Mẹ ơi con muốn có em.
Mẹ ơi con muốn có em.
Mẹ ơi con muốn có em.

Mẹ ơi con muốn có em. (1008 lượt xem)
27 87

  • Mẹ ơi con muốn có em.Uh, thì để mẹ coi...Con muốn 1 em trai, 1 em gái... Tháng tới được không mẹ? Không được con, phải sang năm.Tháng sáu nghe mẹ.Uh, thì để mẹ coi. Vậy là con đã lớn đủ để hiểu con cần em... Lòng mẹ chợt buồn... nào phải đâu mẹ không mong muốn như con. Ngày con tròn 1 tuổi mẹ biết mình mang thai song sinh. Mừng vô kể, mẹ như cầu được ước thấy. 4 tháng mang thai mẹ chỉ ăn được mỗi cơm với xì dầu nhưng mẹ hạnh phúc vì nghĩ đến tương lai... Tuần thứ 16, em đã bỏ mẹ ra đi... Mẹ đặt tên cho em là "hai em xì dầu". Mẹ sốc nặng sau lần hư thai đó. Gần như mẹ khóc mỗi ngày. Mẹ lơ là, cáu gắt với con... Rồi mẹ lại mang thai, mẹ chưa một ngày an tâm về cái thai trong bụng và chỉ 8 tuần, mẹ lại hư thai... Lần này mẹ shock nặng... mẹ khóc đến hai năm... nhưng may mẹ kịp dừng lại khi ngộ ra sao mẹ phải khóc thương cái đã mất mà không quí cái mẹ có bên cạnh. Ít nhất mẹ đã có con. Con trai yêu của mẹ. Con 3 tuổi mẹ mang thai em Thương, con đã chập chững hiểu. Con không cho mẹ bồng vì sợ đau em. Con theo mẹ mỗi lần khám thai, mừng rỡ nhìn em qua máy siêu âm. 18 tuần 2 ngày, mẹ bị vỡ ối... mẹ cuống cuồng, con hốt hoảng gọi bà nội bảo rằng em làm mẹ đau mẹ phải đi bệnh viện. Mẹ đã không nỡ bỏ em, mẹ giữ em thêm 2 ngày và kết quả mẹ bị nhiểm trùng máu... may mà mẹ không sao. Con hiểu nhiều hơn mẹ tưởng... từ những câu trao đổi của người lớn con đã hiểu người ta phải lấy em ra, nhưng con chưa đủ lớn để hiểu tại sao. Vào bệnh viện thăm mẹ con làm mẹ giât mình khi hỏi mẹ "người ta lấy em rồi hả mẹ" mẹ ứa nước mắt... tìm lời giải thích... uh, em bệnh, mẹ bệnh nên mẹ phải để họ lấy em, mai mốt mẹ khỏe lại mẹ có em khác" Không biết con hiểu được chừng nào. Con không giám lai gần mẹ, không giám lên giường bệnh của mẹ con bảo "rồi người ta cũng lấy con sao?". tội nghiệp con trai mẹ, con chỉ mới hon 3 tuổi. Khong cầu, không mong... vậy mà 2 tháng sau mẹ lại mang thai. Mẹ không đi làm hẳn chỉ quanh quẩn trong nhà và đưa đón con đi học. Con và mẹ đọc kinh cầu nguyện mỗi ngày cho em. Chưa bao giờ mẹ chắc chắn sẽ có em như lần này... Nhưng một lần nữa em lại bỏ mẹ con mình. Ối lại vỡ khi em đươc 18 tuần 5 ngày. Không liều lĩnh như lần trước, mẹ phải bỏ em ngay dù mẹ đau xót, bất lực. Mẹ đặt tên cho em là em Thuận với một mong ước lần sau thuận lơi hơn. Ba con hoảng hôt hỏi "lại có lần sau nữa sao" mẹ chưa bao giờ buông xuôi... Con như đã hiểu hơn, con hỏi mẹ các em con bây giờ ở đâu... mẹ chỉ lên trời bảo em ở trong mây... thỉng thoảng con vẫn chỉ lên đám mây trắng trên trời bảo em ở trên kia. Con vẫn hay nhắc mẹ đi nhà thờ thăm em. Sau lần em Thương mất mẹ không giữ tro của hai em Xì Dầu trong nhà nữa vì nhiều người bảo vì mẹ giữ tro em trong nhà nên không có thêm con... dù không tin nhưng mẹ vẫn nghe theo. Giờ thì các em con đã ở chung cùng nhau ở nhà thờ. Mẹ sợ đến đó vì lòng mẹ quặn đau nhưng mẹ hiểu con cũng như mẹ nhớ các em. Con càng lớn càng ngoan, sáng dạ. 4 tuổi con đã biết đọc sách dành cho trẻ 7-8 tuổi. Con biết tất cả các nước trên thế giới, thông thạo bản đồ thế giới và bản đồ Mỹ, con biết tên của 44 tổng thống Mỹ. Theo mẹ đi siêu thị, nhìn con đọc và chọn đồ mọi người đều quay lại hỏi con bao nhiêu tuổi rồi trầm trồ ngạc nhiên. Mẹ cảm ơn Thượng Đế đã cho mẹ mình con nhưng đã cho mẹ cái tốt nhất. Mẹ lấy hết cam đảm thử lần nữa vì con. Mẹ con mình lại cầu nguyện nghe con. Hy vọng năm tới mình có em. Nhưng nếu không như mình mong mẹ cũng sẽ vui vì mẹ đã có con. Cúc cu, con trai cưng của mẹ.
  • Mẹ ơi con muốn có em.Uh, thì để mẹ coi...Con muốn 1 em trai, 1 em gái... Tháng tới được không mẹ? Không được con, phải sang năm.Tháng sáu nghe mẹ.Uh, thì để mẹ coi. Vậy là con đã lớn đủ để hiểu con cần em... Lòng mẹ chợt buồn... nào phải đâu mẹ không mong muốn như con. Ngày con tròn 1 tuổi mẹ biết mình mang thai song sinh. Mừng vô kể, mẹ như cầu được ước thấy. 4 tháng mang thai mẹ chỉ ăn được mỗi cơm với xì dầu nhưng mẹ hạnh phúc vì nghĩ đến tương lai... Tuần thứ 16, em đã bỏ mẹ ra đi... Mẹ đặt tên cho em là "hai em xì dầu". Mẹ sốc nặng sau lần hư thai đó. Gần như mẹ khóc mỗi ngày. Mẹ lơ là, cáu gắt với con... Rồi mẹ lại mang thai, mẹ chưa một ngày an tâm về cái thai trong bụng và chỉ 8 tuần, mẹ lại hư thai... Lần này mẹ shock nặng... mẹ khóc đến hai năm... nhưng may mẹ kịp dừng lại khi ngộ ra sao mẹ phải khóc thương cái đã mất mà không quí cái mẹ có bên cạnh. Ít nhất mẹ đã có con. Con trai yêu của mẹ. Con 3 tuổi mẹ mang thai em Thương, con đã chập chững hiểu. Con không cho mẹ bồng vì sợ đau em. Con theo mẹ mỗi lần khám thai, mừng rỡ nhìn em qua máy siêu âm. 18 tuần 2 ngày, mẹ bị vỡ ối... mẹ cuống cuồng, con hốt hoảng gọi bà nội bảo rằng em làm mẹ đau mẹ phải đi bệnh viện. Mẹ đã không nỡ bỏ em, mẹ giữ em thêm 2 ngày và kết quả mẹ bị nhiểm trùng máu... may mà mẹ không sao. Con hiểu nhiều hơn mẹ tưởng... từ những câu trao đổi của người lớn con đã hiểu người ta phải lấy em ra, nhưng con chưa đủ lớn để hiểu tại sao. Vào bệnh viện thăm mẹ con làm mẹ giât mình khi hỏi mẹ "người ta lấy em rồi hả mẹ" mẹ ứa nước mắt... tìm lời giải thích... uh, em bệnh, mẹ bệnh nên mẹ phải để họ lấy em, mai mốt mẹ khỏe lại mẹ có em khác" Không biết con hiểu được chừng nào. Con không giám lai gần mẹ, không giám lên giường bệnh của mẹ con bảo "rồi người ta cũng lấy con sao?". tội nghiệp con trai mẹ, con chỉ mới hon 3 tuổi. Khong cầu, không mong... vậy mà 2 tháng sau mẹ lại mang thai. Mẹ không đi làm hẳn chỉ quanh quẩn trong nhà và đưa đón con đi học. Con và mẹ đọc kinh cầu nguyện mỗi ngày cho em. Chưa bao giờ mẹ chắc chắn sẽ có em như lần này... Nhưng một lần nữa em lại bỏ mẹ con mình. Ối lại vỡ khi em đươc 18 tuần 5 ngày. Không liều lĩnh như lần trước, mẹ phải bỏ em ngay dù mẹ đau xót, bất lực. Mẹ đặt tên cho em là em Thuận với một mong ước lần sau thuận lơi hơn. Ba con hoảng hôt hỏi "lại có lần sau nữa sao" mẹ chưa bao giờ buông xuôi... Con như đã hiểu hơn, con hỏi mẹ các em con bây giờ ở đâu... mẹ chỉ lên trời bảo em ở trong mây... thỉng thoảng con vẫn chỉ lên đám mây trắng trên trời bảo em ở trên kia. Con vẫn hay nhắc mẹ đi nhà thờ thăm em. Sau lần em Thương mất mẹ không giữ tro của hai em Xì Dầu trong nhà nữa vì nhiều người bảo vì mẹ giữ tro em trong nhà nên không có thêm con... dù không tin nhưng mẹ vẫn nghe theo. Giờ thì các em con đã ở chung cùng nhau ở nhà thờ. Mẹ sợ đến đó vì lòng mẹ quặn đau nhưng mẹ hiểu con cũng như mẹ nhớ các em. Con càng lớn càng ngoan, sáng dạ. 4 tuổi con đã biết đọc sách dành cho trẻ 7-8 tuổi. Con biết tất cả các nước trên thế giới, thông thạo bản đồ thế giới và bản đồ Mỹ, con biết tên của 44 tổng thống Mỹ. Theo mẹ đi siêu thị, nhìn con đọc và chọn đồ mọi người đều quay lại hỏi con bao nhiêu tuổi rồi trầm trồ ngạc nhiên. Mẹ cảm ơn Thượng Đế đã cho mẹ mình con nhưng đã cho mẹ cái tốt nhất. Mẹ lấy hết cam đảm thử lần nữa vì con. Mẹ con mình lại cầu nguyện nghe con. Hy vọng năm tới mình có em. Nhưng nếu không như mình mong mẹ cũng sẽ vui vì mẹ đã có con. Cúc cu, con trai cưng của mẹ.
  • Xem 87 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: mecuccu4
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • Ôi chị ơi em ko ngờ trong cuộc đời có nhiều ng khổ thế, mà khổ nhất những ng như chị, mất hết ng con này đến ng con khác. Em thương chị quá, sao mà ông Trời nỡ ác với chị nhiều lần như thế. Nếu em mà rơi mà hoàn cảnh như chị chắc em tuyệt vọng đến mức muốn tự vẫn vì ko thể chịu nổi những nỗi đau khủng khiếp như thế.
    Thật may vì ông Trời vẫn còn cho chị 1 đứa bé đáng yêu và thông minh quá đi. Thằng bé dễ thương quá chị à. Nó ngoan và thương mẹ thương em nhiều thật đấy. Ở tuổi nó mà có những suy nghĩ và hiểu biết như thế thì hiếm lắm. Dù sao thì cũng còn mừng vì chị vẫn còn bên cạnh mình 1 cậu con trai thông minh và ngoan ngoãn như Cúc cu chị nhỉ.
    Em thương chị quá, em cầu Trời xin Trời đừng bắt thêm nhiều bà mẹ phải chịu nỗi đau đớn tột cùng mất con nữa
  • Mình mở topic này trong một phút chạnh lòng khi nghe con thơ đòi em. So với những mẹ đang vất vả tìm con thì mình đã hạnh phúc lắm rồi. Dù sao mình cũng đã được làm mẹ. Mình mong topic này không chỉ cho mình mà cho các mẹ có cùng hoàn cảnh giống mình có thể trao đổi và tâm sự khi một ngày con hỏi đến em.

