Viết cho con gái yêu có tuổi thơ kém may mắn vì bệnh tật
Viết cho con gái yêu có tuổi thơ kém may mắn vì bệnh tật
Viết cho con gái yêu có tuổi thơ kém may mắn vì bệnh tật

Thăm dò: Vì sao vợ chồng hay cãi nhau?

Viết cho con gái yêu có tuổi thơ kém may mắn vì bệnh tật (1056 lượt xem)
22 178

  • Gửi Rùa con yêu quý của mẹ!Đây là lần đầu tiên mẹ viết những dòng tâm sự cho con mà không biết rằng sau này con có thể có cơ hội được đọc nó hay không? Con yêu ơi con sinh ra vốn là một thiên thân nhỏ dễ thương và xinh xắn, bố mẹ đã hp tột cùng khi con ra đời vì trước đó con còn có một anh trai 2 tuổi rồi, cả 2 bề n nội ngoại đều mừng cho gđ mình có nếp có tẻ, vậy mà. Ngày con được 24 ngày tuổi tự nhiên con bị sốt, mẹ cho con uống thuốc hạ sốt rồi cơn sốt cũng qua nhưng chỉ vài tiếng sau con lại sốt âm ỉ cứ như thế rồi sang ngày thứ 2 con bắt đầu bú ít và nôn trớ, mẹ bắt đầu hoảng loạn và lo sợ, mẹ gọi bố về đưa con đi bệnh viện và thấy tay con bị co giật. Vào viện nhi con được chuẩn đoán là xuất huyết não và gđ ai cũng hỏi mẹ là có làm ngã con không, làm sao mẹ có thể làm ngã con khi con mới 24 ngày tuổi được con yêu nhỉ? Nhập viện được gần một ngày bs ks kết luận là con bị viêm màng não mủ, lúc ây trời như sụp xuống chân mẹ, mẹ không biết tại sao lại như vậy nữa vì mẹ chưa bao giờ nghĩ rằng con của mẹ lại có thể bị một căn bệnh quái ác như thế. Rồi con bị cách ly vào khoa sơ sinh của bệnh viện Nhi, mẹ thì ở khu dành cho các bà mẹ, một ngày tám lần vắt sữa mang vào cho con để người ta cho con ăn bằng ống sông. Mất 3 ngày con mê man bất tỉnh không biết gì và phải thở bằng oxy, đó là những ngày đau khổ tột cùng nhất trong cuộc đời mẹ con biết không? Mẹ mới sinh con được hai mấy ngày vẫn còn kiêng cữ thế mà mẹ phải nằm ở đó một mình không có ai ở bên cạnh động viên an uỉ, bà nội bà ngoại thì thay nhau ra chăm sóc anh con, bố thì đi làm tối mới vào thăm mẹ. Cả cái khoa ấy chỉ có mẹ là một mình, đơn độc, khổ đau và nước mắt. Đã mấy ngày rồi mẹ không được gặp con vì người ta bảo cần vô trùng tuyệt đối, cứ 11h là mẹ ra hội trường nghe tin tức của con, mẹ hồi hộp chờ đợi, ngày một, ngày hai rồi mà con vẫn trong tình trạng ly bỳ, kích thích không phản xạ. Nghe tin con rồi mẹ lại về phòng và khóc, mẹ không thiết ăn uống gì cả, bố tối nào cũng mang đồ ăn ngon vào cho mẹ mà mẹ không sao nuốt đượcrồi sữa mẹ cạn dần đi vì những đêm mất ngủ và khóc vì thương con.Con nằm đó 11 ngày đêm rồi người ta cho mẹ vào gặp con, đi vào phòng có mấy em bé như con đều mặc một chiếc áo của bv và chỉ đóng bỉm thôi ko mặc quần, mẹ đã chẳng thể nhận ra con trong số các em bé ấy và cô y tá đã phải vào chỉ cho mẹ chỗ con nằm. Trời ơi con của mẹ đây sao, trông con mập hơn nhưng khuôn mặt thì biến dạng hoàn toàn vì di chứng nặng nề của căn bệnh quái ác. Thế rồi người ta cho mẹ vào chăm con ở một phòng đặc biệt, con ở cạnh mẹ rồi sao mẹ càng khóc nhiều hơn, dằn vặt nhiều hơn, trải qua quá trình điều trị kháng sinh cực cao mới khống chế được bệnh của con thì giờ con đã biến thành một người khác hoàn toàn. Trước đây con nhanh nhẹn hay cười và mắt rất có hồn thì giờ miệng con méo, mắt lờ đờ vô hồn và không mở được to, 2 chân thì co không thể duỗi thẳng được. Một ngày ở bệnh viện của mẹ con mình thật là dài, đến giờ mang cơm người nhà mới được vào, chỉ có 2 mẹ con mình với nhau thôi, một ngày con tiêm 3 lần, sáng, chiều và đêm mỗi lẫn tiềm là một tiếng vì tiêm máy,mẹ cũng không thể nhớ là con đã tiêm bao nhiêu mũi và lấy ven bao nhiêu lần nữa con ah. Thế rồi sau một tháng 11 ngày con được ra viện, ngày ra viện người ta thì vui mừng vì con đã khỏi bệnh còn mẹ thì cũng chỉ biết khóc thôi, bs Hà lúc đó là bs điều trị cho con an ủi mẹ răng: thôi em ah nó là cái số rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa nhưng mẹ không thể không suy nghĩ. mẹ khóc và nói với bs ấy rằng chị ơi người ta ra viện thì vui còn mẹ con em vui làm sao được khi con em ra về với di chứng là teo toàn bộ 2 bán cầu đại não. Lúc ấy ở khoa sơ sinh chỉ có con gái mẹ là bệnh nặng nhất nên ai cũng thương kể cả bs. Rồi con về nhà và từ đó là những tháng ngày bố mẹ tìm cách chay chữa ngoài cho con, ai mách đâu cũng đi, rồi cả cúng bái nữa mà bệnh của con cũng không giảm, mỗi lần đến viện Nhi khám là mẹ lại khóc, các bs khám bênh ở đó cũng thật vô tâm, cứ mỗi lần con đến khám là lại lắc đầu và bảo lần sau ko cần đến nữa, và gđ đừng mất tg và công sức làm gì.Giờ con đã 28 tháng tuổi rồi và vẫn phải tập PHCN thường xuyên, tuổi thơ của con chưa biết vui chơi là gì, chỉ có tiếng khóc và bệnh viện. Đôi khi mẹ hỏi ông trời tại sao cho con làm người mà bắt con phải chịu thiệt thòi, đau đớn như vậy. Con vẫn chưa thể nhận biết mẹ, hàng ngày con khóc rất nhiều vì con khó chịu và vì cả bệnh động kinh đáng ghét kia nữa. Các phương pháp điều trị đều không có kq đối với con, cứ đêm đêm là con khóc, mẹ khóc và ôm nhau nằm võng ngủ vì không dám ngủ cùng với bố sợ bố mất ngủ ngày mai không đi làm được. Đã hơn 2 năm mẹ cũng quen rồi với cuộc sống như vậy, rất nhiều người bảo rằng chưa thấy ai quấy khóc như con, mẹ cũng thấy thế nhưng vì mẹ biết rằng não con đã bị tổn thương nên con mới khó chịu và đau đớn như vậy. Không sao đâu con gái yêu,mẹ sẽ đồng hành cùng con trong suốt quãng đời của con, cho dù mẹ mới ngoài 30 tuổi nhưng tóc đã bạc nhiều thì mẹ cũng không sao, chỉ cần con cố gắng cùng bố mẹ trong hành trình chữa bệnh là được, đừng đầu hàng con nhé Bố mẹ yêu con vô cùng
  • Gửi Rùa con yêu quý của mẹ!Đây là lần đầu tiên mẹ viết những dòng tâm sự cho con mà không biết rằng sau này con có thể có cơ hội được đọc nó hay không? Con yêu ơi con sinh ra vốn là một thiên thân nhỏ dễ thương và xinh xắn, bố mẹ đã hp tột cùng khi con ra đời vì trước đó con còn có một anh trai 2 tuổi rồi, cả 2 bề n nội ngoại đều mừng cho gđ mình có nếp có tẻ, vậy mà. Ngày con được 24 ngày tuổi tự nhiên con bị sốt, mẹ cho con uống thuốc hạ sốt rồi cơn sốt cũng qua nhưng chỉ vài tiếng sau con lại sốt âm ỉ cứ như thế rồi sang ngày thứ 2 con bắt đầu bú ít và nôn trớ, mẹ bắt đầu hoảng loạn và lo sợ, mẹ gọi bố về đưa con đi bệnh viện và thấy tay con bị co giật. Vào viện nhi con được chuẩn đoán là xuất huyết não và gđ ai cũng hỏi mẹ là có làm ngã con không, làm sao mẹ có thể làm ngã con khi con mới 24 ngày tuổi được con yêu nhỉ? Nhập viện được gần một ngày bs ks kết luận là con bị viêm màng não mủ, lúc ây trời như sụp xuống chân mẹ, mẹ không biết tại sao lại như vậy nữa vì mẹ chưa bao giờ nghĩ rằng con của mẹ lại có thể bị một căn bệnh quái ác như thế. Rồi con bị cách ly vào khoa sơ sinh của bệnh viện Nhi, mẹ thì ở khu dành cho các bà mẹ, một ngày tám lần vắt sữa mang vào cho con để người ta cho con ăn bằng ống sông. Mất 3 ngày con mê man bất tỉnh không biết gì và phải thở bằng oxy, đó là những ngày đau khổ tột cùng nhất trong cuộc đời mẹ con biết không? Mẹ mới sinh con được hai mấy ngày vẫn còn kiêng cữ thế mà mẹ phải nằm ở đó một mình không có ai ở bên cạnh động viên an uỉ, bà nội bà ngoại thì thay nhau ra chăm sóc anh con, bố thì đi làm tối mới vào thăm mẹ. Cả cái khoa ấy chỉ có mẹ là một mình, đơn độc, khổ đau và nước mắt. Đã mấy ngày rồi mẹ không được gặp con vì người ta bảo cần vô trùng tuyệt đối, cứ 11h là mẹ ra hội trường nghe tin tức của con, mẹ hồi hộp chờ đợi, ngày một, ngày hai rồi mà con vẫn trong tình trạng ly bỳ, kích thích không phản xạ. Nghe tin con rồi mẹ lại về phòng và khóc, mẹ không thiết ăn uống gì cả, bố tối nào cũng mang đồ ăn ngon vào cho mẹ mà mẹ không sao nuốt đượcrồi sữa mẹ cạn dần đi vì những đêm mất ngủ và khóc vì thương con.Con nằm đó 11 ngày đêm rồi người ta cho mẹ vào gặp con, đi vào phòng có mấy em bé như con đều mặc một chiếc áo của bv và chỉ đóng bỉm thôi ko mặc quần, mẹ đã chẳng thể nhận ra con trong số các em bé ấy và cô y tá đã phải vào chỉ cho mẹ chỗ con nằm. Trời ơi con của mẹ đây sao, trông con mập hơn nhưng khuôn mặt thì biến dạng hoàn toàn vì di chứng nặng nề của căn bệnh quái ác. Thế rồi người ta cho mẹ vào chăm con ở một phòng đặc biệt, con ở cạnh mẹ rồi sao mẹ càng khóc nhiều hơn, dằn vặt nhiều hơn, trải qua quá trình điều trị kháng sinh cực cao mới khống chế được bệnh của con thì giờ con đã biến thành một người khác hoàn toàn. Trước đây con nhanh nhẹn hay cười và mắt rất có hồn thì giờ miệng con méo, mắt lờ đờ vô hồn và không mở được to, 2 chân thì co không thể duỗi thẳng được. Một ngày ở bệnh viện của mẹ con mình thật là dài, đến giờ mang cơm người nhà mới được vào, chỉ có 2 mẹ con mình với nhau thôi, một ngày con tiêm 3 lần, sáng, chiều và đêm mỗi lẫn tiềm là một tiếng vì tiêm máy,mẹ cũng không thể nhớ là con đã tiêm bao nhiêu mũi và lấy ven bao nhiêu lần nữa con ah. Thế rồi sau một tháng 11 ngày con được ra viện, ngày ra viện người ta thì vui mừng vì con đã khỏi bệnh còn mẹ thì cũng chỉ biết khóc thôi, bs Hà lúc đó là bs điều trị cho con an ủi mẹ răng: thôi em ah nó là cái số rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa nhưng mẹ không thể không suy nghĩ. mẹ khóc và nói với bs ấy rằng chị ơi người ta ra viện thì vui còn mẹ con em vui làm sao được khi con em ra về với di chứng là teo toàn bộ 2 bán cầu đại não. Lúc ấy ở khoa sơ sinh chỉ có con gái mẹ là bệnh nặng nhất nên ai cũng thương kể cả bs. Rồi con về nhà và từ đó là những tháng ngày bố mẹ tìm cách chay chữa ngoài cho con, ai mách đâu cũng đi, rồi cả cúng bái nữa mà bệnh của con cũng không giảm, mỗi lần đến viện Nhi khám là mẹ lại khóc, các bs khám bênh ở đó cũng thật vô tâm, cứ mỗi lần con đến khám là lại lắc đầu và bảo lần sau ko cần đến nữa, và gđ đừng mất tg và công sức làm gì.Giờ con đã 28 tháng tuổi rồi và vẫn phải tập PHCN thường xuyên, tuổi thơ của con chưa biết vui chơi là gì, chỉ có tiếng khóc và bệnh viện. Đôi khi mẹ hỏi ông trời tại sao cho con làm người mà bắt con phải chịu thiệt thòi, đau đớn như vậy. Con vẫn chưa thể nhận biết mẹ, hàng ngày con khóc rất nhiều vì con khó chịu và vì cả bệnh động kinh đáng ghét kia nữa. Các phương pháp điều trị đều không có kq đối với con, cứ đêm đêm là con khóc, mẹ khóc và ôm nhau nằm võng ngủ vì không dám ngủ cùng với bố sợ bố mất ngủ ngày mai không đi làm được. Đã hơn 2 năm mẹ cũng quen rồi với cuộc sống như vậy, rất nhiều người bảo rằng chưa thấy ai quấy khóc như con, mẹ cũng thấy thế nhưng vì mẹ biết rằng não con đã bị tổn thương nên con mới khó chịu và đau đớn như vậy. Không sao đâu con gái yêu,mẹ sẽ đồng hành cùng con trong suốt quãng đời của con, cho dù mẹ mới ngoài 30 tuổi nhưng tóc đã bạc nhiều thì mẹ cũng không sao, chỉ cần con cố gắng cùng bố mẹ trong hành trình chữa bệnh là được, đừng đầu hàng con nhé Bố mẹ yêu con vô cùng
  • Xem 178 bình luận của bài viết này tại đây.
  • Chia sẻ bởi: ruacon09
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
  • Thương bạn và bé quá, mình cũng đã từng ở trong hoàn cảnh 9 ngày tuổi phải đưa con vào bệnh viện vì con bị vàng da và viêm phổi. Con cũng phải nằm lồng kính, hàng ngày mẹ phải vắt sữa mang vào cho con bú bình. Nhưng ông trời đã thương mình, sau hơn nửa tháng nằm viện, con mình đã ra viện và không để lại di chứng gì. Hôm trước mình cũng gặp 1 bé được mẹ cho đi bấm huyệt vì cũng bị vàng da 9 ngày tuổi, vào viện thì đã muộn, để lại di chứng bại não. Nhìn em bé kháu khỉnh đó mà mình thương vô cùng.
    Cầu chúc cho bé của bạn sẽ gặp thầy gặp thuốc và có điều kỳ diệu sẽ xảy ra với bé.
  • Mẹ và bé cùng cố lên nhé, mong điều kỳ diệu sẽ đến với gia đình bạn!
  • Thương quá, thật khổ cho con và cho cả gia đình bạn. Nhưng bé thật hạnh phúc vì có người mẹ can đảm như bạn đấy. Cố gắng lên nhé. Cầu mong gia đình bạn bình an và nhiều sức khỏe.
  • Chẳng biết nói sao để an ủi bạn, mong là bạn có thêm nghị lực để tiếp tục quãng đường dài phía trước cùng con, mong con có tiến triển tích cực để cha mẹ con bớt vất vả và khổ đau.
  • Thật thương bé Rùa quá. Bé Ốc nhà mình hồi mới sinh cũng phải nằm lồng kính 1 ngày vì vàng da mà mình đã thấy lo sợ lắm rồi. Mình hiểu cảm giác của mẹ Rùa lắm, cố lên nhé, hai mẹ con.
  • Cảm ơn những lời chia sẻ của các mẹ, các bố. Có nuôi một em bé như con gái mình mới thực sự thấu hiểu nỗi lòng cha mẹ, nhiều lúc mình cạn nghĩ mà không muốn sống nữa vì sợ làm gánh nặng cho chồng và vì tủi thân cứ nghĩ con bị như vậy là do mình. Nhưng giờ đây điều đó đã không còn nữa rồi, mình phải can đảm để còn chữa bệnh cho con gái chứ.
    Các bố các mẹ ơi nếu ai đã làm cha làm mẹ, đều muốn sinh con thì đừng quan trọng đó là trai hay gái nhé, hãy mong sinh ra những em bé khỏe mạnh và xinh xắn, đó là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Đừng phiền lòng vì bé gái hay trai nhé.
  • Thương bé quá, mong mẹ ruacon09 có đủ nghị lực mà lo cho bé
  • @ruacon09 Lúc con mình ra đời, 1 bé bị suy dinh dưỡng bào thai, nặng có 1.5kg thôi. Hơn 2 tuần sau khi bé ra đời mình mới được gặp con và mất gần 1 tuần học chăm sóc, cho bé ăn bằng xi lanh (vì bé yếu ko bú mẹ được) và ủ bé. Rồi lo lắng ko biết bé có bị bệnh bong võng mạc (ROP) ko .... Thế nên, trong khi người khác mong con cái cao lớn - xinh đẹp - giỏi giang thì mình chỉ mong con khỏe mạnh, bởi sức khỏe là thứ duy nhất mà dù tiền nhiều cỡ nào cũng ko mua được.
  • cho em ôm 2 mẹ con 1 lần nhé. Chúc chị và bé Rùa yêu của cô sớm tìm được thầy, được thuốc để điều trị và khả quan hơn. mong rằng sau này con sẽ vẫn có cuộc sống như con mong muốn và xứng đáng với công sức, tình yêu mẹ dành cho con.

