Viết cho các con thương yêu của mẹ
Viết cho các con thương yêu của mẹ
Viết cho các con thương yêu của mẹ

Viết cho các con thương yêu của mẹ (1342 lượt xem)
150 163

  • Chào cả nhà, cho em bon chen lập topic này để tâm sự với Sushi nhé
  • Chào cả nhà, cho em bon chen lập topic này để tâm sự với Sushi nhé
  • Xem 163 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: shushis27
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • Con gái yêu của ba mẹ,
    Từ khi biết sự hiện diện của con ba mẹ đã rất rất hạnh phúc, ba mẹ luôn đếm từng giờ, từng ngày để được ôm con vào lòng, thơm lên má con và được nhìn ngắm kết tinh tình yêu của ba mẹ.
    Chín tháng mười ngày là thời gian con lớn dần lên trong bụng mẹ, cùng với con, tình yêu ba mẹ dành cho con cũng lớn theo ngày tháng. Ba mẹ đã đi qua hết mọi cung bậc cảm xúc, từ ngạc nhiên, vui mừng đến lo âu và cuối cùng là niềm hạnh phúc vô bờ được chào đón con.
    Ba mẹ biết con gái của ba mẹ sẽ là cô gái thông minh, ngoan ngoãn và không bao giờ làm cho ba mẹ phải buồn lòng, ba mẹ sẽ luôn cố gắng để nuôi dạy con và cho con những gì tốt đẹp nhất vì con là báu vật quý giá nhất của ba mẹ, báu vật mà ba mẹ luôn nâng niu, trân trọng và ghìn giữ.
    Ba mẹ đặt tên con là Phạm Ngọc Quế Chi, với mong muốn cho sẽ quý như Ngọc, sẽ thơm nồng như cành Quế và sẽ luôn là một “vị thuốc quý” được mọi người nâng niu, trân trọng. Mọi kỳ vọng của ba mẹ đều được đặt nơi con, con gái yêu à.
    Cuốn nhật ký này lưu lại những cảm xúc, những thay đổi trong thời gian mang thai con, mẹ hi vọng nó sẽ mang lại cho con tình cảm ấm áp của ba mẹ, sẽ là hành trang theo con trên suốt con đường còn lại.
    Ba mẹ yêu con nhất trên đời.
  • Sushi yêu của mẹ,
    Từ lúc có con mẹ đã rất muốn viết nhật ký cho con, ghi lại những cung bậc cảm xúc của mẹ trong chín tháng mười ngày con lớn dần lên trong bụng mẹ, nhưng do lo sợ những điều không tốt lành nên mẹ đành chờ đến ngày con con cứng cáp hơn, an toàn hơn mẹ mới bắt đầu viết cho con.
  • Ngày 07/4/2009
    Hôm nay hai mẹ con mình phải đi làm lại rồi, được nghỉ mấy ngày ở nhà vui quá con nhỉ. Mà con gái mẹ cũng hư lắm cơ, ở nhà thì không sao chứ đi làm là lại hành mẹ mệt à, chắc là con giống mẹ thuộc dạng ham chơi, biếng làm rồi .
    Có con mẹ phải bỏ đi nhiều thứ lắm đấy, cuối tuần vừa rồi đám cưới của dì Tâm và dì Hiền mà mẹ cũng không đi được, mấy dì ở SG lên chơi mẹcũng có gặp được ai đâu, tất cả là vì con đấy, sau này con phải đền cho mẹ đó nghe chưa.
    Từ ngày có con mẹ lười đi chơi hẳn, chỉ muốn ở nhà thôi, dần dần thế này mẹ mất hết bạn cho mà coi, bây giờ có thời gian rảnh mẹ chỉ muốn về ngoại và ở nhà thôi, không còn muốn đi lăn quăn như trước đây nữa. Cũng tại con cả đấy, lúc nào cũng làm mẹ cảm thấy mệt nên mẹ mới lười đi như thế chứ.
    Mấy hôm nay mẹ đau nhức hết cả mình mẩy, ngủ mà muốn trở mình cũng khó nữa, chắc tại con gái mẹ đang lớn lên đây mà, khó chịu mấy mẹ cũng chịu được, chỉ cần con khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn là mẹ vui rồi.
    Hôm qua mẹ đã giặt hết đồ cho con, chờ tối nay về mẹ sẽ sắp xếp hết và giỏ chỉ chờ đến ngày con đòi ra là mang vào viện thôi. Mẹ đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng chỉ chờ đón con nữa thôi đấy.
    Mẹ cảm thấy sợ lắm con gái ạ, không biết mẹ có đủ dũng cảm để con được ra đời thuận lợi không, mẹ cứ hay lo những điều không tốt lành thôi. Nhưng mọi việc rồi sẽ tốt đẹp, con của mẹ sẽ ngoan, sẽ không làm mẹ đau nhiều và sẽ kháu khỉnh, bụ bẩm con nhỉ. Mẹ rất mong đến ngày được ẵm con, được thơm con, được ôm con vào lòng và được nhìn thấy ba hạnh phúc khi có con.
    Chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, cũng không lâu lắm đâu con gái nhỉ. Mẹ bây giờ phải cố gắng ăn uống và bồi dưỡng để con được khỏe mạnh, mẹ tin con gái mẹ sẽ thông minh và đáng yêu. Con sẽ là cô gái bản lĩnh như mẹ và thông minh như ba con.
    Con bây giờ đã biết trò chuyện với mẹ rồi đấy, tối nào mà không được mẹ vuốt ve, vỗ về và trò chuyện thì con không chịu ngủ đâu, con cũng đã biết làm nũng với ba rồi nè, ba đang chơi với con mà không chịu thơm tạm biệt là con hờn ngay thôi, chắc là con nhõng nhẽo giống mẹ rồi, tội nghiệp cho ba con ghê, chiều mình mẹ đã khổ rồi mà bây giờ con thêm con gái nữa chứ. Hai mẹ con mình phải thương ba bù nhe con.
    Bây giờ mẹ bắt đầu đếm ngược rồi đấy, mốc thời gian thứ nhất là ngày 16/4, lúc đó con gái mẹ được 35w, là thời điểm sớm nhất con có thể chào đời mà không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Mốc thứ hai là ngày 30/4, là bắt đầu khoảng thời gian an toàn cho con, nếu con có chào đời sau ngày này thì cũng không bị xem là sinh non. Mốc thứ ba là ngày 10/5, nếu đến lúc đó con gái chưa chịu ra với mẹ thì mẹ cũng bắt đầu xin nghỉ làm để ở nhà chờ con, không bắt con phải cực khổ ngày đi làm hai buổi với mẹ nữa. Tiếp đến là ngày 20/5 là ngày dự kiến con yêu sẽ chào đời. Và cuối cùng là ngày con chào đời, nếu con gái mẹ lì lợm không chịu ra đúng ngày, đúng tháng.
    Bây giờ mẹ con mình bắt đầu đếm ngược cho đến mốc thứ nhất nhé con gái.