    Cảm ơn LinhLinh đã có lòng thương cảm đến chị. Nếu cứ bi quan thì sự thật cũng không thay đổi nên chị chọn cách nhìn lạc quan. Suy cho cùng nếu mình đang ở Trung Quốc thì đâu có chọn lựa. muốn hơn cũng không được.
  • MeCuccu a, mình cảm phục bạn thật đấy. Mình cũng có hoàn cảnh gần như bạn. Mình cũng dã có 1 con trai, ngoan ngoãn, học giỏi. Mình cũng mong cho con mình có em. Nhưng cũng đã 3 lần phải bỏ con, mình cũng cứ được hơn 1 tháng lại bị thai lưu. Mình buồn lắm, thuốc thang nhiều mà cũng chưa có kết quả nên nhiều lúc mình cũng nản. Đọc bài của bạn, mình thương bạn lắm. Chúng mình cùng cố gắng nha. Bắt tay thật chặt để quyết tâm nào!
  • Nể con giai nhà chị quá, giai nhà em cũng 3 tuổi rồi mà vẫn "ngố" lắm.

    Tại sao chị không đi khám xem nguyên nhân do đâu để tìm cách chữa trị rồi hãy có bầu tiếp, để như thế đau lòng lắm chị à.
  • @Bad_Moon Đúng đấy chị ạ. Thương chị , thương các bé quá!
  • Cám ơn ca'c mẹ đã quan tâm và nhắc nhở mình chữa trị trước khi có thai lại lần khác ... mình ở Mỹ nơi mà y tế không thể chê được, bản thân lại làm ngành y cả ở VN và ở đây. Mình đã đi không biết bao nhiêu bác sỹ tìm tòi không biết bao nhiêu tài liệu về trường hợp của mình. Mỗi lần cứ tưởng đã tìm được nguyên nhân rồi lại không phải...có những điều mà y học không giải thích được...
  • Thành thật chia sẻ với bạn. Chúc bạn sẽ như ý vào lần tới .
  • Cả nhà đi San Diego chơi, đi Seaworld... con thích lắm nhưng đi bộ nhiều, ngồi xe đẩy cũng chán. Con nhõng nhẽo..."mẹ bồng con". Mẹ bồng 1,2,3... lần. Con nặng lắm rồi, mà biết đây mẹ đã mang thai. Mẹ đánh liều "mẹ co' em, không bồng được!" con liền chạy sang ba "ba bồng con" con vẫn đòi bồng. Không có em biết bao giờ con mới thôi nhõng nhẽo đây.

    Mẹ đùa mà con vui ra mặt vì sắp có em. Chết, sao lại nói láo với con. Mẹ chột dạ, mẹ đành phải đính chính với con. "mẹ đùa thôi, mẹ chưa có em". Con thất vọng lắm nhưng con con nhỏ nên chóng quên. Không hỏi nữa.

    Vậy mà mẹ có thai thật. Vui ít mà lo nhiều, mẹ không giám nói con biết sợ rồi lại làm con thất vọng. Nhưng con lại đòi bồng...
    Mẹ có em, không bồg được đâu
    Sao hôm bữa mẹ nói mẹ giỡn, không phải có em?
    Con cãi mẹ. Thì ra con không quên câu gì mẹ nói...
    Nhưng bây giờ mẹ có em thật, mẹ tìm lời giải thích.
    Con mừng lắm, cứ theo mẹ hỏi những câu mà mẹ không trả lời được...
    Sao em bé vào trong bụng mẹ được hả mẹ?
    Chúa bỏ em vào. (mẹ không tìm ra câu trả lời nao hợp lý hơn lúc đó)
    Tối qua hả mẹ?
    uh. mẹ trả lời cho xong...
    Ước gì con có lúc đó để con được thấy Chúa. Con nói trong tiếc rẻ.

    Rồi con hối thúc mẹ đi ăn, con sợ em đói. Mẹ không muốn ăn, con năn nỉ..."Mẹ đi ăn đi, em đói bây giờ".

    Con nói và nghĩ về em suốt ngày, con gọi em là siter. Mẹ cũng tin em là con gái. Khuya con vẫn còn suy nghĩ về em, không chịu ngủ. Con bảo con đang tìm tên cho em. Mẹ cười, ngủ đi con, con còn cả 8 tháng nữa để tìm tên. Con lại cãi mẹ "nhưng con suy nghĩ chưa xong mà". Nhìn con, mẹ chỉ biết cười. Con cứ như người lớn.