    Ngay từ khi mang thai, em đã chỉ mong con được khỏe mạnh, ko dám cầu thêm điều gì vì nhìn con đau ốm hay mệt mỏi, mẹ nào cũng xót như cắt từng khúc ruột vậy.

    Mong sao tất cả các con đều bình an, mạnh khỏe.
  • Bé thật hạnh phúc vì có người mẹ tuyệt vời như bạn. Chúc hai mẹ con sức khỏe và nghị lực.
  • Thật là tội cho bé và gia đình. Bạn đúng là một người mẹ kiên cường. Chúc 2 mẹ con sức khỏe và gặp kỳ tích trong những ngày sắp tới.
  • Mẹ Rùa ơi, xin được ôm thật chặt 2 mẹ con nhé. Minh hoàn toàn thấu hiệu nỗi đau khổ, dằn vặt của mẹ rùa, bé nhà minh 15thang, có hội chứng Down. Mẹ Rùa ở SG hay HN? 108 Lý chính thắng trung tâm hỗ trợ người KT có thể giúp bé Rùa cả VLTL và nhận thức. Mẹ Rùa ơi CLB những tia nắng màu xanh (tầng 3) chào đón những tâm sự của Mẹ và những vòng tay nơi đó luôn rộng mở để ôm chặt mẹ con Rùa.

    chúc 2 mẹ con luôn khỏe mạnh, mẹ Rùa ơi cố gắng nhé.
  • Gửi hai mẹ con bé Rùa 1 cái ôm thật chặt nhé!
    Cuộc sống luôn có những phép màu. Cầu mong cho phép màu sẽ đến với bé trong một ngày gần nhất!
  • Mình không đọc hết, không đọc kĩ những tâm sự của Rùa con. Vì chắc chắn nếu đọc từng từ thì thế nào mình cũng bật khóc... Mình sợ lắm, sợ thấy cảnh con mặc bộ kẻ sọc xanh của bênh viện còn mẹ ngồi phòng ngoài vắt sữa để gửi cho con. Sợ thấy tiếng cô điều dưỡng gọi tên con vang lên trong phòng bố mẹ. Sợ ánh mắt con nhìn mẹ khi thấy mẹ vào thăm... Ai trải qua thì mới hiểu được hết, Rùa con nhỉ!
    Thương bạn và bé quá! Cố gắng lên nhé! Mình cũng cầu mong cuộc sống luôn có những phép màu!!!
  • Chúc chị và cháu vui vẻ , khỏe mạnh.
  • Không từ nào đủ để mình chia sẻ với 2 mẹ con lúc này, mẹ hãy kiên cường lên nhé, nếu được hãy cười thật to để con quen tiếng cười của mẹ để biết mẹ mừg vì có con, hãy âu yếm con thật nhiều để con nhận biết trong trăm bàn tay chỉ có 1 bàn tay mẹ thật bình an.
    Chúc con gái phục hồi có tiến triển và nhiều phép mầu đến với các con như con.
  • Cầu trời cho bé sẽ hết bệnh. Mong ông trời có mắt, hãy để sinh linh bé nhỏ ấy có đc nụ cười mỗi ngày
  • Chia sẻ cùng bạn, mình cũng đã trải qua những ngày đau đáu vì con bệnh tật nên hiểu lắm. Chúc bạn nhiều nghị lực và sức khỏe để luôn ở bên con che chở cho con, và mong thời gian tới tình hình sức khỏe của con được cải thiện hơn!
  • Mong Rùa con sớm khỏe mạnh & bình phục để tận hưởng được tuổi thơ như bao đứa trẻ khác. Mẹ Rùa con cũng cố gắng nhé, không gì bằng tình yêu thương của mẹ dành cho con, mong rằng đó là nghị lực để 2 mẹ con cùng vượt qua.
  • Mẹ Rùa ơi mình đọc tâm sự của bạn mà cứ nghĩ đến em bé suốt mấy hôm nay. Mình có ý tưởng thế này mẹ xem có ổn không nhé. Theo mình thì trình độ y khoa của VN mình chắc không cải thiện được tình trạng của bé đâu, bạn thử liên lạc với một số tổ chức nước ngoài xem. Ví dụ như bé Thiện Nhân đó, mẹ Mai Anh cũng rất nỗ lực trong việc tìm kiếm các chương trình hỗ trợ từ nước ngoài nên mới có kết quả như vậy. Các mẹ ai có kinh nghiệm gì trong lĩnh vực này chỉ cho mẹ Rùa với, hoặc ai có contact của mẹ Mai Anh nhà Thiện Nhân cho xin nhé.
  • @embekem Cảm ơn tình cảm của các mẹ dành cho 2 mẹ con em, em muốn đọc thật kỹ từng câu từng chữ của các mẹ dành cho mình vì em cần lắm những lời chia sẻ, động viên như thế. Đúng là nỗi buồn nào rồi cũng nguôi ngoai nhưng những gì thể hiện trong cuộc sống vẫn diễn ra hang ngày khiến chúng ta khó mà quên đi được. Trước đây khi bé nhà em bị như vậy ai cũng thương và động viên rất nhiều nhưng dần dần mọi sự cũng vơi đi, chỉ có 2 mẹ con là hang ngày đối diện với thực tế. Mẹ rùa đã khóc nhiều lắm khi nhận được những lời động viên chia sẻ, chỉ là những tin nhắn thôi nhưng thực sự nó như một liều thuốc bổ làm tăng thêm sức mạnh trong con người tưởng chừng là mạnh mẽ nhưng vô cùng yếu đuối như mẹ rùa.
    Gửi mẹ embekem, cảm ơn mẹ đã chia sẻ những thông tin có ích nhưng thú thật là trường hợp của bé rùa rất khó mẹ ah. Em đã hỏi bs ở viện Nhi là gd có nhu cầu cho cháu ra nước ngoài chữa bệnh xem có khả quan không nhưng bs phân tích rằng bé rùa hiện não đã bị teo nên không thể phẫu thuật mà cấy ghép não vào đó được. Nếu bị u não thì còn phẫu thuật được chứ trường hợp của rùa thì chỉ chờ đợi phép mầu của y học mà thôi. Còn bé Thiện Nhân đúng là may mắn gặp được mẹ Mai Anh và được hưởng thành quả của những tiến bộ y học, các mẹ nếu ai có sdt của mẹ Mai Anh thì cho em xin với, hoặc nếu mẹ nào có kinh nghiệm trong việc chữa bệnh liên quan đến não ở nước ngoài cũng xin chia sẻ cho em nhé. Cảm ơn các mẹ nhiều lắm
  • Mong là có phép màu đến với Rùa, thuơng hai mẹ con quá!
  • Thương con gái quá,cầu mong một phép màu sẽ đến với con,mẹ cố gắng lên nhé
  • @ruacon09
    Sao những lời tâm sự của mẹ Rùa lại giống mình thế, chỉ có 2 mẹ con hàng ngày đối diện với những mêt mỏi và bệnh tật của con ma đau xót thôi. Mẹ Rùa ơi ơ thực tế tình cảm vơi đi, mẹ Rùa hãy đến đây để mọi người thêm tinh thần cho mẹ Rùa nhé.
  • Thương 2 mẹ con quá, nhưng hãy sống lạc quan để có thể tìm thấy được 1 phép màu nhé bạn!
  • Cảm ơn các mẹ đã an ủi và động viên mẹ con rùa. Dạo này có mấy mẹ trên stcm mỗi người một hoàn cảnh khác nhau có khuyên em là nên đi chùa vừa là cầu phúc vừa là giảm bớt cái nghiệp của con và mình. Em mới đi được mấy buổi nhưng đã thấy trong lòng mình thay đổi lắm. Trước đây em hay ủy mị, thương con chỉ hay khóc thôi còn bây giờ em nghĩ cũng thoáng hơn rồi. Đó là cái nghiệp của mỗi người và em chấp nhận điều đó một cách vui vẻ hơn, thương con thì cố gắng chữa bệnh cho con, thay vì khóc thì em vui cười với con và hòa đồng hơn với mọi người. Đúng là tinh thần thật là quan trọng, cảm ơn các mẹ nhiều nhiều lắm.
  • hix, đọc những dòng tâm sự của mẹ bé Rùa mà thương hai mẹ con quá Mẹ và bé đều cố lên nhé, phép màu sẽ đến nếu thành tâm cầu nguyện
  • Chia sẻ với chị nhé,chị đã phải trải qua những tháng ngày khủng khiếp nhất.Tin rằng trời Phật có mắt sẽ phù hộ cho bé con khỏe mạnh và bình an hơn
  • Mình xin chia sẻ với bạn, mình cũng có con gái bị tim bẩm sinh, mình thấu hiểu những gì bạn đã trải qua. Mình cũng đã từng bất lực nhìn con sau kết luận ở bv nhi TW. Nhưng cũng nhờ hi vọng và nỗ lực mà con gái mình được phẫu thuật. Vì thế, mình nghĩ bạn nên tìm đến các Bv khác trong nước và ngoài nước, chắc chắn sẽ có những câu trả lời khác. Mình có đọc một số bài viết về hành trình chữa bệnh cho con của diễn viên Quốc Tuấn, bé cũng bị bệnh về não đấy, bạn thử liên hệ xem! Chúc bạn có nghị lực để đồng hành cùng con!
  • @mẹNhímyêu Cảm ơn mẹnhimyeu, mình mới tham gia diễn đàn và hội quán TTNA, cũng đi với mọi người trong nhóm mấy lần rồi nhưng chưa gặp mẹ Nhím yêu lần nào. Hy vọng có sẽ có dịp gặp mặt.Mai mình vào đưa Việt Nhật đi chữa bệnh ở chỗ ông Thầy ở Cầu TL rồi hỏi xem trường hợp của con mình ra sao. Hẹn gặp mẹ nhím nhé