    Yêu con thật nhiều!
    {{{
    Không biết hôm nay con gái mẹ có gì không vui mà quậy quá chừng quá đỗi, từ sáng đến giờ cứ đá bên này, đạp bên kia rồi còn gồng cứng lên nữa. Hay là con thèm sữa nhỉ?
    Chắc tại mẹ được nghỉ mấy ngày, con quen được ở nhà rồi nên hôm nay mẹ đi làm con khó chịu phải không? Có vẻ con gái cũng làm biếng giống mẹ rồi. Nhưng hôm nay con gái ngoan, con không làm mẹ mệt, chắc con cũng đã dần quen với cái nóng nực này rồi nhỉ.
    Mẹ mới vừa uống nước cam xong, từ ngày có con là mẹ siêng hẳn ra đấy, chứ trước đây chẳng bao giờ chịu vắt cam uống đâu nhé, cũng chẳng chịu ăn hoa quả, rau xanh gì cả, nhưng giờ mẹ làm cái gì cũng vì con thôi, cái gì tốt cho con thì mẹ sẽ làm, ai bảo con là con của ba mẹ làm chi.
    Mẹ và ba đến với nhau là do duyên phận, định mệnh đã trói ba mẹ lại với nhau và con cũng là món quà bất ngờ mà ông trời ban cho ba mẹ. Nghĩ lại mẹ cũng liều thật, lúc ấy ba mẹ còn chưa cưới nhau nữa cơ, thế mà mẹ cứ muốn sinh cho ba con một đứa con và quyết tâm có con cho bằng được. Ba và mẹ lại đang xây nhà nữa chứ, sao mẹ không biết sợ nhỉ?
    Nhưng cũng vì vậy mà mẹ cảm thấy có lỗi với con, vì khi biết sự hiện diện của con mẹ đã không vui mừng như đáng ra con phải được hưởng. Lúc ấy mẹ rất vui nhưng cũng lo sợ nhiều, mẹ không biết sẽ nói với bà ngoại thế nào vì từ trước đến giờ mẹ luôn là người mà bà tin tưởng nhất, bà sẽ không bao giờ nghĩ mẹ lại làm như vậy. Nhưng cũng thật may mắn vì đã có con, nhờ con mà ba mẹ sớm được ở bên nhau hơn, mặc dù lúc đó cũng có lúc ba mẹ khá căng thẳng với nhau.
    Con gái yêu của mẹ, từng ngày trôi qua mẹ lại cảm thấy gần con hơn một chút, sợi dây vô hình gắn kết con và mẹ đang ngày càng mạnh lên, mẹ con mình ngày một gần gũi nhau hơn, ngày mà mẹ có thể ôm con vào lòng cũng sắp đến rồi con nhỉ, mẹ mong ngày đó quá đi thôi.
    Mẹ phải làm việc thôi, cứ nghĩ đến con là mẹ lại không muốn làm gì cả, mẹ hư quá phải không?
    Thương con thật nhiều, vì con là kết tinh tình yêu của ba mẹ, là của cải quý giá nhất của ba mẹ.
    “““““
  • Ngày 08/4/2009
    Không hiểu ngày hôm qua đến giờ con gái mẹ có điều gì không bằng lòng mà quậy quá chừng, quá đổi. Con hết đá bên này, đạp bên kia rồi còn gò cứng cả bụng mẹ nữa. Mẹ mệt lắm đấy, con biết không?
    Giá như con biết nói cho mẹ biết con đang muốn gì thì mẹ con mình đâu phải mệt như bây giờ đâu. Hôm nay mẹ của con ngoan lắm mà. Sáng dậy mẹ ăn sáng đàng hoàng rồi mới đi làm chứ có cho con nhịn đói đâu, chỉ có điều từ sáng đến giờ mẹ hơi bận nên ít quan tâm đến con thôi, chẳng lẽ như vậy mà dỗi mẹ à?
    Con gái ơi, con phải ngoan chứ, ngoan cho mẹ làm việc, ngoan thì mẹ mới thương con nhiều nè, mẹ khỏe thì con mới khỏe được chứ.
    Con mà hư là trưa về mẹ méc ba đánh đòn đấy nghe không? Ba thương con nhưng ba cũng thương mẹ mà, con làm mẹ mệt thì ba cũng không tha đâu đấy.
    Tối qua bà ngoại bảo chắc sau này con cũng quậy lắm đây, mà chắc cũng đúng thế thật, bây giờ còn ở trong bụng mẹ mà đã quậy thế kia mà.
    Mẹ biết con gái mẹ chắc chắn sẽ thông minh, hiếu động nhưng sẽ biết nghe lời vì con là con ngoan của ba mẹ mà. Ba mẹ rất yêu con nhưng không chiều con vô lý đâu đấy, con mà hư thì sẽ bị đòn đấy nghe không.
    Mẹ nhất định phải răn dạy con nên người để mọi người đều yêu thương, quý mến con. Mẹ không chiều để con hư làm mọi người ghét đâu. Con của mẹ thì phải giỏi hơn mẹ chứ.
    Chiều qua hai mẹ con mình làm ba lo nhỉ, ba lúc nào cũng thương yêu, lo lắng cho mẹ con con mình hết, con gái phải biết thương ba nha. Có nhiều lúc ba hư, ba làm mẹ buồn nhưng ba lúc nào cũng lo lắng, yêu thương mẹ cả. Mẹ rất hạnh phúc khi làm vợ ba con đấy (bí mật của mẹ con mình thôi con gái nha).
    {{{
    Con gái ơi, con đang nấc trong bụng mẹ nè, chắc là con đang cố tập thở để ra với ba mẹ đây. Thương con quá đi thôi.
    Trưa nay tự dưng mẹ lại mệt, về đến nhà mặt cứ chằm vằm, cứ nghĩ là ba sẽ bực mình nhưng chắc ba cũng biết mẹ mệt, không thèm chấp với mẹ, rồi còn tình nguyện xuống bếp nấu ăn để cho mẹ con mình được nghỉ ngơi nữa. Thương ba con lắm.
    Chắc nãy giờ con gái mẹ nấc nên mệt rồi đúng không, con đang gồng cứng lên đây nè. Con của mẹ đúng là giống mẹ thật, chẳng bao giờ chịu bó tay với vấn đề gì, bằng cách này hay cách khác cũng sẽ tìm ra cách giải quyết thôi con nhỉ, còn trong bụn mẹ mà đã biết gồng cứng người để hết nấc rồi đấy, ghê gớm chưa nè. Con gái mẹ giỏi thật, quậy lung tung một hồi giờ con đã hết nấc rồi nè. Thương con quá đi thôi.
    Mấy hôm nay bụng mẹ cứ bị gò, mẹ lo lắng lắm đấy, cứ sợ con đòi ra sớm không chịu nằm trong bụng mẹ nữa thôi. Con phải ngoan đấy, bây giờ con mà ra là chưa được đâu, con chưa đủ lớn, chưa khỏe mà, phải kiên nhẫn thôi con gái ạ, mẹ cũng mong gặp con lắm, nhưng phải 6 tuần nữa con mới được ra cơ, con nhớ nhé.
    Chắc là bụng mẹ nhỏ, không đủ chỗ cho con quậy rồi, nên mấy hôm nay con gái có vẻ khó chịu lắm. Mẹ thương con lắm đấy, mẹ không thèm làm mẹ đẹp đâu, mẹ có xấu xí đi cũng được, miễn con gái mẹ được thoải mái, khỏe mạnh là mẹ vui rồi.
    Mẹ không sợ gì cả con gái ạ, mẹ không sợ đau, không sợ rạch, cái gì mẹ cũng chịu được, mẹ chỉ cần con gái được khỏe mạnh là mẹ mãn nguyện rồi. Con phải ngoan đấy nghe chưa, phải xoay người sao cho dễ ra nhất nè, không được nghịch để bị rau quấn cổ nhé, đến lúc ra thì phải cố ra cho nhanh, không được ở lì trong bụng mẹ đâu đấy. Khi đã ra ngoài rồi thì phải cố khóc thật to để mẹ yên tâm nhé. Mẹ con mình đều dũng cảm như nhau mà, đúng không con yêu.
    Lại thêm một ngày trôi qua, con gái mẹ lại lớn thêm một chút rồi, thêm một bông hoa nữa nè,
    Sắp đến giờ về rồi, ba con sắp qua đón mẹ con mình đấy. Mẹ sẽ về nhà nghỉ ngơi để con khỏe nhé. Hôn con nè
    “““““
  • Ngày 09/4/2009
    Sáng nay mẹ của con dậy sớm, mẹ con mình được ba chở đi ăn sáng rồi còn tập thể dục nữa. Chắc con gái nằm trong bụng mẹ được đung đưa thích lắm í, nên đến bây giờ mới chịu dậy nè. Con gái ơi, sao mà thích ngủ nướng giống mẹ quá vậy?
    Tối qua mẹ đã chuẩn bị đồ đạc cho con xong hết rồi đấy, xếp bỏ vào giỏ hết rồi, chỉ cần đến ngày con đòi ra là mang vào viện thôi, ngồi ngắm mấy cái đồ bé bé xinh xinh của con mà yêu con quá đi thôi. Mẹ mong được gặp con lắm í.
    À, mẹ chưa mua sữa cho con nữa nè, để chiều mai bảo ba con chở mẹ con mình đi mua nhé. Mẹ sợ lúc con ra sữa mẹ chưa về kịp thì không có gì cho con bú thôi, mẹ biết con gái mẹ nhất định sẽ háu ăn mà.
    Còn vài cái đồ của con còn để dưới nhà ngoại, để cuối tuần này mẹ về mang lên cho con luốn nhé, để bà ngoại mang lên cũng được nhưng mẹ muốn tập trung về một mối để mọi thứ đều sẵn sàng chỉ chờ con ra mà thôi.
    Không biết bây giờ con mẹ đã được bao nhiêu kí rồi, mẹ không muốn đi siêu âm vì sợ ảnh hưởng không tốt đến con, mà ba con cũng vậy, mỗi lần nhắc đến chuyện siêu âm là quạu liền à, con gái của ba là nhất mà, làm gì mà ảnh hưởng đến con là không chịu liền à. Ba con thương con lắm đó biết chưa.
    À, có chuyện này mẹ chưa kể cho con nghe nè. Lúc đầu ba mẹ đều nghĩ con là con trai đấy, vì lần đầu đi siêu âm BS bảo 80% là con trai mà, thật sự thì mẹ thích con gái nhưng cũng muốn sinh cho ba con một đứa con trai để ba vui, còn ba thì thích con gái đầu lòng hơn nên khi tưởng con là con trai thì mẹ vui lắm mà chắc là ba cũng vui đấy (mặc dù miệng lúc nào cũng nói là con gì chẳng được). Đến khi con được 20w thì mẹ đi khám định kỳ lại, BS lại bảo con là con gái, nói thật lúc đó mẹ hơi buồn một tẹo nhưng ba con thì lại bình thường, thậm chí mấy ngày sau ba còn vui hơn nữa đấy. Ba lúc nào cũng con gái ơi, con gái à. Đến lúc đó mẹ mới tin thật sự với ba con thì dù con trai hay con gái miễn là con của ba mẹ thì ba đều thương cả. Mấy dì con cũng thích con gái hơn đấy, dì nào cũng dọa nếu là con trai thì không thèm thương đâu, may mà con mẹ là con gái nhỉ.
    Tên Sushi của con là do dì Út đặt đấy, mẹ mong con sẽ dễ thương như tên con vậy. Bà ngoại đặt tên cho con là Nam Trân, con có biết tên này có nghĩa là gì không? Là báu vật của phương Nam đấy, con luôn là báu vật của ba mẹ rồi nhưng mẹ mong con sẽ là một món báu vật của tất cả mọi người, con phải cố gắng để xứng đáng với cái tên của mình nhé. Mấy dì thì bảo là tên này nghe mạnh mẽ quá, không dịu dàng, thùy mị gì cả nhưng mẹ lại thích con gái mẹ mạnh mẽ hơn, con gái mẹ phải giống mẹ nhé, là người mạnh mẽ, dũng cảm và không được đầu hàng trước khó khăn con nhé.
    Vậy là con gái mẹ có hai cái tên rồi đấy nhé, ở nhà con sẽ là Sushi ngoan của ba mẹ, còn ra ngoài con sẽ là cô bé Phạm Ngọc Nam Trân bản lĩnh và mạnh mẽ. Con không được làm mẹ thất vọng đâu đấy, mẹ sẽ cố gắng nuôi dạy con thật tốt, mẹ sẽ làm tất cả những gì tốt nhất cho con để con luôn là một báu vật con nhé.
    Ba mẹ rất thương con.
    Mẹ con mình gần đi được một phần ba chặng đường để đến mốc một rồi đấy. Cố lên con gái nhé.
    “““““
  • Ngày 10/4/2009
    Con gái của mẹ hư quá, ngủ nướng đến bây giờ mới chịu dậy nè, con đã biết cảm nhận được tay mẹ rồi, mẹ mà vuốt ve thì thế nào cũng gồng lên cho mà xem. Con đã biết phân biệt tay ba và tay mẹ rồi đấy. Tay ba to, lúc nào cũng xoa mạnh còn tay mẹ nhỏ lại mềm mại nữa con gái nhỉ. Mẹ con mình mà trò chuyện với nhau thì con cũng nhẹ nhàng, từ tốn thôi, nhưng mà khi “nói chuyện” với ba là con quẫy đạp nhiều, gồng cứng hơn cho hợp với cách “nói” của ba hay sao í.
    Mấy hôm nay con gái mẹ ngoan, không làm mẹ mệt nhiều nữa nè, con cũng biết là mẹ phải đi làm khổ sở thế nào mà, con mà hành mẹ thì làm sao mẹ chịu cho nổi, con cũng thương mẹ lắm đúng không.
    Đi làm hết hôm nay là mẹ con mình được nghỉ cuối tuần rồi, cuối tuần này mình có về ngoại không con nhỉ, mẹ cũng muốn ở nhà với ba, nhưng ba con ham công tiếc việc quá, tuần nào cũng đi làm, cũng bỏ mình ở nhà buồn thỉu, buồn thiu hết, mình về ngoại vui hơn ha, có ngoại, có dì Uyên, có cậu mợ ba nè, mẹ lại được nghỉ ngơi không phải làm gì nữa. Nhưng bây giờ con đã lớn rồi, bụng mẹ lại to, đi đứng không được thuận tiện cho lắm nên mẹ cũng ngại về.
    Sao trước lúc ba mẹ cưới nhau cuối tuần nào mẹ cũng muốn ở lại với ba chứ chẳng muốn về ngoại tí nào, vậy mà bây giờ rảnh là mẹ lại muốn chạy về ngoại thôi. Không lẽ mẹ không muốn ở gần ba như trước đây nữa sao con gái? Chắc là ba mẹ sống gần nhau nhiều nên không còn hấp dẫn nhau như xưa nữa. Nhưng mà con yên tâm đi, không phải ba mẹ bớt yêu nhau đâu, mà tình cảm đã chuyển sang một giai đoạn khác rồi, từ tình yêu đô lứa đã chuyển sang tình cảm vợ chồng, tuy không nồng nàn, mặn mà như trước nhưng đằm thắm, dịu dàng hơn và ba mẹ đã có thêm một tình yêu lớn nhất trong đời là con rồi.
    Mỗi tối đi ngủ mẹ lại có thêm niềm vui mới, một ngày trôi qua có nghĩa là ngày mẹ con mình gặp nhau sẽ gần hơn. Nhưng mẹ không muốn đếm ngược thời gian đến ngày đó đâu, vì làm như vậy mẹ sẽ thấy còn lâu lắm í, từ từ rồi sẽ đến thôi con nhỉ.
    Hôm qua đến giờ con gái mẹ có vẻ ngoan hơn mấy hôm trước, con không còn quẫy đạp nhiều nữa, mà thỉnh thoảng cựa quậy cho mẹ yên tâm là con vẫn khỏe thôi, chắc là con đang trong giai đoạn dễ chịu nhỉ?
    Mẹ ước gì có cách nào đó nhìn xuyên qua bụng mình để mẹ biết được con gái yêu đang làm gì, được nhìn thấy gương mặt bầu bĩnh của con, được ngắm con yêu cho thỏa thích luôn. Mẹ cũng muốn đi siêu âm lắm đấy, vì lúc đó mẹ thấy con như gần hơn, nhưng lại sợ ảnh hưởng không tốt cho con nên mẹ đành phải kìm lại đó, con thầy mẹ thương con nhiều không.
    Mẹ lại vừa xem hình siêu âm hôm 29w của con đấy, nhìn con gái đáng yêu quá. Mong mau đến ngày được gặp con quá đi thôi, mẹ con mình lại được thêm một bông hoa hồng nữa nè,
    “““““
  • Ngày 13/4/2009
    Con gái yêu của mẹ,
    Hôm nay mẹ bận quá nên gần đến giờ về mới viết cho con được, hình như con sợ mẹ quên hay sao í, con cứ chòi, cứ đạp để mẹ nhớ đến con nè.
    Hai ngày cuối tuần mẹ về Ngoại nên không viết cho con được, tuần nào mẹ con mình cũng về Ngoại cả, mình vừa được nghỉ ngơi, tẩm bổ còn ba thì cũng được tự do hai ngày con gái nhỉ, chỉ có mẹ là thương ba như thế thôi.
    Mẹ cũng muốn ở lại gần ba lắm, nhưng ba con bận nhiều việc, vả lại ba đi làm cả tuần rồi tối nào cũng ở nhà với mẹ con mình nên mình cho ba hai ngày tự do cũng được con nhỉ.
    Cuối tuần này về Ngoại, mẹ không vui cho lắm, vì sức khỏe của bà cố ngày càng kém, rồi ông bà Ngoại con cũng không được vui nữa. Hy vọng là khi con ra thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.
    Bây giờ con là nhân vật quan trọng của cả gia đình đấy, ai cũng mong con cả, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi nhưng sao mẹ thấy lâu ơi là lâu. Ai cũng thương yêu con cả đấy con gái ạ.
    Trưa nay con được ba ôm ngủ nè, chắc là con thích lắm nhỉ, hèn gì con chẳng thèm cựa quậy gì cả, con gái đã biết nhận ra ba rồi đúng không, con nghe được giọng của ba, cảm nhận được nụ hôn và bàn tay của ba nữa nè. Ba con yêu con nhiều lắm đấy.
    Tối nay ba con phải đi tiếp khách, lại bỏ mẹ con mình bơ vơ ở nhà rồi, nhưng mẹ con mình sẽ không buồn đâu nhỉ, vì mẹ sẽ làm gối cho con nè, mẹ con mình có nhiều tiết mục mà.
    Mình sắp đến Mốc 1 rồi đấy con gái ạ, bây giờ con đã phát triển gần như toàn diện rồi, mẹ cũng được an tâm phần nào, nhưng con vẫn phải ngoan đấy, phải ở yên trong bụng mẹ, ít nhất là 38w mới được ra đấy, con mà ra sớm là mẹ đánh đòn đấy biết chưa.
    Dì Uyên mua nệm cho con rồi đấy, mẹ định mua nôi và cũi cho con nhưng bà Ngoại bảo không nên mua sớm, đợi đến lúc con cần dùng rồi hãy mua, nhưng mẹ lúc nào cũng muốn mọi thứ sẵn sàng để đón con cả. Tính mẹ của con vốn vậy mà.
    Ah, mẹ đã đặt tên khác cho con rồi đấy, không phải vì tên Nam Trân không hay mà nó không tốt cho con nên mẹ sẽ đặt tên con là Quế Chi, Phạm Ngọc Quế Chi, con thích tên này không? Mẹ thì rất thích đấy, tên này cũng do bà Ngoại đặt cho con, con biết tên con có nghĩa là gì không? Có nghĩa là một cành quế thơm và quý, mẹ cũng mong con sẽ là một “vị thuốc” quý được mọi người yêu mến. Tên con nghe vừa dịu dàng nhưng lại vừa cứng cỏi, mẹ mong rằng con sẽ là một cô gái vừa dịu dàng nhưng cũng đầy bản lĩnh. Mẹ sẽ cố gắng rèn dạy con nên người, vì vậy con đừng trách nếu mẹ khắt khe với con đấy nhé. Mẹ làm tất cả mọi điều chỉ với mong muốn điều tốt đẹp cho con gái yêu của mẹ mà thôi.
    Mẹ con mình được thêm 3 bông hoa nữa rồi nè, sắp đến đích thứ nhất rồi còn nhỉ, chỉ cần thêm 3 bông nữa thôi.
    “““““
    Ngày 14/4/2009
    Con gái ơi, sao chiều nay con lại làm mẹ mệt thế này, mẹ đã phải nôn rồi đấy, mẹ làm gì con không vui à, trưa nay mẹ cũng ăn cơm và ngủ trưa đàng hoàng mà, hay tại hôm qua đến giờ công việc nhiều quá mẹ không dành thời gian cho con làm con buồn hả? Con phải ngoan chứ, mẹ còn phải đi làm kiếm tiền nuôi con mà, con muốn mẹ thất nghiệp nằm nhà sao? Như vậy thì tội cho ba lắm đó.
    Ah, hôm qua ba con vui lắm, ba được nhận Bằng khen của Giám đốc Công ty đấy, người khác phải công tác đủ 10 tháng thì mới được xét khen thưởng, còn ba con chỉ mới làm có 8 tháng thôi, bác Minh, bác Bằng cũng không được mà ba con lại được. Ba con giỏi lắm đó, con biết không.
    Nhưng tối qua ba hơi hư một tí nhỉ, ba cho mẹ con mình nhịn đói đến gần 10 giờ mới về rồi còn nhậu xỉn nữa chứ, làm mẹ con mình phải hì hụi thay đồ rồi lau mình cho ba nữa. Thật ra thì ba có say đến mức đó đâu, chỉ là muốn nhõng nhẽo với mẹ con mình thôi đấy, thương ba con lắm lắm luôn.
    Con gái mẹ sắp được 35w rồi, ngày mẹ con mình gặp nhau sắp đến rồi nhỉ, vậy mà dạo này công việc của mẹ lại nhiều, giai đoạn cuối lại còn nhiều việc hơn chứ, thế thì làm sao mình nghỉ ngơi được con nhỉ, mình đành phải cố gắng để được ở nhà với con nhiều hơn thôi.
    Ah, tối qua mẹ đã may gối cho con rồi đấy, nhìn dễ thương lắm lắm luôn, mẹ cứ soạn đồ của con ra ngắm mãi, càng ngắm càng mong cho mau đến ngày được gặp con. Mẹ còn mua lưới tắm cho con rồi đấy, ba lúc nào cũng bảo sao mà con gái sướng thế, còn ở trong bụng mẹ mà có biết bao nhiêu là đồ đẹp, con không thiếu thứ gì cả đấy, ai bảo con là cục cưng của ba mẹ chứ.
    Ba con dạo này cứ thơm con hoài, rồi còn ôm con ngủ nữa chứ, ba thương con lắm đấy, sau này con phải thương ba nhiều nhiều đấy nhé.
    Con có gì không vừa ý vậy hả con gái, sao cứ chòi đạp trong bụng mẹ hoài, con làm vậy là mẹ đau đấy, nhưng mẹ lại yên tâm vì biết con mẹ vẫn khỏe, mà con đạp ít thôi đấy, không thì mẹ méc ba đánh đòn cho đấy.
    Hôm nay mẹ con mình lại được thêm một bông hoa nữa, chỉ còn hai bông nữa là đạt được mốc 1 rồi con nhỉ.
    Ngày 15/4/2009
    Hôm nay mẹ chưa viết cho con nên cong không chịu nằm yên chứ gì, còn trong bụng mẹ mà đã biết đòi hỏi rồi đấy, coi chừng bị đánh đòn đấy con gái nhé.
    Hôm qua đến giờ con gái quậy quá nha, làm mẹ mệt hết cả người, cứ xoay bên này, đạp bên kia hoài à, chắc là ở trong đó chật chội lắm rồi hả con, cố lên con nhé 3w nữa là được ra với mẹ rồi đấy, ra đây rồi tha hồ mà quậy nhé.
    Con gái với ba làm mẹ mệt lắm đấy nhé, lâu lâu ba cứ chạy vào thơm con làm cho dậy chơi với ba, mà khi con dậy thì ba đi mất tiêu rồi, chỉ có mẹ là chịu trận thôi.
    Con gái đang có gì vui mà quậy mẹ dữ thế hả, nào là mông, là gối, là chân nữa cứ đạp um xùm à.
    Ráng ở trong bụng mẹ thêm 3w nữa nữa để cứng cáp hơn con nhé, không cần đợi đến 40w lâu thế đâu, chỉ cần đủ 38w là ra với mẹ được rồi đấy. Mẹ mong gặp con lắm rồi.
    Sáng nay mẹ xem trên mạng thấy một cái ghế rung dễ thương lắm, rất hợp với con gái của mẹ đấy. Mẹ vừa liên lạc với cửa hàng nhưng họ hết hàng rồi, phải chờ thôi con ạ.
    Chiều nay, may mà mẹ con mình đi làm sớm chứ không thì ướt hết rồi con nhỉ, mẹ thì không sao, chỉ sợ lỡ mẹ bệnh rồi thì không tốt cho con gái yêu thôi.
    Trưa nay ông Ngoại mới đem sữa lên cho mẹ con mình đó, xấu hổ quá, mẹ con mình cứ bòn của ông bà Ngoại hoài à, sau này con không được bòn của ba mẹ như vậy đâu đấy nhé.
    Trưa nay ba xuống bếp nấu cơm cho mẹ con mình ăn đấy, thấy thương ba không, thật ra ba con lười lắm đó, nhưng vì thương mẹ con mình mệt nên mới chịu xuống bếp thôi. Thương ba con ghê luôn.
    Mẹ định ngày 10/5 sẽ xin nghỉ luôn để mẹ con mình dưỡng sức chờ ngày con ra, nhưng công việc của mẹ dạo này lại nhiều, không biết làm sao mà nghỉ được đây. Chắc hai mẹ con mình phải cố gắng thôi con ạ.
    Chắc mẹ đi làm nhiều con cũng khó chịu nhỉ, nhưng biết làm sao bây giờ, công việc mà. Con yêu ráng chịu khó nhé, sau này con ra rồi mẹ sẽ đền cho nhe, mẹ sẽ cố gắng ở nhà với con nhiều thật nhiều luôn.
    Con gái mẹ phải ngoan đấy nhé, như bây giờ là tốt nè, ban ngày thì thức với mẹ, còn ban đêm thì ngủ ngoan, con không được khóc đêm đâu đấy, con mà khóc thì con sẽ mệt, mẹ mệt rồi bà Ngoại và cả nhà cũng phải mệt theo nữa nè. Con phải ngoan thì mọi người mới thương con được chứ.
    Chỉ còn 1 bông hoa nữa là mẹ con mình vượt qua mốc 1 rồi nè, mong cho thời gian trôi nhanh thật nhanh.
    “““““
    Ngày 16/4/2009
    Gái cưng ơi, con có biết hôm nay là ngày gì không? Đúng rồi đấy, hôm nay mẹ con mình chính thức vượt mốc 1, bắt đầu mong mốc 2 thôi con nhỉ.
    Con của mẹ ghê gớm quá nha, hôm nào mẹ chưa kịp viết cho con là quậy um xùm lên hết à, con đang làm mẹ mệt đấy biết không.
    Trưa nay hai mẹ con mình không được ngủ, chắc con cũng mệt nhỉ, mẹ thì phải làm việc, còn con có thể tranh thủ ngủ đi mà, hay mẹ ngồi nhiều con cũng mệt hả? Ráng chịu khó con nhé, đến tối mẹ sẽ bù cho.
    Hai hôm nay mẹ trốn uống sữa rồi, chắc con thèm rồi phải không, tối nay nhất định mẹ sẽ uống. Phải chịu khó để con mẹ cứng cáp, khỏe mạnh chứ, mẹ chỉ còn bồi dưỡng cho thêm được 3,4 tuần nữa thôi. Con gái mẹ ra rồi thì mẹ sẽ vất vả với con đây. Mẹ sẽ chẳng còn tung tăng được như bây giờ, chắc chẳng thể nào ra khỏi nhà được đâu, mẹ vốn hay lo mà, giao con cho ai mẹ cũng không muốn, chỉ có bà Ngoại chăm cho con là mẹ yên tâm thôi, nhưng bà Ngoại con lại bận nhiều việc, lại còn ở xa nữa nên chắc mẹ sẽ cực lắm đây.
    Chưa sinh con ra mà mẹ đã lo cho đến lúc mẹ đi làm lại thì tội nghiệp con yêu quá, chẳng được mẹ chăm nhiều nữa, mẹ sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất cho con nhé.
    Tối qua ba lại hư, lại đi nhậu nữa, làm mẹ con mình ngửi mùi rượu cả đêm, ba dạo này hư quá con gái nhỉ. Con gái mau ra để mẹ con mình hợp sức trị ba nhé.
    Mẹ muốn mua ghế rung cho con quá, nhưng vẫn cứ đang lưỡng lự nè, để cuối tuần này bà Ngoại đi SG rồi bà Ngoại với dì Út đi xem thử nhe, chỉ sợ ở đây đặt hàng không được như ý mẹ thôi. Mà mẹ con mình phải tranh thủ bòn của ông bà Ngoại chứ nhỉ.
    Mẹ xem trên mạng có nhiều đồ đẹp cho con quá, nhưng mẹ ở đây chẳng mua được gì, nếu ở SG thì hai mẹ con mình tha hồ tung tăng con nhỉ. Mẹ sẽ diện cho con gái mẹ lúc nào cũng là công chúa xinh đẹp nhất, còn các dì của con nữa, chắc ai cũng muốn mua nhiều đồ đẹp cho con hết, con gái mẹ sướng nhất đấy nhé.
    Mẹ mong cho đến ngày con chào đời quá. Chắc là mẹ sẽ đau lắm đây, mẹ cũng lo sợ một chút đấy con gái à, mẹ không biết mình có đủ bản lĩnh để vượt qua không, nhưng vì con mẹ nhất định sẽ làm được.
    Con gái lại đang nấc nè, chắc cũng nôn ra với mẹ lắm rồi đúng không? Con ra đây được thoải mái hơn, lại được nhiều người thương yêu, muốn gì được nấy, ai cũng phải chiều con hết vậy thì sướng hơn trong bụng mẹ nhiều chứ, bụng mẹ giờ chật chội lắm rồi, chẳng có chỗ để cho cựa quậy, ráng chịu thêm 3 tuần nữa thôi con nhé. 3 tuần nữa là phải ra với mẹ đấy, không được ở trong đó lâu đâu.
    Lại thêm một ngày nữa trôi qua, ngày mẹ con mình gặp nhau lại càng gần.
    Kết thúc mốc 1
    “““““
    Ngày 17/4/2009
    Gái cưng ơi, hôm nay tâm trạng mẹ không được tốt lắm, chắc con cũng biết nên ít quậy mẹ hơn mọi ngày.
    Tối qua ba con lại tiếp khách, tuần này chưa tối nào ba con ăn cơm nhà cả, làm mẹ con mình cũng ăn uống lung tung theo, tối nay ba lại đi nữa. Mẹ chẳng vui tí nào, mỗi lần đi là nhậu bét nhè, ba con đi đường mẹ lo lắm, mẹ chẳng muốn cho ba đi đâu cả. Biết là công việc của ba cần phải đi nhưng mẹ vẫn không thích và không vui, mẹ có ích kỷ quá không con gái nhỉ. Cả ngày nay mẹ cứ chằm vằm với ba, trưa nay còn nhốt không cho ba vào phòng ngủ với mẹ con mình nữa.
    Mẹ định tối nay về Ngoại luôn, nhưng ngại xe đông nhỡ có việc gì cho con thì khổ, sáng mai lại có hẹn với mấy dì F6 nên thôi ở lại vậy.
    Mẹ biết là ba cũng không muốn đi nhiều, nhưng tối nay mẹ cũng chẳng thèm đếm xỉa gì đến đâu, ba thích đi thì đi, khi nào về thì về, mẹ chẳng thèm nói nữa. Sáng mai hai mẹ con mình về Ngoại luôn, cho ba tự do muốn làm gì thì làm con gái nhỉ. Mẹ không vui thật đấy.
    Còn mấy tuần nữa là được gặp con rồi, mẹ mong thời gian trôi thật nhanh lên, để đến lúc đó mẹ có con bên cạnh, hai mẹ con mình sẽ chơi với nhau, không thèm đếm xỉa gì tới ba nữa, cho ba ra rìa luôn.
    Mẹ biết ba cũng không muốn đi nhiều, cũng muốn ở nhà với mẹ con mình nhưng vì công việc nên đành phải chịu. Nhưng mẹ không thích chút nào cả, sao ba lúc nào cũng công việc, từ khi ba chuyển sang đó có cuối tuần nào ở nhà đâu, ko việc này cũng việc khác, nhiều lúc ba bảo lên cơ quan làm việc rồi đi chơi với bạn, cuối tuần nào mẹ cũng bị bỏ rơi thui thủi một mình hết, nên mẹ thà về Ngoại còn hơn. Nếu sau này có con rồi mà ba vẫn vậy là mẹ không chịu đâu, cuối tuần phải dành thời gian cho con chứ.
    Thôi, không thèm nghĩ đến chuyện bực mình này nữa.
    Bắt đầu mốc 2 nè, mình chỉ tính những ngày hai mẹ con mình đi làm thôi con nhỉ, mấy ngày được ở nhà thì mau qua lắm (hè hè)
    “““““
    Ngày 20/4/2009
    Bé con của mẹ, hết hai ngày cuối tuần rồi mẹ con mình phải đi làm lại thôi bé con ơi.
    Tuần nào mình cũng về Ngoại, ăn ngon, ngủ say hết con nhỉ, đến bây giờ mẹ mới thấy hết lợi ích của việc lấy chồng gần, may mà lúc đó mẹ chọn ba con he, nếu không giờ chắc mẹ đang ở một nơi xa lắc lơ, và không có con ở bên cạnh mẹ rồi. Chắc là mẹ cũng sẽ có một em bé, nhưng ko phải là con yêu, mẹ nghĩ chắc mẹ sẽ không hạnh phúc được như bây giờ đâu. Mẹ lúc nào cũng quyết định đúng hết con nhỉ.
    Tối nay ba con lại đi công tác rồi, sắp đến ngày mẹ con mình vượt cạn mà ba cứ đi hoài. Mẹ chẳng muốn tí nào cả, nhưng vì công việc của ba nên mẹ đành chịu thôi. Chắc con gái mẹ cũng không muốn xa ba đâu nhỉ.
    Tối qua mẹ giận ba con đấy, tuần vừa rồi bảy ngày ba đi nhậu hết năm ngày, cứ cho mẹ con mình ngửi mùi rượu hôi ơi là hôi suốt, tối qua lại say đến mức không đi đón mẹ con mình được nữa chứ. Bực ơi là bực.
    Cả đêm mẹ không thèm cho ba ôm mẹ con mình đấy, mặc dù cứ lơ mơ ngủ là quay sang kéo mẹ con mình về phía ba ngay. Nhưng mà mẹ vẫn giận, vẫn ghét nên không thèm để ba ôm, mà sao con gái lại theo phe ba nhỉ, cả đêm cũng quậy suốt, không cho mẹ ngủ gì hết, chắc là nhớ ba đúng không, về Ngoại đến hai ngày không được gặp ba mà.
    Gần sáng thấy thương ba quá nên mẹ mới tạm tha đấy. Với lại tối nay ba lại đi công tác rồi, phải mấy ngày nữa mẹ con mình mới được thương ba mà. Chắc là hai mẹ con sẽ nhớ ba lắm, con gái nhỉ.
    Bà Ngoại con đi SG tối qua nè, mẹ định nhờ bà Ngoại mua nôi cho con, nhưng Ngoại bảo mua sớm quá không tốt, chờ con ra đời khỏe mạnh rồi từ từ mua cũng được. Ông Ngoại còn hứa là để ông Ngoại đi mua cho, mẹ thích gì ông Ngoại cũng chiều cả, con gái có thấy ông bà Ngoại thương mẹ con mình không.
    Ông bà Nội cũng thương con lắm đấy, nhưng ông bà ở xa quá, lại không có điều kiện bằng ông bà Ngoại nên không quan tâm mẹ con mình được như ông bà Ngoại thôi. Con phải thương cho đều đấy nhé. Không được thiên vị ông bà Ngoại hơn đâu đấy, con mà làm như vậy thì ba con sẽ buồn đấy, mà mẹ cũng không vui nữa.
    Vì mẹ gần gũi ông bà Ngoại hơn nên đôi khi hơi thiên vị nhưng con gái mẹ không được như vậy đâu. Vì ông bà Ngoại sinh ra mẹ còn ông bà Nội thì sinh ra ba yêu quý của con mà. Con phải nhớ đấy nhé.
    Sáng nay mẹ con mình mệt con nhỉ, sắp đến ngày con ra rồi mà mình vẫn phải đi làm, không biết đến khi nào mới được nghỉ ở nhà nữa. Mình phải cố gắng lên để sau này mẹ được ở nhà với con lâu lâu, con phải ngoan đấy, không được làm mẹ mệt nghe chưa.
    Mấy hôm nay chắc con cũng thấy chật chội lắm rồi nhỉ, cứ lục bục đạp mẹ suốt à, qua 30.4 là con có thể ra được rồi đấy, chắc con gái cũng không chịu ở lì trong bụng mẹ đâu, con ráng chịu thêm 15 ngày nữa nhé, rồi ra đây với mẹ, con đừng ở lâu trong đó làm mẹ phải chờ, phải lo lắng thêm nha.
    Mẹ đã chuẩn bị gần như là sẵn sàng để đón con rồi đấy. Mẹ mong con lắm rồi, con phải ra sớm để ba yên tâm đi công tác nè, để bà Ngoại yên tâm đi cưới vợ cho cậu Thịnh nữa nè, con gái phải biết nghe lời mẹ đấy, không thì mẹ không thương đâu. Mẹ biết con gái mẹ thông minh, hiếu động nhưng biết nghe lời mà, đúng không con yêu.
    Đến giờ mẹ con mình được về nhà rồi, chờ ba con qua đón thôi con nhỉ.
    Thêm một bông hoa nữa cho mẹ con mình nhé.
    “““““
  • Ngày 21/4/2009
    Gái yêu ơi, sáng nay con có vẻ ngoan nhỉ, chỉ dậy đạp ít cái cho mẹ yên tâm thôi, chứ không đập phá tưng bừng như mọi hôm, chắc là lúc khuya dậy tiễn ba đi công tác nên mệt đúng không, mẹ con mình chịu khó dậy nên kiếm thêm được vài cái thơm con nhỉ.
    Tối qua hai mẹ con được ba chở đi chơi nè, cũng lâu lắm rồi í, dạo này ba con bận nhiều việc nên đâu có thời gian dành cho mẹ con mình. Giận ba nhưng cũng phải thương ba nhé con, ba đang cố gắng làm việc để kiếm tiền nuôi con đấy. Ba thương con nhiều lắm, con biết không?
    Mẹ con mình nhiều lúc cũng ăn hiếp ba nhỉ, ba con nhìn khó tính, cứng đầu vậy nhưng lại dễ bị mẹ con mình hù (he he). Chỉ cần mẹ nói lẫy một câu là đã lo chăm bẵm cho mẹ con mình rồi.
    Tối qua con gái phải đi làm với ba nữa nè, đến gần 11 giờ mới về đến nhà, buồn ngủ ơi là buồn ngủ con nhỉ, nhưng mình có đi như vậy mới biết ba con vất vả chứ. May mà ba cho mẹ con mình đi theo, chứ để ở nhà thế nào mẹ cũng mè nheo cho ba con điên đầu thì thôi, mẹ ghê gớm quá con nhỉ,
    Chắc giờ này ba con cũng sắp đến nơi rồi, mong cho ba sớm xong việc để về với mẹ con mình. Mẹ và ba càng ngày càng thương yêu nhau hơn đó con gái ạ, vì bây giờ ba mẹ đã có chung tài sản quý giá nhất là con đấy. Mẹ yêu ba không chỉ vì ba là chồng của mẹ mà còn vì ba là ba của con, còn ba yêu mẹ vì mẹ vợ của ba rồi còn đang mang trong bụng con gái yêu của ba nữa. Mẹ biết mỗi khi bên cạnh mẹ con mình ba con rất hạnh phúc đó, ba cũng mong từng giờ từng phút để được ôm con, nựng nịu con đấy. Con phải ngoan, phải ra sớm để ba mẹ được yên tâm nhé.
    Tối qua mẹ đọc trên diễn đàn Sotaychame có một cô bị mất em bé mà em bé của cô ấy chỉ thua con có 6 tuần thôi đấy, mẹ thương cô ấy quá, suốt 30 tuần thương yêu và hy vọng, cứ ngỡ đã được an toàn và sắp được đón bé yêu thì hạnh phúc lai vụt biến mất. Mẹ rất hiểu tâm trạng của cô ấy con ạ, còn nhớ rất rõ đêm hôm mẹ con mình ở nhà Ngoại, tự dưng mẹ lại bị đau lưng và đau bụng, mẹ cứ sợ con xảy ra chuyện, mẹ đã khóc vì lo mất con, nếu con có chuyện gì chắc mẹ và ba sẽ đau khổ đến chết mất. May mà cuối cùng con của mẹ cũng bình an vô sự, chắc là con gái cũng biết mẹ lo lắng nên cố gắng đạp mẹ thật nhiều để mẹ yên tâm, con có biết mỗi lần thấy con cử động mẹ đều rất hạnh phúc và ba con cũng vậy, cứ mỗi lần thấy con đạp là ba lại cười tít mắt, chắc ba thích con gái nghịch giống ba đó.
    Bà Ngoại đã mua bông hướng dương cho mẹ nè, mẹ nghe người ta bảo uống nước đó vào cho dễ sinh, mẹ bây giờ chỉ quan trọng nhất là con được khỏe mạnh và sinh con được bình an thuận lợi thôi, có món gì dù khó ăn, khó uống đến mấy mẹ cũng sẽ cố làm vì con đấy.
    Ba mẹ thương con như thế thì con phải biết nghe lời ba mẹ, phải ngoan ngoãn và không được làm ba mẹ buồn nhé.
    Ah, mẹ chưa kể về gia đình mình cho con gái biết nhỉ.
    Đầu tiên là bên nội con nè, ông bà nội con có 4 người con, ba con là thứ ba, trên ba con có bác Hai Tuấn, cô Ba Mỹ và dưới ba con có chú Năm Dự. Bây giờ bác Hai của con vẫn chưa có gia đình, chắc là sang năm con sẽ được ăn đám cưới của bác Hai đấy, còn cô Ba thì cũng đang có em bé giống mẹ, chắc cô sẽ sinh chị cùng lúc với mẹ sinh con đấy, cô Ba con lấy dượng Ba Tú ở tận Nha Trang, chỉ có một mình cô ở đó thôi nên mẹ muốn bà Nội con ưu tiên chăm cho con con trước, vì mẹ con mình còn có bà Ngoại mà. Còn chú Năm thì đang sống với gia đình mình, chú Năm của con giỏi lắm đó, nhờ có chú mà mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn, chú rất siêng năng và thương ba con (nên lúc nào cũng bị ba con ăn hiếp hết ấy), con lớn lên phải biết ơn chú Năm đấy, nhờ có chú mà mẹ mới khỏe, mới có thêm thời gian nghỉ ngơi nên con mẹ mới khỏe mạnh, bụ bẫm được đấy.
    Còn gia đình bên Ngoại thì có bà Cố nè, ông bà Ngoại, cậu Ti – mợ Hoàng, dì Uyên và dì Lùn. Con là đứa cháu đầu tiên của ông bà Ngoại và mấy cậu, mấu dì nên ai cũng mong và cũng thương yêu con hết đó. Từ lúc có con đến nay ông Ngoại đều mua sữa cho mẹ uống, còn bà Ngoại thì liên tục tẩm bổ cho mẹ, mợ Hoàng, dì Uyên với dì Lùn ai cũng thích để tay lên bụng mẹ để thấy con đạp, hai dì còn tình nguyện đi pha sữa cho mẹ uống nữa đó (chuyện xưa nay hiếm). Bà Ngoại đã mua cho con biết bao nhiêu là đồ, ông Ngoại còn hứa sẽ mua bất cứ thứ gì cho con nữa đấy, buồn cười nhất là ông Ngoại còn đòi giữ con lại ở nhà Ngoại luôn, mỗi tuần chỉ cho ba mẹ về thăm con thôi chứ không cho mẹ ẵm con đi đầu, nhưng mà làm sao như vậy được con gái nhỉ, mẹ con mình làm sao xa nhau được, dù cực cách mấy mẹ cũng muốn tự tay mình chăm sóc cho con thôi.
    À, còn một người nữa mà con phải biết nè, đó là gia đình của ông Hà, ông Hà là Sếp của ba mẹ đấy, nhưng ông rất thương ba con, ông còn đi hỏi cưới mẹ cho con đấy, mẹ thì còn phải nhờ bà Hạnh, vợ của ông lúc sinh con nữa nè, ông bà xem ba mẹ như con cháu vậy, nên con cũng phải thương yêu và kính trọng ông như ông bà Nội, ông bà Ngoại của con nhé.
    Con thấy rồi đó, đại gia đình mình ai cũng thương yêu và mong chờ con nên con không được làm mọi người thất vọng đấy nhé. Con gái mẹ phải giống mẹ, từ nhỏ đến lớn ít khi mẹ làm cho ông bà Ngoại buồn, lúc nào mẹ cũng cố gắng sống sao cho ông bà được vui lòng hết đấy. Con cũng phải như thế nhé.
    Mẹ biết con gái mẹ nhất định sẽ ngoan ngoãn, thông minh và biết sống vì mọi người mà.
    Bắt đầu từ lúc này mẹ phải cố gắng bồi dưỡng để có sức mà sinh con, con phải ngoan không được làm mẹ đau nhiều, phải cố gắng tìm đường ra với mẹ cho nhanh, không được ở lì trong bụng mẹ nhé.
    Thêm một bông hoa nữa cho hai mẹ con mình nè.
    Ba con đã đi đến nơi rồi đấy, mẹ con mình yên tâm rồi con nhỉ, mong cho làm việc xong sớm để về với mẹ con mình.
    “““““
    Ngày 22/4/2009
    Gái yêu ơi, sao hôm nay con gái mẹ ngoan thế, không đạp mẹ mạnh như mọi hôm nữa, chắc tại con gái nhớ ba rồi, hai ngày rồi không được ba thơm mà.
    Mẹ cũng nhớ ba rồi đấy, nhưng bắt đầu thấy giận rồi, cộng việc của ba sao mà bận rộn thế. Tuần 7 đêm thì tiếp khách hết 5 đêm, thứ bảy, chủ nhật cũng không rảnh dành cho mẹ con mình, rồi lại đi công tác liên tục nữa. Biết là công việc của ba nhưng mẹ vẫn không vui.
    Sau này có con mà ba đi như thế thì không yên với mẹ đâu, thà lương ít mà nhiều thời gian ở nhà với mẹ con mình con hơn con gái nhỉ.
    Chưa đến ngày tái khám, nhưng mẹ muốn đi kiểm ta quá, mặc dù con yêu của mẹ vẫn khỏe mạnh và lúc nào cũng quậy tưng bừng trong bụng mẹ. Nhưng tâm lý làm mẹ mà, được tận mắt nhìn thấy con thì lúc nào cũng yên tâm hơn nhỉ.
    Mẹ cứ sợ siêu âm nhiều sẽ ảnh hưởng đến con, nhưng mà mẹ đã hạn chế lắm rồi, chắc không sao đâu con gái nhỉ. Chờ ba đi công tác về ba sẽ chở mẹ con mình đi hen. Mẹ tự đi cũng được, nhưng mẹ muốn để ba cũng được nhìn thấy con, ba con cũng muốn thế mà.
    Mấy hôm nay mẹ hư quá nhỉ, mẹ chẳng chịu ăn uống cho đàng hoàng, toàn bắt con phải ăn những thứ gì đâu không à. Nhưng chắc không sao đâu con gái nhỉ, vì giai đoạn này con chỉ lấy chất từ cơ thể mẹ chứ có lấy chất từ thức ăn nữa đâu. Mà đây là bí mật của hai mẹ con thôi nhe, ba con mà biết được là la mẹ chết luôn đấy, ba thì lúc nào cũng sợ con đói thôi.
    Tối nào mẹ cũng ngồi ngắm đồ của con, mong sao con thật nhanh đến ngày được ôm con, mẹ mong lắm rồi đấy con gái ạ. Chiều nay mẹ sẽ đi mua kim chỉ để tối về may gối cho con nhé.
    Ngày mai là con được 36w rồi, đúng 2w nữa là ra với mẹ nhé, nhớ đấy, không được ra sớm mà cũng không được ở lì trong bụng mẹ đâu, không nghe lời là mẹ đánh đòn đấy.
    Thêm một bông hoa nữa con nhé.
    Ngày 23/4/2009
    Cục cưng của mẹ ơi, hôm nay sao con ít đạp mẹ vậy nhỉ, làm mẹ lo lắm đấy. Mà mẹ rắc rối quá he, con đạp nhiều thì bảo con quậy, không nằm yên thì cũng không chịu, không biết làm sao mới vừa lòng mẹ nữa ha.
    Tại cục cưng ko thèm đạp mẹ nên sáng nay mẹ con mình lại phải đi siêu âm đấy, ba đang đi công tác mà nghe mẹ nói vậy cũng lo quá chừng luôn. Con gái thấy mình hư chưa, chỉ tại lười mà làm ba mẹ lo cuống cả lên.
    May mà con gái mẹ vẫn ổn, BS bảo con vẫn phát triển tốt, mọi việc đều thuận lợi, chỉ chờ ngày con chào đời thôi. Mẹ cứ nghĩ con gái phải nặng lắm rồi chứ, nhưng BS bảo con mới chỉ được 2700g thôi, vẫn nằm trong giới hạn bình thường, không còi lắm nhưng mà mẹ thích con to hơn một tí nữa cơ. Thôi, bữa nay không mong con ra sớm nữa, khi nào đủ 3kg rồi hãy chui ra nghen con, con mà bé quá là ba lại sót ruột, lại bảo tại mẹ để con gái ba nhịn đói đấy. Bắt đầu từ hôm nay mẹ con mình phải siêng uống sữa mới được con he. Mẹ không lười ăn nữa đâu. Con phải là ưu tiên số một của mẹ mà.
    Hôm qua mẹ lại sắm đồ cho con nữa đấy, đúng là “nhàn cư vi bất thiện” mà, áo quần của con đã nhiều lắm rồi í, nhưng mẹ thấy đẹp là không thể không mua, dì Thủy lại mới vừa giới thiệu một shop bán đồ cho con nữa nè, chắc là chiều nay mẹ lại ghé vào xem thử (mẹ hư quá he, chẳng biết tiết kiệm gì cả). Ah, còn sữa cho con nữa, mẹ vẫn chưa mua, để dành chờ ba về rồi chở mẹ đi mua con nhỉ, ba hư quá mà, đồ đạc của con toàn mẹ sắm thôi.
    Tối qua mẹ đã làm gối cho con xong rồi đấy, một cái thấp để con gối lúc còn trong tháng nè, một cái dầy hơn một chút để đến lúc 3m con gối nè, còn một cái cao nhất để đến 6m cho con nằm, đến khi con lớn hơn thì mẹ sẽ gộp từng cặp một lại cho con dùng tiếp hé. Con gái thấy mẹ chu đáo chưa nè?
    Cái gì cần làm mẹ đã làm hết cho con rồi đấy. Cuối tuần này bắt ba ở nhà dọn phòng cho mẹ con mình nữa thôi là xong con nhỉ, ba hư quá mà, ba cứ đi hoài à.
    Tối nay ba con về rồi nè, con gái lại được ba thơm rồi đấy. Ah, mẹ biết tại sao hôm nay con ít đạp rồi, có phải con gái nhớ ba không? Tối nay về mẹ con mình phải đánh đòn ba mới được nhe.
    Trưa nay hai mẹ con mua mít, làm sạch bỏ tủ lạnh cho tối ba về ăn rồi nè, mẹ con mình thương ba quá đi mà. Ba con đi mấy ngày chắc là mệt lắm đấy. Thương ba ghê luôn.
    BS dự đoán ngày con ra sẽ từ 2 – 20/5 vậy là cũng sắp đến rồi con nhỉ, mẹ bắt đầu hồi hộp rồi, mong là công việc của mẹ thuận lợi để đến khi đó bàn giao lại được. Mẹ mong ơi là mong đến ngày con chào đời.
    Con phải ngoan nhé, phải nhanh tìm đường ra với mẹ, không được ở lì trong bụng mẹ, không được gặp khó khăn gì đâu đấy. Đau thế nào mẹ cũng cố chịu được, mẹ chỉ cần con gái mẹ bình an, khỏe mạnh là mẹ vui rồi.
    Thêm một bông hoa cho hai mẹ con mình nè, càng ngày mình càng có nhiều hoa con nhỉ
    “““““
    Ngày 24/4/2009
    Gái cưng của mẹ, tối qua con được ba thơm rồi đấy, chắc là thích chí lắm nhỉ, cứ có ba ở nhà là con ngoan thôi, hôm nào vắng ba lại làm mẹ lo lắng à, con gái chỉ thương ba chứ không thương mẹ à?
    Sáng nào có được ba ôm thì con gái mới chịu dậy, còn không thì cứ ngủ im lìm làm mẹ lo lắm đấy.
    Mà con gái cũng khôn nhỉ, hôm nào được ba chở đi làm là quậy tưng tưng trong bụng mẹ, còn mẹ tự đi thì nằm im à, chắc là con gái biết mẹ đang tập trung chạy xe nên không muốn làm mẹ phân tâm phải không?
    Hôm nay lại quậy mẹ nè, con phải ngoan như thế thì mẹ mới yên tâm chứ. Chắc là bụng mẹ chật chội không đủ chỗ cho con cựa quậy nhỉ. Con cũng mong mau ra với mẹ lắm rồi mà. Nhưng mà bây giờ con còn nhỏ lắm mới có 2700g à, con mà ra như thế thì mẹ thương lắm, con phải cố lớn thêm tí nữa, phải được 3000g rồi mới được ra nhe chưa, mẹ phải tăng cường uống thêm sữa, ăn uống nhiều hơn mới được. Bây giờ ăn thì mà tốt cho con thì mẹ sẽ ăn hết. Chỉ cần con mẹ khỏe mạnh, bụ bẫm là mẹ vui rồi.
    Sắp đến mốc 2 rồi còn nhỉ, chỉ còn mấy ngày nữa thôi. Con phải cố gắng ăn nhiều cho lớn mau lên để mà ra với mẹ đấy. Mẹ con mình cố gắng làm xong hợp đồng này rồi mình sẽ xin nghỉ luôn nha con gái, mẹ muốn về ngoại ăn uống, tẩm bổ thêm mấy tuần cho hai mẹ con khỏe mạnh để con ra cho thuận lợi, dễ dàng.
    Mẹ thương con quá đi thôi, chỉ tại ba mẹ hư mà giờ con gái phải khổ nè, nếu không thì mẹ con mình có thể xin nghỉ sớm, được bồi dưỡng nghỉ ngơi rồi. Mẹ xin lỗi con gái yêu nhé, nhất định sau này mẹ sẽ chăm cho con thật tốt. Cố gắng làm những gì tốt nhất cho con gái của mẹ.
    Hôm nay mẹ lại không vui, không phải vì ba con đâu mà vì thương bà ngoại đấy. Bà ngoại lúc nào cũng phải chịu nhiều áp lực, mà cậu mợ ba của con cũng không nên thân nữa, đã không biết thương ngoại thì thôi còn gây ra nhiều chuyện cho ngoại lo lắng, suy nghĩ nữa. Mẹ nhất định sẽ dạy dỗ con thành một cô gái bãn lĩnh, hiểu chuyện và biết cách sắp xếp cuộc sống của mình như mẹ vậy. Mẹ không muốn con giống như một số người cứ thích gây ra rắc rồi cho người xung quanh đâu. Con gái mẹ nhất định sẽ không như vậy đâu, con nhỉ.
    Dạo này mẹ ăn uống ít được quá, hình như mẹ ốm bớt đi nữa hay sao ấy. Mẹ thương con quá, không biết con gái có đủ chất dinh dưỡng để phát triển không, mẹ phải làm gì bây giờ con gái nhỉ? mẹ con mình đi làm về mệt lắm rồi, mẹ mà phải xuống bếp nấu ăn nữa thì làm sao mà ăn cơm cho nổi, còn để chú Năm nấu thì lai không hợp khẩu vị với mẹ, mẹ cũng chẳng ăn uống được gì. Ước gì mình được về nhà ngoại, mẹ sẽ được chăm sóc nhiều hơn, được ăn uống bồi bổ để cho con khỏe.
    Mẹ phải cố gắng sắp xếp công việc cho nhanh thôi, mẹ thương con gái mẹ lắm.
    Mình mà về nhà ngoại thì lại phải xa ba rồi, chắc là sẽ nhớ ba lắm đây. Nhưng mà bây giờ con gái là quan trọng nhất, là ưu tiên số một của ba mẹ thôi. Ba con cũng muốn mẹ con mình được về ngoại để hai mẹ con thoải mái mà. Ba cũng nhớ mẹ con mình lắm đấy, nhưng vì ba thương con, thương mẹ nên đành chịu thôi.
    Mẹ con mình sắp phải xa ba đến mấy tháng luông đấy. Mỗi tối không còn được ba thơm, ba ôm nữa đâu, mỗi tuần ba chỉ xuống với mình được 2 ngày thôi. Chắc là sẽ nhớ ba lắm con gái nhỉ.
    Mẹ mong cho mau đến ngày đó quá, đến ngày mẹ được ôm con, thơm con, được nhìn thấy con khóc, con cười, nhìn thấy nét mặt rạng rỡ hạnh phúc của ba con. Còn mấy ngày nữa thôi, mẹ con mình cùng cố lên nhé con gái.
    “““““
  • Ngày 27/4/2009
    Cục cưng của mẹ, hai ngày cuối tuần mẹ chẳng viết nhật ký cho con được, nhà minh vẫn chưa có máy vi tính mà, chỉ tại mẹ hư làm mất cái laptop nên giờ mới khổ thế đấy.
    Bình thường cuối tuần là mẹ con mình về nhà ngoại nhưng tuần này mình lại ở nhà với ba, mà ba hư lắm, ba đi suốt à, chẳng ở nhà với mình được mấy con nhỉ.
    Cuối tuần vừa rồi mình làm được nhiều việc quá ha con. Mẹ con mình đã tổng vệ sinh nhà cửa xong rồi nè, dọn bếp sạch sẽ thơm tho, dọn sạch sẽ hết cả nhà rồi, mẹ còn thay ga nệm mới nữa nè, mọi thứ đều sẵn sàng chờ đón con gái thôi đấy. Ah, mẹ mới mua cái đèn ngủ đẹp lắm đấy, bình thường ba con ghét để đèn lúc ngủ lắm, phải thật tối ba mới ngủ được, nhưng giờ có con rồi thì phải có đèn ngủ thôi, không thì nửa đêm làm sao mẹ thấy đường thay tã cho con chứ, bật đèn lớn thì sợ ba thức giấc, con gái thấy mẹ có thương ba không?
    Đồ đạc của con mẹ đã giặt giũ xong xuôi rồi, chiều nay ông bà ngoại lên, mẹ gửi đồ về dưới nhà rồi đó. Cậu Ba của con cũng chuẩn bị dọn xuống trạm ở để nhường phòng cho mẹ con mình rồi, con thấy cả nhà có thương con không?
    Ông Ngoại hứa chờ con ra rồi muốn mua cái gì Ngoại cũng chiều hết, chứ giờ mua để sẵn sợ không nên, mẹ con mình sướng quá con nhỉ.
    Ah, ba con cũng lo chuẩn bị money cho mẹ con mình rồi đó, thương ba quá đi thôi.
    Mấy hôm nay mẹ vẫn ăn uống bình thường mà không hiểu sao lại ốm đi nhỉ? Chắc là con đang lấy dinh dưỡng từ cơ thể mẹ đấy. Cố gắng lấy nữa đi con nhé, càng nhiều càng tốt, mẹ muốn con gái mẹ phải tròn trịa, bụ bẫm bù lại cho mẹ lúc mới sinh ra chứ, con gái cố gắng lên, còn mấy ngày nữa là ra với mẹ rồi, cố gắng lớn thêm tí nữa con nha.
    Con gái mẹ cũng biết nghe lời lắm đấy, mấy hai hôm trước mẹ cứ bảo con gái cố gắng ngủ, quậy mẹ ít thôi để lớn thêm tí nữa, cứ nghĩ là con không biết, không hiểu mẹ nói gì chứ, vậy mà hôm qua đến giờ con gái ngoan, chỉ thỉnh thoảng đạp cho mẹ yên tâm thôi, còn lại là ngủ rồi đấy. Con phải ngoan như thế nhé, con ngoan là ba mẹ thương nhiều lắm đấy.
    Mẹ cố gắng sắp xếp công việc để được nghỉ sớm, tranh thủ nghỉ ngơi mấy tuần cuối để bà Ngoại tẩm bổ cho hai mẹ con nhé, con gái cố gắng chịu khổ với mẹ hết tuần sau nữa thôi, mẹ con mình sẽ được ở nhà, được nghỉ ngơi và chờ đến ngày con ra nhé.
    Mẹ đang phân vân không biết là nên sinh con ở dưới Ngoại hay chạy lên trên này, sinh ở dưới Ngoại cũng được con nhỉ, con gái mẹ ngoan mà, mọi thứ đền ổn cả, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu, hai mẹ con mình sinh ở dưới đó cho tiện và được chăm sóc tốt hơn ha con. Con gái phải phải ngoan đấy, không được làm mẹ đau, phải cố tìm đường ra với mẹ cho nhanh, con biết chưa?
    Chỉ còn 2 bông hoa nữa là đến mốc 2 đấy, cố lên gái cưng của mẹ ơi
    “““““
    Ngày 28/4/2009
    Gái cưng của mẹ, con gái của mẹ ngoan quá, còn trong bụng mẹ mà đã biết nghe lời rồi. Mấy hôm nay con ngoan, chịu khó ngủ, không còn quậy mẹ như trước nữa.
    Con ngoan lắm đấy, khi mẹ vỗ bụng đã biết “trả lời” mẹ rồi, con của mẹ vừa ngoan, vừa thông minh nhỉ.
    Mẹ cảm thấy dường như có một sợi dây vô hình liên kết giữa con và ba, mỗi khi được ba trò chuyện, ba thơm là con gái thích chí lắm, rồi lúc mẹ giận ba, hình như con cũng về phía ba, năn nỉ mẹ đừng giận nữa, như tối qua cũng vậy. Ba con lại hư, lại đi tiếp khách bỏ hai mẹ con mình nằm nhà, mà mẹ thì lại mệt, mẹ buồn lắm đấy, hai mẹ con mình quyết định ngủ sớm, không thèm đếm xỉa đến ba nữa, ba muốn khi nào về thì về mình chẳng thèm quan tâm luôn. Con gái cũng đã ngủ rồi đấy chứ, vậy mà ba vừa về, vừa thơm hai mẹ con mình, vừa nói chuyện với con là con dậy quậy um xùm liền, mẹ định giận ba luôn, không thèm nói chuyện, không thèm uống sữa, nhưng con gái đạp dữ quá nên mẹ đành phải dậy uống sữa do ba pha, rồi phải để ba thơm con cho con ngủ đấy thôi. Con gái hư quá, về phe ba mà ăn hiếp mẹ đó nha.
    Nhưng rồi mẹ lại thấy thương ba hơn con nhỉ, mấy chú cơ quan vẫn chưa chịu về mà con đi chơi tiếp, chỉ có ba về sớm với mẹ con mình thôi. Đến 11 giờ bác Bằng vẫn chưa về nhà, làm cô Sao phải gọi điện hỏi thăm ba con, mà cô Sao cũng đang có em bé đấy. Ba con là ngoan nhất con gái nhỉ.
    Càng ngày mẹ càng cảm nhận được tình yêu của ba dành cho mẹ con mình. Ba con không giỏi bộc lộ tình cảm, nhưng mình vẫn biết ba thương hai mẹ con nhiều lắm con nhỉ.
    Con gái mẹ lại đang nấc nè, thương con quá đi thôi, mình sắp đến được mốc 2 rồi, con gái mẹ đã an toàn để ra với mẹ rồi đấy, nhưng mẹ chưa muốn con ra sớm đâu, muốn con ở trong bụng mẹ lâu thêm tí nữa để con lớn thêm một chút đã, giờ con gái mẹ vẫn chưa được 3kg mà, con mà nhỏ quá thì mẹ đau lòng lắm, phải lớn thêm con nhé.
    Mẹ con mình sắp được nghỉ lễ rồi, mình sẽ về nhà ngoại, sẽ được bồi dưỡng, nghỉ ngơi con nhỉ.
    Xa ba mấy ngày cũng nhớ thật đấy, nhưng mà con là ưu tiên số 1 của mẹ, mẹ sẽ làm những gì tốt nhất cho con. Ba mẹ thương con nhiều lắm đấy, con gái yêu có biết không.
    Mấy hôm nay mẹ bắt đầu thấy mệt, bắt đầu mất ngủ rồi đấy, chắc là ngày con ra đang đến gần rồi. Có mệt cách mấy, đau cách mấy mẹ cũng chịu được, mẹ chỉ cần con được bình yên, khỏe mẹ là mẹ vui rồi.
    Con gái mẹ đã thức dậy rồi nè, mẹ con mình chơi với nhau tí con nhỉ.
    Cho con thêm một bông hoa nữa nè.
    Chỉ còn một ngày mai nữa thôi con ạ.
    “““““
    Ngày 29/4/2009
    Gái cưng của mẹ, vậy là cuối cùng mẹ con mình cũng đến được mốc 2 rồi con nhỉ, bắt đầu tư hôm nay con gái muốn ra giờ nào thì ra, mẹ không cản nữa đâu, nhưng mà ở trong bụng mẹ lâu lâu để lớn thêm một chút thì càng tốt con gái ạ. Tốt nhất là 39w con hãy ra nhé, hay con ra đúng ngày 13/5 luôn đi, hôm đó là sinh nhật cậu Ba đó.
    Nốt hôm nay nữa là mẹ con mình được nghỉ lễ 4 ngày rồi, tha hồ nghỉ ngơi, tẩm bổ con nhỉ, mẹ con mình về ngoại, chú Năm lại về Đà Nẵng chỉ thương cho ba con bơ vơ một mình thôi. Ba lúc nào cũng muốn hai mẹ con về Ngoại, vì ba muốn mình được chăm sóc tốt hơn mà. Chắc là ba sẽ nhớ mình lắm đấy con gái, hai mẹ con cũng nhớ ba nhiều lắm ấy chứ. Nhưng vì con gái yêu thì ba mẹ đành chịu thôi.
    Con gái mẹ ngày càng ngoan, càng biết nghe lời đấy, mẹ thương con quá đi thôi, cả ngày nay con ngoan nằm ngủ yên chứ không còn quậy mẹ nữa, chỉ khi nào mẹ kêu thì mới thức dậy chơi với mẹ thôi. Con cứ ngoan như thế nhé, ba mẹ sẽ càng yêu thương con hơn đấy.
    Con gái biết không, ba con thương con lắm đấy, ngày nào cũng thơm con thật nhiều lần, lúc nào cũng sợ con không đủ no nên cứ ép mẹ ăn rồi uống sữa hoài à, trưa nay ba ngủ còn để tay trên bụng mẹ cho gần con nữa đấy. Con gái phải thương ba đó nghe không.
    Ba con nhiều lúc cũng không ngoan, cứ bỏ mẹ con mình ở nhà hoài à, nhưng biết làm sao được con nhỉ, công việc của ba phải thế mà, ba cũng có muốn vậy đâu. Mẹ con mình biết ba cũng muốn ở nhà lắm, muốn ôm thơm mẹ con mình hoài à, nhưng mình cũng phải giả đò giận để ba sợ mà hạn chế đi con nhỉ (bí mật của mình thôi nha con, không được bật mí cho ba con biết đấy).
    Tối qua mẹ mới nói với ba là con gái biết vâng lời, chắc là giống mẹ rồi. Con biêt ba con bảo sao không? Ba bảo là “Thôi chết ba rồi, chiều một mình mẹ đã khổ giờ thêm con gái nữa chắ là toi”. He he, ai bảo ba là chồng mẹ là ba của con làm chi nhỉ, mẹ con mình cố gắng đì ba cho sói trán luôn nhá (nhưng mà mình cũng phải thương ba nhiều nhiều nhe con).
    Chiều nay trời lại mưa rồi, may là mình chỉ còn đi làm vài ngày nữa thôi, sinh con trúng mùa hè thì nóng thật nhưng mà đỡ là trời mưa mình được ở nhà con nhỉ, chứ con còn trong bụng mẹ mà trời mưa phải đi làm thì vừa cực vừa nguy hiểm cho hai mẹ con mình rồi. Con gái mẹ cũng biết chọn ngày, chọn tháng mà đến với ba mẹ chứ nhỉ.
    Chú Năm sắp đi làm ở Bình Định rồi, vậy là mẹ con mình phải cực hơn một chút, ba con buồn hơn vì không có em bên cạnh, nhưng lại mừng vì chú làm ở đó ổn định và có tương lai. Ngày mai là chú Năm về Đà Nẵng luôn rồi đấy, cũng buồn con ha.
    Mẹ mới nhận được lương bổ sung nè, vậy là con thêm money để chuẩn bị cho con rồi đấy. Lúc trước có money mẹ đâu tính toán gì, cứ thích gì là mua nấy, nhưng giờ có con rồi, mẹ phải tập tiết kiệm, phải tập quán xuyến gia đình thôi, chứ mẹ mà phung phí thì tội cho ba con lắm, ba cứ bảo là ba đi cày cả ngày mà toàn đem tiền về nuôi gái thôi (là mẹ con mình đấy), mình cũng phải tiết kiệm để ba bớt khổ chứ con ha.
    Thương ba và con nhất trên đời.
    Mình lại bắt đầu chờ cho đến mốc 3 thôi.
    “““““
  • Ngày 04/5/2009
    Bé cưng của mẹ, mấy ngày nghỉ lễ mẹ con mình ăn chơi tít mít con nhỉ, đúng là về ngoại sướng thật, hai mẹ con mình chỉ ăn và chơi thôi, chẳng phải làm gì cả, nhưng mỗi tội là nhớ ba con quá đi thôi. Nếu ba con chịu về ngoại với mình thì hay biết mấy, nhưng mà ba có chịu thế đâu, mỗi lần về là cứ y như bị kiến cắn í, lúc nào cũng đòi lên cho nhanh không à.
    Mấy ngày nay con gái hay làm mẹ mừng hụt lắm đấy, càng gần đến ngày con ra mẹ lại càng mong. Mấy lần cứ tưởng con ra đến nơi rồi vậy mà đã có gì đâu. Khi nào con mới chịu ra hả con gái?
    Mẹ với cả nhà đều mong con ra nhanh nhanh, cả nhà mong con lắm rồi, chỉ có ba là mong con ở trong bụng mẹ lâu lâu thôi, chắc là ba sợ con gái ba ra sớm thì không được khỏe đây mà, nhưng con gái mẹ đến giờ đã đủ ngày đủ tháng, đã có thể ra với ba mẹ được rồi đúng không?