    Biết con mừng, con vui, nhưng mẹ lo lắm. Mẹ đã chuẩn bị tinh thần. Được mẹ sẽ rất vui nhưng mất mẹ sẽ bình thản đón nhận. Nhưng còn con, con nhỏ quá không biết con ra sao nếu mất em lần nữa... Mẹ con mình lại cầu nguyện nghe con.
  • Thông cảm với nỗi đau của chị. Thương chị rất nhiều. Nhưng e không nghĩ chị có kinh nghiệm trong ngành y mà lại có những chủ quan, sơ suất như thế. Chị vừa sảy thai mà sau 2 tháng lại để có thai lại, theo em biết phải để ít nhất sau 6 tháng cơ thể người phụ nữa mới hồi phục để tiếp tục mang thai. Biết chị nóng lòng muốn có thai sớm, nhưng hãy nghĩ đến sức khỏe của mình và của đứa con tương lai nữa chị à.
  • Cám ơn mẹ Natri nhắc nhở ... Đúng là mình có thời gian mình mong con và chủ quan thật. Trước lần có thai thứ 4 mình đã rất nôn nóng có con lại nhưng suốt 2 năm mình không có thai dù đã 3 lần canh trứng và bơm tinh trùng. Mình đã quyết định làm IVF. sắp đến ngày hẹn thì phát hiện mang thai. 2 năm, chạy chữa đủ kiểu không dính bầu. Vậy mà 1 lần thả lại dính. Trời quả trêu người hay trời cao có mắt trừng phạt tính ngang bướng của mình ...

    Dù sao cũng cám ơn Me Natri nhìn thấu tim đen của chị
  • Chúc chị lần có thai này may mắn hơn, trọn vẹn hơn và cán đích an toàn, chị nhé
  • Chị à, ko hiểu sao lần này em tin là chị sẽ an toàn đón bé. Một người mẹ như chị xứng đáng đựoc hưởng niềm vui mà con cái mang lại. Vc em cũng đang tìm cách chữa trị để có bé thì bé về bất ngờ, vui lắm chị ạ. Bây giờ nó đang đạp rất mạnh nè. Iu con trai chị quá, 1 cậu con trai như thế là niềm ao ứoc của bao nhiêu người đó chị
    Giữ sk chị nhé
  • 3 tháng, con đã nghĩ được tên cho em. "Kalin" là tên con đặt cho em. Con bảo con đang suy nghĩ tên Viêt...Nhưng siêu âm 4D em là con trai, mẹ không muốn làm con thất vọng, nhưng cũng gắng gợi ý, em không phải là con gái.

    "Mẹ nghĩ em là con trai"
    "con gái mà" con cãi.
    "Nhưng lỡ Chúa muốn em là con trai thì sao?"
    Bất ngờ con chấp tay một cách thành khẩn. "Lạy Chúa đừng đổi em con từ con gái thành con trai" con nói mà mắt vẫn nhắm... Tội nghiệp con. Cũng mong còn sớm quá có khi siêu âm sai, em không phải là con trai để con có sister như con mong.

    Em được 14 tuần, mẹ đã trãi qua nhiều phen hú vía. Mấy lần ra huyết, tưởng em không còn... Nhưng mẹ vẫn gan, vẫn lỳ, vẫn đi làm... Những gì mẹ đã làm 2 lần trước, lần này mẹ nhất định từ chối không làm, kể cả uống thuốc an thai... 13 tuần, mẹ phải nhập viện may cổ tử cung, phòng cổ tử cung mở sớm. Không rõ ràng lý do nhưng đó cũng là một cách. Rồi mẹ phải chích thuốc mỗi tuần để tử cung không go. Phòng chuyển dạ sớm, sinh non... và mẹ con mình lại cầu nguyện mỗi đêm.

    Bạn bè mẹ gần xa cầu khấn cho mẹ, cả nơi cửa Phật lẫn nơi nước Chúa. Mẹ mà sinh được em là ơn của rất nhiều người...

    Mẹ đã không đi làm nữa. Gần thời gian mẹ hay hư thai. Mẹ không có lòng làm viêc, mà công việc của mẹ lại phải đi nhiều quá. Nghỉ ở nhà cho yên tâm. Đau ở nhà thì đã khó, không đau mà có người phục vụ thật không dể... Con chẳng cho mẹ bồng, ba chẳng cho mẹ lái xe, Bà Nội làm hết mọi việc trong nhà. Mẹ suốt ngày online và coi TV. Muốn làm cho em mấy cái khăn, cái áo như mẹ làm cho con hồi xưa nhưng lại sợ không sanh được em rồi lại buồn...

    Con đi học mẫu giáo. Ông bà nội đưa đón con mỗi ngày. Cưng quá nên con vẫn nhõng nhẽo, vẫn ngủ với mẹ mỗi đêm. Năm trước con hứa sinh nhật 5 tuổi xong con ngủ 1 mình. Sinh nhật xong con vẫn đòi ngủ với mẹ với lý do "tại vì con thương mẹ" con dẻo miệng, mẹ chẳng nỡ lòng... "uh, cho con ngủ đến chừng mẹ sanh em nghe" "dạ" con vội vã bằng lòng. Vậy mà mấy hôm nay con lại đổi ý. Con bảo em nằm nôi, sát giường mẹ, còn con ngủ với mẹ. cũng biết tính khôn cho mình... xạo nhất là con.
  • Chúc hai mẹ con chị cán đích an toàn nha chị.
  • Đọc mới thấy hành trình của chị và bé thật ko đơn giản.
    Chúc chị và bé tới đích an toàn. Chúc Cúccu được bế em bé yêu nhé. Cúccu giỏi quá!
  • Chúc Mẹ Cúc Cu vạn sự bình an. Chúc Cúc Cu sớm được làm anh 2. Anh Cúc Cu ngoan lắm….
  • Chúc Mẹ Cúc Cu vạn sự bình an. Chúc Cúc Cu sớm được làm anh
  • đọc tâm sự của chị mà em thấy thương quá..đúng là đời mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh chẳng ai giống ai cả..chị thì muốn có con nhưng khi có lại mất... còn em thì có nhưng kô thể nuôi đc..em đang mang thai 5 tháng nhưng em hiểu đc là khi sinh con ra em kô thể giữ con được bên mình.. em bất lực em ngu xuẩn chị àh! mang thai 5 tháng đi lang thang kô nhà kô tiền kô người thân..kô fải là kô có Gia Đình nhưng em kô thể về lúc này đc..em đang rất khổ tâm về việc này..em đang cố gắng tìm cho đứa bé trong bụng 1 gia đình thật tốt .. tốt hơn người mẹ đang mang nó trong người... có phải em ngu lắm kô chị.em cũng chúc chị lần này đc bình an và về khỏe mạnh...sinh ra 1bé trai thật đáng yêu như cúc cu chị nhé! Thân
  • @alone07021986 Chia sẽ với em... Mong em tìm được hướng đi tốt cho cả hai mẹ con.
    Cũng rất cám ơn em đã quan tâm đến chị khi mà ruột gan em chắc cũng đang rối bời... Can đảm lên nhé. Chị cũng đang cầu nguyện cho mẹ con em.
  • Cúc cu ngoan lắm, Cúc cu chăm sóc tốt cho mẹ và em nhé!
    Cầu trời phù hộ cho chị và bé bình an!
  • Em được 19 tuần, mọi chuyện như yên ổn. Mẹ không thấy triệu chứng gì bất thường. Thời gian nguy hiểm đã qua. Mẹ vẫn đi BS và siêu âm theo dõi thai mỗi tuần. Vẫn run lắm nhưng như thấy có tương lai hơn...

    Tuần qua là thời gian khá khó khăn của cả ba lẫn mẹ. Mẹ mang em nên mổi triệu chứng hơi khác lại làm mẹ thóp tim. Nhưng mẹ biết cơ thể mình còn may mắn hơn ba. Ba không muốn hỏi mẹ nhiều, sợ mẹ cáu nhưng mẹ biết ba lo... Ba cằn nhằn mẹ "tham đẻ" chẳng làm gì được. Ý ba là mẹ phải dưỡng thai, chẳng đi vacation được... Biết ba run kiếm chuyện, nên mẹ chỉ cười. Có ngày ba gọi điện xin nghỉ làm vì mệt, có hôm làm nữa buổi lại xin về ...đó là hôm em được 18 tuần 5 ngày. Mẹ biết ba không bình tĩnh. Cả mẹ cũng không hơn, tưởng mình đã bảo hòa nhưng không phải...Chỉ vô tư như con là khỏe nhất. Con muốn có 2 em gái và một em trai cơ. Mẹ chẳng dám hứa. Mẹ cảm thấy oải lắm lắm rồi Cúc Cu à...

    Mẹ quen bận rộn, ở nhà mỗi ngày không dể dù lúc ngày mẹ đã hơi quen. Cả con cũng biết mẹ sướng không phải làm gì. Con bảo " mẹ sướng nhất, không phải làm gì" Uh, đúng rồi, bà nội vẫn qua làm việc nhà cho mẹ mỗi ngày. Mẹ chỉ đưa đón con đi học và cho con ăn. Con vẫn lười biếng ăn nhưng có mẹ ở nhà mỗi ngày nên đỡ hơn, nhìn con đã có chút thịt.

