tự nhiên, sạch thì đến siêu âm lại,... Lạnh lùng quá con ơi, mẹ nghe bác sỹ nói như một lời tuyên bố của quan tòa dành cho kẻ có tội vậy, đúng, mẹ có tội, mẹ có tội đã không thể nặn con ra đời, cho con một cuộc sống tươi đẹp trên thế gian này, mẹ đã làm mọi người thất vọng, mẹ đã làm mọi người lo lắng quá nhiều cho mẹ,.. và mẹ lại vẫn cần con, mẹ khao khát có con....

    Kết quả thử máu: 42HCG

    Mẹ hiểu cụm từ chết lâm sàng nó thế nào, nghe có vẻ nặng nề phải không con, vậy mà mẹ đã như vậy lần thứ hai rồi, mẹ lại tiếp tục cuộc sống trong mong chờ, mẹ mong chờ hình dáng con, mẹ mong chờ cái tay bé xíu xinh xinh của con, mẹ sẽ lại chờ con yêu...
  • @Banhcom: Bạn cũng vất vả quá, khỏe mạnh nhé bạn, chúc bạn mẹ tròn con vuông

    @Mầm: Mình cũng ao ước được gọi con yêu như các chị trên diễn đàn này, và vì thế nên mình viết về con yêu trong tương lai của mình, như vậy mình sẽ nhẹ lòng hơn, bạn cũng cố gắng lên nhé
  • Dualeo79, chia sẽ nỗi buồn cùng bạn....Mình cũng có 1 đứa bạn thân tình hình cũng như bạn đấy.....xảy thai 5 lần trong 2 năm, rồi chữa trị liên tục trong 2 năm nữa, cộng 2 năm "thả tự do thoải mái", tổng cộng là 6 năm...đến khi phát hiện có bầu được 5 tuần là phải nằm 1 chỗ....ăn uống cũng 1 chổ, đi tiểu cũng cùng 1 chổ ....nói chug là ko được bước chân xuống giường....nếu đi muốn đi ngoài thì chồng sẽ bồng vào toilet....nằm như thế đến khi sinh đấy bạn ạ....

    Mình cảm nhận được niềm vui khi bạn phát hiện ra 2 vạch đỏ thẩm, nhưng cũng thấu hiểu nỗi buồn khi nghe tin bác sĩ báo "kết quả không khả quan....", nhưng bạn cố gắng thiệt nhiều lên nhé....vì có đủ sức khỏe thì em bé mới tốt....

    Chúc 2 vc bạn mau chóng đạt được ước nguyện...
  • Đọc bài của Dưaleo79, chị thấy thật xúc động, và một lần nữa lại thấy mình quyết định đúng khi giữ lại cu nhóc thứ 2. Chị chúc em sớm đạt được ước nguyện của mình. Hãy lạc quan và tiếp tục chặng đường của mình nhé, đừng có nản chí. Chị cũng tặng em nè
  • Chị Dualeo79 ơi cố gắng lên chị nhé, em cầu chúc cho bé yêu của chị sớm chào đời để được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của chị.
    Chị gái em cũng 12 năm mới sinh cháu được. Chạy chữa khắp nơi đến khi quyết định vào Từ Dũ thì nghe trên tivi nói ở viện 103 chữa được vô sinh. Vậy là nhà em làm thủ tục để chị đến đó làm TTON, thật may là khi đến đó các bác sỹ khuyên nên thử chữa 1 lần nữa để sinh tự nhiên và cũng chẳng hiểu là bệnh chữa được từ đâu năm đó chị đã có bầu. Lúc đó chị âys 36 tuổi nên khi biết có bầu BS dặn phải nghỉ làm 3 tháng đầu cho ổn định. Vừa tròn 3 tháng vào ngày đầu tiên đi làm thì chị bị động thai, vậy là BS bắt phải ở hẳn trong viện. Từ đó chị phải thuê trọn 1 phòng trong viện để chuyển tất cả đồ đạc lên đó ở hẳn đến ngày sinh. Đọc tất cả các trường hợp của các chị em thấy ai cũng thật phi thường nhưng các chị còn có chồng bên cạnh, có người thân ở bên. Còn chị em chồng đi làm xa cách nhà 300km, mỗi tháng cố gắng lắm cũng chỉ về với vợ được 2 lần mà toàn phải tranh thủ đi đêm về để ngày mai còn đi làm. Bố mẹ chồng thì yếu nên rất thương con dâu nhưng không thể làm khác được. Bố mẹ đẻ thì ở xa lại đang còn công tác, vậy là 6 tháng nằm ở viện chỉ có một mình chị và người giúp việc. Thật bất ngờ bởi cuối cùng thì chị đã chiến thắng, chị đã cho ra đời một bé trai nặng 3.8kg vào tháng 6 năm 2004. Năm nay anh chị lại có dự định sinh thêm bé nữa nhưng khi đi khám bác sỹ nói nếu muốn có con nữa thì lại phải bắt đầu chữa trị lại như trước kia. Vậy là cả hai vợ chồng lại quyết tâm để đi tìm con.
    Hãy cố gắng lên chị nhé, em tin chắc chắn rằng con yêu của chị đang nghe được những lời yêu thương của chị
  • Cảm ơn mọi người đã chia sẻ!!!
  • Cố lên em nhé
  • Gần 1 NĂM SAU

    Ngày...tháng....năm....

    Con ơi, con đang ở nơi nào vậy, con phải giữ gìn sức khỏe nhé, giữ gìn sức khỏe để khi con đặt chân vào trong bụng mẹ, con phải luôn mạnh mẽ chống chọi với những khó khăn, những giằng xé trong cơ thể mẹ, con phải dành lấy sự sống, để con mãi được bên mẹ trong suốt 9 tháng 10 ngày, và mẹ hứa với con, khi con ra đời, mẹ sẽ dành hết tất cả tình yêu thương cho con, và mẹ hứa, mẹ sẽ lấy mạng sống của mẹ để che chở cho con khi con có chuyện, mẹ sẽ dành hết niềm vui và hạnh phúc cho con, kệ cho bố ghen con nhỉ, khi có con, mẹ sẽ không dành hết tình yêu của mẹ cho riêng bố nữa, mẹ sẽ chuyển sang con, và mẹ cũng sẽ lấy trộm tình yêu của bố dành cho mẹ sang cho con luôn, chắc bố sẽ không giận mẹ đâu, vì con là thiên thần của bố mẹ mà, như vậy bố mẹ có thêm tình yêu chứ không bị vơi đi tý nào, tình yêu đó là con đó, con yêu....

    Hơn 8 THÁNG SAU

    Ngày...tháng....năm....

    Vậy là sau hơn 8 tháng, mẹ lại có thêm 2lần chết lâm sàng, tổng cộng là 4 lần rồi đó con, sau mỗi lần chết như thế, dường như mẹ lại mạnh mẽ hơn, niềm khao khát có con lại càng mãnh liệt hơn con ạ...
    Cũng như lần trước, mẹ cũng lấy được 13 trứng và 12 phôi, cũng chuyển phôi làm hai lần, chỉ khác lần trước là chẳng có thai ngoài tử cung, cũng chẳng có thai không phát triển, cả hai lần chuyển lần này đều đến ngày thứ sáu sau chuyển phôi là mẹ nhìn thấy màu đỏ, màu mà hồi xưa khi còn học trung học, mẹ rất thích, mẹ yêu màu đỏ của hoa phượng vào hè, màu đỏ của lá bàng vào đông, màu đỏ của những bộ quần áo và váy treo trong tủ, những đôi giày búp bê và đồ trang sức ông ngoại mua cho mẹ...., vậy mà bây giờ, mẹ sợ nó, mẹ căm thù màu đỏ trong những ngày ấy, tội nghiệp màu đỏ, chỉ vì những khát khao cháy bỏng của mẹ mà màu đỏ đẹp đẽ lộng lẫy ngày nào trở thành màu không may mắn....
    Mẹ yêu con, mẹ muốn được xơm xơm vào hai cái má búng sữa của con, cắn yêu vào hai cái tay xinh xinh của con, cù li để chọc cho con cười khanh khách, mẹ yêu con, mẹ không yêu màu đỏ....

    Hơn 2 THÁNG SAU

    Ngày....tháng....năm....

    Mẹ: Anh ơi, tờ giấy bác sỹ đưa em đâu...
    Bố: Đây, anh để hết trong này rồi,
    Mẹ: (Đi lại một lúc) Anh ơi, mai em vào làm thủ tục, anh nhớ mua thuốc cho em theo đơn bác sỹ dặn nhé..
    Bố: Em nói lần này là lần thứ 3 rồi đấy (bố mắng mẹ, mắng yêu đó con)
    Mẹ: (Đang nằm xem vô tuyến) Anh ơi...
    Bố: Gì nữa đây, tất cả mọi thứ cần thiết, anh để trong túi đen kia rồi, công việc thì mai em cứ yên tâm vào phòng chọc trứng đi, anh sẽ lo mọi việc ở ngoài, ngủ sớm đi, mai còn lấy sức chứ (bố xơm mẹ một cái..)

    Mẹ ngượng quá cơ, bị bố túm dính suy nghĩ...

    Ngày...tháng...năm...

    Mẹ nằm đợi bác sỹ mất gần 1tiếng đồng hồ, lại các quy trình như lần trước, chỉ có điều lần này mẹ thấy đau khủng khiếp con ạ, 2lần trước mẹ chọc trứng chẳng biết gì, khi tỉnh dậy mọi việc đã xong rồi, còn lần này, mẹ cứ mơ màng, mẹ đau, mẹ thấy đau lắm, mẹ còn nghe được cả lời động viên của các cô y tá, mẹ còn nghe được tiếng bác sỹ làm cho mẹ an ủi, bác bảo tại nhiều trứng quá, cố gắng lên nhé....
    Mẹ nhớ, mẹ được hai cô y tá dìu mẹ về giường nằm, mẹ tự đi nhé, nhưng đi trong vô thức thôi,....
    Đang lơ mơ, mẹ lại nghe được tiếng cô y tá gọi dậy và đưa đơn thuốc, rồi bảo mẹ, nếu không thấy chóng mặt, mẹ có thể đi về nhà nghỉ và uống thật nhiều nước, mẹ chóng mặt lắm, mẹ mệt lắm, nhưng mẹ muốn gặp bố, mẹ muốn được bố an ủi, mẹ không muốn nằm một mình trong này...

    Về đến nhà, đầu mẹ đau như búa bổ, mẹ cứ lơ mơ như vậy cho đến tận chiều muộn, lúc đó mẹ mới nhớ đến con, mẹ xin lỗi, mẹ mải nghĩ cho mình mà không nghĩ đến con, mẹ lại thấy con mỉm cười với mẹ, con động viên mẹ, con nhắc mẹ uống thuốc và uống thật nhiều nước như cô y tá đã dặn, đề phòng trường hợp mẹ bị quá kích buồng trứng..., mẹ nghe lời con....

    Đến đêm, mẹ không thể ngủ được, mẹ đau chướng bụng, nằm kiểu gì cũng đau, mẹ ngủ ngồi, mệt quá lại tụt xuống ngủ, đau quá lại tỉnh giấc và lại ngồi...

    Ngày....tháng....năm

    Cả ngày hôm nay, mẹ không ăn được gì, không uống được gì, bác sỹ bảo phải uống thật nhiều nước và đi tiểu thật nhiều, nhưng mẹ chẳng uống nổi tý nào cả, đi tiểu không đi được, bụng thì cứ chướng hết cả lên, mà mẹ đói lắm, đói và khát, tại sao mẹ lại không ăn uống được nhỉ....

    Ngày...tháng....năm....

    Sáng nay, bác sỹ gọi mẹ vào và bảo,:

    Bác sỹ: Hôm trước chị lấy được hơn 30 quả trứng, nhiều trứng quá, nên chị đau bụng phải không, cố gắng lên, uống thật nhiều nước vào, khoảng 1tuần là sẽ hết những khó chịu ngay, còn hôm nay thì không chuyển phôi được đâu, vì 1phần vì chị bị quá kích, 1phần vì niêm mạc của chị không được tốt lắm, nên chúng tôi nghĩ là sẽ đông lạnh 24 phôi này của chị vào, đợi kỳ sau chuẩn bị niêm mạc thật tốt rồi hãy chuyển phôi, chứ phôi rất đẹp, chuyển vào mà không có kết quả thì uổng lắm, anh chị bàn bạc kỹ và ký vào quyết định này thì chúng tôi sẽ tiến hành trữ phôi, cố gắng lên nhé... (mặt bác sỹ rất hiền và đẹp, thỉnh thoảng khi gặp bác mẹ vẫn thầm mong, khi con ra đời, dù là trai hay gái, cũng sẽ giống nét đẹp hiền hậu của bác sỹ...)
    Mẹ: Vâng, cám ơn bác sỹ....

    Ngày...tháng....năm....

    Mới được có 4 ngày thôi, mà mẹ đã không chịu nổi rồi, mẹ khó thở lắm, mẹ nằm cũng không được, ngồi cũng không xong, mà đi thì lại càng không ổn, vì 5 ngày từ hôm chọc trứng trở lại đây, mẹ không ăn được gì, từ một miếng nhỏ nhất là miếng cháo bố mua cho mẹ, hay một ít nước lọc, không phải mẹ nũng nịu bố đâu con, mẹ không thể làm thế nào cho nó trôi qua cổ mẹ được, mẹ cũng chẳng biết làm sao nữa, mẹ phải cố gắng thôi, bác sỹ bảo phải một tuần mới hết triệu trứng này mà, mẹ sẽ cố gắng con yêu...

    Ngày...tháng....năm....

    Ngày thứ 6, mẹ không chịu được nữa rồi con ơi, mẹ phải vào bệnh viện đây, mẹ yêu con lắm, mẹ sẽ cố gắng để có được con...

    Bố đưa mẹ vào bệnh viện, vào khoa cấp cứu (lại cấp cứu), làm tất cả các xét nghiệm cần có, mẹ phải nằm chờ một mình trong phòng cấp cứu, không có bố con, không có ai cả, mẹ lại khóc, mẹ xin lỗi, lần này mẹ không khóc vì con, mà mẹ khóc vì mẹ, mẹ thương mẹ con ạ, mẹ đau quá, bụng mẹ chướng to như quả dưa hấu tròn tròn vậy, mẹ cảm giác chỉ cần mẹ chọc cái gì nhọn nhọn vào là nó sẽ phun nước phì phì ra ngay....

    Chẳng hiểu sao con ạ, khi hoàn tất hồ sơ nhập viện của mẹ, họ chuyển mẹ lên phòng hồi sức cấp cứu, tay mẹ bị chọc toét cả ra vì thử máu, 3 mũi chích liền, mẹ tiếp hai chai 1lúc, 1chai đạm và 1chai nước biển, bố con không được vào với mẹ, bố chỉ đứng ở ngoài cửa nhìn mẹ thôi, vì đây là phòng vô trùng, bố được đứng ở hành lang là còn được đặc cách đấy, vì mẹ phải có người thân ở bên cạnh...

    Ngày...tháng....năm....

    4 ngày nằm trong khoa hồi sức rồi, mẹ vẫn không đỡ, vẫn không ăn được gì, không nằm không ngồi không đứng, bây giờ thì bố con được vào hẳn trong phòng này chăm sóc mẹ, vì mẹ không thể tự giữ được thăng bằng, bố phải đỡ mẹ, mẹ quằn quại, mẹ rên la, mẹ khóc, mẹ tuyệt nhiên chẳng nhớ đến con, mẹ sợ lắm, mẹ sợ mẹ sẽ chết, vì phòng này có được ai là người thân vào chăm sóc đâu, ai vào cũng bị đuổi ra hết, mẹ là trường hợp đặc biệt cần có người thân, vậy mẹ cứ hình dung, mẹ sắp chết nên phải có người túc trực, mẹ không thể thở được, có lúc mẹ phải thở ôxy, mẹ chịu đau kém quá phải không con..., không phải đâu, bà ngoại bảo mẹ là bản lĩnh nhất nhà đấy, mẹ chịu đau rất giỏi, hồi mẹ bị mổ u nang, đau đớn vật vã vì thuốc gây mê quá liều, tỉnh dậy sau bao nhiêu người mổ cùng mà mẹ đã tập đi lại phăng phăng theo lời của bác sỹ cho khỏi bị dính ruột, rồi tự tay cắt chỉ cho vết mổ của mình, rồi nhiều chuyện khác nữa.., mẹ giỏi lắm chứ con yêu....
    Vậy mà lần này mẹ không chịu được nữa rồi con ơi, mẹ không thể từ bỏ khao khát có được con, mẹ không thể....

    Ngày...tháng....năm....

    Bố xót xa khi nhìn thấy mẹ hai tay chẳng còn chỗ nào là không chọc ven nữa, cứ ngày hai lần, các cô y tá lại đến đo huyết áp, đo nhiệt độ, và rút một xilanh máu để xét nghiệm theo dõi, rồi chưa kể mỗi ngày truyền ít nhất 3,4 chai đạm và nước, tay mẹ cứ tím bầm và tê dại, chẳng có cảm giác....

    Chiều hôm nay như mọi ngày, bố lại đỡ mẹ trong cơn đau quằn quại, chết rồi, mẹ hét lên, rồi ngất đi, mẹ thấy mẹ bay là là, cứ cố bay cao hơn mà không được, nhưng để chạm chân xuống đất cũng không xong....

    Bỗng mẹ nghe thấy tiếng bố gọi, mẹ mở mắt và thấy vướng vướng ở mặt, hóa ra mẹ lại phải thở oxy, bố nhìn mẹ vẫn còn nguyên ánh mắt thảng thốt, thấy mẹ mở mắt bố nắm chặt tay mẹ và nói, thôi, không cần con cái nữa đâu, bố sợ mất mẹ lắm..., bố mẹ thật ích kỷ phải không con, chỉ vì sợ mất nhau mà gạt con sang một bên, chắc con tủi thân lắm, con đừng buồn nhé, đó chỉ là suy nghĩ vớ vẩn trong lúc mẹ nguy kịch thôi...

    Mẹ bị một cô y tá mắng, có sao đâu mà kêu nhiều thế, có người người ta chịu 2, 3 tháng ý chứ...

    Ngày...tháng....năm...

    Cũng chính vì câu mắng đó mà mẹ chẳng dám kêu nhiều nữa, vì mẹ thấy bác sỹ bảo, chuyện này ngoài sự chịu đựng ra, chẳng có phương pháp nào tốt hơn cả, triệu chứng đó sẽ tự hết thôi, mẹ sẽ chịu con ạ...

    Mẹ dựa vào bố, nửa nằm nửa ngồi, nước mắt lại chảy khi có những cơn đau không chịu được, khó diễn tả thành lời để san sẻ với bố, bố chỉ im lặng và lau nước mắt cho mẹ, và thật may mắn cho mẹ, có một cô hộ lý hỏi mẹ: Đau lắm hả chị, có chịu nổi không? Được lời như mở tấm lòng, mẹ vội lắc đầu, chẳng nói được nổi một câu, khóc dàn dụa vì 1phần tủi thân, 1phần vì đau quá mà không được kêu, cô hộ lý vội vàng an ủi mẹ và chạy đi gọi bác sỹ trực, một lát sau, bác sỹ cùng hai người nữa chạy vào và khám cho mẹ, họ nói chuyện với nhau và báo với gia đình, mẹ sợ lắm, mẹ thấy bố và bà lộ rõ vẻ lo lắng, rồi họ không cho người nhà vào, lấy chỗ cho bác sỹ làm việc, mẹ nằm một mình, chỉ khoảng 15 phút sau khi xin ý kiến của viện trưởng, các bác sỹ, y tá, hộ lý tập trung cả thảy gần 20 người quanh mẹ, thế là mẹ chết rồi, bệnh của mẹ rất nghiêm trọng nên mới đông người như thế, sao họ không cho người nhà ở đây với mẹ để mẹ gặp họ lần cuối, mẹ sợ lắm con ơi...

    Bác sỹ: Nào, ngoan nhé, còn trẻ lắm, thừa sức có nhiều em bé, không sao đâu, trường hợp này nhiều lắm, bình thường ý mà....
    Mẹ: Có đau không bác... (giọng mẹ lạc hẳn đi)
    Bác sỹ: Không đau tý nào, nó chỉ thốn thốn một tý thôi, không được khóc đâu, khóc là sẽ tụt huyết áp là không tốt đâu, cháu bao nhiêu tuổi rồi (bác sỹ trưởng khoa có vẻ lớn hơn tuổi ông ngoại con ạ, nhưng rất phúc hậu, bác nói chuyện làm mẹ cũng nhẹ đỡ phần nào...)
    Mẹ: Úi, đau quá, cháu không chịu được ạ,....
    Bác sỹ: (bác này là phó khoa, trực tiếp làm cho mẹ) Chịu được chứ, xong rồi, chú sẽ để 1đường ống nhỏ dẫn nước và dịch từ bụng của cháu ra nhé, cháu cố gắng đừng cử động mạnh, nó sẽ tuột ra là lại phải chọc lại thì lại bị đau đấy (họ xưng hô như vậy, mẹ thấy gần gũi hơn, và đỡ sợ hơn, họ như người thân của mẹ trong lúc nguy cấp vậy)
    .....

    Ngày...tháng...năm...

    Bố hốc hác rõ rệt, mẹ thương bố quá, bố mẹ cũng thương nhau lắm, và quan trọng nhất, bố mẹ vẫn hướng về con, chờ con một ngày gần nhất..., bố mẹ yêu con biết bao, con yêu, hãy về bên mẹ....
  • Thật xúc động!!!
    Em ngồi ở cơ quan, giữa mọi người, mà rưng rưng nước mắt!!!
    Em cũng sắp làm bố, nhưng chưa có cảm giác gì rõ rệt???
    Đọc tâm sự của chị, em mới thấy có con quả là một hạnh phúc lớn lao!!!
    Cố gắng lên chị nhé!!!
    Cuộc sống khó khăn đến đâu, có con bên mình vẫn tràn đầy niềm vui phấn đấu!!!!
  • Chị ơi, thương chị quá. Đọc những tâm sự của chị em thấy rất xúc động. Chúc chị chóng bình phục để đi tiếp nhé. Cố lên chị nhé, em tin chị sẽ thành công mà.
  • Thương chị quá, em cũng khóc rồi... Bé sẽ về với chị mà, chắc chắn!!!
  • Thuơng bạn quá bạn ơi,bạn ở hà nội hay sg thế? Bây giờ bạn thế nào rồi? Chia sẻ thật nhiều,Wtt ở bên cạnh bạn,cố gắng lên nhé
  • Các bạn thương,
    Dualeo79 đã làm TTTON 4 lần rồi nhưng đều thất bại. Em ấy hiện đang rất suy sụp tinh thần. Mong các bạn vào đây an ủi em ấy. Mình cũng không biết nói gì hơn, không viết nhiều nhưng mỗi lần đọc những dòng tâm sự của Dualeo lại thấy đau nhói lòng, xót xa vô cùng mà không biết làm gì để giúp em ấy Chỉ mong các mẹ, các bạn ai đọc qua tâm sự xin gởi tới em ấy vài lời khuyên và những lời chúc tốt đẹp nhất. Cố lên nhé Dualeo, tất cả thành viên của stcm sẽ cầu chúc em mọi điều may mắn nhất. Em đừng bi quan quá, hành trình làm mẹ của em sẽ tới đích trong một ngày gần đây mà

    Thương rất nhiều

    HOÀNG THIÊN BẤT PHỤ HẢO TÂM NHƠN
  • Chia sẻ với dưaleo nhé, quả thực ko cầm được nước mắt.
  • Dua leo oi, đọc em viết thương quá, em cố gắng lên nhé. Nếu không được thì cứ nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian rồi thử lại, em còn trẻ lắm. Nhiều người 35-40 tuổi còn IVF được cơ. Chủ yếu là mình không nên stressed. Chị có người quen sau khi ở nhà không được, họ xin học bổng đi học nước ngoài cho khuây khỏa rồi làm IVF ở đó thì được em ạ (lúc ấy chị ấy cũng 37 tuổi rồi). Lần đầu làm Master thì được cô con gái, lần sau sang làm PhD nhằm dịp sắp hết thời hạn giữ phôi, BV hỏi nên làm gì thì chị ấy cấy luôn được 1 cậu con trai xinh xắn lắm. Điều chủ yếu là nên lạc quan và giữ gìn sức khỏe em nhé !
  • Cố lên Dưa Leo ơi! con sẽ không phụ công vợ chồng bạn - rồi con sẽ tìm đường về với bạn thôi, đừng nản nhé - lạc quan lên nào!
    Thương lắm.
  • Thương quá, cố lên dualeo79 nhé. Còn nước còn tát. Đừng bi quan, hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe sẽ đến ngày đón em bé của bạn nhé.
    Chúc bạn nhiều may mắn.
  • Dualeo79 ơi, xin được chia sẻ với bạn.. Mình cũng chưa được làm mẹ, nhưng khi đọc những dòng tâm sự của bạn, tim mình như thắt lại, và mình cảm nhận được rằng: có con là một niềm hạnh phúc biết bao...
    Mong dualeo79 luôn mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Mọi người luôn bên cạnh và ủng hộ bạn đấy..
  • @ MẹUyênMy: Cảm ơn chị đã viết ra hoàn cảnh của em và "kêu gọi" mọi người cùng chia sẻ, chị phải giữ gìn sức khỏe nhé, mong tin mừng của chị sau 10 ngày

    @ All: Cảm ơn mọi người chia sẻ, rất xin lỗi vì có những tâm sự quá buồn, nhưng mình không thể kìm giữ được trong lòng được nữa, xin cho mình dốc cả vào đây, vì ở ngoài cuộc sống mình vẫn phải mạnh mẽ để mọi người không phải lo cho mình, họ đã quá khổ với mình rồi mà.... Cảm ơn các bố các mẹ
  • Ngày...tháng...năm...

    Con ơi, mẹ ra viện rồi, mẹ khỏe rồi, mẹ ăn như chưa bao giờ được ăn, mẹ phải ăn thật nhiều để cho lại được người, ai cũng kêu mẹ gầy quá, mẹ hốc hác rõ rệt, hôm được chuyển từ phòng hồi sức về phòng riêng trong bệnh viện, mẹ vào toilet và nhìn vào trong gương, thấy một người đàn bà mặt trắng bệch, hai hố mắt chũng sâu, tóc thì thì rối ơi là rối, hai bên má hõm vào...
    Eo ôi, thế này mà bố đã nhìn thấy mẹ trong những ngày qua, xấu quá, ngượng quá đi, chẳng biết bố có chê mẹ xấu xí không nhỉ, con thấy có buồn cười không, mẹ cũng là phụ nữ mà, mẹ cũng quan tâm đến sắc đẹp, xấu thế này bố không yêu mẹ nữa, bố chê mẹ thì chết..., mẹ trêu con đấy, bố thương mẹ lắm, bố tốt với mẹ lắm, nhiều lúc mẹ lại nghĩ, thà bố có người yêu, bố mải chơi để mẹ đỡ cảm thấy có tội với bố...
    Chết rồi, bố về rồi, mẹ không muốn bố biết trang tâm sự này, tạm biệt con nhé....
  • @Dualeo79 Cố lên dưa leo ơi, mình cũng đã từng ở trong tâm trạng như thế, đau khổ lắm khi thất bại nhưng phải cố gắng thật nhiều, hãy để cho bayny đi chơi đâu đó đi còn bạn ăn uống thật nhiều và tâm lý thật thoải mái vào, sẽ thành cônh nhay thôi
  • Dualeo thương,

    Chị sợ lắm khi đọc những dòng chữ của em. Nó như tiếng thét xé lòng của người mẹ trẻ trên hành trình gian nan đi tìm con. Chỉ có ai trong hoàn cảnh này mới hiểu được nỗi đau đó nó chua xót và cay đắng đến chừng nào. Chị thương và phục lắm sự can đảm và bền bỉ của em. Chị luôn hướng về em với những lời chúc tốt lành nhất. Thời gian vẫn còn mà Dualeo, can đảm lên em, tất cả mọi người đều chúc phúc cho em

    Về phần chị, chị quyết định không quan tâm tới nữa, coi như một chuyến ngao du mà thôi để đỡ bận tâm. Thương em nhiều rất nhiều. Cam đảm lên nha em, cứ trút hết tâm sự vào đây đi em để rồi tiếp tục hiên ngang cất bước em nhé.

    HOÀNG THIÊN BẤT PHỤ HẢO TÂM NHƠN
  • Ngày....tháng....năm...

    Bác sỹ: Chắc kỳ này phải ngưng dùng thuốc quá, niêm mạc của chị mỏng quá, không thể tốt cho việc chuyển phôi đâu...
    Mẹ: Thế ạ, không thể chuyển được ạ (giọng mẹ lộ rõ vẻ thất vọng)
    Bác sỹ: Nếu chị thích chúng tôi vẫn có thể chuyển, nhưng sẽ rất phí mà lại ảnh hưởng tâm lý nữa, phôi của chị đẹp mà niêm mạc xấu thế này thì uổng lắm,...
    Mẹ: Vậy thì thôi ạ, bác sỹ thấy như thế nào là tốt thì em xin nghe ạ... (buồn vô cùng)

    Về, bố bảo mẹ, đấy là họ làm việc có trách nhiệm đấy, chứ họ kệ cứ chuyển mà không có kết quả tốt đẹp thì mẹ sẽ còn mất tinh thần nữa, ừ, bố nói cũng đúng, mẹ sẽ có thêm thời gian để chuẩn bị sức khỏe dồi dào hơn để chào đón con, con yêu....

    Ngày....tháng....năm...

    Bác sỹ: Kỳ này lại phải ngưng quá, vẫn không được đẹp đâu, lại chờ kỳ sau nha, chị cố gắng chờ đợi, đừng nản nhé...
    Mẹ: Sao nó không thể dày lên hả bác sỹ..( giọng mẹ lí nhí, sợ bác sỹ mắng)
    Bác sỹ: (vẫn rất nhẹ nhàng) Nhiều người cũng bị như vậy đó, phải qua 2, 3 chu kỳ chuẩn bị cơ...
    Mẹ: Thế có trường hợp nào, uống mãi thuốc hết chu kỳ này đến chu kỳ khác nó không lên không ạ..., có phương pháp nào thay thế không bác sỹ (lần này mẹ mạnh dạn hơn)
    Bác sỹ: Có chứ (tim mẹ vỡ vụn), nhưng chị đừng lo, sẽ làm phương pháp nào thật tốt cho chị là được mà, đừng nản nhé, phải kiên nhẫn...
    Mẹ: (ngẹn ngào sắp khóc) Vâng ạ, em rất kiên nhẫn, chờ bao lâu cũng được ạ, chỉ sợ không có kết quả tốt đẹp thôi ạ...
    Bác sỹ: Có chứ, sẽ thành công thôi mà, đừng lo...

    Mẹ thẫn thờ, bố cũng suy nghĩ vẩn vơ đến nỗi bố rẽ nhầm đường, không phải con đường bố mẹ vẫn hay đi để về nhà....

    Ngày....tháng....năm...

    Mẹ: Anh ơi, hôm nay là siêu âm lần thứ tư đấy, như mọi lần, lần này là quyết định có được chuyển hay không đấy anh ạ..
    Bố: Ừ, hi vọng lần này là được, vì mình phải tiêm một mũi thuốc rồi, khác với phương pháp lần trước, chắc là kết quả sẽ tốt thôi, yên tâm em nhé...

    ...... Chờ đợi........

    Bác sỹ: Niêm mạc 8mm, thứ hai này chuyển phôi nhé...
    Mẹ: Có đẹp không bác sỹ..
    Bác sỹ: Nếu để nói hoàn hảo thì không thể nhưng cũng tạm được, thôi cứ chuyển một lần xem sao, nhỡ đâu..., 24 phôi trữ cơ mà, sẽ sớm có em bé thôi...
    Mẹ: Vâng, cảm ơn bác sỹ nhiều (và trong lòng mẹ mong chỉ được gặp lại bác sỹ khi có con thôi)

    Ngày....tháng....năm...

    Mẹ nằm trong phòng nghỉ sau chuyển phôi, khi được biết mẹ đã làm mấy lần rồi mà chưa được, cả những người nằm cùng phòng và những người thân ở lại chăm họ đều nói mẹ kiên trì thế, mẹ thầm nghĩ, mẹ khát khao có con thì mẹ phải kiên trì chứ, mẹ cần có con nên mẹ phải kiên trì chứ, mẹ phải kiên trì để nặn con thành người, để tạo sự sống cho con, hay đúng hơn là tạo sự sống cho mẹ, mẹ chết dần chết mòn khi trải qua những lần như vậy, nhưng những ý nghĩ về con, những hình ảnh của con, làm sự sống của mẹ mãnh liệt hơn nhiều, hơn rất nhiều, con yêu ơi....

    Ngày....tháng....năm...

    Ngày thứ hai sau chuyển phôi, mẹ thấy đen đen lẫn cùng với bã thuốc, nối sợ ập đến rồi cũng tan đi rất nhanh, vì nghĩ khi chuyển phôi bác sỹ sẽ làm va chạm vào của mẹ nên chỉ bị từ ảnh hưởng từ hôm qua thôi, chẳng sao đâu...., mơi ngày thứ hai mà...

    Ngày....tháng....năm...

    Ngày thứ ba sau chuyển phôi, mẹ bơm thuốc và thấy lại giống như lần chuyển phôi trước, chỉ có điều lần trước tận ngày thứ sáu mới bị, lần này mới ngày thứ ba mà con, sao lại thế, bố vẫn ngủ, mẹ nằm co rúm ở dưới đệm, mẹ sợ những ngày này thế, những ngày như thế này làm mẹ chết từng khúc một...., ơ, sao mẹ lại thế nhỉ, mới ngày thứ ba mà, mẹ vào bếp và luộc trứng gà để ăn, đấy là kinh nghiệm của các bác đã làm thành công, nào là ăn trứng gà luộc này, ăn cháo cá chép này, ăn sầu riêng này, uống sữa đậu nành này,... nhiều lắm con ạ, trứng chín rồi, mẹ ăn ngấu nghiến, ăn cho quên nỗi sợ hãi trong lòng, trứng luộc ăn bình thường đã nghẹn, hôm nay sao mẹ ăn thấy càng nghẹn hơn, khó nuốt quá con ạ, tại nước mắt của mẹ không chảy được ra ngoài, nó cứ chui vào trong lòng mẹ, nó chặn không cho mẹ nuốt trứng,... cuối cùng trứng cũng chiến thắng nước mắt của mẹ, hết sạch hai quả trứng gà bé xíu, mẹ uống thuốc, xong, ngồi thở một lúc, chợt thấy bọn suy nghĩ vẩn vơ lại đang luẩn quẩn quanh mẹ, mẹ lại vào tủ lạnh và lấy ra hộp sầu riêng bóc sẵn, mọi ngày mẹ thích ăn nó thế, vậy mà hôm nay thấy nó đắng đắng làm sao, hay là bị hỏng con nhỉ, không, sầu riêng mà hỏng nó không thơm thế này đâu, mà nó còn có vị cay cay cơ, chứ không đắng như mẹ thấy đâu, thủ phạm là nước mắt của mẹ đấy, nước mắt nó mặn nhưng nó chảy ngược vào trong nên nó thành đắng đấy, mẹ chẳng biết gì cả, cứ đổi tại cho sầu riêng...

    Ngày...tháng...năm...

    Ngày thứ năm sau chuyển phôi, thôi rồi, lại cái màu đẹp đẽ và lộng lẫy ngày nào...
    Mẹ muốn gào khóc thật to lên, mẹ muốn gào lên với ông Trời rằng, mẹ không chơi với ông nữa, ông trêu mẹ dai quá, ông chẳng biết điểm dừng gì cả, ông Trời phải biết, cái gì nó cũng có giới hạn của nó, ông cứ đùa dai quá là chả ai thèm chơi với ông chứ đừng nói là có mình mẹ hit-le ông....

    Mẹ: Bác sỹ ơi, em bị ra nhiều rồi ạ, làm thế nào bây giờ ạ...
    Bác sỹ: Nếu ra nhiều thì dừng không bơm thuốc nữa, vẫn duy trì thuốc uống, lúc nào ra ít thì lại bơm thuốc vào, đến ngày 14 thì đi thử máu nhé...
    Mẹ: Thế bác sỹ cho em tiêm cái gì để giữ đi ạ...
    Bác sỹ: Đã có gì đâu mà giữ, cứ thích tiêm lung tung..
    Thôi cứ bình tĩnh, cứ cố gắng chờ đến ngày thử máu nhé
    Mẹ: Vâng ạ, cảm ơn bác sỹ...

    Mẹ thiếp đi, mẹ thấy con vẫy vẫy cái tay bé xíu gọi mẹ, con cười thật giống thiên thần, từ trước đến nay mẹ chẳng gặp đứa bé nào lại đẹp như con cả, con đẹp lắm, con có cái khuôn mặt cương nghị như ông ngoại, dáng vẻ cao to như ông nội, nụ cười phúc hậu và thân thiện như bà nội và bà ngoại, hiền từ như bố của con, và quan trọng rất duyên giống mẹ (cho mẹ tự vơ cái đẹp vào mẹ nhé), chỉ có điều mắt con hơi buồn, con buồn vì con đến hơi chậm trong cuộc đời của mẹ phải không, đừng buồn con ạ, các cụ có câu, Chậm nhưng Chắc mà con, con đến chậm nhưng lớn lên con sẽ rất thông minh, rất giỏi, có khi còn làm thủ tướng ý chứ, và hơn hết con sẽ rất rất tình cảm với bố với mẹ, con yêu bố mẹ nhất trên đời phải không con yêu...
  • Em đọc mà muốn khóc quá, em chẳng biết nói gì nữa.
  • Chị ơi, cố gắng lên nhé. Chúc bé sẽ sớm về với chị. Hãy coi như là trời thử thách một chút thôi rồi Trời sẽ trả cái gì là của chị về với chị mà.
  • Dưa leo ơi, tình cờ đọc được những dòng nhật ký của bạn mà cay mắt quá. Thương Dưa leo rất nhiều, cố gắng lên nhé. Ông Trời nhất định có mắt mà, kiên trì nhé.
  • @Dualeo79 Đúng thế đấy Dưaleo, CHẬM NHƯNG MÀ CHẮC....mình tin rằng, bạn đã gần đến đích rồi....cố lên bạn nhé....bé con của bạn sẽ rất dễ thương, xinh đẹp và thông minh nữa....cố lên nhé.....tinh thần càng lạc quan yêu đời thì càng mau đạt được kết quả mong muốn.....

    Cừơi lên 1 cái đi nào Dưa leo....
  • Mình ko biết nói gì hơn là cầu mong niềm khao khát của bạn sớm trở thành hiện thực, em bé sẽ sớm về bên bạn nhé
    Đọc những dòng tâm sự của bạn mới thấy những khó khăn của mình mới nhỏ bé làm sao. Thương bạn nhiều !
  • Dualeo79 à, đọc những dòng bạn viết mà mình không sao kìm được nước mắt. Thương bạn nhiều lắm. Cầu mong vợ chồng bạn sẽ sớm vượt qua được hành trình gian nan này để tìm được con yêu.
  • Thương bạn quá, ko biết nói gì hơn, cầu mong may mắn sẽ đến với bạn... Chúc bạn thêm nghị lực nhé.
  • Đêm rồi cứ ngồi đọc những dòng tâm sự của chị mà không dứt ra được. Cay mắt ...
    Chúc chị sớm được toại nguyện chị nhé! Nhiều người cũng đã thành công mà!
  • Mong rằng ước mơ của bạn sẽ sớm thành. Ngôi nhà nhỏ của bạn sẽ có tiếng cười của con trẻ. Một gia đình ấm áp và tràn đầy tình yêu thương như gia đình bạn nhất định sẽ được hưởng niềm hạnh phúc đó.
  • Đọc bài của chị mà em không kìm được, nước mắt cứ chảy vòng quanh má! Chúc em bé của chị sớm tìm về đến ngôi nhà có Bố và Mẹ yêu thương đang ngóng chờ!
  • Dualeo ơi, thương em quá.
    Hãy cố gắng lên nhé, em bé chỉ mải đi chơi xa thôi (bọn trẻ con là hay la cà lắm), rồi em bé sẽ về với em.
    Chị quen một chị cũng lấy chồng gần 12 năm mới có em bé đấy, hành trình cũng gian khổ lắm. Đến tận năm ngoái, khi chị ấy đã 36 tuổi, mới tìm thấy em bé, nhưng ông trời đã đến bù cho chị ấy, đó là một em bé trai khỏe mạnh và đáng yêu lắm.
    Em hãy vững vàng lên, chị có nghe một câu nói rằng, Thượng đế rất công bằng, khi Người đóng lại một cánh cửa thì Người sẽ mở ra cho ta một cánh cửa khác. Mong có một ngày, cánh cửa hạnh phúc làm mẹ sẽ mở ra trước mắt em.
  • Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ
  • Ngày....tháng....năm....