    Mẹ cứ định xin nghỉ sớm để về ngoại cho yên tâm, nhưng mẹ lại sợ con gái lì không chịu ra, nếu vậy thì đến lúc mẹ đi làm lại con gái vẫn còn nhỏ lắm, mẹ thương lắm, nên mặc dù ông bà ngoại rồi mấy dì cứ hối nghỉ hoài nhưng mẹ vẫn cố gắng đi làm nè, mẹ chờ đến khi có dấu sinh rồi nghỉ luôn, và thêm một nguyên nhân nữa là mẹ muốn ở bên cạnh ba lâu lâu, mẹ con mình mà về ngoại là phải mấy tháng sau mới về với ba được, mẹ thì lúc nào cũng muốn ở bên cạnh ba thôi. Không có mẹ con mình, chú Năm lại không ở đây nữa không ai chăm sóc cho ba mẹ thấy xót lắm. Ai bảo ba con gái hư làm chi, ba chẳng biết nấu ăn, nấu uống gì cả, mẹ con mình mới về ngoại có mấy ngày mà ba đã ốm nheo ốm nhóc rồi, thế thì làm sao mình yên tâm được con gái nhỉ.
    Nhưng mà mẹ cũng chỉ ngoan cố hết tuần này nữa thôi, nếu con vẫn chưa ra thì mẹ cũng xin nghỉ làm, không bắt con gái phải chịu khổ thêm nữa đâu.
    Càng gần đến ngày con ra mẹ lại càng lo, không biết quyết định của mẹ và bà Ngoại có đúng không, sinh con dưới đó có an toàn không, mẹ chỉ mong con gái mẹ được bình an, khỏe mạnh thôi. Con gái phải ngoan nhé, con gái phải ra với mẹ cho thuận lợi đấy.
    Từ hôm nay hai mẹ con mình phải cố gắng đi bộ mới được, phải đi nhiều để con ra cho dễ chứ.
    Chiều nay hai mẹ con mình nấu món ngon cho ba ăn nghen, mình còn chăm sóc ba được mấy ngày nữa là phải về Ngoại rồi, để ba ở trên này một mình mẹ thương ba lắm đấy. Nhưng vì con gái thì cũng đành chịu thôi. Mấy ngày nay con gái nhớ ngoan để mẹ khỏe, mẹ có sức mà chăm cho ba nhé. Không được như tối hôm qua đâu đấy, con gái quậy làm mẹ cả đêm không ngủ được, rồi trưa nay cũng vậy, con hư quá à.
    Mấy hôm trước con biết nghe lời ba mẹ chịu ngủ để mau lớn mà, sao hôm nay con lại quậy nhỉ? Có phải là vì bụng mẹ chật, con muốn mau ra với mẹ không? Nếu thế thì con cố gắng tìm đường ra với ba mẹ nhanh nhanh nhé.
    Bất đầu từ hôm nay mẹ con mình lại đếm ngược cho tới mốc 3 con nhỉ, mẹ hy vọng rằng đến hết mốc 3 thì con gái chịu ra với mẹ, mẹ mong con lắm đấy.
    Thương con nhất trên đời!
    “““““
    Ngày 05/5/2009
    Bé cưng của mẹ, hôm nay con gái ngoan nhỉ, không làm mẹ mệt như hôm qua, cả tối qua cũng vậy, con gái chịu ngủ cho mau lớn chứ không lục bục suốt đêm nữa.
    Sao con gái nghe lời ba vậy nhỉ, ba bảo gì cũng nghe hết, còn mẹ dỗ cho mệt nghỉ thì thôi à, chưa gì mà con đã theo phe ba rồi, mẹ không thèm chơi với con nữa đấy.
    Còn mấy ngày nữa là mẹ được gặp con rồi, mà sao mẹ thấy lâu ơi là lâu, đến khi nào con mới chịu ra hả? Mẹ mong con lắm ròi đấy nhưng chắc là con lại nghe lời ba nữa rồi, ba bảo phải tuần sau mới được ra cơ mà. Chắc ba muốn con gái ở trong bụng mẹ thêm một tuần nữa để lớn thêm tí nữa đây mà, ba cứ sợ con gái của ba bị còi thôi, nhưng mà lại sao còi được con nhỉ, hai mẹ con mình lên cân đều đều thế kia mà, mẹ lại ngoan ngày nào cũng uống sữa rồi còn cố ăn nhiều nữa.
    Và chắc là ba con chưa muốn xa mẹ con mình sớm đấy, con từ từ ra để mẹ ở lại với ba thêm một tuần nữa rồi mẹ con mình về Ngoại nha, không có mình ba con cứ cù bất, cù bơ mẹ thấy thương quá, mình mới về có 3 ngày mà ba đã ốm nheo rồi. Mấy ngày này phải cố gắng tầm bổ cho ba mới được. Hôm qua ba ăn ngon miệng con nhỉ, vì lâu rồi ba mới được ăn cơm mẹ nấu mà, lại đúng món khoái khẩu của ba nữa chứ. Mấy hôm nay mình cố gắng nấu món ngon để ba ăn nhiều nhiều ha con. Mà con phải ngoan đấy, không được làm mẹ mệt đâu, vậy thì mẹ mới đủ sức mà chăm cho ba con chứ, con gái lúc nào cũng thương ba hết mà.
    Tuần sau con ra cũng được, nhưng không được lâu hơn đâu đấy, mẹ hạn cho con phải ra trước ngày 17/5 nghe chưa, hôm đó là đám cưới cậu Thịnh, bà Ngoại không thể không đi, không có Ngoại ở nhà mà con đòi chui ra là mẹ đánh đòn cho đấy.
    Mẹ con mình đi làm được hai ngày rồi, còn ba ngày nữa thôi, cố lên con nhé, hết tuần này mình được ở nhà nghỉ ngơi rồi. Mẹ cũng đang cố gắng làm cho xong mọi việc để mình yên tâm nghỉ ngơi đây nè, hy vọng mọi việc thuận lợi để mình nghỉ khỏe con ha. Cuối tuần này cơ quan lại chuyển chỗ mới nữa chứ, chắc là mẹ con mình phải lên xem thế nào, tưởng đâu là thoát rồi chứ, vậy mà ngày cuối mình đi làm lại dính (hu hu).
    Mấy hôm nay mẹ thấy có nhiều cơn gò, chắc là con gái mẹ sắp đòi ra rồi đây, con ngoan nhé, chờ hết tuần này đã, để mẹ về Ngoại rồi thì con muốn ra lúc nào thì ra.
    Chiều nay ba con đi đánh tennis, hai mẹ con mình ở nhà tranh thủ dọn dẹp nhà cửa nha con, mấy hôm nay ba hư quá, nhà cửa để dơ hầy à, mình phải dọn cho gọn gàng mới được, con gái nhớ ngoan để mẹ làm đấy nhé.
    Lại hết một ngày, càng gần đến ngày mẹ được ôm con.
    “““““
    Ngày 07/5/2009
    Gái yêu của mẹ, hôm qua mẹ mệt quá nên không viết cho con được, xin lỗi con yêu nhé!
    Hôm qua mẹ bị trúng gió đấy, buổi chiều định xin nghỉ luôn nhưng mà mẹ con lì lắm, cố gắng bám trụ cho đến hết ngày làm việc, hy vọng là lúc sinh con mẹ cũng chịu đựng giỏi như thế.
    Ba con mới chở mẹ đi khám về, BS bảo đầu con còn cao lắm nên mẹ chưa sinh ngay được đâu, chắc phải còn mấy ngày nữa cơ. Tối qua mẹ tỉ tê với con gái mau mau xuống để ra với mẹ cho nhanh, chắc là con gái hiểu lời mẹ nói hay sao í, cả đêm bụng mẹ cứ gò cứng lại đau lâm râm bụng dưới nữa, chắc là con đang tìm đường xuống nhỉ.
    Mẹ có cảm giác như có một sợi dây vô hình liên kết gia đình mình vậy. Con gái còn trong bụng mẹ nhưng đã hiểu những gì ba mẹ nói và rất nghe lời ba mẹ, mẹ mong rằng sau này con lớn lên cũng thế nhé.
    Tối qua mẹ đau bụng bảo ba dậy chở mẹ con mình đi đẻ, con biết ba bảo sao không? Ba bảo là bây giờ còn tối mà đi làm gì để sáng mai hãy đi, bó tay với ba con luôn, đi đẻ mà cứ như đi đâu vậy đó, con muốn ra là phải ra chứ làm sao mà chờ được con nhỉ.
    Mẹ định làm hết hôm nay rồi xin nghỉ, nhưng mà tính đi tính lại thì hai mẹ con mình cố nốt ngày mai luôn con nhé. Nếu đi làm đến ngày mai thì mẹ con mình không bị thêm hai ngày thứ bảy, chủ nhật nữa, mẹ muốn được ở nhà với con gái lâu lâu mà. Vậy con phải ngoan đấy nhé, đừng làm mẹ mệt, cố hết ngày mai là mẹ con mình được nghỉ ngơi thoải mái rồi. Ngoan con nhé.
    Mẹ chưa muốn xa ba chút nào, mình về dưới ngoại thì mỗi tuần chỉ được gặp ba một lần thôi, chắc mẹ con mình nhớ lắm con nhỉ, mẹ thì lúc nào cũng muốn được ở bên ba thôi. Nhưng vì con thì mình đành phải tạm xa ba vậy.
    Tối qua con gái quậy cả đêm làm mẹ ngủ không được nè, giờ mẹ mệt quá đi nè, đành phải ráng lên thôi. Mong cho mau hết ngày mai để mình được nghỉ ngơi thoải mái.
    Con gái phải cố tìm đường xuống cho nhanh nhanh nhé, mẹ mong con lắm rồi, mau ra với mẹ nha. Con đừng nói cho ba biết nha, ba mà biết mẹ nói với con như vậy sẽ la mẹ đó, ba con muốn con cứ ở trong bụng mẹ cho sướng, khi nào cho thích ra thì ra thôi. Nhưng mà ở trong bụng mẹ thì làm sao sướng bằng ra ngoài được hả con, con mà ra rồi sẽ được nhiều người thơm, nhiều người ẵm chứ giờ ở trong này thì chỉ được mình ba thơm, ba ôm thôi à.
    Mẹ thích ngắm ba ôm con lắm đấy, nên tối nào mẹ cũng kê cái gối ngang bụng mẹ để ba nằm lên đó nói chuyện với con, thơm con và ôm con nữa. Con gái có cảm nhận được hết tình thương ba dành cho con không? Mỗi khi như vậy mẹ rất hạnh phúc con à. Thương con và thương ba nhất trên đời!
  • Nhật ký chuyển dạ
    36w
    Mấy hôm nay bụng mẹ cứ gò từng cơn, sáng hôm nay lại không thấy con yêu động đậy gì cả, ba lại đang đi công tác, nên mẹ quyết định một mình đi siêu âm kiểm tra, nhân tiện xem thử con yêu được nặng được bao nhiêu kí để mà tẩm bổ thêm.
    Bước lên bàn siêu âm mẹ hồi hộp vô cùng, chẳng hiểu sao lần nào đi khám cũng vậy, mẹ cứ thấy lo lắng, chỉ đến khi nghe nhịp tim con ổn định mẹ mới an tâm được. Bác sĩ bảo con phát triển tốt, ngôi thuận, không bị rau quấn cổ, nặng được 2,7kg, kết luận là mọi thứ đều thuận lợi có thể sinh thường được. Vừa ra khỏi phòng khám là mẹ điện thoại báo cho ba liền, ba cũng đang lo lắng như mẹ vậy.
    37w
    Ông bà ngoại và ba con bắt mẹ nghỉ làm ở chờ đón con nhưng do mẹ còn một số việc dang dỡ nên mẹ chưa chịu nghỉ, mẹ định chờ đến lúc con tròn 38w rồi nghỉ luôn, hơn nữa mẹ cũng hơi tham lam, muốn làm cho đến hết tuần để sau khi sinh con mẹ được ở nhà với cont hêm một tuần nữa.
    6/5/2009
    Mẹ đi kiểm tra định kỳ, BS bảo con vẫn khỏe, từ bây giờ mẹ có thể sinh bất cứ lúc nào, nhưng nhìn mẹ thế này chắc là còn lâu mới sinh đấy, bảo mẹ cứ yên tâm ở nhà tẩm bổ mà chờ đón con nhé
    7/5/2009
    Con tròn 38w
    Tự dưng sáng nay mẹ thấy nước cứ trào ra hoài, mẹ cứ sợ bị trào ối cho nên cứ lo lắng mãi, hôm nay lại có hai cuộc họp quan trọng nên mẹ không thể nghỉ được, mẹ lại không dám nói cho bà và bà ngoại nữa, sợ bị ba và bà la cho vì cái tội lì lợm, ngày nào cũng bắt nghỉ ở nhà nhưng cứ đòi đi làm mãi thôi.
    Mẹ cố cho đến khi họp xong thì bảo ba chở đi khám gấp, BS kiểm tra cho mẹ lại bảo không có gì, cổ tử cung vẫn còn đóng kín, giờ nước không trào ra nữa nên không biết có phải trào ối hay không, rồi cho mẹ về nhà nghỉ ngơi, nếu không đỡ thì phải nhập viện theo dõi.
    Trên đường về ba con la cho mẹ một trận, vì cái tội cứng đầu lì lợm, không biết lo cho con nữa. Lần này thì mẹ biết lỗi nên không dám nói lại tiếng nào cả.
    Nhưng mẹ vẫn không chịu nghỉ làm, mẹ định sáng mai đi làm bữa cuối bàn giao công việc luôn rồi mới nghỉ.
    8/5/2009
    2h sáng
    Mẹ đang ngủ thì giật mình dậy đi vệ sinh như mọi khi, tự nhiên mẹ thấy miếng BVS sao có vệt gì nâu nâu, nhưng nghỉ là không có gì nên mẹ leo lên giường ngủ tiếp.
    2h30
    Nằm hoài không ngủ được, mẹ lại lo lắng không biết có phải là dấu sinh không nên vào toiliet kiểm tra lại lần nữa, lần này thì đúng là máu báo rồi không thể lầm đi đâu được, nhưng mẹ nghĩ chắc còn lâu mới sinh con, có người ra máu báo cả tuần rồi mà có thấy gì đâu nên mẹ lai leo lên giường ngủ tiếp.
    3h sáng.
    Bụng mẹ gò từng cơn, mẹ canh đồng hò thì thấy cứ 7p lại có một cơn đau nhưng không đau nhiều lắm, nên mẹ nghĩ chắc là chuyển dạ giả thôi, cứ yên tâm ngủ tiếp
    4h sáng.
    Quái lạ, sao càng lúc càng đau vậy nhỉ, kiểu này chắc sáng mai mình lên cơ quan bàn giao công việc rồi vào viện thôi.
    Nhưng càng lúc lại càng đau, mẹ chờ cho đến 5h rồi mới gọi báo cho bà ngoại
    4h45
    Đau quá rồi, phải gọi cho ngoại con thôi.
    - Mẹ hả, con ra máu báo rồi, con xem đồng hồ thì cứ 7p là có một cơn đau đó mẹ.
    - Chắc là con sắp sinh rồi, để ba mẹ lên ngay nghe (nhà bà ngoại cách nhà mình 30 km)
    - Chưa sinh đâu mẹ ơi, để sáng rồi mẹ lên cũng được.
    - Sáng gì mà sáng, để mẹ thức ba dậy rồi ba mẹ lên.
    Rồi mẹ dặn bà ngoại mang theo giỏ đồ mẹ chuẩn bị sẵn (lúc đầu mẹ định sinh ở dưới ngoại nên đồ đạc của con đều để nhà ngoại hết). Gọi điện cho ngoại xong là mẹ đánh thức ba con dậy.
    - Anh ơi, dậy mau, em sắp sinh rồi nè.
    - Sinh gì mà sinh, còn lâu em mới sinh mà (Khổ, ba con cứ nghĩ con phải ra đúng ngày dự sinh cơ)
    - Em ra máu báo rồi, ba mẹ sắp lên rồi đó, anh dậy đi
    - Anh nói chưa sinh đâu mà.
    Rồi ba lại lăn ra ngủ tiếp.
    Mẹ dậy đi tắm gội, rồi rửa đống chén bát mới ăn lúc tối, dọn dẹp nhà cửa đến 5h45 thì gọi ba dậy lần nữa, lần này ba con mới chịu dậy rửa mặt rồi ra phòng khách ngồi chờ ông bà ngoại.
    6h, mẹ đang bấm mong tay thì bà ngoại con lên, ngoại không cho ba đi cùng xe mà bắt ba chạy xe máy theo sau, cả nhà đi ăn sáng rồi kéo nhau vào viện.
    Tại bệnh viện
    Sau một hồi vòng vo, hỏi han thì mẹ và bà ngoại cũng vào đến khoa sản, đến phòng trực, thì gặp 3 cô BS đáng kính
    - Cô ơi, em nó chuyển dạ, cô khám giúp em nó với – Bà ngoại con nói
    - Thai được bao nhiêu rồi, đau thế nào? (nói mà không thèm ngẩn mặt lên luôn)
    - Dạ được 38 tuần, ra máu báo rồi rồi cô, cứ 7p lại có một cơn đau.
    - Qua phòng khám làm thủ tục nhập viện đi rồi quay lại đây.
    - Phòng khám ở đâu vậy cô?
    - Đi mà hỏi người ta ấy.
    Mẹ và bà ngoại lại lóc cóc đi tìm phòng khám, tìm đến phòng khám thì chưa mở cửa, hai mẹ con lại leo xuống sân, bà ngoại bắt mẹ đi qua đi lại cho dễ sinh, lúc này thì bụng mẹ vẫn đau nhưng không đau nhiều lắm, mẹ vẫn chịu được tốt. Ba con với ông ngoại thì vào căng tin uống café.
    Đi đi, lại lại mãi cho đến 7h, mẹ với bà ngoại lại trèo lên phòng khám, vào đến nơi lại gặp tiếp ba cô BS đáng yêu đang chiến đấu mấy tô bún bò, cười nói rôm rả với nhau
    - Cô ơi, cho cháu làm thủ tục nhập viện để sinh.
    - Ai sinh?
    - Dạ cháu.
    - Thai được bao nhiêu rồi?
    - Dạ 38 tuần, ra máu báo rồi, cứ 7p lại có một cơn đau.
    - Vào trong kia để tôi kiểm tra.
    Kiểm tra xong thì quăn cho mẹ một đống giấy yêu cầu xét nghiệm, siêu âm, mẹ với bà ngoại lại lội xuống phòng nhận bệnh, đóng tiền, lấy máu, lấy nước tiểu (nhà vệ sinh ở đây bẩn kinh khủng), sau đó thì đến phòng siêu âm, mẹ ngồi chờ gọi tên rồi vào siêu âm.
    - Anh ơi, siêu âm cho em
    - Siêu âm thai à, qua giường bên kia.
    Mẹ thấy trên giường có cái váy nên lóc cóc mặc vào
    - Không mặc quần dài theo à? Đi siêu âm gì kỳ vậy?
    - Chẳng lẽ người ta đi đẻ mà quần dài hả anh (đến lúc này thì sức chịu đựng của mẹ đã vượt ngưỡng rồi)
    Xong hết mọi thủ tục thì hai mẹ con lại quay lại phòng khám
    - Cháu làm xét nghiệm xong rồi à, điền thông tin vào đây đi, cháu có BHYT không?
    (Quái lạ, sao thái độ quay ngoắt 180 độ vậy kìa)- Dạ có, nhưng cháu không mang theo.
    - Vậy thì cho người về lấy đi rồi làm thủ tục cho đỡ tiền viện phí nhé. Cháu là người nhà của bác Tiến à, bác mới gọi xuống đây tìm cháu đấy
    (Thì ra là bà dì của con đã gọi cho bác Tiến – PGĐ để gởi gắm mẹ)- Thôi, thẻ BHYT cháu nộp sau cũng được, để cô đưa qua khoa sản trước.
    Mẹ và bà ngoại lại được dẫn sang phòng trực lúc sáng.
    - Em này là Bảo Trân à? Sáng giờ bác Tiến đi tìm đấy.
    Rồi mẹ được gửi gắm cho BS Nguyệt, mẹ vào phòng chờ sinh, nhận giường, mọi thủ tục đã xong chỉ chờ đến lúc con ra thôi.
    10h sáng
    Cơn đau của mẹ vẫn vậy, không thêm không bớt, cứ 7p một cơn go, mẹ được BS khám trong lại lần nữa, vẫn chỉ mở được hơn 1 phân. BS Nguyệt hỏi ý kiến bà ngoại con là muốn để mẹ chuyển dạ tự nhiên hay cần can thiệp, theo bác ấy thì để tự nhiên vẫn tốt cho mẹ và con hơn nên bà ngoại với mẹ quyết định là không can thiệp gì cả.
    2h chiều
    Mẹ vẫn chỉ mở hơn 1 phân, lại tiếp tục lang thang khắp bệnh viện
    6h chiều
    Vẫn không tiến triển gì thêm, BS Nguyệt cho mẹ về nhà bảo khi nào cứ 10 phút có 3 cơn đau rồi lại vào viện, đến khi mở được 4-5 phân thì sẽ truyền thuốc giục cho mẹ đẻ nhanh, chứ truyền sớm sẽ không tốt cho cả mẹ và con.
    Tại nhà
    Sau khi tắm rửa sạch sẽ, thơm tho, ăn thêm một ít cơm mẹ vào phòng nằm nghỉ
    Đến 10h tối
    Mẹ thấy đau lắm rồi, bà ngoại con xem đồng hồ thì thấy 10 phút đã có 3 cơn đau, bảo mẹ vào viện lại nhưng mẹ nhất định không chịu, mẹ bảo để khi nào vở ối rồi vào luôn, mất công vào rồi người ta lại cho về.
    10h30, bà ngoại lai hối vào viện mẹ lại nhất quyết không chịu
    11h, lúc này mẹ đã đau đến tái xanh mặt mày rồi, nhưng mẹ vẫn không chịu vào viện, lần này thì bà ngoại không nhượng bộ nữa, nhất định bắt mẹ phải đi, nhưng bà ngoại không cho ba con đi cùng nữa, bảo ba ở nhà chờ đến khi nào mẹ vào phòng sanh thì mới được lên.
  • Tại bệnh viện
    Vào đến nơi mẹ được kiểm tra lần nữa, cũng chỉ mới mở được 2 phân, đến lúc này mẹ bắt đầu cảm thấy nản rồi, sao mà lúc nào mẹ làm gì cũng gặp trắc trở vậy không biết nữa.
    3h sáng
    Lúc này thì mới mở được 3 phân, tử cung đã xóa mỏng rồi, bà ngoại định gọi cho BS Nguyệt nhưng mẹ không cho, mẹ bảo chở đến khi mở được 5 phân rồi hẳn gọi (BS Nguyệt về nhà nghỉ, bảo có việc gì thì gọi, bác ấy sẽ vào ngay)
    5h sáng
    Lúc này mẹ đau đến đứng không nổi rồi, bà ngoại lại đòi gọi cho BS Nguyệt nhưng mẹ lại cản bảo chờ đến 6h rồi hãy gọi.
    6h sáng
    BS Nguyệt vào, cho mẹ vào phòng sinh, bác ấy trách sao không gọi sớm để truyền thuốc cho mẹ, rồi mẹ được truyền thuốc giục. Vừa cắm kim vào là bụng mẹ đã có cơn go, chưa bao giờ mẹ lại đau như vậy, hết cơn này đến cơn khác.
    - Truyền khoảng bao lâu là sinh được hả chị?
    - Cũng tùy người thôi em, có người truyền chưa tới nửa bình còn có hết 2 bình vẫn chưa sinh được.
    15 phút sau mẹ được bác Nguyệt khám trong lần thứ n.
    - Mở được 5 phân rồi em, em đứng xuống đất để mau mở hơn nhé.
    Rồi bác Nguyệt bấm ối cho mẹ, mẹ nghe từng đợt nước ấm ấm cứ trào ra, mẹ khấp khởi mừng thầm, kiểu này chắc 8 giờ là mẹ sinh con xong rồi. Cơn đau ngày một dữ dội hơn, dù là đứa lì đòn nhưng chưa bao giờ mẹ cảm thấy đuối sức như thế. 30 sau, mẹ được khám trong tiếp, nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn, vẫn chỉ mở có 5 phân.
    7h30
    Truyền gần hết bình ước, mẹ đau đến ngất đi, nhưng mẹ con vẫn lì đòn lắm nhé, từ lúc chuyển dạ đến giờ mẹ vẫn chưa la một tiếng nào đấy, chắc là thấy mẹ ngoan nên các BS và y tá không nặng lời với mẹ mà còn được quan tâm đặc biệt nữa, cứ khoảng 10 phút là mẹ lại được khám một lần, lần đầu khám mẹ đau đến rúm ró cả người, nhưng lúc này thì không còn cảm thấy gì nữa chỉ mong mau mau được rặn để đẻ con ra mà thôi.
    Tình hình vẫn không khả quan hơn là mấy, vẫn chỉ mở được 5 phân, đến lúc này mẹ bắt đầu hoảng loạn, tại sao vậy nhỉ, mẹ đã rất ngoan, ai bảo gì mẹ đều làm nấy, từ lúc chuyển dạ đến giờ mẹ luôn cố gắng đi lại, cố gắng ăn thật nhiều nhưng tại sao lại khó khăn thế này.
    Đến lúc này thì đã vượt quá sức chịu đựng của mẹ, đã đau gần 30 tiếng, cơn đau lại ngày càng nhiều hơn, mẹ đã không còn đứng nổi nữa, nhưng mẹ không dám ngồi, mẹ sợ nếu mẹ ngồi con sẽ càng khó ra hơn, mẹ quỳ luôn xuống đất, hai tay thì bấu vào bàn sinh, nước ối thì cứ rỉ rả chảy ra ướt cả sàn nhà. Từ trước đến giờ mẹ chưa từng ở trong tình trạng thảm hại như thế.
    Lúc này bà ngoại con xin vào được phòng trực của BS, cách phòng sinh một lớp kính, may mà lúc chọn bàn sinh mẹ chọn bàn gần nhất nên có thể mẹ và bà ngoại có thể nhìn thấy nhau, bà ngoại bảo mẹ phải cố gắng lên, còn mẹ thì không nói nổi nữa rồi, mẹ cứ quỳ như thế, và thầm cầu mong cho con mau xuống, mẹ mau chóng vượt qua hành trình đau đớn này.
    BS Nguyệt bảo mẹ lên bàn sinh, bác nghe nhịp tim và khám lại cho mẹ, nhưng vẫn không mở thêm được chút xíu nào, lần này thì mẹ quyết định phải mổ thôi, mẹ biết mẹ sắp kiệt sức rồi, mẹ nằm lì trên bàn sinh không chịu xuống nữa, bác Nguyết thấy vậy nên gọi điện cho bà Ngoại để Ngoại nói chuyện với mẹ, Ngoại động viên mẹ cố gắng sinh thường, đừng nên mổ, nhưng mẹ đau quá không nói với Ngoại được câu nào nữa. Bác Nguyệt hỏi mẹ
    - Con em là con trai hay con gái
    - Dạ con gái chị.
    - Nếu là con trai thì chị cho em mổ liển, không suy nghĩ gì cả vì đứa sau là trai hay gái gì cũng được. Nhưng là con gái thì đứa sau lỡ cũng là gái thì sao, sinh mổ chỉ sinh được hai lần chứ mấy.
    - Em thì con trai hay con gái cũng như nhau thôi chị ơi, trai hay gái em cũng chỉ đẻ hai đứa thôi, chị mổ cho em đi, em chịu hết nổi rồi.
    - Em tưởng mổ sướng lắm à, sinh thường chỉ phải rạch một đường nhỏ xíu ngoài da thôi mà không chịu, còn sinh mổ phải mổ đến mấy lớp, sinh xong rồi đau vết mổ khủng khiếp lắm chứ em tưởng không đau à.
    - Em không biết đâu chị ơi, chị mổ cho em đi, em chịu hết nổi rồi.
    Bác Nguyệt cho mẹ tạm dừng truyền thuốc và nằm nghỉ để lại sức, bác bảo nếu 30 phút nữa mà tình hình không khả quan hơn thì sẽ cho mẹ đi mổ.
    8h15
    Ý chí của mẹ hoàn toàn tắt lịm rồi, mỗi khi cơn đau đến mẹ chỉ mong nó mau chóng qua đi để mẹ có thể ngủ một lúc, mẹ tưởng chừng như hàng giờ đồng hồ đã trôi qua. Cuối cùng thì Bác Nguyệt lại cũng khám cho mẹ lần nữa.
    - Sinh thường được em ơi, giờ thì chị em mình hợp tác nha, em phải cố gắng thì chị mới giúp em được, cứ đến cơn go là em rặn nha.
    - Dạ - mẹ mừng thầm vì cứ nghĩ là đã đến lúc được rặn con ra, nhưng mà mẹ cũng thắc mắc vì mẹ vẫn chỉ mở 5 phân chứ mấy, sao mà đẻ con được.
    - Đầu còn cao quá, nếu thế này chắc là phải dùng móc-xép
    - Không, em không dùng móc – xép đâu, nếu như vậy em thà mổ còn hơn, chị cho em đi mổ đi.
    Bác Nguyệt kêu thêm một chú BS nữa phụ xoa bụng mẹ, cứ đến cơn go là mẹ lấy hết sức bình sinh mà rặn, sau hơn 15 phút bác Nguyệt xoay xoay gì ở trong còn chú BS thì đẩy đẩy bụng mẹ rồi bác Nguyệt mới nói
    - Mổ thôi em.
    Bấy giờ mẹ mới cảm thấy nhẹ đi chút ít, vì biết rằng chỉ cần lên phòng mổ, được gây tê mẹ sẽ hết cảm thấy đau đớn và chắc chắn sẽ được gặp con trong sáng nay rồi. Mẹ được làm vệ sinh rồi cậu thịnh con đưa xe và đẩy mẹ lên phòng mổ, cậu con là sinh viên thực tập ở đây mà.
    Mẹ vừa được đẩy ra tới cửa đã thấy ông bà Ngoại và ba con đứng chờ ở ngoài, mặt ai cũng căng thẳng lo lắng, vừa thấy mẹ ra ba con liền chạy tới phụ đẩy mẹ lên phòng mổ, lúc này từng cơn đau vẫn quặn thắt, mẹ vẫn đau đến ngất đi được.
    - Nếu biết vậy thì hôm qua mổ trớt đi cho rồi – ông Ngoại con nói
    - Thì cũng có biết là khó khăn đến vậy đâu, lúc mang thai thấy mọi việc thuận lợi hết mà – bà Ngoại con nói – nhưng mà trong cái rủi cũng có cái may, nhờ sinh mổ mà em bé ra được trúng giờ tốt đó con, thôi con cố gắng lên nha.
    Ba con thì không nói được lời nào chỉ nắm chặt tay mẹ thôi.
    9h00
    Cậu Thịnh đẩy mẹ lên đến phòng chuẩn bị mổ, nhưng đang chờ đông quá chưa đến phiên mẹ được.
    - La lên đi con – bà Ngoại con nói.
    - Không, con không la đâu – mẹ vẫn cứng đầu
    - Bác Nguyệt bảo la lên đó, con la to lên để được ưu tiên mổ trước, ráng la lên đi con.
    Vậy là mẹ được dịp trổ tài la hét, mẹ la được một lúc thì cậu Thịnh đem đồ cho mẹ thay để chuẩn bị vào phòng mổ, mẹ đau đến mức chẳng còn biết xấu hổ luôn, giữa bàn dân thiên hạ mà phải nude 100% để thay đồ.
    Mẹ được đầy vào phòng mổ, may mà cậu Thịnh con cũng vào với mẹ nên mẹ yên tâm phần nào, bác Nguyệt ghé sát tai mẹ bảo mẹ la lớn lên vì lúc đó có một BS khác đang cự nự là sao lại giành mổ cho mẹ trước. BS ấy bảo mẹ còn la được là chưa sao đâu rồi còn hỏi mẹ
    - Đau thế thì lần sau có còn đẻ nữa không?
    - Đẻ chứ, nhưng mà em mổ ngay từ đầu chứ không để đau thế này đâu
    Cả phòng mổ ai cũng cười, bảo đau thế mà còn khôn. Mẹ được chích thuốc gây tê nhưng vẫn còn đau lắm nên vẫn cứ la oai oái.
    - Đau quá chị ơi, em đau quá!
    - Ai làm vệ sinh cho em vậy?
    - Dạ mấy chị hộ lý ở dưới.
    - Trời ơi, sao mà cạo nham nhở vậy trời?
    - Chắc tại lúc chị ấy cạo em đang đau nên chỉ cạo không đựơc đó chị, mà sao em vẫn đau quá đi.
    - Đau gì mà đau nữa em, tê rồi mà.
    - Không em vẫn đau lắm, bụng em đang có cơn go mà, Na đau quá anh Thịnh ơi.
    - Cố lên chút nữa đi, xíu nữa là hết đau thôi mà – cậu Thịnh con nói
    - Đau gì mà đau, em nhấc chân lên thử xem
    Mẹ nhấc cả hai chân lên luôn cho hoành tráng.
    - Trời, tiêm thuốc tê rồi mà, ngưỡng đau của con bé này cao thật.
    - Chắc là thuốc tê không có tác dụng mới nó rồi.
    Nghe đến đây thì mẹ không còn biết gì nữa.
    Tại phòng hồi sức
    Mẹ lơ mơ tỉnh lại thấy ba con đang cầm tay mẹ rồi mẹ lại thiếp đi. Đến lần thứ hai tỉnh lại mẹ lại thấy ba con.
    - Con đâu anh?
    - Con đang ở dưới với ông bà Ngoại
    - Con khỏe không anh? Con được mấy kí?
    - Con khỏe, con được 3kg, bà Ngoại đang cho con bú dưới đó.
    - Sao anh không ở dưới chăm con đi?
    - Đâu có tới phiên anh, hết bà Ngoại rồi tới ông Ngoại giành ẳm mà.
    Rồi mẹ lại thiếp đi tiếp. Mẹ tỉnh lại lần nữa, đầu óc mới tỉnh tảo hơn một chút, mẹ nhìn xuống thấy bụng mình xẹp lép, vậy là con đã được đưa ra rồi, chắc là mình đang ở phòng hồi sức, chợt thấy bóng cô y tá mẹ liền hỏi
    - Con em đâu chị?
    - Ở dưới với người nhà rồi.
    - Con em khỏe không chị?
    - Khỏe, em nghỉ đi rồi chút nữa xuống với con.
    Mẹ lại thiếp đi, rồi lại tỉnh lại lần nữa
    - Con em đâu chị?
    - Đã nói là ở dưới với người nhà rồi mà
    - Con em khỏe không chị?
    - Khỏe, sao mà hỏi hoài vậy?
    Bây giờ mẹ mới yên tâm ngủ đi một giấc ngon lành. Đến 12 giờ trưa mẹ mới hoàn toàn tỉnh táo, ba con lại lên thăm mẹ,
    - Con dễ thương không anh?
    - Con dễ thương lắm, em nghỉ đi cho khỏe rồi chút nữa xuống với con nha.
    15h00
    Mẹ được đẩy xuống phòng hậu sản, bà ngoại ẵm con đến để bên cạnh mẹ, lần đầu tiên mẹ được nhìn thấy con, sao mà con gái mẹ đáng yêu đến thế, cái mũi cao ơi là cao, lông mày cong vút còn miệng thì chúm chím đỏ hồng, nhìn con mà mẹ vẫn chưa tin đây đây là con gái mẹ. Ngắm con nhưng cảm giác hạnh phúc trong mẹ không được trọn vẹn như mẹ nghĩ, vì phải sinh mổ nên mẹ cảm thấy mình thất bại lắm, mẹ đã không làm được điều tốt nhất cho con, rồi mẹ phải gây mê nên không chứng kiến được giây phút con chào đời, đến bây giờ mẹ vẫn cảm thấy hối tiếc. Vì không cảm nhận được lúc con được bác sĩ kéo từ bụng mẹ ra nên mẹ cảm thấy giai đoạn mang thai và nuôi con như là hai hành trình riêng biệt không liên quan gì với nhau vậy, mẹ cảm thấy hơi hụt hẫng một chút. Nhưng dù sao thì mẹ cũng là người hạnh phúc nhất thế gian vì mẹ đã có con nằm bên cạnh.
    Qua bao nhiêu đau đớn, mệt nhọc, giờ mẹ có thể ung dung ngồi đây gõ lại những dòng nhật kí này để con gái mẹ khi lớn lên có thể biết được hành trình đến với mẹ khó khăn như thế nào mà yêu thương mẹ hơn, ngoan ngoãn hơn. Mẹ yêu con nhất trên đời, con gái yêu ạ!
  • Quả hành trình sinh con của chị ấn tượng quá .Chúc cho chị nhiều sữa cho con bú may lấy lại dáng nha . Chúc con gái hay ăn chóng lớn xinh đẹp giỏi giang để sau này thành Hot girl nha con .Con trai sau này nhiều lắm con ạ nên con sẽ là hàng hiếm đó ,mạnh khỏe nha con
  • Cám ơn mẹ nó nhé, để mẹ Ss kể lại hành trình tìm sữa cho các mẹ nghe nhé, cũng li kì ko kém đâu.
  • Con gái yêu ơi,
    Mẹ tiếp tục kể cho con nghe mấy ngày đầu hai mẹ con mình gặp nhau nhé.
    Ngày 09/5/2009
    3 giờ chiều mẹ được chuyển xuống phòng hậu sản, BS bảo gọi người nhà lên phụ đưa xuống nhưng mẹ chẳng biết làm sao để gọi cho ba con cả, lúc trưa ba lên mẹ định nói ba để điện thoại lại nhưng mãi hỏi về con nên mẹ quên mất, mẹ định mượn điện thoại của một cô điều dưỡng nhưng cô í bảo không có (rõ ràng là mẹ thấy điện thoại nằm trong túi, có ấy keo quá con nhỉ). Cuối cùng cố í phải nhờ một bác nữa chuyển mẹ từ giường qua băng-ca để đẩy đi. Xuống đến cửa thang máy thấy ai cũng có người nhà đón sẵn, chỉ có một mình mẹ là bơ vơ thôi, mẹ thấy tủi thân lắm con ạ, may mà có một chú tốt bụng hỏi mẹ
    - Người nhà em đâu?
    - Dạ em chưa gọi được, anh gọi giúp em với ạ.
    - Ừ, số điện thoại chồng em là số mấy
    - Dạ abcxyz
    - …
    - Không gọi được em ơi, máy bận suốt à.
    - Vậy anh gọi cho mẹ em với ạ
    - Ừ, số mấy vậy em
    - abcxyz
    - …
    - Cũng không được em ơi
    Lúc này mẹ sắp khóc rồi, sao mà chẳng ai quan tâm mình hết trơn.
    - Anh cho em mượn điện thoại để em gọi cho.
    Mẹ gọi cho ba con trước nhưng máy báo bận liên tục, mẹ lại gọi cho ông ngoại, rồi bà ngoại nhưng máy nào cũng báo bận, đến lần thứ n thì mẹ mới gọi được cho bà ngoại con.
    - Mẹ hả, ra thang máy đón con nè, họ chuyển con xuống dưới này rồi mà ko ai ra nhận hết nè (mẹ nói mình giống như là gói hàng í nhỉ)
    - Ủa xuống rồi hả con, để mẹ kêu Danh ra đón con nha, Danh ra thang máy đón vợ kìa con, nhanh lên, họ chuyển xuống rồi kìa.
    Khoảng 1 phút sau thì ba con chạy ra với mẹ, nhìn thấy ba nước mắt mẹ đã lưng tròng rồi.
    - Sao ko chờ đón em gì hết vậy, mà sao điện thoại anh gọi hoài không được.
    - Tại má mới gọi vô hỏi thăm em mà, anh mới chạy lên nhưng họ bảo 10 giờ tối mới chuyển xuống được, anh có biết đâu mà.
    Mẹ giận luôn, không thèm nói gì nữa hết.
    Rồi mẹ được đưa vào phòng, mãi một lúc sau bà ngoại mới ôm con qua và đặt nằm xuống cạnh mẹ, nhìn con gái đang say ngủ mà mẹ vẫn chưa tin đây là con mình. Mẹ phải gây mê nên không chứng kiến được giây phút con chào đời, mẹ cảm thấy đứa con nằm trong bụng mẹ và đứa bé nằm đây như là hai cá thể hoàn toàn khác biệt vậy, mẹ không cảm nhận được sợi dây liên kết giữa mẹ và con như trước đây nữa, mẹ cảm thấy hôi hụt hẫng một chút.
    Ngày đầu tiên, mẹ còn phải truyển dịch và cắm ống thông tiểu nên không thể cử động được nhiều, mẹ chỉ nằm đó nhìn bà ngoại ôm con, cho con bú bình, thay tả cho con mỗi khi con làm xấu và trò chuyện với con thôi, chắc con không biết là mẹ đang nằm cạnh con đâu mà tưởng bà ngoại là mẹ cũng nên ấy con nhỉ.
    Tối hôm đó, con gái mẹ vẫn ngủ ngoan, mỗi khi đòi bú hoặc làm xấu con chỉ ọ ọe một chút để bà ngoại biết thôi.
    Ngày 10/5/2009
    Sáng sớm mẹ được vệ sinh, rút ống thông tiểu và rút kim truyền dịch, may mà mẹ không bị đau vết mổ, chỉ khi nào cử động mạnh mẹ mới thấy nhói nhói một tí thôi.
    Bà ngoại ẵm con đi tắm rồi cho về nằm bên mẹ, con gái mẹ vẫn say ngủ chứ ko chịu dậy chơi với mẹ gì cả, mẹ đã dần dần quen với cảm giác có con bên cạnh, niềm hạnh phúc từ từ lan tỏa trong mẹ, CPU của mẹ xử lý chậm quá con ha, con đã ra được một ngày rồi mà mẹ mới cảm nhận được sự hiện diện của con, mẹ hư quá à.
    Từ sáng sớm ba con đã vào với mẹ con mình rồi, ba đòi ẵm con nhưng bà ngoại sợ, chưa cho ba ẵm, bà ngoại bắt ba ngồi xuống ghế rồi mới đặt con lên tay ba, nhìn ba con cười hạnh phúc lắm, mẹ con mình vật vờ trong bệnh viện hai ngày làm ba con cũng bệnh theo luôn. Ba lo cho mẹ con mình lắm nhưng không biết phải làm gì cả.
    Mẹ vẫn chưa thấy dấu hiệu của sữa, mẹ cứ lo không biết sữa có về không, mẹ muốn cho con bú mẹ chứ ko muốn con phải ti bình đâu, bà ngoại cứ động viên mẹ mãi, cứ từ từ rồi sữa sẽ vềi, chắc tại mẹ sinh mổ nên lâu có thôi nhưng mẹ vẫn lo lắng lắm.
    BS Nguyệt vào kiểm tra cho mẹ rồi bảo ba con đi mua cốm lợi sữa về cho mẹ uống.
    Cả ngày hôm đó mẹ cố gắng cho con mút tí mẹ thật nhiều nhưng nhìn con mút mãi, mút mãi mà chẳng có giọt sữa nào mẹ thương lắm, cho đến lúc con bú mẹ mẹ mới cảm nhận được sợi dây liên kết giữa mẹ con mình bị ngắt quảng hai ngày nay, ôm con trong lòng mẹ mới tin rằng đây đúng là con gái mẹ, đứa con đã ở trong bụng mẹ suốt 38 tuần qua.
    Tối hôm đó con mới thức được lâu lâu một chút, lần đầu tiên mẹ con mình mới nói chuyện với nhau, con cứ tròn xoe mắt nhìn mẹ, chắc con lấy làm lạ lắm, con không biết người đang nằm đó là ai hết, con chỉ quen hơi với bà ngoại thôi, ngoại suốt ngày bồng ẵm rồi chăm cho con chứ mẹ đã làm được gì đâu.
    Ngày 11/5/2009
    Hôm nay mẹ bắt đầu được ăn cơm, bắt đầu bản trường ca thịt kho với địa liền, giò heo hầm đu đủ, nước nghệ đen và cốm lợi sữa, mỗi ngày ba bữa, chừng ấy món và cộng thêm 2 chén cơm, đến bây giờ mẹ vẫn còn hãi đấy con ạ
    Bà ngoại cứ bắt mẹ phải ăn thật nhiều, mỗi khi mẹ không chịu ăn ngoại lại dọa ko ăn sữa sẽ ko về đâu, ko có có con bú là mẹ lại cố gắng mà nút. Nói thật với con mẹ gắng ăn là vì con chứ mẹ hoàn toàn mất cảm giác là ngon hay dỡ, là đói hay no rồi, cứ đến giờ ăn là mẹ lại hãi hùng.
    Mẹ cố gắng ngồi dậy và ba con cố dìu mẹ đi lại, may mà vết mổ vẫn ko đau chỉ hơi rát rát một chút thôi nên không chịu chích thuốc giảm đau, mẹ nghĩ mẹ chịu được, mẹ muốn sữa mau mau về cho con ti thôi.
    Mẹ vẫn ngoan cố nhét ti vào miệng con, nhìn cái miệng nhỏ xíu chóp chép ti mẹ mà thương ơi là thương. Con gái mẹ cũng chịu khó lắm nha, cứ chóp chép hoài mà chẳng có giọt sữa nào cả vậy mà con có khóc đâu, cái miệng xíu xiu vẫn mút lấy mút để, chắc là con lì giống mẹ rồi đấy.
    Hôm đó có một chuyện làm mẹ buồn, chú Nam con gọi cho ba hỏi thăm hai mẹ con mình và hỏi ba định đặt tên gì cho con, nhưng ba con trả lời là chưa biết. Ba làm mẹ buồn lắm, rõ ràng mẹ đã nói với bà đặt tên con là Quế Chi từ mấy tuần trước mà ba không có ý kiến gì rồi mà, sao tự nhiên giờ ba còn nói là chưa biết nữa, mẹ không thèm nói chuyện với ba nữa mà giả vờ đi ngủ. Bà ngoại thấy mẹ mít ướt nên la ba con một chặp, đến lúc đó ba con mới biết mẹ đang khóc mà dỗ đó (ba hư quá), ba bảo tại chưa cúng xin tên cho con nên mới nói thế chứ ba cũng thích tên con là Quế Chi mà. Mẹ không thèm nói gì với ba nữa, mẹ con mình bo bo xì ba luôn con gái ha.
    Tối hôm đó tự dưng con ngủ không tròn giấc, cứ ọ ọe suốt thôi, bà ngoại và bà ngoại Sáu cứ kiểm tra liên tục mà có thấy vấn đề gì đâu, con mới bú xong, tả thì khô ran, không hiểu sao con gái mẹ vẫn không chịu ngủ. Bà ngoại Sáu liền pha thêm cho con thêm 20cc nữa, vừa ngậm lấy cái bình là con mút liên hồi, bà ngoại Sáu bảo chắc tại còn thiếu một góc nên con khó chịu đó, bà nói con giống mẹ, hồi nhỏ đi mua bánh tráng mà bị lủng một lỗ mẹ cũng bắt bù thêm cho mẹ chứ nhất định ko chịu lấy.
    Cuối cùng thì con gái mẹ cũng chịu ngủ ngoan và vẫn không khóc tiếng nào.
    Ngày 12/5/2009
    Sáng hôm đó tự nhiên mẹ cảm thấy nhức đầu, nhức kinh khủng, trong người lại khó chịu nữa mà ko biết vì sao hết. Bà ngoại con kiểm tra lại hộp cốm lợi sữa thì mới hay là hôm qua đến giờ mẹ con uống quá liều rồi.
    Chỉ định là mỗi ngày uống 3 lần mỗi lần 1 muỗng café, không hiểu sao mẹ đọc thành ra mỗi lần uống 3 muỗng, vậy là hôm qua đến giờ mẹ chơi gấp ba lần bình thường nên giờ mới say thuốc đó con ạ.
    Nhưng cũng nhờ vậy mà đến chiều hôm đó mới thấy dấu hiệu của sữa. Mẹ vẫn kiên trì cho con mút ti mẹ, nhìn cái miệng chóp chép thương ơi là thương, mẹ thấy có nước gì trong trong trào ra ngoài, mẹ cứ tưởng là nước miến của con không à (mẹ ngốc quá con nhỉ), đến khi bà ngoại bảo đó là sữa non thì mẹ mới thở phào nhẹ nhõm đó, cuối cùng thì mẹ cũng có thể cho con ti sữa mẹ được rồi.
    Hôm nay mẹ lại mít ướt nữa, không phải vì ba con mà là vì ngoại cứ ép mẹ ăn hoài, mẹ đã cố hết sức mà ngoại cứ la, cứ bảo là ko thương con, ko cố gắng ăn để có sữa cho con bú. Sao mà mẹ không thương con được, nhưng trước giờ mẹ có ăn được đâu, một lúc làm sao mà ăn gấp ba lần được liền, cái gì cũng có thời gian chứ. Nhưng mẹ không nói với bà ngoại nên ngoại cứ tưởng là mẹ lại dỗi ba con, lại la cho ba con một hồi nữa, lần này thì ba con bị oan rồi.
    Ngày 13/5/2009
    Sáng sớm ba con lại vào thơm hai mẹ con mình rồi mới đi làm, hôm nào cũng vậy, ba con vào xách ghế ra ngoài hành lang cho bà ngoại ẵm con phơi nắng, đâu đó xong xuôi ba con mới đi.
    Cùng phòng mình có bạn con của cô Nhàn bị vàng da phải đưa đi chiếu đèn nên mẹ với bà ngoại sợ lắm, cứ tranh thủ cho con phơi nắng để không bị như bạn đó.
    Sáng nào bà ngoại cũng thích ẵm con đi tắm để khoe với các bà trong bệnh viện, mỗi ngày ngoại lại cho con mặc một màu, các cô y tá khen con mẹ diện nhất bệnh viện đấy, ai bảo con là con của mẹ điệu, ông bà ngoại điệu cộng thêm mấy dì, mấy cậu cũng điệu làm gì con ha.
    Mấy ngày mẹ con mình nằm viện chỉ thương cho chú Năm thôi, ngày nào cũng nấu cơm rồi đem vô viện cho mẹ, chú Năm chăm cho mẹ con mình từ hồi con còn trong bụng mẹ đấy, chú dành hết việc nhà để mẹ được nghỉ ngơi chờ đón con đó. Con phải thương chú Năm thật nhiều nghe con gái.
    Hôm nay hai mẹ con mình về nhà ngoại, mặc dù mẹ chưa được cắt chỉ nhưng hôm nay tốt ngày lại là sinh nhật cậu ba nên bà ngoại đưa hai mẹ con về rồi để ông Ngoại tư cắt chỉ cho mẹ sau cũng được.
    Đến trưa trước khi về nhà ba lại vào thăm mẹ con mình, ba bảo ba đi làm rồi chiều tranh thủ ghé qua đưa hai mẹ con về nhà ngoại, mẹ bắt đầu buồn, bắt đầu thấy thương bà rồi, mẹ con mình về ngoại để ba ở lại trên này buồn hỉu buồn hiu suốt mấy tháng trời, tội ba quá.
    Đến giờ mẹ con mình về rồi nhưng ba lại bận họp, không vào tiễn mình được, mẹ buồn lắm, vậy là ko gặp được ba trước khi mình về ngoại rồi.
    Đúng ra hôm ấy ông ngoại lên đón mình nhưng có chuyện đột xuất ông ngoại phải đi công tác nên mấy bà cháu mình phải đi taxi về nhà, bà ngoại ẵm con, mợ ba phụ xách đồ còn mẹ thì tự đi xuống, mẹ cứ tưởng vết mổ không đau, do mấy ngày nay mẹ cũng cố gắng đi lại loanh quanh trong phòng mà có thấy đau gì đâu. Nhưng lần này đi xa quá vết mổ cứ nóng rát cả lên, mẹ không sợ đau, nhưng lại sợ bục vết mổ nên lo lăm, mẹ lo một thì bà ngoại con lại lo mười, ngoại ôm con đi bên cạnh mà cứ hỏi mẹ suốt, mẹ thì ước gì có ba ở đây, ba sẽ ẵm mẹ xuống chứ không phải khổ sở thế này.
    Cuối cùng mẹ con mình cũng về đến nhà ngoại, mẹ ẵm con vào phòng, con gái mẹ vẫn say giấc nồng, gần 1 tiếng ngồi trên xe con vẫn ngủ ngoan trong lòng bà ngoại.
    Tối hôm ấy mẹ không ngủ được vì thương ba con, mọi ngày đều chạy vô, chạy ra với mẹ con mình, giờ thì mình đã về ngoại rồi, chỉ còn mình ba con với chú Năm ở nhà thôi, chiều nay lại không tiễn mình về được, chắc ba con buồn lắm.
  • Mẹ muốn viết cho con một diary thật logic nên cứ định để viết về 4 tháng mẹ con mình ở nhà ngoại nhưng dạo này bận quá, chưa viết được con ạ, mẹ xin khất nợ lại nhé.
    Hôm nay là sinh nhật của papa, vậy mà sáng nay con gái mẹ lại ngủ nướng, làm ba mẹ cũng nướng theo :Battin ey:, hằng ngày con gái đều làm đồng hồ báo thức của ba mẹ mà.
    Sáng nào cũng vậy, mẹ mở mắt ra là đã thấy con gái cười chào mẹ rồi, con cứ hết xoay qua mẹ, xoay qua ba rồi lại lấy tay khều khều ba nếu như ba ko chịu mở mắt ra nói chuyện với con. Nên từ ngày có con gái ba mẹ chẳng khi nào dậy muộn cả.
    Trưa nay không hiểu có việc gì thích thú mà con nằm cười cả buổi, không cho ba mẹ ngủ gì hết, đến giờ bà mẹ đi làm rồi mà con cứ dụ dỗ hoài à, ghét ơi là ghét.
    Mẹ cố gắng làm việc để được mau mau về với con đây. Yêu con nhiềm lắm lắm
  • Mẹ mới đọc trên báo thấy có hai em bé bị bỏ rơi, một bé bị bỏ trong nhà vệ sinh nam, còn cả dây rốn quấn quanh mình và trong miệng bị nhét đầy giấy vệ sinh còn một bé lại bị bỏ dưới chân cầu thang, mẹ không tưởng tượng nỗi tại sao lại có người ác độc với con mình như thế. Con gái yêu của mẹ chỉ bị một vết muỗi đốt thôi là mẹ đã xót cả lòng rồi, thật tội nghiệp cho các em đấy con nhỉ, nếu không mong muốn có chúng thì tại sao người lớn lại để chúng xuất hiện, tại sao lại không có trách nhiệm với các em ấy chứ, các em ấy có tội tình gì đâu mà lại bị chính người thân yêu nhất của mình đối xử như vậy? Nhưng con người ấy không xứng đáng được xem là người nữa, hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con mà.
    Từ ngày có con, mẹ không dám đọc những thông tin về các em bé gặp nghịch cảnh, bởi mỗi lần như thế mẹ đều quặn hết cả lòng, mẹ thương, mẹ xót xa lắm con à.
    Cám ơn bé yêu đã biến mẹ thành người tình cảm hơn, đã đánh thức lòng nhân ái của một người mẹ bên trong mẹ, con đã giúp mẹ bước sang một trang mới của cuộc đời. Yêu con nhất trên đời.
  • Ngày 02/10/2009
    Con yêu,
    Hôm nay tâm trạng mẹ thật tệ, mẹ chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn ôm con thôi, nhưng giờ mẹ vẫn phải ngồi đây, phải cố lê lết hết ngày hôm nay.
    Tối qua là một đêm kinh khủng nhất của mẹ, lỗi tại ba, hay tại mẹ quá cố chấp mẹ cũng không biết nữa.
    Hôm qua là sinh nhật ba con, mẹ con mình đã cố gắng làm cho ba vui, mẹ đã nhờ bà cố nấu vài món để ba con mời các cô chú trên cơ quan về chung vui và để biết nhà mình luôn. Mẹ đã tranh thủ về sớm chuẩn bị nhà cửa, một mình mẹ phải khiêng bàn khiêng ghế, lau chùi, dọn dẹp, con gái mẹ cũng ngoan ngoãn nằm chơi cho mẹ làm mà không đòi mẹ ẵm như mọi khi, mẹ đã làm mọi thứ tốt nhất để ba con nở mặt nở mày với bạn bè, mẹ cứ mong sau khi tiệc tan, ba sẽ dành thời gian cho mẹ con mình, mình sẽ có một buổi tối hạnh phúc bên cạnh ba con.
    Vậy mà một lần nữa ba con lại bỏ mặc mẹ con mình, dường như những cuộc vui với bạn bè, đối tác với ba con không bao giờ là đủ, là thừa cả, chỉ có thời gian dành cho mẹ con mình là ba cảm thấy tiếc. Nhưng ngày lễ quan trọng của ba mẹ mẹ đều mong từ nhiều ngày trước đó, mẹ đều hình dung trong đầu là hôm đó sẽ như thế nào, mẹ sẽ làm gì để ba vui, để ba nhớ. Vậy mà một lần nữa mẹ phải ôm con mà khóc.
    Ngày 24.9 là kỷ niệm 2 năm ngày ba mẹ yêu nhau, ba bận đi nhậu với bạn bè, ba bảo vì ba sống tốt nên mọi người mới quý ba, ba phải đi để khỏi phải mất lòng người ta, còn ngày kỷ niệm thì có ý nghĩa gì với ba đâu.
    Ngày 01.10 là sinh nhật ba con, ba mừng với bạn bè cả một buổi tối vẫn chưa đủ, vì anh em vui quá, rủ đi đánh bi-da chẳng lẽ lại từ chối, ba phải đi chứ để anh em buồn, vậy còn mẹ con mình ở đâu trong lòng ba?
    Mẹ cảm thấy mình chẳng có chút ý nghĩa gì với ba con hết, mẹ cứ nằm và chờ, chờ đến 10 giờ, rồi 10 giờ 30 nhưng vẫn chẳng thấy ba đâu, mẹ cứ nghĩ, nghĩ mãi, mẹ đã làm gì sai, hay mẹ làm chưa tốt tại sao ba lại đối với mẹ như vậy. Mẹ phải đi tìm ba, mẹ phải hỏi ba tại sao ba lại làm vậy, có phải với ba mẹ không còn quan trọng nữa hay không, mẹ cứ đi, đi mãi, mỗi lần ánh đèn xe mẹ lại hy vọng đó là ba đang về với mẹ con mình, nhưng mẹ đều thất vọng, cuối cùng mẹ cũng tìm được chỗ ba con đang chơi, mẹ ngồi phía trước cứ đợi, đợi mãi cho đến khi ba con chịu về, mẹ không biết mẹ ngồi thế bao lâu nữa. Nhưng mẹ lo ở nhà con khóc, không biết bà nội có nghe thấy không, mẹ thương con gái mẹ phải nằm một mình, nghĩ đến con lòng mẹ lại chùng xuống, mẹ phải về với con thôi, mẹ không thể tiếp tục như vậy được, dù có thế nào thì mẹ vẫn còn có con.
    Ba con cũng chịu về với mẹ con mình, ba xin lỗi mẹ, ba năn nỉ, bà làm đủ mọi cách để mẹ hết giận nhưng lời xin lỗi thì làm sao bù lại được tổn thương mà ba đã gây ra cho mẹ chứ. Con gái mẹ nhớ nhé, con hãy cố gắng sống cho thật tốt, trước khi làm điều gì phải suy nghĩ cho kỹ, để đừng bao giờ con phải nói lời xin lỗi, vì dù con có nói một ngàn lần thì cũng ko bù đắp được những tổn thương mà mình gây ra đâu.
    Xét cho cùng ba con vẫn là một người chồng, người cha tốt, ba con rất thương yêu mẹ con mình, nhưng cách hành xử của ba làm cho mẹ cảm thấy đau, thấy xót trong lòng. Có lẽ từ trước đến giờ mẹ đã quen làm người nhận, luôn được mọi người quan tâm chiều chuộng, luôn được ưu tiên số một nên mẹ không thể chấp nhận cảm giác bị bỏ rơi này. Nhưng mẹ đã lựa chọn ba, đã lấy ba đã chấp nhận cho ba làm ba của con thì mẹ cũng phải cố gắng để hòa hợp với ba thôi.
    Mẹ yêu ba và hơn hết mẹ rất yêu con, mẹ muốn con được lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, mẹ phải mang đến những thứ tốt đẹp nhất cho con như ông bà ngoại đã làm cho mẹ vậy.
    Yêu con gấp ngàn lần hơn.
  • Hôm nay mấy cô trên cơ quan hỏi tại sao mắt mẹ lại sưng như thế mẹ phải nói dối là do con không ngoan, mẹ phải thức suốt đêm với con đấy. Mẹ hư quá, tại sao lại phải nói dối rồi còn đổ lỗi cho con nữa chứ, đừng giận mẹ con nhé, con cũng không muốn người ta biết ba mẹ không vui với nhau mà phải không? Thương con.
  • Cục cưmg của mẹ ơi,
    Hai ngày mình được về ngoại sướng ơi là sướng, hôm nay mẹ lại phải đi làm rồi.
    Lần đầu tiên mẹ con mình đón trung thu với nhau vui ơi là vui con nhỉ, nhờ có con mà bà ngoại mới tổ chức trung thu cho mấy anh chị "ăn ké" theo , dù mẹ đã cản nhưng mẹ Năm cũng nhất quyết phải mua lồng đền cho Sushi, em không chơi được thì cũng để em nhìn chứ, mẹ Năm của con nói vậy đó. Cứ nghĩ con gái mẹ thấy lồng đèn gõ tung tung rồi nhạc nhẽo ầm ĩ thì con sẽ sợ chứ, ai ngờ con vẫn cười khì, rồi còn nắm chặt cái trống không cho bạn lười gõ nữa chứ, con gái mẹ đúng là lì thật.
    Con còn lì hơn cả mẹ Út nữa đấy, mẹ Út thấy ông Địa là sợ hết hồn phải trốn sau lưng bà ngoại vậy mà con gái mẹ thấy ông địa thêm mấy con lân nhảy tưng tưng lại cười khì khì, hình như con gái mẹ không biết sợ là gì thì phải :RaisedEye.
  • Sáng nay con gái lại giận mẹ rồi, mẹ kêu con thèm nhìn, mẹ thơm thì con liền quay mặt đi chỗ khác, nhất định không chịu nhìn mẹ. Chỉ tại mẹ la vì con cứ hét lên hoài, mẹ sợ con gái bị khan tiếng đó biết không.
    Mấy hôm nay không biết có chuyện gì phấn kích mà con cứ aa cả ngày làm ba mẹ phải đánh bạn giường, phại nộ to tiếng con mới chịu ngưng một lúc, con gái mẹ vốn nhát đòn mà, mẹ hù một chút là sợ liền à.
    Nhìn mặt con lơ lơ láo láo, ghét ơi là ghét, mẹ muốn cắn con một miếng quá à. rooling:rooling:rooling:
  • Con gái mẹ hư quá à, cứ mỗi lần mẹ mặc đồ đẹp là nhất quyết không chịu nhìn mẹ, như là tỏ thái độ phản đối vậy đó. Mà cũng đúng thôi, ai bảo mỗi lần mẹ mặc đẹp là mẹ lại bỏ em ở nhà một mình, không chịu chơi với em nữa làm chi chứ. Nhìn cái mặt lơ lơ, láo láo mà muốn cắn cho một cái quá đi thôi.
    Hôm nay có mẹ Năm ở nhà với con tha hồ nhõng nhẽo nhá, mẹ Năm còn cưng con hơn cả ba mẹ nữa, may mà mỗi tuần mình về ngoại có 2 ngày chứ không con bị chiều hư mất thôi.
  • Hôm qua cục cưng hư quá nè, dám "chi phèo" với ông Ngoại đó, làm ông Ngoại hoảng quá đòi chở con về để bà ngoại với mẹ Năm giữ luôn, mà làm sao vậy được con nhỉ, không có mẹ thì tối con biết ôm ai chứ, con mẹ biết phân biệt rất rõ ràng, giờ nào là giờ của cố, giờ của ba và giờ của mẹ nữa, giờ nào là người nấy phải chơi với em, chứ người khác thay thế là không đồng ý đâu.
    Con gái mẹ bắt đầu biết yêu sách rồi đó, hôm trước mỗi đêm chỉ cần ngậm vú, gác chân lên người mẹ là ngủ ngoan nhưng hôm nay thì bắt mẹ phải ẵm, phải hát ru nữa nè, mà mẹ con có biết hát đâu, cứ shu shù shi, shi shì shu vậy mà con mới chịu đó. Nghĩ đến mẹ lại ghét ba con thêm, ba biết hát mà không chịu hát ru con cứ bắt mẹ hát như khìn khìn vậy đó. Bo bo xì ba luôn nhé con gái.
    Trưa nay ông Ngoại bắt cóc con về trước rồi, chiều mẹ làm xong rồi đi xe bus về sau, con đúng là cục vàng của ông bà Ngoại mà, giờ thì ông bà Ngoại cần con thôi chứ có cần mẹ nữa đâuc
  • Con gái cưng của mẹ ơi,
    Hai ngày về ngoại nhanh ơi là nhanh, mẹ lại phải xa con rồi, sáng nay ôm thơm tạm biệt con mà mẹ muốn ôm mãi thôi, không muốn trả con cho bà cố để mẹ đi làm nữa, càng ngày mẹ lài càng ghiền con rồi, làm sao đây con gái ơi.
    Mẹ càng ngày càng ít sữa, hôm qua nhìn con gái ăn mà mẹ thương ơi là thương, mẹ cứ chủ quan cả ngày em cho con ú thì chắc là ko đói đâu nên ko cho con ăn thêm bột như mọi khi, nhưng chẳng hiểu sao con cứ cẳn rẳn hoài không chịu cười với mẹ gì hết, mẹ nghi là con đói bụng chứ chẳng có lý do gì cả, nên pha cho con 100 ml bột, vừa nhìn thấy bình bột là con kích động liền, cứ hươ tay múa chân giành lấy bình bột trên tay mẹ vậy, nhưng mẹ hư quá, mẹ đút con ăn mà mặt mũi tèm lem à, nên bà cố không cho mẹ đút nữa. Làm hết 100ml con gái mẹ vẫn còn thòm thèm nên mẹ pha thêm 100 nữa con cũng chơi hết luôn rooling:, con gái mẹ giỏi quá .
    Đến tối mẹ dỗ hoài mà con không chịu ngủ cứ ngậm vú mẹ mút mút vài cái lại quay ra, mẹ lại đoán (ko biết từ lúc nào mẹ biết "bắt mạch" con rồi đấy) chắc là con đói, nên cho thêm 60 ml sữa nữa, vậy mà con gái mẹ cũng chơi hết veo , no bụng rồi là con yên tâm ngủ thôi. Thương ơi là thương.
    Trưa nay mẹ đi làm về chỉ kịp rửa tay là vội ra ẵm con ngay chứ con gái mẹ cứ la ầm ỉ, mẹ mà ko ẵm là bo bo xì liền, mẹ đặt con nằm trên giường để thay đồ, mẹ vừa rời tay ra là con khóc ngay như là sợ mẹ lại bỏ con một mình nữa vậy, con vừa khóc vừa lăn liền 4, 5 vòng để đến gần mẹ, may mà mắt mẹ ko rời con chứ ko là lọt xuống đất rồi, chắc là con sợ bị mẹ bỏ lại lắm đúng ko, thương con gái mẹ quá!
  • Mẹ Shushi's Mom viết tiếp đi nhé :Applause:
  • @threebluestars Hành trình là thế này mẹ nó ạ
    Ngày đầu tiên, hơn 3 giờ chiều mẹ Ss mới được đưa xuống phòng hậu sản, trên người còn cắm dây nhợ tùm lum lại chưa thấy dấu hiệu của sữa nên để Ss chơi 100% sữa ngoài luôn.
    Ngày thứ hai, đã được mặc đồ , dẹp được đám dây nhợ, nghiêng người được tí chút nên bắt đầu bắt Ss mút ti mẹ để sữa mau về, tội nghiệp bé con, cứ mút hoài mút mãi mà chẳng được tí gì cả. Nhưng cô nàng lì lắm nhé, cho mút gần 10 phút, ko có giọt sữa nào mà cũng ko khóc đâu.
    Ngày thứ ba, mẹ Ss đã bắt đầu được ăn cơm, cứ hy vọng tràn trề là ăn cơm vào sẽ có sữa nên mẹ em è cổ mà nhai mà nuốt mỗi bữa hai chén cơm đầy ự, vẫn đều đặn cho Ss chiến đấu với cái ti giả của mẹ, đến cuối ngày vẫn ti đường ti mà sữa đường sữa.
    Ngay thứ tư, mẹ Ss bắt đầu uống thuốc lợi sữa, ko hiều mắt mũi kèm nhèm thế nào mà mẹ Ss lại uống gấp 3 lân theo hướng dẫn sử dụng, đều đặn mỗi bữa ăn bắt đầu là một lý nước nghệ đen, đến một ly thuốc lợi sữa, hai chén cơm ú ụ với thịt kho địa liền cộng thêm một tô đầy nhóc chân giò hầm đu đủ . Mặc dù cử động rất đau nhưng mẹ Ss vẫn kiên quyết bắt Ss chiến đấu với cái ti giả của mẹ, mà tội nghiệp lắm mỗi lần đưa ti vào là bé con mút lấy mút để, mút không ngừng nghỉ suốt 10 phút rồi lại quay sang mút tiếp cái bình sữa để no bụng .
    Ngày thứ năm, mẹ em bắt đầu cảm thấy nản và chuẩn bị tinh thần nuôi Ss bằng sữa ngoài, nhưng mà mẹ em cảm thấy buồn lắm các mẹ ạ, tại sao mình đã cố gắng hết sức nhưng ko chuyện gì như ý mình được, đã cố sinh thường nhưng cuối cùng phải mổ, đã làm hết sức nhưng sữa vẫn không chịu về, mẹ em thấy mình vô dụng thật và thương cho Ss lắm . Nhưng trời cũng không phụ lòng người, đến buổi chiều mẹ em vẫn kiên trì cho Ss mút ti mẹ, thấy có ít nước trong trong chảy ra ngoài mẹ em cứ đinh ninh đó là nước miếng của Ss (ngốc xít ko thể tả), cho đến lần thứ hai thì bà ngoại Ss mới phát hiện ra bảo là sữa đã về, nhưng mẹ em vẫn cứ cãi bảo đó là nước miếng chứ sữa gì trong veo vậy, đến khi mẹ em nặn thử thấy nó chảy ra từ ti mẹ thì mới tin đó là sữa thật . Buổi tối hôm đó tự dưng mẹ Ss lại bị nhức đầu, hóa mắt, buồn nôn mà ko biết lý do tại sao, đến khi bà ngoại kiểm tra lại bình thuốc lợi sữa mới phát hiện ra là mấy ngày nay mẹ Ss đều chơi gấp 3 lần lượng thuốc cho phép . Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, nhờ vậy mà sữa mới chịu về.
    Đến ngày thứ sáu thì hai mẹ con được về nhà, lại tiếp tục chiến đấu giai đoạn hai. Mẹ ít sữa nên vẫn phải cho Ss bú thêm sữa ngoài, cứ mỗi lần cho con bú là mẹ lại đau đến chảy nước mắt, con thì cứ mút được vài cái là ngủ lăn quay. Nhưng bụng đói nên cứ ngủ được 15 phút là lại dậy, hai mẹ con lại oắn lộn với nhau tiếp.
    Đó là chưa kể đến công cuộc ăn uống của mẹ, ngày ba bữa mỗi bữa một tô cơm đầy ụ cộng với bài trường ca chân giò làm mẹ phát hoảng, ăn là nghĩa vụ, là có sữa cho con bú chứ mẹ hoàn toàn mất cảm giác no - đói rồi.
    Cộng thêm mẹ em sinh vào mùa hè nên trời nóng ko thể tả, Ss sinh mổ nên ko dám nằm quạt hay điều hòa nhiều vì sợ phổi con yếu nên hai mẹ con lúc nào cũng nhèm nhẹp mồ hôi.
    Chiến đấu khoảng 2 tuần thì sữa mẹ cũng về đủ cho Ss ú và có thể bye bye cái bình
  • Đọc đoạn trường của mẹ Shushi mà em suýt ngất mẹ nó kiên trì thật , Con gái cũng chịu khó nữa mút đc đến 10 phút mới quay sang sữa ngoài .Em choáng với sự lì lợm của 2 mẹ con nhà chị .Thui chúc cho chị và bé mạnh khỏe hay ăn chóng lớn nhé