    Con gần như chấp nhận em là con trai. Hôm kia con bảo mẹ con đã đổi ý muốn có em trai. Nhưng thỉnh thoảng con vẫn gọi em là sister hay Kalin. Mẹ biết con thích em gái, ba cũng vậy. Ba thương nhất là em Thương... mẹ vẫn còn nhớ ba nước mắt dàn dụa khi ôm em Thương lần cuối... mẹ thì con gì cũng được. Đứa nào mẹ cũng thương, cũng nhớ...

    Con vẫn ngủ với mẹ. Hôm qua mẹ giải thích chừng có em con phải dọn qua phòng con, không ngủ với mẹ được nữa. Con hiểu nhưng không muốn nên con rươm rướm nước mắt rồi lại vung chân hướng vào bụng mẹ như muốn đá em. Mẹ la, giải thích, con ào khóc. Con vẫn chỉ là đứa trẻ lên 5, chỉ muốn mẹ. Mẹ đành nhỏ nhẹ. "Thôi được rồi, chừng em ra tính sau"... Con cười, quệt nước mắt rồi ngủ ngon lành.

    Mẹ mong em bao nhiêu năm, chừng có em chắc mẹ cưng lắm. Không biết con có ganh với em không
    mẹ thấy lo lo...
  • Đi BS về, mẹ lo lắng lắm con trai à. Tuy đã khâu, nhưng cổ tử cung của mẹ vẫn giản. Còn ngắn lắm. Giờ có giữ em được hay không chỉ có thể đếm từng ngày. Nghe BS nói mẹ tỉnh bơ như không phải chuyện của mình nhưng nào ai biết đâu lòng mẹ... không giám khóc mà cũng không cho mình khóc. Mẹ làm được con làm được, con sẽ chào đời khỏe mạnh phải không con trai?

    Mẹ sẽ nằm yên trên giường kể từ lúc này. Cúc Cu ngoan nhé không được đòi mẹ, nhõng nhẽo mẹ nữa. Chỉ cần 10 tuần nữa thôi. 29 tuần thì em sẽ có hy vọng. Lạy trời phù hộ cho mẹ con con.
  • Lạy trời phù hộ cho mẹ con chị bình an!
  • Đọc bài của chị thấy thương ơi là thương .... CG góp thêm một lời cầu nguyện nha, mong chị bình an, tất cả đều bình an
  • Mẹ Cu'cCu thân, cũng như bạn mình đang mang thai bé thứ 2 ở tuần thứ 19. Từ lúc có thai đến giờ mình cũng gặp nhiều chuyện, đôi khi mình nghĩ không hiểu sao ông trời lại thử thách mình như vậy. Thế nhưng khi đọc câu chuyện của bạn, mình thấy rằng những khó khăn mà mình đã và đang trải qua trong kỳ mang thai này không thể so sánh được với những gì mà bạn đã và đang phải trải qua.

    Bạn ơi, ông trời không lấy đi của ai tất cả và cũng không cho ai tất cả. Cả bạn và mình đều may mắn vì có bé đầu ngoan ngoãn và khỏe mạnh. Mình xin nắm tay bạn thật chặt và cầu nguyện cho bạn đi được hết quãng đường phải đi, cầu cho em bé trong bụng của bạn được chào đời khỏe mạnh, bạn nhé.
  • Chị ơi! cố lên chị ơi,em cũng kô biết nói thế nào về hoàn cảnh của em và chị.Hoàn toàn trái ngược nhau.Chị đừng suy nghĩ và lo lắng quá cứ để tinh thần thoải mái.Em tin lần này chị sẽ thành công mà sẽ có thêm 1 em bé ngoan và khỏe mạnh như cúccu chị àh!
    _Cầu cho chị luôn được khỏe mạnh và sinh ra 1 bé khỏe, bé ngoan
  • Đọc mà thương chị và bé Cúc cu quá.Cố lên chị nhé! Mong chị được bình an và đạt được mong ước lần này.
  • Chúc chị và bé sẽ vượt qua được thử thách lần này.
    Cầu Trời phù hộ cho những người có lòng.
  • Mình cũng có 1 bé trai 7 tuổi rồi, bé cũng mong em lắm, mình cũng cố gắng nhiều mà chưa đậu thai thêm một lần nữa, đọc bài của bạn mà mình thấy thương và phục bạn quá, phục bạn có một sự kiên nhẫn vô cùng và cũng may cơ thể bạn khỏe nên đã đáp lại sự mong muốn của bạn đến nhiều lần như vậy. Cố lên nhé. Nhất định lần này sẽ thành công. Mình thành tâm cầu trời cho bạn và bé được bình an đến giờ phút an toàn. Cầu cho cún nhà bạn thỏa lòng mong ước có em trai, cún sẽ là một anh Hai tuyệt vời lắm đấy !
  • cán đích an toàn nha chị. cố lên chị ơi
  • Đọc từ đầu đến cuối,em cảm phục lòng kiên nhẫn chịu đựng của chị Cúccu,thương chị đã chịu quá nhiều mất mát.Cầu mong ơn trên luôn phù hộ và chở che cho chị và bé an toàn về đích nhé!!!Cố lên chị nhé!!!
  • em phục lòng kiên nhẫn của chị quá, cầu chúc thật nhiều những điều may mắn đến với chị và chúc cho chị về đến đích an toàn. Cố gắng và cố gắng lên chị.
  • Chị ơi, em thương chị nhiều quá! Cầu mong cho chị và bé khỏe mạnh!
  • Đọc bài của mẹ cu'ccu tự mình thấy xấu hổ và ích kỷ quá. 2 vc mình có 1 cô con gái 3 tuổi rồi nhưng lại ko có ý định sinh thêm nữa. Sợ vất vả, sợ ko nuôi nổi con mặc dù đk của 2 vc dư sức nuôi 2 đứa con. Mình đôi khi cũng thích sinh thêm nhưng chỉ là nhất thời. Cảm ơn mẹ cu'ccu vì đã cho mình thêm 1 bài học quý giá.
    Mình tin mẹ cu'ccu và con trai, cả chồng nữa sẽ toại nguyện. Cứ có niềm tin rồi sẽ có mọi thứ mẹ cu'ccu nhỉ?
  • Hug chị và cầu nguyện chị và em bé mạnh khỏe. Sẽ vượt qua được chị à, cố gắng để giữ tinh thần thoải mái nha chị, tinh thần rất quan trọng cho sức khỏe của chị và con.

    ps: Em không lầm chị ở Dallas phải không chị? Cúc Cu thông minh quá, Cúc Cu ngoan, nghe lời mẹ, mẹ có em bé cho Cúc Cu nghe
  • Chị ơi,mấy hôm rồi em cứ chạy ra chạy vào topic này miết mà khg thấy chị type chi hết.Cầu mong mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với chị nhé!!!Chúc chị luôn vui và khỏe,bé cúccu ngoan giỏi!!!
  • Tuần này mẹ không đi BS nên đỡ lo hơn. Em khỏe, đạp dữ lắm. Tội nghiệp con mẹ đứa nào cũng khỏe chỉ là mẹ không có duyên...

    Hôm qua con đi học về nói với mẹ chừng mẹ sinh em xong mẹ mua cho con cái tất (vớ) màu trắng để con chơi. Mẹ hỏi sao phải chờ mẹ sinh em, con bảo "mẹ đâu đi shopping bây giờ được" . Mẹ nhờ bà nội lấy tất mới chưa xài cho con. Con vẻ mặt người rồi mang vào tay tự nói chuyện với tay mình. Tội nghiệp con. Mong muốn đơn giản vậy mà cũng phải chờ em.

    Sắp Halloween, con hớn hở lắm nhưng mẹ không thích. Ngày 1/11 là ngày mẹ mất hai em Xì Dầu. Đêm Halloween không bao giờ mẹ qua được chính mình dù mẹ cố vui để con vui. Lần này thì con biết mẹ không thể đi chơi Halloween với con... hồi nãy con nói " ước gì không có em để mẹ đi Halloween với con". sang năm nhé, sang năm mẹ dẫn cả hai anh em đi chơi.
  • Cám ơn các bố mẹ đã chung lòng cầu nguyện cho mẹ con mình. Em bé của mình hạnh phúc quá, mẹ cũng vui lây.