    @mẹ kim ngân Mình xin chia sẻ với bạn, mình cũng có con gái bị tim bẩm sinh, mình thấu hiểu những gì bạn đã trải qua. Mình cũng đã từng bất lực nhìn con sau kết luận ở bv nhi TW. Nhưng cũng nhờ hi vọng và nỗ lực mà con gái mình được phẫu thuật. Vì thế, mình nghĩ bạn nên tìm đến các Bv khác trong nước và ngoài nước, chắc chắn sẽ có những câu trả lời khác. Mình có đọc một số bài viết về hành trình chữa bệnh cho con của diễn viên Quốc Tuấn, bé cũng bị bệnh về não đấy, bạn thử liên hệ xem! Chúc bạn có nghị lực để đồng hành cùng con! Chúc mừng mẹ kimngan, con gái của mẹ bị tim bẩm sinh nhưng còn may mắn là có thể phẫu thuật được còn bé rùa thì khó quá.
    Mình đã nhờ một số mẹ thạo tiếng anh và đang sống ở nước ngoài tim hiểu xem liệu bé nhà mình có thể phẫu thuật được không, hy vọng là sẽ có những tin tức tốt lành. Giờ mình phải vào tìm thông tin nhà diễn viên Quốc Tuấn xem đã, có ai có đt hay đc nhà anh ấy cho mẹ rùa với nhé.
    Cảm ơn các mẹ!
  • Ôm bạn thật chặt nhé. Đọc bài viết của bạn mình đã khóc. Con bạn bị viêm màng nảo mủ y như con mình. Con mình 1,5 tháng, cũng sốt và ói liên tục, mình đưa đi bệnh viện ngay trong đêm, sau đó bác sỹ cho vô phòng lẩy tủy xét nghiệm và con mình đúng là bị chứng bệnh này, trời đất quay cuồng, mình lo lắng vô cùng, nhưng trời thương sau 1/2 tháng điều trị bé mình đã hoàn toàn khỏe mạnh. Ngàn lần cảm ơn Trời Phật đã phù hộ cho con mình tai qua nạn khỏi.
    Bạn ơi, cố gắng lên nhé. Mong Trời Phật phù hộ cho mẹ con bạn được khỏe mạnh, nhanh lành bệnh.
  • Hai Mẹ con hãy cố gắng lên nhé,cầu xin một phép màu sẽ đến với con gái yêu, cầu xin ơn tren chữa cho con đựoc lành binh ... Còn một ngày đựoc ở bên con, ôm ấp con là hạnh phúc lắm bạn ơi hãy nắm lấy hạnh phúc mình đang có.. Mình hiểu tấm trạng của bạn giờ đây lắm, bao nhiêu lo âu, lẫn buồn phiền không thể nào nói ra được hết .. vì em gái mình cũng đã ở trong tình cảnh như bạn suốt 1 năm này rồi....
  • 2 mẹ con hãy cố gắng lên nhé.cả nhà bé hãy cố gắng lên nhé.chúc mẹ luôn luôn khỏe để giúp đỡ con gái đáng thương!
  • Hai mẹ con hãy luôn kiên cường nhé! Đừng quên rằng có rất nhiều người luôn bên cạnh và cầu nguyện một phép màu kì diệu cho con...
  • Hôm nay vào đây đọc bài thấy buồn quá, có 2 mẹ cùng tham gia hội quán TTNA là rùa con và tomtrungthoi cùng có hoàn cảnh.
    Thôi thì tớ chả biết nói gì, chỉ động viên 2 mẹ con rùa con cùng cố lên nhé.
    Đã đến chỗ ông thầy chữa cho VN khám thì thầy bảo tình hình bé nhà bạn thế nào?
    Đợt này lâu lâu cũng ko thấy mẹ rùa xuất hiện nhỉ?
    Nhiều lúc bọn trẻ con ốm đau, người làm mẹ như bọn mình chỉ mong sao có thể gánh hết những đau đớn, bệnh tật cho con mà thôi.
    Cố lên 2 mẹ con nhé.
  • @3012 Cảm ơn mẹ 3012 đã quan tâm, mình đã đưa em bé đến đó khám và Thầy nói là có khả năng hồi phục còn hồi phục ntn thì thời gian là câu trả lời. Tuy nhiên đây là ông Thầy đầu tiền mà mẹ rùa kỳ vọng nhất vì ít nhất là Thầy còn tiếp nhận và cho một câu trả lời là có thể chữa trị, còn đi bv nào cũng nhận được câu trả lời là gđ đừng mất tg công sức làm gì.
    Dạo này đúng là mẹ rùa cũng hơi bận thật, ngoài thời gian ở nhà chăm em bé còn muốn đi chùa tuần 2 lần với mẹ sansui. Tham gia vào TTNA cũng là cái duyên, được gặp các mẹ cũng là cái phước cho bé rùa nhà mình. Xin chia sẻ với mẹ 3012 một tí nhé, vào TTNA gặp được các mẹ mỗi người một vẻ nhưng ai cũng đồng cảm và thương bé rùa nhà mình, mẹ sansui thì động viên ăn chay niệm phật,đi chùa, rồi trời phật động lòng cho gặp mẹ bốp bống để rồi gặp được Thầy thuốc bây giờ, rồi mẹ Angel mua sữa giùm... bao nhiêu những sự quan tâm ưu ái đó chính là phước đức mà bé rùa nhà mình có được. Giờ cả gđ nhà rùa đang rất rất hy vọng, Thầy nói là sau khoảng 1 tháng điều trị tích cực sẽ cho đi kt tổng thể lại, nếu kq là tốt nhất định sẽ khao các mẹ nhà mình một bữa nhé, rất cảm ơn các mẹ.
  • Thương chị và bé nhiều lắm. Không có gì đau đớn bằng nỗi đau của người mẹ nhìn con đau mà không thể san sẻ được. Chúc phép màu kỳ diệu sẽ đến với bé.
  • @NhiKhang0409 Trong cuộc sống luôn tồn tại những phép màu, 2 mẹ con cố lên nhé.
  • Mẹ con nhà rùa bé bỏng cố gắng lên nhé. Rất hy vọng sẽ có điều kỳ diệu xảy ra.
  • thương chị và bé quá. Rất khâm phục nghị lực của chị. Em cầu chúc cháu khỏe mạnh, chị thử đọc bộ sách Phương án không tuổi của GS Phùng Đức Toàn xem có áp dụng được với cháu được không.
  • Em ơi! Cố gắng em nhé.Chị cũng đã trải qua những ngày như em rồi nhưng chị bất hạnh hơn em nhiều vì con trai chị đã ra đi mãi mãi.Nhìn rùa con mà chị ko cầm đc nước mắt và nỗi nhớ thương Quang Vinh của chị.Dù sao em vẫn đc ôm con trong lòng mình nhưng chị thì mất hết rồi em ạ.
    Chị nghĩ với người tốt bụng và nhân hậu như em sẽ đc ông trời thương và soi xét cho rùa con đỡ bệnh em à.
    Thương yêu rùa con,mong sao con gặp thầy gặp thuốc con gái nhé.
  • Em chúc chị sẽ vượt qua khó khăn này! Em trai e lúc 1 tháng 10 ngày cũng bị viêm màng não và cả chảy máu não nữa. Đêm e ấy bị co giật thì sáng gia đình đã đưa đi bv rùi. Giờ e ấy cũng đã 21 tuổi. Dù tay trái của em ấy không cầm được nhưng nó lại rất ngoan và chăm chỉ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ta mong muốn. Vì thế chị hãy cố lên!
  • @ruacon09 Em à,

    Cố gắng nhé, chị o biết làm gì hơn để động viện em, thôi thì chỉ biết làm mỗi việc là hàng ngày gọi điện hỏi thăm tình hình chữa bệnh của con thế nào mà thôi. "Cố lên, cố lên, cố lên...". Chị vẫn tin là sẽ có một phép màu kỳ diệu đến với 2 mẹ con.