  • Tại ba lì + mẹ lì nên đẻ ra em siêu lì đấy mẹ Tuby.
    Ba ngày đầu ở BV em Ss chẳng thèm khóc tiếng nào, đến mức độ mẹ Ss phải véo nhẹ con để xem bé có biết khóc không đó mẹ nó
  • Hic hic, hôm nay mẹ bận quá con gái ơi, để chiều mẹ tranh thủ viết cho gái nhá.
    Yêu con nhiều nhiều
  • Con gái cưng ơi, mẹ muốn viết cho con nhiều nhiều lắm, nhưng chỉ "ăn cắp" thời gian ở cơ quan thôi chứ về đến nhà là chỉ muốn ôm con chẳng muốn làm gì nữa.
    Cuối tuần vừa rồi con lại có thêm chị nữa đấy, chị chuột con đã phải ra sớm 5 tuần do mợ Ba con bị cạn ối, nhìn chị bé xíu xiu mà mẹ thương quá đỗi.
    Cậu Ba gọi cho mẹ khuya hôm thứ tư tuần trước nhưng đến chiều thứ năm mẹ mới vào thăm được. Nhìn hai mẹ con chị í mà mẹ muốn chảy nước mắt, mẹ nhớ lại lúc con chào đời, mẹ được bà ngoại chăm từng li từng tí, mẹ chỉ việc nằm, ôm con và ráng ăn cho có sữa mà thôi. Chị con không may mắn được như con, chị là cháu của ông ngoại Hai chứ không phải ông Ngoại nên chị thiếu thốn nhiều thứ, mợ ba lại không có mẹ bên cạnh nên cũng không được chăm sóc như mẹ.
    Cùng là phận phụ nữa với nhau nên mẹ nhìn hai mẹ con mợ, mẹ rất thương con gái à.
    Tất cả mọi đồ dùng của con đều được sắm thứ tốt nhất, đẹp nhất còn chị con lại phải dùng lại đồ cũ, chị sinh thiếu tháng nên chỉ được có 2,3kg, một bình 30cc sữa chị phải bú mấy lần mới hết không như con lúc nhỏ chỉ cần thổi 1 hơi là hết veo, con lúc nào cũng được ẵm bồng, được hết người này tưng tiu đến người kia nựng nịu còn chị con chỉ có mỗi cậu ba và mợ ba, mẹ thấy xót trong lòng quá.
    Mẹ quyết định xin nghỉ làm ngày thứ 6 để vào bệnh viện với mợ con, mẹ ẵm chị con trên tay cho mút ti mẹ (con gái đừng giận nhé tại mợ con chưa có sữa mà), chị con bé quá nên chưa biết cách mút ti, không như con lần đầu tiên mẹ cho ti mẹ con đã mút chùn chụt, mút mãi đến 10 phút mà ko có giọt sữa nào, ôm chị con mẹ lại nghĩ đến con và thương chị nhiều hơn.
    Con ạ, mình may mắn sinh ra trong gia đình có điều kiện hơn, thì mình phải biết chia sẻ con nhé, con sẽ không buồn nếu mẹ cho chị bớt những thứ con không cần dùng đến, chia cho chị bớt những thứ của con nhé con.
    Cảm ơn con gái mẹ đã làm trái tim mẹ nhân hậu hơn, dễ thương cảm trước những người ít may mắn hơn mình.
    Thương con nhiều rất nhiều.
  • Lang thang vào mạng, mẹ đóc được tin các em bé bị hành hạ, đánh đập, ngược đãi và ép đi xin ăn, lòng mẹ lại quặn lên con gái à, tại sao người ta lại có thể ác độc với các em như thế chứ, nhìn những đứa trẻ bé bỏng mới 2, 3 tuổi không được mặc quần áo, phải lăn lê trên mặt đường dưới trời mưa sao mà thương quá con ơi.
    Con gái à, còn rất nhiều bạn nhỏ có số phận kém may mắn hơn con, mẹ mong rằng con gái mẹ lớn lên sẽ có tấm lòng yêu thương nhân hậu, dẫu không giúp được tất cả mọi người nhưng hãy biết mở lòng yêu thương con nhé.
  • Tuần này ông ngoại đón con về sớm một ngày vì ngày mai ông đi Úc rồi.
    Trưa nay mẹ ở nhà một mình, đã lâu lắm rồi mẹ mới một mình như thế, ba con bận việc ở cơ quan không về được, con thì về với ông ngoại rồi, cứ tưởng sẽ làm một giấc cho thật đã, mọi hôm mẹ vẫn ước như thế mà. Nhưng sao nằm hoài không ngủ được, mẹ đã quen với cảm giác có con cạnh bên, giờ xa con một chút thôi đã thấy bứt rứt khó chịu rồi.
    Mẹ lại đang buồn vì công việc của ba con gặp một chút trúc trắc, ba con đúng là số vất vả và hình như hơi kém may mắn, năng lực của ba ai cũng thừa nhận, Sếp nào cũng đánh giá cao vậy mà sao không được thuận lợi như mong muốn, mẹ thương ba lắm con à.
    Mẹ con mình sẽ làm hậu phương vững chắc cho ba con nhé, mình sẽ làm điểm tựa để ba cố gắng, mang lại nhiều niềm vui để ba bớt căng thẳng, mình luôn ủng hộ ba nha con.
  • Con gái ơi, con có biết hôm nay là ngày gì không?
    Cách đây tròn một năm mẹ đang làm cô dâu đấy, thời gian trôi qua nhanh thật, sáng nay mẹ vừa mới nói với ba con xong
    - Hay thật, giờ này năm ngoái mình đang làm cô dâu, còn bây giờ lại đang cho em bú
    Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã một năm ba mẹ bên nhau, một năm qua ba mẹ đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, vui có, buồn có nhưng đáng nhớ nhất vẫn là giây phút đón con chào đời.
    Ba con không ga lăng, không lãng mạn nhưng ba là bóng tùng quân cho mẹ con mình nép vào. Tuy nhiều lúc ba làm mẹ buồn vì sự vô tâm quá mức nhưng trên hết mẹ vẫn cảm nhận được tình yêu rất lớn ba dành cho mẹ con mình.
    Một năm qua là một năm thật sự hạnh phúc của ba mẹ.
    Mẹ tin các năm sau sẽ còn hạnh phúc hơn nhiều vì ba mẹ đã có thêm con, tình yêu vĩ đại của ba mẹ.
    Yêu thương con thật nhiều.
  • Mẹ em hư quá em ơi, mấy ngày rồi mà chẳng chịu viết gì cho em cả,
    Thật tình thì hôm qua mẹ em bận quá, còn cả ngày hôm nay thì mẹ mày mò học cách làm lịch cho em, mẹ đã làm xong một bộ lịch hoành tráng cho em rồi đấy, mẹ tài không nè :cool:
    Mẹ em lại bị cảm rồi, mẹ hư quá đi cứ đau hoài à, chiều nay mẹ phải uống thuốc gấp gấp chứ ko thì lây cho em tội nghiệp lắm.
    Mẹ thương em lắm em biết không?
    Chắc hôm nào mẹ phải cắn em một cái thật đau cho đã ghiền thôi rooling:
  • Gái cưng ơi, gái cưng à, giờ này con đang làm gì nhỉ?
    Chắc là đang quấy bà cố lắm đúng không?
    Mẹ cũng không hiểu nổi con gái mẹ nữa, sao có mẹ ở nhà là ngoan ngoãn, chịu nằm xe chơi cho mẹ làm việc còn ở nhà với ai cũng quậy hết, cứ bắt ẵm bồng suốt là thế nào hả?
    Sáng nay tự nhiên mẹ lại nhớ kiểu cười "múm mụm" của con, nhìn ghét không thể tả, nhưng sao con mẹ chỉ cười kiểu đó có một ngày à, tiếc là mẹ ko kịp lưu lại.
    Mẹ tiếc nhiều cái lắm con gái à, mẹ không kịp lưu lại cách con chu chu cái miệng mỗi khi đi ể, cách con mếu mếu lận lận nữa, ai bảo con gái mẹ thích mới nới cũ làm chi, cái gì cũng chỉ "biểu diễn" một hai lần rồi là chuyển sang trò mới ngay. Bởi vậy, mẹ phải nhanh nhanh đầu tư một cái máy ảnh để kịp thời lưu lại những khoảnh khắc đáng yêu của con để sau này con nhìn lại chắc là sẽ hạnh phúc lắm.
    Có những việc nếu bây giờ mình ko làm thì sau này có tiếc cũng sẽ không làm được, mẹ đã từng hối hận là đã không kịp lưu lại khoảnh khắc mẹ đang mang con trong mình, lúc ấy trông mẹ vẫn là bà bầu xinh đẹp mà.
    Sắp đến giờ được về với con rồi, nhớ con quá đi thôi, không biết trưa nay con gái có cho mẹ ngủ không đây, hôm nào cũng vậy con quậy ba mẹ đến 1h30 mới chịu ngủ, con ngủ rồi thì mẹ lại phải chạy đi làm, con hư thế đấy.
    Gái yêu của mẹ khôn thế đấy mà, em biết chỉ có giờ đó là có cả ba mẹ chơi với em, còn đến giờ ba mẹ đi làm thì em mới chịu ngủ mà. Gái yêu láu cá quá nha con.
    Mẹ thương con nhiều nhiều lắm đó con biết không?
  • Hai ngày được ở nhà với mẹ thích quá phải không con.
    Tuần này mẹ con mình ở lại với ba chứ ko về ngoại nữa, nên cả ngày chỉ có mẹ và con thôi (ba con hư cứ bỏ mẹ con mình mà đi hoài à), lúc nào con gái cũng có mẹ bên cạnh, được mẹ ẵm rồi còn được mẹ ôm cho ngủ nữa thích ơi là thích con nhỉ.
    Con gái mẹ càng ngày càng làm nũng, cứ thích ôm mẹ dụi đầu vào vai mẹ thôi, thương ơi là thương.
    Hôm qua mẹ cho con ăn hơi bị nhiều hì, trộm vía gái cưng của mẹ vẫn output ok, chỉ cần con ăn ngon miệng mẹ làm có vất vả thế nào cũng được cả.
    Hôm nay lại bắt đầu một tuần mới, con lại phải xa mẹ suốt 5 ngày, chắc là con buồn lắm, càng ngày con càng tình cảm với mẹ mà. Tối nào cũng dụi đầu vào người mẹ mà ngủ, mẹ xích con ra một tí là lại dụi vào lại ngay, thương nhất là lúc tỉnh giấc lại thấy con gái đang dụi đầu vào lưng mẹ mà ngủ ngon lành. Càng ngày em càng mến hơi mẹ, mẹ mà bước xuống giường chừng 15 phút là em tỉnh giấc ngay, em như vậy là hư lắm biết không, mẹ đâu thể nào ở nhà với em hoài được, mẹ còn phải đi làm mà.
    Em phải ngoan nhé, mẹ thương em thật nhiều!
  • Hức hức, mới có một ngày không viết cho con mà top của mình bị đẩy xuống dưới cuổi rùi, kiểu này mẹ phải siêng năng hơn mới được.
    Gái cưng biết không, hôm qua là sinh nhật mẹ Út con đấy, mẹ đã làm một loạt thiệp chúc mừng rùi, mà toàn là hình của bé cưng không đấy, con thấy mẹ có thương con nhiều không? Thương, thương thương thật nhiều luôn.
    Mấy hôm nay con gái mẹ quậy quá trời, đến nổi ba con năn nỉ con nằm yên 30s thôi mà cũng ko được đấy. Quậy kiểu này không biết là giống ai nữa, mẹ con hiền lành, dịu dàng :RaisedEye lắm cơ mà.
    Bé cưng của mẹ càng ngày càng nhiều trò, hôm nay tiết mục yêu thích của con là ngồi trên ghế của ông ngoại rồi xoay tròn giống như kim đồng hồ ấy.
    Con có xíu xìu xiu à, mà sao quậy thế ko biết nữa, quậy đến lớn ko nổi luôn đó. Hư ơi là hư.
    Tối qua ba giận con rồi đấy, ai bảo chơi với ba mà ko chịu, cứ đòi bà cố rồi đòi xuống ghế thôi, ba bảo con ko thương ba đó. Cả buổi tối bà buồn thỉu, buồn thiu luôn . Ba mình còn con nít quá hen con (nói nhỏ nhỏ, chỉ hai mẹ con mình biết thôi nhe), lúc người ta thích cái này, lúc thích cái khác chứ, tự nhiên lại giận em à.
    Hôm nay là thứ tư rồi, còn hai ngày nữa là mình được về ngoại, con lại được tha hồ quậy mà ko sợ mẹ la rồi, ông bà ngoại cưng con quá mà, may mà mình ko ở chung với ông bà, ko thì ko biết làm sao mà dạy con đây.
    Nói thế thôi chứ con gái mẹ chỉ hơi hiếu động một chút thôi, chứ em rất tình cảm và sợ mẹ mà, ba giỡn với em mà mẹ nghiêm mặt là em cũng dám cười đâu, em thương mẹ, quý mẹ và sợ mẹ nữa đúng ko em?
    Mẹ thương con gái mẹ nhất trên đời!
  • mình cũng ít sữa. Mình ăn canh rau má thì thấy sữa nhiều hơn. HÌnh như sinh xong kiêng kem, trong người nóng nên sữa về ít. từ lúc ăn đồ mát vào thấy sữa chảy nhiều hơn mẹ nó ơi
  • Mình món gì cũng ănchẳng kiêng khem gì hết mẹ nó ơi, nhưng sữa vẫn không nhiều lắm chỉ vừa đủ cho bé măm măm thôi à.
  • Mẹ không hiểu sao dạo này mẹ dễ cảm thấy buồn quá con gái ạ, chuyện cũng ko có gì to tát chỉ vì tối qua ba con lỡ miệng trách mẹ ích kỷ, ừ thì mẹ cũng sai, lâu lâu ba con mới đi nhậu với mấy chú mà mẹ lại nhắn tin nhắc nhở cứ giống như là ba ko biết lo cho mẹ con mình, vậy mà mẹ cũng buồn cả buổi sáng, trưa nay ba con lại phải ở lại cơ quan mà ko nhắn trước làm mẹ phải chờ cơm đến gần 1h nữa, mẹ biết ba nhiều việc, vất vả, nhưng mẹ vẫn cảm thấy buồn.
    Chiều nay hai mẹ con mình về ngoại, cứ mỗi lần về là mẹ lại cảm thấy nặng nề, bà ngoại con suốt ngày lo chuyện tiền bạc làm mẹ cũng chán nản theo, ai bảo làm ăn to lớn chi cho khổ vậy chứ. Mẹ thích cuộc sống như ba mẹ hơn, cuối tháng lãnh lương tuy ko nhiều nhưng cũng tạm đủ chi tiêu, đủ để cảm thấy ấm no là được.
    Thôi, ko sa đà vào những ý nghĩ này nữa, mẹ làm lịch cho con để đỡ stress đây.
    Chỉ cần nhìn hình con là mẹ lại cảm thấy hạnh phúc rồi.
    Thương con thật nhiều!
  • Đọc cái hành trình đi đẻ của mẹ này thấy y hệt mình. Mình cũng đau mãi, bác sỹ khám rất nhiều lần, mãi mà chỉ được 5 phân, ko thêm tẹo nào. Rồi cũng bấm ối, rồi chờ, mệt quá nằm lì trên bàn đẻ.., rồi mình cũng xin xỏ cho mổ... rồi mổ,... ôi nói chung là y xỳ. Hay là ai đi đẻ cũng thế nhỉ.. Hic.
  • Cũng tùy người thôi mẹ nó ạ, trong "Nhật ký vượt cạn" í, có mẹ đẻ con chưa tới 45 phút à.
    Nhưng chỉ cần nhìn thấy con yêu là bao nhiêu đau đơn, mệt mỏi đều tan biến hết mẹ nó nhỉ
    Ah, hình như mẹ nó sinh sau mình có 10 thì phải.
  • Con gái của mẹ,
    Mẹ lại phải trở lại với công việc thôi, mẹ ước gì mình có thể ở nhà mãi với con, chăm cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, không phải tạm biệt con mỗi sáng nhưng đâu thể như vậy được con nhỉ.
    Con gái mẹ hư lắm nha, chỉ thích ăn món ngon không à, về nhà ngoại không mua được phô mai của Pháp nên cho con ăn Bò cười Việt Nam vậy mà gái mẹ lè ra ngay nhất định không chịu ăn đấy, chắc tại con quen vị phô mai kia rồi. Con gái ngày càng làm nũng mẹ, mẹ đút là không bao giờ chịu ăn cho hết, chắc là con nghĩ sao ti mẹ đẻ không mà bắt em ăn chứ gì, con phải ăn thì mới mau lớn chứ, hư ơi là hư.
  • Bé con của mẹ,
    Tối qua là đêm không ngoan đầu tiên của con, từ lúc sinh ra đến giờ chưa đêm nào con giật mình và quấy khóc cả, con lại còn trớ sữa nữa chứ, làm ba mẹ lo lắm, từ trước đến giờ con rất ít khi bị trớ, hầu như chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi, không hiểu sao con gái mẹ lại bị như vậy.
    Mẹ xin lỗi vì lúc đầu mẹ mắng con, tại mẹ mệt mà con cứ quấy nên mẹ mới nóng như vậy, nhưng vừa mắng con xong là mẹ lại hối hận liền, nhất là khi thấy con trớ, lòng mẹ đau lắm, mẹ ôm con, con nằm ngoan như một em mèo vậy, chắc là con gái mẹ mệt lắm phải không.
    Mẹ đúng là vụng về, thấy con mệt mà mẹ chẳng biết làm gì cả, chỉ biết lấy dầu thoa đầu, thoa bụng cho con thôi, mẹ hư thật, đúng ra mẹ phải học, phải chuẩn bị kiến thức trước khi làm mẹ của con chứ, mẹ thấy mình tệ thật.
    Mà cũng tại hôm qua con gái mẹ làm nũng quá. Bà cố đập con mũi trên trán thôi mà con nhõng nhẽo cả đêm, khóc thì không khóc lớn cứ ề à, ề à bắt mẹ phải vác lên để con dựa đầu lên vai mẹ mới chịu, con ăn vạ quá mà.
    Cũng may sáng nay con gái mẹ lại ngoan, lại nghịch ngợm, hiếu động như mọi ngày nên mẹ mới yên tâm đi làm.
    Con phải bình an, khỏe mạnh thì mẹ mới vui được, con biết không.
    Mẹ yêu con hơn tất cả.
  • Hic hic, mấy hôm nay mẹ bận "làm ăn" bỏ bê gái rượu của mẹ quá chừng.
    Chiều nào mẹ cũng về trễ, cũng bị em giận hết, mọi hôm thấy mẹ về là cười toe toét còn mấy hôm nay tối đen mẹ mới về em chẳng thèm cười với mẹ luôn rồi còn ko chịu nhìn mẹ nữa chứ.
    Mẹ đang cố gắng làm kiếm tiền để mua xe hơi cho em đi mà. Em đừng giận mẹ nhé.
    Tuần này mình ko về nhà ngoại được rồi, mẹ Năm sẽ lên chơi với em để mẹ đi "làm ăn" nữa. Em thông cảm cho mẹ nhé.
    Mẹ thương em nhiều nhiều luôn, muốn cắn vào hai cái má trắng hồng thơm sữa của em quá đi thôi.
  • Em mẹ ơi, mấy ngày nay mẹ hư quá, em chờ rỏng rả 5 ngày mới đến thứ 7, CN để mẹ ở nhà với em, để em được ở vời mẹ cả ngày vậy mà hai ngày nay mẹ toàn giao em cho mẹ Năm thôi, mẹ cứ lo làm ăn gì í, em ko thích tí nào đâu.
    Em phải thông cảm cho mẹ chứ, vì mẹ thương em, mẹ ko muốn đến lúc em đi học phải chịu nắng, gió, mưa bão nhất là mình ở BMT này nữa, một năm có hết mấy tháng mưa, mùa đông thì trời lạnh căm căm nên mẹ phải ráng kiếm tiền mua ô tô cho em. Mẹ muốn em mẹ phải có được những thứ tốt nhất, phải là đứa trẻ hạnh phúc nhất.
    Em mẹ càng ngày càng mười nhe (người ta thì ba nhe thôi, còn em mẹ phải mười nhe mới đủ), em mới hơn 6 tháng thôi mà vui, buồn, hờn giận biểu hiện rất rõ ràng.
    Này nhé, mẹ mà mặc đồ đẹp là em nhất quyết không chơi với mẹ vì lần nào mẹ cũng bỏ em mà đi, mẹ mà về trễ là ko thèm nhìn mặt mẹ, sáng ngủ dậy không thấy mẹ đầu tiên là ko thèm chơi với mẹ luôn.
    Như sáng nay nè, mẹ phải dậy sớm nên bảo mẹ Năm nằm ôm em thay mẹ, vậy mà em giận mẹ luôn, mẹ cho em nắm tay cũng ko thèm ngồi dậy như mọi lần rồi không thèm nhìn mẹ một cái nữa, cứ quay sang cười giỡn với mẹ Năm, mẹ Út, bà Ngoại, ông Ngoại nhưng trừ mẹ ra.
    Rồi còn tối hôm qua bị ông ngoại bỏ lại một mình trong phòng em la làng quá trời, nhưng mẹ biết em mẹ la vì hờn chứ ko phải vì sợ, từ lúc đẻ ra đến giờ em mẹ có biết sợ cái gì đâu. Vậy là em giận, em bo bo xì ông ngoại luôn, mặc dù bình thường thích ngoại nhất, chỉ cần nhìn thấy ngoại là em vui, em cười, kích động liền, nhưng lần này nhất quyết ko thèm nhìn, ko thèm cười mặc cho ngoại dỗ đủ kiểu.
    Nhiều lúc mẹ ko tin em mẹ mới 6 tháng mà đã hiểu chuyện như vậy, nhưng mọi biểu hiện của em đều cho mẹ thấy em đã biết suy nghĩ, biết yêu, biết ghét rồi. mẹ rất thương và tự hào về em đấy, cục cưng của mẹ ạ.
  • Con gái cưng của mẹ,
    Mấy hôm nay con gái hư quá chừng luôn, lúc nào cũng đeo bám mẹ thôi, mẹ mà về đến nhà là ko chịu rời nữa bước, ngủ cũng muốn có mẹ nằm bên cạnh, làm tối qua mẹ phải ở dơ ngủ với con luôn. Mọi hôm con đâu có như vậy, sao càng ngày càng hư vậy hả con?
    Chắc mấy hôm nay gái mẹ bị "bỏ rơi" nên bám được mẹ là dứt khoát không buông ra, ba ẵm cũng không chịu thích, em chỉ thích mỗi mình mẹ thôi.
    Mẹ thương gái quá, không tập trung lo cho con được mẹ cảm thấy có lỗi lắm, mẹ hứa với gái mẹ sẽ không ham công tiêc việc nữa, về đến nhà là chỉ có gái thôi, ko quan tâm đến việc gì nữa hết, mẹ hứa đấy.
  • Gái cưng ơi,
    Càng ngày con càng tình cảm, mỗi lần mẹ ẵm là ôm chặt lấy mẹ, gục đầu lên vai mẹ, lúc ngủ thì cứ dúi người vào mẹ, rồi còn nghiêng qua ôm mẹ nữa chứ, thương quá chừng luôn.
    Tình hình làm ăn của mẹ con mình cũng khả quan con nhỉ, cầu trời phù hộ cho gia đình mình mãi được an lành và hạnh phúc như hôm nay.
  • ngưỡng mộ mẹ nó ,yêu con gái thật đấy.ngày nào cũng ngồi viết về shushi. đọc bài của mẹ nó xong thấy rất giống tâm trạng của mình khi có em bé và cảm thấy yêu con mình hơn. từ hồi sinh ra chưa đwợc viết một chút nào. mình cũng phải học tập mẹ nó mới đwợc
  • Mình cũng lười lắm, nhưng mà nghĩ sau này con gái khi lớn lên đọc được những dòng mẹ viết thế này chắc là hạnh phúc lắm, vả lại nếu bây giờ mình không làm, đến khi con lớn có hối hận cũng không làm lại được nên cố gắng duy trì thui.
  • Gái yêu của mẹ,
    Sắp đến cuối tuần rồi, mẹ con mình lại được về ngoại, chắc là tuần này con cũng bị mẹ "bỏ rơi" nữa rồi, mẹ phải cố gắng lo "làm ăn" mà, chắc là gái không buồn đâu nhỉ, mẹ giao gái cho mẹ Năm, mà mẹ Năm còn cưng chiều gái gấp mấy lần mẹ nữa, cứ lần nào về ngoại là con lại hư thêm một chút, tất cả là tại mẹ Năm hết đấy.
    Tối qua mẹ diện đồ đẹp cho gái, nhìn mà muốn cắn cho một miếng quá đi thôi, mẹ phải siêng chụp hình và viết nhật ký cho gái, mẹ muốn sau này lớn lên gái sẽ biết quá trình lớn lên của mình và tình cảm mẹ dành cho gái thay đổi như thế nào qua từng ngày, từng giai đoạn, lúc ấy chắc gái mẹ sẽ hạnh phúc lắm.
    Hơn nữa mẹ muốn gái biết tình cảm ba mẹ dành cho gái lớn như thế nào để gái không phụ lòng mong mỏi của ba mẹ. Mẹ thật ghê gớm gái nhỉ.
  • Mấy hôm nay trời lạnh mẹ con mình tha hồ diện đồ đẹp, sáng nay nhìn con gái mẹ muốn cắn một cái thật mạnh, thật sâu vào hai má phúng phính trắng hồng của con quá. Mẹ con mình dậy trễ nên mẹ giao con cho bà cố để chuẩn bị đi làm luôn chứ ko ẵm con như mọi khi, con gái cứ nhìn theo mẹ hoài chắc mẹ đi đâu làm gì cũng theo dõi hết, làm mẹ không cầm lòng được mặt dù đã trễ rồi cũng phải ôm con một tẹo.
    Con gái mẹ rất ngoan, mẹ đi làm về là bám chặt lấy mẹ nhưng trước khi mẹ đi không bao giờ nhõng nhẽo cả, em biết là đến giờ đó thì mẹ phải đi mà, em có nhõng nhẽo cũng ko làm được gì lại bị "ghét" nữa chứ, mẹ biết em mẹ biết suy nghĩ mà.
    Tối qua nhà mình ăn cơm mẹ không cho em nằm xe như mọi khi mà cho ngồi với mẹ luôn, thấy em cứ nhào chụp chén cơm mẹ liền măm măm cho em một ít cơm với tôm vậy mà em ăn ngon lành, lại còn đòi thêm nữa chứ, em mẹ háu ăn quá (trộm vía em), cuối cùng mẹ phải cho em măm thêm 2 viên phô mai, hư ơi là hư.
    Ah, bà ngoại đan mũ và tất cho em rồi đấy, em sướng nhất đấy nhé, ai cũng thương, cũng cưng em hết. Chiều nay mẹ con mình lại về với ngoại nhé.
  • Đọc topic mẹ BS viết về các điều ghiền của em Mít mẹ cũng muốn viết về con gái, con gái mẹ cũng ghiền nhiều thứ lắm.
    Này nhé đầu tiên cái em ghiền tỉ tì ti nhất định là cái ti giả của mẹ rồi. Từ khi em mới sinh ra, mẹ chưa có giọt sữa nào em đã oánh nhau với nó ngày vài lần, mỗi lần hơn 10 phút rùi mà, nhìn em mút chùn chụt mà mẹ thương quá, cái ti hư, cái ti húi có chịu chảy giọt sữa nào đâu. Nhưng cũng nhờ em lì như vậy nên bây giờ em mới có ti mẹ mà mút hàng ngày, bất kể khi nào có mẹ mà. Mà em ghiền ti lắm nhé, mỗi khi mẹ ẵm việc đầu tiên là em dụi đầu tìm ti liền, nếu mẹ biết ý mà vạch ti cho em ngậm thì thôi còn không thì em cứ giống như "anh hùng tử vì đạo" vậy cứ đâm đầu, hả miệng, ngậm bất cứ thứ gì trên người mẹ đến khi ngậm đúng ti thì thôi.
    Cái ghiền thứ hai chắc chắn là bàn tay, bàn chân em rồi, em ghiền nó đến nỗi có được cái ghiền thứ nhất rồi cũng cố nhét thêm một ngón tay vào bú chung cho hoành tráng mà, mỗi khi cho em nằm xe là y như rằng hai tay chụp hai chân rồi cố nhui hết cả bốn cái vào miệng, mẹ thiệt chịu ko nổi em luôn.
    Cái ghiền thứ ba nhất định là ghiền quậy, em mẹ bé xíu xíu bằng củ khoai lang à, vậy mà quậy ko ai chịu nổi, ẵm em trên tay nhất định sẽ bị em chụp đầu, chụp mũi, rồi chòi, rồi đạp đủ các kiểu còn cho em nằm trên giường thì ôi thôi rồi luôn, em quậy từ đầu giường cho tới cuối giường luôn, em lăn, em lộn, em tè nói chung là em không thể nằm yên 5 giây. Nhưng nếu mẹ giận mẹ quay lưng lại là em lăn vào mẹ ngay, em dụi đầu, em nắm tóc, em kêu em làm đủ mọi cách để mẹ quay lại rồi em cười giơ hết cả nếu ra dụ khị mẹ. Đến khi mẹ cười với em thì lai lăn ra quậy tiếp, thiệt chịu hết nổi em luôn.
    Em còn nhiều cái ghiền lắm, để khi nào mẹ rãnh mẹ sẽ ngồi liệt kê ra hết nhá, mẹ phải làm việc đây, từ ngày có em mẹ cứ bị xao nhãng ko à. Em hư quá, thương em lắm lắm luôn.
  • Sáng nay mẹ lại bị gái giận, có phải lỗi của mẹ đâu, tại gái ngủ nướng nên mẹ đành phải xuống giường trước lo chuẩn bị đi làm mà.
    Con gái mẹ nhõng nhẽo quá, sáng nào thức dậy người đầu tiên nhìn thấy không phải là mẹ thì y như rằng em sẽ giận mẹ ngay, cả buổi sáng không có lấy một nụ cười luôn, sao em mẹ nhỏ xíu xìu xiu mà lại ghê gớm vậy nhỉ, nhiều khi mẹ cũng không tin em biết chuyện nhưng đã mấy lần như vậy nên mẹ đành phải tin thôi.
    Mà em phải hiểu chuyện chứ, cả đêm em mằm lú mẹ chứ có phải mẹ bỏ bê đâu mà lại giận, cũng tại em hư húi, em ngủ nướng nên mẹ phải dậy trước chứ, em mẹ càng ngày càng nhõng nhẽo nha.
    Cứ mỗi lần về ngoại là em mẹ lại hư thêm một chút, cả tối hôm qua cứ ư ử mãi, chắc là em nhớ nhà ngoại, cũng đúng thôi chứ, về ngoại có biết bao nhiêu người cưng em, bà ngoại nè, ông ngoại nè nhất là có con mẹ Năm nữa, nó là chuyên gia tập hư cho em đấy. Ai đời dỗ em ngủ mà vừa ẵm, vừa hát, vừa nhãy lambada, mọi hôm em có đòi vậy đâu, chỉ cần mằm lú mẹ một chút là ngủ thôi, hôm sau mẹ phải cách ly em với nó mới được.
    Ba mẹ quyết định cho em làm model rồi đấy, nhờ có em mà tình hình làm ăn có vẻ khả quan hơn, em là lucky star yêu quý của ba mẹ mà. Thương em nhất trên đời.
  • Mẹ rút kinh nghiệm nên sáng nay trước khi dậy mẹ chọc cho Sushi của mẹ dậy luôn, đằng nào thì mẹ bước xuống giường chừng 5 phút là em cũng dậy ngay thôi mà, em mở mắt ra thấy mẹ đang cười chào em là em toe toét ngay, cả buổi sáng cũng vui vẻ hẳn.
    Em mẹ càng ngày càng hư, em thức dậy chơi với ba mẹ một chút là đòi xuống giường ngay, mẹ mà không cho là y như rằng em la, em hét cho đến khi mẹ ngồi dậy mới thôi. Mới tí tuổi đầu mà đã biết yêu sách rồi, tại em còn bé chưa biết gì nên mẹ mới chiều theo em thôi đấy, em mà lớn chút nữa là không được đâu.Chiều em để em hư à, mẹ không muốn em mẹ bị mọi người ghét đâu.
    Chiều qua mẹ lại mua cho em một mớ đồ đẹp nữa, mẹ con mình cứ diện cho nhau hoài chỉ tội cho ba thôi, ai biểu ba không cùng phe với mình, mỗi lần mẹ mua đồ mới cho ba là ba lại cằn nhằn, ba bảo ba không cần, mẹ cứ để dành tiền mà sắm cho mẹ với cho em thôi. Yêu ba thế con gái nhờ.
    Ah con này, nhờ con mà ai cũng khen mẹ xinh hơn đấy, ai cũng bảo mẹ sinh em xong còn đẹp gấp mấy lần so với trước đây, ba con cũng bảo thế dấy (hè hè) cám ơn con gái yêu nhé.
    Thương em, thương em, thương em thật nhiều!
  • Hai ngày nay bận chuẩn bị hội nghị mẹ phải đi sớm về trễ tội cho gái cưng quá, ai biểu mẹ đã có gái rồi nhưng vẫn nằm trong hàng top của top ở cơ quan làm gì , cứ mỗi lần có khách khứa, hội nghị gì mẹ cũng bị đưa lên hàng tiền đạo hết. Hè hè, thật ra thì "thằng chột làm vua xứ mù" thôi con ạ, mẹ con cũng có thuộc hàng mĩ nhân gì đâu gái nhỉ.
    Tối hôm qua đến hơn 8 giờ mẹ mới về đến nhà, không có mẹ gái vẫn rất ngoan, chơi với ba và bà cố chứ không quấy khóc gì cả, chỉ có điều hơi buồn chút thôi. Vừa nhìn thấy mẹ là gái mừng rỡ vẫy đạp đòi mẹ ẵm, làm ba phải ẵm gái theo mẹ vào phòng thay đồ luôn, mẹ thương gái quá, chắc mong mẹ lắm, mẹ xin lỗi nhé, vì công việc chứ mẹ không muốn bỏ gái chút nào đâu.
    Gái mẹ rất ngoan, có mẹ thì đòi mẹ ẵm, mẹ thơm nhưng không có mẹ vẫn không quấy khóc, vẫn ngoan ngoãn nghe lời bà cố nên mẹ rất yên tâm, em.
    Việc mẹ làm giỏi nhất là đẻ ra gái, là việc đáng tự hào nhất của mẹ.
    Mẹ vốn là người "cả thèm, chóng chán" nhưng chỉ có gái là càng ngày mẹ càng ghiền, mẹ có thể ngồi xem hình em hàng giờ, ngắm em say ngủ, thơm em cả ngàn lần cũng không đã ghiền, chỉ có những lúc gái quậy làm mẹ mệt chút thôi.
    Đêm nào mẹ cũng thầm cầu nguyện trời phật phù hộ cho gái mẹ mãi được an lành, hạnh phúc, mọi đau yếu, bệnh tật, buồn đau mẹ xin chịu hết cho gái. Mẹ sẽ cố hết sức mình cho con những gì tốt đẹp nhất, mẹ thương con nhiều nhiều lắm đấy gái ạ.
  • Càng ngày gái càng giống mẹ, nằm ngủ phải gác lên một cái gì gì đó, tay phải đưa lên cao quá đầu, thích tréo chân rồi còn thích ngủ nướng nữa chứ, sao toàn giống những cái xấu không vậy con?
    Mấy hôm nay gần đến giờ thức dậy là gái lại múa "ngủ quyền" (người ta say thì múa túy quyền còn mình ngủ, mình múa "ngủ quyền" con he), mẹ biết gái đang tỉnh ngủ rồi nhưng cố nướng thêm chút nữa thôi, nhưng mẹ cũng chưa muốn dậy nên liền nhét lú vào mụm em ngay vậy là hai mẹ con cùng được nướng :Battin ey:.
    Càng ngày mẹ càng thương em mẹ hơn, giờ mẹ phải đi làm không bao giờ đòi mẹ cả nhưng mẹ về đến nhà là nhất định đòi ẵm ngay, em mẹ rất hiểu chuyện mà.
    Từ ngày có em mẹ cứ cho ba ra rìa hoài, tối nào mẹ cũng ôm em ngủ, chỉ lo đắp mền cho em chứ ko còn quan tâm ba như trước đây nữa, thương nhất là mỗi sáng sau khi giao em cho bà cố xong ba lại tranh thủ ôm mẹ bù cho cả đêm phải nằm một mình, có em là ba thiệt thòi lắm đấy, em phải thương ba thật nhiều nhe.
    Ba ghanh tị với mẹ rồi đấy em ạ, chiều hôm qua ba và mẹ về cùng một lúc nhưng em chỉ đòi mẹ thôi, ko cho ba ẵm làm ba giận, ba bảo con gái chỉ biết có mẹ thôi, ko thèm thương ba gì hết :RaisedEye, đâu phải vậy đâu con ha, tại mẹ có cái lú hấp dẫn em hơn nên em đòi mẹ chứ em thương đều cả hai người mà. Ba trẻ con quá hen em.
    Thôi, mẹ phải làm việc đây, sáng giờ chỉ lo viết cho em thôi, mẹ thương em lắm đấy.
  • Tối hôm qua mẹ cho gái diện toàn màu vàng nhìn ghét không chịu được, mẹ muốn cắn một cái quá đi à, mẹ định pose hình con lại nhưng ba và bà cố không cho, bà bảo con nít không được chụp hình nhiều, sợ không nên, mẹ thì chẳng biết là nên hay không, nhưng mà làm cái gì có nguy cơ ảnh hưởng đến con thì thôi đừng làm cho yên tâm.
    Từ hồi có con tự dưng mẹ mê tín hẳn, ai bảo gì tốt cho con mẹ cũng nghe, chẳng còn lăn tăn là có thật hay không như trước đây nữa. Vì con mẹ có thể làm mọi điều mà.
    Ba con lại hư, rất hư nữa, nhưng giờ đến giờ mẹ được về với gái cưng rồi, mẹ sẽ kể cho gái nghe sau nhé.
    Yêu con gấp ngàn lần hơn!
  • Mẹ thật buồn, thật khó chịu con gái ạ, mấy ngày nay ba con hư quá, hết đi đánh bài sáng đêm, lại đi nhậu đến khuya rồi giờ thì đi luôn ko về ăn cơm trưa nữa. Ba con lúc nào cũng bạn bè, anh em rồi công việc không biết mẹ con mình ở đâu trong lòng ba.
    Mẹ có ích kỷ quá không khi lúc nào cũng muốn ba ở nhà với mẹ con mình, muốn ba dành nhiều thời gian cho gia đình?
    Mẹ không muốn nghĩ đến ba nữa, càng nghĩ mẹ lại càng cảm thấy khó chịu hơn mà thôi.
    Gái mẹ ngày càng giỏi, càng dễ ghét hơn, tối qua mẹ và bà cố ăn cháo vịt, gái cũng đòi ăn, bà cố cho gái măm măm chút xíu nhưng gái mẹ hư lắm nha, vừa hết trong miệng là gái liền làm xấu, làm cho mẹ với bà cười nghiêng ngã rồi lại cho gái măm măm thêm, cứ như vậy gái ăn hết là lại làm xấu để được ăn nữa, nhìn gái tóp tép nhai ghét không chịu nỗi, mặc dù gái chưa có cái răng nào nhưng nhai bằng nếu nghề lắm rồi nha, cái gì cũng đòi ăn hết, cái mụm nhỏ cứ tóp ta, tóp tép nhìn muốn cắn cho một cái à. Mẹ thương gái mẹ quá đi thôi.
    Trưa nay mẹ sẽ cho gái ăn xoài và sữa chua hen, chắc là gái mẹ sẽ thích lắm đây. Thương con quá.
  • Hức hức, sao kỳ dzậy, nhật ký mẹ viết cho con hai hôm nay đâu mất tiêu rồi?
  • Trưa nay mẹ cho gái ăn xoài, con láu cá lắm nha, mẹ đút muỗng đầu tiên, con múm môi lại nếm chút xíu xem có ngon ko rồi mới hả mụm ra, mẹ biết gái mẹ thích lắm, vậy mà bày đặt quay mặt đi, ăn hết rồi mới quay lại cho mẹ đút tiếp. Mẹ giả bộ ko đút nữa là gái lại làm xấu dụ dỗ mẹ liền, láu cá láu tôm chịu ko nổi luôn, gái ơi là gái.
    Hôm nào mẹ cũng chuẩn bị đi làm từ sớm nhưng cuối cùng cũng bị trễ, tất cả là tại gái đấy, mẹ đi mà cứ nhìn theo buồn buồn, làm mẹ phải chay ra chạy vô thơm mấy lần luôn.
    Ba con bảo con ma lanh giống mẹ quá, mẹ con mình có ma lanh gì đâu gái nhỉ, chỉ thỉnh thoảng mình "chơi chiêu" để trị ba thôi mà :Battin ey:.
    Chiều nay mẹ lại cho gái ăn phô mai nhé, mẹ muốn cho gái ăn nhiều thiệt nhiều thứ, gái mẹ phải khỏe mạnh, phải thông minh lém lỉnh nhé.
    Mẹ thương gái lắm, con là điều quý giá nhất của mẹ.
  • Lúc nào mẹ cũng muốn ngắm em, thơm em, nên mẹ làm một bộ lịch để trên bàn làm việc của mẹ, mẹ khoe với gái và cả nhà nhé