    Mẹ yêu: đúng là mình ở Dallas, cám ơn mẹ nó có lòng với mẹ con mình.
    Melac: em bé của bạn dễ thương quá. Cúc Cu cũng dễ ghét nhưng không bằng. Cho mình ké nhìn con bạn để em bé đươc xinh
  • Cầu mong chị và bé sẽ về đích an toàn
  • Chị ơi, em cũng cầu mong bé trong bụng thật khỏe mạnh, chúc chị cùng với gia đình vượt qua cơn khó khăn này.Bé Cúc Cu thông minh và đáng yêu quá.
  • Hôm nay Cúc Cu không ngoan. Đang chơi con chạy lại mắt rướm rướm như sắp khóc. " Mẹ ơi con không muốn có em nữa". "sao vậy con?" nghe mẹ hỏi, con òa khóc tức tưởi. Chắc là muốn mẹ làm gì nhưng hiểu mẹ không thể làm lúc này nên không thích chứ gì. Mẹ cười và đọc cho con bài thơ...

    Làm Anh

    Làm anh khó đấy
    phải đâu chuyện đùa
    Với em bé gái
    Phải người lớn cơ
    Khi em bé khóc
    Anh phải dỗ dành
    Nếu em bé ngã
    Anh nâng nhẹ nhàng
    Mẹ cho quà bánh
    Chia em phần hơn
    Có đồ chơi đẹp
    Cũng nhường em luôn
    Làm anh thật khó
    Nhưng mà thật vui
    Ai yêu em bé
    Thì làm được thôi.

    (không nhớ tên tác giả)

    Con ứ ừ không thích. "Cúc Cu ngoan, mẹ thương con, con thương em. Vậy mới công bằng. Nói mẹ nghe con muốn gì nào..." Mẹ ôm con vào lòng dỗ dành. "Con muốn mẹ bồng" Mẹ suýt phì cười. Thì ra là vậy... "Ba bồng được không?" "không, con chỉ muốn mẹ."

    Con trai lớn rồi mà như em bé. Mẹ của mình con đến 5 năm. Tính đến ngày mẹ sinh em thì sẽ gần 6 năm. Còn em, em phải chia mẹ với con suốt đời. Làm anh thì phải biết chia sẻ. Phải tập dần nghe con.
  • Hôm nay Cúc Cu không ngoan. Đang chơi con chạy lại mắt rướm rướm như sắp khóc. " Mẹ ơi con không muốn có em nữa". "sao vậy con?" nghe mẹ hỏi, con òa khóc tức tưởi. Chắc là muốn mẹ làm gì nhưng hiểu mẹ không thể làm lúc này nên không thích chứ gì. Mẹ cười và đọc cho con bài thơ...

    Làm Anh

    Làm anh khó đấy
    phải đâu chuyện đùa
    Với em bé gái
    Phải người lớn cơ
    Khi em bé khóc
    Anh phải dỗ dành
    Nếu em bé ngã
    Anh nâng nhẹ nhàng
    Mẹ cho quà bánh
    Chia em phần hơn
    Có đồ chơi đẹp
    Cũng nhường em luôn
    Làm anh thật khó
    Nhưng mà thật vui
    Ai yêu em bé
    Thì làm được thôi.

    (không nhớ tên tác giả)

    Con ứ ừ không thích. "Cúc Cu ngoan, mẹ thương con, con thương em. Vậy mới công bằng. Nói mẹ nghe con muốn gì nào..." Mẹ ôm con vào lòng dỗ dành. "Con muốn mẹ bồng" Mẹ suýt phì cười. Thì ra là vậy... "Ba bồng được không?" "không, con chỉ muốn mẹ."

    Con trai lớn rồi mà như em bé. Mẹ của mình con đến 5 năm. Tính đến ngày mẹ sinh em thì sẽ gần 6 năm. Còn em, em phải chia mẹ với con suốt đời. Làm anh thì phải biết chia sẻ. Phải tập dần nghe con.
  • Phù,sáng sớm chạy vào thấy bài của chị em mừng quá.Cúc cu gần 6 tuổi nhưng vẫn muốn tình thương của mẹ,đôi lúc cũng nhõng nhẽo vòi vĩnh thôi chị ah,nhưng cũng thương em lắm,con trai em cũng thế.
  • Chị ơi, cố lên nhé. Hãy luôn lạc quan và yêu đời như vậy, e bé cũng sẽ vui đấy chị ah. Chúc mẹ con chị mạnh khỏe cán đích an toàn.
  • Chân thành chia sẻ với bạn về nỗi đau lớn này. Mình cũng có 1 bé 5 tuổi, chuẩn bị T2 từ lúc con gái được 2,5 tuổi vậy mà đến bây giờ sau gần 3 năm vẫn không có kết quả. Thật sự nghe con gái hỏi sao em mãi chưa về mình cũng không biết nói sao nữa. Nhưng suy cho cùng dù sao mình cũng có 1 con rồi. Tất cả tình thương yêu bây giờ dồn cả vào cho con thôi, chắc cái số mình nó vậy rồi bạn ạ. Đừng suy nghĩ nhiều, biết đâu sắp đến lượt trời thương đến bọn mình.:R ose:
  • Yêu và thương bé ghê chị nhỉ.
  • Cho em ôm Mẹ Cúc Cu 1 cái thật chặt nhé chị. Cầu mong bình an luôn bên Mẹ con chị suốt 9 tháng 10 ngày và chắc chắn sẽ về đích an toàn nhen chị. Chị ơi, em cũng đang ở Plano, Dallas chị ạ, em cũng đang có bầu được gần 12 tuần, do mẹ 35 tuổi mới có con đầu nên lo lắng đủ thứ, chỉ sợ con bị sao đó. Nhưng so với những lo lắng của chị thì chẳng là gì chị nhỉ. Em sẽ học chị luôn lạc quan, vui vẻ, và chắc chắn bé sẽ mạnh khỏe :Angel:
    Chúc mẹ con chị mạnh khỏe
  • Chị ới em cũng ôm chị thật chặt nha,chị gần em mà em ko biết chạy xe rành nên ngồi ngó .. Cầu nguyện ơn trên giúp Mẹ con chị khỏe mạnh và an lành ...
    Chúc chị vui ...( Me PN gui em link nay em moi biet chi ko khoe ? ) Thx nha cung PN
  • Đọc bài viêt của chị thật xúc động, cố lên chị nhé, chúc chị về đích an toàn
  • Chị ơi em góp thêm lời cầu nguyện Thiên Chúa giữ gìn Mẹ con chị khỏe mạnh và bình an nhé muahhh:570:. Đúng là khi mang thai thì có biết bao nhiêi lo sợ. Em có một người Mợ cũng bị nở cổ tử cung sớm nên sau khi bị mất con lần đầu, 2 đứa sau Mợ em phải bed rest từ tuần thứ 14,15 trở đi đó chị. Cứ nằm suốt và rất hạn chế đi lại.

    Cúc Cu của chị thật là ngoan và hiểu chuyện. Chúc cho cả gia đình chị luôn bình an chị nhé muahhh
  • Mình cũng góp thêm 4 lời cầu nguyện của gia đình mình cho mẹ Cúc Cu và em bé nhé. Đọc tâm sự của bạn mà mình ko cầm được nước mắt. Thương và cảm phục bạn. Chúc bạn và em bé bình an, cán đích an toàn.
    Yêu Cúc Cu quá. Con trai còn nhỏ mà thông minh, tình cảm quá.
  • Chị ơi,cố lên nhé,cái đích nó đang hiện ra trước mặt,và còn có rất rất nhiều người vẫn hằng ngày đang cầu nguyện cho 2 mẹ con chị an toàn đến đích!!!Chúc chị luôn vui vẻ,trẻ khỏe,hạnh phúc.Con trai Cúc cu rất ngoan và hiểu chuyện,sẽ biết lo lắng đỡ đần cho Mẹ!!!
  • Tuần thứ 21 bác sỹ bảo cổ tử cung mẹ giản mỏng còn 1cm. Mẹ có thể chuyển dạ và sinh bất cứ lúc nào và khả năng sinh em khỏe mạnh sẽ rất thấp.

    Mẹ nghe với một thái độ hết sức bình tĩnh như là chuyện của một bệnh nhân không phải chuyện của mẹ ... Vậy mà bước lên xe, đầu óc mẹ rối bời... Ba ngồi bên cạnh, im như thóc... Mỗi giai đoạn có cái lo khác nhau. Mấy tuần trước mẹ lo chưa tìm đúng bệnh như bao lần khác. Bây giờ biết rõ bệnh lại lo cách chữa trị lần này biết có đúng không. Và giờ ngoài cái lo mất em mẹ còn lo hơn liệu em ra đời có được mạnh khỏe không... Tưởng đã chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống vậy mà mẹ lại tự trách mình... Giá mà mẹ biết đủ, bằng lòng với mỗi Cúc Cù...

    Về đến nhà, mẹ nằm im trên giường. Mẹ quyết định giữ bằng được em. Làm sao đây? Gọi bà ngoại từ Arizona qua hay mướn người? Lâu nay bà nội vẫn giúp mẹ nhưng bây giờ mẹ cần người bên cạnh 24/24. Bà nội còn phải lo cho ông nội...