    Yêu con gái nhiều.
  • Xin chia sẻ và gửi đến bạn 1 ngàn cái ôm thật chặt dù biết nó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Mình không thể tưởng tượng được những gì bạn đã, đang và sẽ phải chịu đựng vì nó nằm ngoài sự tưởng tượng của mình. Bạn là 1 người mẹ tuyệt vời, kiên cường và nhẫn nại. Chúc bạn thật nhiều sức khỏe để lo cho con. Chúc con có khả năng phục hồi phần nào đó. Cảm phục bạn.
  • đọc xong bài của chị em mới thấy việc có con trai hay con gái hoàn toàn ko quan trọng nữa, em chỉ cần con mình khỏe mạnh, vậy là hạnh phúc lắm rồi... Bé nhà em sinh ra bị thiếu cân, thiếu tháng, bị vàng da phải phơi đèn, lấy máu.. em đã khóc nức nở rồi.. con em phải cởi chuồng bịt mắt nằm phơi đèn còn em phải đeo kính râm ngồi vắt sữa rồi cho con ăn, em xót xa lắm .. vừa cho con ăn vừa khóc.. nhưng so với nỗi buồn của chị thì thật sự ko đáng để nói nữa.. em thương chị và bé nhiều lắm.. chị và bé cố gắng lên nhé.. em gửi tấm chân tình của mình, cầu trời khấn phật mong cho bé khỏi bệnh, mang lại nụ cười cho ba và mẹ ..
  • Thật sự khâm phục chị, thôi đã vậy rồi thì chị cố lên nhé, vì con yêu quý cố lên chị ạ.
  • @ruacon09 chị ơi con đi điều trị bên thầy kết quả có khá hơn nhiều ko?Thôi thì cứ van vái Phật phù hộ độ trì cho con đc gặp đúng thầy đúng thuốc để con đc tốt hơn và mẹ đỡ vất vả hơn.Chị bận thì cứ chịu khó niệm Phật ở nhà là đc,Phật ở trong tâm chị ạ.Mong gặp chị trong 1 CT gần nhất của TTNA
  • mong sẽ có phép nhiệm màu đối với gia đình của bạn. thân
  • thương quá cả bạn và bé, đọc mà xúc động dạt dào
  • Dù chưa 1 lần được gặp chị nhưng em đã nghe về chị qua các chị trong hội quán Trái Tim Nhân Ái. Thật sự em ko biết nói gì, chỉ mong chị hãy bình tâm và khỏe mạnh để còn chăm sóc cho con. Tất cả mọi thành viên của Trái Tim Nhân Ái đều hướng trái tim và tình cảm của mình cho 2 mẹ con cũng như cho Việt Nhật thân yêu của chúng ta chị ạ!
  • thật cảm động. chúc cho mọi điều tốt đẹp nhất đến với bé.
  • Lòng mẹ bao la như biển cả... mẹ Rùa cố gắng lên nhé, mong cho Rùa con sẽ được tai qua nạn khỏi. Xin Trời Phật hãy ban sức khỏe và sự bình an đến cho tất cả các em bé trên Trái đất này!
  • Thương quá, thật khổ cho con và cho cả gia đình bạn. Nhưng bé thật hạnh phúc vì có người mẹ can đảm như bạn đấy. Cố gắng lên nhé. Cầu mong gia đình bạn bình an và nhiều sức khỏe.
  • a chị hãy cố lên nhé!mong có 1 ngày phép lạ sẽ đến với con.
    khi mới sinh,e cũng trải qua 1 tuần đầu chỉ đc ngó con trong lồng kính,chứng kiến cảnh máy móc xung quanh và y tá tiêm vào đầu con là nc' mắt lại trực trào.tình cảnh lúc đó e ko biết thể hiện ra sao nữa,chỉ làm đc việc tốt nhất là cứ 3h e lại lủi thủi đi vắt sữa cho con thôi.
    mong những điều tốt nhất đến với gd chị để chị lại dành những điều tốt nhất ý cho con!
  • cố lên nhé!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
  • ủng hộ mẹ con!!!!!!!!!!!!!!!!!
  • Mình cũng đã từng trải qua những giờ phút lo lắng đến cùng cực vì bệnh tật của con khi con trai mình bị viêm màng não lúc 15 ngày tuổi. Lúc con ở trong phòng cách ly thì cứ 3 tiếng mẹ phải tập trung vào phòng hút sữa để y tá đem vào cho con bú. Đến khi được ra phòng ngoài thì ngày 4 cữ bế con đi tiêm bất kể ngày đêm. May mắn vô cùng là bé nhà mình chỉ bị viêm màng não do virus nên chỉ qua đợt điều trị 1 tháng trong bệnh viện là hoàn toàn hồi phục.

    Thấu hiểu tất cả những gì mẹ rùa con đã trải qua, thương hai mẹ con quá, chỉ biết động viên mẹ rùa con qua lời nói, qua những dòng chữ này thôi. Cứ cầu nguyện, cứ cố gắng, thành tâm sẽ được đền đáp. Mong một ngày gần đây nhất sẽ thấy mẹ rùa con hân hoan thông báo bệnh tình của rùa con đã được chế ngự và có tiến triển tốt. Mình khâm phục mẹ rùa con lắm, hy vọng là mọi sự tốt lành sẽ đến với cả gia đình rùa con.

    Nói về sự kỳ diệu của tâm linh thì mình tin lắm. Cách đây 1 năm mẹ mình có triệu chứng xấu về bệnh phụ khoa bèn đi khám thì bác sĩ thấy có khối u nghi ngờ ung thư tử cung, có cho làm sinh thiết để xét nghiệm nhưng lần đó mẫu sinh thiết không đạt yêu cầu, chỉ định tiếp tục làm sinh thiết. Mẹ mình bỏ qua không chịu theo dõi để điều trị nữa. Sau đó thì mẹ mình đi hành hương theo dấu chân Phật ở Ấn Độ - Nepal - Sri Lanka và cũng chỉ cầu xin được sức khỏe và bình an. Mẹ mình có duyên được gặp thầy Huyền Diệu và các đại sư tại quốc tự các nước đó. Hiện tại bây giờ mẹ mình hoàn toàn khỏe mạnh, đi khám lại thì bs bảo khối u đã bị vôi hóa rồi, không ảnh hưởng đến sk nữa. Không biết tại sao nhưng gia đình mình vẫn tin vào sự kỳ diệu của lòng tin và của các chư Phật. Sắp tới đây mẹ mình lại tiếp tục hành hương về đất nước chùa vàng Myanmar đó.
  • Nắm tay mẹ Rùa con thật chặt nhé. Cố lên bạn nhé.
  • Mình không thể cầm lòng trước 2 mẹ con, xin chia sẻ và mong mạ ruacon luôn vững tâm tin tưởng và điều kỳ diệu cho bé. ôm 2 mẹ con rùa thật chặt!
  • vô tình đọc được bài viết này, e rất cảm động và thương chị với bé, thật sự là e ko cầm được nc mắt. e mới 20 tuổi, chưa có gia đình nhưng e rất yêu trẻ con. em cũng chỉ mong sau này có con,con e đc khỏe mạnh bình an là e hạnh phúc lắm rồi. Chị cố lên nhé, e bé rất cần 1 người mẹ tuyệt vời như chị,e tin dù e bé như thế thì vẫn là 1 thiên thần đáng yêu trong mắt chị. E cầu mong cho e bé nhà chị sớm khỏi bệnh.
  • Cảm ơn những chia sẻ của các mẹ, cũng đã lâu rồi em cũng không có nhiều thời gian để vào diễn đàn nữa.
    Giờ đã là tháng 3 rồi, tháng 5 tới là con gái em tròn 3 tuổi rồi, cái tuổi lẽ ra bắt đầu đi nhà trẻ rồi, vậy mà. Hiện tại bé nhà em vẫn chưa biết làm gì, vẫn chỉ ăn và nằm một chỗ thôi, chân tay bị co quắp nhiều vì việc tập phục hồi chức năng hay bị gián đoạn do ốm. Cô tập cho bé bảo là có khả năng ngồi được nhưng phải mất vài năm, lâu nhỉ. Nhưng trộm vía dạo này bé ngoan hơn, đỡ bị co giật hơn nên cả nhà cũng đỡ vất vả, đúng là gần 3 năm sau ngày bé bị bệnh thì đây là những ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất của em. Chỉ đơn giản một điều là bé ngoan và đỡ bị dằn vặt đau đớn thì cả nhà đều vui, còn mẹ cháu thì vui hơn cả vì cũng gần 3 năm rồi bây giờ mẹ cháu mới có giấc ngủ trọn vẹn từ tối đến sáng. Có vẻ ích kỷ quá đúng ko các mẹ nhưng quả thật là như vậy.
    Cuộc sống vẫn không ngừng tiếp diễn, thời gian vẫn không ngừng trôi, còn mẹ Rùa thì vẫn ngày đêm mong mỏi một phép mầu y học một ngày không xa để có thể chữa bệnh được cho con gái, mong lắm.
  • mong bé rùa sớm khỏi bệnh, chúc mẹ rùa nhiều sức khỏe, nghị lực để đồng hành cùng con. chị quả là một người mẹ tuyệt vời
  • số phận đôi khi quá nghiệt ngã, e cũng giống c mà thôi, mà cũng có thể còn tệ hơn cả c. Nhưng rồi cũng phải cố, phải gắng chạy chữa cho con, e đã từng trách ông trời sao quá bất công, sao quá nhẫn tâm đối với e, nhưng rồi cũng an phận và phải chấp nhận số phận. Ngày nào cũng đem con đi chạy chữa nơi này, tập luyện nơi kia rồi cũng chưa thấy tiến triển gì nhiều.
    e muốn hỏi c là c cho bé đi bấm huyệt có đỡ hơn không? e định cho bé đi bấm huyệt mà cũng sợ bị nặng thêm thì khổ. c cho e lời khuyên nhé, cám ơn c
  • @lavie261 Xin chia sẻ cùng mẹ Lavie261
    Đúng là số phận đã quá nghiệt ngã cho những em bé như con chị và con em đúng ko? Đã 3 năm rồi con chị bị như thế, và chị cũng đã trải qua rất nhiều những cung bậc của tình cảm khác nhau theo diễn biến bệnh tật của con.
    Đúng là mọi thứ cũng dần phải quen và mình cũng phải học cách để chấp nhận nó. Bé Rùa nhà chị được 3 tuổi rồi và hiện vẫn chưa biết làm gì. Sau bao nhiêu nỗ lực chữa chạy thì giờ chị cũng đành phải chấp nhận là ko còn cách nào khác ngoài tập phục hồi chức năng.
    Con chị đã trải qua tất cả các phương pháp chữa bệnh Tây y tốt nhất, Đông y,rồi cả cúng bái, rồi sừng tê giác, rồi mật kỳ đà... tất cả đều ko ăn thua em ah, vì bé rùa còn bị động kinh nữa. Giờ chị có thuê một cô đến tập phục hôi chức năng cho bé, chậm lắm nhưng cũng đành phải chịu vì nếu ko tập thì chân tay co quắp hết.
    Còn về việc em hỏi bấm huyệt thì tùy em thôi, vì bấm huyệt nó chỉ là động tác hỗ trợ cho khí huyết lưu thông tốt hơn thôi chứ ko có gì là hại đâu, nhưng vì là trẻ con nên ko thể bấm lâu được, chỉ nhẹ nhàng thôi.
    Lâu rồi mới gặp một mẹ có cùng hoàn cảnh, thi thoảng có thông tin gì về tiến triển của các con thì up lên nhé. ah mà mẹ nó ở đâu thế nhỉ, con được bao nhiêu tuổi rồi, có làm trợ cấp xh cho em bé chưa? có gì thì PM cho mình mình sẽ hướng dẫn nhé
  • @ruacon09 Em à, "lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào".
  • thương các con quá,cố gắng lên các mẹ nhé,đường còn dài và xa quá.
  • @ruacon09 Nắm tay mẹ Rùa thật chặt nhé. Đúng là không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ nhìn thấy con mình bị đau.
  • @ruacon09 Em à, vậy là sắp đến sinh nhật con gái rồi. Cũng thật buồn, nhận được tin nhắn của em mà chị o biết phải làm sao nữa, cuống cuồng, suy nghĩ mông lung và chỉ biết là phải gọi điện ngay cho em.

    A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT,

    Xin hồi hướng cho bé Nghiêm Hoàng Ngọc Diệp, 3 tuổi, ở Yên Phong, Bắc Ninh 2000 biến Niệm Phật, cầu chúc bé nếu còn duyên thì khỏe lại, còn hết duyên thì buông bỏ mọi chuyện để cầu sanh sang Thế Giới Cực Lạc.