  • Con gái yêu ơi,
    Sáng nay em mẹ lại tiến bộ hơn một chút, em ngủ nướng nên mẹ phải xuống giường trước để chuẩn bị đi làm, em thức dậy ko thấy mẹ nằm bên cạnh em lại giận như mọi khi, em không thèm nhìn mẹ, ko thèm cười luôn, nhưng sau một hồi mẹ năn nỉ ỉ ôi em mới hết giận mẹ, vậy là em hiểu chuyện hơn rồi đúng ko, em thông cảm cho mẹ rồi đó.
    Mà em cũng hư lắm nha, tối hôm thứ sáu em làm cho cả nhà ngoại náo động luôn, đang ngủ tự nhiên em thức dậy rồi ọe ra tùm lum, chưa bao giờ em mẹ lại ọe nhiều như vậy, mẹ sợ xanh mặt luôn, bà ngoại phải kêu ông ngoại tư xuống khám cho em, may mà em không sao, mẹ sợ lắm em biết ko, nhìn em nôn mẹ muốn khóc luôn đó, chắc em biết mẹ lo nên mặc dù nôn nhiều nhưng em vẫn tươi tỉnh, vẫn chơi như bình thường.
    Mỗi lần em đau, em mệt là mẹ thắt hết cả ruột, mẹ ước gì có thể chịu thay cho em, hằng đêm mẹ luôn cầu nguyện cho con gái mẹ được khỏe mạnh, được hạnh phúc, bao nhiêu ốm đau, bệnh tật, bất hạnh mẹ xin được chịu thay cho con. Con là tất cả của mẹ, con gái ạ.
  • Gái cưng ơi,
    Giờ này chắc gai đang oắn nhộn với bà cố ở nhà, con gái mẹ càng ngày càng quậy, giữ con cả ngày bà cố mệt lắm đó biết không?
    Hôm nay rảnh rỗi mẹ thử thống kê lại các tên mẹ đặt cho con nhé
    Đầu tiên là Ken, lúc con được hơn 10 tuần, mẹ đi siêu âm, BS bảo 70% con là con trai nên ba mẹ đặt tên này cho con đấy.
    Sau này biết chắc chắn con là con gái nên mẹ Út đặt tên Sushi cho con nè.
    Tên Nam Trân bà ngoại định đặt cho con nhưng không hợp với con cho lắm nên đổi thành Quế Chi
    Đó là những cái tên chính thống, con còn một lô một lốc những cách gọi "trời ơi" của mẹ nữa nè
    Này nhé mày mẹ - mày con, con con - con mẹ là hai cách mẹ thường xưng hô với con (nghe giang hồ quá hen, nhưng mà mẹ thík)
    Bánh bông lan, bánh chuối nướng - lúc nhỏ con hay rặn, mỗi lần rặn là mặt con đỏ tía lên nhìn giống bánh chuối nướng lắm, còn lúc bình thường thì dễ thương như bánh bông lan.
    Gái rượu, gái cưng, gái yêu là cách ba mẹ gọi yêu con.
    Nhưng mẹ thích nhất và vẫn hay gọi con nhất là con gái, ba mẹ thích gọi con như vậy vì lúc nào cũng tự hào vì con là con gái cưng của ba mẹ.
  • Hi con gái,
    Con cứ làm mẹ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tối qua mẹ lau miệng cho em xong rồi mẹ để cái khăn ở dưới chân con, con liền lấy hai chân cắp khăn lên, chuyền qua tay rồi đưa lên lau miệng ngon lành, mẹ ko tin được là gái hư vậy luôn nên mẹ cố tình thử gái 2, 3 vậy mà lần nào gái cũng thao tác thuần thục như vậy cả. Mẹ thương em quá đi thôi.
    Trưa nay mẹ cho gái mặc áo thun Lacoste mà mẹ Út mua, nhìn gái ghét quá đi, mẹ đang chờ mẹ Út online để khoe nè.
    Thương gái lắm lắm
  • Con gái ạ,
    Nhiều khi mẹ không biết sắp xếp thứ tự quan trọng như thể nào cho hợp lý nữa.
    Chơi với con hay viết nhật ký cho con?
    Ba thường hay bảo mẹ bỏ bê con mà chỉ lo ôm máy tính, nhưng mẹ biết giờ mẹ ngồi chơi với con thì con sẽ rất vui vẻ nhưng không có mẹ thì vẫn có thể chơi với ba. Nhưng nếu mẹ không viết cho con thì sau này lớn lên con sẽ không biết từng cung bậc cảm xúc của mẹ đã thay đổi như thế nào theo sự trưởng thành của con.
    Mẹ ham design lich và hình của con hơn ham làm.
    Vì mẹ biết mẹ chậm công việc đi một tí vẫn không ảnh hưởng nhiều, nhưng nếu mẹ ko làm cho con thì khi lớn lên con sẽ ko có những kỷ vật đáng yêu chứng minh cho tình yêu của mẹ cho con. Cứ nghĩ đến lúc con tự hào khoe với bạn bè những bô lịch, bộ ảnh theo từng năm tháng của mình mà mẹ đã sướng rơn rồi.
    Mẹ không ẵm con nhiều mà cho con nằm xe hay chơi trong cũi.
    Vì mẹ muốn con gái mẹ là đứa trẻ ngoan và được mọi người yêu quý.
    Mẹ thương con, thương nhất trên đời nhưng cách thể hiện tình cảm của mẹ khác mẹ Năm, khác mẹ Út và khác bà Ngoại con, con đừng nghĩ là mẹ ko yêu con nhé, con là tất cả của mẹ mà.
  • Em bé Sushi ơi,
    Người lớn mẹ sáng giờ không bận việc gì nhưng đến bây giờ mới chịu viết cho em bé Sushi nè, mẹ hư quá hé.
    Dì Thu Trang sinh em bé rồi đó con ạ, em nặng có 2,9kg thui, thua con hẳn 100gr :Battin ey: nhưng mà dì đẻ thường được, vậy là dì giỏi hơn mẹ rồi con nhỉ. Mừng cho dì được mẹ tròn, con vuông.
    Con là lớn nhất trong đám cháu của F6 đấy, à mà mẹ chưa kể cho con nghe F6 là gì nhỉ,
    F6 là tên phòng ký túc xá mẹ ở lúc còn là sinh viên, trong phòng có tổng cộng 14 dì, 5 người ở Đắk Lắk (mẹ, Q Thủy, L Trang, M Phương và Hiền), 3 người ở Đà Nẵng (K Trang, Thu và Đức), 2 người ở Gia Lai (B Thủy, Thu Trang), 1 người ở Kiên Giang (Hạnh Thảo), 1 người ở Trà Vinh (Thùy Trang), 1 người ở Kontum (Nguyệt Hà), 1 người ở Nha Trang (Thu Hà). Các dì và mẹ rất thân thiết, tiếc là bây giờ mỗi người đã ở mỗi nơi, nhưng tình cảm dành cho nhau vẫn như ngày nào con à.
    Khi nào rảnh rỗi mẹ sẽ kể cho con nghe những kỷ niệm của mẹ từ thời ở truồng tắm mưa cho đến bây giờ nhé.
    Hôm nay mẹ đã biết chiêu trị em mỗi khi cả nhà ăn cơm rồi, trước khi ăn mẹ cũng chuẩn bị cho em một món gì đó (phô mai, bánh, kem plant...) mẹ vừa ăn cơm vừa cho em măm măm thì thế nào em cũng nằm ngoan ngoãn chứ không mè nheo như mọi hôm. Vậy mà đến bây giờ mẹ mới nghĩ ra gái nhỉ, cả nhà ăn thì cũng phải cho em măm chứ, mẹ cứ bắt người ta nằm nhìn miệng hoài thì ai mà chịu chứ, mẹ nhu thật, em thông cảm cho mẹ nhe.
    Mẹ nhớ gái mẹ quá, giờ này chắc gái đang coi phim với bà cố, sắp đến giờ mẹ được về với gái rồi.
    Thương gái nhiều nhiều.
  • Mày em bé của mẹ ơi,
    Hôm nay mẹ vẫn là con mẹ đi làm, mẹ chưa ở nhà với em được đâu, phải thêm một ngày mai nữa thôi là hai mẹ con mình tung tăng được rồi.
    Về đến nhà mẹ chỉ muốn ôm em thôi, mẹ thích cái cách em gục đầu lên vai và vòng tay ôm cổ mẹ, mẹ cảm thấy ấm áp lắm em à.
    Mẹ mong thời gian trôi nhanh thật nhanh mau đến cuối tuần để mẹ có thể ở nhà ôm em đã phê luôn.
    Thương em lắm.
  • Mối khi mệt mỏi mẹ liền click show desktop, nhìn thấy con gái đang tươi cười mẹ lại tràn đầy năng lượng làm việc tiếp, cám ơn con, gái cưng của mẹ.
  • Con gái mẹ ơi,
    Vậy là lại cuối tuần rồi, mẹ con mình định ở lại với ba nhưng ông ngoại nhất quyết đón về, nên minh lại tay xách, nách mang túm đùm nhau về ngoại thôi.
    Gái mẹ nhõng nhẽo với mẹ lắm nha, không trưa nào mẹ ru mà chịu ngủ cả, hai mẹ con oắn nhộn với nhau cả buổi trưa, nhưng chỉ cần giao qua cho bà cố 15 phút là ngủ ngay, hư quá gái à.
    Mẹ cảm thấy thật hạnh phúc khi có con, con gái mẹ còn nhỏ xíu xìu xiu nhưng đã tình cảm và tinh tế lắm rồi, hôm nào mẹ buồn gái cũng ngoan hẳn, chỉ ngồi nép vào lòng mẹ, ôm mẹ thôi, nhìn mặt gái cũng buồn rười rượi theo mẹ, còn hôm nào mẹ vui thì gái đúng là tiểu siêu quậy chính hiệu con nai vàng luôn.
    Mẹ thương gái, mẹ không muốn nhìn gái buồn đâu nên mẹ sẽ cố gắng không buồn, không khóc trước mặt gái nữa, mẹ hứa đấy.
    Thương gái, yêu gái, quý gái nhất trên đời.
  • Cục cưng của mẹ,
    Giờ này gái mẹ đang làm gì nhỉ? Chắc là đang chơi với bà cố, mà em có đành hanh với chị Tí Nị nữa không?
    Gái mẹ hư lắm nha, mới chừng đó đã biết ghanh tị, biết dành mẹ rồi, bình thường em có quý mẹ lắm đâu, nhưng từ khi có "đối thủ" là em bám mẹ 100% luôn, ko chịu hở mẹ ra được, em sợ mẹ thương chị hơn em à, em không thích mẹ ẵm bồng ai khác hết, nhất là mẹ còn cho chị mút ti mẹ nữa chứ, làm sao em chịu được, chị có mẹ của chị còn mẹ là mẹ của em mà, em độc quyền mẹ thôi, em không thích chia sẻ với ai đâu.
    Em ơi, mẹ mãi là mẹ của em, em mãi là cục cưng yêu quý nhất của mẹ, nhưng mình phải biết chia sẻ hạnh phúc với người khác con à, có lẻ bài học đầu đời của em là sự nhường nhịn, yêu quý người kém may mắn hơn mình. Chị Tí Nị là chị em nhưng chị không được may mắn như em, ba chị không có trách nhiệm bằng ba em, mẹ chị không hiểu biết, không đảm đang như mẹ em, chị sinh thiếu tháng lại đang bị viêm đường tiêu hóa nên mẹ thương chị lắm em à. Mẹ quyết định đem hai mẹ con chị về ở nhà mình một thời gian cho chị khỏe mạnh, cứng cáp hơn rồi mới trả chị về cho ông bà Nội Hai.
    Em mẹ phải ngoan nhé, không được đành hanh với chị, em may mắn hơn chị nhiều mà, ba mẹ em tuy không giàu có nhưng cũng có thể cho em một cuộc sống sung túc, ông bà ngoại và mấy mẹ quý em như vàng như ngọc, đồ dùng, quần áo của em lúc nào cũng phải là thứ đẹp nhất, tốt nhất, em một bước ra ngoài đều phải có xe hơi đưa đón. Còn chị Tí Nị, cái gì cũng phải dùng đồ cũ, quần áo, khăn mũ, ngay cả xe đẩy cũng dùng đồ cũ của em, nhìn chị bé tí hin, hai tháng mà nặng có 4kg, làm mẹ thương quá.
    Em mẹ hư lắm, em thấy mẹ nói chuyện với chị là đưa chân đá chị ngay, may mà mẹ chụp lại kịp, bình thường chơi với ba cũng không sao, nhưng hôm nay mẹ vừa giao cho ba để đi tắm là em níu mẹ không rời, chắc em sợ buông mẹ ra, mẹ lại ẵm chị, cho chị ti mẹ đúng không? Em yêu tâm nhé, mẹ thương chị nhưng vẫn thương em nhất, em mãi là cục cưng quý giá nhất trên đời của mẹ mà. Yêu em, yêu em thật thật nhiều.
  • Hức hức, mới một ngày mẹ không viết được cho con mà topic của mẹ con mình bị đẩy khỏi mặt tiền rùi
  • Con gái ơi, hôm nay mẹ bận túi bụi tùng bùng luôn nè, giờ mới rảnh rỗi một tí để viết cho em đó.
    Tối qua ba và mẹ hư, hai đứa dắt nhau đi chơi mà để em ở nhà một mình, nhưng em biết điều lắm, em biết em còn bé tí hin không đi theo được nên em rất ngoan, ở nhà chơi với cố không khóc một tiếng nào hết.
    Thấy mẹ về em mừng lắm, ôm mẹ chặt không rời luôn, mẹ để em trên giường để thay đồ mà em cũng không chịu, chắc là sợ rời ra mẹ lại trốn đi mất, thương em quá, bình thường em có bám mẹ đến vậy đâu.
    Chị Tí Nị ở nhà mình mới 3 ngày mà đã khác hẳn rồi, nhìn tươi tỉnh, trắng trẻo và có sức sống hơn, mẹ muốn giữ chị đến tết luôn nhưng chắc mợ Tiến không dám ở lại lâu đến vậy đâu. Nhìn chị mẹ thương lắm con à.
    Tối qua tự nhiên con giật mình quấy khóc làm mẹ sợ quá, em mẹ ngoan nên mỗi lần có gì bất thường mẹ đều sợ, nhất là chỉ có hai mẹ con mình, ba đi chưa về nữa. Nhưng chắc em biết mẹ lo, nên chỉ cần mẹ vác lên vai đi đi lại lại vài vòng em lại ngủ say, mẹ thương em lắm, em lúc nào cũng biết điều, biết thương mẹ.
    Mẹ thương em, thương nhất trên đời.
  • Gái cưng của mẹ, mấy hôm nay mẹ bận lắm, không viết cho gái nhiều như mọi ngày được, gái đừng giận mẹ nhé.
    Hôm nay gái mẹ lại có thêm một món đồ chơi mới, một con búp bê biết khóc, biết la, biết măm lú mẹ, và cũng biết chịt bủm như gái, gái thích nhất là chơi với hai cái tay hươ hươ nhiều màu, vừa để gái lại gần là gái chụp lột bao tay của người ta liền, gái còn thích nhàu cái mặt hư húi cứ khóc la hoài, ko cho gái ngủ gì cả, may mà mẹ chụp lại kịp chứ không là tiêu chị Tí Nị rồi, gái mẹ giang hồ quá.
    Tuần này mình sẽ ở lại với ba không về ngoại gái nhé, ba hư quá, mình phải ở lại giữ ba thôi.
    Mẹ về với gái đây, nhớ gái quá rồi, nhớ hai cái má trắng hồng phúng phính thơm thơm, thèm cắn một cái quá đi thôi.
  • Gái cưng ơi,
    Lại một tuần mới, mẹ lại phải đi làm rồi, gái ở nhà đừng buồn nhé.
    Sáng nay gái ngủ nướng quá chừng, bình thường chỉ cần mẹ bước xuống giường 5 phút là gái đã dậy rồi, vậy mà đến khi mẹ đi làm, mẹ thơm, mẹ nựng cũng ko thèm mở mắt ra luôn, hư ơi là hư, ai biểu tối qua gái quậy đến khuya mới chịu đi ngủ làm chi.
    Gái mẹ nhõng nhẽo quá, chỉ đòi mẹ với mẹ Năm thôi, gái làm ba giận rồi đó, ba bảo gái ko thương ba, ko chịu cho ba ẵm, như vậy là ko được nghe con, con phải biết nịnh ba để ba ở nhà với mẹ con mình, ko đi tung tăng chứ.
    Gái mẹ cái gì cũng giỏi chỉ có việc mọc răng là kém thôi, ai đời 7 tháng ròi mà chưa có dăng nào hết, xấu quá đi.
    Mẹ thương gái nhiều nhiều luôn nhe.
  • Sáng nay gái mẹ sốt, mẹ đi làm nên không biết gì cả, may mà bà cố nhớ trong tủ lạnh có miếng dán hạ sốt nên dán cho con.
    Mẹ thương gái quá, những lúc cần lại không có mẹ bên cạnh, chiều nay mẹ định ở nhà với con nhưng thấy con khỏe, vẫn quậy tưng bừng như thường nên mẹ mới yên tâm đi làm, mẹ còn phải lo kiếm tiền nuôi gái nữa chứ. Con mẹ ngoan nhé, chắc con sốt mọc răng thôi, gái mẹ bèo quá đi, sốt đi, sốt lại mấy lần rùi mà cũng chưa có cái dăng nào hết.
    Con ngoan nhé, chiều mẹ sẽ về sớm chơi với con nha, thương con lắm.
  • Sáng giờ mẹ cứ đi lang thang các topic khác mà ko chịu viết cho em gì cả, mẹ hư quá.
    Hôm nay em vẫn ấm ấm, mẹ thương em lắm (mặc dù cường độ quậy của em có phần tăng lên)
    Chiều nay mẹ phải mang em đi khám mới được, chỉ cần em có biểu hiện không giống bình thường là mẹ đã lo cuống quýt rồi, mẹ vẫn biết em chỉ sốt mọc răng thôi, tay em làm mủ do chích ngừa là không sao nhưng phải chính miệng BS nói mẹ mới yên tâm.
    Đọc topic của mẹ Thụy Khuê viết cho Bull mẹ cứ ám ảnh mãi, mẹ không dám vào top đó nữa, một nỗi sợ mơ hồ cứ bám lấy mẹ, mẹ thật ngốc em nhỉ.
    Mỗi đêm mẹ đều nắm tay em và cầu nguyện "Cầu trời phật phù hộ cho con gái con là Phạm Ngọc Quế Chi sinh ngày rằm tháng tư năm Kỷ Sửu mãi được bình an, khỏe mạnh, hay ăn, chóng lơn, thông minh, ngoan ngoãn, mọi khổ đau, bệnh tật, bất hạnh con xin được chịu thay cho con gái con" mẹ cầu mong điều mẹ cầu nguyện đạt thành, thành tâm thì sẽ được con nhỉ.
    Mẹ yêu con, yêu nhất trên đời.
  • Chiều hôm qua mẹ cho em đi BS, đúng như mẹ đoán em mẹ không sao cả, chỉ tại mẹ quá lo thôi. Mà mẹ cũng hư không lo bổ sung vitamin và canxi cho em, BS bảo em hơi thiếu canxi, còn ngoài ra đều ổn cả.
    Em mẹ hư lắm nhé, ai vào phòng khám cũng sợ cả, chỉ có em là "điếc ko sợ súng" thôi, em còn chọc BS cười nữa chứ, hư quá là hư luôn
    Ba cũng dễ dụ thiệt em hé, chiều qua mẹ và em vừa tới nơi, còn ngồi trên taxi nhưng mới thấy bóng ba em đã kích động, mừng rỡ rồi, em đòi ba ẵm, ko thèm nhìn mẹ luôn, chỉ có vậy mà ba đã vui cả buổi tối rồi, ba đâu biết rằng tại em chơi với mẹ cả buổi chiều chán rồi nên mới đòi ba thôi , ba ngây thơ quá hén em, mà thôi, cứ để ba mừng, bí mật của mẹ con mình nhé.
    Em mẹ ở nhà ngoan nhé, mẹ phải làm việc đây, thương em nhiều nhiều.
  • Hôm nay là ngày gì gái biết không? Noel đấy, ngày Chúa giáng sinh.
    Nhà mình không theo Đạo nên ngày này không có gì đặc biệt lắm. Ss của mẹ còn bé quá nên mẹ chưa cho em đi chơi Noel được, tối nay cả nhà ba người mình lạ chơi trò trốn tìm thôi em he.
    Mẹ ghét gái mẹ lắm, cái gì cũng bắt chước ba, giờ mà chụp được cái gối là đưa lên mặt liền, em chơi trò ú òa mà.
    Cuối tuần này mình lại về ngoại gái nhé, bà ngoại nhớ gái lắm rồi, mẹ cũng nhớ ngoại nữa. Mình lại được ăn chơi hai ngày con nhỉ, mong đến cuối tuần quá.
    Thương gái nhiều nhiều
  • Sáng nay ông ngoại lên đón em thật sớm, chắc ngoại sợ để đến chiều mẹ con mình lại đổi ý không chịu về nữa.
    Em về bà ngoại vui lắm ấy, ngoại nhớ em quá luôn rồi, mà sao em được nhiều người thương vậy nhỉ, mẹ ganh tị với em lắm đấy.
    Em về nhà ngoại ngoan nhé, trưa nay ko có mẹ nhưng lại có ngoại ôm em nè, chiều mẹ sẽ cố gắng về sớm, trưa nay ko có em mẹ nhớ lắm đấy.
    Thương em nhiều nhiều, cục cưng của mẹ.
  • Cho mình spam 1 tí nha. Hình bé Ss rất lém lỉnh. Bé gái mà sanh ngày rằm, mà lại rằm tháng 4 là Lễ Phật Đản nữa nên sẽ tốt lắm đó. Người ta nói con trai mùng 1 con gái ngày rằm, giỏi kg ai bằng nhưng dữ cũng kg kém đó hehehe. Mình cũng có bé trai sanh mùng 1 tết đây, cũng lém lỉnh và tinh nghịch lắm.
    Chúc mẹ và bé giánh sinh an lành, hạnh phúc nha.
    Ah, mình thích cách bạn xưng là con gái hơn là gái cưng. Có lẽ mình người miền Nam. Nghe con gái thấy tình cảm lắm.
    Mình spam 1 tí, mẹ đừng giận nhé.
  • Cảm ơn bạn đã quan tâm đến topic của mẹ con mình nhé
    Bé nhà mình sinh ngày rằm tháng tư mà lại hai xoáy rõ to nữa chứ, ai cũng bảo con bé này "tương lai" lắm đây , mong được như lời bạn và mọi người :1:
  • Con gái mẹ ơi,
    Mẹ thương gái quá chừng, tại mẹ hư, bà ngoại cũng hư luôn, hai người nằm ngủ với em vậy mà để muỗi hui mấy dích luôn, sáng ngủ dậy nhìn mặt con gái mà mẹ muốn khóc, em mẹ bé tí hin mà nỡ lòng nào chích đên 7 dích chứ, càng thương em mẹ lại càng giận mẹ, mẹ hư thật là hư.
    Từ này mình sẽ bái bai phòng cậu Ba luôn em nhe, cậu Ba cũng hư nữa, ai biểu cậu tháo mùng ra làm gì, cậu chăn nuôi cả một trang trại muỗi để chích em nữa chứ, mẹ con mình bo bo xì cậu luôn nhe em.
    Em mẹ càng ngày càng quậy có đẳng cấp, trưa nay không cho ba ngủ luôn nữa chứ, cứ đòi ba chơi với em, bả nhắm mắt là em đập, em bấu đến khi nào ba chị mở mắt ra thì thôi, em còn biết yêu sách nữa chứ, cứ ư ư đòi ba ẵm đi chơi, ba ko ẵm là không chịu im, mà ba cũng hư nữa, em nhỏ xíu xìu xiu, em đã biết gì đâu mà ba nộ em, tội em quá.
    Em ghê gớm lắm nha, ba nộ là biết sợ, em im ngay nhưng được một lúc hình như là tuổi thân hay sau ấy, lại la to hơn trước luôn , cuối cùng ba cũng phải thua em, phải ẵm em đi chơi thui :Applause:
    Mẹ thương con gái mẹ, thương nhất nhất nhất luôn. Thơm em nhiều nhiều nhiều nhe.
  • Con gái yêu của mẹ ơi,
    Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm rồi, vậy là trên lý thuyết em đã thêm một tuổi nữa rồi đấy, sướng ghê không.
    Mẹ mong cho mau đến tết quá con ạ, năm nay nhà mình gặp nhiều vận hạn, chỉ có mỗi việc có được con là niềm hạnh phúc lớn nhất thôi.
    Con càng ngày càng quấn ba, buổi trưa chỉ thích chơi với ba thôi, không thèm để ý tới mẹ luôn, mẹ ganh tỵ đấy nha con.
    Trưa nay còn làm mẹ người nghiêng ngã, cứ mỗi lần em tấn công lú mẹ là giống như anh hùng quả cảm vậy, cứ cắm đầu lao người vào mẹ, được chỗ nào hay chỗ đó, trưa nay em nhào tới cắn ngay vào lú mẹ mặc dù mẹ chưa vén áo lên, đúng là đồ ăn cướp, hư quá nha.
    Ngày mai là ngày em tròn 8 tháng, nhanh thật em nhỉ, mẹ vẫn còn nhớ như in ngày mẹ con mình gặp nhau, em bé tí hin, khuôn mặt em chỉ bằng một bàn tay của mẹ, vậy mà giờ đây em đã quậy như con chi chi rồi, mẹ mong thời gian trôi nhanh thật nhanh đến ngày em đi học, em trở thành thiếu nữ, mẹ sẽ tự hào về con gái của mẹ lắm đấy.
    Mẹ thương em nhiều, thương hơn tất cả mọi điều trên thế gian này.
  • Gái yêu ơi,
    Hôm nay gái mẹ ngoan, chắc là do mới đước tắm mát phải không con, gái mẹ rất thích tắm, mỗi khi cho con vào thau nước là tươi như hoa ngay, tắm xong muốn bế con ra cũng không phải dễ, con nắm cả hai tay vào thành thau, mẹ phải dỗ dành nịnh nọt em mới chịu buông tay.
    Mẹ đi làm về thấy em đang ngủ ngon lành, nhìn cái mặt ghét ơi là ghét, mẹ vừa thay đồ xong là em cũng vừa dậy, em mẹ biết giờ mẹ về mà, em phải dậy chơi với mẹ chứ. Trưa nay em ngoan lắm, em chỉ ngồi chơi và cười thôi, em ko quậy như mọi ngày, chắc tại không có ba em nhỉ, không có bạn thì chơi một mình đâu có vui.
    Đến giờ mẹ về với em rồi nè, mẹ đi công chuyện tí xíu em nhé, ở nhà ngoan, đừng giận mẹ nha.
  • Con gái cưng của mẹ,
    Cuối năm mẹ bận quá nên không viết cho con nhiều được, đừng giận mẹ nhé con gái.
    Công việc của mẹ đã tạm ổn rồi, nhưng mẹ phải tập trung làm lịch để kiếm thêm xiền mua đồ tết cho con chứ.
    Nhắc đến đồ tết mới nhớ, bà ngoại đan cho con cái áo len thật đẹp, màu tím hoa cà, có mũ và cục bông xinh ơi là xinh, con mặc vào nhìn ghét lắm luôn, còn mẹ Năm mua cho con cái đầm balê màu hồng, con gái mẹ mặc cái này chắc nhìn vui lắm, con mẹ có giống tiểu thư đâu, con giống cụi trâu hơn mà.
    Nhà mình năm nay gặp nhiều vận hạn quá, mẹ thương ông bà ngoại lắm nhưng không giúp gì được. Thôi thì mình cố gắng tổ chức cuộc sống gia đình mình cho ổn để ông bà bớt một mối lo con nhỉ.
    Mấy hôm nay gái nhõng nhẽo với ba kinh khủng, cứ thích ôm ba và ư ư suốt, ba con thì cứ cười tít cả mắt, con gái ba đây, con gái ba mà, ba thương con lắm đấy.
    Tự nhiên gái mẹ lại bị đau bụng, từ trước đến giờ có bị vậy đâu, mẹ thương gái lắm, mau khỏe con nhé.
    Thương con gấp ngàn lần hơn.
  • Qua câu chuyện của em, phải công nhận cả Nhà đều rất yêu quý cháu bé! Nhà tôi ngày xưa cũng sinh con gái đầu lòng, yêu lắm....bây giờ cháu đã gần mười tuổi rồi hay ương bướng ghê, có thể do ở độ tuổi này đứa nào cũng giống nhau hay sao ý, nhưng vẫn yêu quý cháu lắm....Tôi yêu cả Nhà tôi lắm!
    Chúc mẹ con em luôn mạnh khỏe và tràn ngập Hạnh phúc!
  • Cám ơn chị, bé nhà em là cháu đầu nên cả gia đình cưng quý lắm.
    Hôm nay đã bắt đầu biết nhõng nhẽo rồi, chắc lớn lên ko ai chịu nổi quá :Battin ey:
  • Gái cưng của mẹ,
    Mấy hôm nay mẹ bệnh, mẹ mệt lắm nên ko chăm gái được như mọi hôm, hình như gái cũng biết hay sao ấy, gái chịu chơi với cố, với bà ngoại để mẹ nghỉ, mẹ phải truyền 3 bình nước đó, bây giờ mới đỡ được chút chút, gái có thương mẹ không?
    Hôm nay gái nhõng nhẽo quá, cứ u u suốt à, miệng múm lại, hai má phồng ra, rồi u u cả ngày, giờ gái ngủ rồi mà vẫn còn u nè, con làm nũng quá đó nha. Ba thì cứ nói con gần bằng mẹ rồi đó, mà mẹ có nhõng nhẽo bao giờ đâu, ba cứ gieo tiếng xấu cho mẹ ko con gái nhỉ.
    Bà ngoại đan cho con hai cái áo len thật xinh, tết này con có áo mới mặc rồi, bảo đảm ấm từ trong ấm ra ngoài lại không đụng hàng nữa chứ, con thấy ngoại thương con nhiều không? Lớn lên phải có hiếu với ngoại nha con. Ông ngoại thì khỏi nói rồi, con muốn gì là chiều đó, con cần gì là có ngay, có những thứ con ko cần ông ngoại cũng tha về cho con mà, con là cục cưng của cả nhà đó.
    Ông bà nội cũng thương con lắm, nhưng ông bà ở xa lại không có điều kiện nên không thể gần gũi và chăm lo cho con nhiều như ông bà ngoại được, nhưng con cũng phải yêu thương và hiếu thảo với ông bà nội nhé, vì ông bà đã cho con một người ba tuyệt vời mà.
    Ba con nói là tuyệt vời thì cũng chưa đúng nhỉ, ba vẫn còn ham chơi, ham công tiếc việc quá, cứ bỏ bê mẹ con mình suốt mà, nhưng ba cũng biết thương yêu và lo lắng cho mình, à, vừa rồi ba có tiến bộ rồi đó, đi công tác biết mua quà về cho mẹ con mình nè, thôi kệ, với mình ba thế là cũng tuyệt vời rồi con nhỉ.
    Nhìn con gái ngủ mẹ muốn cắn cho một cái quá à. Thương con nhiều ơi là nhiều.
  • Gái yêu,
    Hôm nay mẹ phải để con ở nhà bà ngoại rồi bus đi làm, bà cố bệnh rồi, không ai chăm con cả, mẹ Năm phải xin nghỉ làm ở nhà với con đó, con thấy mẹ Năm thương con không, mẹ thì mấy hôm bị bệnh đã nghỉ nhiều nên không thể ở nhà được nữa.
    Mẹ lo lắm con ạ, bà cố bệnh mình chưa biết tính thế nào đây, nhà mình ở trên này chỉ có ba mẹ và con, không biết gởi gắm con cho ai cả, con mẹ lại bé tí hin, làm sao cho đi trẻ được, đành ráng qua tết xem dì Ngân có lên được không, nếu dì Ngân chịu lên thì còn gì bằng nữa.
    Mẹ thương gái cưng của mẹ, mẹ thì vất vả hơn cũng không sao. Mà cũng chẳng cần phải suy nghĩ nhiều con nhỉ, nếu cùng lắm thì mình nhờ bà nội thôi. Con là ưu tiên một mà, con cần thì ai cũng phải lo cho con hết á.
    Gái mẹ càng ngày càng nhõng nhẽo, sáng nay mẹ phải dậy sớm đi làm, mẹ bảo mẹ Năm ôm con để gái mẹ ngủ thêm một chút, vậy mà gái mẹ cũng dậy ngay, gái không thấy mẹ, thấy mẹ Năm đang ôm chắc gái tưởng mẹ bỏ gái cả đêm nên giận mẹ luôn, mẹ thơm cũng ko cho, ko thèm nhìn mẹ lấy một cái, mẹ ghét quá đi.
    Ngày mai mẹ sẽ xin ở nhà với gái, gái phải ngoan nhé, mẹ vẫn chưa hết bệnh đâu đấy.
    Mẹ thương gái, thương nhất trên đời.
  • Em con gái của mẹ ơi,
    Mẹ nhớ gái quá đi à, trưa nay ko có gái, ba mẹ được yên tĩnh tưởng đâu sẽ ngủ một giấc thật ngon nhưng mẹ nằm mãi vẫn ko ngủ được, không có gái mẹ cảm thấy thừa thải quá, mặc dù trước đây mẹ chỉ mong gái nằm ngoan để mẹ chợp mắt 15 phút thôi mà cũng không được.
    Mới có mấy ngày mà mẹ gái đã ốm mất hơn 2kg rồi nè, gái có thương mẹ không? Sáng nào cũng phải bus đi làm, chiều cũng phải chen lấn lên xe bus để về với gái. Khổ ơi là khổ, mệt ơi là mệt gái biết không?
    Nhưng cái gì tốt nhất cho gái thì mẹ làm thôi, bà cố ko được khỏe, để hai bà cháu ở nhà với nhau mẹ cũng ko yên tâm, nên đành phải để hai bà cháu ở dưới ngoại đợi khi nào cố khỏe hẳn rồi lại xách nhau về nhà mình thôi.
    Hai hôm nay gái nhõng nhẽo với mẹ quá, càng ngày gái càng mê lú, gái cứ thích ngậm thôi, mẹ mà ẵm là hai tay kéo áo mẹ, còn đầu thì cứ dụi dụi vào ngực mẹ, đến khi nào mẹ cho ngậm lú thì mới chịu yên, mà có phải gái đói hay gái buồn ngủ đâu, chỉ tại gái hư thôi.
    Mới có một buổi trưa ko gặp gái mà mẹ nhớ ơi là nhớ, gái mẹ quậy quá mà.
    Ai cũng chịu gái hết nổi rồi, bà ngoại rồi mẹ Năm ai cũng đòi trả hàng cho mẹ, chỉ có mẹ gái là ko biết trả cho ai nên phải ôm gái thôi, nhìn cái mặt quậy mà muốn cắn cho một miếng à.
    À, ông ngoại mua xe tập đi cho gái rồi đó, sướng nhất con nha, cần cái gì chỉ cần hê lên một tiếng là có người đáp ứng liền, ông ngoại phải vào SG mua để được xe đẹp đấy, thấy ngoại cưng con không, con mẹ nịnh quá đi mà.
    Nhớ gái ơi là nhớ, mẹ thương gái thật thật nhiều luôn nè
  • Mẹ Na dạo này hư húi quá, chẳng chịu viết cho em chi cả, em thông cảm với mẹ nha, mẹ bận làm thêm kiếm tiền mua bủm cho em mà, em đừng giận mẹ nhé.
    Mẹ mới để em nhà ngoại đi bus một tuần mà đã sút mất mấy ký rồi, giờ mẹ em dáng hơi bị chuẩn đấy, từ ngày mẹ có em, ai cũng bảo mẹ xinh hơn hết, là bà bầu xinh đẹp nè giờ lại mẹ đẹp nữa, em mẹ giỏi quá, không làm mẹ xấu đi.
    Em mẹ mấy ngày nay quậy quá chừng luôn, cho vào xe là chạy đi khắp cả nhà, hết chụp cái này đến phá cái kia, hư ơi là hư.
    Em mẹ dạo này thích làm xấu quá chừng, cứ muốn cái gì là lại làm xấu đề xin, em làm như em làm vậy là giỏi ấy, nhìn cái mặt ghét không chịu được.
    Mẹ thèm cắn một cái vào hai cái má trắng hồng thơm sữa của em quá, nếu mẹ cắn mà em ko đau là mẹ cắn liền, mẹ thương em lắm mà.
    Mỗi buổi sáng thức dậy mẹ hạnh phúc khi em ngon giấc bên cạnh, mỗi buổi tối trước khi ngủ mẹ lại hạnh phúc ngắm em say giấc, nhìn em mẹ cảm thấy yêu cuộc sống này lắm, đến bây giờ mà mẹ vẫn chưa tin mẹ lại có được em, em là tất cả những gì quý giá nhất của mẹ.
    Mẹ cầu mong em mẹ mãi được an lành hạnh phúc, bao nhiêu khổ đau, bệnh tật, bất hạnh mẹ xin được chịu thay cho em. Mẹ yêu em, con gái yêu quý của mẹ.
  • Gái yêu của mẹ,
    Mẹ phải bắt đền Sotaychame mới được, mấy hôm nay ko biết bị cái gì mà mẹ không vào được nên không viết nhật ký cho gái được đó, ghét ơi là ghét.
    Mấy hôm nay gái mẹ bị sốt, chắc là sốt mọc răng đây, ai đời gần chín tháng rồi mà vẫn chưa có cái răng nào, cứ sốt đi sốt lại mấy lần rồi mà vẫn chưa thấy dấu hiệu của răng, gái mẹ hư quá chừng.
    Mẹ đi làm mà sốt ruột gái ở nhà lắm, thui mẹ tranh thủ về nhà với gái đã, mai mẹ sẽ viết cho gái nhiều hơn nhé.
    Thơm gái mẹ nhiều thật nhiều, thơm cho mòn hai cái má luôn
  • Em ơi,
    Tối qua em mẹ hư quá đi, tự nhiên đang ngủ mà giật mình dậy bắt mẹ phải ẵm đi lòng vòng, em không cho ba ẵm, không thèm lú mẹ, chỉ thích mẹ vác lên vai rồi đi vòng vòng thôi, hư ơi là hư, trước giờ gái mẹ có vậy đâu, sao thế hả em, em không được như vậy nữa đâu đó, em phải ngoan, phải nghe lời thì mẹ mới thương em chứ.
    Ba bảo nhà mình có đến hai trái mít ướt, hai mẹ con thi nhau nhõng nhẽo làm ba dỗ đuối đơ đờ đơ luôn, ba xạo em nhỉ, hai mẹ con mình là ngoan nhất, mình có hư bao giờ đâu.
    Mấy hôm nay em mẹ cứ hâm hẩm, nhưng mà trình độ quậy thì càng ngày càng lên level nên mẹ cũng đỡ lo phần nào, mỗi khi em không được khỏe là mẹ lại lo, lại sót, mẹ ước gì mình có thể chịu thay em mọi đau đớn, bệnh tật để em mẹ mãi được an lành, hạnh phúc thôi.
    Mẹ thương em, thương nhất trên đời.
  • Bé sốt nên khó chịu, mọc răng đau nứu nên khó ngủ. Con mình sốt mấy ngày nay vì bị VH, nửa đêm cũng khóc lóc bắt ẵm đi chơi nữa chứ. Buồn ngủ díu cả mắt mà phải ẵm con đi lòng vòng.
    Bạn nên theo dõi. Bé mọc răng cũng kg sốt cao và lâu đâu nhé. Nhìn xem có cái gì trắng trắng sắp nhú ra chưa.
  • Tình hình là hàm dưới đã nhú lên 0,1mm răng rồi mẹ Pooh ơi, mấy hôm nay bé hết sốt, ngủ ngoan rồi, cám ơn mẹ Pooh quan tâm nhé, mong bạn Pooh cũng mau ngoan ngoãn để mẹ Pooh đỡ vất vả.
  • Quế Chi yêu thương của mẹ ơi,
    Tự nhiên hôm nay mẹ lại thích gọi tên cúng cơm của em, tên em hay thế mà, mẹ và bà ngoại phải nghiên cứu mãi mới nghĩ ra mà. Em là cục vàng, cục ngọc, cục kim cương của mẹ nên mẹ muốn mọi thứ của em dù không hoàn hảo cũng phải tốt nhất trong khả năng của mẹ.
    Cuối tuần vừa rồi nhà mình tất niên, mẹ muốn làm sớm để thong thả và mọi người dự đông đủ hơn, em mẹ hư lắm nha, em biết nhà mình có khách, em là tâm điểm chú ý nên biểu diễn hơi bị nhiều trò, em ngồi hát ê a với ông ngoại nè, em bò lổm ngổm cả nhà nè, em còn đá banh nữa chứ, em ngồi trong lòng ông ngoại hễ mẹ quăng banh qua là lấy chân đá ra liền, em làm cho mọi người cười nghiêng ngã luôn, tiễn khách về em còn biết bye bye nữa nè, ai cũng khen em lanh lẹ, cứng cáp và ngoan ngoãn nữa, em làm mẹ phỗng cả mũi luôn, mẹ Na giỏi nhất là đẻ ra được em mà.
    Mấy hôm nay ba mẹ không vui với nhau nhưng trước mặt em ba mẹ chẳng bao giờ to tiêng hay khó chịu gì cả, mẹ biết em tuy nhỏ nhưng đã cảm nhận được thái độ của người lớn, từ lúc em nép vào lòng mẹ ngồi yên khi mẹ khóc, mặt em buồn rười rượi thì mẹ đã hứa với lòng mình là dù có chuyện gì xảy ra cũng không để em thấy, em biết và em buồn nữa.
    Mà ba mẹ cũng không có chuyện gì to tát, chỉ tại ba em đi làm về trễ lại hay phải đi tiếp khách nên mẹ khó chịu thôi, mẹ biết công việc của ba phải như vậy nhưng mẹ vẫn không thích, mẹ muốn ba dành nhiều thời gian cho mẹ, cho em, mẹ có quá đáng không em nhỉ?
    Thôi, mẹ không muốn em mẹ buồn, mẹ không nói chuyện không vui nữa đâu.
    Cuối cùng thì em mẹ cũng có dấu hiệu của răng rồi nè, hàm dưới mới nhú lên được 0,1mm thui, phải lấy tay sờ vào thì mới thấy, vậy mà em bắt đần day ti mẹ rồi, đau lắm em biết không.
    Em còn ỷ em là cháu ông ngoại nên tha hồ phóng nhanh, vượt ẩu, bỏ vô xe là càng quét hết mọi thứ, còn bò thì cũng như ăn cướp luôn, người ta bò bằng đầu gối còn em mẹ thì lại bò bằng bàn chân, nhìn cứ nhõng nha nhõng nhảnh vậy đó.
    Sao em mẹ không giống mẹ nhỉ, em làm cái gì cũng giống cụi trâu hết, không có dấu hiệu của con gái rồi,kiểu này thì ế chồng thôi em ơi. Nhưng mà mẹ thích thế, em phải nhanh nhẹn nè, hiếu động nè thì mẹ mới vui.
    Thương em lắm lắm
  • Con gái yêu của mẹ,
    Dạo này mẹ Na hư quá, cứ ham vui lượn lờ mãi chẳng lo viết cho em gì cả, em đừng giận mẹ nhé.
    Giờ này chắc em đang ngủ, em mẹ ngoan, ăn giỏi, ngủ nhiều (trộm vía em) mà sao mẹ nuôi mãi em chẳng lớn nhỉ, em sắp được 9 tháng rồi mà được có 8,4kg à, nhìn không còm lắm nhưng chẳng sướng mắt tí nào, mẹ muốn em mũm mỉm hơn một chút kia.
    Trưa hôm qua em mẹ bị té hai lần, mà có phải mẹ hư, mẹ không coi chừng em đâu, mẹ vừa quay đi lượm trái banh cho em là em trèo lên bạn hưu ngay làm mẹ trở tay không kịp, may mà bị nhẹ nhẹ thôi, em chỉ khóc tí xíu mẹ ẵm lên là nín ngay. Lần thứ hai mới thật sự đau nè, mẹ cùng bò với em, nhưng em găng tơ quá, bé tí hin mà đã phóng nhanh vượt ẩu rồi, chân bò nhanh mà tay theo không kịp nên mặt đập xuống nền nhà, may mà chỉ tiếp giáp phần má nên không sao, lần này em khóc thật to, mẹ phải ẵm dỗ đến 5 phút mới nín, má em đỏ ửng lên luôn, mẹ xót ơi là xót.
    Mẹ thương em mẹ nhất là không có tật khóc dai, em chỉ khóc tí xíu được mẹ ẵm là nín ngay. Em là con mẹ Na mà, em không được mít ướt nhé.
    Sau mấy tháng oắn nhộn với em cả buổi trưa mà em vẫn không chịu ngủ còn mẹ thì mệt bơ phờ, mẹ quyết định sẽ không ép em ngủ nữa, ba mẹ sẽ cùng chơi với em luôn, em vui mà mẹ cung vui em ha.
    Chỉ còn chưa đến 10 ngày nữa là tết rồi, năm nay mẹ sẽ được đón tết với em, vui quá em nhỉ.
    Nhờ giờ này năm ngoái em vẫn trong bụng mẹ, hai mẹ còn vẫn làm được bao nhiêu là thứ, ngày nào mình cũng đi siêu thị sắm sửa rồi còn trang trí nhà nữa, nhanh thật mới đó mà đã một năm rồi.
    Mẹ mong thời gian trôi nhanh thật nhanh để em mẹ mau trở thành một cô thiếu nữ thông minh, duyên dáng và thật đáng yêu.
    Mẹ thương em thật nhiều!
  • Con gái yêu quý,
    Ngồi nhìn con ngủ thật ghét quá đi, cái mặt nhăn nhăn, muốn thơm cho một cái quá nhưng sợ con mất giấc ngủ.
    Chỉ những lúc thế này mẹ mới yên tĩnh ngắm con được, chứ những lúc thức có bao giờ con giữ yên một tư thế quá 3 giây đâu, mẹ cứ phải chuẩn bị tư thế nhào ra mà đỡ con ko à. Con gái gì mà quậy quá chừng.
    Con gái mẹ tình cảm lắm nhé, trưa nay bà cố chuẩn bị cho con đi tắm, mẹ đè ba ra nặn mụn, ba ko thích nên lấy gối che mặt lại, mẹ nhào vô giựt gối ra, con đang loay hoay với bà cố nhưng nhìn thấy hết, con tưởng ba mẹ oánh nhau nên la lên thật to, thoáng vẻ sợ hãi, ba mẹ thấy thế liền ôm thơm nhau vậy là con cười tươi ngay, rồi còn ê a nữa, chắc là con muốn dặn ba mẹ ko được oánh nhau phải không? Gái mẹ ghế gớm quá, mới 9 tháng thôi mà đã già dặn thế đấy.
    Ba mẹ muốn thử con nên diễn lại trò đó, phản ứng con y chang lần 1, lần tiếp theo cũng vậy. Nhưng đến lần thứ ba là con ko thèm đếm xỉa luôn, ba mẹ oắn nhau thoải mái, đây chẳng quan tâm nữa nhá, cứ tưởng người ta ngu mà lừa hoài :Nottalkin:
    Con gái ơi, mẹ nhớ mãi vẽ sợ hãi trong ánh mắt con, con chỉ mới 9 tháng thôi, nhưng cảm xúc của con đã tinh tế lắm rồi, mẹ hứa với con sẽ cố gắng để con được lớn lên trong một gia đình trọn vẹn hạnh phúc, dù người lớn có chuyện gì đi nữa sẽ không làm ảnh hưởng đến tuổi thơ của con. Mẹ thương con lắm, gia tài của mẹ ạ.
  • Gái yêu của mẹ,
    Hôm nay mẹ lại cho gái về ngoại, bà cố sắp về nhà rồi, không ai chăm gái hết nên mẹ phải đem gái về cầu cứu bà ngoại thôi, mẹ để gái ở nhà với mợ ba và mẹ Út nhé, gái phải ngoan, không được nhõng nhẽo đâu đó.
    Không biết bây giờ gái đã hết giận mẹ chưa, sáng nay mẹ phải dậy sớm đi làm không chờ gái dậy như mọi khi được, mở mắt ra không thấy mẹ là giận ngay, mẹ chán gái ghê luôn, mẹ thơm bao nhiêu cũng ko bù lại được, cứ liếc liếc mẹ chứ chẳng thèm nhìn mặt nữa, gái mẹ ghê gớm quá, đúng là có gen di truyền của mẹ.
    Gái biết hôm nay là ngày gì không? Là ngày gái mẹ tròn 9 tháng đấy, nhanh thật gái nhỉ, vậy mà mẹ con mình đã gặp nhau 9 tháng rồi, mẹ nhớ ngày ấy gái mẹ bé tí hin, khuôn mặt chỉ bằng bàn tay của mẹ chứ mấy, vậy mà giờ đây đã phá làng phá xóm rồi. Mẹ vẫn còn nhớ khuôn mặt gái lần đầu gặp mẹ, gái được quấn trong tấm khăn màu hồng, đội mũ hồng, đeo bao tay, bao chân màu trắng, mặc áo thun màu trắng. Bà Ngoại đặt gái nằm cạnh mẹ, gái vẫn say giấc ngủ, mẹ cứ ngắm khuông mặt còn lấm tấm mụn sữa, tóc vẫn còn bết vào da đầu, mẹ muốn ôm gái lắm, nhưng người mẹ còn dây nhợ tùm lum, không thể cử động được nên đành nhìn Ngoại chăm gái thôi.
    Mẹ mong thời gian trôi nhanh thật nhanh, rồi gái mẹ sẽ biết đi, biết nói, biết điệu vơi mẹ nữa nè.
    Trưa nay mẹ không về với con được, con phải ngoan, đừng nhõng nhẽo nhé. Mẹ nhớ gái lắm, thương con thật nhiều nữa.
  • Con gái yêu quý,
    Hôm nay mẹ thật buồn con ạ.
    Cuối năm rồi sao nhiều chuyện không vui thế nhỉ, mẹ không muốn vậy đâu, mẹ muốn gái mẹ được đón một cái tết đầu tiên thật trọn vẹn, thật vui vẻ hạnh phúc, nhưng có phải lúc nào mình cũng kiềm chế được cảm xúc của mình đâu, buồn thật buồn.
    Mẹ giận ba không biết lo cho tương lai, không nghĩ đến mẹ con mình, ba con lúc nào cũng chỉ biết anh em, bạn bè và công việc thôi.
    Mối khi ba mẹ không vui mẹ lại thương gái biết chừng nào, tính mẹ trước giờ vốn ngang bướng và bất cần, mẹ có thể tung hê hết tất cả chỉ để làm thỏa cơn giận của mình, nhưng giờ mẹ có gái rồi, mẹ không thể sống theo cảm tính thế được. mẹ phải ép bản thân mình vào khuôn khổ của một người mẹ tốt, mẹ muốn gái phải tự hào về ba, về mẹ và về gia đình mình.
    Thương con, mẹ rất thương con, gái à. Mẹ không muốn nghĩ đến chuyện gì nữa, chỉ muốn nhớ đến nụ cười của con thôi.
  • Yêu thương của mẹ,
    Mẹ thương con thật nhiều, cái tết đầu tiên của con lại không vui như mong đợi, trước tết nhà mình đã nhiều chuyện trục trặc, đón tết lại thêm một chuỗi không may. Con gái mẹ lại bệnh, mẹ chẳng cho con đi được đâu cả, nhiều việc quá nên mẹ không tập trung chăm sóc cho con được như bình thường. Mẹ thật hư con gái nhỉ.
    Con bị sốt từ chiều mùng 2, cả đêm con sốt cao, mẹ cho uống thuốc, dán miếng dán đủ cả nhưng con vẫn không dứt, cứ hạ rồi lại tăng, mẹ lo quá chừng chừng, cả đêm không ngủ được chỉ nằm ôm con và theo dõi nhiệt độ thôi, mãi cho đến gần sáng mẹ con mình mới chợp mắt được một lúc. Ông bà ngoại cũng lo lắng cho con nhiều nên sáng mùng 3 mẹ Năm đã lên đón con về Ngoại sớm, dù sao về nhà cũng có bà Ngoại có ông Ngoại Tư nên ba mẹ cũng yên tâm hơn.
    Con mệt trong người nên nhõng nhẽo kinh khủng, lúc nào cũng ư ư, không ê a nói cười như mọi hôm, con lại lười ăn nữa, mỗi khi đến bữa ăn của con mẹ lại mệt mỏi, không phải vì mẹ lười đút, mà nhìn con ăn không ngon mẹ lại xót. May mà con chịu mợ Ba, mợ Ba lại chịu khó nên cuối cùng bữa nào cũng hết chén cháo.
    Đến tối mùng 5 con mới hết sốt, sáng mùng 6 mẹ chưa kịp mừng thì con lại lên ban đỏ khắp mặt, mẹ lo đến cháy lòng, mẹ liền ẵm con lên ông Ngoại Tư ngay. Ông nói con không sao, nhưng phải cách ly vì đang có dịch thủy đậu, cũng có khả năng con bị thủy đậu, mẹ nghe đến đó mà xanh mặt, con gái mẹ còn bé bỏng quá mà, sao không để mẹ bị thay cho con nhỉ, mẹ ước gì mình có thể chịu mọi bệnh tật để con mẹ được khỏe mạnh, vui vẻ.
    Từ lúc bị bệnh con nhõng nhẽo lắm, con bắt đầu biết khóc, biết la, biết chằn rồi, con không còn ngon giấc như mọi hôm nữa, nửa đêm mẹ phải dậy vác con đi vòng vòng cho qua cơn nhõng nhẽo rồi mới dỗ con ngủ lại được. Mẹ theo dõi từng biểu hiện của con để chữa chạy kịp thời, may mà sang mùng 8 những nốt đỏ bắt đầu lặn, con gái mẹ đã khỏi bệnh rồi, con không bị thủy đậu, mẹ mừng lắm con biết không.
    Chắc Trời Phật cũng thương lòng thành của mẹ, tối nào trước khi ngủ mẹ cũng niệm phật và cầu nguyện cho con được mau khỏe, xin phù hộ cho con gái mẹ được an lành khỏe mạnh.
    Trong những hôm con bệnh bà cố lại yếu đi nhiều. Bà hôn mê từ hôm mùng 4 đến giờ, có những lúc tưởng bà sắp đi làm cả nhà được một phen náo loạn. Nhưng cuối cùng bà cũng vượt qua được, chắc bà sẽ còn ở với mình thêm một thời gian nữa con nhỉ. Bà bệnh đã lâu, lại đau đớn nhiều nên cả nhà đã chuẩn bị tinh thần trước, cầu mong cho bà được ra đi thanh thản, nhẹ nhàng.
    Chiều qua mình đã về lại nhà mình rồi, những ngày mình ở Ngoại mẹ sốt ruột lắm, để một mình ba trên này ko ai lo cơm nước, nhà cửa lại không ai dọn dẹp nữa. Dù nhà mình chỉ có ba thành viên thôi nhưng cũng là một gia đình. Mẹ con mình không thể bỏ bê mãi thế được con nhỉ.
    Tối qua được ngủ trên giường của mình, được có đủ ba, đủ mẹ lại còn được gác chân lên bạn trâu vàng nên gái cưng của mẹ ngủ một giấc thật ngon, sáng bét rồi cũng không thèm dậy. Con làm mẹ chẳng dám xuống giường, mẹ sợ gái dậy không thấy mẹ lại giận như mọi hôm.
    Cám ơn Trời Phật đã chứng cho lòng thành của mẹ, đã cho gái mẹ được khỏe mạnh và ngoan ngoãn.
    Mẹ thương con thật nhiều, thương hơn hết thảy mọi thứ trên đời này
  • Bé bị sốt phát ban đó. Bu mình bị 2 lần rồi. Sau khi sốt 3,4 ngày bé sẽ hết sốt và bắt đầu nổi ban từ đầu đến chân thì hết. Nhưng bạn chú ý nha, giữ ấm và bồi bổ cho bé vì sau đó bé dễ bị bội nhiễm gây ra viêm họng hay viêm phổi lắm. Con mình lúc nhỏ không sao nhưng khi 1 tuổi bị lại nhằm thời tiết tết lạnh nên bị vh cấp.
  • Cám ơn mẹ Bu nhé, bé nhà mình bị phát ban đến ngay thứ 3 là khỏi hẳn, bé ăn ngủ bình thường lại rồi ạ
  • Con thương yêu,
    Lâu quá mẹ không viết cho con, con đừng giận mẹ nhé, con cũng biết nhà mình vừa trải qua một giai đoạn khó khăn mà, đến hôm nay mẹ mới trở lại với công việc được, đừng buồn con nhé
    Thế là con đã vĩnh viễn mất đi bà cố rồi, bà nằm một chỗ đúng vào lúc con chào đời, mặc dù bà rất thương mẹ, thương con, rất muốn ẵm con nhưng bà không làm được, bà chỉ mong được ngồi dậy để mà ôm con một cái thôi nhưng đã không bao giờ thực hiện được nữa rồi . Mặc dù bà đã đi xa gần 1 tuần nay, cả nhà đã lo chu toàn cho bà nhưng nỗi đau mất bà mới đang dần dần ngấm vào lòng mẹ .
    Bà sống với gia đình ông ngoại con từ trước đến giờ, mẹ là đứa cháu gái bà thương yêu, gần gũi nhật Từ trước đến giờ có chuyện gì mẹ cũng tâm sự với bà, bà là cầu nối cho mọi thành viên trong gia đình mình .
    Mặc dù ông bà Ngoại con đã cố hết sức chạy chữa cho bà, nhưng đã không thể giữ bà lại được nữa con ạ
    Con còn quá nhỏ để hiểu nỗi đau này, nhưng từ nay về ngoại con sẽ không còn thấy cố nằm đó đưa tay cho con nắm nữa . Sẽ không còn những tiếng rên la đau đớn của cố và sẽ không bao giờ được nhìn thấy cố nữa .
    Dẫu biết rằng cố ra đi như thế là tốt hơn cho cố, thật là phúc phần vì cố không cảm thấy đau đớn trong những ngày cuối đời nhưng lòng mẹ vẫn cảm thấy trống rỗng, hụt hẫng lắm .
    Mẹ tự trách mình rất nhiều lần, sao những ngày cố còn nằm đó mẹ không quan tâm nhiều hơn, không chăm sóc cố chu đáo hơn, bây giờ dù có hối hận gấp 10 lần thế thì có làm được gì đâu .
    Bà cố Kim cũng bỏ mẹ con mình mà đi, bà không chịu ở với mình nữa, ba mẹ phải nhờ bà nội ba lên giữ con, biết rằng bà nội rất thương con nhưng chắc sẽ không chăm cho con tốt bằng cố Kim được, mẹ cũng sẽ vất vả hơn, nhưng mẹ con mình sẽ vượt qua con nhé, con là con gái mẹ, con sẽ dũng cảm, bản lĩnh như mẹ nhé .
    Chỉ cần mẹ con mình đồng lòng thì mọi việc đều dễ dàng con nhỉ .
    Thương con, yêu con nhất trên đời .
  • Shi yêu của mẹ,
    Mấy hôm nay trời nóng quá con nhỉ, chẳng đêm nào con ngủ tròn giấc, thương con thật nhiều . Mẹ định sẽ lắp máy lạnh cho con nhưng ba đang còn phân vân, không phải ba không thương con đấu gái nhé, tại nhà mình cũng chưa thoải mái cho lắm, ba mẹ từ tay trắng mà đến với nhau, cố làm được cái nhà là đã giỏi lắm rồi, mặc dù mình có ông bà ngoại hỗ trợ phần nào nhưng không thể dựa dẫm mãi được con nhỉ . Đành chịu khó một thời gian con nhé,
    Mẹ xin lỗi bé con của mẹ, tối qua mẹ mệt quá nên xấu tính, mẹ la con, hắt hủi con, ko thèm dịu dàng, âu yếm con như thường ngày, mà con gái mẹ cũng không ngoan . Cả buổi chiều mẹ ru con ngủ, mẹ mệt lắm, mẹ muốn chợp mắt một chút thôi nhưng con có chịu ngủ đâu, đã vậy tối còn quậy đến gần 10h nữa, hư ơi là hư .
    Mấy hôm nay nhà mình không có người giúp việc nên mẹ phải nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa nên tính tình có xấu đi, con thông cảm cho mẹ nhé, mẹ hứa sẽ không mắng con vô lý đâu .
    Bé con của mẹ giỏi lắm, em đã biết kêu gà cho mẹ rồi nè, mẹ tự hào về em lắm đấy .
    Mẹ sẽ cố gắng cho em những gì tốt đẹp nhất, mẹ thương em nhiều lắm !
  • Gái ngoan của mẹ,
    Hôm nay gái mẹ đã tròn 10 tháng, thời gian trôi qua sao mà nhanh quá con nhỉ, từ một em bé bé tí hin chỉ biết ngủ - ti sữa - và làm xấu ẹ ẹ mà giờ đây gái mẹ đã trở thành một siêu quậy tép tiêu chính hiêu rùi .
    Lúc trưa ba mẹ mới cân gái lại, mới một tuần ở với bà nội và ăn cháo mẹ nấu gái mẹ đã lên dược 200gr, cũng bỏ công mẹ vất vả con nhỉ, mẹ sẽ cố gắng nấu cho gái nhiều món ngon hơn nữa để gái măm măm nhé . Nhưng mẹ biết món đệ nhất khoái khẩu của gái là lú mẹ thui. Mấy hôm nay gái tân công lú mẹ ghê quá, giống y như là lính cảm tử vậy, gái tự động kéo áo mẹ, mằm ti rồi trả về vị trí cũ, chẳng thèm hỏi xem ý kiến mẹ thế nào luôn.
    Mẹ con mình đã cai bủm được 4 ngày rồi con nhỉ, mặc dù giường mình hơi bị có mùi nhưng con mát mẻ, ngủ ngoan là mẹ vui rồi . Nữa đêm, thấy gái khua tay, múa chân là y như rằng 2 phút sau quần sẽ ướt, mẹ chỉ việc thay tấm lót và thay quần cho khô ráo, thơm tho, gái mẹ sẽ ngủ ngoan ngay. Gái cũng nề nếp ghê nhỉ, có nhu cầu là dậy giải quyết chứ ko vừa ngủ, vừa tè như các bạn hé, con gái mẹ Na là phải vậy chứ .
    Chiều nay mẹ sẽ tìm mua thêm cho gái vài bộ đồ mát để mừng ngày đặc biết nhất trong tháng con nhẹ
    Yêu yêu nhiều nhiều nè
  • Bé con của mẹ,
    Hôm nay con gái lại bị phát ban, mới đầu năm đến giờ mà con đã bị lần thứ hai rồi, mẹ thương gái quá,
    Con mệt trong người nên thích làm nũng với mẹ lắm, thích được mẹ ẵm, thích mẹ âu yếu, nựng nịu, nhưng mẹ không thể ở nhà với gái được, mẹ còn phải đi làm mà. Sáng nay giao con cho bà nội, nhìn gái mẹ như mặt mèo vậy, gái cứ muốn ôm lấy mẹ thôi, mẹ thương quá.
    Không biết sao gái mẹ lại hay bị phát ban vậy nhỉ, cứ sốt 2, 3 ngày là nổi hột đỏ khắp người, 2, 3 ngày sau lại lặn hết. Chắc hôm nào mẹ phải cho gái đi khám thử xem thế nào. Mẹ lo lắm.
    Dạo này gái ở với bà nội nhìn khác hẳn, nội chịu khó dỗ con uống sữa nên nhìn có da có thịt hơn. Chỉ cần gái mẹ được chăm sóc tốt thì mẹ có vất vả một chút cũng không sao.
    Hôm qua mẹ mới nghe cô hàng xóm kể lại, trước đây con mẹ bị cố Kim đánh đòn mà mẹ không biết, tối nào trước khi đi ngủ mẹ cũng lau rửa, kiểm tra khắp người con nhưng không thấy dấu vết gì nên mẹ cứ yên tâm vậy mà có ngờ đâu. Thương con gái mẹ quá.
    Mẹ xin lỗi con nhé, gái yêu của mẹ.
  • Con gái yêu quý,
    Dạo này mẹ Na lười kinh khủng, chẳng chịu viết gì cho gái mẹ cả, mẹ Na hư ơi là hư, gái đừng thèm chơi nữa nhe, chỉ chởi với cái ti ti của mẹ thôi he.
    Con gái mẹ ngày càng lớn, càng khôn và càng quậy, trò yêu thích nhất của em là leo trèo, chỉ cần cho em một điểm tựa là em có thể trèo tới mọi nơi, em mẹ hoạt động không ngừng nghỉ, em không bao giờ giữ yên một trạng thái quá 3s, chỉ trừ khi em bận nghiên cứu cái gì mới mới. Mẹ mà ở nhà với em một ngày là thành một mụ lôi thôi lếch thếch đầu bù, tóc rối luôn.
    Dạo này con gái được bà nội Ba chăm nên nhìn khá hẳn, mỗi lần đã làm được 180 ml sữa, ngày ăn được hai chén cháo, nhìn con gái có da có thịt hơn mẹ mừng lắm, chỉ cần con gái mẹ khỏe mạnh, lên cân đều đặn thì mẹ có chịu cực một chút cũng không sao.
    Mấy hôm nay trời nóng kinh khủng, người con lúc nào ũng ướt nhẹp mồ hôi, gái mẹ giống ông ngoại và bà cố, không chịu được nóng, lại hay ra mồ hôi đầu nữa, chỉ cần hai ngày ko tắm cho em là chua lét lè le liền, con gái chi mà toàn cái xấu ko vậy em ơi.
    Mẹ thích nhất là được ôm em, thơm em, nhưng em có bao giờ chịu ngồi yên cho mẹ thương đâu, ko quậy chỗ này thì cũng phá chỗ kia, mẹ theo em muốn đứt hơi luôn à.
    Em mẹ phại ngoan, phải giỏi nhé, em mẹ hay ăn, chóng lớn, thông minh, khỏe mạnh là mẹ hạnh phúc nhất rồi.
    Mẹ về với cục cưng của mẹ đây, mẹ phải đè em ra thơm cho đã ghiền mới được rooling:
  • Yêu thương của mẹ,
    Mỗi khi đọc một điều gì đó làm mẹ xúc động mẹ lại muốn chia sẻ với con, từ ngày có con, mẹ thấy mình nhạy cảm hơn, dễ mủi lòng trước những bất hạnh của người khác.
    Con gái ạ, sáng nay mẹ đọc được một bài báo về đồng bào thôn Pác Củng, ở mãi tận Tuyên Quang lận, 10 tháng nay tất cả họ đều phải chịu đói, có những em bé phải nhịn đến ba, bốn ngày, và dường như cái chết, chết vì đói, đang lơ lửng trên đầu họ, mẹ thật sự cảm thấy xót xa, cuộc đời này đúng thật còn nhiều bất công, người thì ăn không hết người lại lần không ra.
    Con gái mẹ không may mắn như những em bé được sinh ra trong gia đình giàu có khác, nhưng con cũng có được niềm hạnh phúc khi là con của ba mẹ, được mọi người thương yêu và chiều chuộng, còn những em bé bất hạnh kia thì cả sự sống cũng đang bị đe dọa, thật đau lòng con nhỉ.
    Mẹ con thật nhỏ bé quá, sức mình không thể làm thay đổi được gì, nhưng mẹ mong con gái mẹ lớn lên sẽ có tấm lòng nhân hậu, hướng thiện, biết đau trước cái đau của người khác, biết thương cảm cho những số phận bất hạnh, vì có như thế con mới biết trân trọng những gì mình đang có. Đừng quan trọng những giá trị vật chất quá con nhé, mẹ mong con mẹ sẽ là một cô gái có tâm hồn trong sáng, thánh thiện nhưng sẽ bản lĩnh và cả dịu dàng nữa con nhé.
    Mẹ đặt tất cả mơ ước, hy vọng của mẹ ở nơi con, con gái bé bỏng ạ.
  • Shi yêu của mẹ ơi,
    Dạo này mẹ Na bận quá để cho topic của gái mốc meo luôn rồi, hic hic, đừng giận gái nhé.
    Mẹ phải tiếp nhận thêm một số công việc mới lại phải làm báo cáo quý nên bận quá chừng chừng.
    Để mẹ điểm lại xem gái mẹ mấy tuần vừa rồi có gì khác hơn không nhé. Gái bắt đầu biết kêu rõ tiếng rồi (chịt chịt chà, chịt chịt chà), khi mẹ biểu kêu Na đi Shi là gái kêu "cha, cha" chấm cho gái 6 điểm tập nói thôi. Đến bây giờ gần 11 tháng rồi mà gái vẫn chưa chịu chựng, chịu đi chi hết mà chỉ khoái trèo thôi, ở đâu gái trèo cũng tới . Mẹ cho gái 4 điểm đi, -20 điểm quậy luôn, quậy mọi lúc mọi nơi có thể và không thể
    Từ ngày gái mẹ được bà nội chăm nhìn khá hẳn, hôm nay mẹ vừa cần cho gái xong, được 9,6kg dài 79cm, lần đầu tiên mẹ cảm thấy hài lòng đấy nhé, cho gái 10 điểm luôn.
    Để xem tổng cộng gái mẹ được bao nhiêu điểm nhé, hic hic, sao được zê rô tròn trĩnh vậy con. Chỉ tại con quậy quá mà, có bao giờ chị ở yên đâu, không phá cái này cũng phá cái khác, đến bú mẹ mà cũng làm đủ trò, tư thế yêu thích nhất là mẹ nằm, gái ngồi chồm hỗm, chu miệng và ti mẹ mà mút , mẹ thua luôn, thua gái thiệt luôn á.
    Còn gần 1 tháng nữa là đến thôi nôi con rồi, thời gian trôi qua thật nhanh, mẹ còn nhớ giờ này năm ngoái mẹ đang mong từng ngày, từng giờ, để dành từng bông hoa một để cùng con vượt qua từng mốc thời gian, từ một em bé quậy trong bụng mẹ giờ con đã là siêu quậy tép tiêu của cả nhà rồi. Mong thời gian trôi nhanh thật nhanh để mẹ có thể cùng còn đón sinh nhật 1 tuổi, 2 tuổi, 5 tuổi, 10 tuổi rồi 20 tuổi, đến khi gái mẹ trở thành một cô thiếu nữ duyên dáng, dịu dàng chứ không phải nghé con siêu quậy như bây giờ.
    Nhưng dù thế nào, thì tình yêu lớn nhất của mẹ vẫn mãi là con
    You are my sunshine, my hope and my life
  • Gái yêu của mẹ,
    Hôm nay gái mẹ sướng nhé, chắc giờ đang được đi uống phê với cậu Ba rồi, sắp đến 49 ngày của bà cố nên mẹ để gái lại nhà ngoại để cậu mợ ba chăm, cả ngày con được đi uống phê, được bồng ẵm suốt thôi. Con thì được nhiều người cưng, chỉ có mẹ là khổ thôi, sáng phải dậy sớm đi hơn 30km chiều lại phải lo chạy về sớm với con, giờ mẹ mệt quá nè, bắt đền gái đó.
    Mấy hôm nay trời nóng kinh khủng, tối qua mẹ con mình với bà ngoại phải trải chiếu dưới bếp ngủ cho mát, mẹ thì nóng một chút cũng không sao, nhưng gái mẹ ra mồ hôi nhiều lắm, ướt hết cả người luôn nên mẹ thương, phải kiếm chỗ nào mát nhất cho cái ngủ. Trời nóng, nên mẹ không nỡ bủm cho con, nên hôm nào cũng bị gái đái cho trôi đi luôn, hư thế ko biết nữa.
    Gái mẹ ngày càng quậy có đẳng cấp, cả nhà ko ai chịu nổi con, ai cũng nói chắc bà mụ nắn lộn chứ con gái gì mà quậy quá chừng chừng như vậy chứ.
    Gái quậy thì mẹ mệt thiệt đó nhưng mà mẹ thích, cứ hiếu động như thế nhé, con gái mẹ phải khỏe mạnh, thông minh mới quậy được chứ.
    Mẹ buồn ngủ quá, hu hu, bắt đền cho mẹ đi
  • Vậy là ngày mai gái mẹ sẽ tròn một tuổi, thời gian trôi qua nhanh quá, năm ngoái giờ này mẹ còn vật vả trong bệnh viện, còn bị bà ngoại bắt đi lòng vòng, ráng ăn cho thật nhiều, cố gắng dưỡng sức để mà đẻ gái ra, nhưng gái mẹ có chịu ra bình thường đâu, gái ko thích đi bằng đường đó, gái thích được BS đón ra à. Mẹ vẫn chưa quên cảm giác đau đớn đó, trong đời mẹ chưa bao giờ đau như vậy, nhưng mỗi lần nghĩ lại mẹ không thấy sợ mà lại thấy vui vui, mẹ thích được quay lại thời điểm đó lắm, vừa lo lắng, vừa hồi hộp và hạnh phúc.
    Một năm tròn mẹ con mình ở bên nhau, gái mẹ lớn lên từng ngày, từng giờ, từ một em bé đỏ hỏn, con đã là một siêu quậy tép tiêu rồi, mỗi khi nhìn con mẹ đều rất tự hào, mẹ thật giỏi giang mới sinh ra con, con là điều tuyệt vời nhất của mẹ.
    Mỗi khi đi làm về nhìn thấy con vỗ tay mừng rỡ mẹ cảm thấy ấm áp vô cùng, mẹ thấy mình thật vĩ đại bởi con luôn cần có mẹ, luôn mong ngóng vòng tay mẹ, mẹ thích được con ôm vào lòng, nép sáp người vào mẹ, những lúc đấy con gái mẹ sao mà dịu dàng mà đáng yêu đến thế.
    Mẹ xin lỗi con vì có đôi lần mẹ cáu gắt, quay lưng với con, không phải mẹ không thương con đâu, mẹ còn phải chịu nhiều áp lực từ công việc đến gia đình nên đôi khi mẹ xấu tính vậy đấy, đừng giận mẹ con gái nhé.
    Nếu ông trời cho mẹ một điều ước, mẹ ước rằng con gái mẹ mãi được an lành, hạnh phúc. Với mẹ, chỉ bao nhiêu đó là đủ, mẹ không muốn tham lam để làm vơi đi bớt phần của con.
    Yêu thương của mẹ, hãy luôn là em bé ngoan, là niềm tự hào của mẹ nhé, mẹ sẽ nắm tay con mình cùng nhau đi qua nhiều cái sinh nhật nữa, cho đến khi tóc mẹ bạc, lưng mẹ còng, mẹ sẽ dựa vào con, cô con gái thông minh, tình cảm và bản lĩnh sẽ dìu mẹ đi tiếp nhỉ.
    You are my hope, my sunshine and my life.
  • Yêu thương của mẹ,
    Dạo này sức khỏe hai mẹ con mình kém quá, em thì bị viêm da, bôi thuốc nhem nhuốc hết cả mặt, mẹ lại bị ngộ độc thức ăn, đến bây giờ vẫn chưa khỏi. Công việc của ba cũng không suôn sẻ lắm, nói chung không việc gì như ý mình cả.
    Mẹ càng ngày càng thấy mình thay đổi, mẹ không còn nói năng nhỏ nhẹ như trước đây nữa, cứ nói chuyện với ba được vài câu là mẹ lại cáu gắt, mẹ cứ cảm thấy ghét ghét ba thế nào á.
    Mấy ngày mẹ con mình bệnh, ba cũng chăm sóc tận tình, ba giữ con cho mẹ nghỉ, cơm bưng, nước rót tận giường, mặc dù mẹ không đến nỗi bệnh nặng như thế. Mẹ biết ba thương yêu mẹ con mình, nhưng mẹ vẫn cảm thấy chưa đủ, ba chỉ làm theo yêu cầu của mẹ chứ chưa thật sự để tâm vào đó. Mẹ có đòi hỏi quá đáng không con?
    Con gái mẹ ngày càng khôn ngoan, con chỉ chịu uống thuốc mấy lần đầu thôi, còn bây giờ đố ai lừa con được, cứ thấy vàng, xanh đỏ là con lè lưỡi ra nhất quyết ko chịu mở miệng, mẹ cũng ko chịu thua con đâu nhé, mẹ cố đổ thuốc vào dưới lưỡi con thế là con phun phèo một cái, cả mặt mẹ đều là thuốc còn con thì cười hì hì, mẹ thật sự bó tay với con rồi đó.
    Con mau chóng hết bệnh nhé, mẹ muốn thấy con gái mẹ trắng trẻo dễ thương chứ không xanh lè, lem luốc như bây giờ đâu. Thương con lắm.
  • Lâu rồi không tám với mẹ Shushi, hôm nay biết hai mẹ con đang bệnh, thương quá. Abi hồi nhỏ uống thuốc bằng cách cho viên thuốc cắt ra nhiều mảnh nhỏ cho vào sữa chua, lừa ấy mà, cu cậu uống được trọn vẹn, đủ thuốc đủ liều, giờ lớn biết tự cầm viên thuốc cho vào miệng bưng nước uống rồi. Nói chung là mình chẳng muốn con nào uống thuốc, bất cứ viên nào, bất cứ bằng hình thức nào, huhu.... Chúc hai mẹ con chóng khỏe nhé!
  • Yêu thương cuả mẹ,
    Lâu lắm rồi mẹ mới lại viết cho con, mẹ thật hư quá, mẹ chìa tay ra cho con đánh đòn nhé,
    Đầu tiên mẹ con mình phải cám ơn mẹ Abi đã quan tâm đến mình nha, hai mẹ con đã khỏe, em lại là siêu quậy như mọi rồi ạ.
    Mấy hôm nay mẹ tăng cường đi thu cước, cứ phải dang nắng ngoài đường suốt cả ngày, mẹ vừa đen vừa ốm, thật chẳng dám soi gương nữa , Shi đừng chê mẹ xấu nhé.
    Thời gian qua cũng có nhiều việc không hay xảy ra cho nhà mình nên mẹ không có tinh thần để viết, nhưng mẹ phải biết cái nào ưu tiên chứ con nhỉ, bây giờ viết cho con vài dòng thì không thấy quý, nhưng khi con lớn lên đọc được tâm sự của mẹ, biết được những tâm tư, kỳ vọng mẹ dành cho con mới là điều đáng quý không gì có thể đổi được con nhỉ.
    Mẹ đã tự hứa với lòng là phải viết cho con đều đều, cùng với sự trưởng thành của con rồi mà, mẹ phải giữ lời hứa với Shi hen.
    Shi của mẹ đã biết đi rồi nè, mặc dù gái mẹ đi nhưng người xỉn rượu vậy nhưng mà thích đi lắm, từ phòng khách con có thể đi một mạch vào phòng tìm mẹ rồi, nhìn cái tướng lũn cũn, xiêu vẹo sao mà thương quá chừng à.
    Cuối cùng thì Shi cũng vượt qua lời nguyền của ông Ngoại (Shi ăn cháo chứ ăn gì đâu mà mọc răng cho nhiều, 4 cái đủ rồi - nguyên văn lời ông Ngoại nói khi bà Ngoại bảo ông ko được cho Shi uống nước đá đó), Shi mọc một lúc 4 cái luôn, mẹ thật ko hiểu con gại mẹ nữa, mọc một tua 4 cái đầu tiên, em nghỉ giải lao 5 tháng rồi lại mọc tiếp 4 cái một lần luôn, mẹ thật bó tay với em.
    Mỗi khi mẹ hỏi em cục vàng của mẹ đâu là em lại lấy tay vỗ vỗ vào ngực mình, nhìn điệu bộ dễ ghét lắm, mẹ chỉ muốn nhào vô thơm em cho đến khi em khóc thì thôi à.
    Mấy hôm nay em mẹ bị mũi đốt liên tục, nhìn mấy vết chích mà mẹ xót quá đi thôi, sao nó không cắn mẹ nhỉ, mẹ tình nguyện hy sinh cả cái mặt cho nó đốt luôn nè, vậy mà nó chỉ nhè em mẹ thôi, ghét ơi là ghét. Giờ mẹ mà thấy con nào là tiêu diệt liền.
    Hôm nay ba Danh lại đi công tác, từ ngày chuyển chỗ làm ba thường xuyên đi xa, làm mẹ nhớ lại thời gian Shi còn trong bụng mẹ, ba cũng hay đi như vầy nè, lúc đó chỉ có mình mẹ và Shi ở nhà thôi. Nghĩ lại mẹ cũng gan thật, khu nhà mình lại vắng thế mà đêm nào cũng phải ngủ một mình
    Mẹ và mẹ Năm đang có kế hoạch kinh doanh, mong là sẽ thành công con nhỉ, mong cho mau đủ tiền mua xe hơi để đưa đón Shi đi học thôi. Không biết đến khi nào ước mơ của mình mới thành hiện thực nữa, haizzz
    Nhưng mà thôi, mình cũng không được tham lam quá con nhỉ, cái gì mình cũng đòi cho trọn vẹn hết thì làm sao được, chỉ cần Shi của mẹ bình an khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn và thông minh ngoan ngoãn là đủ rồi, mẹ chị mong ước có bây nhiêu đó thôi.
    Yêu con nhiều nhiều thật nhiều, cục vàng pha rau của mẹ ơi
  • Rùa yêu của mẹ!!!
    Hum nay mẹ đón con đi học về mà mặt con buồn thiu, mẹ đưa con về Cụ để nhờ Cụ trông con cho mẹ về nấu cơm cho 2 mẹ con mình(tháng này là tháng Wc nên BỐ đi suốt không có nhà). Nấu cơm xong, mẹ sang đón con thì Cụ bảo con cứ mếu khóc suốt thôi, chẳng chịu chơi như mọi hôm gì cả, mẹ sờ đầu, sờ người con thì nóng..thôi rồi, thời tiết nóng lực giai mẹ ốm mất rồi...Mẹ đưa con về nhà, con chẳng theo ông bà nội cũng chẳng theo ai, mẹ bế con lên nhà là con ngủ chẳng ăn uống gì, mẹ đi lấy lá giấp cá dã đắp và cho con uống, Con sốt suốt đêm, mẹ vừa dậy cặp nhiệt độ cho con, con sốt đến hơn 38oC... Sợ quá mẹ phải dán Aikido giảm nhiệt và đặt thuốc cho con, mẹ hỏi con có uống sữa không, con trả lời mẹ là có, thế mà mẹ vừa pha sữa cho con xong thì con lại chẳng chịu uống tí nào. nhìn con mà lòng mẹ xót, Mẹ cứ ngồi đó nhìn con yêu mà chẳng thể nằm và ngủ được nữa. Rùa mẹ ơi, con mau khỏe nhé, mẹ cầu xin trời phật và các cụ phù hộ cho con yêu của mẹ mau hết bệnh để mẹ còn đưa con đi chơi nữa chứ...
    Gắng lên giai yêu của mẹ!!
  • Chào hai mẹ con bạn Rùa nhé, cám ơn hai mẹ con đã ghé thăm nhà Sushi,
    Bạn Rùa ơi, chắc là bạn lớn hơn Shi nhỉ, bạn đã biết nói rồi cơ mà, Shi thì chỉ mới biết kêu pa pa thôi, ba cũng là pa pa mà mẹ cũng pa pa nốt. Nghe bạn bị bệnh Shi buồn lắm, bạn phải ngoan, chịu khó uống thuốc, uống nhiều sữa vào cho mau hết bệnh nhé, đừng hư giống Shi, mỗi lần Shi cho Shi uống thuốc thì đúng là một trận đại chiến của cả nhà luôn, kết quả thường là mặt mẹ lem luốc (do bị Shi phun vào mặt đó :cool còn Shi thì la khan cả tiếng.
    Bạn phải ngoan hơn Shi nhé.
  • Gái cưng của mẹ ơi,
    Tuần này mình không về Ngoại, lâu lâu mới ở nhà với Ba ngày cuối tuần, mình được ba đưa đi cafe thích quá con nhỉ. Gái của mẹ lớn rồi, đi xe máy không còn lau chau lóc chóc như trước nữa mà ngồi rất chững chạc ôm ba tình cảm nữa chứ, con phải ngoan như vậy thì ba mẹ mới siêng cho con đi chơi nhé.
    Lâu lắm rồi mẹ con mình mới có dịp pose hình với nhau, tí nữa mẹ sẽ post lên khoe với các bạn con nhé.
    Con bị viêm da vẫn chưa khỏi, nhìn con nổi từng dát từng dát đỏ ửng mà mẹ thương quá đi thôi. Nhưng cũng may con mẹ ngoan, dù ngứa, dù khó chịu nhưng con vẫn ăn, uống, chơi và ngủ như bình thường, chỉ có điều hơi nhõng nhẽo hơn mà thôi (trộm vía con).
    Shi mẹ thích làm điệu lắm nhá, con thích nhất là đeo kính, mỗi khi đeo vào nhìn cái mặt ỏn à, ỏn ẻn mà mẹ muốn cắn cho một cái quá đi mất, mới tí tuổi đầu đã biết điệu rồi, lớn lên chắc không thua gì mẹ Năm đâu.
    Mẹ phải siêng chụp hình cho Shi mới được, mẹ muốn ghi lại từng khoảnh khắc của con, theo mỗi bước phát triển của con, con gái mẹ từ một em bé đỏ hỏn nay đã biết chạy, biết kêu papa rồi mà, mẹ sẽ không bỏ lỡ giây phút nào của con đâu.
    Yêu thương của mẹ ơi, mau hết bệnh con nhé, mẹ muốn thấy một em Shi trắng trẻo hồng hào chứ không lôm nhôm như bây giờ đâu. Nhưng dù thế nào thì con cũng là tình yêu lớn nhất của mẹ. Yêu con hơn tất thảy mọi thứ.
  • Ghé sang hóng tin của Shushi nè, mẹ Shushi mua kem của A - DERMA thoa ngứa cho con nhé.
  • Em cho con đi khám BS da liễu rồi chị ạ, BS cho thuốc bôi và xà phòng tắm, con có vẻ lành nhưng mà lâu quá nên thấy sốt ruột ạ.
  • Con gái yêu của mẹ,
    Mẹ con hư quá, tại tối qua mẹ ăn thịt bò mà cả đêm con ngữa ngáy không ngủ được, BS bảo mẹ không cần ăn kiêng chứ mẹ có ngờ đâu.
    Lần này con bị viêm da thật lâu, gần 1 tháng rồi mà vẫn chưa lành, nhìn con lôm nhôm ngứa ngáy mà mẹ thương quá đi thôi.
    Mặc dù vậy, con mẹ vẫn rất hiếu động, con mới được mẹ trang bị cho bộ trống vậy là cầm dùi gõ liên hồi, rồi thỉnh thoảng gõ cả đầu mẹ nữa chứ, hư ơi là hư.
    Mới một tháng mà con mẹ đã chững chạc hơn rất nhiều, con đi vững, nói rõ hơn và cảm xúc cũng tinh tế hơn. Bị cụng đầu vào tường còn biết méc mẹ, cứ chỉ tay vào đầu rồi chỉ vào tường mà a a suốt, chỉ đến khi nào mẹ đánh đòn bạn tường con mới vừa ý.
    Mỗi khi nghe tiếng xe ba về là con bắt mẹ phải cho chạy ra cửa vỗ tay đón ba, rồi thơm ba xong có mới chịu yên.
    Con nhõng nhẽo nhưng cũng rất sợ mẹ, bị mẹ la là con không dám làm nữa, cứ lấm la lấm léc liếc xem mẹ có phản ứng gì không, đến khi mẹ thương quá ôm thơm con là con lại đánh mẹ như là trách mẹ hư, mẹ la em làm em sợ vậy đó.
    Nói chuyện về con thì mẹ nói cả ngày cũng không chán, con là nguồn cảm hứng bất tận của mẹ mà.
    Lúc nào mẹ cũng yêu con, cũng mong con gái mẹ được bình an khỏe mạnh cả. Con gái phải ngoan, ăn giỏi, ngủ giỏi con nhé.
  • Con gái yêu của mẹ,
    Vậy là hai mẹ con mình đã kết thúc tốt đẹp "chuyến phiêu lưu" đầu tiên, trước khi lên đường mẹ cứ lo con gái mẹ sẽ mệt, sẽ ăn không ngon, ngủ không yên giấc nhưng may mà con gái mẹ đúng là "cụi trâu" từ trong ra ngoài, vẫn ăn ngoan, ngủ giỏi dù bất kể ở đâu. Sau một chuyến đi dài, con gái mẹ vẫn không sút mất một lạng nào, như vậy là thành công rồi con nhỉ.
    Lần đầu tiên con gái mẹ được đi chơi xa, cũng lần đầu tiên bị đánh đòn, nghĩ lại mẹ vẫn thấy hối hận, mẹ giận quá mà phát cho con mấy phát, con lại không có gì "che chắn" nữa chứ. Nhưng thương nhất là dù bị mẹ đánh vẫn lao vào ôm mẹ, thương mẹ không rời.
    Con gái mẹ càng lớn càng tình cảm, càng bám mẹ, em chỉ thích mẹ thôi, làm gì cũng phải mẹ làm cho thì em mới chịu, sáng ngủ dậy phải được mẹ thơm, em ẵm xuống giường, bảo để nội rửa mặt, vệ sinh cho em cũng không chịu, em ôm mẹ không rời nên sáng nào mẹ cũng đi làm trễ.
    Chiều qua, hai mẹ con mình đi shopping, mẹ mua cho em được một đôi giày, ba bộ đồ còn mẹ thì được một cây trâm, vừa về đến nhà em mang giày đi khoe hàng xóm liền, bà hỏi em đi đâu về đấy, em nói "chợ, chợ", hai mẹ con mình đi shopping mà, có phải đi chợ đâu, em "nhu quá là nhu luôn á". Nhưng cũng tại mẹ thôi, mỗi lần dẫn em đi ngoại mẹ đều nói là "đi chợ thôi Shi ơi", em thấy bày nhiều quần áo, giày dép nên em cứ tưởng là mình lại đi chợ chứ, đâu biết đó là shop đâu, Shi nhu là tại mẹ nhu mà.
    Mẹ thương nhất lúc em chạy tới chiếc xe đạp, rồi xe hơi nhiều màu sắc, em khều mẹ rồi làm xấu nịnh mẹ, em xin mẹ mua cho em đây mà, nhưng hai mẹ con mình thì làm sao chở về được, mẹ nói em lần sau đi với Ngoại rồi xin ngoại mua cho, vậy là em thôi ngay, không làm nũng như các bạn khác đâu. Em mẹ rất ngoan, rất nghe lời mẹ, cái gì mẹ không cho là thôi, không mè nheo, nhõng nhẽo, không làm mình làm mẩy, mẹ dẫn em đi đâu cũng được khen giỏi, khen ngoan, mẹ tự hào về em lắm đấy.
    Em sẽ là em bé ngoan, con gái ngoan, thiếu nữ ngoan của mẹ nhé, mẹ sẽ mãi tự hào về em nhé. Mẹ thương em nhiều thật nhiều luôn.
  • Gái cưng của mẹ ơi,
    Cuối cùng thì hai mẹ con mình cũng khỏe mạnh lại rồi, tuần vừa rồi mệt quá con nhỉ, con thì viêm phế quản, ho sù sụ, sổ mũi rồi còn sốt cao nữa chứ. Mẹ sợ nhất là lúc cho con uống thuốc, vừa uống xong là con lại phun ra như vòi rồng ý, cứ mỗi lần đút xong là mẹ lại hồi hộp, không biết thuốc ở trong bụng con được bao lâu.
    Còn mẹ thì bị sốt siêu vi, cả ngày nằm trên giường không dậy nỗi, lại giận ba con không biết quan tâm đến mẹ con mình nữa chứ. Mẹ mệt mỏi cả tinh thần và sức khỏe luôn. Nhưng may mà mọi thứ giờ đã ổn, con đã khỏe, mẹ có thể đi làm và chỉ còn giận ba con chút chút thôi.
    Con gái mẹ bệnh nhưng mấy ngày nay khôn ra nhiều, mấy hôm nay mẹ thích nói chuyện với con lắm
    - Ai mập Shi?
    - Nhăm mập (Năm mập)
    - Ai ác Shi?
    - Nhăm ác (Năm ác)
    - Năm đi đâu rồi Shi?
    - Chi nhựa dzồi (Đi ngựa rồi)
    Cái gì xấu, cái gì hư em đều đổ cho Năm hết, uổng công Năm thương em quá đi.
    Em mới 15 tháng thôi, nhưng mà sạch sẽ gọn gàng lắm nhe, em thấy con mèo Nằm trên tấm nệm ghế là không bao giờ em chịu ngồi lên nữa, trước khi ngồi em phải quăng tấm nệm xuống đât rồi ngồi lên ghế không thôi. Em thấy bàn thờ cố hết nhang là em liền cầm bó nhang đưa cho ai đó miệng thì "Chố. chố", đến khi ẵm em lên thắp nhang cho cố xong em mới chịu thôi. Nhìn thấy bát nhang của cố nhiều tàn xung quanh, em chỉ tay còn miệng "sợ sợ" đến khi mẹ quét dọn sạch sẽ tinh tươm em mới vừa ý.
    Mẹ Năm em nói em già quá, ko có tuổi thơ. Mẹ Năm ác em nhỉ, người ta mới có 15 tháng chứ mấy mà. Mẹ thì thấy con gái mẹ khôn ngoan, sạch sẽ (khoản này là hơn đứt mẹ rồi), mẹ tự hào về em lắm đấy.
    Mẹ thương em nhiều thật nhiều luôn.
  • Con gái yêu ơi,
    Mẹ Na hư thật là hư, dạo này lười viết cho con quá, hơn một tháng rồi mới vào lại nhà của mẹ con mình, mẹ chìa tay ra cho con đánh đòn nhé.
    Vậy là chuyến về quê nội đầu tiên của mẹ con mình "thành công tốt đẹp" con nhỉ, con của mẹ vẫn ổn dù đi máy bay hay đi xe, vẫn chơi ngoan dù nhà nội có nóng nực, chật chội và đông người, chỉ mỗi tội con hơi nhác ăn hơn ở nhà thôi (chắc lại bà nội nấu cháo không ngon bằng mẹ)
    Con đúng là niềm tự hào của mẹ, ở nhà nội không ai không quý, không thương con, làm sao mà ghét được một em bé vừa lanh lẹ, thông minh lại ngoan ngoãn chứ :cool:, con của mẹ rất giỏi, không tè dầm, không nhõng nhẽo, rất nghe lời mẹ và không biết lạ, ai con của cho ẵm, ai con cũng chơi cùng được, rồi còn hành động và cử chỉ thì cứ như là bà cụ non vậy. Ai mà tin được con mới hơn 17 tháng thôi mà đã nói được bao nhiêu là tiếng, biết bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình chứ.
    Mình lên nhà bà nội bốn chơi, mẹ bảo con thương bà đi, con vờ như ko nghe chỉ lo ngồi chơi thôi, nhưng khi bà lì xì cho thì con liền ôm cổ bà và thơm rối rít, con dễ thương đến nỗi không ai muốn rời con, mẹ thật tự hào về con gái mẹ quá!
    Nhiều khi mẹ cứ sợ mơ hồ, mẹ quá yêu thương con, quá tự hào về con nên cứ lo ngày nào đó sẽ có chuyện không hay, mẹ thật lẫn thẫn con nhỉ, con mà biết chắc thế nào cũng nói "mẹ Na nhu" cho mà coi.
    Dạo này con gái mẹ hư lắm nhé, ai làm điều gì không vừa ý con thì thế nào cũng bị con chửi là "nhu". Chị Yến tắm cho mà con cứ luôn miệng "kệ em, kệ em đi" "Yến nhu, Yến nhu", hư quá đi đó.
    Con cũng biết năn nỉ, đòi hỏi rồi nhé, hai mẹ con mình đang đi dạo mẹ đi trước, con đi sau, con nói "mẹ bồng" "không" mẹ bồng" "không" mẹ bồng" "không mà" "điiiiiii" ghét vậy đó, có chịu nổi không chứ.
    Rồi đang đọc báo, con chạy lại giựt tờ báo của mẹ rồi nói "mượn xí" vậy thì làm sao mẹ nỡ phạt con chứ.
    Con ở nhà với bà nội cứ luôn miệng nói bà "bồng xí" "bồng xí" "điiiiii" nghe có thương không chứ.
    Mẹ thương con gái mẹ quá, kể chuyện về con thì mẹ kể cả ngày cũng không chán, mẹ thèm được ôm con vào lòng, thơm thật kêu lên má con, được đè con ra mà thơm đã thèm.
    Con mẹ lớn lên từng ngày, từng giờ, mẹ muốn cùng con tận hưởng từng giai đoạn phát triển, từ một em bé đỏ hỏn trên tay cho đến khi thành cô thiếu nữ thông minh, xinh đẹp, rồi con có trở thành mẹ, thành bà thì con vẫn luôn là con gái yêu bé bỏng của mẹ. Mẹ yêu con, yêu hơn tất thảy mọi thứ trên đời này.
  • @loandao82 Trùng hợp hen, cho hai bạn Ss thơm nhau làm quen cái nè :561:
  • Yêu thương của mẹ ơi,
    Mới có mấy ngày mà mẹ thấy con gái "già" lên nhiều, xin lỗi gái yêu nhé mẹ phải dùng từ "già"mới miêu tả chính xác con gái mẹ, nhìn con ai mà nghĩ chỉ chưa tròn 18 tháng thôi chứ.
    Này nhé, con gái mẹ nặng 12kg, dài 86 cm, hình thể thì chỉ ở mức trung bình trong lứa tuổi của con, nhưng về nhận thức thì thôi rồi luôn.
    Mới 18 tháng mà con đã nói rất nhiều và rất sõi, bất cứ cái gì chỉ cần nghe một lần là con lập lại được ngay. Việc gì chỉ cần mẹ dạy một lần là con nhớ ngay, con đã biết suy nghĩ và tự "ứng phó" rồi.
    Con bị sổ mũi, nhưng miệng mẹ bị nhiệt nên không hút mũi cho con được, mẹ nói với con "Miệng mẹ đau quá, không hút mũi cho Shi được, tí ba về ba hút cho con nhé" Nhưng nghe Shi mẹ khụt khịt, mẹ chịu nổi nên định nén đau hút cho con, vậy mà mẹ vừa kê miệng tới con liền xô mẹ ra "Mẹ đau, ba về hút", có thương con gái không chứ.
    Tại bà ngoại mỗi lần ai chọc con đều la người đó ngu nên bây giờ con cũng quen như vậy luôn, ai làm điều gì ko vừa ý là con la liền "mẹ nhu" "nội nhu" "Năm nhu" nhưng mẹ đã cấm không cho con nói như vậy, mẹ dặn "Trong nhà Shi chỉ lớn hơn con mèo thôi, Shi chỉ được nói em nhu và mèo nhu thôi nghe chưa". Vậy là mỗi lần con nói ai đó "nhu", mẹ chỉ cần hỏi "ai nhu Shi" em liền nói trớ lại "mèo nhu, mèo nhu", hư vậy đó.
    Còn rất nhiều chuyện dễ ghét của em mà mẹ không thể kể hết ra đây được, với mẹ con gái luôn là em bé tuyệt vời nhất, em mãi là tình yêu lớn nhất của mẹ.
    Mẹ thương em, thương hơn hết thảy mọi thứ cộng lại.
  • Quế Chi yêu thương của mẹ,
    Dạo này mẹ bận việc quá, chẳng viết được nhiều cho em, đừng giận mẹ con gái nhé. Em mẹ chưa được 19 tháng tuổi nhưng đã già dặn lắm rồi, nhiều khi mẹ cũng ngạc nhiên vì cái sự "già" của em
    - Con gà con nó kêu sao Shi?
    - Chíp chíp
    - Con heo nó kêu làm sao?
    - Éc éc
    - Con gà trống nó kêu sao con?
    - Ò o, ò o
    - Con mèo nó kêu sào nè?
    - Meo meo
    - Con chó nó sủa sao con?
    - Gâu gâu
    - Vậy em Shi kêu làm sao?
    - Bú mẹ, bú mẹ