    Mẹ báo tin mình có thai cùng lúc với chuyện nhờ bà ngoại sang giúp. Bà ngoại chắc shock vì lâu nay mẹ giấu... Cả nhà chẳng ai ủng hộ chuyện mẹ sanh thêm và không muốn ông bà ngoại lo nên mẹ định chờ đến có em mới báo... Mẹ mua vé, và bà ngoại qua liền ngày hôm sau.

    Mẹ nằm, mọi chuyện đều có người khác giúp. Thật không dể phải nằm thẳng lưng 24/24. Mẹ bắt đầu bực bội... Ba cũng không hơn... Ba cáu gắt vì mẹ chỉ nằm và nhờ hết chuyện này đến chuyện khác. Mẹ gắng nhỏ nhẹ nói với ba mà như nói với chính mình... " Ba đừng nghĩ ba đang làm cho mẹ, ba làm cho con, không phải làm cho mẹ. Mẹ cũng vậy, mẹ không phải đang làm cho mình, mẹ vì con. Nếu là vì mình, chưa chắc mẹ đã làm nổi. Giữa chuyện mẹ nằm 4 tháng hay con sẽ phải nằm suốt đời, ba chọn cái nào?" Ba không trả lời nhưng mẹ biết ba hiểu chỉ là vì lo lắng quá nên ba bực mình với mẹ mà thôi...
  • Tuần thứ 23, mọi chuyện không thay đổi nhưng ... nhưng, ông bác sỹ hỏi mẹ có muốn resuscitate nếu sanh em bé 25 tuần trở lại không? Nghĩa là khi em sanh ra ở tuần 25 mẹ có muốn cấp cứu để cứu em hay để tự nhiên?

    Ôi, mẹ thật chưa lường tới vấn đề này. Trong công việc nhiều lần mẹ đã đề cập với bệnh nhân resuscitate hay do not resuscitate nhưng là với người lớn và hơn nữa là chuyện của bệnh nhân không phải chuyện của con mẹ... Mẹ thấy sợ... Mặc cho ông bác sỹ và ba con thảo luận, đầu óc mẹ trống không...

    Không resuscitate, nghĩa là bỏ em, không cho em cơ hội. Công khó bao lâu nay coi như bỏ... mà gắng cứu lấy em... liệu có nên không? 24 tuần thì em có cơ hội sống. Nhưng sống ra sao? phải trải qua biết bao nhiêu lần mổ... rồi thị giác của em, trí não của em, liệu em có thể tự thở được không hay suốt đời phải nhờ máy, liệu em có đi được hay phải nằm suốt... Bao nhiêu nổi lo ập về... Nước mắt mẹ tuông tràn... Mẹ trách ông bác sỹ đề cập vấn đề không đúng lúc... Dù ông chẳng làm gì sai. Mẹ chỉ là một bênh nhân như muôn ngàn bệnh nhân khác...

    Ba như có vẻ chắc chắn... "Trên 25 tuần thì gắng cứu còn dướ 25 tuần thì thôi" Ba nói như đã quyết định. Mẹ ngắt lời, " vẫn còn sớm để quyết định, tôi còn phải suy nghĩ."

    Về nhà, mẹ suy nghĩ trăm đường... 23 tuần cũng có thể sống... nhưng cùng một độ tuổi, con gái khả năng sống còn cao hơn con trai. Em là con trai. Cơ hội của em ít hơn... Và liệu mẹ có nỡ để em sống không khỏe mạnh không? Sao khó quyết định quá... nước mắt mẹ chảy dài...

    Mẹ cầm phone goi cô bạn thân... nói trong tiếng khóc... cô bạn thật bình tĩnh, chuyên nghiệp... cô nói như chắc chắn. "Phải Resuscitate chứ, Chúa đã cho mày mang đến chừng này là Chúa đã cho em bé cơ hội, mình cũng phải cho con cơ hội... mà có gì phải lo dữ vậy. Không chừng mày mang đến 40 tuần nó vẫn chưa chịu ra. Đừng để ý ông BS nói gì. Với ổng mình chỉ là một trong những bệnh nhân mà thôi..."

    Nghe cô bạn khuyên răn, mẹ bình tĩnh trở lại và thấy được hướng cho mình và cho em... Cô bạn hỏi mẹ cần cổ đến với mẹ không? nhưng mẹ bảo không cần, mẹ đã thấy nhẹ nhàng hơn...
  • Em được 24 tuần, mẹ quyết đinh nhập viện. Thật ra BS không bắt buột mẹ phải nằm viện vì ở nhà mẹ cũng đã nằm 100%. Vào viện cũng chỉ vậy không khác. Nhưng ba lo lắng... sợ ở nhà em có chuyện gì trở tay không kịp. Mẹ đồng ý nằm viện từ tuần thứ 24 đến tuần thứ 28. Khoảng thời gian này em còn yếu. Nếu sanh em thì cần phải cấp cưu kịp thời ...

    Xe từ nhà đến BV em cũng không giám ngồi, chỉ nằm. Con ngồi bên cạnh lo lắng nhìn sắc mặt mẹ. Tay nắm chặt tay mẹ luôn miệng hỏi " mommy có ok không?" Con còn nhỏ mà phải lo lắng nhiều quá. Mẹ cảm thấy như mình có lỗi...

    Thủ tục nhập viện nhanh hơn mẹ tưởng. Trong vòng 15' mẹ đã lên được phòng. Mẹ nằm xuống giường, nghĩ đến 4 tuần mà ngán... Con chẳng thể vào thăm mẹ mỗi ngày vì ba còn đi làm. Bà nội, bà ngoại không biết lái xe. Thôi thì vì em, mẹ con mình phải gắng.

    Mẹ biểu cha con cứ về, mọi chuyện đã có y tá. Con không bịn rịn, chỉ hôn mẹ rồi đi. Con là Cúc Cu ngoan. Mẹ vẫn luôn nói vậy. Con và ba vừa đi khỏi. Ông BS nhi sơ sinh đến. Ông lại nhắc resuscitate hay không? Mẹ dứt khoát " Vâng, tôi phải cho con tôi một cơ hội" Ông gật đầu ... Ông giải thích ông không đến để phán xét quyết định của mẹ mà chỉ đến để làm theo quyết định của mẹ.
    Mẹ như trút được gánh nặng.

    Siêu âm, em được 1 lb 10 oz. Vậy là lớn hơn số tuổi của em ... mẹ hy vọng... Cổ tử cung mẹ 3 tuần qua không thay đổi. Ơn trời...

    Nằm viện không đến nỗi như mẹ nghĩ... may có bà ngoai ở lại nói chuyện cùng nên mẹ đỡ buồn. Con gọi điện cho mẹ mỗi ngày nếu không vào được. Lần nào cũng lập đi lập lại " mẹ khỏe không? em bé khỏe không? Con thương mẹ nhiều..." nhưng mẹ nghe hoài không chán. Mỗi lần vào thăm mẹ con đều có quà cho mẹ. Khi thì bức hình con vẻ ở trường, khi thì tấm card con viết con nhớ mẹ chừng nào, khi thì một mẫu hình lạ con vừa ghép tặng mẹ... Con trai mẹ thật ngoan và tình cảm. Cám ơn con.

    4 tuần qua nhanh vì em và mẹ đều mạnh khỏe nhưng mẹ biết với con, 4 tuần không nhanh chút nào. Nhìn tờ lịch tường, những ngày cuối năm được con khoanh làm dấu từng ngày. Đó là những ngày mẹ đang nằm viện. Mẹ biết, con mong mẹ mỗi ngày...

    28 tuần em được 2lb 12oz, mẹ về nhà nhưng vẫn tiếp tục nằm. Không sao, mình đã sắp tới đích. Cảm ơn trời đất đã che chở mẹ con con và cảm ơn bạn bè, bà con đã chung lòng cầu nguyện.
  • Khẩn xin Trời Phật phù hộ cho mẹ con chị. Bây giờ chị phải 30w rồi đúng không? Sắp thấy em rồi đó chị. Thương nhiều!
  • Cầu mong bạn về đích an toàn, Mẹ tròn con vuông nhé !
  • Cảm động quá bạn ơi! Cố lên nào. Cố lên ba mẹ con. Mình tin chắc chắn lần này ba mẹ con bạn sẽ khỏe mạnh, Cúc Cu sẽ được bế em bé.
    Nhớ lúc nào sinh xong, báo tin mừng cho cả nhà chia vui, mẹ nó nhé.
    Con trai mình cũng 5 tuổi như Cúc Cu, cũng thường đòi có em, cũng đã từng hỏi" mẹ có em bằng cách nào.." . Nhưng vì hoàn cảnh, mình không thể sinh thêm em cho con ( Bố của con trai mình đã chia tay mình, đã dọn đi nơi khác ở). Nên mỗi lần nghe con hỏi, mình lại khóc. Vì mình cũng như con, thèm có em bé kinh khủng.
    Chúc ba mẹ con vui, khỏe nhé!
  • MeCuc'Cu oi, minh` cung~ gop loi cau nguyen cho bạn về đích an toàn, Mẹ tròn con vuông. Me. con deu khoe manh nhe/
  • Hôm qua mẹ lại đi BS. 30 tuần, em được 3 lb (1350gr). Mọi người đều vui mừng vì em vẫn còn trong bụng mẹ đến giờ phút này. Ơn trời...10 tuần trước, cả BS chuyên khoa, mẹ và nhân viên ở phòng mạch chẳng ai còn hy vọng em sẽ ra đời khỏe mạnh... Có nhiều chuyện chỉ sức người chưa chắc đã làm nỗi...