    A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT,
  • @Me9698 Chị ơi có chuyện gì xảy ra với Rùa vậy?
  • @Me9698 Chị ơi có chuyện gì xảy ra với Rùa vậy?
  • Thương bé Rùa quá, chúc em vững vàng để lo cho con gái.
  • Nam mô a di đà Phật ,cầu mong phù hộ độ trì cho con gái đc bình an
  • Cố lên cả nhà
  • Cầu chúc con bình an
  • Cầu mong những điều tốt lành nhất sẽ đến với con ...cho dù là hình thức nào!
  • Nghe hoàn cảnh của bé thương quá.

    Con nay xin phát nguyện trì 5 biến Chú Đại Bi tối nay xin hồi hướng công đức cho bé Nghiêm Hoàng Ngọc Diệp. Nguyện cầu mẹ Quán Âm từ bi gia hộ cho bé và gia đình vượt qua những khó khăn.

    Nam Mô Đại Từ Đại Bi Đức Quán Thế Âm Bồ Tát. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Đức Quán Thế Âm Bồ Tát. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Đức Quán Thế Âm Bồ Tát.
  • khong co nguoi me nao vi~ dai nhu co dau-co len co nhe!!!!!
  • Em dù không biết có chuyện gì với bé Rùa con rồi. Nhưng em cũng 1 lòng cầu mong bé được bình an và mong 1 phép màu kỳ diệu cho con.

    Nam mô đức Dược sư.
    Nam mô A Di Đà Phật
    Nam mô quan thế âm Bồ Tát
    Nam mô A di Đà Phật.

    Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư. Nam mô Đức Dược sư. Nam mô đức Dược sư

    Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật.
  • Tình hình của Rùa con thế nào rồi các mẹ ấy ơi. Có ai biết đt hay đc nhà mẹ Rùa không? Pm cho mình với, mình cảm ơn nhiều!
  • Thương 2 mẹ con quá, rất cảm phục bạn, mong bạn luôn vững vàng và chúc con khoẻ mạnh, bình an.
  • Đọc bài mà cảm phục của mẹ ruacon quá. Mong có phép màu đến với gd bạn và con gái.
  • Cầu mong phép màu sẽ đến với bé rùa con và ba mẹ
  • Chào các mẹ!
    Cảm ơn các mẹ thời gian qua đã động viên, chia sẻ cùng mẹ con em, quả thật trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy đã có một số chuyện ko hay xảy ra với ruà con.
    Những ngày cuối tháng 4,tự nhiên em thấy con ngạt mũi, mũi khô và không thấy sổ mũi, cứ nghĩ con ngạt mũi bình thường nên em đi mua thuốc nhỏ mũi về nhỏ. Được 1 ngày ko thấy con đỡ mà có dấu hiệu khó thở, em định bụng mang con đi xuống phòng khám ở ngay dưới tầng 1 khám xem sao, xuống thì người ta nói bs chiều mới đến, thế là em lại nghĩ là cho con ra phòng khám tai mũi họng xa hơn một tí xem sao. lên taxi thì cậu lái taxi nghe thấy rùa thở khó quá thì cậu ấy bảo là chị ơi sao chị ko cho cháu đến viện nhi, em thấy con chị khó thở quá, em lại ngần ngừ bảo ra viện Nhi đông lắm, chờ đến bao giờ, thôi cho chị ra bv Đống Đa cũng được. Trên đoạn đường đưa con đi bv, em vẫn bình thường vì em nghĩ con chỉ bị ngạt mũi và cảm cúm thôi. Đi gần đến bv Đống Đa ko biết tự nhiên nghĩ ngẫm thế nào em lại bảo cậu lái taxi thôi cho chị đi viện nhi, thế là vào viện Nhi. Chặng đường đi đến bv của con em cũng thật gian nan.
    Thế rồi vào viện nhi, bs khám sơ qua chuẩn đoán là con bị Viêm phế quản phổi, các bác cho nhập viện ngay lập tức. Con nhập viện là bắt đầu phải thở oxy, ngày đầu tiên em đổ thìa cho con uống sữa, mỗi lần uống được khoảng 60ml vì con rất khó thở, thấy con toàn thở bằng miệng. thế rồi sang ngày thứ 2,con khó thở hơn, bắt đầu ly bì ko biết gì nữa, ko đổ thìa đc nữa các bs bảo đặt sông để bơm sữa cho con, ruột gan em như thắt lại, một lần nữa lại phải chứng kiến cảnh con bị đau đớn vì bệnh tật. Tình trạng của con một ngày xấu đi, có ô xy vẫn ko cải thiện đc, em thấy bs bảo chỉ số oxy phải trên 95 mới dc, vậy mà có lúc của con chỉ còn 32. em bắt đầu hoảng sợ, nhìn con cứ gồng mình lên để thở mà vẫn ko đc, đã thế con lúc nào cũng trong tình trạng kích thích mạnh, cả ngày hôm ấy em đã thấy bs bảo y tá tiêm an thần cho con ko dưới 10 lần, em ko hiểu nhiều về y học nhưng e biết rằng như thế chắc là ko ổn rồi.
    Tình hình cuả con càng ngày càng nặng, con vẫn nằm trong phòng cấp cưú, một mình con nằm trên cái giường con,còn em phải đứng túc trực bên cạnh, đó là phòng cấp cứu vô trùng và chỉ dành cho những bệnh nhân rất nặng nên chỉ được một người nhà đứng đó. em nhìn con chỉ biết khóc, một ngày gọi bs ko biết bao nhiêu lần vì quá nhiều lần con ngưng thở. Cảm giác của em chưa bao giờ thấy thương con và đau khổ như thế, em như không thể đứng vững bên cạnh con nữa, lần trước cũng là thương con nhưng vì con mang trọng bệnh, giờ thương con gấp ngàn ngàn lần vì có gì đau khổ hơn là người mẹ phải chứng kiến cảnh con mình dần phải lìa xa mình. Rồi BS gọi vợ chồng em vào, bs phân tích tình hình bệnh của con, nói con đã suy hô hấp rồi, và bs ko còn cách nào khác cả, khuyên gia đình hãy cho cháu về nhà với người thân quãng thời gian còn lại. Vợ chồng em nhìn nhau và chỉ biết khóc, em ôm mặt không nấc thành lời, thế là thật sao, con em phải ra đi như vậy sao?
    Rồi còn chồng em, sau khi lấy lại bình tĩnh, đã nói chuyện với bs, bs đã nói rằng cảm động trước tình cảm mà vợ chồng em dành cho đứa con của mình, mặc dù con có bị tàn tật và là gánh nặng cho gia đình và xã hội. rồi bs bảo là thử một lần đặt Nội khí quản cho con, chỉ là giải quyết khâu tư tưởng cho gia đình thôi, vì đặt Nội khí quản xong bs bảo thời gian của con còn lại cũng tính bằng ngày.
    Rồi con được đặt nội khí quản, em được kéo ra phía bên ngoài, gần một giờ sau em vào với con, nhìn con em lại càng ko cầm lòng được, mũi con là ống xông, miệng con là một cái ống rất to nối vào khí quản để tạo đường thở, bs bảo là khi này là máy thở hộ con chứ con ko tự thở đc nữa rồi. Sau khi đăt nội khí quản em cứ hy vọng là con sẽ ổn nhưng chỉ đc mấy giờ sau, con lại trong tình trạng tím tái, lúc này thì em thực sự hoảng loạn, em nghĩ thế là hết rồi, hết thật rồi, em ôm con và khóc, khóc vì thương, khóc vì bất lực ko làm đc gì cho con.
    Sáng hôm sau, bs giao ban, khám và hội chẩn việc của con em, bs lại mời vc em vào làm công tác tư tưởng, và kết luận cuối cùng của bs là cho cháu về với gia đình, đừng làm gì để cháu phải đau đớn hơn nữa. Em gọi điện về cho ông bà nội ở Bắc ninh, rồi ông bà bảo rằng thôi con ơi, mẹ biết là các con thương và xót con nhưng bs cũng ko còn cách nào thì phải đành chịu, các con hãy mang cháu về nhà, cho nó đc gặp mặt ông bà lần cuối.
    Rồi xe cấp cứu đưa mẹ con em về, xe đi rất nhanh và sóc, em tưởng con em ko còn kịp về đến nhà nữa. Trên đường về em gọi cho mẹ chồng em, nói rằng mẹ ơi giờ con gái con đã như vậy rồi, con chỉ có một tâm nguyện là nếu cháu ko có duyên ở với vợ chồng con thì trước khi cháu ra đi con muốn mời sư thầy và đạo tràng đến khai thị và tụng kinh niệm phật để cháu được vãng sanh. Cả đời cháu từ khi sinh ra con đã ko giữ được cho cơ thể cháu lành lặn, bắt cháu phải đau đớn vì bệnh tật, giờ vc con lại ko thể cứu được cháu thì đây là tâm nguyện cuối cùng con muốn làm cho cháu. Mẹ chồng em rất đồng ý, khi cho con về đến quê, về đến cổng nhà đã thấy cô dì chú bác có đến cả mấy trục người ra đón, nhìn thấy mọi người đông đúc em lại càng khóc, vì cứ như thể là mọi chuyện đã xấu lắm rồi.
    Rồi mọi người đưa con em vào trong nhà, đặt con lên giường, lúc này con đã yếu lắm, có ô xy hỗ trợ thở mà hơi thở của con chỉ phập phồng ở cổ, duy trì có điều là toàn cơ thể con hồng hào, trắng trẻo. Em nghe đâu đó có tiếng của ai khóc và nói rằng khổ thân cháu tôi xinh gái thế kia mà phải ra đi sớm, em giật mình nhìn vào con một lần nữa thì vẫn thấy con thở, ơn trời.
    Rồi Sư thầy và các phật tử trong đạo tràng đến, Thầy bắt em và mọi người thân trong gđ không ai đến gần con để Thầy còn trợ niệm. Lúc Thày trợ niệm, nghe tiếng niệm phật em thấy con mở mắt ra nhưng đôi mắt vô hồn và ko có cảm giác, rồi thấy con ưỡn cong người lên, mọi người ngồi dưới nhốn nháo hết lên vì nghĩ rằng đó là biểu hiện cuối cùng trước khi con ra đi. em ôm mặt khóc cố không cho tiếng khóc bật ra vì Thầy đã dặn là nếu thương con thì ko khóc lóc, ko kêu gào, có như thế con mới vãng sinh được. mọi người lôi em ra ngoài vào một chỗ khác, em thấy mình như ko biết gì nữa, em ko kêu gào, ko gọi con, trong lòng chỉ một nỗi day dứt là đã ko thể giữ con được bên mình.
    Một lúc sau, Thầy sang chỗ em, Thầy nói rằng Diệp đi rồi con ơi, chân tay lạnh rồi, chỉ còn người là hơi ấm thôi, tốt rồi Diệp đã được vãng sinh đó con, con đừng đau buồn nữa, nó về thế giới bên kia sẽ hạnh phúc nhiều hơn là ở với vợ chồng con, nó sẽ ko phải đau đớn vì bệnh tật nữa.
    Thầy định tụng niệm suốt 8h đồng hồ để cho con em siêu thoát hoàn toàn, khi biết thế, ông nội con em thương cháu mới nói với thầy là cho ông vào nhìn cháu lần cuối. Ông vào nhìn cháu thấy thương quá, ông ngoài 70 rồi mà phải nhìn thấy cảnh như vậy nên ông khóc và bảo Diệp ơi chờ ông đi với. Ông ngồi đó khóc và em thấy Thầy và mọi người nói lại rằng tự nhiên con em cũng chẩy nước mắt.
    Rồi đến 2h sáng, em vào chỗ con gái, em nhìn thấy con nằm ngẹo sang một bên, mắt trợn lên, em giật mình sợ quá tưởng con đã đi thật rồi, em chạm vào người con, lấy tay chạm vào môi và gọi to Diệp ơi, thế là con quay sang nhìn em và mấp máy môi đòi ăn.
    Thế là em bế con dậy bón sữa cho con, con ăn nhẹ nhàng và mở mắt nhìn em, lúc đó em như ko tin vào mắt mình nữa, cả nhà bật dậy và như vỡ òa trong niềm vui sướng.
    Chuyện của rùa con nhà em ly kỳ là vậy, có người thì bảo là cái nghiệp của cháu chưa hết, có người thì bảo là do gia đình em quyến luyến quá nên cháu ko đi được. Mỗi người có một cách nghĩ nhưng bản thân em thì cho rằng đó cũng là cái duyên lành của con em với vợ chồng em và em tin vào sự nhiệm mâu của Phật pháp. Mẹ con em xin cảm tạ ân đức của Đức Phật A Di Đà, xin tri ân những công đức mà sư Thầy Thích Nữ Phương Đức – Trụ chì Chùa Linh Quang Bắc Ninh, tri ân những công đức của các phật tử tại tỉnh BN, các phật tử của đạo tràng Hoa Sen Hà Nội đã trợ niệm và hồi hướng cho con gái em. Em nhận ra rằng dù con người được sinh ra như thế nào, dù có đau khổ hay hạnh phúc thì đứng trước sự sống và cái chết luôn có sự đấu tranh để sinh tồn. Vì thế em mong rằng những ai đang sống trên cõi đời này hãy trân trọng cuộc sống của mình, đừng để nó trôi qua một cách vô ích.
  • Thời gian qua của Rùa thật khó khăn...