    - Mẹ day Shi tên của Shi nè, con tên là Quế Chi nghe chưa
    - Vạm Ngọc Vuế Chi chứ mẹ
    - Con nói gì
    - Vạm Ngọc Vuế Chi chứ mẹ

    Hỏi ra mới biết là cách đây một tuần bà Nội cầm sổ khám bệnh chỉ cho con "Con tên là Phạm Ngọc Quế Chi nè", Nội chỉ có 3 lần mà con nhớ cho tới bây giờ luôn.
    ------------
    Nội đút em ăn cháo, em ko muốn ăn nữa nên leo lên giương nằm.
    - Shi, dạy ăn cháo nè con
    - Em đau đầu quá
    - Dậy ăn cháo cho xong đã con
    - Nội kệ em đi, đau đầu quá mà

    Con ơi, con à, con mới có 19 tháng thôi đó.
  • Đúng vậy. Tưởng bà già 3 tuổi
    Bạn SS quá siêu giỏi luôn :Applause:
  • @thanhngoc81 Welcome mẹ con Mifa thăm nhà Shi nhé
    Nhiều khi không phải chính tai em nghe con nói thì em cũng ko tin là con "già" như vậy đó chị.
  • Yêu thương của mẹ,
    Tâm trạng mẹ lúc này thật phức tạp, nhưng điều rõ ràng nhất là mẹ thương con, xót con và cảm thấy có lỗi với con.
    Con gái mẹ chưa tròn 19 tháng mà đã phải làm chị Hai rồi, con còn bé quá, còn rất cần sự quan tâm chăm sóc của mẹ, dẫu rằng có em thì mẹ vẫn yêu thương con nhưng tình cảm sẽ không còn trọn vẹn như trước, con phải chịu chia sẻ mẹ với em, con không còn được độc quyền mọi thứ, con sẽ tạm thời không được mẹ ẵm bồng, không được tận hưởng niềm vui thích nhất đời là ti mẹ nữa. Mẹ hư thật hư.
    Hạnh phúc và tự hào nhất đời mẹ là có được con, con mới bé tí hin thôi mà rất hiểu chuyện.
    - Chị Hai đâu Shi?
    (Con vỗ tay vào ngực mình)
    - Shi làm chị Hai rồi là phải ngoan nghe chưa, Shi ko được bú mẹ nữa, Shi phải nhường cho em bé nghe con.
    - Bé hư bé hư, đánh bé luôn
    (Con lấy tay đánh vào bụng mẹ)
    Giang hồ vậy đó, nhưng mẹ chỉ cần cách ly con một đêm là bỏ bú được luôn, điều này làm cả nhà ai cũng ngạc nhiên, con ghiền ti mẹ như vậy mà lại bỏ một cách dễ dàng, chắc là con biết mình sắp có em nên nhường cho em phải không con? Khi nào thèm quá thì con chỉ ôm mẹ và hít một hơi thật dài.
    Mẹ mới có em bé được hơn 6 tuần nhưng mẹ mệt lắm, không làm gì được, lại có dấu hiệu động thai nữa nên bà Ngoại rất lo, bà muốn đem con về nhà Ngoại để mẹ yên tâm dưỡng thai, nhưng mẹ không đành lòng, con đã thiệt thòi lắm rồi, mà bây giờ còn bắt con phải xa mẹ nữa, mẹ muốn bù đắp cho con thật nhiều.
    Tối qua con nói với bà Nội "Không có em ẹm buồn lắm", sao con gái mẹ lại già vậy không biết? Nhiều khi nếu không phải chính tai mẹ nghe con nói mẹ cũng không tin con lại hiểu chuyện và già dặn như vậy nữa.
    Mẹ biết mẹ buồn thì tội cho em con, để em có mặt trong lúc này là do ba mẹ không phải lỗi của em, nếu ba mẹ không chào đón em thì thật bất công với em, con cái là tài sản quý báu nhất mà ông trời ban cho ba mẹ, ba mẹ phải vui mừng nhận lấy chứ đúng không con?
    Mẹ mong cho em là em trai, không phải vì mẹ thích con trai đâu, mà vì nếu em là gái thì tình cảm mẹ dành cho con không còn trọn vẹn mà phải san sẻ bớt cho em, còn em là con trai thì mẹ vẫn có thể yêu thương con như bây giờ, vì em trai phải có cách thế hiện tình cảm khác chứ không giống như mẹ con mình được con nhỉ.
    Mẹ biết sẽ rất thiệt thòi cho em nhưng chắc chắn mẹ sẽ không thương em bằng mẹ thương con đâu, vì làm sao lại có được một em bé ngoan ngoãn, đáng yêu và thông minh như con được. Con mãi là tình yêu lớn nhất của đời mẹ.
    Mẹ yêu con, mỗi ngày một nhiều hơn.
  • "Bà già" của mẹ,
    Con gái mẹ lại bệnh rồi, con sổ mũi rồi còn ho nữa, thương con quá đi thôi
    "Em bệnh rồi, uống xuốc xôi" miệng thì nói vậy đó nhưng mẹ mà đút thuốc thử coi em có bỏ chạy không cho biết, lần trước em cũng bị bệnh, vừa thấy mẹ cầm ly thuốc lên là miệng la "chạy, chạy" rồi quay đít chạy luôn, ghét vậy đó.
    Mấy hôm nay mẹ bị động thai nên phải nằm yên một chỗ, không được bồng em, mẹ thương em quá, cứ thấy mẹ là "mẹ bồng zí, tội cái" nghe mà xót hết cả ruột.
    Bình thường em không nhõng nhẽo với mẹ nhưng trưa nay em mệt nên cứ một hai đòi mẹ bồng, không cho bà nội với chị Yến đụng vào, mẹ phải lừa em cho chị Yến ẵm để mẹ đi làm, mẹ hư thật hư em nhỉ.
    Mẹ không biết em mẹ đã hiểu chuyện chưa mà em đối đáp với mẹ thế này
    "Em bé trong bụng mẹ là em gì"
    "Em chu"
    "Mẹ đẻ bé ra rồi không thương bé, chỉ thương mình Shi thôi nha"
    "Ứ, mẹ hư, mẹ hư" vừa nói vừa đánh mẹ.
    "Vậy mẹ thương bé không thương Shi nha"
    "Ứ, ứ"
    "Rứa mẹ thương hai đứa luôn chịu không"
    Cười toe toét,
    Mẹ thử Shi mấy lần mà lần nào Shi cũng trả lời mẹ y chang vậy. Mẹ thật không hiểu con gái mẹ nữa.
  • A.... mẹ Shushi có em cho Shushi rồi, chúc mừng nhé, tin vui vậy mà giờ chạy vào đây mới hay tin,
  • "Bà già đắng" của mẹ ơi,
    Chiều hôm qua mẹ chở em đi khám bệnh, vừa dừng xe trước cổng phòng khám em liền chỉ tay vào "nhà bác sị" (em chưa nói những từ có dấu ? được).
    Trong lúc ngồi chờ khám gặp ai em cũng chào em cũng làm quen hết, ai cũng khen em khôn, em ngoan làm mẹ cười tít cả mắt luôn.
    Đến khi vào phòng khám em ngồi im cho bác khám, không khóc không la tí nào, BS cũng phải khen em giỏi, BS còn bảo "Ủa, bé mới 19 tháng thôi à, sao nhìn cao dữ vậy, lớn lên chắc phải cao 1m70 quá" mẹ lại được khoái chí tập hai.
    Về đến nhà mẹ hỏi em
    "Shi đi đâu về đây"
    "Em đi bác xị về"
    "Bác xị nói em làm sao"
    "Em bịnh phải uống xuốc"
    Bà già ơi, bà già à, sao mà em già dữ vậy không biết, chắc thêm vài năm nữa là em già hơn mẹ rồi đó.
  • Yêu thương của mẹ ơi,
    Vậy là hai mẹ con mình phải xa nhau rồi, mẹ sợ em bị thủy đậu nên phải cho em về ngoại, mẹ đang có em bé nên sợ ảnh hưởng đến em con, đành phải xa con vài ngày.
    Mẹ thương con quá, em bệnh, em khó chịu mà không được ở bên mẹ, được mẹ cưng chiều, mẹ thấy có lỗi với em quá.
    Nhưng con nào cũng là con, con và em đều là máu thịt của mẹ, trong lúc này đây thì em cần sự bảo vệ của mẹ hơn, con đừng buồn nhé.
    Mẹ nghĩ nhiều thế thôi chứ em có thèm mẹ đâu, mỗi lần được về ngoại là vui hơn bắt được vàng, có bà ngoại, có mẹ năm em quên mất mẹ rồi còn đâu.
    Mẹ nhớ em lắm, đã bao giờ hai mẹ con mình phải xa nhau lâu đâu. Tại mẹ không tốt, mẹ không biêt giữ sức khỏe nên mẹ ngày càng yếu, hở ra một tí là bệnh, mẹ không chăm sóc cho em được nhiều. Sau này mẹ còn phải chăm cho em, thương cho con phải chịu thiệt thòi.
    Cầu mong cho con không phải bị thủy đậu để mẹ sớm được gặp con, được thơm, được ôm và được bồng con.
    Mẹ nhớ và thương con lắm, yêu thương của mẹ ơi.
  • Gái yêu của mẹ,
    Mẹ nhớ con quá, vậy là mẹ con mình lại phải xa nhau rồi, mẹ chẳng muốn như vậy tí nào. Về đến nhà không có con mẹ buồn hiu hắt, nhớ tiếng con cười nói, nhớ cái tướng lanh chanh của con quá.
    Nhưng con nào cũng là con của mẹ, trong giai đoạn này em con cần được mẹ chăm sóc và bảo vệ, mẹ đành phải xa con thôi.
    Hai ngày phải xa mẹ làm gái yêu giận mẹ quá chừng, thấy mẹ về con cũng chạy tận ngoài đường đón mẹ nhưng tuyệt đối không cho mẹ bồng, không chịu nhìn mẹ, không cho mẹ đụng đến người, mẹ đến gần là con bỏ đi chỗ khác "mẹ Na chút zéo" "giận mẹ Na luôn" "không thương mẹ Na nữa" "Thương em bé thôi", con chỉ chịu thơm bụng chứ nhất định không thơm mặt mẹ. Phải mất cả buổi chiều vừa năn nỉ, vừa dỗ dành và cả giận lẫy nữa thì con gái mới hết giận mới chịu thương mẹ. Vậy mà chỉ sáng hôm sau thôi mẹ đã phải để con lại với bà ngoại để lên đây.
    Có nhiều chuyện mẹ không thể ngờ được, không hề có trong suy nghĩ của mẹ thế mà nó lại xảy ra, mẹ cảm thấy mệt mỏi, bất lực và chán nản quá, mẹ không biết làm sao cho đúng, sống thế nào cho phải nữa con ơi.
    Từ trước đến giờ mẹ cứ nghĩ tâm mình tốt, mình sống đúng bản chất của mình thì mọi người sẽ hiểu thôi, ai cũng có mắt nhìn. Vậy mà ngay chính với người thân của mình lại nghĩ về mẹ, nói những lời như thế với mẹ thì thật sự mẹ không thể nào hiểu nổi.
    Mẹ biết khuyết điểm của mình là không biết nói chuyện ngọt ngào, không biết lấy lòng người khác, nhưng đâu phải như vậy thì mẹ là người xấu đâu. Mẹ thấy mình đã cố gắng rất nhiều, từ một cô tiểu thư chính hiệu, chẳng bao giờ phải động tay vào việc nhà mẹ đã quán xuyến cả gia đình mình, đi làm về đến nhà mẹ cũng chẳng có chút nghỉ ngơi vậy mà người ta lại nói về mẹ như thế đó.
    Làm người thì ai cũng có những lúc thiếu sót, thức ăn cho con mẹ thường chuẩn bị sẵn cho một tuần, chỉ một hai lần gì đấy là mẹ quên vậy mà họ nỡ nói mẹ là "chẳng biết lo lắng gì, cả thức ăn cho con cũng chẳng thèm quan tâm, hết cũng không biết", con ơi, chỉ từ khi mẹ có em, mẹ mệt mỏi, sức khỏe giảm sút nên mẹ mới hay quên, hay đuểnh đoảng thế thôi, chứ có phải trước giờ mẹ như thế đâu. Nhưng mình là người một nhà, mẹ quên thì mua giúp mẹ chứ có phải chuyện gì to tát đâu mà phải nói ra những lời nặng nề như thế.
    Ba mẹ đã có con còn sắp có thêm em nữa, nhưng ba con tính tình vấn như cũ cứ hay tiêu xài hoang phí, tiền lương không tháng nào đem về nhà được cho mẹ, đến hạn phải trả tiền ngân hàng thì mẹ lại phải chạy đôn, chạy đáo lo tiền thử hỏi làm sao mẹ không bực, không cằn nhằn ba cho được, vậy mà họ nói mẹ "chỉ biết có tiền, còn chẳng biết gì cả", mẹ thật sự không ngờ lại có lúc phải nhận những lời như vậy.
    Rồi còn nói "Phải nói cho thằng Danh biết là nó giỏi nó kiếm được con vợ nhà giàu, chẳng coi gia đình này ra cái gì", tại sao lại có thể thốt những lời như thế nói về mẹ được hả con. Mẹ thật sự không hiểu nổi.
    Mẹ chỉ thương cho ông bà ngoại con, ông bà nuôi day mẹ, cho mẹ ăn học đến nơi đến chốn, mẹ luôn là niềm tự hào của ông bà, mẹ chưa đền đáp được gì cả mà lại để người ta nói về mẹ bằng những lời như vậy đấy. Có thể đôi lúc mẹ cư xử không được tế nhị cho lắm, nhưng mẹ luôn sống đúng với lương tâm của mình, mẹ tự hỏi mình đã cố gắng hết sức vun đắp cho cái gia đình nhỏ bé của mình, mẹ không cảm thấy hổ thẹn với các con và ba.
    Mẹ đã hỏi ba trong lòng ba mẹ có phải là người vợ, người mẹ tốt không, ba cảm thấy mẹ đã chăm lo, quán xuyến gia đình chưa, ba bảo rằng có những lúc ba và mẹ không vui với nhau nhưng trong lòng ba không có gì phiền lòng về mẹ, ba biết những gì mẹ đã làm cho gia đình, cho con và cho ba, ba rất quý và trân trọng. Với mẹ, chỉ cần như thế là đủ, gia đình mình có hạnh phúc hay không quan trọng là ở ba mẹ thôi, còn những người khác mẹ không quan tâm, mẹ không muốn nghĩ nhiều nữa.
    Con à, bà ngoại nói đúng, gia đình mình thì phải do chính mình vun đắp và xây dựng, mẹ sẽ không nhờ đến ai nữa, mẹ sẽ cố gắng, vất vả thêm một chút, chịu khó thêm một chút và con gái mẹ cũng cố gắng cùng mẹ nhé, ba mẹ con mình và cả ba nữa sẽ tự xây dựng một mái nhà ấm cúng, không nhờ vả bất kỳ người nào nữa, phải có như vậy thì hạnh phúc của mình mới vững bền được con nhỉ.
    Cùng cố gắng với mẹ gái yêu nhé, và cả con nữa, đứa con đang lớn dần trong bụng mẹ, mẹ xin lỗi vì để con chịu thiệt thòi nhiều, nhưng mẹ hứa kể từ hôm nay sẽ cố gắng chăm lo cho con thật tốt, không để con phải còi cọc, ốm yếu đâu. Mẹ yêu cả hai con, tài sản quý giá nhất đời mẹ.
  • Con gái yêu của mẹ,
    Lâu lắm rồi mẹ mới viêt cho con, dạo này mẹ không bận lắm nhưng không có "sự kiện nổi bật" gì để mẹ ghi lại, công thêm bản chất "lười" vốn có nên mẹ ít viết, đừng buồn con gái nhé.
    Con gái mẹ đã lớn lắm rồi, rất già dặn nữa, con luôn là niềm tự hào của mẹ.
    À, mẹ đã siêu âm rồi đó, em của con đúng thật là em ku, lại thêm một điểm cộng nữa cho con gái mẹ, ngay từ khi mẹ có bầu, con đã biết là em ku rồi mà, có gì là ngạc nhiên đâu Shi nhỉ,
    "Em bé trong bụng mẹ Na là em gì con?"
    "Em chu"
    Lần nào mẹ hỏi con cũng trả lời vậy hết đó, con gái mẹ giỏi thật.
    Qua tết, bà nội về luôn mẹ vẫn chưa biết tính thế nào, không biết ai giữ con cho ba mẹ đi làm nữa, mẹ đã nhờ chị Yến kiếm người rồi, mong là có người phụ mẹ, mẹ ko muốn gởi con về ngoại đâu, xa con mẹ nhớ lắm, với lại mẹ lo tình cảm mẹ con mình sẽ không còn "thắm thiết" nữa. Mới cho con về chơi nhà ngoại mấy ngày thôi mà đã "Shi ở với mẹ Năm với chú Đồng xôi, không ở với mẹ Na với ba Danh đâu" nghe có buồn không chứ.
    Em con là trai mẹ mừng lắm, không phải vì mẹ ham con trai đâu nhé, vì như mẹ đã nói, nếu em con là trai thì tình cảm mẹ con mình sẽ nguyên vẹn hơn, không phải chia sẻ với em, vì con trai và con gái thì phải có cách thương khác nhau mà phải không con.
    Con gái yêu quý, hôm nay topic này mẹ sẽ tâm sự chung với hai chị em con nhé, con và em Doremon nha.
    Mẹ biết con gái mẹ sẽ là một người chị tốt, con rất tình cảm nên sẽ rất thương em, mẹ tin như thế.
  • Con gái ơi,
    Haizz, mẹ thấy đau đầu quá con ơi, tết nhất đến nơi rồi mà nhà mình chẳng dư dả gì hết.
    Bao nhiêu chuyện phải lo nhưng tiền lương, thưởng của ba mẹ ít quá chẳng thấm vào đâu được.
    May mà mọi thứ cần cho tết mẹ đã chuẩn bị tạm ổn rồi chứ nếu không thì cũng không biết tính sao.
    Nhưng còn bao nhiêu khoản phải lo nữa con ạ, mẹ không biết lấy tiền ở đâu ra đây. Mẹ chẳng biết nói với ai, có nói thì ai giúp được mình đâu. Mẹ không muốn xin tiền bà ngoại nữa, mẹ ngại lắm, ông bà chắc cũng đang xoay tiền như chong chóng. Mẹ ngại mở miệng mượn lắm rồi. Thôi thì nhà mình có nhiều ăn nhiều, có ít ăn ít còn không có nữa thì nhịn con nhé
    Nói thế thôi chứ đển nỗi nào mẹ phải để Shi mẹ đói đâu.
    Nhưng mẹ đau đầu lắm con nè, này nha tiền lãi ngân hàng, tiền biếu cho bà nội ba, tiền biếu ông ba nội con tính ra gần 13tr mà hiện giờ mẹ còn trong túi đúng 3tr, đang chờ tiền thưởng của mẹ và ba, không biết năm nay được bao nhiêu nhưng chắc là sẽ không đủ. Mẹ cũng chưa biết tính làm sao nữa. Chán quá à.
    Không biết bao giờ mới hết cảnh túng thiếu này đây hả con.
    Đẻ em ku ra không biết ba mẹ lấy gì mà nuôi nữa. Nếu phải để các con thiếu thốn thì mẹ xót lắm. Mẹ phải học cách tiết kiệm thôi. Phải chi tiêu có kế hoạch chứ nếu không thì mãi nhà mình cũng chẳng dư dả gì được.
  • Gái yêu của mẹ,
    Chỉ còn mấy ngày nữa là đến Tết rồi, "bà già" của mẹ còn nhỏ quá nên chắc con chưa biết "Tết" là thế nào đâu. Tết này mẹ lại đang có em ku nên không thể cho con đi chúc tết được, tiếc quá con nhỉ, nhưng con đừng buồn nhé, hai mẹ con mình sẽ trực ở nhà chờ "lì xì" thôi hì. Mẹ đã chuẩn bị hẳn một cái ví cho em cất "xì" mà.
    Tối qua mẹ cho con đi tất niên với cơ quan mẹ, con làm mẹ "nở mày, nở mặt" thật, ai cũng khen con xinh, con ngoan, con giỏi, mẹ thì cứ gọi là tít cả mắt thôi.
    Mẹ có dạy dỗ con gái được gì nhiều đâu, chủ yếu bản tính con hiền và biết nghe lời thôi, mẹ được thơm lây nhờ con gái đấy.
    Mẹ đang bày em mấy câu chúc tết, mà em mẹ "nhu" quá đi, đến giờ vẫn chẳng nhớ gì cả, mẹ bày em là
    - Ngoại Thanh năm mới phát tài
    - Ngoại Thiện năm mới khỏe mạnh
    - Cậu ba năm mới phát tài
    - Mợ ba năm mới đẹp gái
    - Mẹ năm năm mới lấy chồng
    - Mẹ Út năm mới đẹp gái
    - Chị bé năm mới mau lớn
    Vậy mà ai em cũng nói năm mới phát tài hết trơn mà còn nói giọng Quảng Nam đặc sệt nữa chứ. Mẹ hết chịu nổi em luôn
    Sáng nay là buổi cuối cùng mẹ đi làm, nên đây xem như là entry tất niên của năm con nhé.
    Tổng kết lại năm mất mát lớn nhất của mẹ là mất đi bà nội của mẹ, bà cố của con, bà ra đi như thế cũng là phước của bà, ông bà ngoại, mẹ và các cậu dì con cũng không có gì phải ân hận. Nhưng mẹ "được" rất nhiều thứ, cái quan trọng nhất là mẹ đã có thêm em ku, sang năm nhà mình sẽ có thêm thành viên mới, con chắc chắn sẽ rất thương em và biết lo cho em, mẹ tin chắc như thế.
    Và cái được thứ hai là con gại mẹ ngày càng lớn, càng dễ thương, thông minh và ngoan ngoãn hơn.
    Mặc dù cuối năm ba mẹ hơi "túng thiếu" một tí nhưng mình lại giàu tình cảm, nhà mình vẫn tràn ngập nụ cười con nhỉ.
    Mẹ chúc con gái sang năm mới sẽ ngày càng dễ thương hơn, luôn an lành, khỏe mạnh, và lúc nào cũng hạnh phúc trong vòng tay của ba mẹ.
    Mẹ thương con và em, các con luôn là niềm tự hào, là lẽ sống của mẹ.
  • Con gái yêu,
    Hôm nay làm một ngày cực kỳ quan trọng, ngày đầu tiên gái yêu của mẹ lên đường "nhập ngũ" mẹ đã lo lắng cho ngày ngày từ rất lâu rồi, mẹ sợ con gái mẹ sẽ khóc lóc, mè nheo và nhõng nhẽo, nhưng thật may là cuối cùng mọi thứ lại trái ngược với tưởng tượng của mẹ. Con gái rất ngoan, không khóc như các bạn và vẫn chịu ăn, uống bình thường, mẹ mới gọi điện cho bà, bà cũng khen con ngoan, không quấy, mẹ thật tự hào về con, cục cưng ạ.
    Mọi dự tính của mẹ đều sụp đỗ, chị Yến thất hứa không vào giữ con nữa, mẹ thật sự chẳng biết tính sao, ông bà ngoại thì muốn mang con về để chăm sóc con và để mẹ có thời gian bồi bổ chăm lo cho em con, nhưng mẹ không muốn xa con, mẹ muốn giữ con lại bên mình đê tình cảm mẹ con mình ngày càng khăng khít và tốt đẹp hơn, mẹ rất nhớ con và không tưởng tượng được nếu phải để con dưới ngoại thì mẹ sẽ như thế nào nữa.
    Đêm Valentine mẹ đã khóc thật nhiều, không phải vì giận ba (mặc dù ba cũng có lỗi) mà vì nhớ và thương con.
    Một bài học mà mẹ đã rút ra là mọi chuyện trong cuộc sống của mình thì phải tự dựa vào mình, không thể trông chờ vào người khác được con ạ. Chỉ trong những trường hợp bất khả kháng mà thôi, mẹ, con, em Doremon và cả ba nữa mỗi người đều phải cố gắng để xây dựng cuộc sống của gia đình mình nhé, mẹ không muốn dựa dẫm vào ai, kể cả ông bà ngoại con, chỉ khi nào việc đó nằm ngoài khả năng của mình thì mình mới phải kêu gọi "viện trợ" thôi con nhé.
    Mẹ mong con gái mẹ dễ thích nghi và đi trẻ ngoan, con khỏe mạnh và tăng cân đều để mẹ có thể giữ con lại bên cạnh mẹ. Mẹ yêu thương con và em nhất trên đời.
  • Yêu thương của mẹ,
    Hôm nay con gái mẹ lại phải đi trẻ, được ở nhà với mẹ hơn một ngày chắc con gái vui lắm, lúc nào cũng tíu ta, tíu tít, lâu rồi mẹ con mình mới gần nhau lâu vậy.
    Con gái mẹ dạo này nhõng nhẽo quá, lúc trước còn chịu cho ba tắm, mấy ngày gần đây thì chỉ có mẹ thôi, cái gì cũng đòi mẹ làm cho em. Mẹ cũng muốn tự tay mình chăm sóc em lắm, nhưng mẹ còn có em ku nữa mà, mẹ đâu khỏe mạnh như trước, em phải hiểu và thông cảm cho mẹ chứ.
    Ngày đầu tiên em đi trẻ ngoan lắm, không khóc một tiếng làm mẹ yên tâm, đến ngày thứ hai em chỉ khóc mấy tiếng rồi thôi, đến trưa khi ba ghé qua em mới đòi về và ăn vạ. Nhưng đến hôm nay thì em khóc quá chừng luôn, mẹ gọi điện đến nghe em khóc mà sốt ruột quá, mẹ thương em quá.
    Đây là giai đoạn khó khăn nhất, hai mẹ con mình cùng cố vượt qua em nhé. Mẹ muốn ba, mẹ và em đúng là một gia đình, mình phải ở bên nhau, phải cùng nhau vun vén và chăm lo cho nhau chứ, mẹ không muốn mình phải xa nhau đâu.
    Con đứng khóc nữa nhé, nghe con khóc mẹ thương quá đi thôi.
  • Yêu thương của mẹ,
    Vậy là kế hoạch cho em đi trẻ để được gần ba mẹ đã "phá sản" rồi, chỉ tại em đau phải cho về ngoại mà bây giờ mẹ phải suy nghĩ lại việc cho em về hay ở với ngoại.
    Mẹ thương em và nhớ em quá, nhưng bây giờ mẹ mới hiểu thế nào là "lực bất tòng tâm", mẹ muốn tự tay mình chăm sóc em, muốn gần gũi và yêu thương em thật nhiều nhưng điều kiện sức khỏe của mẹ không cho phép. Bụng mẹ ngày càng lớn, ba mẹ lại không có ai ở cạnh, mẹ không thể vừa chăm cho em vừa lo cho em ku trong bụng được, mẹ sợ, nếu mẹ cố chấp, nhỡ đâu có việc gì không hay cho em ku hoặc em ku không được cứng cáp, khỏe mạnh thì mẹ sẽ ân hận lắm.
    Tối chủ nhật vừa rồi mẹ lại làm cho em khóc, mẹ Năm khóc và mẹ cũng khóc, em mới xa mẹ có một tuần nhưng em đã giận mẹ, đã không thèm mẹ, mẹ tủi thân lắm em à.
    Em một hai đòi mẹ Năm, mẹ dọa em mẹ về phố không ở với em nữa, em vừa khóc vừa nói "em chịu mà, em chịu mẹ Na về phố mà, mẹ Năm ơi" mẹ nghe đau nhói trong lòng em biết không, mẹ giận mình ghê gớm, tại sao mẹ lại đẩy mẹ con mình vào tình thế như thế này, mẹ thật có lỗi với em và em ku.
    Con trai của mẹ,
    Mẹ xin lỗi con vì mẹ không chăm cho con được như chị Hai, không phải mẹ không thương con, con và chị đều là máu thịt của ba mẹ, nhưng bây giờ con còn trong bụng mẹ, mẹ ở đâu thì con ở đó, còn chị Hai con thì mẹ đành bất lực để chị về ngoại, mẹ không muốn xa các con tí nào, mẹ muốn hai chị em con luôn ở bên cạnh mẹ, nhưng "lực bất tòng tâm" con à. Mẹ đành phải lựa chọn thôi, con còn bé bỏng, non nớt, con cần mẹ hơn chị Hai, mẹ không thể không quan tâm đến con để con yếu ớt thì mẹ sẽ rất ân hận.
    Khi con chào đời, chắc chắn mẹ sẽ không có thời gian chăm cho chị con được, mẹ nghĩ đến việc phải xa chị con lâu đến vậy là thắt hết cả ruột gan, mẹ thương chị con nhiều lắm.
    Hai con thương yêu của mẹ,
    Mẹ biết mình phải lựa chọn ưu tiên cho ai nhiều hơn, mẹ biết cái gì tốt cho cả ba mẹ con mình, chỉ tại mẹ cố chấp quá mà thôi.
    Con gái yêu, mẹ thương con, thương hơn cả bản thân mình, quyết định này của mẹ là vì con, con đừng giận mẹ nhé.
  • Con gái yêu,
    Mẹ nhớ lại lúc con còn ở trên này với ba mẹ, sáng sáng chở con đi trẻ, ba mẹ thì đi làm, chiều về cả nhà mình lại quây quần bên nhau, cuối tuần mẹ cho con đi chơi cầu trượt, đi uống cafe, mẹ thích cuộc sống như vậy biết mấy, tại sao con lại bị bệnh, mẹ lại phải đưa con về ngoại và mọi chuyện lại lỡ dỡ như vậy. Tất cả cũng tại mẹ hay suy nghĩ, mẹ không nhất quán, mẹ đã quyết định đem em lên đây thì mẹ phải kiên định, mẹ không được lung lay chứ.
    Mẹ ước gì ba mẹ có đủ tiền để mua xe chở em đi học, mẹ chỉ xót cho em phải đi xa, trời mưa gió thì không biết thế nào. Thật lòng, mẹ ko muốn cho em về ngoại một tí nào, mẹ nhớ em quá, mẹ thèm được ôm em, mẹ muốn cuộc sống của ba mẹ lại trở về như trước đây, buổi chiều đón em về, mẹ thì nấu ăn, ba tắm cho em rồi ba với em cùng "oánh lộn" với chén cháo, mẹ sẽ ru em ngủ, cả gia đình sẽ lại được gần nhau.
    Chỉ cần em ngoan hơn một tí, em đừng đòi mẹ bồng ẵm nhiều, thì mẹ sẽ làm được, vì em, gì sự gần gũi của gia đình mình, có vất vả đến mấy mẹ cũng sẽ làm được.
    Thật sự mẹ không biết mình nên làm như thế nào nữa.
    Để em dưới ngoại cũng phải cho em đi trẻ, em cũng sẽ khóc, sẽ nhõng nhẽo, mà hơn hết ở ngoại ai cũng chiều em, mới một tuần mà mẹ thấy em đã không ngoan bằng khi ở với mẹ rồi, mẹ sợ để vài tháng nữa em sẽ quên mẹ mất thôi.
  • Chị Hai của mẹ ơi,
    Em lại phải đi bộ đội rồi, mẹ mong em mau thích ứng, đừng khóc nhiều và đi trẻ ngoan.
    Bà ngoại nói hay để em dưới ngoại đến khi vào lớp 1 rồi cho về với ba mẹ, mẹ biết thế nào rồi cũng như vậy mà, ngoại thương mẹ vất vả phải lo cho hai chị em con, nhưng xa con lâu như thế mẹ không đành lòng, mẹ muốn tình cảm và sự chăm sóc của mẹ phải san đều cho hai chị em con, mẹ muốn sự công bằng để sau này các con không tủi thân, không ganh tỵ nhau và không giận ba mẹ. Nên dù thế nào, mẹ sinh em con xong cũng sẽ mang con lên đây, ba mẹ có vất vả đến mấy cũng không muốn con ở ngoài vòng tay mình. Cả nhà mình cùng cố gắng con nhé.
  • Mẹ thật sự thấy mệt mỏi rồi, sao có mỗi một chuyện cho con ở với ngoại hay về với ba mẹ mà cứ phải tính đi, tính lại hoài.
    Mẹ không muốn cuộc sống gia đình mình phụ thuộc vào một ai khác, nhưng có những lúc mẹ không thể làm được.
    Tính mẹ từ trước giờ vốn ...độc lập, việc gì của mẹ đều do mẹ quyết định, từ chuyện học hành, việc làm, lấy chồng rồi sinh con. Nhưng thật sự đến lúc này mẹ không thể tự xoay sở được mà cần phải có sự hỗ trợ của người khác.
    Em con đã được 30 tuần rồi, chỉ còn 8 tuần nữa thôi em sẽ chào đời, mẹ cảm thấy mình đã nặng nề và mệt mỏi lắm rồi, mẹ sợ nếu khăng khăng mang con về thì sẽ làm khổ con, khổ mẹ và khổ cả em nên mẹ mới đồng ý để cho con ở với ngoại. Nhưng mỗi lần mẹ về, thấy con không còn quấn quýt mẹ, thấy con ngày càng bướng bỉnh và không biết nghe lời mẹ thấy buồn lắm.
    Mẹ biết con đến giai đoạn "cứng đầu" rồi, con không còn ngoan ngoãn như trước đây nữa nên mẹ càng muốn gần gũi con hơn. Mẹ Năm rất thương con nên con cũng rất thương mẹ Năm, mẹ giờ không thể chiều chuộng, bồng ẵm con như trước đây nữa nên con không thích chơi với mẹ nhiều là điều tất nhiên. Nhưng mẹ vẫn thấy chạnh lòng lắm con à.
    Có lẽ mẹ là người cố chấp, để con dưới ngoại với mẹ là điều bất đắt dĩ mà mẹ không hề mong muốn. Mỗi lần mẹ về ngoại mẹ lại cảm thấy nặng nề, mẹ thấy như mình đang tạo gánh nặng cho ngoại con vậy. Lòng tự trọng của mẹ rất cao, dù người đó có là ai thì mẹ vẫn cảm thấy bị tổn thương.
    Sức khỏe của mẹ ngày càng kém, mỗi lần về thăm con thật sự mẹ thấy mệt mỏi, một tiếng đồng hồ ngồi xe buýt với mẹ giờ rất nặng nề chứ không như trước đây nữa, về đến nhà mẹ không còn đủ sức làm gì, lại thấy con không còn cần mẹ nữa mẹ buồn lắm.
    Từ nhỏ mẹ luôn ý thức được mình cần làm gì, mẹ không làm vì mẹ ko có sức để làm chứ ko phải mẹ ko muốn làm, nhưng hình như không ai hiểu được điều này con à.
    Mẹ quyết định rồi, mẹ sẽ tìm mọi cách để mang con về bên cạnh mẹ, thà mẹ vất vả mà tinh thần được thoải mái còn hơn.
    Em con đến giai đoạn này vẫn phát triển bình thường nên mẹ cũng không lo lắng nhiều nữa. Mẹ biết, giai đoạn đầu mang con về mẹ sẽ mệt lắm đây, con quen được mọi người chăm sóc, giờ về nhà chỉ có mình mẹ, mẹ lại đang bầu bì chắc chắn sẽ không chăm cho con được nhiều. Con đang trong giai đoạn bướng bỉnh nên mẹ sẽ rất bực mình. Con mới đi trẻ nên sẽ rất nhõng nhẽo nhưng mẹ tin mình đủ sức mạnh để vượt qua.
    Lần này dù có thế nào thì mẹ cũng sẽ cương quyết mang con về với mẹ.
  • Mấy ngày lễ vừa rồi mặc dù hơi mệt nhưng mẹ rất vui, mẹ có nhiều thời gian ở bên cạnh và chăm sóc cho gái yêu của mẹ, lâu rồi mẹ con mình không được bên nhau lâu như thế con nhỉ.