    Hôm nay là ngày thứ tám sau chuyển phôi, sáng mẹ thức dậy rõ là sớm, đi ra đến cửa toilet rồi lại không dám vào, lại đi ra, vào tủ lạnh lấy thuốc bơm ra sẵn cho nó bớt lạnh theo đúng hướng dẫn của bác sỹ, mẹ buồn cười nhỉ, ra nhiều rồi thì đánh lừa cảm giác của bản thân làm gì, thôi, con dắt tay mẹ đi vào toilet vậy nhé, mẹ sẽ vững tâm hơn, có con mẹ làm gì cũng được hết á,....

    Trời ơi, đau quá, nó thót bụng mẹ một cái, cảm giác như muốn tống khứ cái gì ra vậy, thôi rồi, con có nhìn thấy gì không, màu đỏ của hoa phượng khi hè về, màu đỏ của lá bàng khi đông sang, màu đỏ của bộ váy áo treo trong tủ mẹ thời trung học, màu đỏ của những đôi giày búp bê và đồ trang sức ông ngoại mua cho mẹ...., Màu đỏ không may mắn, vậy tại sao trong chương trình Hành trình văn hóa của VTV3 họ vẫn chọn quyển sách màu đỏ để rồi họ trúng giải đặc biệt, sao mẹ không trúng giải đặc biệt hả con, mẹ yêu con, mẹ không yêu màu đỏ......

    Bố biết rồi con ạ, bố bảo mẹ, chẳng sao cả, khoa học càng ngày càng hiện đại, cùng lắm nếu mẹ thích, bố sẽ kiếm tiền để sang nước ngoài chạy chữa, bố thương mẹ chưa, bố an ủi mẹ đấy...
    Nhưng mẹ biết trong lòng bố buồn nhiều lắm, cứ nhìn những ánh mắt bố nhìn trẻ con chơi tung tăng ngoài đường, bố nhìn thấy bạn bè bố có đến hai đứa con, bố thèm lắm chứ, nhưng bố thương mẹ bố chẳng thể hiện ra đấy thôi, mẹ thương bố nhiều lắm, mẹ hứa với bố, mẹ sẽ quyết tâm tìm kỳ được con, mẹ cũng thương con, vì mẹ mà con cứ phải lang thang suốt, chẳng được nằm trong vòng tay mẹ, con cũng thương mẹ vì khát khao có con mà mẹ cứ mòn mỏi mãi, con cũng thương bố vì bố là đàn ông, bố cứ phải kìm nén cảm xúc trong lòng, không dễ dàng khóc được như mẹ...
    Cả nhà mình thương nhau con nhỉ, cả nhà mình thương nhau...
  • Chị ơi, đọc những dòng chị viết mà em cảm thấy nghẹn ở cổ họng quá cơ. Nước mắt cứ trào ra không thể kiềm chế. Những người đã có con đọc còn thấy buồn nữa là những người như em và chị đang "khao khát" con, chắc sẽ đồng cảm với nhau nhiều hơn. Em cũng đã viết blog chỉ cho riêng mình em, viết về con, với những ngôn từ "khao khát" như chị viết. Em còn hình dung đến một ngày con đến với em, em sẽ đưa những dòng nhật ký của mình cho chồng đọc chắc anh ấy sẽ xúc động lắm. Còn bây giờ thì không.

    Chị à, chị còn có một may mắn là có một người chồng hiểu mình, luôn bên cạnh để ủng hộ chị trong cuộc hành trình diệu kỳ này. Em nghĩ đấy là nguồn động viên rất lớn và vô cùng quan trọng để chị ổn định về tâm lý.

    Còn em, em sợ nói ra sự thật với chồng, vì tính tình của chồng nhút nhát. Em sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của bọn em. Em sợ bị đặt trong cái cảm giác thương hại. Vì thế mà em chỉ lủi thủi đi khám một mình, tự điều trị một mình. Điều này là em rất mệt mỏi và sợ sệt.

    Em biết điều này cũng chỉ kéo dài một thời gian nữa. Hoặc là thiên thần bé bỏng sẽ đến với em, hoặc là em sẽ nói ra tất cả và muốn ra sao thì ra.

    Còn hiện tại em cũng khao khát con biết nhường nào...
  • Xin chia sẻ với chị một vòng tay ôm. Chị gắng lên nhé, rồi mọi chuyện rồi cũng ổn thôi. Đọc những dòng chị viết cho con, em lại tự trách mình. Hồi mới có bầu, em cứ nghĩ sao mình "mắn" thế, vợ chồng đều chưa có tiền đồ, mình đã muốn có con đâu, vậy mà chỉ lỡ có một lần đã dính. Lại thêm 4 tháng liền nghén ngẩm mệt mỏi quá, lắm lúc em thầm trách em bé làm khổ mẹ. Nhưng rồi mỗi ngày, em lại cảm nhận được tình yêu với con. Bây giờ em đã mang bầu sang tháng thứ 8 rồi, và em rất mừng vì hồi đó em đã dũng cảm gạt bỏ mọi ước mơ khát khao khác để giữ em bé ở lại. Chị à! Chị yêu con như thế, chắc chắn con chị sẽ biết lối tìm về với chị thôi. Gắng lên chị nhé. Nhớ ăn uống cẩn thận để có sức khỏe, giữ tinh thần lạc quan tiếp tục cuộc chiến chị nhé.
  • @Dualeo: Thật buồn và thương em khi đọc những dòng tâm sự của em. Nhưng hãy luôn giữ vững niềm tin và hy vọng em nhé, hạnh phúc sẽ mỉm cười với em. Em còn trẻ và em sẽ thành công. Một anh đồng nghiệp của chị (gọi là anh thôi nhưng cũng 50 tuổi rồi) cũng vừa có được cái hạnh phúc làm cha cách đây một tháng, vợ anh ấy cũng gần 50 rồi, họ cũng vất vả lắm nhưng cũng đã thành công đấy nên em hãy tin em một ngày không xa sẽ được làm mẹ. Giữ gìn sức khỏe và tươi tắn lên thì con mình mới khỏe được chứ, tặng em này
    @Khỉ may mắn: Hy vọng em cũng sẽ thành công và toại nguyện hạnh phúc được làm mẹ. Thật tốt nếu em có thể tự mình vượt qua mọi thử thách, nhưng có những thử thách trong đời không thể tự mình vượt qua, hãy chia sẽ nó em ạ. Có thể chồng em chỉ là người nhút nhát nhưng vẫn luôn thương yêu vợ và mong muốn có con, nếu vậy thì tại sao không cùng nhau vượt qua thử thách này. Một lần nữa chúc em hạnh phúc và thành công
  • Chia sẻ với bạn. Đọc những dòng này này mới thấy hành trình gian khổ của bạn để có được đứa con. Cố gắng lên bạn nhá. Hãy yên tâm vì chồng bạn và gia đình bạn luôn ở bên bạn, chồng bạn yêu thương bạn nhiều thế mà. Hãy giữ gìn sức khỏe để dành sức cho bé yêu của bạn.
  • Dualeo thương,

    Chị khâm phục nghị lưc của em và cũng khâm phục tình cảm mà chồng em dành cho em. Em can đảm lắm, Dualeo và em cũng rất hạnh phúc khi có người chồng hết mực thương yêu mình. Em có được tình yêu vô bờ bến của chồng, có được sự nhẫn nại và yêu thương hết lòng của gia đình, những người theo em suốt cuộc hành trình gai góc đó. Vững niềm tin vào tương lai em nhé, các chị nói đúng đó, em bé của em chỉ ham chơi quá mà không nghe mẹ gọi thôi mà. Can đảm lên em nhé, mình vẫn còn hy vọng mà.

    Thương rất nhiều

    HOÀNG THIÊN BẤT PHỤ HẢO TÂM NHƠN
  • Mình chưa đủ can đảm đọc được hết tâm sự của dưaleo vì mới đọc được nửa trang đầu đã rơi nước mắt rồi...Hành trình đi tìm những thiên thần của chúng mình, của những người mẹ thật gian nan biết bao...Và vì vậy, được làm mẹ chính là niềm hạnh phúc và niềm hãnh diện của người phụ nữ. Mong là thiên thần hạnh phúc sẽ đến với bạn, và đến với mình nữa
  • Mẹ nó ơi cố lên, trong cơ quan mình cũng có một chị thực hiện thành công TTON và sinh được 1 cặp sinh đôi 1 trai 1 gái xinh xắn vô cùng, nhìn phát mê... chúc mẹ dưa leo thành công trong đợt tới nhá
  • Mẹ nó ơi cố lên, trong cơ quan mình cũng có một chị thực hiện thành công TTON và sinh được 1 cặp sinh đôi 1 trai 1 gái xinh xắn vô cùng, nhìn phát mê... chúc mẹ dưa leo thành công trong đợt tới nhá
  • Dualeo thương,

    Không thể nào cầm được nước mắt khi đọc tâm sự của bạn. Hãy cố gắng lên, đừng bao giờ bỏ cuộc bạn nhé. Trang stcm sẽ luôn đồng hành và chia sẻ với bạn. Mong rằng sẽ sớm được nghe tin mừng của 2 VC bạn.

    Nếu có thời gian, duy tâm một tí nhưng mình khuyên bạn hãy đi chùa (nếu Phật giáo) hoặc đi nhà thờ (nếu Công giáo) để cầu nguyện. Mình tin vào khoa học, nhưng mình cũng tin nếu tinh thần thanh thản thì sẽ rất tốt cho sức khỏe của mình, nhất là trong chuyện này.

    Em bé của bạn chắc chắn sẽ nghe và hiểu được tâm sự của bạn.
  • Thương em quá cơ Dưa ơi, nhưng ko sao, đường dài bao nỗi gian nan em đã trải qua tất rồi. Baby sẽ đến với em, gần lắm rồi em có biết không?! Mong em giữ gìn sức khỏe, đến đích sớm nhất!
  • Đọc tâm sự của bạn mình ko cầm nổi nước mắt. Mình cũng khá vất vả về đường con cái, nhưng so với bạn ko thấm tháp jì.
    Chúc bạn sớm có tin vui.
  • Dưa ơi, tớ có 1 idea này (cả mẹ Emdua cũng đồng ý với tớ thế), nếu mẹ cháu thấy hợp ní nhé, thì mẹ cháu thử xem, nghĩa là mẹ cháu đi bắt mạch bốc thuốc Bắc hoặc ở ông lang Bảng, hoặc ở ông/ bà lang nào đó, cho niêm mạc dầy lên, và coi như thuốc bổ, biết đâu thời gian tới mọi thứ lại củng cố và tiến bộ nhanh chóng, và có tin vui bất ngờ thì sao, nhỉ!!!
  • Mong Dưa leo cố gắng giữ gìn sức khỏe, và tin vào tương lai. Bạn còn rất trẻ mà.
  • Dưaleo mến!

    Đọc những dòng nhật ký của em mà không thể không xúc động. Chị cũng hiểu phần nào nỗi khao khát của em vì chị cũng đã từng trải qua nỗi mong mỏi đấy. Xin chia xẻ với em.

    Nhưng với nghị lực, lòng khao khát, sự kiên trì như thế chị tin tấm lòng của em sẽ được đền đáp một cách xứng đáng. Nhất là bên cạnh em có một người đàn ông tốt như thế.

    Chúc em nhanh đạt được thành công. Cố lên nhé>
  • Dualeo ơi, so với những đau đớn và khát khao của em thì trường hợp của chị quả thật may mắn. Chị mừng lắm vì em vẫn giữ vững niềm tin và lạc quan rằng con sẽ đến với em trong hình hài xinh xắn nhất. Khi đã có niềm tin thì mơ ước nào, hạnh phúc nào cũng sẽ đến. Chờ tin vui của em!
  • Mẹ Dualeo cố lên nào rồi em bé sẽ đến với bố mẹ vì bố mẹ yêu con đến thế cơ mà! Em có người bạn vì cưới nhằm ngày không hợp nên chuyện con cái trục trặc ghê lắm! Có bệnh thì vái tứ phương mẹ dualeo thử giải tỏa bằng cách đi chùa, đi cầu xem sao? Nhóc nhà em cũng vậy đó, gần 3 năm trời cũng mệt mỏi hết sảy rồi lưu nên thương mẹ dualeo rất nhiều!
  • Cảm ơn mọi người rất nhiều, xin phép mọi người cho em nói chuyện với mọi người thông qua thiên thần của em nhé....

    Con ơi, lúc trưa nay, mẹ mệt quá và nằm ngủ mê mệt, trong cơn mơ, mẹ mơ thấy cả nhà mình đi thả diều trên một bãi cỏ xanh mướt, đẹp ơi là đẹp, cả bố và mẹ cùng lãng mạn nên sinh ra con, con cũng lãng mạn kinh khủng, buồn cười quá, mẹ mơ ngộ lắm, con thì bé ơi là bé, mới chập chững biết đi, mà con đã tự dựng một cái lều nhỏ, xung quanh toàn hoa hồng nhung đỏ, con đi bắt bướm và ong thả vào khu vườn yên tĩnh đó, con trang trí rất khéo, con leo lên nóc lều và kéo cành cây khô xuống, con cứ cố kéo xuống và để cho nó rủ lửng lơ ở giữa cửa ra vào lều, rất phong cách, bỗng nhiên, con gọi bố mẹ hối hả, mẹ chỉ kịp quay lại nhìn con thôi, bố chưa kịp chạy đến thì con đã bị ngã, mẹ lao đến để ôm con vào lòng nhưng chẳng thấy con đâu cả, mẹ dẫm be bét vào những cành hoa hồng, hoa thì nát mà mẹ thì khóc, chân mẹ rớm máu vì những cái gai của hoa, lại màu đỏ của hoa, lại màu máu, mẹ nhớ có lần bà ngoại nói, mê thấy máu là điềm dữ, tiếng điện thoại vang lên bất ngờ, mẹ bật dậy, người mẹ ướt đầm mồ hôi, hóa ra mẹ lại mơ, một giấc mơ không yên lành...

    Con à, con có biết cô Khỉmaymắn không, cô ý còn khổ hơn mẹ, cô ý toàn chịu đựng một mình thôi, nhưng cô ý như thế là không được, mẹ đồng ý với cô là cô lo những điều đáng lo của người phụ nữ chậm con, nhưng đàn ông họ hơi vô tâm con ạ, họ vô tâm nhưng không vô tình, cô ý cần phải tâm sự với chồng cô ý, để chồng cô ý còn cùng đi khám với cô ý, chứ khám hiếm muộn này không có sự hợp tác của chồng thì khó lắm con ạ, đàn ông họ không thể tự biết được tâm tư của người phụ nữ, họ cần được nghe những lời chia sẻ của đối phương, con nhớ nhé, nếu con là con gái, con cần phải chia sẻ với bạn đời của mình, nếu con là con trai, con cần phải biết lắng nghe và thấu hiểu...

    Còn cô MeBin2007 và cô Kameko khuyên mẹ năng đi chùa, mẹ cũng chẳng mê tín lắm, nhưng mẹ rất thành tâm, và dường như ai nói đến chùa nào để cầu xin con, trong phạm vi có thể, mẹ đều đi.. Cách đây 2năm, bà ngoại đi xem vào bảo mẹ phải làm lễ xin con nuôi thì mới dễ dàng con được, xin này là làm phép thôi chứ không phải là xin trên giấy tờ con ạ, nên cũng không lo thủ tục dườm dà, chỉ cần mẹ đồng ý là được, nhưng mẹ không tin, mẹ chẳng muốn đi, mẹ không muốn san sẻ tình cảm này cho ai khác trước con,....
    Nhưng sau lần này có lẽ mẹ phải tin thôi, mẹ sẽ đi làm lễ, con yên tâm, làm lễ vậy thôi, làm phép vậy thôi, chứ mẹ không ôm bạn nào làm con mẹ trước con đâu, mẹ vẫn dành hết cả tình yêu thương của mẹ cho con mà, mẹ bao giờ cũng yêu con nhất trần đời...

    Còn mẹ bạn Túb thì chỉ cho mẹ địa chỉ uống thuốc bắc ông lang Bảng, con có sợ mùi thuốc Bắc không, mẹ sợ lắm, nhưng mẹ vẫn cố uống mấy lần nhưng từ hồi có mấy bài báo nói là, thuốc Bắc bây giờ lung tung lắm, tẩm sấy rồi nhiều vị thuốc chẳng biết đâu mà lần, mẹ lại sợ và không uống nữa, nhưng sau lần này, mẹ sẽ nghe lời mẹ bạn Túb đi cắt thuốc uống vậy, đằng nào thì cũng thế, không uống cũng không tốt mà uống vào cũng chưa biết thế nào, mâu thuẫn quá, túm lại là mẹ sẽ uống, uống để có con....

    Nhiều lắm, mấy hôm nay, mẹ nghĩ ra là dốc lòng tâm sự vào đây, mẹ vơi đi rất nhiều mọi điều chất chứa, nhưng đổi lại có nhiều người phải khóc vì chuyện của mẹ con mình, mẹ cũng xin lỗi các bác các cô các chú rồi, mọi người cũng tha tội cho mẹ, họ còn chia sẻ với mẹ cơ, mà thôi, dù sao mẹ con mình cũng lãi rồi, được bao nhiêu là lời khuyên, lời chia sẻ, kệ họ buồn con nhỉ....
    Mẹ còn được nhìn thấy mấy anh chị xinh ơi là xinh như chị Uyên My này, và anh gì con của hai bác Hunghanh...., mẹ thích lắm, nhưng con yên tâm, con mà ra đời mẹ sẽ chẳng thấy ai xinh hơn con đâu....
    Con cảm ơn các bác các cô các chú nhé, con hãy cảm ơn họ, vì họ luôn cầu nguyện cho con sớm về bên mẹ,....
    Mẹ yêu con nhiều lắm!!!
  • Thật lòng em nghĩ chẳng ai có thể cầm lòng được khi đọc những dòng tâm sự của chị...Đúng là cuộc sống có những đoạn cong, những khuc gập gềnh chị nhi? Em tin là niềm tin, sự cố gắng, tình yêu thương con .......của VC chị sẽ đi đến cái đích tốt đẹp, rồi anh chị sẽ có em bé nhanh thôi chị ah.

    Nếu chị định uống thuốc bắc thì em nghĩ là chị nên đến viện Y học Cổ truyền để nhờ người ta bắt mạch, kê đơn xem thế nào chị ah. Điều chủ yếu nữa là, em nghĩ, chị nên tranh thủ tấm bổ nhiều cho cơ thể thật là khỏe mạnh rồi mời tiến hành làm TTTON chị nhé.

    Cầu mong mọi điều may mắn mỉm cười với chị !
  • Sáng nay đọc được bài viết này, mình nghĩ ngay đến bạn. Mong là giúp được bạn, nhưng mình nghĩ bạn nên thoải mái, lạc quan thì sẽ dễ có kết quả hơn. Mọi người rất chờ tin vui của bạn
    http://www.thanhnien.com.vn/Suckhoe/2007/6/5/195634.tno
  • Dualeo ơi, em thử xoay lại cái tủ, kê lại cái giường trong phòng ngủ của 2 VC xem, làm cho khung cảnh có chút thay đổi thì ... biết đâu đấy. Hy vọng là việc này không khiến em phải đắn đo, cân nhắc, mà cũng không tốn nhiều công sức phải không? Em nhớ đừng để gương chiếu vào người và xoay giường theo hướng hợp với mình ấy. Cứ làm những việc có thể và vững lòng tin như em đã từng tin!!!
    À, bé Susu nhà chị là con gái đấy. Trông giống con trai hả em?
  • ­Dưa Leo ơi, chị đã đọc liền mạch hết topic này, nước mắt rơi... chị không cầm được lòng mình nữa... Chị cảm thấy mình vẫn chưa cố gắng được tẹo nào so với em, nỗi đau của chị chưa thấm tháp gì so với em... em thương yêu, em hãy gắng vui lên, rồi Trời cũng thương chị em mình. Con cái của chúng mình sẽ về với chúng mình, chúng mình yêu thương con đến vậy mà.
  • Cố gắng lên dưaleo àh, rồi bạn sẽ thành công thôi. Cảm ơn bạn nhiều vì mình cũng sắp làm mẹ, nhưng đọc những dòng của bạn mình mới nhận thấy rằng mình may mắn biết bao nhiêu. Thực sự từ trước mình vẫn nghĩ có bầu là một sự cản trở trong công việc, nhưng những dòng của bạn cho mình thấy đấy chính là hạnh phúc mà mình may mắn có được.

    Cố lên dưaleo àh, rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn, đến với những người thực sự mưu cầu nó mà.
  • Ngày....tháng...năm....

    Con ơi, hôm nay mẹ lại biết thêm một địa chỉ chữa hiếm muộn nữa do cô Tuệ Minh chỉ cho mẹ, mẹ sẽ đi đến cùng trời cuối đất để tìm được con,... buồn cười quá, đêm qua bố mẹ vừa nói chuyện với nhau về chuyện kê giường kê tủ, thì hôm nay bác HungHanh lại gợi lại cho mẹ những hình ảnh này, con còn nhớ lần chuyển phôi lần thứ 3 bố với mẹ hì hụi kê giường theo ý của con, bố mẹ đổi ngược đầu giường, nhưng sao cho không quay chân vào phía ban thờ ở trên tầng..., không thành công, lần chuyển phôi thứ tư con lại nhắc mẹ kê lại giường, lần này giường nằm chình ình giữa nhà, ai đến chơi mà lên phòng ngủ của bố mẹ cũng kêu là hai vợ chồng nhà này làm sao thế không biết, đi kê cái giường giữa nhà thế, lệch lệch thế nào ý, bố với mẹ thì gân cả cổ lên để bảo vệ ý kiến của cả nhà mình, mặc dù thỉnh thoảng có đêm mẹ làm cái rầm xuống đất vì nó chơi vơi quá...., không thành công, để chuẩn bị cho lần thứ năm, bố và mẹ chuyển nhà luôn, và bây giờ......

    Hôm nay, bố đi công tác con ạ, mẹ được thoải mái ngồi viết cho con mà không sợ bố bắt gặp, mẹ thật ngớ ngẩn khi đi mua một cái QT về, mẹ nói với bố là để phòng xa xem nhỡ đâu bị thai ngoài tử cung, chứ thực ra mẹ đang mơ về một điều kỳ diệu nào đó, hoang đường quá phải không con, mẹ thấy nó hiện lên một vạch màu đỏ thẫm, buồn cười quá, mẹ đưa cái que đó lên và nheo mắt lại như người ta xem tranh ba chiều ý, để hình dung ra cái vạch đó biến thành 2vạch, đúng là rỗi việc ngồi nghĩ lung ta lung tung con nhỉ....

    Hôm nay, mẹ đọc được tin của cô Mongmoi gửi cho mẹ, tự dưng mẹ lại thấy mẹ kém cỏi quá, mẹ không có bản lĩnh để chịu đựng nỗi đau này, mẹ lại viết nó lên đây, để bao nhiêu người phải buồn theo mẹ, để những người như cô Mongmoi còn khổ hơn mẹ, mẹ cũng biết mẹ hơn rất nhiều người trong "căn bệnh" này, mẹ còn có nhiều phôi, nhưng mẹ lại chịu đựng tất cả những gì rủi ro trong quy trình đó, thai ngoài tử cung cũng có, thai không phát triển cũng có, quá kích buồng trứng cũng có, niêm mạc cũng chưa bao giờ tốt luôn...
    Mẹ con mình cùng mong cô khỏe và mạnh mẽ con nhé, con nhớ đi gọi con cô ý về với cô ý nhé, hai đứa đừng mải chơi quá đấy, mẹ yêu con và cô Mongmoi cũng yêu bạn ý...

    Mẹ đau bụng và đau lưng quá, không biết bao giờ cơ thể mẹ mới trở lại bình thường, để mẹ sớm tiếp tục cuộc hành trình tìm con đây.....

    @HungHanh: Chị ơi, tại Susu chưa nhiều tóc nên em tưởng con trai, bé xinh lắm, được nhìn nhiều em bé xinh thế này, chắc con em sẽ xinh lắm, chị cho em gửi cái cắn yêu vào hai cái tay của Susu nhé, và cả ngửi vào má Susu nữa, em không dám thơm, vì mẹ em bảo, trẻ con mà thơm nó nhiều, dễ bị chàm má lắm, chị nhé...
  • Cảm ơn mọi người đã chia sẻ

    Nghe cảm ơn nhiều cũng chán phải không mọi người, nhưng thôi, Dưaleo vẫn cứ làm cho phải phép, Dualeo muốn viết nhiều hơn nữa để cảm ơn mọi người vì mọi người đã chia sẻ, cũng như mọi người cũng muốn viết nhiều lắm để chia sẻ với Dưaleo mà. Nhưng vì ngôn từ có hạn, tất cả chỉ nằm trong hai chữ mà thôi: CẢM ƠN rất nhiều!
  • Con ơi, mẹ lo quá, trưa nay, khi nói chuyện với con xong, mẹ sang hội IUI và thấy các cô nói chuyện về que thử QT, mẹ tắt máy và vào thùng rác lấy lên que thử mà cách đây 2tiếng mẹ đã thử, trời ơi, giống các cô đã nói, xuất hiện thêm một vạch mờ ơi là mờ, phải căng mắt ra mới nhìn thấy, mẹ lo quá, hiện tượng này giống y chang lần trước khi mẹ bị thai ngoài tử cung, vẫn bị ra QKD bình thường, cả màu đen lẫn màu đỏ nhiều vậy mà lại lên hai vạch thế này con ạ, mẹ lại đau bụng và đau lưng nữa, cứ nghĩ đến nó mẹ lại thấy đất trời tăm tối quá, mẹ cô đơn quá, mẹ muốn có ai bên cạnh mẹ để mẹ khóc thật nhiều, mẹ kể lể thật nhiều như mẹ nói chuyện với con, nhưng chẳng có ai con ạ, nói đúng hơn là mẹ không muốn kêu la với ai trong gia đình mình cả, mẹ sợ nhìn thấy nỗi đau khổ xuất hiện trên mặt họ, mẹ sợ họ phải đau buồn lo nghĩ từng ngày cho mẹ, mẹ yêu con, nhưng mẹ cũng yêu những người thân của mình, vậy là mẹ lại chọn con để mẹ dốc vào, không phải vì mẹ yêu con không bằng mọi người nên mẹ dốc vào con, mà vì con hiểu được tấm lòng mẹ, con luôn hiểu được những nỗi đau trên hành trình tìm con của mẹ...

    Mẹ điên cuồng bật máy tính lên, mẹ tìm tất cả các tài liệu liên quan đến Thai ngoài tử cung, mẹ đọc ngấu nghiến, mặc dù những triệu chứng đó mẹ đã trải qua rồi, đau bụng, đau lưng, nhói vai, lúc sốt nóng, lúc lại lạnh và toát mồ hôi...., nhưng lần này mới có 9 ngày nên mẹ chỉ thấy đau lưng và đau bụng thôi, mẹ sợ lắm con yêu, mai mẹ sẽ đi thử máu, nếu đúng là như vậy, mẹ sẽ đến mách bác sỹ ngay, để bác sỹ có hướng điều trị thích hợp cho mẹ, vì mẹ thấy bây giờ nếu phát hiện sớm thai ngoài tử cung, bác sỹ có thể tiêm cho mẹ một mũi thuốc hoocmôn gì đó có thể đẩy nó ra ngoài mà không phải mổ, mẹ sợ phải lên bàn mổ lắm, mẹ sợ con ạ, mẹ chỉ lên bàn khi những điều đó có thể giúp con vào với mẹ thôi chứ mẹ không muốn lên vì bất cứ lý do nào khác, mẹ sợ lắm rồi, mẹ sợ đến run rẩy, con hãy ở bên mẹ nhé, con hãy giúp cho mẹ đừng khóc lúc ở bên bố, con sẽ giúp mẹ vững vàng hơn nhé, mẹ sẽ không khóc, mẹ sẽ không sợ, mẹ sẽ không thể hiện gì để bố thấy, mẹ sẽ ổn thôi, vì bên mẹ lúc nào cũng có con, con yêu.....
  • @Dualeo79 Dua leo oi co len, thuong ban qua.Minh va moi nguoi se luon cau chuc cho ban nhung dieu tot dep nhat, than may man se mim cuoi voi ban. Minh o ben hoi IUI , toi nay moi thu doc toppic nay , minh doc bai cua ban ma nuoc mat cu tuon trao. Hanh phuc se mim cuoi voi nhung nguoi me nhu chung minh ban a.
  • Chào Dưaleo, mình là một người chồng cũng như ox của Dưaleo. Bx mình cũng giống như vậy và cũng đã làm TTON được 5 lần rồi nhưng vẫn chưa có kết quả. Mình hiểu được tâm sự của bạn và của ox bạn. Qua những lời tâm sự này mình mới cảm phục bạn và bx mình biết bao. Hãy luôn nhớ rằng chồng mình luôn luôn ở bên cạnh và sẽ cùng nhau đi cho hết con đường mà chúng ta đã chọn. Chúc cho chúng mình sẽ may mắn và thành công.
  • Ngày...tháng...năm....

    Con ơi, còn 5 phút nữa là mẹ ra bệnh viện lấy kết quả rồi, mẹ sợ quá, à, các cô bảo gọi điện cũng biết rồi mà, mẹ không phải đi, có nên hỏi không con nhỉ, từ lúc đi thử máu về, mẹ cứ nói chuyện luyên thuyên với mọi người, rồi gọi điện hỏi hết người nọ người kia về công việc để mẹ quên đi, cuối cùng là lại bổ vào đây để nói chuyện với con cho qua giờ biết kết quả, làm thế nào bây giờ, có nên đi không con nhỉ, à có nên gọi điện không nhỉ, 11giờ rồi,, làm thế nào bây giờ...
  • Mình tin chắc rằng các bố các mẹ ở đây đều mong Dualeo sớm đóng topic này bằng một tin cực vui. Lúc đấy Dualeo viết quyển nhật ký khác nhé để chia sẻ với mọi người việc nuôi con vất vả nhưng hạnh phúc như thế nào.

    Ôm Dualeo thật chặt và cầu chúc cho em sớm kết thúc hành trình của mình. Lạc quan lên em nhé vì tinh thần cũng rất quan trọng mà.
  • Dưa leo ơi, kết quả thế nào rồi. Dõi theo từng bước chân của bạn, mình không thể cầm được nước mặt. Hãy cố lên, ông Trời sẽ không phụ lòng bạn đâu, rồi bạn sẽ có một kết thúc tốt đẹp. Mong lắm một ngày các mẹ trên DD này cùng chúc mừng cho Dưa Leo.

    Dưa leo đang ở đâu vậy? Nếu ở SG, hãy rủ OX cùng đến chùa Ngọc Hoàng trên đường Mai Thi Lựu nhé, chùa này có rất nhiều người đến đó cầu con. Mình không mê tín, nhưng đến đó ít nhất bạn cũng thấy tâm hồn thanh thản một chút và sẽ lạc quan cho hành trình của mình.

    Thương dưa Leo thật nhiều và cầu chúc cho Dưa leo vượt qua khó khăn này.
  • Mình quả cảm phục bạn dualeo! Hy vọng rằng bạn đạt được niềm mong ước và luôn hạnh phúc. Vợ chồng mình mình đã làm ON 1 lần tại 125 TBT nhưng cuối cùng thất bại, hiện tại đang nghỉ để uống thuốc bắc . Hy vọng thành công và niềm vui sẽ đến với tất cả mọi người nhé.
  • cố lên bạn nhé! đừng mất hy vọng.
  • Kết quả sao rồi, dưa leo ơi, bạn hãy cố lên..
  • Cảm ơn các bác các cô các chú, đã quan tâm theo dõi từng "tỉ số" của mẹ con cháu, Dưaleo nhát quá phải không, nên tưởng tượng lung tung quá, lúc trưa gọi điện, cô ytá nói là chỉ số dưới 2, vậy là không có thai, và Dualeo thắc mắc là thế tại sao lại thử QT lên hai vạch, cô ý bảo là do khi làm TTON, các chị bơm thuốc hỗ trợ hoocmôn gì đó nên nó lẫn trong nước tiểu, vậy là thử QT nó sẽ bị ảnh hưởng và sẽ có hai vạch tưởng là có thai....

    Vậy mà, lo ơi là lo, cứ cầm điện thoại lên rồi lại hạ điện thoại xuống, đã thế tự nhiên hôm nay chồng lại ở nhà giờ đấy nữa chứ, cứ phải lấy cớ nhờ chồng này nọ để chồng ra khỏi nhà mình mới dám gọi, vì nếu lỡ có kết quả dương tính thì khóc một mình cho đã rồi hẵng nói chuyện với chồng, đến là khổ...

    Cảm ơn mọi ngươi nhé, mọi người theo dõi tình hình cũng mệt lây phải không, thôi, mẹ con cháu sẽ đóng đô ở trang này luôn đây ạ, cho đến bao giờ cháu ra đời để mẹ cháu đỡ phải kìm nén trong lòng một mình ạ, các bác các cô các chú đừng trách mẹ cháu nhé, tội nghiệp....

    @In xinh xinh ơi, chị đã gọi điện cho bác Tiến chưa, gọi sớm đi chị nhé, chúc chị may mắn..

    @Mebin2007: Em đang ở Sài gòn chị ạ, thỉnh thoảng ngày rằm và mùng 1, vợ chồng em cũng đến chùa Ngọc Hoàng cầu nguyện chị ạ, nhưng chắc chưa được thành tâm nên các ngài chưa đoái hoài tới, chị thấy có buồn cười không, mọi người cứ ai khuyên làm cái gì là y rằng em đã làm những cái đó rồi, em làm tất cả những gì có thể để có được đứa con, nhưng có lẽ số em phải có con muộn hay sao ấy chị ạ..

    @Vietcun: Cảm ơn anh đã động viên và an ủi, nhưng Dualeo phải nói rằng, Dualeo có được nghị lực và bản lĩnh cho đến bây giờ là cũng nhờ vào người chồng của mình, cũng như bà xã của anh vậy, hạnh phúc vì có anh luôn luôn song hành cùng, chúc cho chồng Dualeo - anh Vietcun và tất cả nhưng ông chồng có bà vợ như Dualeo sẽ luôn có sức khỏe, sự thành đạt và luôn chia sẻ với vợ, một lần nữa cảm ơn anh Vietcun rất nhiều...

    @All: Cảm ơn cinnamonrose, me amo, Linh&Ngocyêu, cúctrắng, liptonchanh, tutinlaco....
  • Dualeo à, mọi người đều chia xẻ nỗi lòng của Dualeo và khuyên Dualeo cố lên. Mình cũng tin rồi sẽ sớm có ngày Dualeo có hạnh phúc làm mẹ.

    Mình có 3 người bạn rất chậm con.

    Chị thứ nhất sau đám cưới 12 năm mới có con. Trươc đó thỉnh thoảng chị có thai nhưng đều bị sảy. Cách đây 3 năm chị phải mổ cắt khối u nhỏ trong tử cung. Chị cũng có thai nhờ TTON, từ lúc bắt đầu đến lúc sanh chị chỉ ở trên giường, cách ly hoàn toàn với bên ngoài (khôg muốn tiếp xúc, nói chuyện với ai, cũng như không muốn ai hỏi thăm về tình hình sức khỏe của mình) vì ngoài lý do sức khỏe còn có lý do về tâm linh.

    Chị thứ 2 thì sau khi thất bại lần 1 TTON, trươc đó chị đã phải chích thuốc để chọc trứng 3, 4 lần nhưng tới lần thứ cuối thì mới lấy được đủ số trứng chất lượng và sau đó cấy vào 4 phôi nhưng thất bại. Bác sĩ khuyên chị về nghỉ ngơi 6 tháng sau làm lại, trong thời gian đó chị đi một ông thầy thuốc Bắc ở cư xá Bắc Hải (ông thầy này bs Ý Nhi ở Từ Dũ giới thiệu) thì vài tháng sau lại có thai tự nhiên!

    Chị bạn thứ 3 thì cũng lập gia đình xong 5 năm sau không có con tự nhiên, chị đi làm các xét nghiệm, BS Ngọc Lan kết luận chị không thể có thai được vì rối loạn hoocmon gì đó nên từ chối không làm TTON cho chị. Sau đó chị chuyển sang bs Luân hay Lân gì đó ở BV Hùng vương, uống thuốc một thời gian thì có thai tự nhiên.

    Nếu Dualeo quan tâm đến những trường hợp may mắn trên thì nhắn tin cho mình nhé. Mình sẽ liên hệ với những người bạn trên để hỏi thêm thông tin mà Dualeo cần.

    Riêng ý kiến của mình thì dualeo không nên cố gắng chuyển phôi liên tiếp gần nhau như vậy. Vì rõ ràng là cơ thể mình không thể có đáp ứng phù hợp cho chuyện đậu thai, mặc dù có thuốc hỗ trợ. Mặt khác thất bại liên tiếp cũng làm cho tinh thần suy sụp, mà điều này cũng ảnh hưởng xấu đến việc có thai. Cho nên Dualeo nên để một thời gian lâu hơn, ít nhất là 6 tháng, để cơ thể và tâm lý ổn định hơn.

    Dualeo có để ý những cặp không mong có con, hoặc sợ có con thì lại dễ bị "bể kế hoạch" không? Còn những người mong con từng ngày từng tháng, siêu âm, canh ngày liên tục mà vẫn rất khó có con. Mình nghĩ vấn đề tâm lý rất quan trọng, và dường như ông trời thường hay thử thách con người. Có khi bây giờ Dualeo plan một chuyến đi xa, đi du học chẳng hạn, muốn tạm gác chuyện có con một thời gian, thì bỗng nhiên lại có con lúc mình đang chưa muốn đó.

    Cầu mong Dualeo gặp nhiều may mắn trong hành trình tìm con vất vả của mình.
  • Dưa Leo ơi, em đừng buồn nhé. Hãy chuẩn bị sức khỏe để chuẩn bị tiếp tục hành trình của chúng ta em nhé. Chiều mai chị sẽ vào BV làm thủ tục hồ sơ. Chị vừa mới mổ nên làm hồ sơ chắc cũng chỉ xếp hàng đấy đã, chắc phải mấy tháng nữa mới làm được. Thương em nhiều lắm.
  • Dualeo ơi, mọi cố gắng sẽ có kết quả mà, cùng cầu chúc cho em
  • Dualeo ơi thương em quá! Hành trình đi tìm con vất vả quá hả em, đọc tâm sự của em chị thấy chị còn may mắm biết chừng nào. Em can đảm lên điều kỳ diệu sẽ đến với em em ạ. Em đã chịu nỗi đau nặng nề quá, xin thật lòng chia sẻ với em. Nỗi mong chờ của em sẽ được đền đáp, chúc em may mắn.
  • Dưa leo thương,

    Nghe tin em bình an mà nhẹ cả người. Đức Phật chắc chắn sẽ phù hộ cho mẹ con em mà. Hãy cố gắng mạnh mẽ lên em nhé.

    Không muộn đâu em, chị nhìn nick của em thì đoán em nhỏ hơn chị nhiều. Thế mà chị bây giờ mới sinh em bé mà. Đừng bi quan em nhé. Chị cũng đã từng phải cầu xin khắp nơi, đủ khắp các chùa từ Nam ra Bắc và còn nguyện rằng sau này bé khôn lớn, cứng cáp sẽ dắt bé đi đến từng nơi để cảm ơn và trả lễ đấy em ạ.