    Rùa ơi, nếu con còn duyên với cuộc sống này thì hãy cố gắng lên nhé. Mong con vượt qua được bệnh tật và những khó khăn này. Mong điều kỳ diệu đến với con.
  • Đọc mà nước mắt em cứ chảy vì thương con thôi. May quá là con đã vượt qua được giây phút sinh tử. Con gái thật là mạnh mẽ vì thế chị cũng mạnh mẽ lên nhé. Mong tình hình sức khỏe của con sẽ sớm tiển triển tốt hơn. Cho em gửi 1 cái hôn vào trán con chị nhé.
  • Phật pháp nhiệm màu!

    Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
    Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát.
  • Cầu mong bé rùa con sẽ được đức Phật và Bồ tát chở che. Con đã thoát qua phút giây sinh tử một cách kỳ diệu như thế, thì nhất định con cũng sẽ được những điều kỳ diệu khác.
  • Mong mọi điều tốt lành và màu nhiệm đến với Rùa con.
    Thương quá!
  • ôm hai mẹ con chị! thương bé nhiều quá, cầu mong điều kì diệu sẽ đến với bé để một ngày nào đó bé biết đến tình yêu vô bờ bến của mẹ!
  • nắm tay 2 mẹ con thật chặt. Em cũng từng trải qua cảm giác bất lực vì ko thể níu kéo được lúc bố em ra đi, nên em hoàn toàn hiểu tâm trạng của chị lúc phải nhìn con như vậy.

    Bé Rùa ơi, dù cô chưa biết mặt con, nhưng con hãy cố gắng lên nhé. Cô tin Rùa con bé bỏng, dù chậm chạp nhưng vững vàng, và bình an.

    Cô yêu 2 mẹ con
  • 2 mẹ con cố gắng lên nhé, ông trời không bất công đâu. Chú thím mình cũng có 1 bé, bé đầu lòng, cũng bị y như con bạn đó, giờ bé được 8 tuổi rồi. tuy có chậm hơn bạn bè cùng trang lứa, nhưng bé rất biết và rất tình cảm. Mình rất khâm phục bạn. Đọc câu chuyện của bạn mới thấy mình kém cỏi quá, động tý là quát con là đánh đòn con.
  • Chặng đường của con có mẹ luôn đồng hành, hai mẹ con khỏe nhé.
  • Chào mẹ con Rùa,
    Mình theo dõi diễn đàn này và đọc đi đọc lại từng trang một mà không thấy chán. Phép màu nhiệm luôn đến với mẹ con Rùa để mẹ con Rùa vượt qua mọi thử thách. Rùa con được ông trời ban phước vượt qua những trận ốm nặng thập tử nhất sinh. Cô muốn hỏi tình hình sức khỏe hiện tại của Rùa thế nào? Mình thấy rất nhiều mẹ có con bị bại não đến Trung tâm Hy vọng số 1 Hà Nội của Tiến sĩ Hà và tình hình cải thiện rất tốt. Mẹ Rùa đã cho con đến đó chưa? Có gì mẹ Rùa phản hồi để mình cho thông tin thêm nhé.
  • mẹ rùa ơi, tình hình bé Rùa thế nào rồi, mình sốt ruột quá ko biết sức khỏe bé có tốt hơn không?cầu cho bé khỏe và may mắn
  • ko biết bé đã khỏe chưa?
  • đọc tâm sự của mẹ mà tớ rơi nước mắt, ôi cuộc đời sao lại để những đứa trẻ non nớt bị tổn thương như vậy chứ
  • Rùa con ơi, đọc bài viết mà Chú thương 2 Mẹ Con con quá! Chú chúc Rùa sớm khỏe con nhé!
    Giờ Chú cũng như Mẹ con, Chị lớn hơn con, mới bị viêm não nhật bản, giờ để lại di chứng, khổ thương lắm con à. Các Mẹ có phương thuốc, địa chỉ nào mách giúp với nhé!
    Cầu chúc con cũng như tất cả các bé luôn mạnh khỏe, các Mẹ các Cha luôn sống và làm những việc để được yêu con mãi mãi!
  • Mẹ nó ơi update tình hình của con đi cho các mẹ khỏi sốt ruột,thương con gái quá.cầu mong con gái thân tâm an lạc,con gái ơi
  • Cầu mong cho con gái bình an!
    Hai mẹ con cố lên nhé!
  • Chị ah. Lâu nay em mới trở lại topic của chị đọc bài về Diệp.
    Chuyện niệm phật cầu vãng sinh cho Diệp và chuyện Diệp tỉnh lại, em cũng được nghe các chị nói rồi. Nhưng đọc tận mắt những bài chị viết về Diệp, nước mắt em lã chã.
    Thương chị , thương Diệp. Tin vào sự nhiệm màu của Phật Pháp, em mong chị niệm phật hồi hướng cho bé để oan gia trái chủ buông bóng thả hình, hàng ngày hàng tối bất cứ khi nào có thể chị nhé.
    Em cũng trách mình lâu nay chơi với chị mà ko có chia sẻ hay quan tâm được nhiều cho chị,những lần đi làm từ thiện ở HP , caffe ở phố Tông Đản, bởi nỗi vất vả và những nghị lực chị trải qua là quá lớn, chị là người mẹ quá nghị lực khi còn dành thời gian quan tâm đến những mảnh đời khác. Và chị luôn vững vàng bởi tình yêu của chị, của chồng chị dành cho Diệp.
    Em nguyện Đức A di đà, nguyện mẹ Quán thế Âm gia trì cho con.
    Chị up tình hình của con lên đi chị.
    Mog chị luôn vững bước ở con đường phía trước.
  • Đọc bài về Rùa con mà em không tài nào kìm được nước mắt.
    Nếu chị có thời gian xin chị chia sẻ cùng mọi người một chút thông tin về Rùa con bé bỏng với ạ.
    Lạy trời, lạy phật phù hộ cho tất cả các bé trên thế gian này đuợc khỏe mạnh, lớn khôn bên bố mẹ.
  • @quynhnt2280 @rongcon22 mẹ rùa ơi, tình hình bé Rùa thế nào rồi, mình sốt ruột quá ko biết sức khỏe bé có tốt hơn không?cầu cho bé khỏe và may mắn @mẹNhímyêu Mẹ nó ơi update tình hình của con đi cho các mẹ khỏi sốt ruột,thương con gái quá.cầu mong con gái thân tâm an lạc,con gái ơi