    Con mong em lắm, trò chuyện và hôn em mỗi đêm trước khi ngủ vậy mà có khi con vẫn than thở " I wish I never ask for a baby" ( con ước là con đã không đòi có em). Mẹ hỏi tại sao? Con bảo "Con muốn mẹ bồng" Trời! hơn 6 tháng rồi mà vẫn chưa quên chuyện bồng. Con thật là con nít.

    Con thỏ thẻ hỏi mẹ làm sao con ra khỏi bụng mẹ và ra bằng cách nào. Mẹ giải thích cho con theo khoa học. Con mới 5 tuổi nhưng con thông thạo giải phẩu cơ thể người nên mẹ không ngần ngại ... nhưng ba không bằng lòng. Ba bảo có chuyện nên nói nhưng có chuyện không nên nói với con. Mẹ không nói ba sai nhưng con biết tất cả các bộ phân và chức năng của từng bộ phận của cơ thể thì giới thiệu với con một bộ phận nữa là tử cung với mẹ không có gì quá đáng. Nhưng cũng có thể mẹ trong ngành nên mẹ thấy vậy ...

    Con hỏi "mẹ push con ra có đau không?"
    Mẹ bảo: "Đau lắm, đau hơn bất cứ cái đau nào."
    Con trầm ngâm như hiểu được. Rồi con hỏi: "Con rớt xuống toilet à?"
    Mẹ cười... "BS đỡ con chứ"
    Con lại hỏi " Con có dơ không?."
    "Dơ chứ" mẹ trả lời. "Người con đầy máu"
    "BS lấy napkin (giấy) bồng con à" Con hỏi như sợ sẽ làm dơ BS.
    "Không, BS có găng tay, không dơ"
    "Oh, con biết rồi" Con nói như hiểu lắm vậy...

    Mẹ bảo lần này mẹ không push em mà BS sẽ mổ bụng và lấy em ra từ bụng mẹ. Con hỏi "sao vậy?" Mẹ đã mổ u xơ nên không sinh thường được nữa nhưng quá nhiều để con hiểu nên mẹ chỉ nói: "Mẹ bệnh nên BS không cho mẹ push nữa" Con hỏi " vậy BS mổ tử cung mẹ à" "uh, đúng rồi" mẹ mừng rỡ vì con đã hiểu.

    Con đòi sẽ vào phòng mổ coi người ta mổ mẹ và lấy em ra. Con nói con sẽ không sợ. Nhưng thường
    con nítt không được vào phòng mổ. Mẹ giải thích nhưng con có vẻ không bằng lòng. Con khẳng định: "Con ok, con không sợ mà." Mẹ cười, chắc ít đứa con nít nào có suy nghĩ giống con. Mẹ an ủi con. Mẹ sẽ cho con coi vết mổ sau khi mẹ sinh em xong. Con im lặng không hỏi nữa.

    Cúc Cu là món quà tốt nhất mà Thượng Đế ban cho mẹ. Em là món quà quí mẹ đang cầu nguyện mỗi ngày. Mẹ xin cho em được ngoan và sáng dạ giống Cúc Cu hoặc thua chút. Mẹ không giám xin hơn.


    Mẹ MitPM: Chia sẽ với bạn. Có nhiều khi cái con muốn, mình không làm được, đau lòng lắm. Chuyện có em, như Cúc Cu đó, mong bao nhiêu mà có khi cũng hối hận vì mình muốn em. Bạn thử nói với con là mẹ thương con, mẹ muốn giành thời gian cho con nhiều nên chưa có em... Mình cầu chúc mẹ con bạn luôn vui, khoe.
  • Mẹ Cúc Cu thật giỏi. Đã 30w rồi, đoạn đường đã qua gần hết chỉ còn 1 tẹo nữa thôi. Cố lên mẹ Cúc Cu nhé…
  • Càng đọc càng thấy thương ơi là thương ....
    Cầu mong mọi chuyện đều tốt đẹp.
  • Vậy là bước sang ranh giới an toàn rồi. Thở phào. Cố chút nữa. Cầu mong mẹ Cúc cu giữ con trong bụng 8 tuần nữa.
  • chị ơi cố lên, sắp về đích rồi. Em cũng thích Cúc cu quá, y như ông ku non ý...
  • Chị ơi, hôm nay em mới đọc được những dòng tâm sự của chị. Em thương chị quá. Em cầu mong sao chị có thật nhiều sức khỏe và may mắn, cầu mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp với em trai của Cúc Cu. Cúc Cu thật đáng yêu và suy nghĩ về em của Cúc Cu thật dễ thương.
  • Mong gia đình Cúc Cu bình an, mọi sự đều tốt lành!
  • Cuccu thật dễ thương. Chúc mừng gia đình cuccu nhé. Chú cuội nhà mình cũng muốn có em để làm "anh hai" nhưng BM nó thì ko thể rồi... Bây giờ nó rất yên tâm làm "anh một" - anh của mấy đứa anh hai
  • Và cuối cùng Cúc Cu đã có em trai. Em Beam (Bim) sinh ngày 3/3/2010. Em nặng 3,6kg, dài 50cm. Em khỏe mạnh. Cám ơn trời đất và cám ơn mọi người đã động viên an ủi cũng như chung lòng cầu nguyện cho mẹ con mình bình an.
  • Chúc mừng chị và gia đình.
    Em thật sự rất mừng khi biết tin này của chị. Em đã theo dõi hành trình của mẹ con chị, hồi hộp, lo lắng..., đủ tâm trạng cả chị ạ. Đến bây giờ thì có thể thở phào nhẹ nhõm rồi phải k chị? Mừng cho chị quá và vui vì Cúc Cu đã thỏa nguyện ước sau bao tháng ngày chờ đợi, mong chờ. Tất cả những nỗ lực, kiên cường của chị cũng như tình yêu của một người mẹ dành cho con cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng phải k chị? Em mừng cho chị vì có thêm một bé con nữa để yêu thương. Trước mắt chị sẽ còn tiếp nối một quãng đường dài nữa trong việc chăm sóc các con, nhất là Beam, cực khổ cũng nhiều mà niềm vui cũng k ít, chị nhỉ, vì vậy, hãy tiếp tục cố gắng nghe chị.
    Tặng chị, một người mẹ rất dũng cảm của các con
    Giữ gìn sức khỏe chị nhé!
  • Chúc mừng ba mẹ con Cúc Cu! Chúc bé con hay ăn chóng lớn. Chúc Cúc cu ngày càng khỏe mạnh, đáng yêu!
  • Chúc mừng Mẹ Cúc cu đã sinh em bé khỏe mạnh.
    Chị thật dũng cảm!
  • Mừng quá. Hihi đúng là không biết nói gì hơn ngoài hai tiếng này
  • Chúc mừng gia đình Cúc Cu nhé !
  • Mẹ Cúc Cu ơi, chúc mừng chị, Cúc Cu và gia đình. Hôm nay em mới đọc topic này: rơi nước mắt khi đọc bài viết đầu tiên, hồi hộp và lo lắng khi đọc bài viết về Beam tuần thứ 23 và cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi chị thông báo là Beam đã được sinh ra và khỏe mạnh. Mẹ Cúc Cu can đảm và nghị lực lắm. Nếu có duyên hi vọng sẽ được gặp mẹ Cúc Cu trên đất Mỹ.