    Chị phải nói rằng em thật hạnh phúc khi có một người chồng tuyệt vời bên cạnh. Hãy dựa vào anh ấy để có thêm nghị lực em nhé. Chị mong sao sau khi sinh Bin vào lại stcm sẽ nhận được tin mừng của em.
  • @Tity: Chị ơi, em cảm ơn chị nhé, nhìn thấy mấy người bạn của chị lâu như vậy, em mới gần 4 năm cũng chưa phải là "dài" lắm chị nhỉ, sau mỗi lần thất bại, em tự nhủ 10 năm 20 năm em cũng sẽ theo, theo cho kỳ được thì thôi..., không phải em làm liền tù tỳ đâu chị, lần thú nhất cách lần thứ hai 7 tháng, lần thứ hai không được lại đợi 9 tháng làm lần thứ ba, lần thứ ba cách lần thứ tư 8tháng, sau lần thứ tư không thành đợi thêm 4 tháng nữa làm lần năm, nhưng mới chọc trứng thôi và đến tận 6 tháng sau mới chuyển phôi lần năm...
    Chị thấy không, em cũng kiêng lâu phết chị nhỉ, nhưng chẳng hiểu sao, cơ thể em không chào đón những "chú phôi" đó, chán quá đi...

    @In xinh xinh: Mổ xong hại người lắm, lần trước mổ xong bác sỹ khuyên em 6tháng sau mới làm lại đấy chị à, chị cố gắng kiêng đã nhé..

    @Manly à, cảm ơn chị, chúc chị khỏe để giúp cho công việc từ thiện luôn luôn tốt, em cũng tham gia đấu giá đấy chị à, nhưng em dùng nick khác, chị cũng biết em rồi đấy :Angel:

    @Maybay: Chị đang chờ kết quả phải không ạ, giữ sức khỏe chị nhé, cảm ơn chị nhiều

    @Cảm ơn mẹBin2007 nhé, chúc mẹ con Bin luôn khỏe mạnh và hạnh phúc
  • Ngày...tháng...năm...

    Con à, sáng nay mẹ dậy rất sớm, nhìn đồng hồ mới có 5giờ kém, ngoài đường đã nhiều xe cộ qua lại rồi, mẹ chẳng dám bật đèn vì sợ bố thức giấc, mẹ cứ ngồi như vậy chẳng biết làm gì, mỏi thì lại nằm xuống, chán lại ngồi dậy, hình như cho đến hôm nay mẹ mới thấm được lời cô y tá nói, chỉ số dưới 2 là không có thai chị nhé, lúc đó vì lo bị ngoài tử cung nên mẹ mừng lắm, mừng vì không phải có thai, nhưng sáng nay mẹ mới nhận ra rằng, mẹ đang làm TTON đó, mình đang mong chờ hai vạch đó, vậy là sau hơn 10ngày mẹ đã biết, mẹ lại tiếp tục không thành công lần thứ năm, mẹ buồn nhưng mẹ không khóc con ạ, vì mẹ đã hứa với các cô các chú các bác trên stcm này rồi, mẹ hứa với bố con rồi, và quan trọng mẹ đã hứa với bản thân mình rồi, rằng mẹ sẽ không bỏ cuộc, mẹ sẽ đi đến cùng trời cuối đất để mẹ có được con, bố mẹ không khá giả gì, nhưng nếu cần phải ra nước ngoài nữa, bố mẹ cũng sẽ đi, bố mẹ đi để có được con, con quan trọng với bố mẹ lắm, con có biết không....

    Mãi rồi cũng đến 7giờ, mẹ đi đánh răng rửa mặt, mẹ táp thật nhiều nước vào mặt, không hết buồn, mẹ xả thật nhiều nước vào người, cũng chẳng hết, mẹ vào dọn phòng ngủ, hì hụi dọn, mẹ bới móc tất cả những gì có thể để mẹ dọn cho quên nỗi buồn, bố tủm tỉm cười và bảo mẹ, "Ôi giời, hôm nay vợ mình lại "lên cơn" dọn dẹp rồi đây", mẹ buồn cười quá, bình thường mẹ ít dọn dẹp lắm, lúc nào có hứng thì mẹ mới lôi ra như thế này, thế rồi bố đi làm, mẹ ngồi phịch xuống đất, mệt, mẹ nghĩ hay là mình khóc một tý nhỉ, cho đỡ buồn, chứ dọn thế này mệt lắm..., "Ơ, sao cô làm gì thế, để đấy cháu lau cho, sao hôm nay cô dọn dẹp sớm thế..", chị giúp việc mắt tròn mắt dẹt hỏi mẹ, thế là mẹ tịt luôn khỏi phải khóc, có người khác nhìn thấy mình khóc ngượng lắm,...

    Xong phòng ngủ, xuống đến tầng trệt, kể ra ngồi không thì cũng buồn, mẹ lại cắm cúi vào dọn đống giấy tờ, rồi lân sang gầm bàn, rồi đến cái ngăn kéo, ôi trời, mỗi cái ngăn kéo thôi mà bao nhiêu là thứ phải vứt đi, đầy một cái bồ rác bằng mây con ạ, có lẽ nếu tay mẹ không vơ phải mấy vỉ thuốc acid folic và thuốc pgynova2mg thì chắc mẹ lại chuyển sang dọn nhà kho nữa, hai vỉ thuốc đó nhắc cho mẹ biết mẹ vừa làm TTON xong đấy, mẹ cần phải chấp nhận thực tế đi, mẹ cần phải có niềm tin đi, đừng có điên điên khùng khùng nữa, ừ, mẹ kém cỏi lắm, mẹ chẳng giống ông ngoại gì cả, ông đau ốm hay có chuyện gì buồn, chẳng bao giờ ông cho mọi người biết cả,....
  • Dưa leo ơi cố lên!
    Mình hơn Dưa leo 3 tuổi. Bé đầu của mình mất khi đó đã 7,5 tháng; lúc đó mình phải sinh mổ. Sau đó mình phải kiêng mất 2 năm, cũng chật vật mãi - nhiều lúc mình cảm thấy vô vọng. Mình hiểu cảm giác mong mỏi của bạn, mình cũng thấm cảnh cô quạnh khi đối diện với xung quanh.
    Giờ thì mình đã có bé Bông. Mình nghĩ ông trời ko phụ lòng chúng mình đâu Dưa leo ạ. Bạn cũng nên lạc quan hơn một chút! mình thấy tinh thần rất quan trọng. Ko bít áp dụng với mọi người tn, mình quan tâm hơn đến năng đi chùa, đóng góp xây mộ tổ tiên, .... các cụ phù hộ cho bạn ạ!
  • Đúng là chị đang chờ kết quả nhưng chắc trượt rồi em ạ, chị thấy các triệu chứng của có (...) rồi. huhu
    Chúc em may mắn.
    Em có đi thăm gia đình tê phan chủ nhật này kg?
  • Dưaleo 79 ơi. cố lên chị nhé, Cố lên rồi chị em mình sẽ chiến thắng.Nhất định thế phải ko chị
  • Chị Dualeo ơi ,chị ráng giữ sức khỏe & cố gắng lên nha chị , em tin lần thứ 6 chắc chắn KQ sẽ rất rất tốt đẹp chị ạ .!
  • Dưa Leo ơi, hôm qua chị đã đi làm hồ sơ, nhưng để xếp hàng thôi,để đến chu kỳ sau chị mới đi làm các xét nghiệm. Chị có hỏi BS tiếp nhận HS V.v chị mới mổ xong, nhưng cô ấy bảo không có vấn đề gì, BS đã chỉ định cho làm IVF thì làm lúc nào cũng được. Nhưng đúng là chị cũng thấy người hơi khác trước, thỉnh thoảng cứ bị đau bụng vặt, không xác định được vị trí ở trong bụng, không biết có ai bị thế không nhỉ.
    Dưa Leo vẫn đang ở SG à, trong đó có nóng lắm không? HN đợt này cũng nóng lắm em ạ. Em cố gắng bồi dưỡng nhiều nhiều vào nhé cho lại sức, quan trọng nhất là không được khóc nữa em nhé.
    Thương em nhiều.
  • dưa leo ơi, em cố gắng lên nhé!!!Ông Trời có mắt mà, chắc chắn em sẽ có một em bé đáng yêu trong nay mai thôi!!!
  • Đọc thấy có nhiều bạn cùng cảnh ngộ của dualeo79, mình thấy mình thật là may mắn. Nhưng mình tin chắc là bây giờ khoa học tiên tiến lắm rồi thể nào cũng có cách thôi mà, miễn là cơ thể người mẹ phải thật khỏe mạnh, tinh thần phải thoái mái tin tưởng vào những đứa con tương lai.
    Ông Trời chắc chắn sẽ không phụ lòng mong mỏi của các bạn đâu. Cố lên nhé.
  • @Dualeo79 [QUOTE=binhminh73;940739] Đọc tâm sự của dưa leo và mọi người tôi như tìm thấy mình ở trong đó. Tôi cũng đã làm TTON 2 lần và đều thất bại. Gia đình ở hà nội nhưng mình theo chồng vào Vtàu sinh sống. Những lúc buồn mình chẳng có ai để tâm sự cùng. Đọc những tâm sự của mọi người thấy mình thật bé nhỏ và nỗi đau buồn của mình chẳng thấm tháp gì so với mọi người.
    Chúng ta hãy động viên nhau CỐ LÊN nhé.
    To dưa leo: Em còn trẻ và còn nhiều cơ hội phía trước. Cố lên em nhé. Cầu trời phù hộ cho em và mọi người
    ( Kêu mãi trời phải thấu chứ phải không mọi người )
  • cố lên mọi người ơi!
  • Trời ơi, hầu như ngày nào em cũng phải vào đây để được đọc những dòng chia sẻ của mọi người, em hạnh phúc vì được có những lời chia sẻ ấy, những lời này ở ngoài cuộc sống thực em chỉ được nghe từ gia đình em thôi, còn không có ai cả, hay đúng hơn là chẳng ai biết cả, em giấu tiệt đi mà,...

    Nhưng hôm nay, em đọc và biết được có nhiều người cũng khổ quá, em thương các chị, em thương những gì mà các chị đã vấp phải, và em thương bản thân em, các chị ơi, cố gắng lên nhé, mình cùng cố gắng, đừng nản lòng các chị ơi....

    Hôm qua, em ôm lấy chồng em và nói rằng "Vợ yêu chồng lắm" , (thỉnh thoảng em hay thế lắm ạ , vui cũng làm thế mà buồn cũng làm thế) và thỉnh thoảng chồng em cũng đáp lễ dù hơi miễn cưỡng, vì quá nhàm mấy "cái trò" của em rồi, nhưng lần này em nói đến lần thứ 3, rồi thứ tư..., chồng em vẫn chăm chú xem phim, em nói lại lần nữa và hỏi chồng em là sao không nói lại như mọi khi, chồng em cười cợt bảo, "Chán chết đi được, cứ bắt người ta phải thốt lên những câu dối lòng", em giả vờ dỗi và lăn ra ngủ, lúc đó chồng em cũng tắt điện và đi ngủ, 2phút sau đã khò khò..., còn em thì nằm mãi không ngủ được, vẫn biết là chồng em đùa nhưng em cứ buồn làm sao, còn khóc nữa chứ, sáng nay thức dậy, nghĩ lại chuyện đêm qua mà cứ buồn cười, mình đúng là bị ảnh hưởng bệnh tật rồi dễ tủi thân, chồng em mà biết là thể nào cũng mắng cho một trận vì tội "dở hơi", các chị cũng đừng mắng em nhé...

    Khi mang "tội" này, dễ chạnh lòng lắm, đi đâu với bạn bè mà có con cái đi cùng là cũng buồn ơi là buồn, đi đâu gặp bà bầu là cũng buồn ơi là buồn, đi shopping mà nhìn quần áo bầu cũng thèm ghê gớm....
    Khổ thật đấy các chị nhỉ...

    Các mẹ có em bé xinh xinh ơi, thỉnh thoảng ghé qua topic của mẹ con Dualeo thì ném cho mẹ cháu một câu để mẹ cháu được nhìn tý nhé, thèm lắm cơ....

    Các chị cùng cảnh với Dualeo ơi, cố lên nhé, em cũng sẽ cố gắng, sẽ cố gắng...
  • Cố lên Dưaleo ạ, khoa học ngày càng tiến bộ, mà bạn thì còn trẻ lắm!
    Quan trọng là đừng có nản lòng. Ông trời sẽ không phụ lòng bạn đâu.

    (Người cùng cảnh ngộ với bạn nhiều lắm, người khổ hơn bạn còn nhiều hơn. Bạn bè của mình nhiều người lớn tuổi lắm rồi, họ không chồng (không vợ), không người yêu, và tất nhiên là không con cái luôn.)
  • Mọi người cố lên, đừng mất niềm tin mà hãy tin vào y học. Y học bây giờ tiến bộ lắm rồi mọi chuyện chỉ là nhanh hay chậm thôi cứ thanh thản thì mới dễ có con được
  • đọc tâm sự của bạn mình hơn ai hết thấu hiểu tình cảnh của bạn. Nhưng mình đã chọn con đường đi khác bạn, và bây giờ trộm vía mình sắp có cháu thứ 2 rồi .
    Số là như thế này, mình bị viêm nhiễm phụ khoa từ hồi học cấp 3, vì thiếu kiến thức về vấn đề này nên mình rất chủ quan, cho rằng ko vấn đề gì .(sau này mình mới biết do gan nóng, mình rất dễ bị viêm nhiễm về đường tiết niệu, sinh dục)hơn nữa mẹ mình hầu như ko bao giờ quan tâm tới vấn đề này của mình, chưa bao giờ mẹ giải thích cho mình về vấn đề giới tính, vệ sinh phụ nữ, mình ko muốn trách mẹ, nhưng mình tự nhủ, sau này con gái mình sẽ ko thể thiệt thòi như mình được .
    Vậy là căn bệnh viêm nhiễm đó cứ từ từ lan sâu vào bên trong cơ thể mình(mặc dù chỉ là nhiễm khuẩn thôi), sau khi lấy chồng, vài tuần sau mình mang thai ngay, nhưng sự vui chưa tày nửa gang, mình bị ra máu, và cuối cùng: bị chửa ngoài tử cung( lúc đó mình còn chưa bao giờ nghe tới thuật ngữ này), sau khi mổ nội soi cắt một bên vòi trứng, một thời gian mình chữa trị viêm nhiễm đặt thuốc, vv... mà mãi ko khỏi, bác sĩ cho đi chụp X quang, trời tắc nặng cả hai bên vòi trứng, ứ mủ cả hai đầu vòi trắng xoá cả phim .
    Bác sĩ nói chỉ còn cách mổ, rạch vòi trứng, rửa nhưng tỷ lệ sinh con còn rất thấp, một cái tin trời giáng đối với mình, mình đến cả bác sĩ Tuấn 38 Ngõ Huyện, cũng một câu trả lời tương tự
    Đó là còn chưa nói đến sự chấn thương về mặt tinh thần khi phải đối mặt với những kẻ xấu dạ trong Công ty mình, nào là: con này tịt rồi, rồi bàn vào tán ra việc mình có đứa đầu đã bị chửa ngoài tử cung, ôi đau đầu kinh khủng . Sau đó mình phát hiện thấy tình cảm của ông xã đối với mình(hay mình tự cho là thế nhỉ) thay đổi, ông ấy đi làm đến 10h đêm mới về, mặc cho mình ăn cơm một mình, bạn có thể tưởng tượng được cảm xúc lúc đó ko?
    Rồi mình ko vội lao vào cắt xẻ, thụ tinh ống nghiệm hay nhân tạo vội,
    mình chọn chữa trị bằng Đông y trước, mình vẫn đi đặt thuốc và uống thuốc Đông y, gần được một năm sau, mình đánh liều có con trở lại, thế là mình đã có susu đấy
    Đầu năm vừa rồi mình cũng ko ngờ lại có thai lần thứ hai, dễ hơn mình tưởng( vậy là mình đã khỏi thật rồi ) mặc dù mình có thể cam đoan rằng mình vẫn đang bị viêm phụ khoa ( nhưng ko nặng bằng đợt trước), cũng là một bé gái, nhưng thực sự ông trời đã thương mình.
    Mình rất mong bạn cũng may mắn giống mình, chúc bạn vượt qua sự khó khăn này và hãy tin vào sự kỳ diệu của tạo hoá nhé
  • Dưa leo em, em thật can đảm và nghị lực, em đã tiếp cho chị rất nhiều sức mạnh. Cầu chúc cho vc em và tất cả chúng ta những người còn quá nhiều gian nan sẽ sớm tìm được hạnh phúc. Chúc em sớm thành công
  • @Dualeo79 Em ơi, cũng giống như khi mình mất trộm thì dường như ai cũng là kẻ trộm hết. Chị cũng đã từng ở tâm trạng như em vậy, gặp chuyện buồn là nằm suy nghĩ, mà càng nghĩ nhiều lại càng thấy tiêu cực... Vậy chứ để coi, hôm nay chồng mà có cử chỉ nào "tình củm" chút là quên ngay phải không? Hôm nay cuối tuần, em hãy tươi tỉnh lên, rủ chồng đi ăn ngoài, đi xem phim đi em. Bé thấy em buồn và khóc là cười mẹ đấy.
  • @susubebong Chúc mừng mẹ nó nhé!
    Bạn post lên địa chỉ và kinh nghiệm bạn chữa bằng Đông y cho mọi người tham khảo với nha?
  • @susubebong: Chúc mừng mẹ Su su be bong, đọc những dòng bạn viết làm In xinh xinh thấy vui hơn, biết đâu chúng mình cũng được Trời Phật phù hộ như bạn nhỉ?
    @Dưa leo: Em ơi, đàn ông họ cũng không thích biểu lộ tình cảm đâu, em đừng buồn nhé. Chị cũng vậy, nhiều khi chị còn phải hỏi trước "chồng có yêu em không?" Như thế thì AX chỉ cần phải gật đầu thôi, không phải nói nữa. Vui lên em nhé, chị đã bảo đừng khóc nữa, vậy mà lại khóc rồi.
  • Dưa leo ơi em cũng đồng ý với mẹ susu là nên chữa bằng thuốc lá trước đi đã. Thuốc lá (Nam hoặc Đông y) có ưu điểm là k0 có tác dụng phụ đâu. CÒn vấn đề thuốc sâu thì chị ngâm rửa cẩn thận như mình rửa rau ấy rồi hãy sắc. Chuyện khó uống thì em kể cho chị nghe chuyện của dì ruột em, sinh năm 1960. Năm dì 22 tuổi, dì bị hen chạy vào thận, trong một buổi sáng, chân to như chân voi, đi lại phải có người cõng, và khi ấy dì mới xin được vào học việc. Dì lén cơ quan xin nghỉ ở nhà và mấy y sĩ trong xí nghiệp cũng thương k0 làm to chuyện. Khi cõng dì vào viện, tất cả như sụp xuống, bác sĩ bảo gia đình về lo hậu sự, y học ngày nay chưa chữa được. May mắn thay, ông nội em tuy là một nhà giáo nhưng rất yêu thích và thường tìm hiểu về thuốc nam. Ông em bảo với bố em là may ra, ông em có thể kê toa để chữa được bệnh cho dì em. Bố mẹ em nói với dì rằng nếu nằm viện, thì với hoàn cảnh kinh tế của gia đình bà ngoại em lúc ấy k0 thể kham được, bố mẹ em sẽ đưa dì về chạy chữa bằng thuốc Nam, dì em nuốt nước mắt nhận lời. Hàng ngày ông em kê toa, bố em đi mua hoặc kiếm (có vị mua được, có vị kiếm sẵn được thì rẻ hơn), mẹ em sắc. Thuốc có xuyên tâm liên, rất rất đắng, dì em uống vào lại nôn ra, ăn miếng quýt để dằn cơn nôn rồi lại uống vào. Nhờ trời, nhờ sức khỏe của tuổi trẻ, tuy bố em mong dì khỏi đã bốc thuốc liều rất cao - gần như nguy hiểm, ông em nói vậy - sau một tuần, dì em đã tự VS cá nhân được. Trong một tuần kề cận tử thần, đã có lúc dì em muốn uống thuốc ngủ tự vẫn, may mà mẹ em phát hiện ra được. Mười ngày nghỉ phép, dì em đã đi làm được.
    Sau này khi 31 tuổi dì mới lấy chồng, 32 tuổi có con đầu lòng nhưng rồi mất vì dây chằng tử cung yếu. Đến đứa sau, được 4 tuần biết có thai lại thấy ra máu, dì em đi bốc thuốc uống, uống xong mấy liều, ông lang bảo bây giờ cô có thể nhảy dây mà cũng k0 sao. Thằng cu bây giờ lên lớp 8 rồi, cao to đẹp trai thông minh lắm.
    Cố lên dưa leo nhé! Mình ở hiền sẽ gặp lành thôi!
  • Chia sẻ với mẹ Dưa Leo 79 , cố lên đi chị , rồi nhìn con là quên hết đớn đau khó khăn thôi . Em mong ngày đó sơm đến với chị . Nhưng chị cũng đừng nôn nóng quá , tâm không tĩnh thì cũng khó thành công , Hãy thư giãn và thoải mái nghen chị , hãy nghĩ là con mình đặt biệt quá nên mụ nặn hơi lâu phải tìm đầy đủ nguyen liệu để tạo ra đứa bé hoàn hảo , rồi sẽ xong và bà sẽ trao cho mình mà ... CHẬM MÀ CHẮC CHỊ HA ...
  • @ Happydream: Nhiều lúc toàn phải nghĩ đến những điều ấy đó bạn ạ, nghĩ đến để thấy rằng mình còn hơn rất nhiều người , cảm ơn bạn nhé

    @ Susubebong: Chúc mừng chị nhiều, chị thật là may mắn và mạnh mẽ, em mong từng ngày được như chị, ước gì......
    Giữ gìn sức khỏe nha chị

    @Meorung: Chị ơi, hay chị thử đến trung tâm Nam khoa gì đó ở ngoài Hà nội xem, có khi sẽ ổn hơn đó chị, em đã bảo mà, em vẫn còn hạnh phúc hơn ối người, vậy mà em cứ kêu la chẳng giống ai, anh chị cố gắng lên nhé, chúng ta cùng cố gắng...

    @Hunghanh: Em sẽ nghe lời chị, em sẽ lên lịch xem phim, đi chơi xa, và mua sắm (nhưng hổng dám mua sắm nhiều, sợ hết tiền chinh chiến lần sau :Angel: )

    @In xinh xinh: Em có khóc nữa đâu chị, mấy ngày nay em cười như điên vậy đó, tối đó khóc là con người dở hơi trong em khóc đấy chứ, em thì chẳng khóc tý nào, nếu có muốn khóc thì vào đây gào lên với các chị cơ, không thích khóc ở ngoài đâu...

    @MẹGâu: Câu chuyện của mẹ nó thật là cảm động, càng đọc những câu chuyện thế này, Dualeo càng có thêm nhiều nghị lực để vượt qua khó khăn của bản thân, cảm ơn mẹ nó nhé

    @All: Cảm ơn mọi người đã chia sẻ và cầu nguyện cho em
  • Chào các chị,
    Vào DD mới thấy nhiều hoàn cảnh thật đáng thương. Em cũng đang trong tình trạng mong con từng ngày. Mới thất bại IUI, em buồn nát lòng lại thêm má chồng nhắc nữa, em đang o chung với nhà chồng. Khóc sưng cả mắt. Đã tự nhủ phải bình tĩnh nhưng cứ nghĩ đến nhà chồng lại cuống lên đòi đi bsĩ. Sáng nay mới bị ox mắng cho vì tội đi lung tung. Trời ạ, không biết khi nào trời mới thương chúng con đây.

    Dưa leo ơi, đọc tâm sự của bạn thấy thương bạn quá, lúc mới biết bạn mình cũng đang trong hy vọng chờ kq IUI, hnay thi thất vọng thực sự rồi, mình khóc hết 3 ngày và mới thấm thía nỗi buồn của chị em phụ nữ chúng mình. Ox làm sao mà hiểu hết được nhỉ.
    Bây giờ thì mình bình tĩnh lại rồi, nhưng không biết những ngày tới mình có được bình tĩnh như lúc này không?
    Nhưng chúng ta cũng cố gắng lên nhé.
  • @susubebong Susu có thể cho mình biết địa chỉ Susu đặt thuốc không? Cám ơn nhiều nhé.
  • @susubebong susubebong ơi, bạn có thông tin này từ đâu vậy. Gan nóng có phải hay sinh ra bệnh nhiệt không nhỉ? Mình thì nhiệt liên tục và viêm phụ khoa thì cũng thường xuyên, cứ đi bác sỹ đỡ được nhưng một thời gian sau lại tái phát, thấy mệt mỏi quá.

    Các mẹ thân mến ơi, mình cũng ở trong Hội mong có được những đứa con khỏe mạnh, thông minh đây, mà sao TRỜI cũng vẫn chưa cho. Chúc cho tất cả những người đang khao khát làm mẹ như dưaleo, như chúng ta sẽ được thỏa mãn niềm khao khát nhé.
  • Đọc tâm sự của các mẹ mà thấy thương quá, thương cho cả mình luôn.
  • @bomeyeu Mình cũng hỏi trên mạng, một bác sĩ chuyên Đông y đã trả lời như vậy, đúng phóc cái bệnh của mình, mặt hay mọc mụn, viêm nhiễm đường tiết niệu sinh dục, mình nên ăn những thứ mát, ít ăn đồ rán xào và uống nhiều nước, nhưng đừng ăn thứ hàn nhiều quá thì lại có hại
  • Cầu xin ông trời sớm gửi 1 thiên thần bé nhỏ tới vòng tay bạn. 1 thiên thần đáng yêu bù đắp cho bạn tất cả những vất vả và gian nan. Ngày tháng còn dài, bạn đừng nản chí nha. Mình cần giữ gìn sức khỏe này, ăn uống đàng hoàng này. Nhất định bạn sẽ có được 1 baby thật xinh xắn trong 1 ngày ko xa nữa đâu.
    Thương nhiều.
  • Em cho OX của chị 10 điểm!
    Cho Chị 9 điểm ( bị trừ một điểm vì cái tội quá lo nghĩ và căng thẳng) !!!

    Đùa thôi! Mong chị thật nhiều nghị lực và may mắn.

    Khi nào em bé tìm được chị, Em thật tâm muốn gửi đến chị một món quà chúc mừng!!
  • ­Có ai biết tin gì của Dưa Leo không? Dạo này không thấy em trên diễn đàn?
  • Ngồi đọc một lần hết 9 trang , thương Dưa Leo quá . Cầu mong hai vợ chồng luôn thương yêu nhau , cầu cho thiên thần của Dưa Leo mau tìm thấy mẹ nghen .

    Có tin gì thông báo cho mọi người biết nghen Dưa Leo
  • @Dualeo79


    Hi Dưa leo 79, chắc bạn ở miền Bắc thì mình ko biết sao, chứ ở SG thì có ông thầy thuốc Bá Thảo Linh ở Q5 trị hiếm muộn hay lắm, có nhiều ng hiếm con 7-10 năm mà vẫn có con được nhờ uống thuốc đó đó. Chia sẻ một ít với bạn bằng cách này vậy.
  • Sao cái bạn dua leo này làm nước mắt của mình cứ chảy dài thế này nhỉ ,sao cơ cực quá vậy,mỗi người một hoàn cảnh khác nhau nhưng nói chung là nhiều người khổ quá.Mình luôn mong chờ những điều tốt đẹp sẽ đem đến cho bạn.Cố lên bạn nhé,có tin gì mới cho mọi người biết với nhé.Thương bạn nhiều.
  • @sea_love79 Sea_love79 ơi, bạn có thể cho mình địa chỉ của nhà thuốc đó được không, mình cũng đang mong con mòn mỏi đây.
    Cám ơn bạn nhiều.
  • Dưa Leo ơi, cố gắng lên nhé ! Để mình kể cho bạn nghe chuyện này nhé. Có một chị làm việc ở gần VP mình. Chị lấy chồng hơn mười năm mà chưa có con. Hai vợ chồng chị ấy rất khá giả, có đk chạy chữa nhiều nơi, nhưng mãi vẫn ko thấy gì. Cuối cùng mệt mỏi quá, cả hai anh chị xác định là chấp nhận thực tế. Chấm dứt những ngày tháng ra vào BV liên tục, nghe ở đâu có thầy giỏi thuốc hay là đến. Hai anh chị nghỉ ngơi thoải mái, đi du lịch .... Độ khoảng một thời gian sau thì bụng chị ấy to dần lên. Lúc đầu chị ấy sợ lắm, k dám đi khám vì sợ là u iếc gì. Cuối cùng bụng to quá so với bình thường (vì chị ấy vốn rất mảnh mai) nên đánh liều đi khám. Chị ấy có kể lại là trước lúc đi khám thì cảm thấy tuyệt vọng lắm. Sao ông trời bất công với chị ấy thế. Đã ko có con lại còn bệnh tật. Cuối cùng bác sĩ thông báo kết quả khám : bụng chị ấy to là do có thai. Một điều mà chị ấy ko thể tin nổi. Hiện giờ chị ấy có một bé trai kháu khỉnh. Chị ấy nói là ko muốn đi làm đâu, chỉ muốn ở nhà chơi với em bé thôi.
    Mình nghĩ Dưa Leo nên thư giãn, đừng suy nghĩ nhiều quá nhé. Nhiều khi những áp lực do chính mình tạo ra lại là yếu tố cản trở đấy.
    Chúc Dưa Leo và các bạn ở đây mau chóng có em bé xinh xắn.
    Chia sẻ với tất cả mọi người.
  • @sea_love79 Em post thông tin lên đây nhé
  • Cố lên Dưa leo ơi!
    Em cũng đang mong mà chưa có j. Đọc những dòng chị viết mà cứ chảy nước mắt (em ít khóc lắm). CỐ LÊN, TRỜI KHÔNG PHỤ NGƯỜI HIỀN ĐÂU!!!!!!
  • Cảm ơn Dưa leo đã cho mình một bài học về tình cảm mẹ con. Cố gắng lên bạn nhé!
  • @Manly Dường như địa chỉ nhà thuốc Bá Thảo Linh ở 138 Hải Thượng Lãn Ông. Quận 5. Ngoài ra nghe nói có ông thầy ở 21 Vạn Tương (ngay chợ Kim Biên) chữa vô sinh cũng hay lắm
  • Khát khao làm mẹ là nỗi lòng tôi đã từng trải qua.

    Nhìn những đứa bạn cưới cùng đợt hoặc sau mình vài tháng, chúng nó mang bầu, tôi càng sốt ruột. 10 tháng trôi qua trong khắc khoải chờ mong, mỗi lần thấy tháng là mỗi lần tôi suy xụp, bởi tôi không giống như bao người khác là còn nguyên vẹn hai bên buồng trứng. Khi đang học năm thứ 2 đại học, tôi bị u nang buồng trứng trái, xoắn, vỡ và phải mổ gấp. Mổ nhưng không bảo toàn được buồng trứng trái. Như thế là tôi mất đi 50% khả năng làm mẹ(?).
    Khi có người yêu, tôi cũng đã đề cập đến vấn đề này, nhưng anh bảo không sao, y học bây giờ tiên tiến lắm, với lại cả bố và mẹ anh cùng làm trong ngành y, nên tôi đừng lăn tăn gì cả. Trước khi xin phép 2 gia đình, tôi cũng nói anh nên về nói lại tình trạng của tôi cho bố mẹ anh biết. Ngày hôm sau, anh nói tôi lên gặp mẹ anh.
    Khi tôi lên, bà ôm tôi ôm lấy vai tôi và nói "mẹ hiểu con trai của mẹ, mẹ biết nó yêu con biết chừng nào, đừng lo gì, mọi chuyện sẽ ổn con ạ, mình ăn ở tốt, trời chẳng phụ". Tôi đã trào nước mắt khi bà nói vậy.
    Mười tháng trôi qua, tôi vẫn luôn nghĩ buồng trứng phải của tôi hoạt động tốt, "vâng, buồng trứng phải hoạt động tốt, nhưng ...." nghe BS nói, tôi như muốn khuỵu xuống "tắc vòi trứng phải, tiên lượng có thai thấp".
    Rồi điều trị, thuốc thang, bơm hơi vòi trứng, đủ hết, vẫn không có kết quả.
    Trong thời gian đó, chồng, bố mẹ tôi, cũng như bố mẹ anh luôn bên tôi và an ủi tôi những lúc tôi down nhất.
    Cuối cùng, sau hơn 2 năm điều trị không mang lại kết quả, BS có kết luận "cắt vòi trứng và TTTON".........
    .....
    Và hành trình TTTON của tôi thật là gian nan vất vả, nhưng cuối cùng số phận đã mỉm cười với tôi. Cháu giờ đã được 5 tuổi rồi, lớn lên bằng sữa bò và sữa của người mẹ nuôi là bạn thân của tôi.

    Chuyện của tôi là thế, nhân tâm sự này, tôi muốn gửi tới các chị em đang "khát khao làm mẹ" lời nhắn nhủ rằng: hãy kiên trì và tin tưởng rằng mọi nỗ lực, cố gắng của mình sẽ có ngày được đền đáp, sẽ có ngày các bạn được bế trên tay sinh linh bé bỏng của chính mình với cái miệng bé bỏng hé mở tìm bầu sữa mẹ....

  • E.W ơi, chuyện của bạn làm Ỉn xinh xinh thấy cảm động quá, bạn thật may mắn và có những người thân tuyệt vời. Bạn yêu quý, mong rằng Dưa Leo, và những người đang khao khát làm mẹ như tôi sẽ có được hạnh phúc như bạn. Cảm ơn E.W nhiều
  • @Dualeo79 Dualeo79ơi, còn nhớ mình không
    Hôm nay vẫn đang phải kiêng nhưng buồn quá không chịu nổi chốn lên đây cho khỏi buồn, mở cái topic này thấy giống tâm trạng mình quá không ngờ là những dòng tâm sự của dualeo79
    Lâu nay rồi mình theo dõi bạn bên topic "TTTON" nhưng cũng thật lâu rồi không thấy bạn lên nữa mình cầu trời là bạn đã thành công và đang phải kiêng, cố gắng lên nhé, mọi nỗi đau khổ cũng sẽ qua và ông trời sẽ nhìn thấy nỗi đau khổ của chị em mình mà ban cho mình HP đó thôi
    Đã có lần mình kể cho bạn nghe là sau khi chuyển phôi được 2 tuần mình đi SA thì bs kết luận bị chửa ngoài rạ con đó, nhưng là do BS kết luận nhầm, 2 ngày sau mình đi SA thì em bé đã xuống đến TC rồi, mừng đến rơi nước mắt khi 1 tuần sau đi SA em bé của mình đã có tim thai, nhưng ông trời còn trêu đùa bỡn cợt và mang đau khổ cho mình không biết đến bao giờ nữa, niềm vui mong manh quá khi 10 ngày sau mình đi SA em bé không phát triển nữa, đau khổ tột cùng khi nằm lên bàn để hút ra, nỗi đau đớn tột cùng khi 6 năm trời đi tìm con yêu nhưng có ngày lại phải nằm lên cái bàn đó để lấy thai ra, có ai thấu hiểu được nỗi đau đó không...
    Hãy cố gắmg lên Dualeo79 nhé, cố gắng lên các bạn ơi... mình đang nghỉ ngơi khoảng 6 tháng nữa lại tiếp tục, nhưng nghĩ đến quãng đường gian khổ lại phải bước đi lại những bước từ đầu không hiểu có đi được tiếp không mình thấy hoảng sợ quá, thấy mất tự tin quá...Dualeo79 ơi, hy vọng khi mình đang viết những dòng này thì ông trời đã mang lại niềm vui cho bạn, 1 con người kiên trì và dũng cảm
    Ôi, cảm thấy thương chồng vô hạn, thương những người thân yêu đang từng ngày lo lắng cho mình... Ông trời có thấu hiểu
  • Mình đã đọc tâm sự của dualeo79 và mọi người. Chẳng biết nói gì hơn cầu chúc cho các mẹ chưa có baby sẽ sớm có baby. Chúc các mẹ có nghị lực kiên cường để theo đuổi cuộc hành trình gian nan nhưng đầy ý nghĩa này. Thân ái!!!
  • Các chị ơi, em xin lỗi vì đã lâu rồi không vào đây để chia sẻ và cám ơn các chị đã tâm sự và động viên em, thực tình em muốn vào lắm, nhưng em muốn tạm quên bệnh tật, tạm quên nỗi đau to lớn này để tĩnh dưỡng sức khỏe và tinh thần, hiện tại, em vẫn đang trong thời gian chờ đợi cho hết kỳ này, rồi kỳ sau đến để lại tiếp tục chuẩn bị NMTC rồi chuyển phôi đông lạnh tiếp, em cứ bảo là thoải mái nhưng đúng là không thể không nghĩ được, đau đầu lắm, gần đây em bị áp lực từ chị đồng hao, là chị dâu nhưng kém tuổi em, chị ý chọc ngoáy em, rồi nói ra nói vào làm em rất mệt mỏi, bố mẹ chồng và anh chồng em rất tốt và tâm lý nhưng có lẽ em được cả nhà quý và thương hơn chị ý nên chị ý làm em bận lòng quá, em cũng không muốn kể chuyện này với gia đình em vì nhà em cũng quá nhiều chuyện để suy nghĩ rồi, nhưng nhiều lúc em ức chế quá, chẳng biết phải làm gì,... thôi, em lạc đề quá, các chị đừng bận tâm nhé....
    Thương các chị nhiều, em luôn mong muốn mọi điều sẽ tốt đẹp với tất cả chúng ta, gửi ngàn lần chia sẻ đến các chị, để bù lại những ngày không vào diễn đàn,...
    Cảm ơn, các mẹ các bố đã vào chia sẻ, chúc mọi người luôn hạnh phúc và luôn mạnh khỏe
    Khi nào bắt đầu làm lại, em sẽ vào để tâm sự và chia sẻ hành trình với các chị nhé, em hạnh phúc và an bình khi có những trang tâm sự này với các chị
  • @Dualeo79 Sao lại có người như thế nhỉ, thật là quá đáng, bạn nên chia sẻ với chồng mình.
    Mình cầu mong vợ chồng bạn sớm có em bé.
    VC mình cũng hiếm muộn, xem bói thì thấy bảo tuổi mình 79 là hơi khó khăn.
    Ôm bạn thật chặt, cố gắng lên nhé!
  • Mình cũng 79 đây, bạn cứ vào xem trong hội các mẹ sinh năm 79, đông vui lắm, chúc bạn may mắn nhé!
  • chào các mẹ mình cũng đang trong hoàn cảnh đó đây mình mong chờ từng ngày một. Nhưng từng tháng một qua đi mà chẳng có kết quả gì tất cả những người lấy chồng sau đều đã có con bế riêng có một mình mình chẳng biết nói cùng ai cả sao buồn thế ko biết. Nhìn những bà mẹ khác đang bế con trên tay mà minh thèm thế ko biết cứ nhìn mãi ko thôi, ko biết bao giờ ông trời mới cho mình được hưởng chọn niềm vui này !!!!!!!!
  • to Dưaleo và các bạn đang khao khát có con: mình rất cảm thông với sự mong mỏi hết sức chính đáng của các bạn vì một số người thân mình biết cũng đang phải cố gắng rất nhiều để có được niềm hạnh phúc thiêng liêng đó. Khuyên các bạn nên thanh thản, vô tư, không lo lắng trong lúc này thật khó, nhưng các bạn hãy giữ vững niềm tin rằng niềm hạnh phúc sẽ đến và bồi bổ sức khỏe cho tốt nhé . Mình cũng cầu chúc sự may mắn sẽ nhanh đến với các bạn.
  • Dualeo oi, đọc bài của bạn mình rất cảm động và cảm phục nữa ... cảm động vì nỗi đau mà bạn phải chịu đựng và vượt qua ... cảm phục vì ý chí và nghị lực của bạn. Mình rất may mắn là vừa lập gia đình đã có em bé ... bây giờ bé nhà mình cũng được 5 tháng rồi. Cố gắng lên bạn, bạn còn trẻ cơ hội sẽ còn nhiều ... mình không hiểu những quy trình này lắm nhưng theo mình bạn đừng nóng vội. Cố gắng kiên nhẫn chờ đợi và tĩnh dưỡng thì sẽ đạt kết quả thôi. Con đường của bạn thật gian nan quá nhưng không sao "có công mài sắt có ngày nên kim" ... mọi người sẽ ủng hộ bạn.