    Mẹ nhớ cảm giác lúc đưa con đi học, con khóc, con đòi mẹ, con nói "mẹ nhớ đón Shi về sớm nha", mẹ thương con quá đi thôi. Thật ra hôm ấy mẹ có thể cho con ở nhà nhưng mẹ muốn con quen với việc đi học nên đành làm "mẹ mìn" thôi.

    Đôi khi mẹ nghĩ không biết mẹ có phải là người mẹ tốt không, mẹ có thương con nhiều như mẹ vẫn nghĩ không,

    Không biết có người mẹ nào thấy con té mà không chạy lại suýt xoa, đỡ con lên mà chỉ nhìn con và hỏi một câu "Đau không con" - "Không đau đâu mẹ" - "Vậy thì con đứng lên đi tiếp đi".

    Rồi có người mẹ nào kiên quyết với con như mẹ không, mẹ giao ước đi với mẹ là không được đòi bồng, Shi lớn rồi phải tự đi thế là dù con có khóc lóc, năn nỉ mẹ cũng nhất định không bồng, cuối cùng lần nào đi với mẹ con cũng ngoan ngoãn không mè nheo, yêu sách, còn đi với mẹ Năm hay với bà ngoại thì nhất định phải bồng Shi.

    Mẹ dẫn con đi siêu thị, chọn cho con một cái áo đầm, mẹ cho con mặc thử, mẹ hỏi "Thích không Shi?" - "Thích lắm mẹ", nhưng nghĩ đi nghĩ lại con nhiều đồ quá rồi nên mẹ quyết định không mua, mẹ bảo "Shi cởi áo ra đi, trả lại cho cô" - "Shi thích mà mẹ" -"Không, mẹ hết tiền rồi, để lần sau đi với ba Danh, ba Danh mua cho Shi nghe", vậy là con ngoan ngoãn cởi ra để mẹ treo lên lại, con không nhõng nhẽo mè nheo như những em bé khác.

    Mẹ nghĩ mình hơi cứng rắn với con, nhưng mẹ muốn tập cho con tính tự lập và kỷ luật từ nhỏ, mẹ không muốn con gái mẹ lúc nào cũng nhõng nhẽo, mẹ muốn con là em bé ngoan, con phải ngoan ngoãn thì mọi người mới thương con chứ.

    Ai cũng nói mẹ là "mẹ ma nữ" "mẹ mìn" mẹ không biết thương con, có phải như vậy không gái yêu nhỉ?

    Mấy ngày vừa rồi con bị bệnh, con ho, sốt và viêm phế quản, nhưng mẹ con mình được về nhà của mình, mẹ tự tay chăm sóc cho con, hai mẹ con mình cả ngày quấn quýt bên nhau, lâu lắm rồi mình không được như thế.

    Cho con về nhà mình con ngoan ngoãn và nghe lời ba mẹ hơn hẳn, nhà mình lại ít đồ để con phá hơn nên mẹ trông con đỡ mệt hơn.

    Khi con về ngoại rồi, mẹ nhìn dấu chân con còn in trên nền nhà tự nhiên mẹ lại khóc, mẹ không muốn xa con gái mẹ chút nào cả, nhưng thời điểm này đành phải chấp nhận thôi con ạ.

    Bà ngoại sợ mẹ vất vả nên muốn mẹ để con lại dưới ngoại học hết mẫu giáo rồi lên với ba mẹ, nhưng mẹ không chịu được như vậy đâu, sau khi mẹ sinh em xong nhất định mẹ sẽ mang con lên với mẹ, dù vất vả, dù bận rộn và dù phải hy sinh công việc ít nhiều mẹ vẫn sẽ quyết định như vậy. Mẹ - con - ba và em ku là một gia đình, gia đình mình phải ở bên cạnh nhau con nhỉ.

    Sắp đến sinh nhật con rồi, mẹ vẫn chưa nghĩ ra sẽ tặng quà gì cho con, mẹ muốn phải có món quà thật đặc biệt và ý nghĩa dành cho "bà già" 2 tuổi của mẹ.

    Yêu thương con,
  • Hôm nay là ngày thật đặc biệt, ngày con gái mẹ tròn 2 tuổi. Mẹ con mình mới "gắn bó" với nhau có hai năm thôi, là một quảng rất ngắn trong đời người, nhưng là "giai đoạn" quan trọng nhất, đáng nhớ nhất.

    Mỗi lần đến sinh nhật con mẹ lại nhớ đến "hành trình gian nan" mà mẹ con mình gặp nhau, đúng là ông bà ta nói chẳng sai "Không đau gì bằng đau đẻ mà không khỏe gì bằng đẻ xong"

    Nhưng nếu được chọn lại, mẹ vẫn muốn trải qua những cơn đau như thế, phải đau khổ thì mới cảm nhận hết vị ngọt của hạnh phúc con ạ.

    Có lẽ mẹ là người hơi cố chấp và nguyên tắc. Cái gì mẹ cũng muốn thật trọn vẹn, mẹ nghĩ nếu thiếu đi những cơn đau lúc chuyển dạ thì tình mẫu tử sẽ khuyết đi một phần nào đó, là quan điểm của cá nhân mẹ thôi.

    Nhớ lại lần đầu nhìn con, mẹ có chút hụt hẫng, không phải vì con gái mẹ không đáng yêu đâu nhé, mà vì mẹ không được chứng kiến lúc con chào đời, không phải là người đầu tiên được nhìn con, vì mẹ không đáp ứng thuốc tê nên phải gây mê khi mổ, nhưng dần dần cảm giác ấy cũng mất đi, nhất là lúc mẹ cho con nhai cái ti giả của mẹ, con đúng là một em bé gan lì, bú mẹ hơn 5 phút dù không được giọt sữa nào cũng kiên quyết không chịu nhả ra. Hãy giữ tinh thần kiên trì như thế mãi sau này con nhé.

    Hai ngày cuối tuần giữ con mẹ mệt phờ người luôn, mẹ dần cảm thấy không ổn rồi, mẹ là mẹ mà sao giữ con có hai ngày mà cảm thấy muốn "chạy làng" rồi hè, mẹ còn phải "chiến đấu" với con trên một chặng đường rất xa, rất dài nữa mà. Mẹ phải dùng từ "chiến đấu" mới diễn tả được chính xác việc giữ con. Một lớn, một nhỏ, à còn thêm em ku nữa vật lộn với nhau từ sáng đến chiều, kết quả là nhà mình như cái bãi chiến trường còn mẹ thì bệnh luôn rồi.

    Mọi khi cho con về ngoại lại mẹ rất buồn, thậm chí còn khóc nhè nữa, nhưng ngày hôm qua bất giác mẹ cảm thấy nhẹ nhõm và tối hôm qua mẹ đã có một giấc ngủ ngon (giờ nghĩ lại thấy có lỗi với con quá, sao xa con mà mẹ lại vui được nhỉ).

    Chiều hôm qua cho con về ngoại xong, ba mẹ mới rảnh tay, rảnh chân dọn dẹp nhà cửa, giờ thì nhà mình mới đúng thật là cái nhà chứ không phải là "chuồng heo" nữa.

    Haizz, mẹ bắt đầu thấy sợ con gái mẹ rồi đó nha.

    Nhưng mẹ cũng còn một niềm an ủi nhỏ nhoi, là nếu đem con so với định mức siêu quậy thông thường thì con chỉ mới ở level 7, 8 gì đó thôi chứ chưa đến đẳng cấp thượng thừa. Con còn biết sợ ba, sợ mẹ.

    Con cũng ma lanh lắm đó nha, bình thường xưng hô với ba mẹ là Na - Danh - Shi thôi, cứ như là nói với bạn vậy đó (cái này lại giống mẹ lúc nhỏ rồi) nhưng khi nhõng nhẽo, muốn ba mẹ chiều cái gì thì chuyển tông thành mẹ con ngay "Mẹ ru con ngủ đi, mẹ cho con ăn nho đi". Mới chừng đó mà đã "gian xảo" vậy rồi đó.

    Sáng hôm qua cho con đi khám bệnh, mẹ hỏi

    - Shi bị bệnh gì?

    - Shi bị cảm, ho, sổ mũi nữa.

    - Shi có bị bệnh nói nhiều ko?

    - Ứ, ko có, mẹ Na nói bậy.

    Mẹ thì thấy con nói nhiều quá, nói đến mẹ hoa mắt, chóng mặt luôn, nhưng mẹ có dám la con đâu, mỗi lần mẹ la là ông Ngoại con lại nói "Nó nói nhiều giống ai mà la", ai bảo cái tật này cũng giống mẹ luôn chứ

    Thôi, mẹ phải làm việc đây, chúc mừng sinh nhật con gái yêu của mẹ.

    Mẹ mong con càng lớn, càng ngoan, càng khỏe mạnh và càng "ma lanh" nhé.

    À, nhân dịp sinh nhật con mẹ sẽ post lại nhật ký chuyển dạ của mẹ con mình, cùng nhau ôn lại kỹ niệm đau đớn và ngọt ngào con nhé. Yêu con thật nhiều!
  • Shi quậy quá, không ai chịu nổi

    Mẹ Năm: Mẹ đi lấy chồng đây, không thèm thương Shi nữa, quậy quá chịu không nổi.

    Shi: Thương chớ, thương chớ mẹ.

    Mẹ Năm: Không, không thèm thương Shi nữa đâu

    Shi: Dzứa thôi, có mẹ Na thương rồi

    Mẹ Năm: ...

    --------------

    Mẹ: Mẹ đi gội đầu đây, Shi ở nhà với bà cố nghe, tí mẹ về.

    Shi: Cho Shi đi với chớ, Shi cũng đi bà Vân nữa.

    Mẹ: Không, Shi ở nhà với bà cố đi.

    Shi: Cho Shi đi gội đầu nữa.

    Mẹ: Không, ngoại Thiện cấm không cho Shi đi gội đầu rồi mà.

    Shi: Đầu Shi ngứa quá nè, Shi gãi cả đêm đó.

    Mẹ: (không biết nói gì)

    ---------------

    Mẹ: Shi giống ai mà lì quá đi, mẹ chịu không nổi rồi đó.

    Shi: Shi giống ba Danh chứ ai mẹ.

    --------------

    Chị bé mới được 4 tháng thôi, Shi cứ canh chị bé nằm đâu là đưa mặt tới gần để chị bé quơ trùng rồi chạy đi méc

    Shi: Chị bé đánh Shi đau điếng kìa, Shi đánh chị bé luôn

    Vậy là có cớ, canh mọi người không để ý là đánh nguội chị bé liền

    Mẹ: Con mà đánh chị bé là chị bé giận bỏ về nhà ngoại chị bé luôn đó, không thèm ở đây với Shi nữa.

    Shi nghe vậy chạy tới thơm chị rồi nói:

    Shi: xin lỗi chị bé nghe, lần sau Shi không dám nữa, chi thương chị bé nè, thương nhiều luôn nè

    Rồi đè chị ra thơm rối rít

    ---------------

    Shi quậy quá, mẹ mệt chịu không nổi, mẹ đã dặn không được leo cầu thang mà vẫn chứ leo, mẹ bực quá, cuốn tờ báo lại đánh cho mấy cái vào chân, lôi cổ Shi xuống đất rồi kệ cho Shi khóc.

    Mẹ: Con khóc to lên đi, khóc to nữa, ngoại Thanh mới nghe thấy (ông Ngoại đang ở trên gác, có ông ngoại thì đừng hòng đụng được đến Shi nhá)

    Shi: hu hu hu

    Mẹ: Khóc to nữa đi kìa, ngoại Thanh chưa nghe đâu, nằm lăn ra đất mà ăn vạ á, coi có ai thương không.

    Cậu ba và mẹ Năm đứng đó nhưng mẹ không cho ai được dỗ Shi.

    Shi: hu hu hu (vừa khóc vừa lấy khăn tự lau nước mắt)

    Một lát sau tự động đến trước mặt mẹ

    Shi: xin lỗi Na, lần sau con không dám nữa, xin lỗi Na, lần sau con không dám nữa mà (câu này một ngày có thể "bị" nghe từ 20-30 lần )

    Nhiều khi nghĩ lại, không biết mẹ có phải là "mẹ ma nữ" thật không
  • "Cuộc khởi nghĩa" của mẹ thất bại hoàn toàn. Mẹ muốn "vùng lên" , muốn đưa con về lại nhà mình vì giờ đã có người phụ mẹ nên mẹ không phải vất vả nhiều, em ku của con giờ cũng cứng cáp rồi, mẹ không còn lo em bị "suy dinh dưỡng" như trước đây.

    Nhưng cuối cùng vẫn thất bại, mẹ vẫn phải để con ở nhà ngoại và vẫn phải về ngoại sinh em ku.

    Vì con, vì ông bà ngoại mẹ đành phải nhượng bộ thôi.

    Ông ngoại con thì biết rồi đó, mẹ vừa mở miệng "Hay để con đem Shi về trên nhà, giờ có bà Kim rồi, con cũng ko mệt lắm", mẹ chưa kịp nói hết câu ông ngoại con đã cắt ngang "Thôi, đem lên làm gì, để em ở đây, về đây đẻ, khi nào trường trên đó khai giảng thì đem lên" rồi quay lưng đi một hơi, mẹ không nói thêm được câu nào.

    Còn bà ngoại con thì "Ý con thế nào" - "Con muốn đem Shi về trên đó để ổn định luôn, xa Shi hoài cũng nhớ quá" - "Tùy con, nhưng mà em ở đây được chăm sóc tốt hơn, em đi trẻ quen rồi, tới hồi con sinh thì phải nằm một chỗ ....." mẹ nghe xong chỉ biết gật và gật, cuối cùng phải giơ cờ trắng đầu hàng

    Ông bà ngoại hứa đến khi mẹ sinh xong, sẽ cho mẹ mang con về lại nhà mình nhưng mẹ biết chắc là sẽ phải có một "cuộc chiến tranh khốc liệt" mới bứt con ra được cho mà xem. Thế nào đến lúc đó ông bà ngoại cũng đưa ra rất nhiều lý do, nào là em ku còn nhỏ, mẹ ko chăm tốt được cho cả hai, nhà mình xa, đưa đón con đi học bất tiện vv và vv rút lại là "Thôi, để em ở đây học hết mẫu giáo luôn cũng được", để mà xem, có đúng như lời mẹ nói không.

    Mẹ biết ông bà ngoại thương mẹ, không muốn mẹ vất vả nhưng muốn giữ con lại cho vui nhà vui cửa, không muốn xa con, sợ mẹ chăm cho con không tốt bằng ngoại mới là quan trọng, haizza, ai biểu con là "cục vàng" của ông bà ngoại làm chi.

    Bà ngoại thương con đến thế là cùng chứ còn thương sao nữa. Ngoại bán hàng ngoài chợ thì ngày chủ nhật là ngày đắt nhất, nhưng ngoại lại đi SG lấy hàng vào tối thứ bảy, mẹ thăc mắc sao ngoại ko để bán xong ngày chủ nhật rồi đi, chứ đi như vậy thì ngày chủ nhật phải đóng cửa thì ngoại nói

    "Đi như vậy tội em lắm, sáng thứ hai ai cũng bận đi làm, không ai lo cho em được, em đi học đã buồn rồi mà còn ko có ngoại thì tủi thân lắm".

    Trùi ui, buổi sáng chỉ cần vệ sinh cho con rồi nấu miếng cháo mang gửi sang trường cho mấy cô đút, trường thì cách nhà mình mấy bước chân chứ mấy, vậy mà ngoại cũng không yên tâm. Thiệt tình, mẹ cũng không xót con đến như ngoại đâu.

    Thôi thì, để cho ông bà ngoại vui lòng, mẹ cũng được nghỉ ngơi trong giai đoạn cuối, nên mẹ đành phải chịu xa con thêm thời gian nữa.
  • Shi ngủ với mẹ Năm, nửa đêm mẹ Năm kêu Shi dậy để đi tè

    MN: Dậy mẹ xi tè nghe

    Shi: lăn qua, lăn lại

    MN: Dậy đi tè đi, không thì tè ướt giường mẹ giờ

    Shi: lăn qua, lăn lại

    MN: Dậy, tè nè, mau lên con

    Shi: Shi đang nhủ mà, mẹ Năm kỳ cục quá

    MN:...

    Kết quả là 5 phút sau hai mẹ con cùng bị ướt

    ........................

    Tối Shi ngủ với mẹ, chân cứ đạp bụng mẹ hoài, sáng dậy mẹ hỏi Shi:

    Mẹ: Ai hư tối qua cứ đạp bụng mẹ hoài vậy

    Shi: Em ku đó mẹ, em ku hư đạp bụng mẹ, đạp chị Hai đau điếng luôn, chị Hai đánh em ku giờ

    Mẹ:....

    ........................

    Shi ôm con búp bê

    Shi: Shi ru gái cưng của Shi ngủ nha, đù đung, đù đưa, đùng đung, đù đưa

    (Mẹ hay gọi Shi là gái cưng của mẹ)

    Mẹ: Gái cưng của mẹ đâu

    Shi: Đây nè (tự chỉ vào mình)

    Mẹ: Gái cưng của Shi đâu?

    Shi: Đây nè mẹ (chỉ vào búp bê)

    Shi: Gái cưng ngủ đi

    ...

    Shi: Gái cưng ngủ đi nghe không?

    ...

    Shi: Ngủ đi nè, không ngủ đánh gái cưng luôn nè

    Mẹ: Á, sao lại đánh gái cưng, mẹ ru gái cưng mẹ ngủ, ko ngủ thì mẹ có đánh không

    Shi: Không, mẹ không đánh gái cưng

    Mẹ: Vậy sao Shi lại đánh gái cưng của Shi?

    Shi: Cô ru Shi ngủ cũng y như dzứa luôn mà mẹ.

    Mẹ:...

    ........................

    Shi: Mắt Shi một mí nè

    Mẹ: Shi có đẹp gái không?

    Shi: Đẹp

    Mẹ: Mắt mẹ Na cũng một mí nè, mẹ Na có đẹp gái không?

    Shi: Đẹp

    Mẹ: Mắt mẹ Út cũng một mí nè, mẹ Út có đẹp không?

    Shi: Đẹp chớ

    Mẹ: Mắt ba Danh cũng một mí kìa, ba có đẹp không?

    Shi: Không, ba Danh xấu quắc à

    Mẹ:

    ........................

    Tối mẹ ru Shi ngủ, Shi lấy hay tay ôm mặt mẹ rồi nói

    Shi: Mắt mẹ Na một mí nè, mẹ Na dễ thương ghê

    Rồi thơm mẹ chụt chụt mấy cái

    ........................

    Ba và mẹ chuẩn bị cho Shi đi chơi, mẹ thay đồ, nhưng để nude 30% khúc bụng

    Mẹ: Mẹ mặc vậy đi uống cafe được không Shi?

    Shi nhìn mẹ rồi nhìn xuống mình, rồi nói

    Shi: Shi che bụng lại rồi mẹ Na nè.

    Mẹ mặc thêm áo ngoài vào

    Mẹ: Giờ thì được chưa con?

    Shi: Được rồi đó mẹ

    ....

    Lần sau mỗi lần mẹ thay đồ đi chơi là Shi tự nhắc

    Shi: Mẹ mặc áo vô đi chứ không em ku chói mắt đó

    ........................

    Ba mẹ cho Shi đi uống cafe, đến lúc đi, Shi nhìn mẹ, nhìn ba rồi nói

    Shi: Ba Danh thay đồ hác đi

    Ba: Sao phải thay, ba mặc đồ đẹp rồi mà

    Shi: Hông, ba Danh mặc đồ xấu quắc à.

    Ba: đuối
  • Mẹ đang trong giai đoạn lười làm việc nên sẽ dành nhiều thời gian để viết về các con, làm "tư liệu" để lớn lên các con có thể hình dung được lúc đó mình như thế nào và tình cảm mẹ dành cho các con nhé.

    Tiếp tục ký sự của chị Hai nè.

    Chiều qua mẹ về với con, lần nào về cũng bị "mắng vốn" hết, gái mẹ hư quá mà.

    Bình thường Shi hay ngủ với ông bà ngoại nhưng cũng có hôm đòi ngủ với mẹ Năm, hôm qua Shi nói với ngoại Thanh thế này

    "Phòng ngoại Thanh có máy lạnh mát, còn phòng mẹ Năm nằm quạt nóng quá" - bà zà 24 tháng của mẹ đó, chịu nổi không?

    ................

    Mẹ: Shi có chịu ở với mẹ Na, ba Danh không?

    Shi: Chịu chớ mẹ, Shi thích ở với mẹ Na, ba Danh.

    Mẹ: Là ở đâu?

    Shi: Là ở phố đó mẹ.

    .....

    Lát sau bà ngoại lên, hỏi lại Shi

    Mẹ: Shi có chịu về với mẹ Na ko?

    Shi: Không, Shi ở nhà ngoại Thiện thôi.

    Mẹ: đúng là đồ nịnh bợ

    ................

    Shi đi học mới mấy ngày, đã bị cô giáo méc là chuyên gia đánh bạn

    Mẹ: Con không được đánh bạn nghe chưa, đánh bạn là hư lắm đó

    Shi: Không, Shi phải đánh chớ, đánh chớ mẹ.

    Mẹ: Không được, con không được đánh

    Ba: Ba đánh Shi, Shi có đau không?

    Shi: Có chớ

    Ba: Có tội Shi không?

    Shi: Có chớ ba

    Ba: Shi đánh bạn thì bạn có đau không? Có tội bạn không?

    Shi: Bạn đau chớ, tội bạn lắm

    Ba: Vậy ngày mai con có đánh bạn nữa không?

    Shi: Đánh chớ ba, Shi phải đánh bạn chớ.

    Ba, Me: potay.

    ................

    Mẹ đút Shi ăn cháo, Shi không chịu ăn

    Mẹ: Shi có ăn không nè

    Shi: Shi ho mà mẹ (rồi giả đò ho mấy tiếng)

    Mẹ: Mẹ chán Shi quá, mẹ về phố đây, kệ Shi luôn

    Shi: Hông, mẹ Na ở lại với Shi chớ, Shi ăn nè

    Mẹ đút được ba muỗng là lại tiếp tục "giở trò", mẹ dọa thêm được một lần nữa, đến lần thứ ba

    Mẹ: Mẹ về phố đây

    Shi không thèm để ý, mẹ giả đò đi thật, thấy Shi lon ton chạy theo

    Mẹ: Shi đi đâu đó

    Shi: Shi cũng về phố với mẹ Na luôn, Shi ko thèm ăn nữa

    Hic hic, cái gì dọa Shi cũng được đến lần thứ 3 là cùng à.

    ................

    Bà ngoại giữ chị Ruby (mới ba tháng) cho mợ ba ăn cơm, Shi thấy chị bé mút tay

    Shi: Mợ ba ăn nhiều hà, mợ ba không cho chị bé ăn hà, chị bé đói bụng chị bé mút tay hả?

    Cả nhà: đuối luôn
  • Lại một tuần mới bắt đầu rồi, đã từ lâu mẹ không còn hào hứng với công việc cho lắm, đi làm chỉ mong mau đến cuối tuần để được về chơi với Shi thôi.

    Shi của mẹ lại bị bệnh rồi, cả tháng nay con cứ ho và sổ mũi suốt, mới đỡ được vài ngày giờ lại đau lại, uổng công bà ngoại nuôi gần cả tháng mới lên được mấy lạng, giờ nhìn mặt lại beo riết rồi.

    Mỗi lần mẹ về nhà là lại có thêm nhiều chuyện để nói về Shi.

    Shi ngồi ngoáy mũi, bà ngoại la

    Bà ngoại: Không được ngoáy mũi nghe Shi, trầy hết bây giờ

    Shi: Tay Shi nhỏ xíu mà ngoại, không trầy đâu

    ------------------

    Nửa đêm Shi thức dậy đòi uống nước.

    Shi: Cho Shi uống nước đi ngoại.

    Ngoại: Shi ở đây với Ngoại Thanh, để ngoại xuống rót nước lên cho Shi uống.

    Shi: Không, Shi đi với ngoại thôi.

    Ngoại: Không được, ban đêm tối, ngoại chóng mặt, ngoại ẵm Shi xuống cầu thang là té cả hai bà cháu đó

    Shi: Thì Ngoại cõng Shi đi

    Cuối cùng ngoại phải cõng Shi leo xuống cầu thang rót nước cho uống, đến lúc trở lại giương ngủ Shi nói

    Shi: Ngoại thấy chưa, có té đâu mà

    Rồi lăn ra ngủ tiếp

    ------------------

    Shi: Ngoại bồng Shi miếng

    Ngoại: Chân ngoại đau lắm, không bồng Shi được đâu

    Shi: Ngoại bồng Shi ở trên mà

    (Ý là Ngoại bồng Shi ở trên thì có liên quan gì tới cái chân đâu)

    ------------------

    Tối mẹ ru Shi ngủ, ru hoài, ru hoài mà Shi cứ lăn qua, lăn lại không chịu ngủ

    Mẹ: Mẹ chán Shi lắm rồi, kệ Shi, mẹ không thèm ru Shi nữa đâu, mẹ ngủ trước đây.

    Rồi mẹ nhắm mắt giả đò ngủ, Shi lăn qua lăn lại làm đủ mọi cách mà mẹ không thèm trả lời, ko thèm mở mắt ra.

    Shi: Cứt kè to chưa mẹ Na nè

    (Mẹ gọi cứt mũi Shi là cứt kè, trước khi giả vờ ngủ mẹ đã vệ sinh mũi sạch sẽ cho Shi nên biết chắc là Shi xạo để lừa mẹ mở mắt ra nhìn)

    Mẹ không thèm đếm xỉa

    Shi: Shi mắc tè quá mẹ, mẹ cho Shi tè đi

    Mẹ đã cho Shi mặc bỉm nên ko sợ Shi tè ra giường, mẹ vẫn ko thèm đếm xỉa

    Shi: Shi mắc ệ quá, thiệt á mẹ, Shi ệ ra bủm rồi nè

    Đến mức này thì mẹ đành phải ngồi dậy xi Shi ệ, nhưng mà có ệ gì đâu, cũng là "lừa đảo" thôi.

    ------------------

    Mọi người gặp mẹ thường hay hỏi "Mấy tháng rồi", ý là hỏi em ku của Shi được bao nhiêu tháng rồi, Shi cũng bắt chước, mỗi lần nằm với mẹ là lấy tay rờ mặt mẹ rồi hỏi

    Shi: Mấy tháng rồi mẹ Na?

    Mẹ: Ai mấy tháng?

    Shi: Em chu á mẹ.

    Mẹ: Em được 8 tháng rồi.

    15 phút sau lại replay lại từ đầu
  • Mấy hôm nay mẹ không về với con nên không có chuyện giờ mới để update hết, hai mẹ con mình cùng "ôn lại kỷ niệm xưa" nhé

    Lúc mẹ mới biết có bầu em ku, bà ngoại quyết định sẽ đặt tên cho em con là Kitty (nếu là con gái) hoạc Doremon (nếu là con trai), mẹ bày con đọc tên của em.

    Mẹ: Em ku tên là Đô - rê - mon, Shi nhớ nha.

    Shi: Mon, Mon

    Mẹ: Em ku tên gì Shi?

    Shi: Ngọc Quế Sơn

    Mẹ: Á, ai nói con em ku tên là Phạm Ngọc Quế Sơn, em ku tên gì?

    Shi: Ngọc Quế Sơn mà

    Mẹ thì "chết đứng" còn cả nhà thì cười ầm ầm

    Nguyên do là thế này, con biết tên con là Phạm Ngọc Quế Chi, cậu Út con cứ chọc sau này đẻ em trai thì đặt tên là Quế Sơn luôn đi (vì con là dân Quảng Nam mà), cậu chọc mẹ mấy lần như vậy, con nghe rồi "ghim" trong bụng, đến khi mẹ hỏi tên em thì con tự động ráp tên mình và lời cậu út nói => Phạm Ngọc Quế Sơn thành em tên em ku. Mẹ không thể nào hiểu nổi làm sao một "bà zà" 20 tháng tuổi lại có thẻ cắt ráp lại như vậy nữa.

    Mẹ: Không phải, ai nói con em ku là Ngọc Quế Sơn, em ku là Đô - rê - mon nghe chưa

    Mẹ dạy đi dạy lại hết gần một tháng, giờ thì kết quả thế này

    Mẹ: Em ku tên gì Shi?

    Shi: De Mon

    Mẹ: Em ku tên gì? (lần thứ 2)

    Shi: De Mon

    Mẹ: Em ku tên gì nè? (lần thứ 3)

    Shi: De Mon mà

    Mẹ: Em ku tên gì nói lại mẹ nghe coi (vẫn hỏi dai)

    Shi: Ngọc Quế Sơn (rồi te te bỏ đi) (hic hic ai biểu mẹ lì)

    -------------------

    Shi về nhà ngoại hơn nửa tháng mới về nhà, bà nội dẫn Shi sang nhà hàng xóm chơi, cô Thảo khen Shi

    Cô Thảo: Shi về ngoại lên kí ghê, mặt bữa nay bự hơn rồi nè.

    Shi: Cô Xảo đừng nói mặt Shi to bự chớ, mặt Shi đẹp chớ.

    Cô Thảo: đuối.

    -------

    Shi nói với bà nội,

    Shi: bà nội dẫn Shi qua nhà bác Hà đi, Shi đi lâu bác Hà nhớ Shi rồi đó.

    -------------------

    Shi có cái tật hay hỏi dai, bắt trúng cái gì là cứ hỏi đi hỏi lại hoài. Chở Shi đi ngoài đường, thấy con bò, Shi hỏi mẹ

    Shi: Con bò đi đâu biết.

    Mẹ: Con bò đi về nhà nó

    Shi: Con bò đi đâu rồi mẹ

    Me: Con bò đi về nhà nó

    Shi: Con bò đi đâu rồi mẹ.

    Mẹ: Nó về nhà nó rồi

    Shi: Con bò đi đâu đó?

    Mẹ:...

    Shi: Con bò đi đâu biết?

    Mẹ:...

    Shi: Con bò đi đâu rồi Na?

    Mẹ: Không biết (bắt đầu bực mình rồi)

    Shi: Con bò đi về nhà nó rồi chứ đâu.

    ...

    Shi: Con bò đi đâu rồi mẹ Na?

    Mẹ: Mẹ không biết mà

    Shi: Nó về nhà nó rồi, mẹ ko biết à?

    Mẹ: đuối với Shi luôn.

    -------------------

    Shi lấy thẻ nhân viên của ba đeo vào người, rồi nói

    Shi: Shi đi làm đây mẹ Na

    Mẹ: Đi làm là đi đâu

    Shi: Đi làm việc á.

    Mẹ: Shi biết gì mà làm

    Shi: Biết chớ, đi làm là đi họp á

    Mẹ: Shi đi làm làm gì

    Shi: Kiếm tiền mua sữa uống

    Mẹ: Cho ai uống?

    Shi: Cho Shi chứ ai.

    -------------------

    Lúc Shi được khoảng 16, 17 tháng gì đó, hai mẹ con về ngoại, buổi tối mẹ Năm đi chơi, thấy mẹ Năm thay đồ Shi hỏi

    Shi: Năm đi đâu đó

    Mẹ Năm: Mẹ đi ngủ, thôi Shi đi ngủ với mẹ Na đi

    Mẹ Na: Hắn mặc đồ như rứa thì Shi nghĩ thử coi là đi ngủ hay đi ngựa (mẹ nói vậy chứ thực ra không mong Sh trả lời được đâu)

    Shi suy nghĩ 30 giây rồi nói

    Shi: đi ngựa

    Mẹ và mẹ Năm giật mình, mẹ Năm hỏi lại

    Mẹ Năm: Mẹ đi đâu con

    Shi: đi ngựa

    Mẹ Năm: Mẹ đi ngủ chớ

    Shi: Hông, đi ngựa mà

    -------------------

    Shi hay gọi chồng tương lai của mẹ Năm là chú Đồng bò, mẹ Năm cấm Shi ko được nói như vậy

    Mẹ: Chú Đồng gì con?

    Shi: Đồng bò

    Mẹ Năm: Á ,á, Đồng gì?

    Shi: Chú Đồng xôi, không có Đồng bò, nói Đồng bò mẹ Năm quýnh chết

    Vậy là từ đó Shi cứ nói "Chú Đồng xôi, không phải Đồng bò, nói Đồng bò mẹ Năm đánh chết" (trong ba lần kêu chú Đồng thì hết hai lần nói là Đồng bò rồi, mẹ Năm tức điên mà không làm gì được Shi)

    -------------------

    Ai chọc gì Shi là Shi chửi:

    Shi: Má mày

    Mẹ: Á á, ai cho con nói như vậy đó, hỗn là mẹ đánh đó nghe chưa.

    Shi: bạn Trung kêu Má mày, má mày, bạn Trung hư

    Mẹ: Ừ, bạn Trung hư thì con ko chơi với bạn Trung nữa, con ko được kêu má mày đó

    Shi: Bạn Trung kêu má mày, má mày bạn Trung hư

    Mẹ:...

    Shi: Bạn Trung kêu má mày, má mày bạn Trung hư

    Mẹ: Á, bạn Trung kêu thì kệ bạn Trung, con không được nói nữa

    Đến lúc đó mới chịu im.

    Bạn Trung kêu má mày, má mày bạn Trung hư

    -------------------

    Mỗi lần đút mà Shi không thích ăn là giở bài cũ

    Shi: Shi no rồi, bụng Shi to bự rồi nè

    Mẹ: to bự đâu mà to bự, mẹ thấy lép kẹp à, Shi ăn đi

    Shi: Shi no thiệt mà

    Mẹ: Không, mẹ nói Shi ăn là ăn đi

    Shi: Shi ho rồi nè mẹ, rồi giả đò ho mấy tiếng

    Mẹ: Shi xạo, không có ho gì hết, ăn đi cho mẹ

    Shi: Shi ho thiệt mà.

    Mẹ: Không có ho, mẹ cấm Shi ho đó, ăn đi cho mẹ

    Mẹ đút được vài muỗng là replay một lần, haizz nuôi Shi sợ nhất là cho Shi ăn.

    -------------------

    Mẹ Năm đút Shi ăn cháo, Shi nói như vậy "Shi chán ăn cháo quá, cho Shi ăn cơm với canh đi mẹ Năm", mới 24 tháng mà đã biết ngán, biết đòi đổi món rồi, thiệt mẹ chịu hết nổi.
  • Hai ngày vừa rồi mẹ rất vui, vừa có Shi bên cạnh lại vừa được ở nhà mình, Shi về với mẹ ngoan hơn hẳn, chắc Shi biết mẹ đang có em, mẹ mệt nên không quậy như ở nhà ngoại.

    Mẹ bắt đầu cho Shi ăn cơm, dẹp hẳn món cháo luôn, sáng ra mẹ xào nui với thịt bò và cà chua đút Shi ăn, vừa ăn, Shi vừa nói "ăn cái này ngon, ăn cháo dở ẹc à", hai mẹ con chiến đấu cũng hơn nửa tô nui, không uổng công mẹ làm.

    Đến bữa mẹ cho Shi ăn cơm với canh, ba mẹ phải hò hét khan cả cổ mới hết hơn nửa chén cơm và chén canh, đành tạm chấp nhận vậy thôi chứ không ép Shi ăn hơn được. Nhưng bù lại mẹ cho Shi ăn vặt được nhiều hơn, mỗi ngày hết 2 hũ váng sữa (hic hic hơn 10 ngàn một hũ đó) rồi thêm 2 miếng phô mai. Shi khôn lắm chỉ ăn phô mai vuông thôi, còn phô mai đầu bò thì chê không chịu ăn, nhưng ba lỡ mua rồi nên mẹ phải bỏ vào chén và đút thì Shi mới chịu ăn. Nhờ có bà cô lo chuyện nhà cửa, cơm nước nên mẹ khỏe hẳn, chỉ mỗi việc nấu ăn cho Shi, đút Shi ăn và chơi với Shi thôi. Mà Shi cũng rất ngoan, chỉ nằm trên giường tâm sự với mẹ chứ không chạy nhảy lăn quăn như ở nhà ngoại, ăn cơm thì cũng ngồi một chỗ chứ không đòi bồng, mẹ thấy con gái mẹ ra dáng chị Hai lắm rồi đó.

    Ngày hôm qua bà cố dẫn Shi qua bác Hà chơi, về Shi kể với mẹ như vậy

    Shi: Nhà bác Hà chỉ còn heo lớn thôi

    Mẹ: Heo nhỏ đâu rồi?

    Shi: Bác Hà bán hết rồi.

    Mẹ: Bác Hà bán làm gì con?

    Shi: Bác Hà bán lấy tiền mua sức ăn rồi mẹ.

    ------

    Nhận chuyện coi heo, mẹ nhớ lúc Shi được khoảng 16 tháng, bà nội ẳm Shi qua bác Hà, về Shi kể với mẹ thế này (lúc này Shi mới nói được ít lắm, không huyên thuyên như bây giờ)

    Shi: Méc ngoại Xiện, heo đánh nhau

    Mẹ: Heo làm gì con?

    Shi: Heo đánh nhau (Thì ra Shi thấy mấy con heo đang cắn nhau)

    Mẹ: Heo đánh nhau sao Shi không can ra

    Shi: Sợ

    nghĩ một chặp rồi thềm vào

    Shi:Nhớp nữa

    ----------------------

    Buổi tối mẹ ủi đồ để sáng mai đi làm

    Mẹ: Ngày mai Shi ở nhà với cố, mẹ Na đi làm nha

    Shi: Không, Na ở nhà với Shi chớ

    Mẹ: Mẹ ở nhà với Shi hai ngày rồi, mai mẹ phải đi làm chớ

    Shi: Không, Na ở nhà với Shi thôi.

    Mẹ: Mẹ phải đi làm kiếm tiền nuôi Shi chớ

    Shi: Danh nuôi rồi mà.

    Mẹ: Mẹ phải đi làm nữa mới đủ tiền nuôi Shi

    Shi: Ko, Danh nuôi đủ rồi mà.

    ----------------------

    Mẹ: Shi ở nhà với ba Danh mẹ đi gội đầu nha

    Shi: Hông

    Mẹ: Shi ở nhà với ba Danh, với bà cố, mẹ đi tí về liền à

    Shi: Hông

    Mẹ: Đi mà, mẹ đi một chút thôi

    Shi: Hông mà

    Mẹ: Mẹ đi một xíu là về liền à

    Shi: Shi đi với mẹ

    Mẹ: Không, Shi ở nhà, dẫn Shi đi mẹ không giữ được

    Shi: Hông, Shi đi với mẹ

    Cuối cùng hai mẹ con ôm nhau nằm nhà

    (Mẹ nhớ vụ này rồi, lớn lên đừng hòng xin mẹ đi đâu nha con ;< )
  • Hôm nay là Quốc tế thiếu nhi, tiếc là ba mẹ không có bên cạnh con, cũng hơi buồn con ha.

    Trưa hôm qua ông ngoại lại lên đón con rồi, ba mẹ về thấy nhà mình vắng lặng quá, chẳng bù cho những ngày có con, cái miệng cứ chí cha chí chách hoài, mẹ nhớ con quá!

    Đúng hai tháng nữa thôi con ạ, ngày 1-8 con sẽ nhập học ba mẹ nhất định sẽ đón con lên, cả nhà mình lại ở bên nhau, chỉ sợ lúc đó mẹ bận em ku không chăm cho con được nhiều thôi.

    Còn chưa đến một tháng nữa mẹ sẽ sinh em ku, đến lúc đó chắc không có nhiều thời gian để dành cho con, nghĩ đến mà thương con quá.

    Ba mẹ thật là hư, con còn bé tí hin mà đã bắt làm chị Hai rồi, thiệt thòi cho con quá.

    Thôi, không nói chuyện buồn nữa, hôm nay là ngày của con mà, mẹ lại viết ký sự cho con nhé.

    -------------------

    Shi: mẹ Na bồng Shi đi

    Mẹ: Ko được, mẹ có em ku rồi mà

    Shi: Em ku ở dưới mà

    Mẹ: Mẹ bồng Shi ở trên cũng đè lên em ku á, Shi ko thương em à

    Shi: Thương chớ (rồi thơm vào bụng mẹ)

    Shi: Mẹ đẻ em ku ra, cho em ku nằm trên giường rồi mẹ bồng Shi nha

    Nghe con nói mà mẹ thương quá chừng, con vốn rất thích được mẹ bồng mà. Mẹ hứa với Shi đẻ em ku xong mẹ sẽ bồng Shi cho thỏa thích nha.

    -------------------

    Mẹ đi làm về nhưng mãi mê soạn áo quần không chơi với con, Shi chạy qua chạy lai hai ba lần mà mẹ cũng không nói gì, đến lần thứ ba Shi chạy vào phòng gọi mẹ

    Shi: Mẹ Na cho Shi ăn cháo, uống sữa đi

    Mẹ: Shi mới ăn mà

    Shi: Không mẹ Na cho Shi ăn cháo, uống sữa đi Shi đói bụng mà

    Mẹ biết tỏng là con muốn chơi với mẹ, vì mỗi lần nghe con đòi ăn cháo hay uống sữa là mẹ đều bỏ hết mọi việc để chiều con ngay.

    -------------------

    Ba mẹ đi làm về

    Mẹ: Shi đói bụng không? Mẹ cho Shi ăn cơm nha

    Shi: Shi no rồi mẹ, bụng Shi to bự rồi nè

    Mẹ: Vậy thôi, mẹ cho Shi ăn váng sữa nha, Shi ăn không?

    Shi: Ăn chớ, Shi đói bụng mà

    -------------------

    Buổi trưa mẹ thức Shi dậy để chờ ông ngoại lên đón

    Mẹ: Ngoại Thanh lên chở Shi về ngoại Thiện, Shi chịu ko?

    Shi: Không

    Mẹ: Sao vậy, Shi thích ở với mẹ hay ở với Ngoại Thiện?

    Shi: Shi ở với Na với Danh thôi

    Mẹ: Shi về ngoại Thiện cũng được chớ

    Shi: Không

    Mẹ: Shi nói thiệt ko? Shi thích ở với ai?

    Shi: Shi ở với mẹ thôi

    Đến khi ông ngoại lên tới, Shi nhào qua ôm ngoại không kịp đỡ luôn

    Ông ngoại: Shi về ngoại Thiện không?

    Shi: Về chớ, về chớ ngoại

    Mẹ thiệt hết biết Shi luôn.

    -------------------

    Ngoại Thiện: Con của con trâu là con gì?

    Shi: con Nghé

    Ngoại Thiện: Con của con bò là con gì?

    Shi: con bê

    Ngoại Thiện: Con của mẹ Na là con gì?

    Shi: Con Shi hư (nghĩ mội lát), con Shi ngoan chớ

    -------------------

    Lúc con được 17 tháng, mẹ hỏi con thế này

    Mẹ: con gà trống nó kêu làm sao?

    Shi: ò ó o, ò ó o

    Mẹ: Con gà con nó kêu sao?

    Shi: Chip chip, chip chip

    Mẹ: Con gà mái nó kêu sao?

    Shi: cục chát, cục chát

    Mẹ: Con heo nó kêu làm sao?

    Shi: éc éc, éc éc

    Mẹ: con Shi nó kêu sao nè?

    Shi: bú mẹ, bú mẹ

    Lúc chưa có em ku, Shi ghiền nhất là ti mẹ, mẹ mà đi đâu về là xông vào đè mẹ xuống ti cho bằng được, nhưng từ ngày có em mẹ đành phải cai sữa cho Shi, mới 18 tháng mà đã nhịn thèm rồi, thương Shi lắm!

    -------------------

    Bên cạnh nhà ngoại có chú hàng xóm nuôi mấy con heo đê thả chạy rong trong vườn, mẹ Năm thường hay chỉ cho Shi coi, đến tết chú bán hết không còn con nào, Shi ko thấy nên hỏi mẹ

    Shi: Heo đen đâu rồi mẹ

    Mẹ: Heo đen hư, không chịu ăn cơm, bị làm thịt rồi

    Shi: Ai làm thịt heo đen dzứa mẹ

    Mẹ: Họ chứ ai

    Shi: Họ làm thịt heo đen làm chi dzứa?

    Mẹ: Họ nhậu rồi

    Shi: Heo đen hư, họ làm thịt heo đen họ nhậu rồi, họ ác quá

    -------------------

    Dạo này Shi rất tình cảm, ru Shi ngủ phải có đủ ba với mẹ, nếu không là Shi ko chịu, mẹ và Shi ở ở trong giường

    Shi: Danh ơi, Danh

    Ba: Gì á

    Shi: Ru Shi ngủ

    Ba: Shi ngủ với mẹ đi

    Shi: Không, Danh ru Shi ngủ

    (vừa nói vừa chằn y chang mẹ)

    Ba: Mẹ mày giỏi quá mà, huấn luyện con chằn y như mẹ

    Mẹ: Làm gì có, tự Shi chằn chứ mẹ có bày đâu

    Shi: Danh hát Quảng Nam yêu thương đi

    Ba: Ba hát bài khác được không?