    Nếu được mẹ Cúc Cu up ảnh 2 anh em Cúc Cu nhé. Chắc chắn hai chú bé đều rất đáng yêu!
  • Chúc chị và cháu mẹ tròn con vuông. Em cũng đang mong mỏi có em cho con trai đây. Chờ đợi thôi.....
  • Cảm động quá. Cuối cùng trời cũng chiều long người có niềm tin và sự can đảm.
  • @letrieuphong Mẹ Cucu sinh be Beam Beam vào 3/3/2010 rồi mẹ nó ơi.
    Chúc mừng gia đình chị Cucu, câu chuyện của chị cảm động quá. chúc bé Beam hay ăn chóng lớn
  • Hôm nay em mới biết đến topic này của chị. Dù chưa đọc hết nhưng đọc tới đoạn này thì em thấy phải cảm ơn chị lắm vì những điều chị dạy con trai chị thật đáng giá.
    Chúc chị và gia đình luôn mạnh khỏe và vững vàng
  • TRào nước mắt khi đọc tới cmt này...Cảm ơn Chúa...Cảm ơn mẹ Cúc cu và Cúc cu nữa...Cảm ơn cô bạn thân của mẹ Cúc cu :*
  • Chúc mừng mẹ Cúc cu đã về đích an toàn. Mong được xem ảnh 2 anh em Cúc cu lắm lắm...
  • Tuần thứ 34, mẹ không phải nằm nữa. Mẹ đã đi lại được nhưng nằm lâu quá, mẹ đi không vững. Vậy mới biết tại sao người già nằm là nằm luôn. Con cười và bắt chước tướng mẹ đi. Con bảo "sao mẹ không đi giống mọi người mà đi giống con chim cánh cụt?" Mỗi bước đi của mẹ đau đớn vô cùng nhưng bao nhiêu khó khăn đã qua, cái đau này có đáng là gì.

    Gần tới ngày có em, con lo lắng ra mặt. Con nhắc đến 2 lần ... " I hope the baby won't die" ( con mong em bé không bị mất) lần đầu con nói mẹ vờ như không nghe, lần thứ 2 mẹ khó chịu ra mặt. Cũng như con mẹ vẫn đang lo mổi ngày. Mẹ bảo " Mẹ không thích con nói vậy" Con trả lời " con chỉ hy vọng vậy thôi mà" "mẹ biết nhưng mẹ không thích nghe con nói vậy" mẹ cũng như con, lo lắm Cúc Cu à...

    Thương em vậy, mong em vậy nhưng cũng có lúc con hối hận vì đã đòi mẹ có em. Sắp có em, đã đến lúc nhắc con nhớ con phải ngủ một mình khi em ra đời. Mẹ nhỏ nhẹ khi con nằm cạnh... " Chừng em ra đời con nhớ con đã hứa là con phải ngủ một mình nghe" Con im lặng một hồi rồi buột miệng " God, please take the baby away, I don't want him anymone" ( Lạy Chúa, con không muốn em nữa, Chúa lấy em lại đi) Mẹ không bằng lòng thái độ của con nhưng không muốn làm con buồn và oán trách em nên mẹ nhẹ nhàng với con " Cúc Cu, con đừng nghĩ vì em mà con phải ngủ một mình. Có em hay không con vẫn phải ngủ ở phòng của con. Con đã hứa thì phải giữ lời hứa" ... Chỉ nghe đến đó, con ào khóc nức nở. Thật khó cho mẹ và cũng khó cho con... Mẹ phải cho con thời gian thôi.

    Mẹ sinh em sớm hơn dự tính. Không đau nhưng thấy cơn go mẹ biết sắp sinh nên mẹ gọi bác sỹ và vào viện. Đến nơi, mẹ đã mở 7cm. nên chỉ trong vòng 1h 30' em chào đời. Nghe tiếng em khóc nước mắt mẹ tuôn tràn. Mẹ tưởng mình đang mơ...
    Con đi học nên chẳng biết. Ông bà nội đón con và báo con biết mẹ đã sinh em. Con mừng lắm. Đòi ông nội chở đi bệnh viện thăm mẹ, thăm em liền. Ông nội không lái xe xa được nên con phải đợi ba về... Bà nội bảo con nóng lòng đi vô đi ra. Nghe tiếng con qua phone mẹ cũng biết con mong lắm. Con hỏi mẹ " Em có gống con không?" " Em giống con lắm, giống như đúc" Mẹ biết con rất vui.
  • Thật cảm động, hành trình mẹ đi tìm con, anh đi tìm em đã về đến đích. Những nổ lực, hy sinh, yêu thương nhau của mẹ con chị và gia đình cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng. Cúc cu hãy luôn yêu thương và che chở cho em con nhé.
    Chúc mừng gia đình chị đã có thêm thành viên mới như mong ước.
  • Mới ngày nào đó mà Beam của mẹ giờ đã 15 tháng. Trộm vía con khoẻ và ngoan... Hôm nay ngồi đọc lại nhật ký tìm con mẹ cứ như mơ... Cám ơn anh Cúc Cu, nếu không có Cúc Cu đòi em chắc mẹ chẳng đủ cam đảm thử lần nữa để có con.

    Hơn 1 năm mẹ chẳng cập nhật topic này vì bận rộn với Beam. Nuôi Beam dể mà không dể nhưng so với những gì mẹ trải qua và những gì mẹ chuẩn bị trước khi có Beam thì chuyện gì cũng nhỏ...

    2 tuần tuổi, Beam bắt đầu có dấu hiệu bị eczema, ngày càng nặng. Da em chẳng có chổ nào trơn tru...Mẹ gồng mình 2 tuần không bôi thuốc vì em nhỏ quá. Em hơn tháng mẹ mới đem em đi bác sỹ và chấp nhận trị liệu...em hai tháng, mẹ phải cạo trọc đầu em vì em bắt đầu bị sài ... Vậy mà em vẫn ngoan, bú nhiều, ngủ nhiều, không làm nũng, không gãi. Cám ơn trời đất.

    Phải mất 4 tháng mẹ mới biết em dị ứng với cow protein. Mẹ kiêng thịt bò 100%, mẹ không uống sữa hay ăn bất cứ gì có liên quan đến bò. Nhờ vậy bệnh eczema của Beam mới đỡ hơn. Beam chỉ uống sữa mẹ. cũng may trời thương, mẹ sữa nhiều vô kể...

    Beam lại bị dị ứng gì mà đến giờ mẹ cũng chưa tìm ra... đã 2 lần, bổng dưng mắt em sưng phồng như bong bóng trong mắt... Mẹ phải đem em đi cấp cứu...Mẹ chằng dám đem em đi đâu xa. Đi đâu cũng lè kè chai thuốc dị ứng và epipen. Lạy trời cho mẹ không bao giờ phải xài epipen.

    Ngoài chuyện dị ứng em chẳng phiền mẹ điều gì. Em giống Cúc Cu như tạc. Ăn ngoan, chóng lớn... 15 tháng, em đã biết chạy, biết gọi mẹ, gọi ba, gọi tên Cúc Cu...em hơn con vì em biết ngủ 1 mình... nhưng con cũng ngoan lắm rồi, nhờ có em mà con chịu ngủ phòng mình. Có em con người lớn ra, mẹ nhờ được nhiều lắm...
  • Mẹ Cúc cu up ảnh 2 anh em Cúc cu nào...
  • Con trai mình đã được 29 tháng. Lạy trời con khỏe dể thương... Tiếc là mình không biết post hình nên không thể khoe con cùng các bạn.

    Mình trở lại topic này là để chia sẽ kinh nghiệm của mình cùng các bạn có cùng hoàn cảnh.

    Trường hợp hư thai của mình là do cổ tử cung mở sớm gây ối vỡ sớm và hư thai ở 18-19 tuần. Nếu bạn nào cứ bị vỡ ối sớm ở 3 tháng giữa thai kỳ thì nên nghĩ đến trường hợp cổ tử cung yếu, hở cổ tử cung như mình. Phương pháp điề trị đơn giản, chỉ cần may cổ tử cung sẽ giữ được thai.

    Trường hợp khó hơn.. cũng như mình thì nếu may cổ tử cung từ đường âm đạo cũng không chắc giữ được thai thì phải may cổ tử cung từ đường bụng. có thể may khi đang có thai ở tuần 11-13 hoặc may trươc khi có thai. Mình không chắc ở VN có cách điều trị này nhưng mình chắc là có may cổ tử cung từ đường âm đạo vì gan 20 năm trước khi mình học ở VN đã có nhắc đến cách điều trị này.

    Bạn nào có khó khăn giống như mình đã trải qua có thể hỏi mình. Mình cĩng có quen BS đông y chữa hiếm muộn. Giúp được mình sẽ gắng giúp.
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1855 ngày trước
  • Doc toppic cua chi ma buon rui nghi toi canh minh. minh thi may nam can chua co e be. Mong con yeu wa troi di chay chua nhiu noi buon wa n minh van se k mat hy vog
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1664 ngày trước
  • Thành thật chia sẻ cùng bạn ! Chúc bạn gặp nhiều may mắn !