    Bạn viết đọc rất cảm động, mình thấy được sự khao khát và tình yêu bạn dành cho bé ... bạn mà viết truyện thì chắc hay lắm nhỉ ... cho mình được chia sẽ cùng bạn nhé.
  • Đọc những dòng tâm sự của bà mà tui thấy buồn cho số phận của chúng ta quá .Tui cưới hơn hai năm rồi mà vẫn không được làm mẹ .Không phải tui không có khả năng làm mẹ mà cách đây hai năm chồng tui bị tai nạn ,sau khi phẫu thuật đã không còn khẳ năng....Buồn quá ! Gần hai năm nay bọn tui sống như anh em trong nhà vậy .Số phận sao khắc nghiệt quá
  • Bé Dưa thương,

    Chị đã hỏi bên bs đông y rồi, có thuốc làm dày NMTC đó bé, thời lượng uống trung bình khoảng 1 tháng thì có kết quả, nhưng nếu em cần gấp thì bs có thể tăng thêm liều lên. Thuốc đông y và tây y vẫn có thể kết hợp với nhau được Dualeo à Chỉ cần em phải uống cách nhau khoảng 4 tiếng thôi nhé.

    Chị chúc em thật nhiều may mắn trong lần này bé nhé, tự tin lên nha em.

    Thương em rất nhiều
  • Sáng sớm ngày hôm sau...

    Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi, hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép mầu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.
    Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những mảnh vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.
    Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dữ dội, khói bốc ngùn ngụt. Suy nghĩ đầu tiên đến với anh là mình thật bất hạnh, đến một chỗ nương thân cũng chẳng còn và tất cả với anh coi như đã hết.
    Sáng sớm ngày hôm sau, chàng ngư phủ bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.
    - Làm sao các anh biết tôi đang ở đây? - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.
    - Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Đó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?
    Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào "sáng sớm ngày hôm sau...".
    Theo Inspirational.com
    Các mẹ quá khổ cực vì hiếm muộn như Dualeo, tớ, và các mẹ nhà IUI và IVF thân mến, nỗi vất vả vì bệnh này không có deadline đâu, nó là vô tận đấy, đừng bao giờ nghĩ là sao số mình hẩm hiu thế nhé. Mình mong là mẩu chuyện này giúp các mẹ vững tin, đối đầu với mọi khó khăn sắp tới.


  • Cảm ơn mẹUyênMy, hôm nay em vừa siêu âm lần đầu tiên trong chu kỳ này, định bụng về tìm ngôi nhà thân thương của mình để chia sẻ tín hiệu hơi vui, bình thường 4chu chỳ trước, lần nào em siêu âm lần thứ nhất NMTC cũng chỉ được 5mm, còn lần này, được 5,5mm, được thêm có 0,5mm mà em thấy sung sướng và yêu đời quá, chẳng biết 4 ngày nữa thế nào,...
    Chị hỏi bác sỹ dùm em rồi ạ, cảm ơn chị nhìu nhìu
    chị cho em địa chỉ với nhé, mai em sẽ đi đến đó luôn

    @ Thichtrecon: Chia sẻ với bạn, bạn cố gắng lên nhé, chúng mình cùng cố gắng

    @ Bagiadethuong: Thương bà quá, bà cố gắng an ủi và làm cho anh ấy hiểu, vợ chồng ai cũng mong có trẻ trong nhà cả, nhưng trường hợp của anh ấy, bản thân anh ấy cũng đã đau khổ lắm rồi, vì điều đó đã rơi vào anh ý, và hãy bên cạnh anh ý, cố gắng thuyết phục anh ý cho bà làm TTON với TT trong ngân hàng tinh trùng, công sinh không bằng công dưỡng mà, còn trường hợp anh ý hoàn toàn không thể vượt qua được, bà có thể ở bên anh ý mà không cần con không , biết là điều đó đối với bà là không công bằng và quá khó khăn, nhưng thực lòng những người trong cuộc mới hiểu được, nhiều lúc tôi cũng muốn chia tay chồng tôi lắm, tôi muốn trả tự do cho anh ý, tôi chẳng muốn làm khổ ai cả, nhưng trong thâm tâm tôi, không muốn mất anh ý, muốn ở bên anh ý, muốn được sống chết bên anh ý và quan trọng điều đó tôi không có quyền để quyết định điều đó khi tôi khó có khả năng có con, điều đó phụ thuộc vào anh ý, và với vợ chồng bà cũng vậy, bà mới là người quyết định cho cuộc sống tình nghĩa vợ chồng, mong bà sắp xếp được cuộc sống của mình, chúc bà sẽ luôn mạnh mẽ

    @ All: Cảm ơn mọi người đã chia sẻ
  • Bé Dưa yêu dấu

    Chị có post trong những bài trước rồi đó em. Địa chỉ là 138 Hải Thượng Lãn Ông P10 Q5. Chị đã hỏi rất kĩ trường hợp của em rồi. BS đó nói là được. Sáng mai em ghé lai nói hết tình trạng của em cho bs nghe đi nhé, và nhớ nói là em sẽ phải làm TTTON trong vòng bao nhiêu ngày nữa để bs bốc thuốc mạnh hơn và chính xác em nhé.

    Chị thật lòng thành tâm cầu mong em thành công trong lần này bé nhé.

    Thương em thật nhiều
  • Thương cậu quá, nghĩ lại thấy mình may mắn thật. Hồi 3 tháng đã bị động thai. Đến tháng thứ bẩy thì bố nó đi vắng, việc nhiều nên chạy như ngựa. Cu con 34 tuần đã đòi ra, nặng có 2,6kg. Lúc trên bàn mổ tớ ân hận lắm, giờ may mắn là con khỏe mạnh. Mong vợ chồng bạn sớm thành công, tớ sẽ đưa Tít đến bệnh viện thăm cậu nhé.
  • @thienha_9999 To thienha_9999: Chia sẻ với bạn nhiều, thế bạn đã qua hết tháng để làm lại chưa bạn. Tất cả phụ nữ đều kiên trì và dũng cảm bạn à, cố gắng lên nhé, chẳng biết nói gì với bạn cả nhưng sau cơn mưa trời lại sáng, ai cũng sẽ gặp may cả bạn ơi, hy vọng nhé, đừng bao giờ ngừng hy vọng cả điều này rất quan trọng đấy. Ngày mai sẽ....

    To Dualeo79: Chúc em mau chóng có tin vui nhé! Đây ảnh em bé lớn nhà chị đây, còn bé sau thì hẹn em đến cuối năm nhé. Chia sẻ để em ngắm, đừng nản lòng và luôn hy vọng nhé!
  • @canhcut

    Cho em xơm bé lấy hên nha chị, cảm ơn chị nhìu

    @ MamacuTit: Vậy mà bây giờ trông Cu Tít trộm vía thích ghê, mong sớm được như bạn...

    @ MeUyênMy ơi: em vừa đi lấy thuốc về xong , chẳng biết có đúng bác sỹ đấy không nữa, bác già già, và nói nửa Việt nửa Tàu, em không nghe được mà phải qua phiên dịch , bác bắt mạch cho em và hỏi em mỗi chu kỳ như thế nào thôi, và cúi xuống ghi mục thuốc, em vội nói theo lời chị dặn thì bác bảo đi TTON làm gì, cứ uống thuốc ở đây là có liền à, không cần Tây y, em lại bảo là con bị tắc hai vòi trứng rồi, TTON 5lần rồi không được vì NMTC mỏng, sắp tới khoảng hơn 10 ngày nữa là chuyển phôi, bác cho con thuốc làm dầy NMTC được không ạ, Bác mắng em là không được chuyển gì hết, cứ uống đi thì biết, sẽ có liền luôn, nếu không tin tôi thì thôi, đừng có lấy thuốc nữa , em vội vàng xin lỗi và nói, thôi bác cho con uống gì cũng được ạ , chồng em bảo chuyện đó là bình thường, bác sỹ Đông y nào cũng vậy mà, mình cứ Đông Tây y kết hợp xem sao, em cũng muốn uống vì thử thay đổi cách xem sao, em thấy tiệm đó hôm nay đông lắm chị ạ, chị có còn uống thuốc ở đó không chị, em uống 5 thang rồi lại đến bắt mạch lại, mong rằng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tụi mình nha chị

    To con yêu: Đã lâu lắm rồi mẹ chẳng viết gì cho con cả, tại các bác các cô đó con, mọi người mắng mẹ và không cho mẹ suy nghĩ, nên mẹ không dám vào đây nữa, và mẹ đã làm được như vậy, mẹ thấy có sinh lực trở lại, mẹ tin tưởng hơn nhiều, mẹ lạc quan và yêu đời hơn bao giờ hết, vì mẹ yêu con, mẹ luôn nhớ về con, mẹ luôn nhìn về phía con, khi có con, mẹ sẽ như được sinh ra lần thứ hai...
    Mẹ sẽ chờ đợi cho đến khi nào sờ được vào người con, ngậm yêu các ngón tay bé xíu của con, ngửi vào làn da đầy tràn đầy mùi sữa của con, mẹ sẽ chờ con yêu ạ....
    Mong rằng mẹ mãi giữ được tâm trạng này, sinh khí này cho suốt chặng đường đến với con, mẹ yêu con
  • @Dưa leo: chúc em may mắn nhé, sáng này tính ghé thăm em mà đi làm hơi muộn nên đi luôn, tháng này em sắp làm lại phải không?

    @mẹ Uyên My: Địa chỉ là 138 Hải Thượng Lãn Ông P10 Q5. Ông này bắt mạch tốt không? Mẹ nó tình hình thế nào rồi
    Mấy hôm nay tâm trạng không tốt lắm, thấy buồn quá
  • @Manly Mẹ Manly ko được buồn, dứt khoát không được buồn. Cho mẹ Manly mượn cái để gõ đầu cái buồn đi xa nhé, nó không đi xa thì cho mượn thêm cái ghế này:Battin ey: ....ha...ha...ha Cái buồn của các mẹ đi hết chưa? Nếu chưa thì để mẹ UyênMy tiếp sức 1 tay nhé Hôm qua thấy mẹ nó stress dữ lắm đó. Để mẹ UyênMy phụ oánh cái con Stress đi cho thật xa nhé.... chết mày nè. .. chết nè... chết chưa? ....Mẹ Manly phải để tinh thần thoải mái để kiếm em cho con trai chứ:RaisedEye phải hông nè:RaisedEye

    Mẹ Uyên My theo luôn 2 ông thầy các mẹ ui:Battin ey: bên 138 Hải Thượng Lãn Ông P10 Q5 thì thấy có in card là chuyên trị hiếm muộn luôn:RaisedEye Còn bên 21 Vạn tượng thì thấy cũng nhiều mẹ theo lắm:Battin ey: Kết quả thì chờ hồi sau sẽ rõ các mẹ nhé:Battin ey:

    Hôm qua mẹ UyênMy sang bên 138 HTLO hỏi thăm trường hợp của bé Dưaleo, ngồi tỉ tê tâm sự 15 phútvề trường hợp DưaLeo hỏi tất cả mọi thứ về NMTC, dày mỏng như thế nào, uống thuốc ra sao? Có thể sử dụng Đông-Tây kết hợp được ko?Và ông thầy nói trong trường hợp Dưa Leo là chữa được:RaisedEye nên vội post bài để ủng hộ tinh thần em nó đó mà

    Mẹ Manly đừng buồn nữa nhé, Dualeo cũng phải vui lên nha Tất cả mọi người đều mong tin vui của Dualeo và Manly hết đó nha

    Thành công nhé các mẹ. I love you all
  • @Dualeo79
    cố lên dưa leo nhé, mọi sự nhẫn nại đều sẽ được đền bù xứng đáng, thương Dưa lắm nhưng không biết diễn tả thế nào.. POnd hôn cô Dưa một cái nhé.... ,mong cô Dưa sớm có em bé như mong đợi để Pond chơi với em nữa chứ hi hi hi....vì mẹ POnd không sinh em cho POnd được nữa nên POnd toàn đi chơi ké với các em khác thôi
  • @Dualeo79
    Ha ha ha... em gặp ông thầy già rồi Ông ấy là cha và cũng là thầy của ông thầy mà chị đang khám đó bé à Hôm qua chị đi tư vấn thì là ông con trai, ông con trai thì có KN về tây y hơn cha mình nên ông ấy nói với chị là Đông Y-Tây Y kết hợp thì rất tốt, vừa uống thuốc làm dày NMTC vừa chuyển phoi thì xác xuất thành công sẽ cao hơn, tuy nhiên về kn bốc thuốc thì người cha vẫn cao tay hơn thì phải Chị cũng đang tính thử để ông cha bốc thuốc xem sao nhưng chẳng bao giờ gặp cả. Chắc tại chị đi toàn buổi chiều thôi:RaisedEye Ông già đó nổi tiếng mát tay đó bé Biết đâu em may mắn, phước chủ may thầy bé à Chị thích được ổng bắt mạch lắm mà chẳng bao giờ gặp cả Mai mốt chắc phải đi buổi sáng như em mới được


    Chúc em gái sớm thành công nhé yêu em thật nhiều
  • Mình lặng đi và cảm phục dualeo . Cố lên em nhé . Trước đây mình ko hiểu TTON là gì, cứ nghĩ đơn giản là thay vào "ấy" của chồng là dụng cụ của bệnh viện (ngu thế chứ) đưa phôi vào. Thoải mái tinh thần quan trọng lắm đấy . Bồi dưỡng vào em ạ . Chúc 2 VC em "vượt qua thử thách" thành công.
  • Hôm nay khi em lang thang vào stcm em mới đọc được bài viết của chị dualeo,tâm sự của chị dualeo làm em ko cầm được nước mắt.Em đã từng có thời gian chờ đợi để có baby nên em hiểu chị mong ngóng có bé như thế nào.Em cũng từng bị thai ngoài, bị cắt mất 1 bên vòi trứng, Vt còn lại thì bị viêm nặng.May mắn là em đã thông được vT và giờ em mới đang mang bầu được 4 tháng thôi.Chị cố lên chị nhé, chị cũng đừng để ý đến những lời nói của chị dâu chị.Em tin rằng chị sẽ thành công. và chị sẽ có một bé rất xinh xắn.
  • @Dualeo79: tớ với cậu bằng tuổi. Thật lòng, đọc topic của cậu lòng tớ cũng nặng trĩu vì tớ cũng bị chẩn đoán khó mang thai tự nhiên cậu àh. Chưa chữa chạy jì cả vì bsỹ bảo theo dõi 6 tháng, 5 tháng rồi chẳng có jì hết trơn . Cứ mỗi lần nhà chồng nhắc nhở, thắc mắc là mình lại buồn quá. Cậu cố gắng lên nhé, nếu có tin vui báo cho mọi người với, để tớ có thêm ..năng lượng hy vọng.
  • Mẹ con nhà Tít lại vào chào cô Dưaleo nhé, mong cô luôn vui vẻ vì có rất nhiều người muốn ở bên cô và chia sẻ với cô
  • @Mươp @bagiadethuong Đọc những dòng tâm sự của bà mà tui thấy buồn cho số phận của chúng ta quá .Tui cưới hơn hai năm rồi mà vẫn không được làm mẹ .Không phải tui không có khả năng làm mẹ mà cách đây hai năm chồng tui bị tai nạn ,sau khi phẫu thuật đã không còn khẳ năng....Buồn quá ! Gần hai năm nay bọn tui sống như anh em trong nhà vậy .Số phận sao khắc nghiệt quá Chia sẻ với hai em, vậy mà hôm đó cả 3 người mình ngồi ăn với nhau chẳng ai biết chuyện ai cả

    @bagiadethuong: hết cách rồi sao em? có cách gì khác không?
  • @Dualeo79 Em ơi, chịu khó uống thuốc đều vào nhé, cầu mong con sớm về với em. Yêu em nhiều
  • [QUOTE=Mẹ UyênMy;1005851]Bé Dưa yêu dấu

    Chị có post trong những bài trước rồi đó em. Địa chỉ là 138 Hải Thượng Lãn Ông P10 Q5. Chị đã hỏi rất kĩ trường hợp của em rồi. BS đó nói là được. Sáng mai em ghé lai nói hết tình trạng của em cho bs nghe đi nhé, và nhớ nói là em sẽ phải làm TTTON trong vòng bao nhiêu ngày nữa để bs bốc thuốc mạnh hơn và chính xác em nhé.
    Chắc tụi em phải phong cho chị bảng hiệu NHÀ THÔNG THÁI CỦA stcm mới được, chị luôn có mặt trên từng cây số để giải đáp thắc mắc của mọi người. Em tặng chị nè
    Chị Uyên My ơi cho em hỏi chỗ chị uống thưốc Bắc thời gian làm việc như thế nào vì em đi làm tới 5h chiều mới về đến nhà, chạy tới đó mất khoảng 1 tiếng đồng hồ. Không biết họ còn làm việc không nữa. Em đang uống thuốc Bắc ở chỗ khác nhưng bị đau bụng quá em chịu không nổi nên định qua chỗ đó đây. Chị uống 1 tháng bao nhiêu thang vậy, có lâu không chị.
    Em cám ơn chị nhiều.
  • [QUOTE=ngdgcam;1018427] Chị mới coi lại giờ làm việc nè em:

    Sáng 8h-12h
    Chiều 14h-18h
    Nghỉ chiều Chủ Nhật và các ngày lễ.

    Nếu em về trễ thì có thể đi khám vào sáng Chủ Nhật. Còn ngày thường tuy lịch khám tới 18h nhưng có hôm 18.30 chị lại vẫn còn khám đó em à Đừng lại quá trễ mà thôi

    Chị uống đều mỗi ngày 1 thang, tức là 30thang/tháng. Giá cả trung bình 30-38 ngàn/thang. Trung bình 5 ngày lại bs bắt mạch và kê toa khác. Nhưng thuốc của chị chỉ là bồi bổ cơ thể cho dễ có con thôi (theo lời bs nói). Chị mới uống khoảng 10 ngày, trước đó chị uống bên 21 Vạn Tượng. Kết quả chưa biết thế nào nhưng chị thấy phòng mạch đó đông khách lắm, có ghi chuyên điều trị hiếm muộn nên cũng cố thử xem sao

    Bé Dưa ơi, mấy bữa nay em thế nào rồi? NMTC có tốt hơn nhiều không em? Chị chúc bé thành công bé nhé:Battin ey: Ráng giữ sức khỏe nha em. Rất mong em thành công và chúc em thật nhiều may mắn,

    Thương bé rất nhiều
  • Sáng nay em cũng đi bắt mạch lấy 3 thang, về uống thử xem sao đã
  • @ngdgcam [QUOTE=Mẹ UyênMy;1018762] Cám ơn chị UMy rất nhiều, chỗ em đang uống cũng được vì nó cũng cải thiện được vòng kinh của em nhưng tháng này em mới uống 1 thang mà đã đau bụng rồi, em uống hết 5 thang nữa rồi sẽ qua đó thử xem. Chắc CN này em sẽ đi.
    Chị ơi cho em hỏi chị tiêm thuốc chỗ Bs NLan được mấy trứng phát triển, em chỉ có 1 thôi. Em hỏi Bsi khác họ nói đáng lẽ phải được nhiều trứng phát triển cùng lúc, em chỉ có 1 cái thì tệ quá. Hu hu em lo quá chị ạ, có khi nào btrứng của em nó không phát triển được không hả chị?
    Chúc chị luôn may mắn và hạnh phúc.
  • [QUOTE=ngdgcam;1020510] Đúng là phải nhiều nang trứng phát triển cùng 1 lúc em à chính xác như thế nào thì tùy vào từng người. Thôi biết đâu em 1 nang nhưng chắc ăn thì sao?:Battin ey: Chúc em may mắn em gái nhé
  • Con yêu thương,
    Mẹ muốn khóc quá, mẹ muốn gào thật to lên cho nỗi buồn khỏi đọng trong lòng, mẹ muốn khóc thật nhiều, mẹ biết mà, mọi sự không được như mẹ mong muốn, mẹ chẳng giữ được bình tĩnh cho đến phút chót đâu con, mẹ hay mất thăng bằng lắm, mỗi lần siêu âm không có kết quả khả quan, mẹ lại bủn rủn, mẹ hư quá phải không con, mẹ như thế thì làm sao có thể có được con, nhưng mẹ giỏi lắm con, mẹ uống thuốc Bắc như uống nước lọc vậy, mỗi lần uống, mẹ lại chuẩn bị cốc nước lọc, chuẩn bị lọ xí muội, chuẩn bị bất cứ thứ gì ngọt ngào để bù lại sự khó chịu của thuốc bắc, con đừng nghĩ mẹ chịu đựng kém nhé con, thuốc này khó uống lắm con à, nó ngái ngái, nó hơi đắng, nó còn ngang ngang, khác hẳn thuốc bắc mẹ uống trước đây, nhưng mỗi lần cầm cốc thuốc lên, mẹ lại nhìn thấy con, mẹ nhìn thấy thiên thần của mẹ, mẹ mạnh mẽ lên nhiều...

    Hôm nay, phòng khám vắng, mẹ vừa đến đã được vào siêu âm ngay
    Bác sỹ (vừa siêu âm, vừa nhíu mày, lâu hơn bình thường): Niêm mạc chỉ được 6,5mm thôi (ngày 14), không đẹp đâu, có nên uống tiếp không hay ngưng ta (tự hỏi)...
    Mẹ (nhũn người lại): Sao ạ bác sỹ..
    Bác sỹ: Niêm mạc không ổn lắm.., (bác nhìn mẹ thương cảm, mẹ nghĩ vậy), đợi xin ý kiến đã nhé, chị ra ngoài ngồi đợi ha..
    Mẹ (gần như vô hồn, chả dạ vâng gì cả, uể oải ngồi dậy, muốn khóc bù lu bù loa với bác sỹ lắm, muốn hỏi bác tại sao bác không có phương pháp nào cho mẹ..)
    Bác sỹ (như đọc được suy nghĩ của mẹ): Cố ráng nghe chị, sẽ thành công thôi, vấn đề là thời gian mà, cố lên nha...
    Mẹ đi ra khỏi phòng siêu âm mà chẳng biết mình đi kiểu gì, mẹ lại nghĩ đến một bác cũng chuẩn bị 5 tháng nay rồi, nhưng NMTC không lên, bác ý hỏi bác sỹ, bác sỹ bảo không có cách nào khác cả, vì nguyên nhân và cách chữa của NMTC mỏng chưa có phương pháp cải thiện....
    Mẹ không thể lạc quan được con yêu, mẹ sợ lắm, mẹ sợ không thể có được con...
    Hôm qua, mẹ có đọc được bài của cô Meo me, chồng cô ý lo là cô ý lấy được nhiều trứng như vậy, chồng cô ý sợ sẽ mồ côi vợ sớm, nghe buồn cười phải không con, nhưng đó là sự thực đấy con, khi làm TTON thế này, sẽ rất tổn hại đến sức khỏe của người vợ, lại nhất là người lấy được nhiều trứng như mẹ, ba lần làm, cả 3 lần mẹ lấy được vô cùng nhiều, mẹ lại nghĩ đến bản thân rồi phải không con, mẹ gửi bài đó cho bố con xem, bố con bảo mẹ, 1năm có con bằng 10 năm sống một mình, cứ AQ vậy đi, mẹ bảo thế là bố có cơ hội lấy vợ hai rồi, bố bảo, ôi trời ơi, lúc đó cũng 60 tuổi rồi, còn làm ăn gì nữa, đi theo vợ thôi...., mẹ yêu bố lắm, mẹ không muốn bố con phải khổ vì chưa có con, mẹ cũng yêu mẹ, mẹ không muốn mẹ phải khổ vì chưa có con, và mẹ cũng yêu con, mẹ không muốn con cứ phải lang thang mà không được nằm trong vòng tay của bố của mẹ..., mẹ yêu con nhiều lắm, mẹ mệt mỏi quá......
    Vừa mới sáng nay mẹ mới nói chuyện với mẹ chị UyênMy, giọng mẹ vẫn lạc quan, tràn đầy sức sống, mẹ còn động viên mẹ chị ý cơ con, vậy mà mới cách có mấy tiếng mà mẹ đã suy sụp quá, mẹ ghét mẹ thật đấy, mẹ cần phải bình tâm lại, mẹ cần phải vững vàng, mẹ không muốn mọi người phải khổ vì mẹ nữa, sao cuộc sống không công bằng với mẹ vậy con, mẹ ngồi đây viết cho con mà mẹ không được quyền khóc, cổ mẹ nó cứ đau đau vì phải nén nước mắt lại, mũi mẹ cay cay và nhức nhức, đầu mẹ thì nặng trịch cảm giác như cái cổ gầy gầy của mẹ không đỡ nổi, mẹ nản quá đi mất con ơi.....
  • Dualeo ơi, cố lên bạn ơi. Mình cũng cùng tuổi với bạn đây, cũng đang mong chờ lắm mà chưa có em bé. Mình sợ, ko đủ can đảm để đi khám bác sỹ nữa sau vài tháng đi liên tục mà không có kết quả gì. Cố lên bạn nhé!Em bé của bạn vẫn còn mải chơi đấy thôi, biết đâu, em bé của mình cũng mải chơi như vậy...Đừng buồn nhé!
  • Hic, hồi chiều thấy bé Dưa còn khí thế vô cùng...hic...hic....... vậy mà giờ đọc topic em lại buồn rơi nước mắt

    Dũng cảm lên Dưa ơi, ông trời ko bạc đãi em đâu. Tháng này ko được thì đợi tháng sau vậy. Kỳ sau đi hốt thuốc bắc em nhớ đi buổi chiều, có ông thầy trẻ đó, ông ấy nói có cách làm dầy NMTC mà. Em cố gắng lên Dưa nhé. Chị có quen 1 chị cũng làm TTTON bằng phôi trữ lần 2, tháng này NMTC chị ấy cũng chưa được như ý, cũng đợi tiếp tháng sau làm tiếp

    Bé Dưa can đảm lên. Bs cũng đã nói rồi mà, bé sẽ về bên mẹ thôi, vấn đề còn lại chỉ là thời gian. Em can đảm lên em nhé

    Thương em rất nhiều
  • Em ơi, cố lên
    Chị sẽ hỏi thăm xem làm thế nào để NM dày lên, chị nhớ đã nghe ai nói rồi/
    Em còn trẻ sẽ có mà, mai tâm sự nhiều nhé
  • @Dualeo79 dưa ơi dưa à, cố lên nhá, hay là nghỉ ngơi một thời gian tạm quên hết rồi làm lại á, hic hic, cứ hy vọnglà mình còn rất trẻ và khoa học thì ngày càng phát triển cao hơn,nhé, đừng nản lòng, cố lên, cố lên dưa ơi
  • Dualeo a, mình thấy hình như sức khỏe của bạn ngày càng bị giảm sút thì phải, đừng phung phí sức khỏe ngay chặng đầu này vì còn phải " trường kỳ " kháng chiến mà. Bạn thử nghĩ mà xem khi bạn cố hết sức để có thai, đến lúc có thai rồi sức khỏe có thể đảm bảo cho con phát triển tốt không. Điều này còn quan trọng hơn nhiều vì con chúng ta phải khỏe mạnh và quan trọng hơn là phải " bình thường". Nỗi đau của một người mẹ có con không được hoàn thiện một cách bình thường nhiều khi còn đau hơn nhiều nỗi đau chậm có con Dưa à. Mình đang trong tậm trạng ấy đây.
    Hãy thả lỏng một thời gian nữa đi. Không căng thẳng, không sốt ruột ....Cứ thoải mái đi, biết đâu trời thương lại có kết quả tốt hơn mong đợi đấy.
  • Đọc bài của dualeo mà nước mắt cứ trào ra. Mình cũng đang khao khát có được đứa con. Trời ơi, hy vọng và chơ đợi nhiều lắm rồi, đã cố quên đi nhưng mấy hôm nay xung quanh mình toàn những niềm vui, mấy em bé ra đời, nào tin 2 vạch,... Sao mà thấy mình khổ thế, chẳng lẽ rồi mình sẽ lại phải cô đơn một mình trên cuộc đời này ư, mình không muốn làm khổ mọi người nữa, mình sợ lắm, sợ đến lúc phải nói với chồng...hu...huu...
  • Dưa leo ơi, bomeyeu oi, cố lên các em nhé, chị cũng như các em đây này, cũng mong muốn đến thắt ruột có được 1 đứa con của mình trên cõi đời này. Lắm lúc chị cũng phải làm ra vẻ vô cảm khi nhìn thấy những cảnh các mẹ trẻ cứ lặc lè ôm bầu đi qua trước mặt... sao họ hạnh phúc thế, sao mình lại bất hạnh thế....
  • Cố lên Dưa leo ơi, cố lên các bạn, điều quan trọng nhất là các bạn không được mất tinh thần. Có niềm tin là sẽ có tất cả mà. Thương Dưa leo nhiều lắm.
  • Dưa leo ơi, cố gắng lên nào, trời không phụ người tốt đâu mà. Mình có một ý nghĩ thế này, có gì bạn đừng giận nha. Có bao giờ bạn nghĩ sẽ xin con nuôi không? Hơi duy tâm một chút, nhưng mình biết mấy cặp vợ chồng lấy nhau hoài không có con, xin con nuôi vài năm sau lại có con đấy.
  • @In xinh xinh: Chị ơi, chị sao rồi ạ, cảm ơn chị đã dõi theo bước của em, kỳ này em lại ngưng rồi, niêm mạc kém lắm ạ, tiêm mà nó cũng chẳng lên...

    @cinnamonrose: Cảm ơn C, sao mình lại phải giận bạn, cũng nhiều người nói với mình chuyện xin con nuôi làm phép ấy mà, để sau này dễ có con, mẹ mình cũng bảo vậy, chắc tháng sau mình làm lễ với con cháu gái của mình, cảm ơn bạn nhé

    @Ngươiđồngcảm, Hoangocha, Bomeyeu: Xin chia sẻ với các bạn, mình thấy càng ngày càng bế tắc, có trứng, có phôi, có tinh trùng đâu phải là đã tốt, đến nước cuối cùng là NMTC là nơi nuôi dưỡg bào thai mà mình lại chưa thể có, chưa thể đẹp, mình càng ngày càng thấy sợ, chỉ sợ mình không đạt được mong ước thôi

    @Đểgiócuốnđi, Bolsa: Cảm ơn các chị, những lúc mất thăng bằng nhất là lúc em ngồi đây và viết lên những dòng này, chứ bình thường ngoài cuộc sống, em đâu có ủ dột và bê bết được đâu, em vẫn phải mạnh mẽ, vẫn phải cười nói như một người vô cảm đối với những câu hỏi về con cái, gần 4 năm nay, em cảm giác cái sự AQ trong em nó bắt đầu dần mất rồi, gần 4 năm, biết bao nỗi đau thể xác lẫn nỗi đau về tinh thần mà em đã trải qua, em biết lắm nỗi đau mà em đang phải chịu đựng cũng chưa phải là gì so với vô vàn nỗi đau của nhiều người trong cs này, nhưng em vẫn không thể tự vực mình dậy sau mỗi lần thất bại, nỗi đau này em chỉ cho phép một mình gặm nhấm, vì em biết, em khổ 10 thì gia đình, người thân và nhất là chồng em, cũng phải khổ 9, các chị có thấy em buồn cười không, cứ làm như nỗi đau của mình là duy nhất vậy, không, em nằm trong đó, nên em cảm nhận được nó, và em rất sợ khi nghĩ đến nó, em lan man quá, em chẳng biết mình đang viết gì nữa, các chị đừng ghét em nhé, cảm ơn các chị đã động viên em...

    @BameMaica: Xin chia sẻ với chị, chị cố gắng lên nhé, ai cũng có một nỗi đau, và ai cũng thấy nỗi đau của mình là khổ nhất, em thật là xấu khi bi quan như vậy phải không chị, em thấy rất khâm phục nghị lực của những người mẹ như chị, mong chị luôn có sức khỏe để lo cho con ...

    @Manly,MeUyenMy,mePond: Em lại phải ngưng kỳ này rồi mọi người ơi, nếu như những lần trước em sẽ lại AQ thôi, nhưng lần này, bsỹ phải họp với nhau xem, có nên cho em làm lại chu kỳ khác bằng kỹ thuật IVM không, coi như cất 20phôi đi, làm lại từ đầu, vì NMTC của em khả năng là sẽ không thể lên được, sau quá nhiều lần chuẩn bị, , em sợ lắm, em có hỏi bác sỹ là bần cùng em có thể nhờ chị gái mang thai hộ không, họ bảo không được, em hỏi tiếp, thế có khi nào em không thể có kết quả tốt đẹp không, tại sao NMTC em lại như vậy, bsỹ bảo không thể biết lý do tại sao, hiện tại chẳng có phương pháp nào hơn cả
    Em chán lắm, và sợ nữa, hay em ra nước ngoài xem sao các chị nhỉ, vợ chồng em sẵn sàng bán nhà để đi, em khao khát lắm, em không thể không có kết quả như thế này được, nhiều lúc em cô đơn lắm, em chẳng biết bấu víu vào đâu cả, em cứ lao vào công việc, làm mãi mà chẳng biết mình làm làm gì cả, nhưng nếu không làm thì em ngồi không thì em lại chẳng là em nữa, ở ngoài cuộc sống em chẳng biết thổ lộ tâm sự này với ai, em sợ mọi người nhìn thấy em khóc, em không yếu đuối ở ngoài được, em vẫn phải mạnh mẽ, nhiều lúc mạnh mẽ quá làm em phát mệt, em không được thoải mái khóc, ngay cả bây giờ khi viết những dòng này, em cũng phải lôi máy vào một phòng chỉ có 4bức tường, em đang khóc hu hu như một đứa trẻ con, em mệt mỏi quá các chị ơi, em không muốn bị như thế này, em đâu có làm gì nên tội đâu, nếu được chọn lại em sẽ không xuất hiện trên đời này đâu, em khổng thể chịu đựng mãi như vậy, em hết cả sức lực rồi....
  • Dưa Leo thương,

    Em gái lại chui mình vào vỏ ốc rồi Hèn chi hồi chiều này chị gọi đt thì em khóa máy, không ngờ em lại ngồi khóc một mình.....

    Không biết dùng lời gì để khuyên em nữa....Dù có ngàn lời an ủi cũng không kéo em ra khỏi vỏ ốc được trong lúc này.... chị biết em đang rất căng thẳng, mong manh và dễ vỡ hơn bao giờ hết...Dưa Leo thường ngày can đảm lắm, ko ai biết được những đau khổ tột cùng mà em đang phải chịu đựng đâu.... bĩnh tĩnh lại bé Dưa à, em làm liên tục như vậy thì cũng ko tốt đâu, tháng này đi dâu chơi cho khoây khỏa đi em... sau đó về mình tính tiếp em nhé.....

    Chị ko biết tỉ lệ thành công ở nước ngoài cao hơn VN mình bao nhiêu nữa....Em hãy bình tĩnh, tham khảo thật kỹ rồi quyết định em nhé.

    Thương em rất nhiều.
  • Dưa leo thân mến!

    Hôm nay vào đọc topic này của em mà chị không cầm được nước mắt. Chị cũng là một người đồng cảnh ngộ với em đây. Chị hơn em 4 tuổi thì phải (nếu theo năm sinh em ghi trên nick) và cưới đã gần 8 năm mà cũng chưa có tin vui. 2 năm đầu chị có kế hoạch, sau đó thì sau 1 lần hút và 1 lần sảy thai, chị để tự nhiên mà mãi không thấy gì. Chị cũng đã đi chữa khắp nơi, làm IUI 8 lần, IVF 1 lần mà vẫn chưa được toại nguyện . Bởi vậy em cũng đừng mất tinh thần, vì em còn có chồng em yêu thương và thông cảm động viên.

    Còn chị, em biết không, mới hôm qua đây thôi chị phát hiện ra một sự thật phũ phàng là chồng chị đã phản bội chị, đã có một người đàn bà khác. Hai người từng là đồng nghiệp cùng công ty, sau đó cô ta chuyển đi nơi khác và đã quan hệ với nhau hơn 1 năm, và hiện giờ người đàn bà ấy đã có thai hơn 1 tháng. Khi chị hỏi thì anh ta tỏ vẻ rất đau khổ, nói là không có tình cảm với người đàn bà đó, chỉ vì hai vợ chồng chị không có con nên anh ta buồn chán mới đi chơi bời ở ngoài. Anh ta nói mấy lần đã cố dứt bỏ người đàn bà đó nhưng không được vì cô ta đe doạ sẽ làm um lên và nói cho chị biết. Bởi vậy nên kéo dài dai dẳng đến bây giờ. Hiện giờ anh ta cũng không biết làm thế nào vì anh ta nói vẫn còn yêu chị, thương chị, muốn dứt khoát với người đàn bà kia quay về với chị nhưng lại vướng cái thai. Chị tưởng trời đất sụp đổ dưới chân mình khi người mà mình vẫn tưởng là thương yêu mình nhất lại nhẫn tâm phản bội mình như thế. Mà còn kinh khủng hơn, khi chính cô bồ của anh ta thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới chị bằng những lời lẽ vô cùng tục tĩu, vô văn hóa. Lúc đầu nhận tin chị không tin nổi, tưởng là ai đó nhắn nhầm. Nhưng đến hôm qua chính chồng chị nói cho chị biết là mỗi lần anh ta cãi nhau và đòi dứt khoát với người đàn bà kia, là cô ta lại nhắn tin chửi chị để đe dọa chồng chị. Ngay cả cách đây 3 tuần khi chị mới chuyển phôi đang trong thời gian cần nghỉ ngơi ổn định về tâm lý thì cô ta cũng nhắn tin chửi chị, làm chị lo lắng và hoảng sợ vô cùng khi không hiểu mình có thù oán gì ai không mà lại bị chửi bới thậm tệ như vậy.

    Giờ đây cõi lòng chị như tan nát, chị không biết phải làm gì bây giờ. Hôm qua chị đã nói chuyện thẳng thắn với chồng chị và đề nghị ly hôn. Chị nghĩ có lẽ đó là giải pháp tốt nhất. Cho nên chị nghĩ em vẫn còn là người may mắn hơn chị rất nhiều lần khi có một người chồng thương yêu và cảm thông với em đến thế. Em hãy cố lên em nhé, sống vui tươi và lạc quan hơn.

    Chúc em sớm được toại nguyện.
  • Mình đã thấy nỗi đau của mình là lớn rồi nhưng Dưaleo và chị Nguoidanbakhoc mình thấy mình đang còn may mắn vì đã có 1 đứa con(dù bé có bị tật một chút) và một người chồng có chút ít sự thông cảm. Phận đàn bà mình khổ thật, dằn vặt vì chuyện muộn con cái, cần có 1 người chồng để chia sẻ cảm thông thì lại như vậy....
    Chị NDBK à, thương chị quá. Hãy cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn này chị nhé.
    Dưaleo à, khi trước mình cũng thường xuyên bị NMTC mỏng đấy. Khi nào cũng chỉ được 5-6mm thôi. Khi trứng đẹp chẳng biết BS cho uống thuốc Bromocrptin..(đọc hướng dẫn thấy đây là thuốc cai sữa cho con hay sao ấy, cũng không còn nhớ nữa.) Thế mà 2 ngày sau lên được 9 mm đấy, thế là có thai.
    Hãy nuôi hi vọng thật nhiều mọi người nhé. Chúc mọi người sớm có tin vui.
  • @bamemaika Cám ơn em đã chia sẻ.

    Tối hôm qua chị lại nói chuyện với chồng chị, như hai người bạn. Không hiểu sao chị lại mất hết cảm giác đau khổ, chỉ cảm thấy trống rỗng, ráo hoảnh. Hình như nỗi đau của chị đã đi đến tận cùng nên chị chai sạn rồi hay sao đó. Chị nghe anh ta kể hết mọi chuyện trăng hoa của anh ta với chị mà chị cứ cảm giác như đó không còn là chuyện của mình nữa. Anh ta vật vã đau khổ và cầu xin chị cho anh ta thời gian để giải quyết và xin chị nghĩ cách làm sao để giúp anh ta thoát khỏi người đàn bà đó. Trời ơi em nghĩ xem mình là vợ, đang đau khổ tột cùng như thế mà giờ đây lại biến thành người đi giải quyết hậu quả cho sự trăng hoa của chồng mình.