    Cảm ơn tất cả các mẹ, các bố các chị em đã quan tâm và lo lắng cho Rùa. Hiện tại sức khỏe của con đã dần đi vào ổn định, nói chung là cũng như Việt Nhật vậy, nhận thức rất ít và thờ ơ với những thứ xung quanh, chỉ có điều mà cả 2 họ nội ngoại cảm nhận rõ ràng nhất ở con là con cần tình cảm. Nếu như đặt ở giường con khóc, bế lên là con nín ngay, và nín nhanh một cách ko thể tưởng tượng được, thay đổi trạng thái còn hơn cả người bình thường chúng ta vậy.
    Gia đình em vì thương con kém may mắn hơn các anh chị em nên cưng và chiều lắm, chẳng thế mà hơn 3 tuổi rồi vẫn phải bế con trên tay như em bé 3 tháng vậy, bữa ăn cơm cả nhà ăn mà bắt con nằm là ko chịu đâu thế là em và bà thay nhau bế để cùng ăn. Ban đầu mẹ bế, bà cũng thương cái cảnh hiếm có mấy năm nay rồi nên bà cũng biết ý ăn nhanh hơn để bế cho mẹ cháu. hic. Nhiều khi 2 vợ chồng ngồi nói chuyện với nhau em nói với chồng em rằng, đúng là từ bé đến giờ em chưa gặp một em bé nào mà nũng nịu đến thế, chồng em cũng công nhận. Không giống như các em bé bị bại não hay bị di chứng viêm màng não mà em từng biết. Nhận thức của các bé cũng có thể rất ít và chỉ nằm một chỗ nhưng các bé ấy ngoan và nằm yên một chỗ giống như Việt nhật vậy, còn con em để nằm giường một mình chắc ko quá 5 phút.
    Giờ thời tiết đang giao mùa, cũng là mùa mà Rùa con hay ốm vặt nhất, liên tục vpq và vp vì mãn tính rồi. Sáng này mấy mẹ con nhà cháu cũng vừa đưa nhau đi viện về. Vào viện đến hàng ghế ngồi chờ là bao ánh mắt nhìn vào con, ai cũng nhìn và thương cảm rồi hỏi chuyện. Cũng là tấm lòng của mọi người thôi nhưng sao em sợ phải nghe và sợ phải trả lời những câu hỏi là con bị làm sao, con bị từ bao giờ và lúc mang thai ntn... Em sợ và lảng tránh các câu hỏi, nước mắt cứ trào ra, em sợ phải nhắc đến bệnh tình của con và ko muốn nhớ đến những ký ức đau buồn mà 2 mẹ con đã phải trải qua.
    Có thể là em hơi nhạy cảm nhưng thú thực là em hay khóc và hay mặc cảm. Có một lần thằng anh lớn nhà em năm nay 5 tuổi đang chơi thì chạy vào nhà và bảo mẹ rằng, mẹ ơi bao giờ mẹ đẻ một em bé khác biết đi để đi xe đạp cùng con nhé. câu nói vô tình của trẻ con mà cứa vào tâm can người lớn, em trách mình thật nhiều vì ko cho con gái một cơ thể khỏe mạnh và còn ko thể cho con trai một đứa em biết đi nữa.
  • Cảm ơn em đã hỏi thăm và động viên 2 mẹ con chị. Chị vẫn niệm phật và cầu mong mai sau con sẽ được vãng sanh về Tây phương cực lạc. Đạo tràng vẫn đến trợ duyên cho con gái chị đều đặn từ ngày đó đến bây giờ và thần thức của con cũng thay đổi phần nào, chị biết đó là sự vi diệu của phật pháp.
    Trước đây chị đã vô tâm mà bỏ đi 2 sinh linh bé nhỏ mới được mấy tuần tuổi mà chẳng biết đến nhân quả sau này, giờ có ân hận cũng đã muộn màng. Ở một góc độ nào đó chị vẫn nghĩ là người nào làm người đó phải chịu nhưng Phật đã dậy rằng cha mẹ và con cái đến với nhau đời này cũng chỉ là đòi nợ và trả nợ thôi. Chắc em đọc sách kinh phật nhiều nên em hiểu rõ hơn chị, giờ chị chỉ muốn làm những công đức thiện lành để hồi hướng cho các con của chị, mong sao hóa giải được phần nào nghiệp chướng mà chị đã gây ra.
  • Mẹ nó ơi chuyện xảy ra cũng đã qua rồi,cố gắng nghĩ thoáng hơn cho nhẹ lòng,để có sức mà chăm rùa con bé bỏng nữa chứ.Luôn mong con gái thân tâm an lạc!
  • Mẹ Rùa ơi, mình có gửi bạn một tin nhắn. Bạn check hộp tin nhé. Mong bé nhà bạn và Việt Nhật đều mạnh khỏe
  • Cuộc sống có bao nhiêu điều nhiệm màu. Em hãy tin như vậy để thêm nghị lực sống, không biết nói điều này có thừa không, em thử trì chú Chú Đại Bi . Người quen chị nhờ trì chú mà vượt qua nhiều chông gai lắm.
  • Cố lên em nhé! Mong mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với Rùa con và em!...
  • cầu mong con và gia đình có nghị lực phi thường để vượt qua mọi khó khăn, bệnh tật. Cầu mong con sẽ đọc được những dòng chữ này của mẹ.
  • e hok biết nếu mình rơi vào hoàn cảnh của mẹ rùa con e có được mạnh mẽ như chị ko? cầu chúc cả gia đình luôn ở bên nhau để chiến thắng nhé
  • Đọc nhật ký của chị mà nước mắt em cứ rơi, thương chị và thương con gái quá. Chị và con cố gắng lên nha!
  • Lâu không thấy mẹ rùa con vào topic nhỉ, Không biết tình hình sức khỏe của rùa con thế nào rồi? Có mẹ nào biết không?
  • cho m được ôm cả 2 mẹ con nhé, cầu chúc cho bé sớm bình phục.
  • Thương mẹ nó quá! Mẹ nó cố gắng lên nhé con yêu sẽ hiểu được tấm lòng của mẹ!
  • Cảm ơn các mẹ đã hỏi thăm và động viên. Cảm ơn mẹ Thảo Bống, em đã nhận được tn và đã pm cho mẹ rồi nhé.
    Dạo này rùa con nhà em sau đợt thập tử nhất sinh thì cả quê nội và quê ngoại đều ko muốn cho con phải điều trị bằng bất kỳ phương pháp nào nữa. Bên nội thì muốn con ăn chay để tiêu trừ nghiệp chướng, bên ngoại thì đơn giản là ko muốn con chịu bất cứ sự đau đớn nào về việc chữa bệnh mà ko có hiệu quả nữa, và rằng con cũng cần có thời gian nghỉ ngơi và bình phục nữa.
    Giờ em đã đi làm, vì năm nay thực sự kt khó khăn quá, thương con, muốn ở nhà với con mà ko được. hàng ngày con ở nhà với bà giúp việc, may mà bà chăm con lắm vì dù sao bà cũng đã ở với nhà em 5 năm rồi, chứng kiến con bệnh từ những ngày đầu tiên. Nếu ko giờ mà thuê một người giúp việc mới chăm em bé bị bệnh là người ta hay từ chối lắm, mà nếu nhận cũng đòi lương rất cao.
    Tình hình của con cũng vẫn bình thường, con ăn hay nôn trớ, cứ lúc nào ăn bột là phải để một cái thau bên cạnh, vì hầu như bữa nào con cũng trớ, ko ít thì nhiều. BS nói nôn trớ là tác dụng phụ của thuốc động kinh, mà thuốc này con dùng cả đời, buồn thật.
    Nhiều khi con ăn xong trớ hết, mất công nấu, mất cả thuốc, vì thế mà một ngày bà nhà em chỉ có việc là trông và cho con ăn cũng đã vất vả rồi. Con ít ngủ, ngày chỉ ngủ 6.7 tiếng, có khi ít hơn, cơ thể thì xoắn vặn suốt ngày nên lúc nào con cũng đói, liên tục đòi ăn, mà ăn cháo ko được chỉ ăn bột thôi nên nhanh đói lắm.
    Dạo này em đi làm nên cũng hơi bận, ko có thời gian update thường xuyên, các mẹ thông cảm nhé.
  • Cũng là con gái, cũng có đầy đủ những ngày lễ như bao người nhưng con gái mình còn có thêm một ngày nữa, ngày 03-12: ngày của người khuyết tật. Mình chẳng muốn có ngày này chút nào, nó làm mình buồn, và xót xa. Không phải ngày hội hoành tráng như 20-10, hay 08-03, không có hoa cho con và quà cũng không. Con vẫn hồn nhiên tươi cười còn mẹ xót xa, cay đắng. Cả ngày đi làm không làm được gì cho con, cũng không thể nấu cái gì ngon cho con và cũng không biết là con có biết bột và cháo mẹ nấu hàng ngày có ngon không nữa. Chiều mẹ tranh thủ về sơm, không định mua cái gì cho con, muốn về thật nhanh chỉ để ôm thật chặt con vào lòng, chỉ như thế.
    Con gái ơi, con đã gần 4 tuổi rồi, con càng lớn thì hy vọng cho tương lai của con càng mong manh. Gần 4 năm trôi qua, bố mẹ cũng không thể sống mãi trong đau thương, ủy mị, tạm gạt hết những đau buồn để đối mặt với cuộc sống đang vô cùng khó khăn của gia đình mình. Mẹ cũng có ít thời gian bên con hơn, mẹ phải đi làm hàng ngày, chỉ có buổi tối là dành cho con thôi. 2 mẹ con đã quấn quýt nhau 3 năm trời, giờ mẹ đi làm từ sáng đến tối mẹ biết con buồn lắm chứ. Nhưng biết làm sao được hả con, hãy hiểu và thông cảm cho mẹ.
    Hôm nay mẹ chỉ muốn nói rằng bố mẹ và gia đình bên nội, bên ngoại ai cũng yêu con và cưng con vô cùng, mẹ mong rằng ông trời hãy cho con dù chỉ là trong tâm thức thôi hiểu được những thứ mà gia đình, người thân đã dành cho con. Dù hy vọng còn mong manh, ít ỏi mẹ cũng mong con hãy kiên cường, đừng đầu hàng số phận con nhé. Mẹ yêu con.
  • Chia sẻ và đồng cảm với chị- người cùng hoàn cảnh. Ko biết nói gì hơn, chị em ta hãy vì các con, phải cố lên thôi. Chỉ cầu mong trời phật thương tình cho các con ngày một tiến bộ.
  • @ruacon09 Bạn ơi, lâu lắm mình mới vào diễn đàn, vô tình đọc được topic của bạn. Mình ngạc nhiên vì tại sao chuyện con gái bạn lại giống con gái mình đến vậy. Con gái mình cũng bị XHN lúc 46 ngày tuổi và cấp cứu trong Viện Nhi, cũng bị teo gần như hoàn toàn hai bán cầu đại não. Đến giờ bé cũng được 40 tháng rồi nhưng cũng ko biết gì, ko nhận ra ai cả. Đồng cảm quá bạn ơi, mình chẳng muốn viết nữa vì đang ở cơ quan, viết ra lại khóc.
  • Thương bé quá ! Chúc cho bé mau hết , mau lành lại để vui chơi , học tập bình thường như các bạn nhỏ khác nhé !
  • @ruacon09 Chia sẻ với mẹ rùa. Đúng là vô tình đọc mà thấy hai con gái của chúng ta sao giống nhau đến vậy. Bé nhà mình tên là Bống, bé cũng không nhận thức và nhìn mọi thứ xung quanh nhưng rất thích được bế và ôm ấp, có giọng của bà hay mẹ động vào người một cái là hết hị hị liền. Được bế thì ko một tiếng hị hị. Dạo này bắt đầu biết cười những khi ngủ dạy và được bế. Không biết bé nhà bạn có quấy không? Bé nhà mình thì ban ngày ngoan lắm nhưng đêm nào gần như cũng khóc hoặc không ngủ, thức chong chong. Nhà mình nói chung lúc nào cũng trong tình trạng thiếu ngủ. Bé nhà mình còn bị giật nữa nên lúc nào cũng phải uống thuốc động kinh và thuốc ngủ
  • @hoangcau Hi mẹ nó!
    Từ khi sinh rùa con ra đến giờ, giờ sau hơn 3 năm nhiều lúc mình phải thốt với bạn bè và người thân rằng, giờ mình chẳng thiếu gì, chỉ thiếu 2 thứ đó là thiếu tiền và thiếu...ngủ.
    Rùa nhà mình ngày cũng quấy và đêm cũng quấy vì co giật của bệnh động kinh. Nói thật là thuốc nào rồi cũng nhờn mất vì uống quá nhiều, ngày nào cũng 3 thứ thuốc uống 2 lần, mà uống vào lại trớ ra trớ vào nữa chứ vì những thuốc này nó có tác dụng phụ. Không biết con mẹ đã ăn được cơm chưa? còn con gái mình vẫn ăn bột, giờ mới tập ăn cháo, mà ăn cháo thì phải ninh khoảng từ 4h sáng đến 8h mới ăn được. Sáng nào bà cũng phải dậy để ninh cho con ăn, mà con đã 20 răng rồi nhưng bố cháu bảo là răng chỉ để làm cảnh thôi.
    nói về cô bé ấy thì nhiều điều lắm mẹ nó nhỉ, có điều các nàng ấy chỉ thích ôm ấp, vỗ về, thế là cười ngay, mà cười thì cũng có thành tiếng đâu, chỉ biết hì một câu thôi. Không biết Bống thế nào chứ mỗi lần mà cho rùa ăn, mình thì không cần nhưng bà thì toàn phải đeo tạp dề, vì cô nàng hay nôn trớ và phì ra, bên cạnh lúc nào cũng phải để một cái chậu, trớ một cái là hứng ngay,nếu không cứ lau nhà mà mệt.
    Đêm nằm thì vẫn phải ôm và gối đầu tay cho nàng ấy, không thì lại giật mình, lại khóc
    Mà nhà mẹ Bống ở đâu vậy? Thế con có tập tành gì không? Chia sẻ ít thông tin đi
  • Bạn à,b là một người mẹ kiên cường và yêu con lắm bạn biết ko?!Mình rất thương b vad bé,và mình càng khâm phục b hơn.Hai mẹ con cố gắng lên nhé. Mong một ngày gần đây con bạn sẽ khỏe mạnh hơn và bạn có thể có những giấc ngủ ngon.Ôm bạn thật chặt.
  • @ruacon09 Hi bạn, nhà mình ở Hoàng cầu như trên nick đấy, hàng ngày ông bà ngoại vẫn cho cháu đi tập ở nhà bác Hoan ở Quan Nhân. Thực ra tập ko giúp gì nhiều trong việc nhận thức của bé vì tất cả là do não điều khiển hết, nhưng tập có tác dụng là tay chân con đỡ bị co quắp, chân tay trộm vía cũng chắc chứ ko bị nhẽo ra. Mình biết bệnh con mình nặng nên mình cũng chả tha lôi con đi nhiều nơi cho khổ, mình cho cháu tập ở đấy từ khi cháu 6 tháng. Bé nhà mình cũng thỉnh thoảng khám bác sỹ Ứng. Thuốc hàng ngày là thuốc giật keppra 1 viên/ngày và tối trước khi đi ngủ phải cho uống nửa viên rotunda. Trộm vía là Bống nhà mình ăn được cháo, chỉ chưa ăn được cơm và ít bị trớ lắm. Chỉ ăn nhiều quá mới bị ọe ra. B nhà mình cũng ko cười được khanh khách mà chỉ nhoẻn miệng cười, những lúc đấy trông rất xinh (đúng là niềm mơ ước của các bà mẹ cùng cảnh ngộ), răng B nhà mình bị đen hết cả hàm dưới, chắc do hồi bé uống thuốc nhiều quá, bg cũng chỉ lấy khăn lau răng được, không dùng được bàn chái vì sẽ bị giật. Đêm thì tùy hôm, tùy thời tiết, sắp có bão hay áp thấp nhiệt đới là biết tay nhau ngay. Nhà mình vẫn đùa bảo B phải làm cố vấn cho TT dự báo thời tiết TW. Đêm nào trước khi ngủ cũng khóc một trận rồi ngủ, dạo này thì đêm cứ 2h dạy thức đến 6h mới ngủ. Hoặc có hôm thì khóc đến 1h mới ngủ và ngủ ko ngon giấc, hay giật mình. Bạn Rùa có anh trai à? May mắn trộm vía nghìn lần là mọi người ủng hộ và khuyên răn nên mình đã sinh được bé thứ 2, bg cũng được 14 tháng rồi. Nhà mình phải gửi chị ở nhà ông bà ngoại còn em ở nhà ông bà nội, chắc năm sau thuê giúp việc để 2 chị em về một nhà.
  • Buồn, mình không biết phải viết gì đây vì nước mắt cứ nhòe đi theo chữ viết: Số phận con gái mình cũng thế, xinh ra và lớn lên là 1 đứa con gái xinh đẹp, thông minh nhưng ông trời thật cay nghiệt đến khi sinh nhật con lần thứ 4 thì phát hiện ra Ung thư máu hay còn gọi là Bạch cầu cấp (Máu trắng) chữa trị từ đó đến nay con phải chịu bao đau đớn về thể xác lẫn tinh thần những lần vào viện truyền hóa chất và mỗi lần vào viện là tiêm, truyền, chọc, chích.... Nhưng các bạn có biết không 1 đứa trẻ mới hơn 4 tuổi mà lấy máu, tiêm, truyền, chọc, chích không bao giờ khóc dù đau đớn thế nào đến nỗi các cô điều dưỡng nói "những đứa trẻ không khóc còn thấy thương hơn là những đứa trẻ khóc vì nó biết cam chịu, biết mình bệnh tật" nếu được về nhà thì tối nào mẹ cũng phải cho con uống thuốc hóa chất (thuốc độc Bảng A), biết là độc hại về lâu dài đến toàn bộ các bộ phận trong cơ thể vì uống thuốc kéo dài 2,5 năm nhưng vẫn phải uống vì bệnh mà cũng vì sự sống còn, con ơi, mẹ thương con quá................
  • Mỗi con người mỗi số phận khác nhau nhưng nỗi đau đớn hiện hữu hàng ngày của các con khiến cho trái tim những bâc làm cha làm mẹ như chúng ta rỉ máu. Biết là độc dược bảng A nhưng vẫn phải cho con uống, mình cũng vậy bạn à. Dù ko phải là thuốc độc bảng A nhưng con gái mình ngày nào cũng 2 lần thuốc trị động kinh và an thần liều cao. Mà uống thuốc này vào đồng nghĩa với việc tinh thần mộng mị và giảm dần trí nhớ, nhưng ko thể ko uống vì nếu ko uống các cơn co giật càng nhiều.
    Con gái mình đã gần 4 tuổi rồi, nhưng chưa một lần biết mẹ biết bố, ngày con bị bệnh con còn quá nhỏ, nhỏ lắm, chỉ mới hơn 20 ngày tuổi. Nỗi đau đơn về thể xác và tinh thần con ko biết chia sẻ, ko biết kêu với bố mẹ rằng con đau, cuộc sống của con đơn giản lắm vì hàng ngày con chỉ biết khóc. Nụ cười của con cũng không trọn vẹn như ai. Bàn tay con chưa một lần được cầm nắm thứ gì, bàn chân con chưa một lần được đặt xuống đất.
    Chỉ cách đây 2 tuần thôi, vào một ngày rét nhất trong đợt rét của miền bắc, tự nhiên con lịm đi trong khi bà đang bế ngủ. Cả nhà lại ai cũng hoảng loạn, sợ con lại bệnh cũ tái phát. Con cứ nằm đó, mắt thì nhắm, hơi thở yếu ớt dần và tím tái. Bố mẹ không kịp đưa con đến bv, vội gọi bác sỹ phòng khám ngay cạnh nhà để cấp cứu cho con,ơn giời sau gần 1h đồng hồ thì con cũng tỉnh lại. Con tỉnh lại như lúc bình thường, ko sao hết. Lúc đó cả nhà ai cũng mắng con, vì ai cũng bảo con dọa mọi người.
    Bạn ơi hãy cố gắng lên nhé, con gái đã lớn rồi, con hiểu được những điều mà chúng ta đang làm cho con đó. Mong sao cho con mau khỏi bệnh để đi học như các bạn bình thường. Thương con.
  • ôi đọc tâm sự của mẹ rùa và các mẹ cùng cảnh ngộ, mình cũng ko kìm được nước mặt. ngồi giữa văn phòng cơ quan,nên chả dám òa lên, chỉ nghẹn ngào sụt sịt. tự nhiên nhận ra rằng mình pải mạnh mẽ lên. cu tý nhà mình chỉ ho, sổ mũi, nôn oẹ, đi ngoài ... mà mình đã thấy thé giơi snhư sup đổ rồi ấy, mà đã nhìn con rồi thương, rồi khóc rồi ấy. đọc bài của các mẹ mình thật không hình dung được, làm sao các chị có thể vượt qua đựoc tất cả như vậy! khi thấy được sự mạnh mẽ, niềm tin và yêu con của các chị, em tự thấm thía được, mình phải mạnh mẽ hơn nữa. các con sẽ vượt qua mọi thứ dễ dàng hơn nếu có niềm tin và động lực mà mẹ truyền cho, các chị nhỉ. cầu chúc cho các con những gì bình yên nhất!
  • @hoangcau Chia sẽ với các mẹ, cố lên nha, và cầu chúc cho các con luôn cảm nhận được tình yêu thương của cha, mẹ, gia đình và các cô chú luôn dõi theo các con nữa nhé.
  • @ruacon09 Chị ruacon09 ơi, hãy vững vàng lên chị nhé! hãy thật vui vẻ để có tinh thần chăm con. E cũng có con bệnh như chị. Em đã đau khổ, tiều tuỵ, suy sụp tinh thần nửa năm trời. KHi sinh ra, cả gia đình nội ngoại đều vui mừng vì có con trai đầu lòng, có cháu đích tôn. Nhưng được 2 tháng e phát hiện bé có những biểu hiện lạ, giống bệnh bại não. Chị biết cảm giác em đau đớn như thế nào không....Một mình em có thể chiến đấu với những cơn gào thét của bé, những lần thức đêm chong chong hay nôn, chớ...nhưng em ko thể chịu nổi những ác cảm từ phía gia đình chồng... Em day dứt, khóc thầm và mất ngủ cả tháng trời (không ngủ một tí nào)