    Shi: Ko, Danh hát Quảng Nam yêu thương á

    Ba vừa hát vừa vỗ đít Shi

    Shi: Không, Na vỗ đít Shi á

    Mẹ: Thì ba vừa hát, vừa vỗ cũng được

    Shi: Ko, Na vỗ thôi

    Vậy là Shi nằm giữa ba vừa ôm Shi vừa hát, còn mẹ thì nằm vỗ đít Shi, thỉnh thoảng Shi quay qua lấy tay nựng má mẹ, rồi quay lại ôm mặt ba thơm. Shi phải một chân gác ba, một chân gác mẹ, hai tay ôm mặt mẹ mới chịu ngủ.
  • Hôm nay mẹ không viết về chị Hai nữa, nhân vật chính sẽ là em ku nhé.

    Con trai yêu quý, con là món quà bất ngờ nhất mà ba mẹ được nhận. Nhưng cũng thật thiệt thòi cho con, con đến trong lúc ba mẹ chưa hề chuẩn bị gì. Mẹ nhớ lúc đó thấy trong người rất mệt mỏi, mẹ nghĩ chắc bị nhiễm siêu vi rồi, nhưng mẹ lại có một linh cảm khác nên mới quyết định test trước khi uống thuốc. May mà mẹ đã quyết định đúng.

    Cầm que 2V trên tay, cảm giác của mẹ thật lạ, nửa vui mừng nhưng cũng rất lo lắng, chị Hai con mới có 18 tháng thôi, còn bé quá mà, làm sao mẹ có thể chăm tốt cho hai chị em được, rồi mẹ đã khóc, mẹ thương chị Hai, thương con và tự trách bản thân mình. Mẹ thật có lỗi với con quá, đúng ra sự có mặt của con phải được chào đón, mẹ phải thật vui mừng và hạnh phúc mới đúng chứ, mẹ xin lỗi con trai của mẹ nhé.

    Không hiểu sao, khi biết có con mẹ luôn chắc chắn rằng con sẽ là một chàng trai, chắc đó là linh cảm của một người mẹ, và cả chị Hai con cũng vậy. Hôm đó, mẹ hỏi chị con

    Mẹ: Shi làm chị Hai rồi nè, em bé trong bụng mẹ là em gì con? em gái hay em ku?

    Chị Hai: Em ku

    Mẹ: em ku hay em gái?

    Chi Hai: Em ku

    Mè.: Em gái hay em ku?

    Chị Hai: Em ku.

    Dù mẹ có hỏi như thế nào chị con cũng nhất định trả lời là em ku. Chắc mấy mẹ con mình có một sợi dây liên kết vô hình nào đó con nhỉ.

    Những ngày đầu có con mẹ rất mệt mỏi, mẹ không đủ sức chăm cho chị con mặc dù có bà Nội ba phụ giúp. Vài ngày sau mẹ lại có dấu hiệu không tốt, BS yêu cầu mẹ nằm yên một chỗ, mẹ phải nằm trên giường suốt một tuần và cầu mong cho con được khỏe mạnh, may mà mọi thứ rồi cũng ổn.

    Lúc chị Hai con được 14w đã bắt đầu quẫy đạp trong bụng mẹ, nhưng con mãi đến 16 tuần vẫn chưa thấy gì nên mẹ lo lắm, cứ cách một tuần mẹ lại đi khám, đi siêu âm xem thế nào. Mẹ vừa nghĩ chắc con ngoan hiền hơn chị Hai thì ai giờ bắt đầu tuần thứ 17 con quậy um xùm, con quẫy đạp, cuộn mình, gổng cứng lên không kể ngày hay đêm, chỉ có lúc ngủ mẹ mới không nhận thấy sự hoạt động của con thôi.

    Đợt tết vừa rồi là thời gian khó khăn của mẹ, mẹ không muốn đưa chị con về ngoại, mẹ muốn tự tay chăm sóc cho chị nhưng bà nội Ba về quê luôn, không có ai phụ giúp, con lại đang rất cần mẹ nên đành lòng mẹ phải xa chị con, mẹ không nhớ mình đã khóc bao nhiều lần vì thương chị và thương con.

    Mẹ nhớ rất rõ đêm 14.2, đêm đó mẹ khóc rất nhiều khi biết tin chị Yến sẽ không lên giúp mẹ được, mẹ hoang mang, lo sợ không biết phải sắp xếp thế nào, mẹ thương cho chị con quá, mới hơn 20 tháng đã phải xa mẹ, mẹ cứ đi, cứ đi và nước mắt thì cứ chảy.

    Rồi mẹ quyết định dù có cực khổ cách mấy cũng phải mang chị con về, cho chị đi trẻ, ba mẹ sẽ cùng nhau chăm sóc chị, mẹ sẽ cẩn thận để giữ an toàn cho con.

    Giai đoạn đó mặc dù mẹ rất vất vả, sáng phải dậy sớm nấu cháo mang theo cho chị, chị mới đi học nên cứ mè nheo mẹ, lúc nào cũng đòi mẹ, mỗi buổi sáng là một trận chiến giữa mẹ - chị - và hai nồi cháo. Chiều đón chị về mẹ vừa phải cơm nước, vừa phải cho chị ăn nhưng mẹ không thấy cực khổ tí nào mà ngược lại mẹ rất vui và hạnh phúc. Nhưng sức người có hạn, đúng lúc đó chị con lại bệnh, mẹ lại phải gửi chị về ngoại, lần này ông bà ngoại kiên quyết không cho mẹ mang chị lên nữa, cũng phải thôi, mẹ cứ cố như vậy lỡ có chuyện gì xảy ra với con thì sao. Mẹ lại bắt đầu chuỗi ngày nhớ chị và đấu tranh giữa việc đưa chị về hay để chị dưới ngoại. Cuối cùng mẹ đành phải chấp nhận rằng đề chị dưới đó là quyết định đúng nhất.

    Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà con trai mẹ đã được 35w, còn 3w nữa thôi hai mẹ con mình sẽ được gặp nhau rồi. Mẹ đang rất mong đến ngày đó, mẹ đã sắp xếp áo quần cho con đâu vào đấy rồi, đến giờ G chỉ có việc xách đi là xong, mẹ cố gắng chuẩn bị mọi thứ chu đáo nhất vì lần này mẹ sẽ không có bà ngoại bên cạnh nhiều như lần trước, bà ngoại phải chăm cho chị Hai nữa mà, mẹ Năm lại mới đám cưới thì chắc cũng không chăm mẹ con mình nhiều được, hai mẹ con mình phải cố gắng tự lo thôi con ạ.

    Con trai mẹ phải ngoan nhé, mẹ dự định sẽ gặp con vào ngày 27/6, con phải chờ đến ngày đó nhé, để mẹ còn ăn đám cưới mẹ Năm nữa (nếu không sẽ uổng tiền sắm đồ đẹp của mẹ đó).

    Mẹ sẽ cố gắng để con không phải thiệt thòi nhiều, con và chị con luôn là tình yêu lớn nhất của mẹ.
  • Ngày 08/6/2011

    Đầu tiên là chị Hai nè,

    Chị Hai hư lắm nha chưa, cuối tuần vừa rồi chắc định ăn vạ mẹ nên suốt ba đêm, hai ngày không lúc nào chịu để mẹ yên. "Mẹ Na ru Shi ngủ, mẹ Na ru Shi ngủ" trong khi mẹ vẫn đang ru đó thôi, mắt thì nhắm nhưng miệng vẫn cứ chằn, chẳng hiểu học ai nữa.

    Con cứ mè nheo nhõng nhẽo mẹ suốt, "mẹ Na bồng Shi đi" - "Mẹ không bồng được, có em ku rồi mà" - "Bồng ở trên mà" - "Không được, bồng ở trên cũng đè lên em mà" - "Mẹ cõng Shi đi" - "Không, mẹ đau lưng lắm, cõng là té cả ba mẹ con đó" - "hu hu hu" - "Thôi, lên xe mẹ đẩy đi, được không" - "hu hu, cũng được" - Bản trường ca của con đó, một ngày chắc phải 20 chục lần.

    Con sổ mũi, ho và còn sốt nữa, mẹ xót con lắm, nhưng không biết gái mẹ giống ai, đau thì ít mà nhõng nhẽo thì nhiều, haizz.

    Mà mẹ công nhận con gái mẹ giỏi thật, nghĩ ra rất nhiều chiêu đề "hành" mẹ, con đi ệ, nhưng có "sản phầm" là phải đổ ngay, rửa bô cho sạch rồi con mới chịu ệ tiếp, thiệt tình không biết nói sao với con luôn.

    Nhiều lúc mệt quá, mẹ gắt, con nước mắt vòng quanh "Xin lỗi mẹ, con không dám nữa, Xin lỗi mẹ Shi không dám nữa mà" - "Shi khóc hoài mẹ mệt quá đi" - "Shi nín rồi nè mẹ, Shi nín rồi nè mẹ, hu hu". Nhớ lại mẹ thương con quá, cũng tại mẹ hư, mẹ phải cho con về ngoại, con phải xa mẹ, chắc con nhớ mẹ lắm nên mỗi khi có mẹ bên cạnh con cứ thích nhõng nhẽo để được mẹ chiều chuộng thôi. Con gái thông cảm cho mẹ nhé, em ku đã được 36w rồi, còn hơn 2 tuần nữa là mẹ sinh em chứ mấy, mẹ đã nặng nề và mệt mỏi lắm rồi nên không thể kiên nhẫn chăm cho con như trước được. Đừng buồn mẹ gái yêu nhé, dù có thế nào thì con vẫn là tình yêu lớn nhất đời mẹ. Mẹ yêu con nhiều lắm.

    Con trai cưng ơi,

    Mẹ không muốn phân biệt đối xử hai chị em con, nhưng thật lòng bây giờ mẹ vẫn rất thương chị Hai, chắc là nhiều hơn con một tí thôi, vì chị sẽ thiệt thòi hơn con mà, khi có con chắc chắn mẹ sẽ tập trung chăm con, không quan tâm đến chị nhiều được, con luôn là thành viên nhỏ nhất nên lúc nào cũng được ưu tiên, mẹ có thương chị hơn thì cũng đừng ghanh tỵ con nhé.

    Con trai à, mẹ chưa thấy em bé nào lì như con, thúc bụng mẹ trồi lên một cục cứng ngắc, mẹ xoa kiểu gì cũng không chịu thụt xuống, đến lúc mẹ phải đánh thì mới chịu nằm yên, con còn trong bụng mà đã lì và quậy như vậy rồi nên mẹ nghĩ chắc con phải gấp 5 lần chị con. Haiz, mẹ sẽ vất và với con lắm đây.

    Mẹ chỉ mong con cứng cáp, khỏe mạnh, ăn ngoan, ngủ giỏi là mẹ mừng rồi, con nghịch ngợm, hiếu động một chút thì cũng không sao (nhớ là chỉ một chút thôi con nhé).

    Tối qua mẹ vừa đan xong cho chị Hai cái áo, mẹ phải tranh thủ trước khi nằm ổ chứ không thì không biết khi nào mới đan được cho chị con. Ba con vừa nhìn thấy đã phân bì "Sao mẹ không đan cho con trai của ba" - Hứ, chỉ là con trai của ba thôi sao, con còn là cục cưng của mẹ mà, con yên tâm nhé, mẹ đã lên "kế hoạch" hết rồi, mẹ phải đan xong cho hai chị em con ít nhất mỗi đứa một cái, mẹ không thiên vị đâu. Mẹ muốn khi vừa lọt lòng con sẽ được mặc áo do chính tay mẹ đan. Con ngoan nhé, đừng quấy mẹ, để mẹ mau mau hoàn thành, mẹ con mình con hơn 2 tuần nữa là đến giờ G rồi đó.

    Mẹ yêu hai con, các con là tài sản quý giá nhất của mẹ.
    Ngày 13/6/2011
    Càng ngày mẹ càng thấy con gái già dặn, mẹ có thể nói chuyện với con giống như một em bé 5 tuổi được rồi.

    Bà ngoại chuẩn bị đi đám cưới, con nói

    - Cho Shi đi đám cưới miếng

    - Shi làm gì có đồ đẹp mà đi

    - Có chớ mẹ, Shi có nhiều đầm đẹp trong tủ mà

    - Vậy con lên xin ngoại Thiện cho con đi đi

    ..........

    - Ngoại Xiện cho Shi đi đám cưới miếng

    - Không được, đâu có xe đâu mà cho con đi

    - Dzứa ngoại Xiện đi bộ hà?

    - Không phải, không có tô (ô tô), không cho Shi đi được

    - Dzứa ngoại Xiện đi bằng chi?

    - Bà Hải chở ngoại đi

    - Bà Hải đâu gồi?

    - Bà Hải ở nhà bà Hải á, xí nữa bà mới lên.

    ..........

    - Ngoại Xiện cho Shi đi đám cưới miếng

    (replay lại từ đầu)

    .................................

    - Mẹ bồng Shi miếng

    - Mẹ có ai đây (mẹ chỉ vào bụng)

    - Em chu

    - Chị Hai không thương em chu à?

    - Thương em chu nè (ôm thơm bụng mẹ), mẹ đẻ em chu ra đi

    - Đẻ ra làm gì?

    - Cho Danh ẵm, còn mẹ ẵm Shi.

    (bữa nay thương em hơn một chút, chịu cho ba ẵm chứ ko biểu để em nằm trên giường nữa)

    .................................

    - Shi thương em chu ko? - bà ngoại hỏi

    - Thương chớ ngoại.

    - Thương làm sao?

    - Thương nhất nhà luôn.

    .................................

    - Shi ở nhà với bà cố, mẹ đi ra bà Vân gội đầu nha

    - Không, Shi đi nữa, Shi đi với mẹ

    - Không, Shi đi làm gì

    - Đầu Shi dơ gớm ẹ nè, mẹ cho Shi đi gội đầu miếng

    - Mẹ có thấy đâu

    - Ngứa nè mẹ nè, ngứa quá, Shi gãi cả đêm luôn đó (vừa nói vừa gãi đầu)

    - Vậy thôi, Shi xuống đây mẹ gội cho

    Gội đầu cho Shi xong

    - Giờ mẹ đi nghe chưa, Shi ở nhà đi

    - Không, Shi đi nữa mà

    - Shi đi làm gì, mẹ gội đầu cho Shi rồi mà.

    - Shi đi bà Vân nữa, Shi nhìn bà Vân gội đầu cho mẹ cũng được chớ.

    Mẹ bó tay.

    .................................

    Mối lần cho Shi uống sữa, Shi hay nhõng nhẽo nên mẹ nói

    - Mẹ phải đi làm cực khổ kiếm tiền mua sữa cho Shi đó, Shi phải uống chớ

    Ngày hôm qua ngoại pha sữa cho Shi uống, Shi chỉ vào lon sữa rồi nói

    - Mẹ Na phải đi làm cực khổ mua sữa này về cho Shi uống nè ngoại Xiện

    Tới phiên ngoại Xiện đứng hình.

    ................................

    Shi đánh bà cố, bị bà ngoại la, xong rồi Shi cầm điện thoại lên rồi nói

    - Cậu ba cậu hả, con Shi nó hư lắm nè, nó đánh bà cố nè, cậu ba cậu ra chở nó về đi (đang ở hàng bà ngoại), cậu ba cậu đừng cho nó vô nhà, cho nó đứng ở ngoài nhà bà Đồng á, để cho xe xúc dzác, xúc nó đi luôn đi.

    Nghe vậy làm sao mà bà ngoại giận Shi được nữa chớ.

    .................................

    Mỗi lần trước khi lên, mẹ đều dặn Shi như thế này

    - Mẹ ở nhà với Shi hai ngày rồi, ngày mai mẹ phải đi làm, mẹ về phố, Shi ở với ngoại Xiện, với bà cố cho ngoan nghe chưa, cuối tuần mẹ lại về với Shi"

    Tối qua mẹ vừa replay lại

    - Mẻ ở nhà với Shi hai ngày rồi đúng không, ngày mại mẹ đi làm, Shi ở...

    - Shi hiểu rồi mà mẹ, mẹ nói nhiều quá.

    Mẹ đứng hình luôn.
  • Ngày 17/6/2011
    Hôm nay là ngày cuối cùng mẹ đi làm, từ ngày mai mẹ sẽ ở nhà chờ em ku ra thôi, tha hồ mà nghỉ ngơi con trai nhé, ở nhà chắc mẹ sé không viết thường xuyên cho hai chị em được, mẹ sẽ cố gắng ghi nhớ thật tốt để mỗi lần vào đây là sẽ update toàn bộ về các con, làm database lưu trữ cho các con nhé.

    Tiếp tục chị Hai ký sự của mẹ nè

    Buổi tối bà ngoại dỗ Shi ngủ

    - Cho Shi dzờ tí miếng

    - Không được, xấu hổ lắm, không cho đâu

    - Đi mà ngoại Xiện

    - Ngoại ko cho đâu, ti của Shi đâu?

    - Ti của Shi ở chỗ mẹ Na á

    - Ti mẹ Na là của em ku chứ

    - Shi với em ku bú chung ti mẹ Na mà ngoại.

    - Ai nói, ti mẹ Na là của em ku thôi, Shi nhô mẹ Na hỏi thử coi

    Shi cầm điên thoại lên

    - Nhô mẹ Na hả, Shi với em ku bú chung ti mẹ Na cũng được chớ, được hả mẹ Na

    (Bó tay, ko hiểu sao Shi lại nghĩ ra chuyện Shi với em ku bú chung ti mẹ nữa)

    ------------------------

    Mỗi lần mẹ dẫn Shi lên cầu thang đều dặn

    - Shi không được trèo cầu thang một mình nghe chưa, phải có có người lớn dẫn mới được đi đó, không là té u đầu ko ai đền cho mẹ đâu.

    Hôm qua Shi ở nhà với mẹ Út, Shi muốn đi xuống nhà dưới, nhưng mẹ Út vẫn còn trong phòng Ngoại, Shi chạy ra tới cầu thang rồi ngồi xuống tự nói một mình "Phải có người lớn dẫn xuống, Shi không được tự đi một mình" chờ đến lúc mẹ Út ra dẫn thì Shi mới đi.

    Cái này mẹ cho 10 điểm vì nhớ lời mẹ dặn

    ------------------------

    Dạo này Shi thương ba hơn hẳn, chắc do ở xa ba mẹ nên em nhớ ba nhiều, mỗi lần mẹ về đến nơi là Shi đều hỏi

    "Danh đâu rồi mẹ Na?", rồi quay quắt tìm ba. Cuối tuần trước ba bận không về thăm Shi được, chắc Shi nhớ ba lắm, Shi cứ luôn miệng nói mẹ "Mẹ Na nhô Danh đi, nói Danh về ẵm Shi miêng", mẹ nghe mà thương con quá.

    Hôm trước ba tranh thủ đi công tác ghé sang ẵm con một chút, vừa thấy ba là hất tay và ngoại ra chạy đến ôm ba không kịp làm cho ba con sướng rơn người, về kể với mẹ mà cười tít mắt.

    Mẹ biết tính ba, ngoài cứng nhưng trong mềm, chỉ cần hai mẹ con mình nhõng nhẽo một chút thôi là ba đầu hàng liền. Còn nhớ lần trước con xin ba cho ăn sữa chua

    - Danh lấy sữa chua cho Shi ăn đi.

    - Không được, sắp ăn cháo rồi.

    - Cho đi mà

    - Không được.

    Mẹ biết tính ba nên nói nhỏ biểu Shi ra ôm thơm ba rồi nói ba lấy cho ăn. Shi lon ton chạy ra một lúc rồi thấy ba vừa ẵm Shi vừa cầm sữa chua vào phòng.

    - Nịnh quá đi, vừa ôm thơm và vừa thỏ thẻ "cho Shi ăn sữa chua đi Danh", ai mà chịu cho được.

    He he, ba lại "bại" dưới tay mẹ con mình rồi.

    Không biết con học ai mà ít khi nào chịu gọi ba lắm, lúc nào cũng Danh ơi, Danh à, ba la hoài mà vẫn không chịu bỏ, mẹ phải về dạy lại con thôi.

    ------------------------

    Con trai mẹ chắc nóng lòng muốn ra lắm rồi, mấy hôm nay con quậy quá chừng chừng, cố gắng kiên nhẫn thêm vài ngày nữa con nhé, để mẹ được ăn đám cưới mẹ Năm nữa chớ (ko thì uổng tiền mẹ sắm độ đẹp lắm ).

    Mẹ đã đan xong cho con cái áo đầu tiên, ai nhìn cũng khen dễ thương hết, mẹ tưởng tượng con trai mẹ mà mặc vào chắc đáng yêu lắm đây. Nhưng là cái đầu tiên nên mẹ chưa có kinh nghiệm, áo hơi dài mà tay lại hơi ngắn, thôi kệ vậy nha con, quan trọng là chính tay mẹ đan cho con. Mẹ cứ luôn nghĩ , con sẽ không chỉ được giữ ấm bằng tấm áo len mà là bằng cả tình yêu của mẹ, là mô hôi, công sức mẹ làm cho con sẽ đáng quý và ý nghĩa biết bao nên mẹ luôn cố gắng để hoàn thành, mẹ sẽ giữ làm kỉ niệm cho con nhé.

    Chị Hai thiệt thòi hơn con, vì lúc có bầu chị mẹ cũng muốn đan cho chị vài cái áo nhưng bà ngoại không cho, ngoại sợ mẹ mệt, sợ động đầu ngón tay sẽ không tốt, cộng thêm có một lý do đặc biệt nên mẹ không dám đan. Nhưng bù lại, mẹ đã đan cho chị một cái áo để bây giờ chị mặc, chắc chị cũng không buồn đâu con nhỉ.

    Mẹ luôn nhắc mình phải cố gắng thương các con cho đều và không thiên vị ai, mẹ muốn gia đình mình là một thể thống nhất, mọi thành viên sẽ cùng thương yêu và chăm sóc nhau, cùng mẹ thực hiện điều ấy nhé.

    À, mẹ sắp hoàn thành cái áo thứ hai cho con rồi đó, cái này mẹ đan màu hơi bị nổi nhưng cũng đẹp lắm (mẹ của con mà, đẹp là tiều chí hàng đầu ) nhưng với điều kiện con trai mẹ phải trắng trẻo, chứ con mà đen thui lui như mẹ chắc giống đồng bào lắm, hên xui vậy con he.

    Mẹ tính sẽ cố gắng đan thêm cho con một cái nữa rồi nghỉ đẻ luôn, con đừng vội ra sớm nhé, ra đúng ngày mẹ dự định đi. Quyết định vậy nhé con trai.

    ------------------------

    Mẹ luôn có thói quen hễ đến ngày sinh nhật sẽ tổng kết lại những cái được và chưa được của tuổi cũ, hôm nay cũng sắp đến sinh nhật mẹ rồi, mình sơ kết sớm nhé.

    Năm qua cái được lớn nhất của mẹ là có thêm em ku, còn chị Hai thì ngày càng khôn lớn và hơn cả kỳ vọng của mẹ. Mặc dù trong công việc không được như mẹ mong muốn, có những lúc mẹ rất chán nản, nhưng, có ai được tất cả bao giờ. Mẹ đã rất may mắn khi có được các con thì bù lại mẹ phải "mất" ở những cái khác chứ. Nên mẹ không buồn, không chán nản nữa mà lại thấy mình may mắn và hạnh phúc.

    Sinh xong em ku, tập trung chăm các con thêm vài năm cho cứng cáp, mẹ sẽ có thời gian nhiều hơn cho công việc, đến lúc đó mẹ phấn đấu sẽ không muộn đâu nhỉ.

    Ba con năm qua cũng gặp nhiều thuận lợi hơn, mẹ chỉ mong công việc của ba được ổn định, có hướng phát triển tốt là mẹ mừng rồi. Mẹ tin ba của các con sẽ thành công, ba có đủ tố chất để thành đạt mà, chẳng qua là chưa gặp cơ hội thôi. Ba mẹ con mình sẽ luôn cổ vũ, động viên ba nhé.

    Đôi khi mẹ hay nghĩ nếu ngày trước mẹ không quyết định về đây mà vẫn bám trụ lại SG thì có lẽ giờ mọi việc đã khác, có thể công việc của mẹ sẽ thành công hơn bây giờ rất nhiều, nhưng ngược lại mẹ sẽ không có được ba và hai con. Vì vậy, mẹ không tiếc nuối nhiều, nếu được lựa chọn lại mẹ chắc chắn vẫn sẽ đi con đường đã chọn. Mặc dù cuộc sống gia đình mình chưa thật thoải mái về vật chất, nhưng cũng đủ để mẹ tạm hài lòng.

    Hạnh phúc với mẹ là một điều rất đơn giản, là khi cảm thấy hài lòng về những gì mẹ đang có.

    Hiện tại, mẹ chỉ mong hai con khỏe mạnh, ngoan ngoãn biết vâng lời ba mẹ, ăn ngoan, ngủ giỏi và công việc của ba được nhiều thuận lợi. Chỉ cần thế thôi là mẹ đã đủ hạnh phúc rồi.
    Ngày 08/7/2011
    Hành trình gặp Doreamon
    Mẹ con mình đã gặp nhau được gần nửa tháng rồi, mọi đau đớn, mệt mỏi dần qua đi, bây giờ mẹ có thể ngồi đây kể về câu chuyện của mẹ con mình.

    Mẹ dự định sẽ gặp em vào ngày 27/6, vì lần này mẹ cũng phải mổ chứ không sinh thường được nên mẹ quyết định chọn một ngày đẹp để em ra đời.

    Những ngày cuối mẹ nhức mỏi cả người, mệt mỏi vô cùng, bụng lại hay gò nên mẹ sợ em sẽ không kiên nhẫn đến ngày đã định, lúc nào mẹ cũng lo em sẽ đòi ra sớm, vì vậy mẹ tranh thủ hoàn thành mọi việc sớm chừng nào tốt chừng đó.

    Đầu tiên là phải hoàn thành cái áo len thứ 3 cho em nè, rồi sau đó mua thêm cho chị Hai ít đồ, tranh thủ dành thời gian chơi với chị, chị con chắc cũng biết sắp có em nên nhõng nhẽo với mẹ kinh khủng luôn, mẹ lúc nào cũng phải ở trong tầm mắt của chị thì chị mới chịu. Trước đây, mỗi lần được mẹ Năm hay mẹ Út cho đi chơi là mừng rối rít, không thèm suy nghĩ gì mà tót đi ngay nhưng bây giờ chị không chịu rời mẹ nửa bước, có mẹ chị mới chịu đi còn không là chỉ ở nhà quanh quẫn bên mẹ thôi, cái gì cũng đòi mẹ đích thân làm cho, từ đút ăn cháo, uống sữa đến tắm rửa, lúc nào cũng "mẹ Na, mẹ Na làm", mẹ mệt mỏi hết sức nhưng cũng phải ráng chiều chị, tội nghiệp chị hai con mà.

    Theo lịch ngày thứ hai mẹ sẽ đón em, nên sáng thứ 7 mẹ dự định đi tái khám lại và trao đổi cụ thể ngày giờ mổ với bác sĩ, buổi sáng mẹ tranh thủ đút chị con ăn cho xong tô cháo rồi đi tái khám với ông ngoại.

    Sau khi khám xong, BS bảo mẹ là mổ luôn trong hôm đó đi vì con đã đủ độ trưởng thành, cân nặng chắc cũng được hơn 3kg rồi, để thêm vài ngày nữa lỡ chuyển dạ có gì biến chứng thì khổ vì vết mổ của mẹ còn mới quá.

    Mẹ không biết quyết định thế nào, cơ bản mẹ cũng không mê tín lắm nên chuyện chọn ngày đẹp cho con ra mẹ nghĩ cũng không quan trọng lắm vì cái gì có sự tính toán, sắp xếp trước, phi tự nhiên thì cũng không tốt. Vả lại, trước khi xem ngày mẹ cũng dự định hôm đó sẽ đón con, lúc nào mẹ cũng nghĩ thứ 4 đám cưới mẹ Năm xong thì thứ 7 đẻ con là vừa, nhưng vì bà Tư đi xem thầy bảo thứ 2 mới là ngày tốt nhất nên mẹ mới thay đổi quyết định thôi.

    Mẹ gọi cho bà ngoại hỏi ý ngoại xem thế nào, rồi nhờ bà Tư hỏi lại thầy xem hôm đó có tốt ngày không rồi mới quyết định. Thật lòng thì mẹ cũng muốn mổ luôn cho rồi, gặp con sớm ngày nào tốt ngày đó mà.

    Mẹ gọi cho ba, bảo ba lên Bệnh viện với mẹ, còn bà nội thì mang áo quần của mẹ con mình về Viện bảo sinh chờ đón con ở đó.

    Bà Tư gọi lên báo hôm đó cũng được ngày nhưng để đến thứ 2 thì tốt hơn, nhưng ba mẹ vẫn quyết định sẽ đón con trong ngày thứ 7 luôn vì sẽ thuận lợi hơn. Ngày cuối tuần nên có thể chủ động sếp lịch mổ, ba con cũng không phải nghỉ làm để chăm mẹ con mình.



    Sau khi thống nhất với BS sẽ đón con vào lúc 2 giờ chiều, mẹ được đưa vào Bệnh viện làm thủ tục. Do buổi sáng phải tranh thủ cho chị hai ăn nên mẹ đã kịp ăn gì đâu, mẹ đói bụng cồn cào nhưng vì sắp mổ nên mẹ cũng không được ăn gì, chỉ được uống một lon sữa Ensure thôi.

    Vào đến BV, làm đủ các thủ tục cũng đã hơn 12 giờ trưa, tội nghiệp ba con cũng phải nhịn đói với mẹ luôn.

    Ông bà ngoại lên được một lúc là mẹ được đưa vào phòng mổ, lần này đi sinh con sao mà thảnh thơi gớm, chẳng bù cho lúc đẻ chị hai, mẹ phải chịu đau đớn, vật vờ vật và suốt 30 tiếng đồng hồ, trong khi lần này từ lúc mẹ quyết định mổ cho đến lúc đón con chỉ mất có 4 tiếng thôi.

    Đúng 2h mẹ được đưa vào phòng mổ. Nghĩ lại cũng vui thiệt, đi mổ mà mẹ tự đi một mình, có chú BS ra kêu rồi dắt mẹ vào cứ như là đi đâu vậy đó.

    Vào đến phòng mổ mẹ thấy ở bàn bên cạnh có một cô cũng vừa mổ đẻ xong, em bé được đưa ra ngoài rồi, các BS đang may cho cô ấy, mới nhìn qua mẹ đã hết hồn, máu me tùm lum, mẹ còn thấy rõ vết mổ của cổ nữa.

    Kíp mổ hôm đó chỉ toàn là nam, mà hình như là mấy BS thực tập vì mẹ thấy toàn mấy chú trẻ trẻ không à, mẹ được yêu cầu bỏ áo ngoài và nằm lên bàn mổ trong tình trạng nude 100%, ngại chết đi được, lần trước mẹ đau quá nên còn biết gì đâu, còn lần này mẹ vẫn bình thường nên ngại lắm luôn.

    Mẹ được gây tê và che mặt lại, sau đó cuộc mổ bắt đầu.

    Khi chú BS bắt đầu rạch mẹ vẫn có cảm giác nhưng không đau lắm, nhưng đến khi bắt đầu kéo con ra thì mẹ lại thấy đau.

    - Đau quá, đau quá.

    - Đau ở đâu?

    - Ở bụng, em đau quá.

    - Quái lạ, sao sáng giờ mình gây tê ca nào cũng đau hết vậy, ca sau thôi để anh ... làm đi, em không làm nữa đâu

    (nghe hết hồn chưa)

    - Đau, đau quá.

    Rồi mẹ được chíchthêm một mũi thuốc, cảm giác đau giảm dần, mẹ bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn.

    - Kẹt dây rốn rồi hả anh?

    - Ừ, chưa lấy em bé ra được

    (lại hết hồn lần 2)

    Khoảng 1 phút sau

    - Oa oa oa

    Vậy là con đã được chào đời, nghe tiếng khóc của con mẹ nhẹ hết cả người.

    - Lấy em bé ra rồi hả anh?

    - Ừ, em bé được đưa đi rồi.

    Mẹ lại nằm yên cho chú BS may may, vá vá

    - Đẻ lần hai nó cứ dính tùm lum vậy hả anh

    - Ừ, lần hai lúc nào cũng vậy

    Lắng nghe BS nói chuyện với nhau mà cứ thót tim. Mẹ lại cảm thấy đau lần nữa.

    - Em đau quá

    - Lại đau hả chị?

    - Lô thuốc này chắc có vấn đề rồi.

    Mẹ được chích thêm một mũi nữa.

    - Chị yên tâm đi, không sao đâu.

    Lúc này con đã được đưa ra rồi nên mẹ chẳng còn lo lắng nữa, đau một tí cũng chẳng sao. Mẹ cứ nằm mong cho mau mau xong ca mổ.

    - Lúc nãy có tất cả 4 miếng gạc phải ko em? - chú BS mổ chính hỏi

    - Dạ, có 4 miếng thôi anh.

    Mẹ thầm nghĩ làm kĩ giùm lỡ mà quên trong bụng là tiều đời mình luôn.

    Đến cuối cùng thì ca mổ cũng hoàn thành, mẹ được đưa về phòng hậu phẫu.

    Vừa đến nơi đã thấy ba con chờ sẵn

    - Con khỏe không anh? Con được mấy kí?

    - Con khỏe, khóc quá trời luôn, con được có 2,8kg à

    - Con đâu rồi anh?

    - Ông bà ngoại đưa con về bên Viện bảo sinh rồi, em nghỉ tí đi cho khỏe nha.

    - Con có nhỏ lắm không, chắc có xíu xiu à.

    - Ừ, không bằng Sushi hồi đó, mà thôi lo gì từ từ con lớn, em nghĩ đi cho khỏe.

    - Ừ, anh để điện thoại lại cho em để có gì cần thì em gọi

    Ba đưa điện thoại cho mẹ rồi đi ra ngoài, mẹ gọi về cho ngoại hỏi thăm tình hình của con xong rồi nằm chờ cho hết thuốc tê. Không giống như lần sinh chị, khi được đưa vào phòng mổ là kết thúc hành trình đau đớn của mẹ, mẹ được gây mê nên không biết gì, đến lúc tỉnh lại thì vết mổ cũng không đau lắm, nói chung mọi chuyện khá dễ chịu nên mẹ nghĩ lần này chắc cũng vậy. Nhưng mẹ đã lầm, kể từ lúc này mới chỉ là bắt đầu thôi.

    Thuốc tê dần hết tác dụng, mẹ đã co chân lên được, cũng là lúc mẹ bắt đầu cảm nhận được cơn đau, lần trước mẹ yêu cầu BS không chích thuốc giảm đau vì sợ sẽ không có sữa cho chị bú, còn lần này mẹ phải xin BS tiêm thuốc cho vì không chịu nổi. Mẹ cảm nhận từng cơn gò dạ con, rồi còn khó chịu vì ống xông tiểu nữa.

    Nằm đến 6 giờ chiều thì mẹ được chuyển xuống phòng bệnh, vết mổ không đau lắm nhưng ống xông khiến mẹ chịu không được, vừa đau, vừa rát chỉ ước sao có thể rút nó ra ngay, nhưng mẹ thừa biết phải đến sáng hôm sau khi làm vệ sinh cho mẹ thì mới được giải thoát khỏi nó. Nghĩ đến một đêm dài mẹ không biết làm sao có thể vượt qua đây.

    Về phần con, con được đưa về Viện bảo sinh với bà nội và bà ngoại, bà ngoại bảo con lười bú lắm, chỉ ham ngủ thôi, đến giờ bà nội phải thức con dậy mới chịu bú, con không háu ăn như chị hai, có 30ml sữa mà bú hoài không hết, bà ngoại còn nói con không dễ thương như chị nữa chứ, có 2,8kg nên bé tí hin à, miệng rộng, mắt một mí nói chung là xấu. Trời, mẹ nghe đến đó mà suýt ngất, con trai của mẹ mà ngoại tả vậy đó.

    Đêm đó ba con ở lại BV với mẹ, chắc ba cũng mệt vì cả ngày phải chạy tới chạy lui lo cho mẹ con mình nên ba ngủ rất ngon, còn mẹ thì hầu như thức trắng, chỉ nằm nhìn đồng hồ mong cho mau sáng. Cứ chợp mắt được chừng 15 phút lại thức giấc vì sự khó chịu.

    Rồi cuối cùng trời cũng chịu sáng, mẹ được vệ sinh và rút ống xông, sự khó chịu đã giảm nhưng vẫn còn đau rát lắm.

    Đến 8h mẹ được chuyển về Viện bảo sinh, bà ngoại đặt con nằm cạnh mẹ, đến lúc này mẹ mới được ngắm con, đúng là con không xinh bằng chị hai, nhưng mà có làm sao đâu, mình là nam nhi mà, cần gì phải đẹp con nhỉ, quan trọng là cái bên trong đầu mình thôi (ba xấu hoắc mà cuối cùng cũng có người chịu lấy đó thôi, nói nhỏ hai mẹ con mình biết thôi nhe J ).

    Kết thúc cuộc hành trình, mẹ cũng phải chịu gần 20 tiếng đau đớn. Đúng là có được một đứa con không thể không trải qua những cơn đau, không đau chỗ này thì đau chỗ khác thôi, có như vậy thì các bà mẹ mới càng thêm thương quý báu vật của mình con nhỉ.

    Không biết có phải con cố tình không, nhưng với con mọi thứ đều trái ngược lại với chị hai. Này nhé, chuyện vượt cạn thì mẹ đã kể ở trên rồi, còn những ngày sau đó cũng vậy. Chị con chỉ cần ướt hay đói bụng là lên tiếng liền, còn con chỉ có ngủ và ngủ thôi. Mẹ phải chủ động kiểm tra và thức con dậy để ép bú. Chị con phỉ phải chiến đấu với cái ti giả của mẹ suốt mấy ngày mới có sữa, còn con ngay từ khi còn trong bụng mẹ đã có sữa non, sang ngày hôm sau thì sữa mẹ bắt đầu về nhiều nhưng mẹ phải chiến đấu với con để con chịu bú. Chắc con không muốn làm cái bóng của chị nên phải làm cho thật khác phải không?

    Bà ngoại nói, con phải chịu áp lực rồi vì phải so sánh với một “ngôi sao sáng” như chị hai. Đúng là chị con được mọi người cưng quý thiệt, mà cũng tại chị khôn, chị ra trước, là đứa cháu đầu tiên nên được mọi người yêu quý là phải thôi.

    Con không thèm chấp với chị đâu nhỉ, mình là nam nhi mà, ai lại đi so sánh với con gái làm gì, mình chỉ làm việc lớn thôi con nhỉ.

    Hôm trước mẹ có xem bổn mạng của gia đình mình. Mẹ mạng thủy, con và ba mạng mộc còn chị mạng hỏa, nên cuối cùng sẽ thế này, mẹ sẽ vất vả vì hai ba con (thủy sinh mộc), nhưng hai cha con sẽ vất vả, thiệt thòi vì chị (mộc sinh hỏa), mạng mẹ lại khắc với chị con (thủy khắc hỏa), nói chung trong nhà mẹ sẽ vất vả nhất còn chị sướng nhất. Con cũng sẽ “mệt mỏi” với chị hai thôi, cứ chuẩn bị tinh thần nhé.

    Trước khi gặp con mẹ cứ nghĩ mẹ sẽ thương chị nhiều hơn con, nhưng thực tế không phải vậy, nhìn thấy con, cảm giác muốn ôm ấp, che chở dâng đầy trong mẹ, nhất là khi con trai mẹ lại bé tí hin, lại là con mèo lười chẳng chịu bú cho máu lớn. Mẹ biết mình vẫn sẽ thương con thật nhiều, mẹ sẽ cố gắng cân bằng tình thương để hai chị em con không ai thiệt thòi nhé.

    Tạm thời mình vẫn phải xa chị hai cho đến khi đầy tháng, đến lúc đó mình sẽ đón chị về, cả nhà mình sẽ sum vầy bên nhau nhưng chắc chắn mẹ sẽ vất vả hơn gấp nhiều lần đây, một mình mẹ phải chiến đấu với hai chị em mà, từ trước đến giờ chị con chỉ chịu mẹ chứ có cho ba động vào đâu, không biết rồi sẽ ra sao đây nữa.

    Mẹ tính thế này nhé, mẹ sẽ giao con cho ba, ba sẽ chịu trách nhiệm chăm con vì thứ nhất con còn bé chưa biết phản đối (phải chịu thiệt thòi thôi) và thứ hai con là nam nhi mà, phải giao cho ba chăm sóc dạy dỗ là chính chứ, còn mẹ sẽ chịu trách nhiệm chị hai, mình phân công nhau rõ ràng thế nhé.

    Con mèo lười của mẹ vẫn say ngủ, mẹ phai thức con dậy cho bú tí nheo đây. Dậy, dậy theo mèo lười ới ời.
  • Ngày 09/7/2011
    Một tháng gian nan
    Haizza, không biết bao giờ mới hết thời gian kiêng cữ đây. Mình oải nhất là một tháng này. Đúng là cực hình đối với một người không chịu khó, không chịu yên và không chịu nghe lời như mình.

    Lần trước đẻ Shi có “cảnh sát mẹ” giám sát nên mình đâu dám “hó hé” gì, dù không thích, dù khó chịu nhưng cũng phải cố gắng tuân thủ nghiêm túc. Nhưng lần này mình ở nhà mình, không có mẹ nên tha hồ “tung tẩy”.

    Nhiều người bảo mới sinh xong không được dùng điện thoại, mình thì còn nằm trong phòng hồi sức đã alo thỏa sức rồi.

    Tiếp theo là mấy tiết mục kiêng cữ, nào là không được đụng nước, không được ngồi nhiều, không được xem TV, không được hoạt động mạnh, phải nhét bông vào lỗ tai, phải mặc quần áo dài tay, phải đi tất. Ôi chao ơi, quá trời đất luôn, nhưng để điểm lại xem mình tuân thủ được mấy điều kể trên nhá.

    - Không đụng nước: ngày thứ hai ở Viện bảo sinh mình đã tự giặt khăn lau mình, tự vệ sinh cá nhân rồi. Nhưng còn an ủi là vẫn tuân thủ chế độ “ở dơ” là đúng 2 tuần mới tắm gội lần đầu tiên.

    - Không được ngồi nhiều: ngày thứ 12 mình đã ngồi đây online rồi

    - Phải mặc quần áo dài tay, nhét bông vào lỗ tai, đi tất: ngày thứ 10 mình cho hai cục bông “một đi không trở lại” luôn, thả tự do cho đôi chân từ ngày thứ 11, còn việc mặc quần áo dài tay thì hên xui nha, tùy tâm trạng vui hay buồn nữa.

    - Không được xem TV: đến thời điểm này đã xem được hơn 30 tập phim (nghe hết hồn chưa)

    Bà Vú nuôi mình đã phải thốt lên rằng “Chưa có con nào như con này, thích gì làm nấy à, chẳng chịu nghe lời gì hết”

    Nhưng biết làm sao bây giờ, từ trước giờ chỉ biết sợ mỗi Mama, mà mẹ thì ở xa rồi (he he)

    À, còn cái vụ xông hơ nữa chớ, giảm được tiết mục nào là mình cho “đi” luôn. Đầu tiên là áp bụng, làm được đúng một ngày là “say goodbye”, đến vụ hơ mặt cũng cố được một buổi, bi giờ chỉ còn duy trì công đoạn xoa bóp rượu gừng và áp mắt thôi. Túm lại, cái gì mà chỉ phục vụ cho công cuộc làm đẹp là “nghỉ khỏe” thôi.

    Vẫn biết kiêng cữ càng nhiều thì càng tốt cho mình, nhưng mà chịu thôi, không thể ép bản thân mình làm những cái mà mình không thích được. Cho nên, sau này già mà lỡ có bị đau đầu, nhức mỏi gì đó thì cũng ráng mà im lặng chứ tuyệt đối không than vãn tiếng nào đâu, vì thế nào mẹ cũng bảo tại cái tội cứng đầu không chịu nghe lời mà.

    Hôm nay là đúng 2 tuần rồi, còn hai tuần nữa thôi, cố lên, cố lên!
    Ngày 10/7/2011
    ShiMon's stories
    Trước hai ngày đẻ em ku, mẹ đi siêu âm, Shi nhất định đòi đi theo mẹ. Vào đến phòng khám, Shi phải ở ngoài với mẹ Út còn mẹ và bà ngoại vào phòng siêu âm

    Shi: Mẹ Na ơi, mẹ Na

    Mẹ Út: Mẹ Na đi đẻ em ku rồi

    Shi: Mẹ Na ơi, mẹ Na, mẹ Na đẻ em ku hả?

    --------

    Shi: Mẹ Na ơi, mẹ Na, mẹ Na đẻ em ku được chưa?

    -------

    Mẹ vừa từ phòng SA bước ra

    Shi: Em ku gần ra chưa mẹ?

    Mẹ: Chưa, mấy ngày nữa em mới ra

    Shi đặt tay lên bụng mẹ

    Shi: Em ku đá nè, em ku muốn ra chơi với chị Hai lắm rồi hả em ku? Chị Hai thương em ku nhất nhà luôn nè (rồi thơm lên bụng mẹ)

    -----------------------------

    Cậu Út: Em ku tên gì Shi?

    Shi: Để Shi nhô hỏi mẹ Na đã

    Rồi Shi cầm điện thoại lên

    Shi: Nhô mẹ Na hả? Em ku tên Dzê Mon hả mẹ Na, không phải tên Ngọc Quế Sơn hả mẹ Na

    (Cậu Út thường chọc Shi là em Shi tên Phạm Ngọc Quế Sơn)

    -----------------------------

    Đêm đầu tiên mẹ "chiến đấu" với hai chị em

    Mẹ: Tối nay Shi ngủ với bà nội nghe

    Shi: Không chịu

    Mẹ: Đi mà, mẹ phải chăm em nữa chứ

    Shi: Không chịu đâu mà

    Mẹ: Shi không thương em ku à? Em nhỏ xíu xiu nè

    Shi: Shi ngủ với Na với Danh, em ku ngủ với nội với bà cố đi

    -----

    Shi: Na ru Shi ngủ

    Mẹ: Ừ để mẹ ru Shi ngủ

    Em ku: oa oa oa

    Mẹ: Em khóc rồi kìa, mẹ cho em bú tí nha

    Shi: Không, Na ru Shi ngủ chớ, Danh cho em ku bú đi

    Mẹ: Ba đâu có dú, mẹ cho em bú chớ tội em mà

    Em ku: oa oa oa

    Shi: Không, Danh cũng có dú mà, Danh cho em ku bú cũng được chớ

    Mẹ: Em đói bụng tội em chưa kìa, để mẹ cho em bú đã

    Mẹ quay sang cho em bú

    Shi: Na ru Shi ngủ, Na ru Shi ngủ, hu hu hu

    Mẹ: Ba Danh, ba Danh, phụ em dỗ con chớ

    Em ku: oa oa oa

    Shi: hu hu hu

    Mẹ: điên đầu luôn

    ---------

    Cuối cùng cũng dỗ yên được hai chị em, sáng bà cố ẵm em đi hơ sớm, Shi ngủ dậy không thấy em ku đâu

    Shi: em ku đâu rồi mẹ?

    Mẹ: Hồi tối Shi không cho mẹ dỗ em, con mèo đen nó tha em đi mất rồi

    Shi: (nước mắt lưng tròng) em ku đâu rồi ba?

    Ba: Shi hư, con mèo đen tha em đi rồi

    Shi: hu hu, mẹ hư, mẹ hư, em ku đâu rồi?

    Đúng lúc đó bà cố ẵm em vào

    Mẹ: A, bà cố giành em lại được rồi hả? May ghê, con mèo đen tha em ra tới cửa bị bà cố chặn lại đó, may mà nó tha em đi mất tiêu rồi

    Shi: nín khóc chạy tới thơm em rối rít.

    Mẹ: Shi phải ngoan nghe chưa, không là mèo đen tha em đi mất đó

    Shi: dạ

    ----------------------------

    Shi cầm tay em chỉ vào ba mẹ rồi nói

    Shi: ba nè, mẹ nè, chung đó nghe chưa

    (Ý Shi là ba mẹ là của chung hai chị em, em ku không được giành của chị Hai đó)

    ---------------------------

    Shi thấy mẹ cho em bú

    Shi: mẹ cho Shi bú miếng

    Mẹ: Mẹ phải để dành sữa cho em bú chứ, Shi lớn Shi ăn cháo, uống sữa được còn em nhỏ xíu xiu em chỉ bú mẹ được thôi, giờ Shi bú thì hết sữa em đói bụng làm sao?

    Shi: Dzú của chị Hai đó, chị Hai nhường cho em ku đó nghe chưa.

    --------------------------

    Thiệt tình, Mẹ không biết làm sao cùng lúc mà chăm sóc tốt cho hai chị em con được, em nhỏ xíu xiu rất cần bàn tay mẹ, còn Shi lúc nào cũng muốn được mẹ tự tay làm cho mọi việc, mẹ chưa biết sắp xếp thế nào cho ổn thỏa đây.
  • Ngày 11/7/2011
    Ý nghĩa những cái tên
    Với mẹ, cái tên là một tài sản quý nhất mà ba mẹ có thể trao cho con cái, một cái tên hay không chỉ theo con suốt cuộc đời mà còn là niềm tự hào của con với mọi người, cái tên chứa đựng những mong muốn, tình cảm mà ba mẹ dành cho con.

    Mẹ đã từng và sẽ luôn tự hào về cái tên mà ông bà ngoại tặng mẹ. Mỗi khi nghe người khác gọi tên mình, mẹ luôn tự nhủ phải làm sao cho thật xứng đáng với nó, các con biết không, bà ngoại đặt tên cho mẹ là Bảo Trân – “Bảo ngọc, trân châu” – bà mong muốn mẹ sẽ là một viên ngọc quý, luôn được mọi người quý trọng. Không cần nhiều, chỉ cần nghe tên mình là mẹ đã ý thức được ông bà ngoại mong muốn gì ở mẹ mà phải sống sao cho ông bà vui lòng.

    Cái tên luôn là điều tự hào của mẹ, nhưng cũng vì nó mà mẹ rất áp lực. Khi còn đi học, mẹ rất sợ bị nói “tên thì hay mà học thì dở ẹc” nên lúc nào mẹ cũng cố gắng học cho bằng bạn bằng bè. Đến khi ra đời, mẹ lại sợ người ta nói “tên thì hay mà thế này thế kia” nên mẹ lại cố gắng sống cho đàng hoàng để không hổ thẹn với chính cái tên của mình.

    Nghĩ lại, mẹ thật sự rất phục bà ngoại, chỉ bằng một việc đơn giản, cho mẹ một cái tên hay và ý nghĩa là đã đặt lên vai mẹ một trách nhiệm lớn là phải biết sống để xứng đáng với nó rồi.

    Vì vậy, ngay từ khi biết sự hiện diện của các con mẹ đã mày mò, tìm kiếm những cái tên thật hay, thật ý nghĩa xem như là món quà đầu tiên dành tặng cho các con.

    Đầu tiên là chị Hai, mẹ sinh chị Hai vào năm Kỷ Sửu, chị mệnh hỏa nên chọn tên thuộc mệnh mộc thì sẽ rất tốt. Ban đầu mẹ định đặt tên chị là Nam Trân – nghĩa là vật quý của phương nam, nhưng xem lại thì không hợp với bản mệnh của chị cho lắm nên mẹ đành phải chọn một cái tên khác.

    Mẹ phân vân giữa hai cái tên Lan Chi và Quế Chi, nhưng cuối cùng mẹ lại chọn Quế Chi – một cành quế thơm nồng, vì mẹ muốn con gái mẹ sẽ giống như cành quế kia vừa thơm, vừa nồng, mang lại cảm giác ấm áp cho mọi người chứ không mang một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ như cành hoa lan.

    Rồi đến em ku, mẹ sinh em năm Tân Mão, em thuộc mệnh mộc nên nếu chọn tên thuộc mệnh thủy thì sẽ hợp với em, nhưng tiếc là mẹ không thích cái tên nào thuộc mệnh thủy cả. Nên mẹ đành chọn phương án an toàn là chọn tên không có trong database của web phong thủy. Mẹ thích hai cái tên Nguyên Khang và Minh Khôi, và cuối cùng mẹ quyết định chọn em tên Nguyên Khang, bởi mong muốn lớn nhất của mẹ là em được bình an trọn vẹn, mẹ mong cuộc sống của em sẽ được nhiều thuận lợi và được cả đời an nhàn. Còn Minh Khôi nghĩa là vừa thông minh vừa khôi ngô, nhưng hai điều này đều do di truyền rồi, ba mẹ em thế nào thì em sẽ thế ấy thôi, không thể mong muốn một sự “đột biến” được.

    Vậy đó, cuối cùng tình yêu của mẹ có hai cái tên là Phạm Ngọc Quế Chi và Phạm Nguyên Khang.
  • Lâu lắm rồi mới quay lại topic của Shi thì thấy mẹ Na đã lên chức lần 2 rùi. Shi chắc gần 3 tuổi rồi hả. Cùng năm sanh với con mình nhưng nhóc mình tết này là 3 tuổi. Giờ mình cũng đang có bé thứ 2, sang năm mới sanh. Mẹ Na giỏi quá, mình mãi tới bây giờ mới can đảm có bé nữa mà cũng còn lo lắng nè.
    Chúc mừng thành viên mới. Chúc sức khỏe 2 mẹ con nha và chúc mừng Shushi đã là chị hai nữa chứ.