    Người đàn bà đó thật đáng sợ. Cô ta còn trẻ, sinh năm 82, kém chị đến 7 tuổi , thế mà ghê gớm và thủ đoạn vô cùng. Mấy lần chồng chị muốn dứt khoát với cô ta thì cô ta đòi tự tử, rồi đập phá đồ đạc v..v... Có lần cô ta xích mích gì đó với 1 chị đồng nghiệp ở công ty cũ mà đã thuê cả xã hội đen đến định xử lý (những chuyện này chị mới biết do chính chồng chị kể). Chồng chị giờ đã thấy thấm thía và rất sợ hãi khi nghĩ đến việc phải chung sống với người đàn bà đó. Anh ta nhờ chị đi gặp cô ta để khuyên cô ta từ bỏ cái thai và chấm dứt với chồng chị. Chị phân vân quá không biết phải làm sao bây giờ. Yêu thì có lẽ không còn, nhưng vẫn thấy thương và còn tình nghĩa vợ chồng gần 8 năm chung sống. Nếu để anh ta một mình đối mặt với chuyện này thì chị cũng cảm thấy áy náy vì dù sao lỗi một phần cũng do chị. Nhưng ngược lại chị cũng lo sợ cho chính mình khi phải đối mặt với người đàn bà kia, một kẻ có máu điên có thể làm bất kỳ điều gì để phá hoại hạnh phúc của người khác. :mad: :mad:

    Chị biết phải làm sao đây. Ai có thể cho mình 1 lời khuyên không?
  • @Nguoi_dan_ba_khoc Thương chị quá, chẳng biết nói gì với chị được nữa.
  • Dưa leo ơi, đừng buồn nhé, muốn nói nhiều lắm nhưng cổ họng đắng nghét, chẳng biết phải nói gì..........mấy hôm nay bận tối mắt với con POnd và tinh dầu hic hic, quay lại đây thì .....Dưa...khóc......
    Me Pond vòng tay ôm Dưa một cái nhé.....
    thời gian còn dài lắm dưa ơi, mình cũng còn trẻ, đừng nản lòng, bây giờ tạm quên hết mọi chuyện, đi du lịch cho thư giãn đi Dưa
  • Cho mình chia sẽ những đau buồn cùng các bạn. Trước đây minh cũng ở trong hoàn cảnh đấy nhưng mình có một ông chồng như mọi người nói là "tuyệt vời", chồng mình hiểu mình một cách sâu sắc. Lúc trước chưa có baby anh ấy không bao giờ nhắc đến, mình có nói thì anh ấy lại gạt đi ngay, những hôm phải đi trực đêm luôn gọi điện về hỏi han mình sự mình buồn.
    Ngày ấy mình còn không biết mình bị làm sao có, chứ có mang lại sảy, buồn lắm lắm. Chòng mình là người yêu đầu tiên của mình đấy, yêu nhau 7 năm (không tính là biệt nhau từ bé), lấy nhau 5 năm mà vẫn chưa có baby được, thời kỳ này mình cũng khủng hoảng vô cùng (không thích nói chuyện với ai, luôn cáu gắt nêu mọi người lỡ nói gì đó đụng chạm đến con cái...).
    Nguoi-dan-ba-khoc à, có thể do bạn buồn chán mà gây làm cho chồng chán theo chăng? Người đàn ông rất dễ ngã vào người đàn bà khác nếu họ thấy ỏ bên vợ là nhàm chán và cực hình. Nếu có thể tha thứ được thì nên tha vì vợ chồng là kết nối của tình và nghĩa.
    Với mình bây giờ, nhờ trời thương đã có hai nhóc tì rồi (một gái, một trai). Mình kể chuyện minh và ước rằng các bạn cũng sẽ được như mình, cố gắng lên nhé tất cả vì con.
    Mình nghĩ mọi việc sẽ ổn thôi.
  • @Dualeo79 Sao không được em? Chị thấy nhiều người nhờ mang thai hộ mà
    Em nghỉ ngơi 1,2 tháng, uống thuốc Bắc cho dày NMTC đã rồi tính sau
    Em còn trẻ mà, em lo nghĩ nhiều quá sẽ không tốt đến sức khỏe đâu

    Lại cafe cuối tuần nhé
  • Em bùn vô cùng các chị ạ...sao cuộc đời e nó không may mắn thế...lấy chồng được 2 năm rùi mà chưa có con, đến giờ fut này em viết tâm sự lại đây là ngày mai em fai lên bàn mổ để mổ TNTC đợt 2........3 lần có thai e đều ko giữ được , mới mổ đây 4 tháng giờ tháng 7 lại mổ nữa rồi...em muốn chết đi cho xong..bgio tinh thần e nó đang trong tình trạng khủng hoảng và bế tắt..nhìn gương mặt õ buồn mà ko thể nói được ngay chính bản thân e chỉ bit khóc ko hà, seo số fan lại nghiệt ngã đến với e thế.......liệu cái hfuc gdinh nó sẽ bền lâu vậy hoài hay không??? các chị ơi e biết làm sao đây???
  • @juth Phải tin tưởng vào tương lai chứ! Đừng bao giờ đánh mất niềm tin dù là niềm tin đó thật mong manh. Chúc thành công và hạnh phúc!
  • @juth

    J ơi, chúng mình cùng cố gắng nhé, nhiều lúc mình cũng muốn giải thoát cho chồng lắm, muốn bỏ đi thật xa, chẳng muốn làm khổ ai nữa, nhưng mình lại luôn cảm thấy đang nợ anh ý điều gì đó,... mệt mỏi lắm, thương bạn

    @ Nguoidanbakhoc: Cố lên chị, chị hãy giữ gìn sức khỏe để lo cho mình, em tin, chị sẽ phân biệt được đâu là tình cảm đích thực để quyết định đúng đắn, chúc chị khỏe..

    Con yêu, mẹ muốn chép tặng con bài thơ, mẹ mới đọc được của hãng Dielac:

    Mẹ biết con yêu hay nhõng nhẽo
    Những lúc ham chơi, con nghịch phá nhiều
    Mẹ thích nghe con khe khẽ hát
    Líu lo, ngộ nghĩnh thật đáng yêu

    Mẹ thương nét trẻ thơ nhút nhát
    Quấn quýt mẹ con chẳng muốn rời xa
    Mẹ dạy con yêu đừng ngại gian khó
    Thấy yên lòng khi con đã vượt qua

    Mẹ yêu lắm ánh mắt con biết nói
    Khuôn mặt tinh khôi, như đã học bao điều
    Lúc con đau, mẹ nâng niu xoa dịu
    Hiểu con thơ mỗi lúc con cần

    Con biết không con là tất cả của mẹ... Con yêu!!!

    Mẹ thèm được có những cảm giác trên, mẹ yêu con nhiều lắm...
  • Mình post bài, nhưng quay lại nhìn không thấy nó đâu cả,

    Mình cũng đã từng trong tâm trạng của Dưa leo. Nhưng mình không được mạnh mẽ như bạn đâu. Đó là thời kỳ mà mình không phải là mình nữa, stress nặng nề.
    Còn hiện nay mình đã có 1 em bé rất đáng ghét cơ.

    Hành trình thì cũng dài lắm. Mình muốn nói để chia sẻ thôi. Cũng có thể bạn không tin. Nhưng có bệnh thì vái tứ phương.
    Có mấy người mình biết, họ đều có em bé cả rồi đấy.

    Có 1 ngiên cứu của 1 Giáo sư sản phụ khoa tại Mỹ (mình không nhở địa chỉ website này, vì lưu vào máy tính, gần đây bị vrus gặm sạch) cho rằng những người hay sẩy thai từ 2-3 lần chở lên, những người vô sinh không rõ nguyên nhân, những người TTON nhiều lần không có kết quả, những người bị tắc vòi trứng, dính buồng tử cung, viêm màng dạ con (làm cho NMTC mỏng đi đấy), buồng trứng đa nang thứ phát, viêm nhiễm tái phát nhiều lần,... đều do viêm nhiễm. Có rất nhiều loại viêm nhiễm: do chlamydia, bacteria, aerobes and anaerobes: Aerobes include gram-negative bacilli (eg, E coli) and gram-positive cocci (eg, group B streptococci). ...
    Có những loại mà bác sỹ ở VN có thể thấy, có những loại không thể thấy, không thể tìm ra. Nhưng nếu phụ nữ cứ hay ra khí hư (it thôi, nhưng thường xuyên), kinh nguyệt kém: màu đen, lượng ít, lợn cợn như bã cà phê trước hoặc sau chu kỳ,...(không nhớ hết được) là viêm nhiễm.
    Phương pháp chữa là dùng kháng sinh đặt trực tiếp, bơm trực tiếp vào buồng tử cung. Các bác sỹ chữa tắc vòi trừng, thông thủ công ở VN đều làm như vậy đấy. Chữa hơi lâu dành cho người bị tắc vòi trứng.
    Chữa cho cả vợ và chồng.
    Mình thấy Dưa leo bị tắc vòi trừng (bạn nói nguyên nhân là do mổ u nang), bị NMTC mỏng, không thể dầy lên được, TTON nhiều lần chưa có kết quả. Và mình đi khám chữa nhiều lần, có thể bị như vậy đấy.

    Khi trước mình chat, và được chia sẻ như vậy, nhờ vậy mà có em bé, có tự nhiên, người khỏe, đi làm đến tận lúc lên bàn đẻ. Mấy người khác cũng vậy đấy. Có 1 chị, ko kiên trì đến khi thông xong vòi trừng, đi thụ tinh ON, 1 lần là có ết quả ngay. 2 chú bé nhé.

    Hy vọng là thông tin của mình có thể giúp Dưa leo.
    Đừng bỏ cuộc, rồi hạnh phúc sẽ đến!
  • @Dualeo79 Cho em chia sẻ với chị nhé. Rồi cuộc đời sẽ trải màu hồng dưới chân chị. Cố gắng lên nhé.
  • Chẳng hiểu tại sao phụ nữ sinh ra lại phải chịu nhiều đau khổ và thiệt thòi đến như vậy ??? Dưaleo và chị NDBK hãy cố gắng lên nhé ! Đêm nay trời lại mưa ...không biết sau cơn mưa trời lại sáng hay là vẫn mưa tiếp ...hay là bão....??? Chúng ta không thể thay đổi được số phận mà chỉ còn biết học cách chấp nhận và vươn lên thôi .
  • @Dualeo79
    Chào em, đọc topic này mà nhớ đến những ngày trước đây. Em ơi, đừng buồn, việc này cần chúng ta phải thật cứng rắn. Chị cũng đã từng chán nản giống như em, chị còn phát hiện ra TC có vấn đề từ trước khi lập gia đình . . .rồi chị đề nghị hủy đám cưới. . .nhưng người đàn ông đó ko bỏ đi. . .đám cưới. . . hy vọng. . .bác sĩ. . .bệnh viện. . .thuốc bắc. . .đi chùa. . .cầu xin. . .tất cả mọi cách mà chị có thể.
    Nhưng cuối cùng, bác sĩ vẫn khuyên. . .không nên có con vì bệnh sẽ phát triển . . .
    Nhìn đứa cháu gái, cháu trai chạy chơi chị đã từng nghĩ, hay thôi thế là đủ rồi. . .
    Nhưng bản năng của người phụ nữ không cho chị lùi bước. Chị không bác sĩ, bệnh viện, thuốc bắc. . .những gì mà gọi là thuốc. Chỉ có cần xin, quyết tâm và với mong ước 1 đứa con. . .chị đã được toại nguyện. . .cũng sau bao lần thất bại.
    Có lẽ Trời Phật nghe thấu lời cầu xin của chị.
    Simba bây giờ đã được 17 tháng, 1 bé gái mắt to và bướng bỉnh như mẹ.
    Chị vẫn mang "bản án tử hình" bên mình nhưng có lẽ con gái chị còn quá nhỏ.
    Cố lên em, tiếp tục "chiến đấu" với số phận, tinh thần của chúng ta rất quan trọng. Đừng đầu hàng số phận cho dù phải đánh đổi. . .
  • Thương quá Dualeo79 ơi!
    Có lẻ em còn trẻ hơn chị! Đọc tâm sự of DL chị xót xa quá.Tâm trạng chờ đợi,Căng thẳng,hồi hộp....thất vọng...Kinh khủng.
    Nhưng cố lên em.Chị đã hơn 7 năm rồi,Đông Tây Nam Bắc đều đủ cả.Vẫn phải chờ,C không rõ nguyên nhân.Bây giờ muốn TTON thì không có khả năng.Buồn chán và tuyệt vọng.7 năm không dài với 1 đời người nhưng không hề ngắn đối với sự chờ đợi và tìm kiếm phải không em.Chị cũng đã gần 40 nên xác suất càng thấp.Nhưng đành cố lên vậy.Hãy nhìn xung quanh để sống và để hy vọng.
    Chúc thần may mắn sẽ mĩm cười với DL
    Than men
  • Cảm động quá. Các chị ơi, hãy dũng cảm lên nhé, và sống với 1 niềm tin.Em tin mình có lòng thì ông trời sẽ chẳng phụ đâu. Cầu chúc các chị sẽ tìm thấy hạnh phúc.
  • Chị dualeo ơi, đọc những gì chị viết mà em thấy thương và khâm phục chị quá. Chị thực sự là một người có nghị lực! Em mới lấy chồng 6 tháng, cũng chưa có baby nên sốt ruột lắm. Tháng nào cũng vậy, khi thấy cái mầu đỏ đáng ghét đó xuất hiệu là em lại khóc lóc lăn lộn. Cái cảm giác tuyệt vọng ghê gớm cứ bao trùm trong em, thậm chí em còn chẳng muốn đi làm nữa...
    Đọc những tâm sự của chị, em mới thấy những gì mình đang chịu đựng chẳng thấm thía là bao so với những gì chị đã trải qua. Vậy nên em đã tự nhủ với mình sẽ thật can đảm và cố gắng...như chị...Tất cả vì con yêu dấu, chị nhỉ?
    Em mong chị giữ gìn sức khỏe và cầu chúc chị, em và tất cả những người đang khao khát được làm bố, làm mẹ sẽ sớm tìm được bé yêu của mình...
  • Ôi, mình ước j tạo hóa công bằng hơn và chia đều hạnh phúc cho mọi ng.

    Bạn làm mình nhớ e bé thứ 2 của mình khôn nguôi, mặc dù bé mới chỉ là 1 phôi thai. Hôm mình bỏ thai mình đã khóc hết nc mắt, nhg tất cả mọi ng đều khuyên vì bé nhà mình còn nhỏ quá, vết mổ còn mới quá, khi thai lớn và khi sinh nở sẽ nguy hiểm tính mạng cả mẹ và con. 'Rồi chúng ta sẽ có nhg đứa con khác' - chồng mình nói thế.

    Nhg mỗi 1 sinh linh bé bỏng khi đã tượng hình trong cơ thể ng mẹ đã đc thổi linh hồn vào đúng k?

    Tha lỗi cho mẹ con nhé!
  • Các chị ơi, mong mọi người cùng vững tin lên nhé, em tin rằng may mắn sẽ đến với các chị, chúc các chị mọi điều tốt lành nhất.
  • Thương bạn lắm. Cố lên nhé.
  • Dưaleo ơi, đọc tâm sự của em, chị nghe nhói đau và hình như ông trời cũng đang thông cảm cho nổi lòng của em, nên trời cứ mưa rả rích. Bây giờ đã 1g30, khuya lắm rồi đó, nhưng chị không sao đi ngủ được khi đọc những gì em viết ra đây.
    Chị cũng đã từng trãi qua tâm trạng như em. Lấy chồng 2 năm không có con. Chị đã đi bác sĩ nhiều lần, đã làm IUI 5 lần, nhưng vẫn không có kết quả. Căng thẳng, lo lắng, mệt mõi, chị ngưng không đi bs nữa thì lại có thai, nhưng trớ trêu là, lần thứ nhất chị bị sẩy, lần thứ 2, chị có thai ngoài dạ con, kết quả phải mổ để lấy ra và bị cắt luôn 1 bên ống dẫn trứng. Đau đớn, buồn bã...Và sau 4 năm lấy chồng, chị đã có được 1 bé gái 1 cách tự nhiên.
    Ngày ấy, chị cũng đi chùa, đi nhà thờ để cầu xin. Chị và mẹ chị đã đi Đền Quan Thánh ở Trần Xuân Soạn Q7 cầu xin con. Đền này rất linh thiêng và nhiều người lui tới. Nếu em thật sự tin tưởng, em nên đến đấy 1 lần. Nếu không tin thì có thể nghĩ rằng mình đến đó để đầu óc thanh tịnh, thoải mái, tâm lý ổn định sẽ dễ có kết quả hơn.
    1 trường hợp nữa là chị họ của chị. Lấy chồng đã 15 năm, mà không có con. Đi rất nhiều bác sĩ, tốn rất nhiều tiền, nhưng vẫn không có kết quả. Mệt mõi, nên 2 vc ngưng luôn bác sĩ. Vừa rồi, đi xem thầy ( thầy gì thì chị không hỏi), thấy nói 2 người nên tổ chức đám cưới lại. Thế là nhà trai cũng vài người đến nhà đàng gái, cũng trao nhẫn, cũng 1 bàn tiệc như 1 đám cưới đơn giản của những người nghèo. Vậy mà bây giờ chị ấy đã có thai được 6 tháng 1 cách tự nhiên.
    Chị thương em quá dưaleo ơi, chị nói dài dòng như vậy cũng chỉ là để em vững tinh thần, lạc quan lên. Vấn đề tâm lý rất quan trọng. Chị cầu mong em sớm có tin vui.
  • Thêm một lời chúc cho chị dưa leo, chúc chị mạnh khoẻ và sớm có được em bé.
    Chị hãy làm hết sức mình nhé, thương chị nhiều .
  • Chị dualeo à, thương chị quá. Thế bây giờ chị thế nào rồi, vẫn uống thuốc bắc thường xuyên chứ. Chịu khó đi chị ạ, còn phải bồi bổ cơ thể nữa chứ, đất có tốt thì mới gieo được hạt mà. Lần này chị nên để lâu lâu và chuẩn bị tốt vào, nhớ cả đi chùa cầu phúc nữa nhé. Em tin là con sẽ về với chị thôi.

    Chị Ngươidanbakhoc ơi, em không biết lời khuyên này đến với chị có muộn không nữa, nhưng theo em, chị nên giữ lại hạnh phúc gia đình mình. Anh ấy vẫn còn yêu chị và vẫn muốn làm lại từ đầu với chị. Theo em đó mới là điều quan trọng. Hơn nữa trong tình trạng của chị hiện nay, chỉ có anh ấy mới giúp được chị thôi. Trong truyện và cũng ngay trong đời thường, có rất nhiều người phụ nữ thông minh giải thoát được chồng ra khỏi vòng vây của sắc đẹp mà chị. Cùng lắm chị và chồng hứa là sẽ chu cấp cho đứa con trong bụng cô ấy hoặc chị nhận nuôi luôn. Mong chị sớm tìm ra được cách giải quyết cho mình nhé.
  • Chị dualeo ơi, đọc bài của chị mà em không kìm được nước mắt, mọi người trong phòng cứ tưởng em có chuyện gì. Thương chị quá. Tình hình của chị thế nào rồi, chị đừng suy nghĩ nhiều quá kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe chị nhé. Em tin rằng cuối cùng ông trời cũng thương chị, sẽ tặng cho chị một em bé thật mạnh khỏe, đáng yêu. Thật tốt là chị có một người chồng rất tuyệt vời, hai người tốt như anh chị sớm muộn gì cũng sẽ được toại nguyện thôi. Chị cố gắng lên nhé, phải giữ sức khỏe cho tốt nữa, ăn uống nhiều vào nữa. Em chúc chị và các mẹ trong diễn đàn sớm có em bé nhé!
  • Vài hàng cho mọi người biết tin của Dualeo nhé

    Em ấy vẫn khỏe, hiện đang tạm nghỉ vài tháng nữa mới chuyển phôi tiếp theo lời khuyên của mọi người. Em ấy nhắn gởi lời lại với tất cả mọi người rằng em ấy rất cảm kích và biết ơn những lời thăm hỏi của mọi người. Chúng mình cùng cầu chúc em thật nhiều sức khỏe, may mắn, thật nhiều may mắn để thành công trong lần chuyển phôi sắp tới các bạn nhé

    To Dualeo: Chị biết em gái không lên stcm trong thời gian này, chị cũng biết tấm lòng của rất nhiều người luôn quan tâm và theo dõi bước đi của em....Vì vậy, chị phải giúp em lên tiếng để không phụ lòng mọi người. Với tất cả tấm lòng... chị cầu chúc em gái thành công... sớm mang con yêu về nhà em nhé

    May mắn sẽ về bên em...
  • Cầu mong ông trời mang bé yêu về cho chị Dualeo ....
    Hãy chiến thắng chị nhé !
  • Chào Me UyênMy mình cũng rất cảm kích tấm lòng of Me UyênMy.Mình cũng sốt ruột khi không thấy tin tức gì Of Dualeo,cũng đồng tâm trạng khao khát,mình vẫn thầm mong sao cho Ông trời ban cho những người như bọn mình sớm có tin vui và hơn thế nữa mình mong và rất mong 1 ngày Dualeo sẽ báo tin là tìm được thiên thần bé nhỏ như mong đợi.Nếu có thể được bạn có thể cho mình xin email of dualeo k biết có được k? Me UyênMy hỏi ý kiến of Dualeo nhé
  • @binhminh27 Dualeo hiện vẫn khỏe và đang khá bận rộn trong cuộc sống đời thường. Em ấy cũng dự định nghỉ ngơi 1 thời gian rồi sẽ tiếp tục hành trình tìm con. Về chuyện email, mình sẽ hỏi ý kiến Dualeo giùm bạn và nhắn tin cho bạn biết nhé

    Chúc may mắn sớm đến với bạn và Dualeo
  • Chị ơi, cố gắng lên nhé chị. Em cầu mong niềm vui sẽ sớm đến với anh chị, đừng nản chị nhé.
  • Dualeo à, chị vẫn thường xuyên theo dõi chuyện của em và luôn cầu chúc cho em sẽ gặp may mắn. Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, nỗi bất hạnh khác nhau. Chị cũng vậy. Quan trong nhất là phải đi qua bằng tất cả nghị lực. Chị rất tâm đắc câu này: ở hiền-gặp lành.
    Chị có thể lấy một chút trong chuyện của em để viết truyện được không? ( chị là người viết truyện ngắn mà) Nếu em cho phép chị sẽ viết thành 1 truyện ngắn rất hay và cảm động. Tất nhiên chị sẽ hư cấu nó chứ không lấy nguyên xi đâu!
  • Mình đọc bài của bạn trong giờ làm việc mà thấy thương bạn quá, phải kìm nén k để nước mắt chảy ra. Bạn ơi hãy cố gắng lên nhé, ông Trời sẽ không phụ lòng bạn đâu.
    Bạn đã làm các xét nghiệm tại BV Từ Dũ chưa hay mới chỉ làm tại HN, nếu có điều kiện bạn thử sang nước ngoài xem sao? Mình hy vọng khoa học hiện đại sẽ giúp bạn thỏa lòng khát khao làm mẹ.
    Chúc bạn nghị lực và sớm thỏa ước nguyện!!!! Thân
  • Bé Dưa vẫn vào stcm và vẫn đang đọc những dòng mọi người viết cho em ấy Tuy nhiên mỗi khi nhìn lại chủ đề này thì em ấy rất buồn... đó là một trong những lý do nên em ấy không viết bài trong thời gian gần đây

    Hiện tại Bé Dưa vẫn còn 20 phôi trữ, bé sẽ tiếp tục chuyển phôi trong thời gian tới. Chúng mình cùng cầu chúc cho bé thành công các bạn nhé.

    Mong rằng một ngày gần đây bé Dưa sẽ chính thức báo tin vui cùng mọi người

    Dưaleo ơi... cố lên em... cả nhà đều mong tin vui của em... can đảm lên em gái...
  • Dưa ơi, em nghỉ ngơi đi, đừng viết nữa em nhé. Em là tấm gương về sự dũng cảm và chịu đựng để chị nhìn theo đó, em cố lên để còn động viên tinh thần cho chị nữa. Chị thương em rất nhiều
  • Cầu cho mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với dưa leo. Cầu cho bạn sớm gặp mặt con yêu.
  • chị ơi, chị phải cố gắng bồi bổ sức khỏe nhé. Con đường chị phải đi dài lắm lắm đấy ạ: này nhé, mang thai 9 tháng 10 ngày này, sinh em bé này, rồi còn 18 năm sau đó nữa, ối trời, vất vả lắm chị ạ! Phải có sức khỏe chị nhé! Có sức khỏe, mình sẽ có tất cả. Tất cả các mẹ ở DD cùng ủng hộ chị
  • em đọc mà ứa nước mắt!buồn thật!sao lại có nhiều chuyện buồn thế!chúc chị Dưaleo mau khỏe!và gặp nhiều may mắn!
  • Các mẹ ơi có ai biết người mẹ nào muốn cho con thì báo mình biết với , mình đang muốn xin một bé làm con nuôi .....giúp mình với.
    Mình cưới chồng đã 8 năm điều trị khắp nơi kg được kể cả TTON 2 lần rùi nhưng cũng thất bại mình buồn quá vì kg có điều kiện để tiếp tục nên hai vơ chồng mình thống nhất là tìm xin một bé làm con nuôi, mình kg ngại vào các trung tâm vì kg biết lai lịch các bé như thế nào
    Các mẹ ơi có biết ai kg chỉ mình với mình ở TP.HCM, địa chỉ mail của mình là hongtvxdd@yahoo.com
  • @zuky Bạn có thể nhắn tin hỏi em haiuyen đấy. Nick trong stcm của em ấy là haiuyen bạn nhé
  • Dưaleo79 ơi, mình xin chia xẻ nỗi đau này cùng bạn.Mình cũng giống như bạn nhưng thời gia chờ đợi của vợ chồng mình không dài như bạn mà chỉ có hơn 2 năm là mình đã có baby rồi.Vợ chồng mình đi khám thì tất cả bình thương hết nhưng không hiểu sao không có con.Bác sĩ nói vợ chồng mình là vô sinh không rõ nguyên nhân.Và còn nói thêm, những cặp không rõ nguyên nhân thì sẽ rất khó trong việc điều trị.Mình buồn vô cùng.Nhưng 1 lần, mình nghe nói có 1 ngôi chùa Bà rất thiên nên mình mới ghé thử xem sao.Không hiểu là do vô tình hay như thế nào đó mà hôm vợ chồng mình đi cúng thì đó là mùng 1 âm lịch, thì đến tháng sau tự nhiên mình bị trễ 2 ngày ( bình thường mình rất đúng ngày-phải nói là rất chính xác).Mình hồi hộp mua que về thử thì ....trời ơi, 2 vach hẳn hoi.Mình gọi điện báo cho chồng mà nước mắt rơi lã chã.Vậy là ông trời con thương vợ chồng mình và cũng ngày hôm đó, lần đầu tiên mình thấy chồng mình rơi nước mắt.Giọt nước mắt hạnh phúc.Giọt nước mắt cho những lần kiên trì đeo đẳng tại bệnh viện phụ sản và các phòng mạch tư.
    Tuy nhiên, tới đó vẫn chưa hết.Bác sĩ bảo những người thuộc dạng hiếm muộn thì dù có thai rồi đi nữa thì cũng phải hồi hợp chơ đợi cho tới lúc sanh.Chính xã như những lời bác sĩ nói.Lúc được 6 tuần, thai mình bị bóc tách đến 20% ( rất nguy hiểm), có thể xảy bất kỳ lúc nào.Mình phải nằm liệt ở nhà không làm gì cả.Mẹ mình phài chăm sóc mình từ miềg ăn.sau đó tới 4 tháng mình lại bị phát hiện là nhau tiền đạo.Lại ti ếp tục nắm điều trị và uống thuôc.
    và kết cục, mình sinh baby lúc 36 tuấn tuồi và chỉ nặng có 2kg8 mà thôi.
    Nói thật, không biết như thế nào chứ tự nhiên trong thâm tâm mình nghĩ rồi bạn sẽ có kết cục tốt đẹp như mình vì ông Trời không bao giờ phụ lòng con người.Có lẽ, ông ấy bận đi giúp 1 người mẹ khác nên chưa tời lượt bạn.Một khi ông đã nghe thấy thì hạnh phúc to lớn ấy sẽ đến với bạn.Minh tin là bạn sẽ thắng được số phận.Cố lên bạn ạ.Mình sẽ theo dõi bước đường của bạn.
  • @zuky Bạn đến bệnh viện Từ Dũ để hỏi xem sao vì ở đó có rất nhiều em bé sau khi sinh bị gia đình bỏ rơi. Mình nghĩ bạn cứ nghỉ ngơi, có thể nhận con nuôi biết đâu sau đó bạn lại có thể có thai tự nhiên hoặc bạn có thể làm TTON cũng được. Chúc bạn nhanh tìm được tin vui cho mình!
  • @tuankiet2201 Chúc mừng bạn! Mình cũng bị hiếm muộn đây và rất lo lắng. Mình cũng đi cầu xin khắp nơi nhưng Trời Phật hình như chưa nghe đến lời cầu xin của mình. Bạn cho mình hỏi địa chỉ chùa Bà mà bạn đã đến nhé?
  • Mới đọc được bài này trên web sáng nay, tâm sự của một bà mẹ hiếm muộn trên hành trình đi tìm con, rất xúc động, mình post ra đây để những ai chưa đọc thì cùng đọc nhé. Đọc xong càng thấu hiểu và chia sẻ nỗi khao khát làm mẹ của những bà mẹ hiếm muộn. Dù gian khó nhưng đừng bao giờ tắt hi vọng.

    Thụ tinh ống nghiệm

    Với nhiều người khi tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm, việc để có được một đứa con là cả hành trình gian khổ. Đủ mọi trạng thái tình cảm: khao khát, hy vọng, mong đợi, vui sướng, thất vọng, tuyệt vọng, đau đớn...

    Câu chuyện của một người phụ nữ trong cuộc dưới đây là hành trình đầy nước mắt và nụ cười của người đi tìm cho mình một đứa con bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm...

    ... Tôi đã vài lần đề cập chuyện đi làm thụ tinh trong ống nghiệm với anh, nhưng anh ậm ừ nên tôi cũng bỏ lửng, rồi bị công việc lôi đi. Cho tới sau một đợt stress nặng, tôi khóc như mưa, quyết liệt đòi làm mới vỡ lẽ anh bị một “nỗi sợ rất đàn ông”: Sợ không có tinh trùng.

    Tôi đã bước sang tuổi 40. Tôi thường trốn tránh những ngày lễ thiếu nhi, tết trung thu, những cuộc họp mặt gia đình, ở cơ quan có dắt theo trẻ con. Ngay cả xem tivi cũng không dám mở chương trình thiếu nhi.

    Chồng tôi đã bước sang tuổi 50, ngày hai buổi thầm lặng đi về, xem chừng mỏi mệt. Căn nhà hầu như không có tiếng người.

    Thỉnh thoảng em của chồng có đưa vợ con sang chơi. Thằng bé 5 tuổi chạy loanh quanh khắp nơi. Khi họ về rồi, sự im lặng như được nhân lên, bầu không khí gần như đặc quánh.

    Tôi bảo cứ đi xét nghiệm mới biết, đâu thể căn cứ vào mắt thường nhưng anh cứ chần chừ. Tôi đã một mình đến Bệnh viện Từ Dũ (TP HCM) làm hồ sơ.

    Cầm cái lọ và tờ giấy xét nghiệm về, tôi đặt lên bàn làm việc của anh, nói giọng chắc nịch: “Em đã đăng ký rồi, người ta phải đợi cả năm trời mới được làm, còn em nhờ quen biết mà được cho làm ngay. Nếu mình không làm lúc này, tuổi càng lớn càng khó”.

    Đó là tôi nói xạo với anh, chứ bác sĩ nói phải sắp hàng chờ, còn nếu muốn thu ngắn thời gian chờ đợi thì chọn loại dịch vụ, đóng thêm 3 triệu đồng và làm đơn gửi ban giám đốc bệnh viện, trình bày lý do xin được làm sớm.

    Thấy anh có vẻ xuôi xuôi, để tăng thêm hiệu quả, tôi nói: “Anh thử giùm em đi, nếu không được cũng đâu có sao”. Thời điểm nộp mẫu tinh trùng cũng nghiệt, được cố định chỉ có hai lần trong ngày và đều trong giờ hành chính.

    Có thể chọn một trong hai cách: Đến bệnh viện để lấy hoặc lấy ở nhà. Cách nào cũng có cái hay, cái dở. Lấy ở bệnh viện không sợ khâu bảo quản, nhưng mấy cái phòng để dành cho chuyện tế nhị này nhỏ xíu, nằm ngay trong khu vực ồn ào, bên ngoài luôn có người sắp hàng chờ đến lượt.

    Ông xã tôi chọn ngay cách thứ hai. Tôi dặn anh tỉ mỉ cách lấy để không làm ảnh hưởng tới kết quả như phải rửa tay sạch, không sát trùng lọ đựng và để lại cho anh tờ giấy hướng dẫn một số động tác kỹ thuật bệnh viện phát cho.

    Quan trọng nhất là khi lấy mẫu xong phải mang ngay tới nộp cho xét nghiệm trong vòng nửa giờ, nếu trễ hơn là hỏng. Mãi mấy ngày sau, tôi hỏi, câu đầu tiên anh nói là: “Luýnh quýnh quá, anh làm đổ mất cái lọ rồi”. Suýt nữa tôi cáu lên, sau đó anh nói đã trở lại Từ Dũ xin cái lọ khác, lấy mẫu đem nộp lại rồi.

    Tôi nôn nóng hỏi: “Kết quả đâu?”, anh rụt rè đưa ra một tờ giấy. Nghĩ cũng buồn cười cho cái gọi là tự ái đàn ông, chuyện lớn lao như đầu tư kinh doanh có thể quyết định dễ dàng, nhưng lại không dám đối mặt với một kết quả xét nghiệm.

    “Anh bị thiếu số lượng tinh trùng và cả chất lượng. Chắc không làm được rồi”, giọng anh nhuốm vẻ thiểu não.

    Tôi nói chắc như đinh đóng cột là được, vì tôi đã được bác sĩ tư vấn rồi. Vậy là coi như xong bước đầu tiên. Phần anh vậy là tạm xong. Trong khi tôi còn phải đối mặt với một quá trình rất dài và gian nan sắp tới.

    Những ngày sau đó, hầu như mỗi ngày tôi đều phải đến bệnh viện, có ngày phải đến hai lần để làm các xét nghiệm, lấy kết quả, nghe bác sĩ tư vấn, chích thuốc…

    Chuyện chờ đợi là thường xuyên, vì vậy những người đồng cảnh chúng tôi có rất nhiều dịp để hỏi han chuyện của nhau.

    Tôi làm quen và nói chuyện với chị Nghĩa, một chủ vựa trái cây ở An Giang. Chị 39 tuổi, gương mặt khá ưa nhìn.

    Tôi há hốc miệng khi nghe nói chị đã làm tới lần thứ năm. Hai lần đầu không thành công, lần thứ ba bác sĩ tư vấn chị nên xin trứng. Tìm mãi mới được một đứa cháu họ đáp ứng đủ điều kiện, đã có chồng và con, tuổi 20-30.

    Chị nói: “Mình đã giải thích với đứa cháu hết rồi, bác sĩ đã dặn không được gần chồng trong suốt thời gian chích thuốc kích thích buồng trứng, vậy mà tới khi siêu âm phát hiện nó có thai, coi như tiêu mười mấy triệu đồng của mình”.

    Lần thứ tư, chị chuyển sang Bệnh viện Phụ sản quốc tế để coi có hên hơn không. Vẫn thất bại. Chị quay lại Bệnh viện Từ Dũ. Chị nhắc đi nhắc lại: “Lần này là lần cuối cùng, được hay không được gì cũng ngưng”. Nhưng rồi chính chị rốt cuộc cũng vẫn làm tiếp tục .

    Nghe chuyện chị Nghĩa tôi lại thêm sợ. Nhất là khi chị cho biết ngay chính bác sĩ cũng không thể giải thích được tại sao chị không thể đậu thai. Trong số khoảng 15 người cùng làm thụ tinh trong ống nghiệm đợt này với tôi, có khá nhiều người đã làm lần thứ hai.

    “Tiền công” cho bác sĩ chỉ 7-10 triệu đồng, nặng nhất là tiền thuốc. Cứ 3-4 ngày mua một đợt thuốc, mỗi lần mua 5-6 triệu đồng. Cầm trên tay một cọc tiền có thể xài trong cả năm chỉ đổi lấy mấy ống thuốc nhỏ xíu. Tùy theo đáp ứng thuốc hay không, chi phí 10-40 triệu đồng.

    Lúc ngồi chờ khám trong phòng bác sĩ Lan, chị Hòa, một người đã làm lần thứ hai, nói: “Thiệt tình cái này giống như đánh bài, mà đặt một lần tới 15-20 triệu”. Một câu ví von hết sức hình tượng và chính xác.

    Đã tìm hiểu nhiều về quy trình làm thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng tôi chưa bao giờ hình dung mình sẽ phải đối mặt với nhiều nguy cơ như vậy. Cho nên sau khi nghe bác sĩ tư vấn, tôi xin về nhà để suy nghĩ thêm.

    Có tới trên 60% trường hợp làm thụ tinh trong ống nghiệm không thành công mà không hiểu tại sao. Đó là thử thách thứ nhất.

    Chích thuốc kích thích buồng trứng sẽ có nguy cơ quá kích buồng trứng, có thể dẫn tới chết người. Cứ 100 người có hai người bị nặng. Tỷ lệ không phải nhỏ. Đó là thử thách thứ hai.

    Nếu đậu thai thì có nguy cơ thai ngoài tử cung phải mổ cấp cứu. Nếu đậu nhiều thai lại phải áp dụng kỹ thuật giảm thai, nghe kể là đau đớn lắm.

    Đối với người lớn tuổi như tôi, nếu có thai rồi phải nằm dưỡng suốt mấy tháng trời trên giường. Đó là tôi chưa lường trước được một tình huống cực kỳ xấu khác mà sau này đã xảy ra với tôi.

    Nhưng rồi cũng phải đánh liều. Bắt đầu quá trình chích thuốc để kích thích rụng trứng. Các cô y tá dặn mỗi ngày phải đến bệnh viện từ 7 đến 7h30 để chích, phải đúng giờ, nếu trễ coi như phải chích lại từ đầu. Mỗi cô cầm sẵn một ống thuốc, một ống chích.

    Phòng chích khá nhỏ, người chen chúc, người trước vừa xuống khỏi giường là người sau lập tức leo lên, cô y tá chích liền tay mà vẫn không giải tỏa nhanh được số người chờ đợi.

    Tôi vốn sợ chích, nhất là chích vào vùng bụng, xung quanh rốn, cho nên phải cắn răng, nhắm chặt mắt. Phải chích hàng chục mũi. Tới mũi thứ ba, thứ tư, vùng chích bắt đầu thâm tím do thuốc tan không kịp, nhìn rất ghê. Sau mỗi đợt chích, chúng tôi còn phải đi thử máu đo lượng hoócmôn để bác sĩ điều chỉnh thuốc.

    Ngày quan trọng nhất cũng tới. Tôi đến bệnh viện để được chọc hút trứng, ông xã thì lấy tinh trùng.

    Đã nghe nói trước là sẽ đau lắm nên tôi chuẩn bị tinh thần trước. Ráng mà nghiến răng, nhắm mắt, tập trung tâm trí nghĩ đến đứa con yêu dấu sẽ ra đời để vượt qua sự đau đớn này.

    Nằm nghỉ một ngày ở bệnh viện, nghe đủ thứ chuyện bi hài quanh cái ngày đặc biệt này. Có cặp vợ lấy trứng xong, chồng hồi hộp quá không lấy được tinh trùng. Nguy cơ toi mất vài chục triệu đồng và công sức chuẩn bị cả thể chất lẫn tinh thần. Thế là vợ càu nhàu, hối thúc. Càng hối, càng bí. Có chị đã phải tức tưởi ra về. Lại có trường hợp chồng lấy tinh trùng ở bệnh viện hoài không được, mới "chạy đâu đó” một chút, lấy được đem về nộp. Chẳng những vợ không khen mà còn giận, không thèm nói chuyện. Mấy tháng sau còn tra hỏi chỗ ông đã "chạy" là ở đâu!

    Hai ngày sau, tới ngày cũng quan trọng không kém: cấy phôi. Được hẹn có mặt ở bệnh viện từ sáng sớm, ngồi chờ trước phòng cấy phôi, ai nấy đều hồi hộp. Chị Hoài ở Bến Tre là người rất vui tính, pha trò phá vỡ không khí nặng nề. Chị nói: "Kỳ này mà thằng cu không chui ra nữa là tui đầu hàng nó thôi, con gì mà lì quá”. Chị đã hai lần làm thụ tinh trong ống nghiệm nên rất rành quy trình, giải thích lại cho những "tân binh" như tôi.

    Mỗi lần có người được đẩy ra trên băng ca, chị lại hỏi: "Mấy phôi, mấy phôi?". Nghe nhiều thì chúc mừng nhao nhao lên, nghe ít thì nín thinh. Tới phiên tôi được gọi tên vào phòng. Nghe bác sĩ thông báo: "Chị được 11 phôi, cấy năm, trữ lại sáu", tôi mừng vô cùng. Vậy là tinh trùng và trứng đều tốt. Việc đặt phôi tương đối nhẹ nhàng, diễn ra nhanh chóng chỉ trong vài phút. Tôi được chuyển qua băng ca và đẩy ra ngoài. Lại đến lượt mình được nhao nhao hỏi "mấy phôi", tôi trả lời "11 phôi" mà lòng cũng có chút tự hào.

    Những người chuyển phôi được đưa vào nằm trong một căn phòng nhỏ. Ai cũng có người thân theo chăm sóc, chỉ có tôi một mình vì chồng tôi đi công tác, vả lại tôi hơi chủ quan, nghĩ tự lo liệu được. Bác sĩ khuyên chỉ cần nằm nghỉ 4 giờ, sau đó có thể về nhà sinh hoạt bình thường, chỉ tránh làm việc nặng. Khoảng 15h, mọi người ra về. Dù bác sĩ bảo là có thể đi được, song chẳng ai dám đi! Để có thể nằm suốt trên băng ca cho tới lúc về nhà, tôi, chị Nghĩa và một chị nữa đã đăng ký xe dịch vụ của bệnh viện. Tôi là người về sau cùng. Người lái xe cho chúng tôi lầm lì suốt buổi, có vẻ quạu nữa.

    Khi tôi về tới nhà, anh đã phụ khiêng băng ca lên lầu, tận giường để tôi có thể nhích người sang. Ra cửa, anh buông một câu: "Rồi nhé. Chúc chị thành công. Chị cứ vui vẻ, tự nhiên, đừng nghĩ ngợi gì hết là sẽ được". Quá bất ngờ nên tôi nín thinh, tới chừng nghĩ ra mình phải cảm ơn thì anh đã đi rồi. Lâu nay tôi thường không quan tâm lắm tới những lời chúc, nhưng trong trường hợp này, lời nói của người tài xế tốt bụng ấy thật có giá trị, củng cố niềm hy vọng cho tôi biết bao.

    Đúng là trước đó tôi cũng có nghe các bác sĩ nói trạng thái tâm lý của người làm thụ tinh trong ống nghiệm rất quan trọng. Những người có tâm trạng thoải mái, vui vẻ thường thành công, còn những người quá lo lắng, kỳ vọng... oái oăm thay lại dễ thất bại. Khổ cái ai làm thụ tinh trong ống nghiệm mà lại không lo lắng, kỳ vọng kia chứ!

    Bác sĩ dặn chỉ cần nằm 4 giờ, nhưng như tất cả phụ nữ khác, tôi đã nằm luôn 24 giờ trên giường cho chắc ăn. Tự dưng lâm cảnh ăn không ngồi rồi. Không dám đọc sách, xem tivi nhiều. Bác sĩ hẹn 15 ngày sau sẽ thử máu xem có thai hay không.

    Những ngày chờ đợi thật dài dằng dặc. Tới khoảng ngày thứ 13, đột nhiên tôi bị ra chút huyết. Gọi điện cho bác sĩ Lan, bác sĩ nói bây giờ cũng đâu làm gì được, cứ nằm dưỡng thôi. Theo lý thuyết, chỉ khoảng mười ngày sau cấy phôi đã có thể dùng que thử để biết có thai hay không. Hiển nhiên tôi rất muốn biết, nhưng lại sợ phải đối mặt với sự thất bại. Chi bằng kéo dài thời gian hi vọng càng tốt.

    Sáng hôm sau đi thử máu, bệnh viện hẹn hoặc chiều đến lấy kết quả, hoặc cứ chờ ở nhà, đích thân bác sĩ Lan sẽ điện thoại báo tin. Khoảng 16g điện thoại reo, giọng bác sĩ Lan rất vui: "Có thai rồi chị ơi!". Chỉ số hormon của tôi rất cao. Vậy là tràn trề hi vọng. Chị Nghĩa lại thất bại. Trong 15 người đợt ấy, chỉ có chừng năm người được.

    Khoảng nửa tháng sau siêu âm, thêm một tin vui: hai thai. Do lớn tuổi nên tôi được khuyên hạn chế đi lại. Bắt đầu quá trình gắn chặt với chiếc giường. Tôi lại bị nghén nặng, ăn vào ói ra, uống cũng ói, ói tới mật xanh. Bụng tôi không lớn lắm vì hầu như không ăn được, nhưng bác sĩ nói thai phát triển bình thường. Tôi đã lén siêu âm và biết là hai bé trai.

    Giữa tháng thứ sáu của thai kỳ, lúc này tự nhiên trong tôi có một nỗi sợ mơ hồ, không thể gọi tên. Tôi đọc nhiều sách thấy nói song thai có nhiều nguy cơ, tuổi lớn cũng nhiều nguy cơ. Không hiểu sao tự nhiên tôi chú ý nhiều tới chi tiết nếu sinh trước 28 tuần thì gọi là sẩy thai, còn sinh sau 28 là sinh non, sẽ khó nuôi được. Chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày tôi đi khám định kỳ, cũng là đúng cột mốc 28 tuần. Tôi trông từng ngày cho qua được cột mốc quan trọng này.

    Tối đó tự nhiên thấy buồn buồn, tôi điện thoại cho Phương. Cô cũng có song thai như tôi, tướng Phương khỏe mạnh hơn tôi nhiều. Cô nói: "Chị không biết gì hả? Em bỏ con rồi chị ơi". Lúc đầu giọng Phương khá bình tĩnh, nhưng được chừng vài ba câu, cô bắt đầu khóc ngất. Cô bị hở cổ tử cung nên không giữ được thai. "Em sinh hai bé gái, một bé mất sau khi sinh khoảng 10 phút, bé kia sống được sáu ngày. Con em dễ thương lắm chị ơi. Bé còn cười với em nữa mà”, Phương vừa nói vừa nấc lên. Gác máy rồi tôi còn bị ám ảnh mãi bởi tiếng khóc của Phương.

    Tôi đi khám định kỳ khi thai đúng 28 tuần. Tôi thấy bác sĩ Lan thất sắc nhưng ngay lúc đó tôi chưa ý thức được mức độ tệ hại mà tôi đang lâm vào. Bác sĩ Lan bảo tôi phải nhập viện ngay và tôi còn kịp nhìn thấy một cái lắc đầu thật khẽ. Băng ca được đưa vô, các cô y tá tất bật chạy đi làm hồ sơ, một không khí khẩn trương, cấp cứu, từ giờ phút này tôi phải nằm tuyệt đối trên giường. Tôi không hề biết rằng nếu sinh con vào lúc này, hầu như đồng nghĩa với việc mất con. Ít bé sinh non trước 28 tuần sống sót. Càng ngày tôi càng nhận ra tình trạng bi đát của mình.

    Tôi hỏi tất cả nữ hộ sinh ở khoa tôi nằm có trường hợp nào đã hở cổ tử cung như tôi mà giữ thai được tới gần sinh không, có cô nói có, có cô nói kiểu lấp lửng "không biết được, cũng tùy từng người". Hỏi rồi tôi lại hỏi nữa, như bà điên. Chừng như tôi muốn hỏi cho tới lúc nào đó nghe được câu khẳng định có thể giữ được em bé thì thôi. Nhưng chẳng ai dám nói điều ấy.

    - Tiếp trang sau-
  • -Tiếp trang trước- Tâm sự của một bà mẹ trên hành trình đi tìm con

    Tôi chỉ nằm dưỡng được năm ngày thì có dấu hiệu sinh. Bác sĩ hỏi muốn sinh mổ hay sinh bình thường. Nghe mà buồn nẫu ruột.

    Nếu sinh mổ thì phải ba năm sau mới có thể có thai lại được, trong khi em bé chẳng hy vọng gì sống sót. Còn sinh thường thì không tốt lắm cho em bé (chỉ riêng trong trường hợp sinh non như thế này), nhưng chỉ khoảng hơn tháng sau là đã có thể làm lại thụ tinh trong ống nghiệm. Tôi thất vọng đến nỗi không thể quyết định được gì, bác sĩ Trân Hạnh đã quyết định giùm tôi là cho sinh thường.

    Tôi nằm lại bệnh viện gần một tháng. Mỗi ngày trôi qua với tôi là một ngày nặng nề. Mỗi ngày khoa dưỡng nhi cho người thân lên thăm bé một lần, mà cũng chỉ được ngó một cái rồi phải đi ra ngay để hạn chế nhiễm trùng. Mẹ không được đi thăm vì sợ bị sản hậu. Tôi chỉ có mỗi việc ngóng chờ những thông tin ngắn ngủn, chung chung từ người nhà "hôm nay bé khá lên nhiều", "thấy bé trọng trọng lên được chút".

    Tới ngày thứ sáu, tôi thấy mọi người xôn xao. Chẳng ai nói gì với tôi nhưng linh cảm cho thấy có chuyện chẳng lành. Tôi làm dữ, buộc mọi người phải cho biết. Một đứa bị nặng, đã phải cấp cứu từ sáng. Cho tới 12h khuya bé mất. Bé còn lại vẫn trong cơn nguy kịch.

    Đêm hôm đó là một đêm dài nhất. Mọi người giấu hết dao, kéo, sợ tôi tự tử. Trước đó mấy ngày, trong lúc khám bệnh, tôi hỏi bác sĩ có thể uống thuốc để kích thích sữa nhiều hay không. Một bác sĩ vô tình buột miệng nói với tôi rằng "con có sống đâu mà uống làm gì!". Tôi khóc ngất, huyết áp vọt lên, các cô nữ hộ sinh sảng hồn. Nói chung, đối với mọi người, chuyện tôi mất con chỉ là chuyện sớm muộn.

    Sáng hôm sau chồng tôi đưa bé đi thiêu. Tôi bị cấm không được có mặt, không được nhìn mặt con lần cuối. Tôi nghe kể rằng anh nói một câu đứt ruột: "Anh không ngờ ở tuổi này có lúc phải ngồi ôm xác con".

    Sinh trong sự đau đớn tột cùng, cả thể xác lẫn tinh thần. Sinh mà rớt nước mắt nghĩ rằng chẳng nuôi được hai con. Hai con tôi được đưa ngay lên Khoa dưỡng nhi, đứa 1 kg, đứa 1,1 kg. Chẳng hề có tiếng khóc oe oe, chúng quá nhỏ để có thể khóc.

    Khoảng một ngày sau, bác sĩ Xuân quyết định thay máu cho bé còn lại. Những ngày tiếp theo đó, bé còn phải truyền máu thêm vài lần. Nhóm máu của bé trùng nhóm máu ba, nhưng chồng tôi không đủ sức khỏe để cho máu. Bạn bè tôi đã rất nhiệt tình hiến máu cho bé. Sau này tôi mới được nghe kể lại, có hôm gấp quá, bác sĩ Xuân đã lấy máu của chính ông để truyền cho con tôi.

    Cho tới ngày thứ 26 bé vẫn trong tình trạng cấp cứu thường xuyên, vẫn chưa uống được sữa, dù qua đường ống đặt thẳng vào bao tử. Chịu không được, một buổi sáng tôi đóng vai người dì để qua khoa dưỡng nhi thăm con.

    Tim đập thình thịch trong lồng ngực, tôi tự nhủ mình phải bình tĩnh. Thằng bé nhỏ xíu như con mèo con, mặt cau lại, da trán nhăn, da tay chân, đầu gối nhăn nheo, trên người đầy dây nhợ nối với các máy móc… Tôi đứng áp mặt vào cửa kiếng nhìn con chăm chăm. Trong bụng đang nói những lời thầm thì, với một niềm tin mãnh liệt rằng con sẽ nghe được lời của tôi: "Cố lên, ráng lên con, con phải "chiến đấu" lên, phải giống mẹ nhe, phải sống với mẹ”.

    Tôi không chịu xuất viện dù nhiều người khuyên nên về nhà. Môi trường bệnh viện không tốt, tinh thần, tâm trạng cũng không tốt. Nhưng tôi lại có niềm tin rằng tôi ở đây thì gần con hơn, nó sẽ nghe được mình hơn. Bất cứ lúc nào có thể, tôi đều hướng suy nghĩ của mình về con, "nói chuyện" với con, động viên con.

    Một tháng sau khi sinh, bác sĩ Xuân nhắn tôi đến khoa dưỡng nhi. Chân tôi đi mà cứ khuỵu xuống vì đinh ninh sẽ nghe tin dữ bởi tối hôm trước bé bị một đợt ngưng thở, may mà cấp cứu kịp thời. Ơn trời, không phải, bác sĩ Xuân chỉ khuyên tôi nên chuyển viện cho bé, vì điều bé cần hiện nay là môi trường sạch và sự chăm sóc chu đáo mà những cái đó một bệnh viện tư cao cấp có thể đáp ứng được.

    Thủ tục được làm chỉ trong nửa tiếng. Đối với con tôi lúc đó từng phút đều rất quý giá. Khi đưa bé ra khỏi lồng ấp bệnh viện để sang lồng ấp của xe chuyển bệnh, một tiếng khóc oe oe yếu ớt phát ra. Lần đầu tiên tôi được nghe tiếng khóc của con mình. Cảm giác thật không thể diễn tả.

    Chăm sóc một đứa bé sinh quá non như con tôi là quá trình hết sức gian truân, không thể diễn tả hết. Con tôi còn phải nằm bệnh viện tư thêm hai tháng nữa, gắn chặt với chiếc máy theo dõi nhịp tim, nhịp thở… Những bé sinh non rất thường xuyên ngưng thở, phải cấp cứu kịp thời. Bé không biết bú, không biết nuốt. Bé còn có thể bị xuất huyết não, bị mất thính giác, bị bệnh võng mạc trẻ sinh non (ROP) có thể dẫn tới mù, bị chậm phát triển tâm thần, không đi đứng được…

    Mọi cảm xúc của tôi gần như tê liệt vì đã quá ngưỡng. Mỗi ngày tôi đều đến bệnh viện ẵm con theo phương pháp kanguru (phương pháp nuôi trẻ sinh non bằng cách địu bé trên ngực, cho người bé áp sát vào người của mẹ hoặc cha), thì thầm với con để truyền cho bé tình yêu thương. Đút cho bé từng giọt sữa để bé tập nuốt. Cho tới khi xuất viện, bé chỉ mới nặng 2,2 kg.

    Chặng đường gian nan sau đó còn dài. Mới ba tháng tuổi, tôi đã phải ẵm bé sang bệnh viện nhi ở Thái Lan để mổ mắt, vì bé bị ROP. Đi trong tình trạng hết sức căng thẳng vì bé vẫn còn quá yếu. Bác sĩ nói chỉ đến trễ một ngày nữa thôi là đôi mắt con tôi vĩnh viễn không cứu được. Thật sự là may mắn.

    Mắt con tôi vẫn phải được khám theo dõi hằng tuần, sau đó cách tuần, vì võng mạc vẫn còn có thể bong bất cứ lúc nào. Mắt vừa tạm ổn thì đến chuyện tai. Khi đo thính lực, bệnh viện Thái Lan cho biết bé chỉ nghe được ở 70 decibel trở lên. Bác sĩ an ủi tôi là có thể do thính giác bé chưa phát triển, chỉ có cách chờ đợi đến lúc bé chín tháng mới biết đích xác. Thêm một nỗi lo quá lớn, vì nếu không nghe được đồng nghĩa sẽ không nói được. Tôi còn phải đi khám tâm lý cả mẹ lẫn con. Trải qua bao nhiêu biến cố như vậy, tôi không bị stress thì mới là lạ. Chồng tôi thường xuyên phải hứng chịu những phản ứng quá khích của tôi.

    Rõ ràng bé phát triển chậm hơn những bé cùng tuổi. Tôi được bác sĩ khuyên cho con tập phục hồi chức năng ở Bệnh viện Nhi Đồng 1. Thăm khám ban đầu cho biết con tôi có dấu hiệu bại não nhẹ, tôi muốn rụng rời. Thôi thì cứ tập. Lại một cuộc chiến đấu khác.

    Tập được khoảng tám tháng, người điều dưỡng bảo tôi bé không cần tập nữa, dù lúc ấy bé vẫn chưa biết đứng chựng. Tôi thật sự lo sợ, cứ muốn đề nghị anh tập tiếp, anh cười trước sự lo lắng thái quá của tôi. Trước khi chia tay, anh còn tặng tôi một câu quý giá: "Con chị phát triển tốt lắm. Một trăm đứa sinh non mới được một đứa bình thường như vậy". Về thính giác, thấy bé nhạy với tiếng động dù rất nhỏ. Tuy nhiên tôi cũng đưa bé đến Bệnh viện Tai mũi họng để khám cho chắc.

    Sáu tháng tuổi, con tôi bắt đầu bị lé ở cả hai mắt. Đó là một trong những hậu quả của ROP. Lại phải đưa bé đi mổ ở Bệnh viện Mắt. Năm đầu tiên của con tôi là những tháng ngày triền miên trong bệnh viện. Bé hầu như đã đi đủ các bệnh viện trong thành phố và thêm cả nước ngoài. Dù sao so với nhiều trẻ khác, con tôi vẫn còn may mắn. Và tôi biết con đường khó khăn sắp tới của tôi và con còn rất dài.
    (Còn nữa)

    Source: http://www.ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2007/09/3B9C0CB9/
  • Gửi Nguoi dan ba khoc: Mình đọc topic của bạn mà mình thấy nhói tim vì mình bằng tuổi bạn, mình đã lấy chồng cũng 8 năm cũng đã hút 1 lần, xãy 1 lần cũng đã tây tàu đông bắc đủ thứ nhưng kg kết quả, tháng 5 vừa rùi mình cũng TTON nhưng cũng thất bại mình buồn đến muốn ngất luôn nhưng mình may mắn hơn bạn là chồng mình cùng ủng hộ với mình là sẽ đi xin con nuôi, kg thực hiện TTON tiếp vì lý do kinh tế và lý do sức khoẻ, hay là do mình chưa phát hiện ra chồng mình có phản bội mình kg điều này mình cũng kg biết, nhưng mà mình tin bạn đủ chính chắn để xữ lý trong tình huống này, tuổi của mình bây giờ kg còn là trẻ con nữa nên bạn suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra QĐ đó, mình nghĩ bạn nên buộc a ta chấm dứt, sao này đem đứa bé về nuôi. Chuyện này bạn phải để a ta giải quyết, bạn đừng nóng giận mất khôn đó bạn à....Mình chúc bạn thành công.
  • Gửi bạn haiuyen, thiệt tình là mình kg biết tìm bạn ở đâu nên gửi đại ở đây, có người chỉ với mình là muốn tìm xin con nuôi thì tìm bạn đó nếu bạn thấy lời nhắn này thì báo tin cho mình biết nhe, mình chẳng biết cách nào để liên hệ trực tiếp với nick này vì mình là thành viên mới
  • Buồn quá,đọc hết 16 trang mà tôi không cầm được nước mắt, thương cho mọi người và cho cả bản thân mình nữa, không biết rồi đây tôi cũng sẽ ra sao. Hai vợ chồng trông ngóng từng ngày mà 2 năm vẫn chưa có tin mừng, đi khám khắp nơi rồi mà không ra nguyên nhân. Đành làm IUI thử xem sao, lần đầu tiên sau 15 ngày mong chờ QT lên 2 vạch mừng không còn gì hơn. Nhưng niềm vui chưa qua nỗi buồn đã tới, Cách đây mới chỉ 2 tuần thôi em bé đã bỏ mình mà đi. Bác sĩ nói tại thai quá yếu hy vọng vào lần sau vậy. Không còn gì buồn hơn ........Sao trời lại cho tôi niềm vui ngắn ngủi thế!
  • @quynh81 Xin chân thành chia buồn cùng bạn.....

    Nhưng bạn ơi, hãy tự an ủi mình bạn à, chỉ vì bé không khỏe nên không thể ở cùng bạn. Chứ bạn càng níu kéo lại càng khổ về sau.... khổ cho bạn lẫn cho bé....cố lên bạn nhé...

    Chúc bạn sớm tìm được bé yêu của riêng mình
  • @Dualeo79 chị ơi chị đừng buồn nhé, mọi chuyện sẽ tốt đẹp mà.Em tin rằng em bé của chị sẽ xinh đẹp lắm dấy.
    cố lên nhé
  • @quynh81 Bạn ơi hãy cố lên đừng buồn nhiều quá! Suy nghĩ nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến thụ thai. Chúc bạn tương lai sẽ có một em bé xinh đẹp đáp lại những mong muốn mỏi mòn của bố mẹ. Hãy nhìn đến một tương lai tươi sáng.
  • @zuky


    Hội Dê tụi mình hay đi thăm 1 chùa mồ côi ở Hốc Môn, chùa ấy có 2 vị sư cô nuôi gần 30 em bé mồ côi, từ 8 tháng đến 15t ấy, ngày mai 15/9 bọn mình lại đến tặng quà trung thu cho các bé nà, nếu bạn muốn thì mình sẽ cho bạn địa chỉ, bạn hỏi xem các sư cô có thể cho bạn xin 1 bé về nuôi không? Đây là chùa tự phát, do tình thương mà thành, không nằm trong danh sách của Bộ LĐTBXH bạn ạ
  • [Gửi sea_love79;1109800]Hội Dê tụi mình hay đi thăm 1 chùa mồ côi ở Hốc Môn, chùa ấy có 2 vị sư cô nuôi gần 30 em bé mồ côi, từ 8 tháng đến 15t ấy, ngày mai 15/9 bọn mình lại đến tặng quà trung thu cho các bé nà, nếu bạn muốn thì mình sẽ cho bạn địa chỉ, bạn hỏi xem các sư cô có thể cho bạn xin 1 bé về nuôi không? Đây là chùa tự phát, do tình thương mà thành, không nằm trong danh sách của Bộ LĐTBXH bạn ạ[/QUOTE]

    Mừng quá, bạn cho mình địa chỉ nhé mình sẽ đến đó để tham khảo, mình cám ơn bạn rất là nhiều..... mình chờ tin bạn lắm đó
  • Chị Dưa Leo ơi!em Cũng đang Trong Tình Trạng Buồn Lắm!tuy Nhiên Em Vẫn Lạc Quan Lắm!bs Kết Luận Em đã Bị Sảy Thai Cực Sớm Nhưng Em Vẫn Hy Vọng Chị Ah!em Hy Vọng Em Bé Sẽ ở Lại Với Em Chị Ah!em Hy Vọng Lắm Lắm!chị ơi Cứ Hy Vọng đi Chị Ah!mất Hy Vọng Là Mất Tất Cả!em Thì Kệ Bs Muốn Nói Gì Thì Nói Em Vẫn Cảm Giác Con Em Vẫn ở Lại Với Em!
  • Trời ơi mấy hôm nay em cắm cúi đọc 16 trang topic tâm sự của chị Dualeo và các chị khác mà thấy phụ nữ mình khổ nhưng can đảm quá. Các chị cố lên nhé, đến lúc đạt được thì sẽ hạnh phúc lắm các chị nhỉ. Cầu chúc cho mọi điều tốt lành sẽ đến với chị Dualeo và các chị cùng cảnh ngộ.
  • Chị em phụ nữ chúng mình chịu đựng thật giỏi, vượt qua biết bao thử thách và đau đớn về thể xác, tinh thần. Câu chuyện của các chị em ở đây thật đau lòng. Mình cũng đã từng chịu đựng những đau đớn như thế, có lúc tưởng chừng ko thể vượt qua. Mình đã từng tâm sự trên stcm ở bài "nỗi đau của người mẹ mất con". Mình đã từng có song thai sau khi IUI, nhưng sau đó là một chuỗi những ngày tháng gian khổ, nằm liệt trên giường trong 2 tháng vì thai bị bóc tách ở tuần thứ 8, sợ quá phải nằm bất động, mọi sinh hoạt đều tại chỗ, nằm đến nỗi sau 2 tháng đó không thể ngồi dậy được, lại phải tập ngồi dậy, rồi tập đi vì 2 chân bị teo cơ không đi được, rồi lại bị tắc tĩnh mạch ở 2 chân, bầm tím và đau đớn ko thể tả nổi. Khi đi được rồi thì chỉ dám loanh quanh ở cái giường, thế mà đến tuần 27, sắp qua tuần 28 thì lại sinh non. 2 bé trai đều khóc khỏe nhưng mình ở Đà Nẵng, điều kiện chăm sóc không tốt bằng tp HCM nên 2 bé đã ra đi sau 1 ngày nằm trong lồng kính. Cả nhà dấu mình nhưng vì tình cờ mình đã biết tin, mình vật vã như ko thể vượt qua được. Thế rôi 4 tháng sau mình lại có thai (tự nhiên), niềm vui chưa được bao nhiêu thì đến 4 tháng lại phát hiện nhau tiền đạo, lại nghỉ ngơi, đi lại nhẹ nhàng ở nhà. Đến 32 tuần lại nhập viện vì ra máu và 34 tuần thì máu ra ồ ạt, đau bụng chuyển dạ và buộc phải mổ cấp cứu, lần này là 1 bé gái nặng 2,2kg. Hy vọng tràn trề vì người ta nói thai được 34 tuần và trên 2kg thì chắc chắn nuôi được. Thế mà đúng 1 tuần sau khi nằm lồng kính, bé lại ra đi (do suy hô hấp, tim bẩm sinh...) Mình hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, lần này nghĩ là mình có thể chết theo được. Gia đình vẫn dấu mình về sự ra đi của bé, nhưng linh cảm của người mẹ đã giúp mình biết được sự thật. Từe đó đến nay đã gần 10 tháng rồi nhưng mình vẫn chưa nguôi được, vẫn nghe văng vẳng tiếng khóc của 3 đứa con... Trời vẫn chưa nghe được sự cầu xin của minh...
  • mình không cầm được nước mắt khi đọc tâm sự của các chị, các chị còn hy vọng thì cứ tiếp tục cố gắng, tuy có đau đớn nhưng còn có việc để làm. còn em, tử cung nhi hóa bẩm sinh, không thể làm được gì cả, phận mình không con mình đành chịu, nhìn chồng phải chịu cảnh cùng mình, nuỗi đau nhân đôi các chị ơi.
  • @Bac @Bac : chị ơi , có những lúc mọi lời nói đều trở thành vô nghĩa, cho em ôm chị 1 cái nhé để cùng chia sẻ nỗi đau này. Mong chị luôn có đủ nghị lực và tự tin để tiếp tục chiến đấu nha chị , hãy tin rằng 3 bé nhà chị đang là những thiên thần hạnh phúc ở 1 nơi xa nào đó, như thế có thể sẽ nhẹ nhàng hơn 1 chút . Em cũng bị sẩy cách đây hơn 1 năm khi bé nằm trong bụng mẹ mới được 9 tuần thôi, buồn và ân hận - cảm giác đấy theo em đến tận bây h, em cảm thấy mình là 1 người mẹ vụng về quá, có con rùi mà không bảo vệ được con . Và bây h em vẫn đang trên đường tìm rồi chờ mong 1 thiên thần sẽ về với vợ chồng em . Em luôn luôn tự nhủ phải lạc quan, phải hy vọng , ở đâu còn hy vọng thì chắc chắn ở đó có tương lai mà, phải không ạ ??!!!Chị em mình cùng vững tin và lạc quan nhé.
    @ Dưaleo : Chị ơi lâu rùi không thấy chị lên tiếng nhưng em nghĩ là có thể thỉnh thoảng chị vẫn ghé vào đây, chị ơi chị phải cố gắng lên, phải lạc quan và tự tin chị nhé. Trong thời gian chờ đợi bé yêu chị hãy bồi bổ sức khỏe nha chị, hãy hướng lên 1 tương lai hạnh phúc và vui vẻ đến với chị
  • @Bac Thương bạn quá, cho mình ôm bạn một cái nhé, mong bạn sớm có một em bé khỏe mạnh
  • Cám ơn các chị đã chia sẻ nỗi đau với mình. Mình cầu xin trời đất phù hộ cho chị em mình một chút may mắn, xin đừng đem thêm nước mắt cho chị em mình nữa.
    @ Misusu: Chúc bạn mau có tin vui.
    @ Dưa leo: Cố lên bạn nhé, chị em mình phải cố gắng thôi.
  • @ BAC: Chị chưa một lần được có thai, đọc những dòng tâm sự của em, thấy tim mình nghẹn thắt. Không biết nói gì hơn để chia sẻ cùng em, mong em vượt qua mọi nỗi đau để tìm được 1 em bé khoẻ mạnh.
  • @Bac Thương chị quá, em ko biết nói gì hơn là cầu mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với chị.
  • ôi em buồn lắm!nhưng nghĩ có nhiều người còn nghị lực hơn mình nên cũng đỡ hơn nhiều rùi!
    các chị ơi cố lên!
  • @Nguoi_dan_ba_khoc Với kiểu đàn bà như thế thì chị nhịn là sẽ bị lấn lướt hoài. CHị và chồng nên đối thoại trực tiếp và chấp nhận những hậu quả do cô gái kia mang lại (như công việc bị ảnh hưởng, thay đổi nhà cửa...)
    Khi 2 VC chị ổn định lại thì với tâm lý thoải mái hơn, biết đâu VC chị lại có tin vui!

    DL ơi! Mình thật khâm phục bạn và những người đang mong mỏi có đựoc 1 sinh linh bé bỏng trong tay biết nhường nào! Cầu chúc cho mọi ước mơ đều trở thành sự thật!!!!!!!!!
  • @Bac Ông trời có thương cho thân phận phụ nữ không? Câu trả lời là có chị em mình ạ! Mình cũng từng mất 2 đứa (chưa sinh ra) nhưng mấy năm sau đã được bù bằng 2 đứa khác rất kháu và dễ thương nên mình tin điều đó! Hãy vững tin và giữ gìn sức khoẻ!!!!!!!!!!
  • Con yêu, mẹ không biết con là gái hay trai, mẹ ko biết con sinh ra sẽ trắng trẻo xinh xắn ko, mẹ vẫn thích có một đứa con gái, cao cao, có lúm đồng tiền, mẹ nghĩ con sẽ có, và có răng khểnh như mẹ
    Hôm qua mẹ muốn đến BV lấy con ra, hình như con còn nhỏ xíu nhưng con biết được thì phải, có lẽ con nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ và cha con, cả đêm mẹ không ngủ được, hôm nay mẹ muốn giữ con lại, dù khó khăn, vất vả nhưng mẹ sẽ cố gắng lo cho con, mẹ biết con sẽ ko có đầy đủ cha mẹ nhưng những đứa trẻ khác, mẹ cũng muốn con của mẹ được sinh ra với người mẹ yêu thương, xin lỗi con, mẹ ko làm được điều đó, con sẽ sinh ra vì sai lầm của mẹ với người mẹ không yêu, chắc con buồn và trách mẹ lắm phải không, 24 tuổi, mẹ sẽ sinh con khi mẹ sắp tròn 25, bà ngoại con chắc sẽ buồn lắm, nhưng mẹ tin sẽ bảo vệ được con, rồi khi lớn lên con sẽ hiểu và thương mẹ
    Mẹ buồn lắm, mẹ khóc cả hai ngày nay,không biết khóc nhiều mai mốt con sinh ra da có nhăn nheo không, có đủ sức khỏe hay không ? Mẹ không biết thay tã nhưng mẹ sẽ học, mẹ không biết pha sữa, uh, rồi mẹ sẽ học.....Ai cũng bảo làm mẹ độc thân cực khổ lắm, nhưng mẹ sẽ vì con mà vượt qua .Hôm nay hình như con biết mẹ buồn, con không phá nữa, con ko làm mẹ đau bụng nữa, mặc dù mẹ đi bộ một khoảng đường dài nhưng ko thấy đau, xin lỗi con vì hôm qua mẹ có ý định bỏ con đi, uh, sai lầm của mẹ mà, làm sao bắt con phải khổ chứ, làm sao mẹ có thể nhẫn tâm bỏ con đi chứ, con cũng là một phần thân thể của mẹ .....

    P/S: Cảm ơn mọi người, nhờ vậy suh quyết định sẽ giữ lại đứa bé suh đang mang, ngày mai sẽ là một ngày khác, tốt hơn cho mẹ con suh ....
  • @Nguoi_dan_ba_khoc Bạn ơi, mình đọc tâm sự của bạn mà mình thấy đau lòng quá, Dưaleo dù đau khổ thế nào thì vẫn còn chỗ dựa tinh thần là người mình thương yêu nhất, riêng bạn thì ... MÌnh cũng có chị bạn đã từng rơi vào hoàn cảnh như bạn, và cho đến bây giờ chị ấy đã hơn 50 tuổi, thực sự mới chấm dứt chuyện hi vọng có con trong 3 tháng trở lại đây. Và với tuổi tác như thế thì mình nghĩ các bạn cũng có thể đoán biết được chị ấy đã bước đi trên đoạn đường tìm con là bao nhiêu năm rồi Mình gọi bằng chị nhưng chị ấy lớn hơn mình rất nhiều tuổi, khi nỗi đau nhân thêm, chị ấy đã chọn cách cảm thông và giúp đỡ chồng mình thoát khỏi kẻ thứ 3 kia. Chỉ nói cuộc sống vợ chồng ngoài con cái, tình yêu ... còn cái nghĩa nữa, và cái nghĩa là cái tận. Đánh kẻ chạy đi, chứ ai lại đánh kẻ chạy lại bao giờ!
    Bây giờ thì 2 vc chị ấy rất hạnh phúc, sớm tối đi về có nhau, bất kể đi đâu làm gì, cũng thấy 2 người cạnh nhau.
    Cho mình gởi vài lời tới những bạn đang gặp khó khăn trong cuộc hành trình tìm kiếm bông hoa của mình : Mình nghĩ con cái là kết tinh của tình yêu, nhưng đã gọi là cuộc sống thì sự thăng hoa cuối cùng vẫn là nghĩa vợ chồng. Đôi khi chấp nhận thực tế và sống ý nghĩa, thì cuộc đời vẫn đẹp vô cùng !!
    Mình ko dám khuyên các bạn rời bỏ niềm tin, nhưng mong rằng khi chúng ta hoàn toàn hết phương cách để thực hiện nó thì các bạn vẫn còn nhiều lẽ sống đẹp ở trên đời, các bạn nhé
  • Em thường vào topic này đọc để hiểu những nỗi buồn của các chị, thấy thương các chị quá. Em cũng chuẩn bị làm mẹ lần đầu nên rất hiểu những tâm tư khát vọng của những người mẹ với đứa con của mình. Các chị ơi, xin mọi người hãy vững tin lên, có niềm tin vào tương lai tốt đẹp, em tin mọi may mắn sẽ đến và mỉm cười với các chị. Chúc các chị luôn mạnh khỏe.
  • Mình lâu lâu mới vào đây, thấy mọi người nhiều tâm sự quá, mình xin chia sẻ nhé. Mọi người ơi hãy vững tin lên nhé, mình biết 2 trường hợp cụ thể mong mãi không có, mà rồi lại có tự nhiên đấy. Một là em gái ruột của mình. Hai vợ chồng đều có vấn đề. Chồng thì tinh trùng rất yếu vì bị ảnh hưởng chất độc da cam nên bị phẫu thuật cả chục lần lúc sơ sinh; vợ thì cả năm mới 1,2 lần quàng khăn đỏ. 2 vợ chồng nó đi làm TT Nhân tạo 3 lần ở Phụ sản HN mà đều thất bại, em gái mình theo cô Hương ở PS Hà nội soi rồi thông tắc vòi trứng... mà cũng không được. Rồi lại phát hiện ra polype lại phải mổ nội soi...Nói chung là gian truân vô cùng. 2 đứa quyết tâm vào Phụ sản TƯ đăng ký để Tết ra làm Thụ tinh trong ống nghiệm hoặc nếu không được thì vào Từ Dũ. Vậy mà đùng một cái lại có bầu giữa lúc không ngờ nhất. Hồi bé nhà mình sinh nó còn vào viện thăm và còn bị mất tiếng uống cả đống kháng sinh, thì lại có bầu!!! Buồn cười thế chứ.

    Trường hợp thứ 2 mình biết là chị bạn học cùng lớp mình, bao nhiêu năm trời không có, rồi phát hiện ra bị ung thư tuyến giáp phải uống phóng xạ điều trị, vậy mà đang uống được 7 tháng thì lại dính thế là giữ lại đấy.

    Mình phục 2 trường hợp này lắm, nên mình viết cả vào blog cơ mà

    http://my.opera.com/CunNgocBich/blog/tr
    http://my.opera.com/CunNgocBich/blog/cy
    Mọi người đừng mất niềm tin nhé, quan trọng lắm đấy.

    À, vợ chồng em gái mình và chị bạn kia đều chăm chỉ cắt thuốc bắc tăng cường sức khỏe lắm, và quan trọng hơn là phải rất vững tin nữa! Có gì mình sẽ hỏi chỗ cắt thuốc bắc cho, nếu ai quan tâm nhé.
  • Em thuong cac chi qua. Doc xong ma nuoc mat cu rong rong. Cac chi hay co len cac chi a.
  • Mọi người ơi Hãy vững tâm và nình tĩnh nhé. Xungquanhchungs ta còn rất nhiều những tấm lòng cùng nhìn về 1 hướng. Quantrongj nhất của việc có bầu là tâm trí phải hoàn toàn vui vẻ và yên tĩnh không căng thảng và nghĩ quá nhiều về chuyện này
    Mình cũng đang luyện đây...
    Mình mới qua 3 lần thôi dưa leo. Cũng chưa được. Nhưng mình nghĩ các mẹ nên tư động viên mình để còn lấy tinh thầncho cả ông xã nữa chứ. Nếu cứ buồn đau mãi thì cả nhà làm sao cố gắng được
    Mong những bà mẹ đều tìm được đứa con thân yêu của mình
  • lúc trước khi chưa rơi vào hoàn cảnh thế này em cũng muốn viết nhiều lắm vì sao lại có nhiều người rơi vào các trường hợp em ko bao giờ ngờ!ai dè lúc mình cũng trải qua như thế thì em ko biết nói gì cả!càng viết càng thấy buồn!
    ai cũng bảo em nghị lực vô tư....!nhưng nhiều lúc em cứ nghĩ linh tinh và càng buồn hơn!
    mọi người ơi hãy cố lên!
  • @Bac Xin chia sẻ bớt nỗi đau trong lòng chị, hãy vững vàng lên chị rồi ông trời sẽ nghe được lời cầu xin của chị, của tất cả các mẹ đang mong có em bé trên thế gian này, tin rằng những đứa con của chị trên thiên đường cũng sẽ mong mẹ vượt qua được nỗi đau mà đứng dậy khỏe mạnh tiếp tục chặng đường gian nan nhưng gian nan mấy chị em mình cũng chiến đấu đến cùng để đón được bé yêu về phải ko chị.! Cầu chúc cho tất cả mọi người :1:
  • Đang post bài thì đúng lúc nghe bài hát "Ru ta ngậm ngùi". một cảm giác cay đắng và buồn tủi ko thể ngừng được và em đã khóc ngon lành "tóc nào hãy còn xanh cho ta chút hồn nhiên, tim nào có bình yên ta rêu rao đời mình..." "có đường phố nào vui cho ta qua một ngày, có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi" nhưng rồi chúng ta sẽ "chờ những rạng đông" phải không các chị, chúng ta hãy "khóc nốt chiều nay" thôi rồi sẽ vững vàng mạnh mẽ lên các chị nhé...
    Cầu chúc cho tất cả chúng ta...
  • Mọi người hãy cố lên! Em mới lấy chồng được hơn nửa năm nhưng cũng chưa có. Cái cảm giác tháng nào cũng thử và chỉ thấy 1 vạch thấy cực kỳ chán nản. Nhiều lúc em rất sợ vào stcm vì thấy mọi người có con và khoe con em thấy chạnh lòng lắm. Tháng này em bị chậm 2 tuần rồi, thử thì tất nhiên vẫn 1 vạch. Và lại phải chờ đợi.
    Lúc chưa lấy chồng thì cứ nghĩ mọi việc dễ dàng. Xin chia sẻ vài dòng tâm sự nhỏ với mọi người, vì em biết rằng có nhiều người còn đang khó khăn hơn mình.
  • mới nửa năm thì hổng có sao đâu bạn, vì mình 2 lần có bé đều phải đợi đến quá 7 tháng, mà thường có vào những lúc bất ngờ nhất tức là tháng mình nghĩ là có thì lại ko có gì, tháng mình nghĩ chẳng thể nào có được và tự tin đi du lịch với bạn bè .. thế mà cả 2 lần mình toàn vác bụng bầu hơn tháng đi chơi xa ko cả đấy .. cứ thấy mệt tim, khó thở, nhưng cứ nghĩ là do đi nhiều, chơi giỡn chạy nhảy nhiều ... tâm lý bạn cứ thoải mái đi, đừng suy nghĩ nhiều đến thì mọi việc tự nhiên nhất định sẽ xảy ra tự nhiên thôi. Chúc bạn mau có tin vui nhé !
  • Chia sẽ với Dualeo..bạn thật can đảm ..làm mình khâm phục thật ..cố lên bạn nhe..mình tin là ông trời sẽ không phụ lòng bạn ..rồi bạn sẽ thành công ..sẽ có em bé thật xinh ..cố lên nha Dualeo...
  • Chào chị ! Em là người mới tham gia diễn đàn. Đọc những dòng nhật ký của chị em thật sự xúc động. Cũng là người có bệnh tình giống chị nhưng chưa trãi qua những lần điều trị như chị, nhưng em tin sẽ có điều kỳ diệu đến với chị em mình. Chị em mình cùng ráng lên nha. Tặng chị nè
  • Mới có hơn nửa năm thì ăn thua j, mình đây những gần 1 năm rùi đấy, đang trêu ax có khi mua sẵn hẳn 1 hộp QT về dùng dần. Có người bảo: "Sao lâu thế? người ta có khi chỉ cần 2-3 tháng là có rồi". Eo ôi cứ làm như con người ta là gà kg bằng:cool: Cố gắng lên cho bạn cho tôi và cho tất cả mọi người
  • @HoaThuyTinh79 chị ơi! Em nhắn tin cho chị chị đã nhận được chưa?
  • I]Dưa leo và các bạn sinh năn 79 thân mến! Sao tuổi dê bọn mình lận đận trong chuyện chồng con thế nhỉ, hầu như ai cũng có vấn đề, không muộn con thì muộn chồng. Đúng là có số phận thật. [/I]

    Mình cũng là dê chính hiệu 79 đây. Chả biết thế nào mà ai cũng bảo số mình sướng, nhưng sướng đâu chả thấy, chỉ thấy cuộc đời tăm tối từ khi phát hiện ra mình bị lạc nội mạc tử cung, và sau khi mổ nội soi đến nay đã 1 năm rồi mà con yêu vẫn chưa chạy đến với mình, áp lực kinh khủng.

    Dưa leo à, mình cũng đang chờ để được duyệt hồ sơ IVF ở Viện C đây, mình biết chuỗi ngày căng thẳng đang đợi mình ở phía trước, bạn thật dũng cảm và giàu nghị lực khi đã trải qua hành trình dài đầy khó khăn và mệt mỏi như vậy. Cố gắng lên bạn nhé, rồi bé yêu sẽ đến với chúng mình.
  • Gửi chị Dưaleo và tất cả mọi người!
    Đọc truyện tâm sự của chị buồn quá, em cứ chảy nước mắt hoài dù ngồi trong cơ quan đấy chứ. Xấu hổ quá, may mà không có ai nhìn thấy. Em chẳng biết chia sẻ với các chị sao cho vơi hết nỗi buồn của các chị được, chị mong các chị sẽ sớm toại nguyện, có được những thiên thần đáng yêu như mong ước.
    Đọc những dòng tâm sự của các chị lại càng thấy yêu baby trong bụng nhiều nhiều hơn.
    Bạn gấu misa cũng đừng sốt ruột nhé, mình lấy chồng từ hồi cuối tháng 3 vừa rồi mà cũng mới có baby được hơn 2 tháng thôi mà. Cứ thoải mái, vui vẻ em bé sẽ tới mà!
  • Đọc hết những trang tâm sự của chị Dualeo và các chị thấy xót xa quá, thương các chị lắm. Các chị ơi cố gắng lên nhé, cầu nguyện thật nhiều và vững niềm tin nhé. Em tin rằng với tấm lòng chân thành các chị sẽ dược đền đáp xứng đáng mà.

    Thương các chị nhiều và cầu mong cho các chị sẽ có những thiên thần bé nhỏ của riêng mình.
  • Dưa leo ơi... chuyện của em buồn thật... nhưng ít ra em còn 1 ông chồng hết lòng hết dạ thương yêu em...

    Chuyện chị còn buồn hơn... ngay ngày làm TTTON thì chồng chị đi nhậu tới 12 giờ đêm... mới trách cứ có vài câu anh lại bỏ ra đường tiếp tới 2 giờ sáng mới về... trong khi sáng hôm sau phải lấy TT để làm ICSI.

    Chọc hút được 15 trứng... vậy mà chỉ thành 8 phôi, 2 phôi yếu... hậu quả của cuộc nhậu đêm trước.....và chị chuyển hết 6 phôi còn lại.

    Bs khen phôi đẹp... tốt nhất trong 5 người cùng làm lúc đó.....

    1 tuần sau khi chuyển phôi... chị phát hiện chồng chị vào quán bia ôm với bạn bè.... tranh cãi với má mì... bạn anh cầm ly đánh người ta vào mặt... phải đi may .....

    Bạn anh bị bắt lên công an phường.... vợ của anh ấy gọi đt báo chị biết... chồng chị vẫn còn chối... bảo rằng chỉ nể bạn bè.. vào chơi chứ ko có ngồi đào....

    Đến khi 6 cô tiếp viên phải lên công an lấy lời khai, người ta chứng minh 6 thằng đàn ông vào quán... có 6 tiếp viên... anh mới nói bạn bè ép quá......

    Chị đau khổ... vật vã... giãy dụa.... tưởng như ko còn sống nỗi trên thế gian này..... trong khi 6 phôi thai bé nhỏ vẫn còn nằm trong lòng chị..................

    4 ngày sau đó.... chị ra máu..... hoảng hốt thử thai... kết quả dương tính... thử máu... cũng dương tính......

    Nhưng máu vẫn ra nhiều lắm em à.... ra như không có gì cản lại.... chị đau xót lắm... đúng ra chị đã có thể giữ bé rồi..... lỗi tại chị phải ko em???? Nhưng lúc đó chị không kìm nỗi lòng... người chồng chị yêu thương nhất trên thế gian này lại phản bội chị... còn gì buồn hơn em hở??? Khi chuyển phôi, nghe bs khen, chị còn thầm ước nguyện sẽ sinh đôi nữa kìa.....

    Chuyện đã qua lâu rồi Dưa leo à. Chị đã tha thứ cho chồng chị.. anh hứa sẽ cùng chị tái tạo những đứa con xinh xắn, thông minh.....Nhưng hôm nay... chỉ vì chị khuyên anh đừng uống rượu... anh lại phũ phàng đòi đuổi chị ra khỏi nhà... ngay trước mặt mẹ chị, anh chị và chị dâu chị.... buồn lắm em à.....

    Buồn quá phải không em? Chị biết em sẽ không vào đọc... nhưng chị vẫn viết... viết để em biết rằng em còn rất hạnh phúc... tương lai còn dài trước mặt.... lại thêm 1 ông chồng hết lòng yêu vợ... em sẽ thành công Dưa leo ơi.....
  • @LỡHẹnCùngAi Chị ơi đọc truyện của chị em thương chị quá nhưng không biết nói gì để động viên chị cả, chị hãy cố gắng lên nhé.
  • Bạn cũng bình tĩnh đi nhé và giữ tâm trạng cho thật thoải mái. Đừng áp lực nhiều như vậy. Mình cũng bị như bạn và thời gian sau khi mổ phải tới 2 năm. Đừng để ý tới những gì xung quanh người ta nói về mình, hãy nghe lời bác sỹ thôi.
  • Em đọc hết 19 trang này trong chiều nay, thật sự rất cảm phục Dualeo79, và cảm phục anh xã của dualeo79 nhiều, anh ấy là người tốt, bạn hãy cố gắng lên nhé.
    Mình cũng không được may mắn cho lắm, mình cũng mới lấy chồng, ngay tháng sau ngày cưới mình có 2 vạch luôn, nhưng do không cẩn trọng nên mình bị sảy thai sớm (khi chưa thấy thai trong tử cung), mình bị suy sụp 1 thời gian dài, 2 vợ chồng động viên an ủi nhau mãi. Mình kiêng 1 tháng, rồi từ đấy thả mãi, 5 tháng liên tiếp sau đó không thấy biểu hiện gì, mình sốt ruột quá, lần nào về mẹ chồng cũng hỏi thăm. Sốt ruột không chịu được, mình buồn lắm, cũng nghĩ đến chuyện sẽ không thể có con, mình bảo với chồng mình, sau này em đi khám, nếu không có con chúng ta ly dị nhé, nhưng chồng mình cũng thương mình lắm, lại mắng mình và ôm mình vào lòng, lúc đấy nước mắt lại chảy ra. Từ đấy anh không đề cập đến con cái nữa, và còn an ủi mình nếu không có con cái cũng được miễn sao chúng ta yêu thương nhau.
    Hiện nay anh đang đi công tác, mình ở nhà 1 mình, buồn lắm, nhớ chồng lắm, chỉ muốn có đứa con an ủi thôi.
    Mình hiểu tâm trạng của bạn, cố gắng lên bạn nhé, chồng bạn quá tuyệt vời rồi, cũng giống chồng mình lắm.
    To nguoidanbakhoc: Em thông cảm với chị, thương chị quá, nhưng em thấy chị quá hiền, chính chị phải dạy cho con nhóc kia 1 bài học mới được (xã hội đen thì cùng xã hội đen). Chồng chị như thế là nhu nhược, đàn ông không có bản lĩnh. Em ghét loại người trăng hoa lắm. Trời ơi, cứ nghĩ đến cảnh chồng mình lai đứa khác em đã ngứa mắt rồi. Chị phải cứng rắn lên, không thể nhẫn nhịn và chịu đựng thế được. Lần sau con kia mà còn nhắn tin chửi chị nữa, chị chửi lại rồi cho vài người chửi nữa cho nó sáng mắt ra (chị đừng để nó bắt nạt chị, nó lại càng già mồm đấy). Hic hic, em hơi đanh đá quá, nhưng phải thế chị ạ.
  • @LỡHẹnCùngAi lỡhẹncùngai ơi!Buồn thật đấy nhưng "Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh" biết làm sao đây hỡ bạn.Với những người như chúng ta (hiếm muộn) thì trong cái sự ấy lại còn nhạy cảm hơn những phụ nữ bình thường khác gấp nhiều lần.Cố lên bạn,"mềm nắn,rắn buôn" cố hết sức mình để có gì thì cũng k phải ân hận.Có thể do ôx bạn là người hời hợt nên nhiều lúc sự hời hợt đó làm tổn thương bạn quá nhiều nhưng hãy nhìn những nỗi đau xung quanh ta để thấy rằng ta vẫn còn có thể tiếp tục.Mình nhiều lúc cũng chơi vơi những xem những nỗi đau ôf người khác để tự an ủi lấy mình,Chúc bạn sớm có tin vui và "Đủ hy vọng để biết được hạnh phúc" bạn nhé! thân mến
  • @Dualeo79 Chao em! Chị tình cờ đọc được bài viết của em chị cảm thấy như chị đang đi cùng em trên con đường mà em đang đi. Chị cũng như em thôi đã 4 năm rồi chưa thấy niềm hy vọng nào nhưng rồi 2 vợ chồng vẫn phải dộng viên nhau. Thôi cố lên em nhé. Chúc em thành công
  • @Bolsa Cám ơn Bolsa đã động viên mình, đến giờ mình đã dũng cảm hơn nhiều rồi. Có dũng cảm thì mới đủ sức chiến đấu để con yêu chạy đến với mình bạn nhỉ.
  • Thương các bạn quá và cảm phục nữa, các bạn thật quá dũng cảm và quá kiên cường.

    Mình đã khóc rất nhiều khi đọc những tâm sự của các bạn, thôi thì mỗi người một hoàn cảnh nhưng hãy cố gắng và cần nhất là hãy bình tĩnh nhé.

    Mình tin và mọi người cũng tin rằng em bé đang mải chơi đâu đó nghe bạn gọi như vậy sẽ nhanh chóng tìm đường về nhà thôi. Và sau này khi các bé lớn lên, biết những tâm sự này của các bạn, các bé sẽ yêu thương mẹ gấp trăm vạn lần.

    Tự tin lên và cố gắng tìm cho mình những niềm vui nhé, bọn trẻ ham chơi lắm, chỉ thích những chỗ đông vui thôi mà. Gửi tặng các bạn ngàn vạn bông hồng, những người mẹ can đảm.

    Mong rằng em bé sẽ mong chóng tìm thấy bạn và dăm năm sau các bạn sẽ lại lên stcm để spam rằng hôm qua bé nhà em bảo là "Mẹ ơi, được làm con của mẹ thật may mắn và hạnh phúc biết bao".
  • Mỗi khi nhìn lại topic này lại thấy chạnh lòng... thấy thương Dưa leo và các bạn hơn bao giờ hết

    Vẫn biết tin Dưa leo... vẫn biết em luôn khỏe mạnh và chưa bao giờ gục ngã.... thương em nhiều lắm Dưa leo à....

    Chị vẫn mong topic này tồn tại... để 1 ngày kia... em gái lại vào báo tin vui cùng cả nhà.... cố lên em nhé....

    Các em các chị trong cùng hoàn cảnh hãy kiên cường lên nhé... Chắc chắn mọi người sẽ thành công mà

    Thương em nhiều lắm... can đảm lên nhé... Dưa leo
  • cho em ôm mỗi người một cái thật chặt với
    cùng tiếp cho nhau nghị lực và sức mạnh nhé mọi người ơi
  • Mình chưa bao giờ dám viết 1 dòng nào vào topic này cả vì cứ dở ra đọc lại thì lại cay hết cả mắt. Sắp tới mình cũng chiến đấu làn thứ 4 đấy. Trong các topic kia mình cứ hô quyết tâm và khong cho mọi người buồn thế mà chui vào đây khoc. Xấu hổ quá. Thôi chui ra đây.. Chiều nay hội IVF ICSC mở rộng họp rùi đi để động viên tinh thần bà con nhé
  • @myphamplaza.vn Một cái xiết tay thật chặt. Chúc những nỗ lực của vợ chồng bạn thành công
  • @luongtam Cám ơn bạn nhiều. Hôm nay đi off với mọi người của Hội IVF vui lắm chắc chắn với tinh thân fnayf tớ sẽ đậu cho mà xem
  • @LỡHẹnCùngAi Đọc những dòng tâm sự của chị thương chị quá,chi hãy cố gắng lện chị a!cầu chúc cho chị sớm có baby nhe!bạn thân của em cũng bị giống mấy chị 4 năm rồi.Em định gửi cho nó topic này để xem mà sợ nó buồn nên ko dám.
  • Em vừa đọc kì lại bài của Dualeo. Thấy có 1 điểm hơi khó hiểu. Cái vụ chửa ngaòi tử cung đó.
    Dualeo thu que thu sau ngày thứ 12 khong thấy rùi và đã có kinh . Sau 27 ngày lai ra..Và thời điểm đó kiêng cữ....Sau đó Bấc sĩ nói thử que và thấy 2 vạch đỏ thẫm thế là thế nào a???
    Emko hiẻu lắm
    Hôm em chuyển phôi xong đến ngày thứ 11 cũng QKD luôn .Hôm đó la 2/9/2007. Cho đến hôm nay 14/10/07 em vẫn chưa QKD lại..Không biết em có nên hy vọng gì không nhỉ
    Có bao giờ ra QKD rùi mà vẫn còn có thai được không nhỉ. Em đã cắt hết 2 vòi trứng rồi nên cũng ko hy vong gì là có thể tự nhiên được mawcj dù chiến đấu thường xuyên??? Có ai giải thích hộ em chuyện này không ạ. Đến hômnay ngực không đau nặn ngực vẫn ra sữa non??? Bó tay rùi không hiểu lắm ai làm ơn giải thíhc giùm với
  • @myphamplaza.vn cái này bình thường thôi bạn ui
    triệu chứng của TNTC là có thể hành kinh đúng hoặc trễ hơn chu kỳ hành kinh vài ngày, vẫn bình thường như chu kỳ hành kinh, có thể lúc đấy thử que không thấy 2 vạch rồi sau đấy sạch kinh không có biểu hiện gì của kinh nguyệt, nhưng nếu để ý sẽ thấy: có đau bụng âm ỉ...và huyết ra khi hành kinh( không gọi là hành kinh đâu, mà gọi là ra huyết đấy) nó khác với chu kỳ kinh nguyệt bình thường
    sau giai đoạn này, có người có biểu hiện rõ rệt có thai ngoài tử cung như đau bụng ,ra huyết nhiều, có người bình thường, không có một biểu hiện gì cả cho đến khi thai vỡ ra, gây ra tình trạng ra huyết nhiều, huyết khối, và nguy hiểm đến tính mạng rất lớn do bị mất máu
    cách nhận biết:
    nếu, trễ kinh hơn 10 ngày, thử que không có gì ( chỉ 1 vạch) sau đấy có kinh nguyệt lại: -----> để ý xem có gì khác thường hơn so với Chu kỳ bình thường như những lần trước thì tốt nhất, nên đi xét nghiệm định lượng HCG trong máu và siêu âm, nếu HCG (-) thì yên tâm, nếu HCG (+) thì nên đi siêu âm xem có thai túi thai, phôi thai trong tử cung không, vì lúc này khả năng thai ngoài tử cung đã là rất cao
    trường hợp của Dưaleo là bình thường và đúng triệu chứng của thai ngoài tử cung á bạn ui
  • Mình thì không thế TNTC được nữa vì đã cát 2 vòi trứng rùi nhưng vẫn chưa có kinh từ hôm ra kinh đo đến giò 35 ngày rùi đó.Chả hiểu dạng gì nữa. thử mặc kệ xem sao Chắc lại không đều đây mà
    cứ kệ thôi vậy . Chả thấy gì nhưng chiến đấu suốt chẳng cảm thấy đau đớn gì cả hic
  • @compick Cám ơn cá bống và compick về những dòng chia sẻ chân thành... cám ơn nhiều lắm........

    Dưa leo ơi... đêm về chị lại nhớ đến em.. nhớ đến cô bé kiên cường mà chị hằng khâm phục.... 20 phôi trữ... cơ hội còn nhiều lắm... em sẽ thành công như em hằng mong ước. Chị biết rằng rồi sẽ 1 ngày, 1 ngày rất gần... em sẽ vào đây báo tin vui... chắc chắn điều đó sẽ xảy ra mà...

    Chia sẻ cùng em với tất cả tâm tình Dưa leo nhé.
  • [I]Gửi con yêu

    Hôm nay mẹ đọc trên Sotaychame một tâm sự về hành trình "tìm" con của một người phụ nữ, cô ấy có nick là Dưa leo. Câu chuyện đã làm mẹ khóc rất nhiều. Cô Dưa leo ấy thật là thương lắm con ạ. Mong chờ một đứa con, khát khao được làm mẹ đến cháy bỏng cô ấy đã trải qua biết bao đau đớn, nào là chọc hút trứng để làm thụ tinh ống nghiệm, rồi lại còn phải cấy phôi. Nỗi đau thể xác của 6 lần thụ tinh ống nghiệm và hai lần có thai ngoài tử cung phải mổ chắc thể thấm vào đâu so với việc mong mỏi có thai là thế mà đến khi có thai thì cô Dưa leo lại phải mổ để lấy con ra vì không thể giữ được con.

    Con biết không, mẹ thương cô Dưa leo một thì cảm phục cô ấy hàng trăm lần. Có những nỗi đau mà không thể nào tưởng tượng nổi, mà không thể nào tả nổi con ạ. Đó là nỗi đau của người phụ nữ mogn chờ có con mà chưa thể có con. Nhưng mà cô Dưa leo ấy dũng cảm lắm con nhé. Mổ xẻ đau đớn là thế, chết đi sống lại vì bị tai biến thế mà cô ấy vẫn kiên tâm năm này qua năm khác kiên trì làm thụ tinh. Cô Dưa leo vẫn thường viết nhật ký cho con cô ấy dù rằng chẳng biết đó là bé trai hay bé gái, dù rằng chẳng biết con cô ấy đang ở phương trời nào. Nhật ký của cô Dưa leo, từng dòng từng chữ mẹ thấy có nước mắt, có sự đau khổ đến tận cùng của của đau khổ, nỗi đau khổ như bào xé ruột gan.

    Đọc tâm sự của cô Dưa leo mà mẹ thấy mình thật hạnh phúc con ạ, vì mẹ đã có Cu Bi, một em bé thông minh, sáng sủa và đáng yêu. Vậy mà đôi lúc mẹ chẳng biết là mẹ đã hạnh phúc và may mắn đến nhường ấy, đôi lúc mẹ cáu với con, mẹ buồn và chạnh lòng lắm khi thấy con có điểm này điểm kia chưa bằng được những bạn cùng trang lứa. Tha lỗi cho mẹ con nhé vì những lúc nóng giận, những lúc bận rộn chẳng thể chăm sóc con nhiều hơn, chẳng thể chơi với con nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Và mẹ muốn nói hàng trăm lần, cám ơn con nhiều lắm vì con đã đến với cuộc đời mẹ, đã cho mẹ được thật sự làm mẹ, được hạnh phúc và được thương yêu một ai đó.

    Mẹ và con hãy cùng cầu chúc những điều tốt lành nhất sẽ đến với cô Dưa leo con nhé. Cầu mong sao cô ấy sớm được làm mẹ. Cầu mong sao em bé sớm tìm về với cô ấy và mẹ cũng cầu mong sao những em bé khi sinh ra đều có những bà mẹ như cô Dưa leo, thương yêu con hết mực và sẵn lòng hy sinh mọi thứ vì con.
  • Chẳng biết nói gì với các chị, chỉ mong các chị có nhiều dũng khí, quyết tâm và ý chí để tìm lại con của mình. Cảm phục sức chịu đựng của các chị lắm, cảm phục cả những người đã cùng các chị vượt qua. Còn sống là còn hi vọng nên đừng thôi hi vọng các chị nhé.Cố lên chị Dualeo79 và các chị có cùng hoàn cảnh, cố lên nhé
  • Vào dây để biết rằng mình thật may mắn và hạnh phúc vì đã sinh được một bé trai kháu khỉnh. Vậy mà có đôi lúc lại cảm thấy mệt mỏi và chán nản vì chăm con. Bé yêu à, mẹ xin lỗi bé yêu nhé. Chúc các mẹ đang đi tìm con sẽ tìm được đứa con yêu của mình. Cố lên các mẹ nhé. Em sẽ luôn cầu chúc cho các mẹ được hạnh phúc.
  • em chỉ nhìn thấy mục này mắt em đã rơm rớm! em ko bao giờ nghĩ nhiều hoàn cảnh lại thế này! và thấy mình dù sao cũng hạnh phúc hơn rất nhiều người khác và ko có gì phải buồn cả!
    cố lên chị Dualeo79!
    cố lên các chị! rùi em bé sẽ về với mọi người thôi!
  • Cầu mong cho bạn sẽ thành công, chúc bạn thêm nghị lực nhé , chỉ biết nói vậy thôi.
  • Dưa leo ơi... Hôm nay 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt Nam đó em

    Chị cầu mong cuộc sống sẽ mang lại cho em diễm phúc làm mẹ.... xin được chia sẻ cùng em chút may mắn em gái nhé

    Yêu em rất nhiều
  • Đọc chuyện của Dưa Leo cảm động quá, tự dưng thấy những khó khăn của mình chưa là gì cả! Vậy mà mình đã có lúc buồn nản vô cùng! Mong lắm một ngày được nghe tin Dưa Leo báo tin vui. Cố lên nhé! Chúng mình cùng nắm tay nhau cố lên!
  • Cảm ơn mẹ Dưa leo và các mẹ khác, đã cho mình bài học về cuộc sống. Đọc đề tài của các mẹ xong, mình thấy ân hận vô cùng. Chả là, mình đang mang bầu em bé thứ 2, hôm đi SA vừa rồi, BS bảo là con gái. (Em bé đầu của mình cũng là con gái). Nghe xong, tự dưng mình lại ứa nước mắt. Về nhà buồn xỉu cả người. Đã có lúc lại nghĩ, hay là... thôi, k sinh nữa. Để làm lại từ đầu.
    Mình có quá tệ bạc và đê tiện không nhỉ? Cảm ơn các mẹ nhiều. Giờ, mình đã thấy hạnh phúc của mình, thấy yêu thương đứa con trong bụng lắm lắm. Bao nhiêu người, mong muốn như mình mà chưa được, vậy mà đã có lúc, mình định khước từ hạnh phúc đó...
    Xin được tha thứ cứu rỗi cho tôi
  • Gửi con gái yêu của mẹ!
    Con biết không, biết bao nhiêu nỗi đau đã đến với những người phụ nữ trên thế gian này, trong đó có cả mẹ của con, và có lẽ nếu con được làm người, con cũng sẽ phải chịu đựng những nối đau mà cuộc đời dành cho người phụ nữ...Có lẽ như thế này thì tốt hơn phải không con?
    Con còn quá nhỏ bé để có thể hiểu được. Con chỉ có thể đạp đôi bàn chân bé xíu lên không trung rộng lớn, nơi mà con mong muốn được sống, khao khát được sống trên không gian ấy. Con vẫn khao khát được sống, kể cả đến khi con đã ra khỏi cơ thể mẹ..Chỉ có điều, con không chào cuộc sống này bằng 1 tiếng khóc, đó là tiếng khóc chào đời, phải không con? tiếng khóc mà mẹ mơ ước được nghe con khóc..Mẹ mong được nghe con trách sao cơ thể mẹ lại có những cơn co để gắng đẩy con ra, trong khi con đang cố gắng để tồn tại trên cõi đời này. Khi đã 2 lần mẹ con mình gặp nạn, con cũng đã cố gắng vượt được qua, để đến tai nạn lần thứ 3 này...mẹ thật có tội với con. Mẹ không muốn như vậy con yêu, mẹ không hiểu tại sao nhiều tai hoạ ập đến với mẹ con mình đến thế, tại sao từ khi mang thai con, khi con sắp sửa hình thành thì mẹ đã khóc nhiều đến thế...khóc cho đến bây giờ, khi anh trai con luôn nói chuyện về con với mẹ: "ba không được nói như thế, ba lại bảo em bé lên thiên đường, không phải, không phải như thế, em bé ở trong bụng mẹ..." "mẹ ơi, mẹ ăn đi để cho em bé lớn nhanh nhé, để em bé ra ngoài này con cho em bé chơi chung đồ chơi với con..."
    Con gái yêu của mẹ, con hãy tha thứ cho ba, cho mẹ, bởi con chưa được ba mẹ bế con 1 lần, chưa được uống 1 giọt sữa của mẹ, khi người ta cho mẹ nhìn mặt con, mẹ hiểu đây là lần đầu và cũng là lần cuối mẹ được nhìn thấy con, ruột gan mẹ như cào xé, vậy mà lúc đó mẹ cũng không khóc nổi, vừa chuyển dạ sinh con ra, mẹ biết nhìn con vẫn còn sống,vẫn còn khao khát sống mà mẹ quặn lòng, bởi mẹ biết không lâu nữa con sẽ bỏ mẹ ra đi...
    Không bao giờ mẹ quên có ngày hôm ấy, ngày mà con được sinh ra và cũng là ngày con ra đi. Không bao giờ mẹ quên rằng đã có con trên thế gian này. Con gái yêu của mẹ, con có hiểu mẹ nhớ con đến thế nào không? Con hãy tha thứ cho mẹ nhé!
  • Chị ơi em gái chia đôi nổi đau với chị nhé!hãy cố gắng vượt qua mỗi nổi đau,em cũng đang mong có em bé lắm nhưng chưa được.em tin rằng chị em mình sẽ có được những thiên thần bé nhỏ.Đừng buồn nhiều chi nhé!
  • @ngoisaomayman Chúc mừng chị có thêm một thiên thần bé nhỏ,chị ơi dù thiên thần là gái hay trai chị cũng là người hạnh phúc nhất đấy,tất cả mọi người trong diễn đàn này chỉ mong được cảm giác mang thai và làm mẹ còn chưa được đấy!chị giử gìn sức khỏe để sinh ra một em bé thật mạnh khỏe chị nhé! cho em gái sờ bụng chị lấy hên tí nào:Angel: :Angel: :Angel:
  • Em đã vào topic này rất nhiều lần nhưng không dám viết ....thương chị Dualeo vô ngần và thương cho chính bản thân mình. Dù cố kìm nén nhưng vẫn không ngăn được dòng nước mắt ngập tràn.
    Em cũng đang đi trên một hành trình chị Dualeo đã đi, 3 năm trôi qua, từng đó thời gian đã dần nhen nhóm trong đầu em một suy nghĩ: Liệu mình có bị rơi vào hoàn cảnh không con cái suốt đời không ??!! .....Ám ảnh ghê gớm......, em cũng không dám nghĩ tiếp...... Dù em chưa phải làm IVF nhưng cái đích tìm con hình như xa vời quá. Dù biết rằng phải tự tin để chiến thắng nhưng vẫn rất hoang mang..... Dù muốn cứu giúp nhưng chẳng biết ai giúp được mình .... Chỉ biết nỗ lực thuốc thang bằng mọi cách và van xin ông trời rủ lòng thương xót những cặp vợ chồng hiếm muộn như em và chị.
    Chị Dualeo hơn em một tuổi mà đã trải qua nhiều gian nan thử thách quá, chị thật kiên cường. Chị biết không, chị chính là tấm gương sáng chói về nghị lực bền bỉ, sự quyết tâm không lùi bước trước khó khăn. Em cũng sẽ cố gắng lạc quan hơn để tiếp tục hành trình tìm con yêu. Cố lên chị nhé !
    Thương chị thật nhiều ! Cầu chúc cho chị em mình và các mẹ sớm tìm được những đứa con yêu dấu !
  • Con yêu của mẹ!

    Mẹ đang khóc con ah, thương con, thương mẹ, thương ba và thương những mẹ đang khát khao cháy bỏng được bế con trong vòng tay...
    Đã 6 tháng rồi kể từ đêm hôm đấy, nỗi đau mất con vẫn còn nguyên vẹn...
    Con ơi, mẹ càng buồn hơn vì day dứt và ân hận, tại mẹ tại mẹ mà tại mẹ đã ko giữ gìn con chu đáo, con ơi.
    Mẹ chưa biết con là gái hay trai, lẽ ra ngày mai mẹ sẽ nhìn thấy con rồi, sáng mai thôi bố mẹ sẽ đến bvien quản lý thai và siêu âm để gặp con khi con tròn ba tháng tuổi, vậy mà con ko đợi được bố mẹ, tại sao tại sao vậy hả con???????

    Chiều thứ 7 mẹ đi thi về, hai mẹ con mình cùng đi thi cao học đấy, mẹ thầm mong lớn lên con sẽ học giỏi và đỗ đạt cao hơn bố mẹ.
    Mẹ thấy bụng hơi đau, mẹ ko nghĩ là con khó ở đâu vì mang thai con mẹ thấy khỏe ko nghén ngẩm gì, mẹ lên giường nằm im,15 phút sau ko thấy đau nữa mẹ nghĩ vậy là ko sao rồi. Con ngoan, ngủ yên nhé, mẹ con mình sáng thứ hai sẽ gặp nhau mà.

    Sáng chủ nhật mẹ thi môn tiếng Anh cuối cùng, vậy là mẹ đã có thể dành toàn tâm toàn ý cho con. Ngày mai đi khám xong mẹ với con đi làm nhé, mẹ xin nghỉ hơn một tháng đấy. Mẹ lấy lí do là ôn thi cao học nhưng thực ra mẹ ko muốn con đến phòng thí nghiệm của mẹ đâu, mẹ là nhà phân tích mà.Khi con 3 tháng cứng cáp mẹ cảm thấy an tâm hơn.

    Có lẽ con trách mẹ tại sao lại ôn thi khi con đang cần nhất sự chở che,khi con cần ở mẹ tình yêu tuyệt đối? ko phải mẹ tham lam đâu con ơi, với mẹ con là tất cả, là tất cả con ah.
  • .................................................. ..........................................
    Mẹ đã mong có con ngay từ khi cưới, nhưng đành nén niềm mong mỏi đó để bóc nhân xơ tuyến vú.
    Tại sao ông trời ko cho mẹ biết sớm hơn hay muộn hơn, tại sao lại cho mẹ biết ngay đêm trước ngày ăn hỏi,??/. Mai ăn hỏi rồi nên mẹ tắm kĩ lắm, mẹ còn nghịch nữa... đây là quà cho con đấy, mẹ sẽ nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào đến khi con hết thích thì thôi.

    Nhưng cái gì thế này, một cục rắn rắn chạy loăng quăng trong bầu vú mẹ, to bằng ngón tay cái rồi, mẹ hoảng quá tưởng mình nằm mơ, thôi mẹ bị ung thư rồi, chắc con đang cười mẹ khéo tưởng tượng phải ko, uh mẹ nhát lắm lại hay nghĩ vẩn vơ nữa, bố thường bảo mẹ có trí tưởng tượng chẳng giống ai.

    Mẹ khóc, khóc như mưa, mẹ gọi điện cho bố bảo hay ngày mai tạm dừng ăn hỏi, bố hoảng quá, ko hiểu sự tình, bố đang ở cách mẹ gần 200 cây số, làm sao mẹ có thể sà vào lòng bố mà khóc đây. Mẹ nức nở báo cho bố biết, nhỡ e u ác thì sao nhỡ e phải cắt hết thì sao, bố mắng mẹ chỉ giỏi nghĩ linh tinh.

    Đêm đó mẹ khó ngủ lắm, sáng mai ăn hỏi chiều mai đến bvien kiểm tra. Ơn trời là u xơ lành tính Bs ở quê mẹ bảo bóc tách rồi hẵng có con cho yên tâm.
    Cưới xong mẹ mệt lắm, lo lắng nữa, nhanh nhanh ra HN để bỏ cái u đáng ghét kia để con còn về với mẹ. Vậy là một tuần sau cưới khi chưa nếm hết vị ngọt ngào mẹ đã vào bvien.

    Khi vết thương chưa lành hẳn, thuốc kháng sinh Bs cho vẫn còn mẹ lại bị đau bụng. Mẹ nhớ sáng mùng 1/4 là ngày cá tháng tư đấy con ah, vừa tròn hai tuần sau cưới mẹ bị đau ruột thừa, cả bố và mẹ đều ko nghĩ đến điều đó, bình thường hệ tiêu hóa của mẹ ko tốt nên chỉ nghĩ do ăn uống thôi, mẹ nằm nhà đến chiều hôm sau mới mổ.

    Bình thường thì chỉ cần gây tê thôi, nhưng mẹ yếu quá, lại để lâu nữa,nên Bs phải gây mê, chậm tí nữa thì ko có mẹ ngồi đây để tâm sự với con đâu. Bài học đắt giá cho cả bố và mẹ là ko được chủ quan, vậy mà đến khi với con vẫn lặp lại để bây giờ càng thêm day dứt...

    Ra viện sau 10 ngày truyền kháng sinh liên tục mẹ gầy xác ve, mẹ thương bố lắm, cưới vợ xong chỉ thấy thuốc thang và bệnh viện, mẹ cũng thương con nữa, vậy là phải trì hoãn thời gian con về với mẹ rồi.

    6 tháng rồi cũng qua để mẹ đón con về ko một phút giây nào trong thời gian đó mẹ ko nghĩ về con, một tháng, hai tháng lại 3 tháng, mẹ vừa thử que xong thì xuất hiện cái màu đỏ ấy, vậy mà cứ có cảm giác là vú mẹ to hơn và còn nôn khan nữa chứ, như là có con trong bụng mẹ rồi, tháng thứ 4 mẹ chậm 10 ngày nhưng thử lại chẳng thấy gì, đi khám biết thêm bệnh lộ tuyến ctc, mẹ nản lắm chẳng lẽ lại khó khăn thế sao con, có lẽ tại đó mà ngăn ko cho con về với mẹ, đốt điện hay ko đốt điện cũng làm mẹ mất ngủ mất ăn.

    Mẹ quyết định tạm dừng nghĩ về con để đặt thuốc chữa bệnh, mẹ sẽ thi cao học để đỡ buồn hơn, sau tết mẹ lại chậm kinh đến 10 ngày nhưng mẹ ko dám nghĩ là con đã về, mẹ đi Lạng Sơn chơi ngày 8/3 trước khi đi mẹ đã định thử rồi, vậy mà mẹ lại ko làm thế, rồi lại chuyển nhà, mẹ hoạt động nhiều trong thời gian con đang tượng hình trong mẹ, có phải vì vậy mà con giận mẹ ko???

    Ngày thử que lên hai vạch con ko tưởng tượng bố mẹ vui thế nào đâu, siêu âm con được 5 tuần, mẹ tin mọi khó khăn đã qua rồi, có con là niềm hạnh phúc vô bờ của bố mẹ, hạnh phúc đó làm cho mẹ biết tin bố nghỉ làm nhẹ bẫng.

    Bố con học rất giỏi nhưng hơi khó tính chút chútonttella: onttella: bố làm cho tổ chức nước ngoài nhưng ko được toại nguyện lắm, mẹ con mình cùng an ủi bố nhé, bố ở nhà nên dễ stress lắm, con đừng giận khi bố cáu mẹ nha, bố yêu mẹ con lắm mà.

    Hai tuần nữa là ăn hỏi chú của con đấy, chú cưới xong hai vợ chồng sẽ cùng ở với nhà mình. Mẹ con mình phải về ăn hỏi và ăn cưới rồi, mẹ là dâu cả mà, nhà bà nội cách 60 cây, con chịu khó tí nha. Thực lòng mẹ ko muốn đưa con về đâu, mẹ lo đi đường xa con sẽ mệt mỏi.

    Con có trách mẹ ko con, con có trách mẹ đã về ăn hỏi,một tuần sau lại về cưới khi con còn mong manh quá. Giá mà..giá mà mẹ nghĩ nhiều đến con hơn tất cả.....hôm cưới, bố ko lai mẹ về nữa mà thuê tắc xi về, nhưng hôm lên có nhiều người đi ké nên thuê xe 7 chỗ, người ta hết xe đành gọi cho nơi khác, chao ôi, xe khủng khiếp lắm con ah. Bình thường thị mẹ rất thích xe cũ cũ đó vì ko có điều hòa ko say nhưng nó xóc lắm, ngồi trên xe bố mẹ lo cho con lắm lắm khi đi vào đoạn đường ko bằng phẳng, mẹ ân hận giá mà mẹ đừng đi chiếc xe đó, biết đâu .....

    Về đến nhà mẹ chạy ngay vào wc để xem con có báo gì cho mẹ là con khó chịu ko, may quá ko sao rồi, mẹ vẫn lo lắm. Mẹ bắt bố hôm sau đưa mẹ đi siêu âm, con đã được 8 tuần, nhỏ xíu và mờ lắm nhưng mẹ vẫn nhận ra con yêu của mẹ, con đã có tim thai rồi, mẹ vui lắm cơ. Mấy ngày sau mẹ để ý thấy một chấm màu đỏ như đầu bút bi trên giấy vệ sinh, mẹ lo quá nhưng lại gạt đi, nếu là máu phải là vệt chứ sao nhỏ như đầu que tăm thế này, chắc là ở giấy vsinh, ít ngày nữa mẹ lại cũng thấy một chấm như vậy, nhưng mẹ vẫn ko nghĩ ngợi gì.

    Con ơi mẹ có lỗi với con, mẹ đã ko đủ nhạy cảm của người mẹ để nghe được lời kêu cứu của con, về đám cưới với mẹ hẳn con mệt lắm, mẹ cũng rất đau lưng mà ko dám nằm vì đám cưới ở quê nhiều việc lắm lại người ra vào nữa, mang bầu có gì mà ghê ghớm đâu, mẹ cũng đã được ưu tiên ko phải thức đêm làm cỗ rồi. Con đã báo cho mẹ biết vậy mà mẹ lại ko nhận ra, giá mà...trời ơi mất con rồi mẹ mới nghĩ ra chấm đỏ là máu của con đấy, ngàn lần mẹ xin con tha thứ cho mẹ, biết vậy đi bs mẹ sẽ giữ được con..

    Thời gian này mẹ đang nghỉ làm để học, bố ở nhà cơm nước cho hai mẹ con ôn thi, mẹ như nghén ngủ ý, chỉ thèm ngủ thôi. Mẹ cũng học cầm chừng thôi vì có đậu cũng chưa chắc đã học mà, mẹ phải chăm con chứ. Nhưng mẹ ko muốn đi làm trong thời gian này và đã xin hết giấy tờ ở cơ quan đi thi rồi con ah.

    4 tuần nữa là mẹ thi, mẹ chỉ ngủ và học thôi, mẹ ko dám thức khuya đâu, chỉ hôm gần thi mẹ ngồi học nhiều hơn bình thường một chút.

    Bố về quê xin của bà nội 3 con gà tần cho mẹ ăn khi con kém một tuần là tròn 3 tháng, con gà phải 7 lạng ý vậy mà mẹ chén gần hết, đang ăn dở con thứ 2 thì mẹ thấy hơi đau ở trên rốn chỉ một lúc thôi, hai bố mẹ ko biết tại sao, vẫn là tiếng kêu cứu của con mà cả bố và mẹ đều ko hay biết...

    Cuối tuần đó mẹ thi xong, thở phào nhẹ nhõm, mẹ măm được nửa con gà thứ 3 rồi đấy, còn nửa mai hai mẹ con mình măm tiếp nhé, mẹ cầm chổi quyét nhà thấy đau lưng thế, chắc ngồi thi lâu đây mà..

    Tối đó 10 h mẹ thấy ướt ướt, mẹ nhìn thấy màu đỏ tươi của máu, mẹ gọi bố hoảng hốt, mẹ gác chân nằm im mong con đừng bỏ mẹ, bố run quá bấm máy gọi các chị có kinh nghiệm rồi gọi bác sĩ hỏi có nên đến bv bây giờ ko, mẹ nằm như tượng ko cựa quậy cũng ko biết máu còn ra nữa ko, mẹ lo lắm con ơi, 4 h sáng mẹ buồn tiểu quá ko thể chịu được con ah, mẹ phải dậy thôi. Chao ơi, nước tiểu lẫn máu đỏ lòm, còn có cả máu đen nữa. Nhiều máu quá anh ơi, bố lập cập gọi hai cô chú xuống bắt tac xi đưa mẹ con mình đi...
  • Cám ơn mọi người đã chia sẻ nhé, mình vẫn vào đây thường xuyên nhưng lần nào cũng khóc thôi. Chẳng biết bao giờ mình và những người trong topic này có được niềm vui nhỉ? Đành phải tự an ủi lẫn nhau, động viên lẫn nhau thôi:
    TẤT CẢ CỐ LÊN !!!!!!!
  • @voyeuchong Bạn à! ko biết bạn có cùng tuổi mình ko? nhưng mình rất đồng cảm với bạn vì hoàn cảnh của mình cũng chẳng khác gì. Lấy chồng đc hơn 1 năm nưng có đến 3 lần vào viện, 2 lần thai lưu, 1 lần mổ u xơ. Và bây giờ lúc nào cũng sống trong cảm giác ân hận vì đã làm mất con. Nhưng dù mình có làm thế nào đi nữa thì cũng ko khác đc, hãy nghĩ là số phận, con cái là trời cho nhiều lúc mình nghĩ như thế đấy, cho nhẹ lòng đi bạn ạ! Mà bây giơ y học cũng tiến bộ lắm. Nên chúng ta phải hy vọng vào tương lai đúng ko? Chúc tất cả mọi người mạnh khỏe, hạnh phúc. Sẽ có một ngày chúng ta đc đón con yêu vào lòng.
  • @emgai7k Cảm ơn bạn nhé. Hãy không ngừng hy vọng. Rồi niềm vui sẽ đến với tất cả chúng ta.
    Chúc bạn sớm được toại nguyện!
  • Mình cũng đang trên con đường chung với các bạn đây. Dualeo79 và voyeuchong oi, chúng ta hãy cùng cố lên. Cho mình được chia sẻ với các bạn.
  • @autumn77 cám ơn chị đã chia sẻ, mong chị sớm đến đích của chặng đường.
    @ngau nhien> Chúng mình cùng cố gắng nhé, nỗi buồn sẽ qua và niềm vui đang tới
  • @thoanguyen!bạn chị ở đâu thế! em có quen 1 người đi khám họ bảo thôi ko có hy vọng rùi đi chữa ở 11 thiền quang ý giờ đã có 2 con rùi!chị xem địa chỉ ấy xem thế nào!
  • @thoanguyen Em trả lời thay bạn HoaHongDen nhé. 11 Hồ Thuyền Quang là địa chỉ phòng khám của bsỹ Lưu Hồng làm ở viện C chị ạ, bsỹ khám ngoài giờ các ngày trong tuần. Khá đông.
    Để em tìm số điện thoại cho chị nhé
  • @ chị Chuối! dám theo dõi em nhé! đểu thế!
    @thoanguyenđúng là bs Hồng đấy ah! em thấy cô ý bảo thế nhưng mà thấy bảo uống kết hợp cả đông y nữa cơ bảo uống hàng nghìn thang thuốc và giờ có 2 cô con gái xinh lắm!
  • Thấy bảo cô Hồng là trửong khoa khám bênh ở viện C, cô ý chữa tốt lắm. Các bạn thử qua đó xem
  • :mad: Đen gì thế? Sao bảo chị theo dõi em, oánh cho trận bây giờ.
    Cùng nhau cố gắng đón các bé yêu các mẹ nhé.
  • @chuoi Ghê quá.... oánh nhau thì em bé khóc nhè rồi sao???? Có oánh thì kiếm nhành hoa nhài nào mà oánh thôi em nhé:RaisedEye :RaisedEye Topic của dưa leo mà em ấy vào đọc thấy vầy chắc khóc luôn quá

    Bé Dưa ơi.... may mắn sẽ đến 1 ngày rất gần em nhé.... Nhớ em gái nhiều lắm

  • @thoanguyen! chị vào mục này nhé!rất nhiều địa chỉ tham khảo
    Mục lục tham khảo ( Vui lòng xem trước khi mở đề tài)
    còn địa chỉ của BS Hồng! em tìm mãi ko có đc số đt chị ah!thui chị cứ ra luôn địa chỉ ấy xem thế nào!
    @mẹ UM! chị ui thôi chị đừng vào mục này nữa! em xin chị đấy!

    vào mục này đọc buồn lắm chị ah!em tự hứa là nếu có bầu em sẽ ko vào nữa đâu!
    @all! các chị ơi cố gắng lên!
  • Em ơi.. phải vào để động viên các mẹ mong con chứ em

    Chị cũng từng trong tâm trạng mong bé mà Chị cầu mong hạnh phúc sẽ đến với tất cả những ai khao khát làm mẹ... may mắn sẽ đến trong 1 ngày rất gần thôi mà
  • Cho em lạc đề tí nhé, em chúc mừng mẹ Uyênmy có second baby , chị có cái avatar ấn tượng quá nên em "theo dõi" chị luôn. Trộm vía con gái nhà ai "ghét" quá đi thôi, cho em cắn nó miếng . Em có hai con gái rồi mà sao thấy con gái nhà người ta mà vẫn còn mê, có phải là "ham gái" quá không nhỉ????
    Em thấy chị động viên và giúp đỡ dưa leo nhiều, hy vọng dưa leo sẽ được khước của chị 1 ngày không xa.
    @ to tất cả các mẹ mong con: cầu cho tất cả các mẹ sớm được lên chức. Mechut hay vào trang này đọc và lặng lẽ khóc, không biết nói gì chỉ mong ai có tin vui để mình chúc mừng thôi.
  • [QUOTE=Mẹ UyênMy;1181651] Ghê quá.... oánh nhau thì em bé khóc nhè rồi sao???? Có oánh thì kiếm nhành hoa nhài nào mà oánh thôi em nhé:RaisedEye :RaisedEye Topic của dưa leo mà em ấy vào đọc thấy vầy chắc khóc luôn quá

    Bé Dưa ơi.... may mắn sẽ đến 1 ngày rất gần em nhé.... Nhớ em gái nhiều lắm

    [/QUOTE
    Mẹ UM à , em cũng theo chân chị nhiều rồi chị à. Nhận được tin của chị em mừng như em cũng 2 vạch ấy chị ạ. Tháng này em làm chỉ định IUI chị ạ.
    Em mổ nội soi được 4 tháng rùi mà vẫn chưa thấy gì cả. Ôi cún yêu của em ham chơi quá chị ạ.
    Chị Dưa ơi...... Em cũng mong may mắn sẽ về với chị một ngày gần nhất....
  • Em biết topic này lâu rồi nhưng chỉ lặng lẽ dõi theo thôi. Nhưng vì em mới biết có bác sĩ này rất giỏi trong việc chữa vô sinh ở Hà Nội nên post lên đây xem các mẹ có tham khảo được thêm không:
    Giáo sư, tiến sỹ Trần Thị Phương Mai 217 Đường La Thành (Đê La Thành) Lô 3 nhà 25. ĐT: 5.113286. BS này còn là thầy của BS Tân Sinh có phòng khám ở Nguyễn Công Hoan đấy ạ Chính BS đã hướng dẫn luận văn thạc sỹ cho BS Sinh về đề tài vô sinh. Các mẹ thử tham khảo xem nhé. Mong mọi người sẽ post lên đây được toàn tinh vui.
  • Tội nghiệp hai mẹ con quá, chưa kịp gặp nhau đã...
  • em ko bít chị thế nào chứ em cứ vào đọc là khóc thui và như thế ko tốt tí nào cả chị ah!
    buồn lắm ý!
    xúc động ko tốt chị nhỉ?
    em hôm nay xem đồ cho em bé mà buồn quá đi mất ko biết lúc nào mới đến lượt mình đi sắm đồ cho em bé nữa!
    Chúc các chị gặp nhiều may mắn! rùi mọi việc sẽ tốt đẹp thui!
  • Em gái ơi... mới 1 tháng thôi mà Rồi em sẽ có lại bé khác... rất nhanh thôi... đừng buồn em nhé

    Cầu mong mọi điều may mắn nhất sẽ đến với các mẹ mong con
  • xin cầu chúc cho Dualeo được mọi sự lành, mình cũng ở trong tâm trạng đi tìm kiếm một đứa con trong tuyệt vọng đây, hàng tháng mình hồi hộp chờ đợi để rồi thất vọng , tự oán trách bản thân .....
    Chúc cho các chị đang khao khát làm mẹ và cũng tự chúc cho em sẽ tìm được con của mình.Dualeo còn hạnh phúc vì có người chồng yêu thương, là chổ dựa tinh thần , còn mình thì vc lại đang trục trặc về tình cảm nên mình đang bế tắc hoàn toàn , không tha thiết gì nữa.Cố lên dualeo nhé , ông thần hạnh phúc sẽ đến với bạn thôi.
  • Dưa leo ơi, mình có một ý này nếu bạn không vừa lòng thì đừng trách mình nhé vì mình thực lòng muốn tốt cho bạn thôi. Bạn đã bao giờ có ý nghĩ tìm người đẻ thuê chưa? Con vẫn là của bạn và ox mà. Chuyện này nhiều người ở nước ngoài làm rồi. Còn ở VN mình chưa nghe thấy nói nhưng nếu bạn quan tâm mình nghĩ là khả thi đấy.
  • chào dưaleo,
    mình cũng là người khao khát được làm mẹ như bạn nên mình rất hiểu tâm trạng của bạn, và còn buồn hơn là lần nào cũng đến đúng 14 ngày mình mới bị ra máu. Mình cũng đã làm TTON được 2 lần rồi, lần thứ 3 này mình vừa chuyển phôi được 4 ngày. Cũng ăn uống đúng như bạn ăn nhưng có lẽ mình cũng chẳng có hy vọng gì ở lần này, trưa nay mình đang ngủ thì bị co bóp tử cung. Tỉnh dậy mà mồ hôi vã ra & cũng giống như bạn " hình ảnh một thiên thần đưa tay vẫy" làm mình thấy đau lòng quá.

  • Me Emily ơi, bạn nói thấy mọi chuyện nghe đơn giản quá đấy, luật pháp VN mình chưa cho phép mang bầu thuê đâu. Mình có người bạn chữa vô sinh gần 10 năm nay rồi cũng đề nghị bs pp nhờ người mang thai giúp mà bs nói luật VN mình chưa cho phép nên dứt khoái không làm, nếu muốn thì cả 3 cùng phải sang Thái lan.
  • @dualeo: e cảm thấy thương và cảm kích chị, biết nói ji hơn sao e nghẹn ngào quá chị ạ...e mau nước mắt quá...mỗi ng có một hoàn cảnh, cố lên nhé chị...e cũng trong giai đoạn 14 ngày như chị đây...hàng chục cây que lặng lẽ ra đi, 3 lần sảy thai rùi đầu em bgio đã quá mệt mỏi..........chán nản nhưng e vẫn ko nản lòng....biết đợi chờ là vô vọng nhưng cứ thế tgian trôi nhanh rồi cũng sẽ qua thôi....nhưng đừng vì thế mà gục ngã chị nhé.....cười lên nào...Em chúc chị sẽ gặp nhiều may mắn...ông trời ko phụ lòng ng đâu chị! sáng thức dậy trước khi rửa mặt nhìn vào kiếng nở nụ cười thật tươi...và tự nói rằng mình là ng may mắn rồi còn ji? cố lên nào...thêm một ngày mới để yêu thương rồi đó...
  • @dualeo, juth....! sao nhiều người khổ thế! nhưng rùi ai cũng sẽ gặp may mắn thui các chị ah! chúc các chị may mắn!
    nhiều khi ông trời hay đùa lắm!(bạn em có 1 baby rùi vỡ kế hoạch mấy lần đi hút mãi còn nhiều người mong mãi thì ko có gì)
  • Đọc bài viết của chị Dưa leo và các chi khác em thật cảm thấy đau lòng lắm! Gừi đến các chị những tình cảm nồng ấm nhất, mong các chị sớm được đón bé yêu
    Không biết các chị tin không? Nhưng em cũng từng trải qua giai đoạn mong chờ bé nên em rất hiểu sự lo lắng, sự cằng thẳng, và cả thất vọng... Rồi thì co người chỉ em uống thuốc bắc ở tiệm Minh Phụng trên đường Minh Phụng Quận 6, và vì em có đạo nên em thường đến cầu nguyện với Đức Mẹ Mễ Du ớ nhà thờ Huyện Sĩ trong suốt quãng thời gian mong co em bé, mang thai, và giờ vẫn thế (mỗi lần đến đây em đều thấy lòng mình nhẹ vơi bơt nỗi buồn). Và may mắn thay em đã có em bé rồi đấy ạ. Đức Mẹ chẳng bỏ ai trong lúc gian nan đâu ah, em tin là thế và em đã được! Em cũng sẽ cầu nguyện cho tất cả các chị luôn được hạnh phúc và không nản lòng, bé yêu đang chờ các chị ở phía trước các chị hãy tự tin lên nhé!
  • Chào cả nhà,
    Từ khi biết có diễn đàn này mình thường vào để chia sẻ thông tin và tìm kiếm kinh nghiệm. Sáng nay lại thêm một sáng đầy thất vọng đến với mình, vậy là lại quá tang ba bận. Ba lần rùi, mỗi lần các triệu chứng không giống nhau nhưng chưa lần nào cho mình cái diễm phúc làm mẹ. Trước khi làm lần thứ 3 này, mình đã đi chùa và xin rất nhiều bùa bình an, thậm chí mình cũng đã chuyển nhà vì có thầy bảo là nhà đang ở không hợp( tâm lý có bệnh thì vái tứ phương).Cũng ăn uống, kiêng cữ.....vậy mà, buồn wa
    Sáng nay, chồng mình bảo mình " thế mà hết thầy nọ thầy kia, hay là nhà này chưa hợp hướng". Mình biết anh ấy không định làm mình buồn thế đâu nhưng mình muốn khóc wa
  • Chia sẻ với mọi người.
    Em cũng khám bị BTDN đây ạ. Buốn lắm, nhưng thật may mắn có bé luôn.
    Bạn bè em đã có bạn bị lưu 2-3 lần rồi, ngày ngày đi 50 cây số khám mà chỉ để nghe câu: nội tiết kém quá, buồn lắm, vất vả chữa chạy, đúng là ko có kinh tế thì , h thì bạn thì đã sinh, bạn thì chờ ngày khai hoa rùi. Nên em tin, trời ko phụ ai có niềm tin đâu ạ.
    Mong tin vui của mọi người
  • Có ai có kinh nghiệm làm TTON ở trong Từ Dũ không? Mình muốn vào đó 1 lần thử xem nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Nghe nói trong đó cũng đông lắm, có mẹ nào biết đường tắt để được duyệt hồ sơ không? Chỉ cho mình với. Hôm ở trên viện C nghe máy chị cùng cảnh bảo nhau là phải làm quen được với y tá ở phòng khám của BS Lan
  • Tin vui cho dualeo và các bà mẹ hiếm muộn khác đây, nhanh chân lên các bà mẹ nhé. Chúc cho các bà mẹ sớm tìm được đứa con yêu quý của mình.

    Bà lang phố núi và phương thuốc giúp những cặp vợ chồng hiếm muộn
    http://www.vnmedia.vn/newsdetail.asp...07926&CatId=18
  • Thương cho Dưa leo quá, lâu rồi kg thấy chị lên diễn đàn, hy vọng em bé đang ở bên chị.
    Lần nào vào đọc em cũng khóc, thương cho Dưa leo, thương cho các mẹ mong con, cho cả em nữa.
    Cưới nhau được 1 năm rồi mà vẫn chưa thấy gì, tháng nào cũng đau bụng, nhìn thấy lại ghét.
    Mọi người cứ động viên từ từ, nhưng cũng có một số người ác miệng, những lúc như thế lại tủi thân vô cùng. Phải là người trong cuộc thì mới cảm nhận được nỗi đau này.
    Cho em ôm các mẹ một cái nhé.
  • @Dưaleo97: Chị cũng là một bà mẹ "già" đang trên đường tìm con, rất hiểu và chia xẻ với em. Chị cũng từng rất thất vọng và đã buông xuôi cho số trời, nhưng thật may chị đã biết được stcm. Chị đã lấy được niềm tin khi vào đây, chị tin là mình cũng sẽ thực hiện được thiên chức làm mẹ và chị quyết sẽ đi đến cùng.
    Hôm kia chị đọc được một câu tiếng anh rất hay chị viết ra đây để tặng các bạn cùng hoàn cảnh và nhất là cho dưaleo. Cố lên các bạn nhé.
    "Don't despair, the nicest things will happen to you when you least expect them..."
  • :Applause: :Applause: :Applause: :Applause: :Applause:
  • em kéo topic này lên nhé!
    lâu lắm rùi em mới lại bị tâm trạng thế này! buồn lắm! biết là nhiều người còn khó khăn hơn mình nhưng ko hiểu sao khi nghe nhiều người báo tin vui! tâm trạng em lại lại xuống dốc thế không biết nữa!
    chẳng biết nói thế nào có thể em đã quá ích kỷ chăng! không phải em vẫn rất vui khi nghe tin các bạn báo tin vui nhưng lòng lại chạnh buồn nghĩ tới mình!
    chúc các chị các bạn may mắn và các con sẽ nhanh chóng về với mọi người!
    nhiều lúc cứ nghĩ sao con cái lại khó khăn thế!
    không muốn nghĩ nhưng cứ ai đùa hoặc nói gì đụng chạm lại buồn khủng khiếp! mà vẫn phải tươi cười như không có chuyện gì xảy ra cả!
  • Mẹ Hoa hồng đen ơi.
    Mình hiểu tâm trạng của mẹ nó. Hồi chưa có gì, mỗi khi nghe ai đó hỏi thăm, lòng mình cũng rối như tơ vò, biết là mọi người quan tâm mới hỏi. Nhưng quả thực càng hỏi làm mình càng buồn thêm. Mình từng gây lộn với anh họ và các bạn thân mỗi khi mọi người hỏi, đã từng gắt lên "Đừng có hỏi em, khi nào có em khắc báo. Biết là anh quan tâm mới hỏi, nhưng anh có biết cái cảm giác của em ntn khi anh hỏi ko? Khi nào anh có gia đình, rồi mong có baby mà chưa thể có anh mới hiểu tâm trạng em lúc này". Thế rồi mình nghĩ lại. Thôi kệ, mình và anh xã cũng như bố mẹ, họ hàng hai bên đều là người ăn ở hiền lành, chả làm điều ác với ai bao giờ. Chẳng qua là Ông Trời chưa tìm được một thiên thần nào phù hợp và xứng đáng để cử xuống làm con của tụi mình thôi. Từ lúc nghĩ thế, tâm trạng mình thoải mái hơn hẳn. Cũng canh trứng, nhưng là để biết trong khoảng nào thì trứng rụng để tiến hành xyz thường xuyên hơn.
    Mình xin chúc và cầu mong cho mẹ Hoa hồng đen cũng như tất cả các mẹ đang mong có baby sớm có tin vui nhé. Mong rất nhiều.
  • thương các chị thật nhiều.E chưa có gia đình nhg đọc những dòng tâm sự của mẹ Dưaleo và các mẹ khác mà cứ khóc đó.Các chị cố gắng lên nhé. E mong tin vui từ các chị.tặng các chị để lấy thêm tinh thần
  • Lâu rồi không viết cho em dòng nào cả, Dưaleo à Chị không dám viết thì đúng hơn... sợ rằng 1 lúc nào đó em vào đọc lại topic này... lại mủi lòng vì đau khổ..... Nhưng hôm nay chị viết... viết để thêm 1 trang nhật kí cho em... để sau này em còn cho con yêu đọc lại... cho con biết rằng không chỉ mình mẹ mà còn biết bao bà mẹ khác luôn cầu mong cho con xuất hiện.... về bên mẹ Dưaleo.......

    Chị biết bé vẫn khoẻ, vẫn hạnh phúc bên người chồng hết mực thương yêu, chiều chuộng và thành đạt với công việc trong cuộc sống... tuy nhiên, ước mơ và niềm khao khát cháy bỏng của em vẫn chưa thành hiện thực.... chị biết em buồn lắm

    Nhưng Dưaleo ơi... em hãy tin vào những gì tốt đẹp nhất... cuộc sống luôn ban phát những điều kì diệu đến cho mọi người... chị tin rằng 1 ngày mai tươi sáng vẫn luôn đón chờ em... can đảm lên em... gượng dậy và vượt qua tất cả em nhé.... Em gái chị ngoan lắm mà... đừng gục ngã em nhé....

    Hãy vững lòng tin Dưaleo nhé... chắc chắn rằng những nỗ lực của em sẽ được đền bù xứng đáng trong một ngày không xa..... Cầu mong hạnh phúc sẽ đến cùng em... cầu mong bé yêu sớm về bên Dưaleo của chị......

    Mọi người yêu em nhiều lắm bé Dưa à.... và chị cũng thế... tất cả đều cầu mong cho em hạnh phúc......... Cố lên Dưaleo nhé
  • Dưa Leo ơi. Giờ em mới đọc hết những dòng tâm sự của chị. Thật là buồn quá. Thương vợ chồng chị nhiều. Chị hãy mạnh mẽ và can đảm lên nhé. Em luôn tin là ông Trời có mắt. Trời, Phật rồi phù hộ cho anh chị. Chị cố gắng đừng để mình bi quan, giữ sức khỏe chị nhé. Bạn bè và gia đình gọi em là Lucky Star. Nếu có thể, xin được chia một nửa sự may mắn của mình cho chị. Từ đáy lòng, luôn mong chị và các bà mẹ khác sớm có được em bé. Hy vọng lần online tới đây của chị, sẽ được nghe chị thông báo tin tốt lành.
  • Chị Dưa leo ơi! em cũng giống hoàn cảnh của chị đó. Có ở trong hoàn cảnh đó mới thấm thía nỗi đơn đau này. Không ai có thể chia sẻ nổi với mình cả, chỉ mình mình dằn vặt đau đơn thôi.Bây giờ em thấy sợ, không còn dám có bầu nữa. Khổ nhất là cái cảm giác là thèm muốn mà không vượt qua được chính mình. Khổ nhất là cái cảm giác là đã thấy như hiển hiện hạnh phúc ở trước mắt mà lại tuột khỏi tầm tay. Khổ nhất là khi đau đớn, mọi người chăm lo cho mình còn mình thì thấy day dứt quá vì điêu đó. khổ nhất là luôn hỏi mình tại sao mình không làm nổi cái thiên chức mà ông trời ban cho. Khổ nhất là khi nhìn thấy một đứa trẻ,thèm ôm nó vào lòng, thèm mang nó vê để nuôi, thèm được nó gọi một tiếng mẹ!mẹ ơi!!..không ai có thể hiểu được hết nỗi đau của một người phụ nữ mong mỏi được làm mẹ nếu như chưa từng ở trong hoàn cảnh ấy đâu
  • Dưaleo ơi, mình cũng có em gái trong hoàn cảnh hiếm muộn đấy. Nên hiểu lắm, thương lắm.

    tặng mọi phụ nữ đồng cảnh ngộ với Dưaleo câu thơ mở đầu của tiểu thuyết "Ngọc Trong Đá" nhé:
    Hạnh phúc là ngọc trong đá
    Không đến với ai hời hợi đi qua
    Hạnh phúc là mật ngọt hương hoa
    Sẽ đến với ai cất công tìm kiếm.

    Mình sẽ cầu nguyện cho bạn - Dưaleo ơi. Cứ đi thì sẽ đến, cứ gõ thì cửa sẽ mở.
  • Ko biết chị Dưa Leo giờ thế nào rồi?
    Mong mọi điều bình an và tốt lành.
  • Chào cả nhà!
    Em chào cả nhà, em là mem mới tham gia, hôm nay cũng là ngày đầu tiên em đăng ký đấy ạ. Đọc tâm sự của dualeo mà sao em hoang mang quá. Em lấy chồng được 1 năm, sức khỏe tốt. Chả hiểu sao hồi chưa cưới thì em thấy tháng đều đặn mà sao cưới xong em vất va vất vưởng, ốm đau và tháng ngày chạy lung tung. Em có đi siêu âm canh trứng thì bác sỹ nói chẳng thấy trứng rụng gì cả, hu hu. Chẳng biết em bị sao nữa mà đến giờ này cũng chưa thấy gì. Xã nhà em thì cứ nói là từ từ, đừng lo nhưng em sợ lắm rùi vì bạn bè em bị thế nhìu lắm í.
    Chia sẻ với mẹ dualeo nhưng em cũng đang tự thương thân mình đây. Mẹ dualeo ở thành phố còn dễ, đằng này em ở tận Đà Lạt, muốn xuống thành phố làm TTO cũng khó khăn nữa. Thôi thì con cái là phúc phận, em cũng đang tính qua năm rảnh rang xuống Từ Dũ khám cụ thể xem sao. Xã nhà em thì làm tinh dịch đồ rùi, okie lắm. Thế là tại em thui, buồn quá.
    Thui dualeo ơi, buồn cũng phải cố lên nhé, sức khỏe là quan trọng nhất đấy. Em cũng đã ướm hỏi ông xã em về chuyện xin con nuôi, thấy ảnh cũng đồng ý. Em chẳng biết sao nữa. Mong mọi người cầu nguyện giúp em nhé, cầu với Chúa, Phật hay thần thánh gì cũng được.
    À quên, em tha thiết nhờ mọi người bếit địa chỉ bác sỹ, lương y nào chữa vô sinh nào mát tay chỉ em với, cấp cứu cấp cứu...
  • Cố lên nhé dualeo! em chúc chị và anh nhà tìm thấy bé yêu của mình vào một ngày gần nhất!
    Có tin nào vui nhớ báo liền chị nhé!
    Em đọc nhữg dòng ts của chị mà k cầm đc nc mắt
  • Con yêu bé bỏng của mẹ!Dù giờ đây mẹ kg thấy được khuôn mặt con thế nào nhưng mẹ luôn hình dung ra con và tự nói chuyện 1 mình như đang có con bên cạnh,mẹ nhớ con lắm cho dù con chưa hình thành,cho dù con chưa hiện hữu trên cõi đời này.Con có biết bao đêm mẹ nằm khóc 1 mình vì cần con lắm kg?mẹ bằng lòng đánh đổi cuộc đời còn lại của mẹ chỉ để cần có con thôi,chỉ cần có con thì mẹ mãn nguyện lắm,mẹ có chịu bao nhiêu đau khổ của cuộc sống này cũng được nhưng xin đừng bắt mẹ phải chịu sự đau khổ không có con yêu bé bỏng của mẹ.Làm thế nào đây?Mẹ kể con nghe mẹ của con thế nào nhé!Mẹ của con sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh nghèo,Ông Bà ngoại con nghèo lắm nhưng tình cảm thì Ông Bà con cho mẹ là vô bờ bến,khi bố mẹ lấy nhau thì cả 2 bên đều vui vẻ,sau 1 năm qua rồi sự hiện hữu của con chưa thấy thì mẹ được người trong gia đình bố con nói là đồ mèo mù gặp cá rán,chuột sa chĩnh gạo,con biết vì sao kg?vì mẹ lấy được bố con là phúc đức bảy mươi đời.Chỉ những lúc bố con kg có nhà thì mọi người trong nhà mới dằn vặt mẹ thôi,mẹ đau thắt cả ruột gan cũng kg dám nói với bố con.Cho dù mẹ có nói thì bố con cũng kg dám bênh mẹ đâu nên thà mẹ kg nói để đỡ mang tiếng là nói xấu nhà chồng,mẹ âm thầm đến nỗi mẹ mệt mỏi,con yêu à!Mẹ khóc nhiều đến nỗi mẹ kg còn giọt nước mắt nào nữa,chỉ xin ông trời thương cho mẹ ăn ở hiền lành,cho mẹ xin có con,chỉ cần có con thôi thì ai muốn đầy đọa mẹ cũng được và vì sao con có biết kg?vì có con nên mẹ cảm thấy hạnh phúc,vì lúc đó mẹ sống cho con thôi.Tất cả đều vì con.Hôn con yêu.
  • Tặng chị Dualeo nè! Hạnh phúc sẽ tìm đến với chị trong một ngày gần nhất!
  • Hôm nay mới đọc được dòng tâm sự của bạn, mình vừa đọc vừa nghẹn ngào, đọc đến trang t5 thì hi vọng trang cuối cùng đã có tin vui của bạn. Mình tin là con bạn đã ở rất gần rồi, cố gắng lên nhé, hãy giữ gìn sức khỏe, lạc quan yêu đời để đón nhận bé con của bạn .
  • @Dualeo79 Đọc tâm sự của bạn mà mình thấy thật xót xa, tại sao những phụ nữ như chúng mình chỉ mơ ước một điều giản dị như bao người mà ko đc vậy?Thương bạn lắm, muốn ôm bạn thật chặt để chia sẻ. Cố lên bạn nhé. Cuộc sống này còn nhiều điều kỳ diệu lắm, ông trời sẽ ko lấy đi hết của ai đâu. Có thông tin gì thì bạn post lên để mọi ngừoi cùng chia sẻ nhé. Ôm bạn thật chặt
  • Đọc một loạt bài của các bạn đang trên hành trình tìm con quả thật gian nan, khiến không ai đã đọc mà không khâm phục tấm lòng người mẹ với một niềm tin vô bờ. Và tôi cũng không khỏi chạnh lòng vì xã hội mình cũng còn quá nhiều trẻ mồ côi.Số phận trớ trêu là đó! Nếu có thể, hãy đưa tay che chở cho những sinh linh vô tội và có thể thiên thần bé bỏng của các bạn sẽ ghen tỵ và đến với các bạn sớm.Chúc các bạn luôn tràn đầy niềm tin và nghị lực nhé!
  • Thương chị nhiều quá. Chưa bao giờ em cảm nhận được hạnh phúc rõ rệt khi làm mẹ như lúc này!!!
    Qua những tâm sự của chị với bé yêu em thấy chị có phôi rất tốt nhưng có lẽ thành tử cung không thích hợp cho việc đậu thai vậy hãy nghĩ đến một hướng giải quyết khác thử xem.
    Em có nghe mọi người bảo ở bên Nga có dịch vụ mang thai hộ (chỉ mang thai hộ còn trứng và tinh trùng là của mình khi đã thành phôi được cấy vào tử cung của người đồng ý mang thai hộ) với giá toàn dịch vụ khoảng trên dưới 20.000USD và thời gian ở lại để có kết quả là 3 đến 6 tháng tuy nhiên cần phải tìm hiểu kỹ về luật pháp của nước mình và bên kia nữa chị nhé. Nếu quyết tâm để có em bé thì khoa học ngày nay đều có thể giúp được mình - rất may là trong trường hợp của chị còn có được trứng để thụ tinh.
    CHÚC CHỊ VÀ BÉ SỚM TÌM ĐƯỢC NHAU TRÊN HÀNH TRÌNH GIAN NAN NÀY
  • Bạn Dưa ơi, bạn có khỏe không? Mình biết bạn vẫn vào diễn đàn chỉ có điều bạn không post bài lên thôi. Mình hiểu tâm trạng của bạn. Con trai mình cũng đang mắc bệnh hiểm nghèo. Hồi đầu cháu bị bệnh, mình cũng đã vào mục Tâm sự khóc với các mẹ, đã được các mẹ chia sẻ rất nhiều (Một lần nữa xin cảm ơn các mẹ thật nhiều :Rose.Nhờ đó mình mới có đủ bình tĩnh để tiếp tục sống nghị lực hơn,lạc quan hơn và tìm mọi cách để cứu con trai mình . Vậy mà sau bao ngày trôi qua, mỗi lần đọc lại mình đều khóc. Nhưng mình ko cho phép mình yếu đuối. Bạn Dưa hãy cố gắng lên nhé, con chúng mình sẽ cảm nhận được sức mạnh mà mình truyền cho con. Hãy tin rằng trời không phụ lòng người đâu bạn ạ.
  • @BoCuaEm Bác này không hiểu hay cố tình ko hiểu vậy? Nếu bác biết mà vẫn nói vậy thì bác là người vô tâm và vô duyên nữa vì đã làm cho người khác thêm một nỗi lo (mà là nỗi lo không có thực), còn nếu bác không biết thật thì hãy dành thời gian tìm hiểu thêm những kiến thức về vô sinh và tton đi nhé. Họ đang cần những lời động viên và chia sẻ bác lại nói ra những câu thiếu hiểu biết như vậy tôi thấy buồn quá đấy.
  • Xin chia sẻ với các bạn cùng cảnh ngộ. Càng đọc chuyện của Dưaleo lại càng thấy đồng cảm. Mình cũng ở trong hoàn cảnh này, nhưng gian nan hơn Dưaleo nhiều lắm. Vợ chồng mình đã lấy nhau được 10 năm rồi, đó là 10 năm gian nan và vất vả, lúc nào cũng chỉ đau đáu việc chữa bệnh để có một đứa bé gọi là mẹ. Mình đã làm TTON 3 lần và thật may mắn lần thứ 3, chuyển phôi đông lạnh mình đã sinh một bé trai vào đầu tháng 9 năm nay. Mình đã phải nằm viện trong một thời gian dài, hầu như nằm bất động. Mình chỉ muốn an ủi và động viên Dưaleo và các bạn khác hãy cố gắng lên, ông Trời sẽ không phụ lòng chị em mình. Chúc mọi người thành công và hạnh phúc trong hành trình kiếm tìm hạnh phúc của mình
  • hôm nay em mới biết đươc topic của chị, em đọc một lèo 24 trang, thương chị quá,em chưa làm mẹ nhưng đọc bài của chị em cũng đã khóc rưng rức, thương chị quá chị à
    em vừa dừng thuốc tránh thai tháng này, em đang lo lắm vì không biết có bé không nếu có thì phải bỏ vì chỉ mới dừng thuốc, sẽ không tốt cho bé.sau khi dọc bài của chị, em sợ lắm sợ nếu mình chối bỏ thì sau này muốn có cũng không được
    gởi tới chị một cái ôm thật chặt, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với chị thôi mà.
    @ mẹ Uyên My: em khâm phục chị lắm, chi giống một bức tường vững chãi của stcm, chúc mẹ con chị khoẻ
  • Rất lâu rùi em mới trở lại topic của chị Dưa Leo!
    Chị ơi giờ chị thế nào rùi!
    Chúc chị may mắn! hạnh phúc sẽ mỉm cười với chị!
    Ông trời rùi sẽ nhìn ra chị thui! số phận thật trớ trêu chị nhỉ?
    Em không dám đọc lại những trang chị viết! vì đọc thì thế nào em cũng lại khóc!
    Em cầu chúc cho chị sẽ hạnh phúc trọn vẹn!
  • Dưaleo vẫn mạnh khỏe và rất hạnh phúc bên cạnh người chồng tuyệt vời hoahongden à

    Em ấy vẫn đang chờ đợi một ngày được ôm con yêu vào lòng Cầu mong bé yêu mau về bên em, Dưa leo nhé
  • @zuky Phải chi bạn gặp mình sớm, hồi trước ở nhà trọ của mẹ mình có 1 cô muốn cho con vì sinh nhiều quá mà ko có khả năng nuôi. Mấy đứa trước của cô ta xinh xắn và khỏe mạnh lắm.
  • Mình đã đọc hết 16 trang của Topic này, thật là không biết chia sẻ với bạn thế nào, mình chưa trải qua tình cảnh này vì mình có con khá dễ dàng. Tuy nhiên, mình cũng cầu mong bạn đạt được mong ước làm mẹ. Mình chúc bạn sẽ yêu màu đỏ trở lại khi mua quần áo, giày dép, đồ chơi cho con. VỮNG TIN LÊN BẠN NHÉ, ĐỪNG TUYỆT VỌNG.
  • Hôm nay mới có dịp vào topic này và đọc hết 24 trang ...thực sự ko cầm nổi nc mắt.Thương chị Dưa leo và các mẹ khác quá.Dưa leo à hãy cố lên chị nhé rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi mà em thầm ghen tị với chị bởi chị có 1 ng chồng thật tuyệt vời.nếu ko có khó khăn này làm sao hiểu dc chồng thương mình ntn phải ko chị.Ko biết bây giờ chị ntn rồi,có tin vui gì chưa?
    Mẹ Uyên My có biết tin gì của Dưa leo ko ạ?
  • Nhờ có chị Meyeucuti kéo topic này lên mà hnay em mới được đọc, khuya rồi nhưng em vẫn cố ngồi đọc hết tất cả các trang, xúc động và chia sẻ trước hành trình gian nan của rất nhiều chị và hy vọng đến trang cuối cùng có thể nghe được tin vui của chị Dưa leo và các chị đang mong mỏi khác.
    Xin được góp một lời nguyện cầu nhỏ nhoi của em cho tất cả các chị và cầu mong cho tất cả các bé yêu sẽ sớm tìm về với mẹ.
  • @meyeucuti Tin tức của Dưa leo thì chị biết em à. Dưa leo vẫn mạnh khỏe và em ấy tạm thời chưa quyết định làm thêm lần nữa mặc dù phôi trữ vẫn còn....

    Cầu mong mọi điều may mắn nhất sẽ đến với Dưa leo... can đảm lên nhé, em gái yêu của chị
  • Chúc Dưa leo và các mẹ đang mong có tin vui thêm nhiều nghị lực, quyết tâm. Và chúc thành công. Đọc tâm sự này của DL mới biết mình cũng là người may mắn vì sau 4 năm chờ đợi cuối cùng mình cũng đã thành công.
  • Chờ đợi...chờ đợi và chờ đợi...Chúc cho những người người mong được làm mẹ sớm hoàn thành dc ước nguyện của mình...Các con yêu mau đến với các mẹ đi chứ............
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1631 ngày trước
  • chi dưa leo ơi đêm nay em ngồi hết 2 tiếng để đọc những dòng tâm sự của chị , hình như dạo này chị ko vào topic này nữa thì phải , em sẽ luôn theo dõi những bài viết của chị , chúc chị thành công trên con đường tìm con , chúc con yêu nhanh về với chị
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 900 ngày trước
  • Qua những bài viết của các bạn hiếm muộn, khao khát có một đứa con, bằng tâm mình và muộn tạo phúc cho con cháu mình sau này.
    Mình sẽ giúp những bạn nào thực sự, khao khát có con nhé. Các mẹ nhớ là có con theo cách tự nhiên nhé. Bạn liên hệ sđt của mình: 01297 120 955