    Chị còn may mắn nhận được tình yêu thương từ chồng, sự yêu thương của 2 bên...Vì thế, chị hãy cố gắng lên. Chị em mình cùng vững tin để làm chỗ dựa cho bé chị nhé
  • Ôm bé Rùa và mẹ Rùa một cái thật chặt. Thương con gái bé bỏng. Chỉ mong mẹ Rùa khỏe mạnh vững vàng để che chở cho con. Thương lắm lắm. Rùa con ơi con mau bình phục nhé.
  • Thương quá, bé nhà mình sinh ra cũng được 1 tháng thì con lên cơn sốt uống thuốc mãi không hạ cả đêm bố mẹ mất ngủ, cho con đi khám ơ viện Nhi lúc đó bố mẹ ngã khựu vì mới biết con bị Tim bẩm sinh. Mĩnh cũng trải qua mấy tháng con nằm viện vật vã, sau đó con mình phải mổ cấp cứu vì bị tăng áp lực phổi, giờ đây 1 vết sẹo dài trên ngực, cộng thêm chẳng còn chút đề kháng nào với 1 trái tim bị sửa, ốm đau liên miên. Mình rất thương 2 mẹ con bạn, xin chia sẻ cùng bạn.
  • Gửi con gái yêu!
    Thế là đã 10 ngày con dời xa mẹ. Mẹ vẫn không thể tin đó là sự thật. Con nằm dưới đó lạnh lẽo còn mẹ thì đau, đau lắm.
  • Xin được cảm hông và chia sẻ cùng bạn, đọc những dòng viết của bạn mình thấy xót xa và thương cho 2 mẹ con, trong những dòng chữ bạn viết có tình yêu thương tha thiết của mẹ dành cho con,bạn hãy mạnh mẽ lên để chăm bé tốt hơn, cầu mong điều kì diệu đến với 2 mẹ con
  • @ruacon09 Chị ơi, chia buồn với chị và gia đình. Duyên con ngắn ngủi mong chị bớt đau buồn và con sẽ sớm đc siêu thoát. Kiếp sau được sinh ra khỏe mạnh và bình an...
  • C ơi cho e chia sẻ nỗi đau với c và gđ nhé,nong con gái siêu thoát và đầu thai kiếp mới khỏe mạnh bình an hơn.thuơng c nhiều
  • Cầu mong cho bé nhà chị được siêu thoát. Bé ở bên kia sẽ vẫn luôn nhận được tình yêu bao la của người mẹ nên không bao giờ lạnh lẽo đâu chị ạ
  • Cho em được ôm chị, chị ạ. Cầu mong linh hồn con gái sớm siêu thoát. Nam Mô A di đà phật.
  • cả nhà cùng cố lên nào, vì tương lai của bé và vì hạnh phúc sắp kịp tầm tay, gửi đến gia đình bạn những lời chúc tốt đẹp nhất
  • Vào đây mới hiểu những gì mình đang có quá đầy đủ, quá hạnh phúc.
    Ôm các con và các mẹ thật chặt.
  • chia buồn với mẹ rùa. Thương con gái quá. Mình đọc rớt nước mắt!
  • mình hàng ngày cũng đang đối mặt với nỗi sợ mất con yêu. Rất rất sợ sẽ phải rời xa con. mình đang có bầu được 6 tháng nhưng bi sa bọc ối, có nguy cơ bị vỡ ối. bác sĩ đã chỉ định không được làm nặng. nhưng vì cơm áo gạo tiền nên vẫn đành phải lăn lộn với cuộc sống. Hàng đêm chỉ cầu nguyện con sẽ được bình an. Nghĩ đến mà xót xa cho số phận mình.
  • Chia sẻ nỗi buồn với các mẹ có em bé kém may mắn, mong các mẹ luôn mạnh mẽ và không ngừng hi vọng nhé ! Thương các mẹ và các bé nhiều nhiều
  • Bạn ơi cố lên nhé, mình cũng có bé bị bệnh mà ko biết tương lai như thế nào? Mỗi người một hoàn cảnh mà, mình cũng đã chấp nhận rồi, chỉ thương con thôi. Sinh ra là 1 kiếp người mà sao lại phải chịu nhiều đau khổ như vậy?
  • Chia buồn với mẹ rùa và gia đình. Bạn là người mẹ tuyệt vời. Mong bé sớm siêu thoát. Ở kiếp sau bé sẽ có cuộc sống bình an và sung sướng hơn. A di đà Phật.
  • chia buồn với mẹ bé Rùa, mong con sớm siêu thoát.
    Nam mô a di đà phật.
    Đọc cả 15 trang topic mà ứa nước mắt
  • Chia buồn cùng chị và gia đình. Lúc con mất đi sẽ được đón lên cõi trời để được sống cuộc sống hạnh phúc hơn, không ốm đau bệnh tật! Nam mô a di đà phật!
  • Nam mô a di đà phật! Cầu mong con đc siêu thoát, chị và gd hãy bớt đau buồn, hãy vững vàng lên chị nhé!
  • Ôm mẹ nó thật chặt!!!
    Mình cũng có những nỗi lo từ khi mang thai, đến giờ chưa hết. Nhưng mình may mắn hơn rất rất nhiều vì con mình nhanh nhẹn lém lỉnh, biết hạnh phúc, biết giận hờn. Sáng nay đi làm mình ôm con thật lâu, bà bảo hai mẹ con làm gì đấy, mình trả lời "con ôm con gái con một tí cho mẹ con tình cảm"
  • Rua con 09 cố lên nhé. Con gái đã đến một thế giới mới không còn đau đớn gì nữa.
    Cầu mong con sớm siêu thoát.
  • @3012 cho em góp 1 lời với các chị để xoa dịu bớt nỗi đau của mẹ rùa!!!ngay từ trang đầu tiên em đã ko kìm được nước mắt rùi!
    nhiều lúc em thấy sao cuộc sống này bất công quá,những đứa trẻ nào có gây nên tội j đâu mà fai chịu đau đớn,bệnh tật giày vò.huhuhuuuuuuuuuuuuuu
  • Nghe con tim nhắn nhủ rằng đừng nản.
    Bởi yêu thương nên hãy cố thật nhiều!
  • thương bạn và bé quá! Ở trong hoàn cảnh này chắc ai cũng chỉ trực để gục ngã Nhưng khi nhìn con kháu khỉnh thì đó là lúc nên vươn lên đi tiếp cầu chúc cho bé của bạn sẽ gặp thầy thuốc tốt và hy vọng điều kì diệu sẽ xảy ra
  • Đọc những dòng này lúc nào mình cũng chực khóc và xót xa y như chính con mình bị đau vậy. Có con rồi mới hiểu mong ước lớn nhất của người làm mẹ là con mình phát triển bình thường khoẻ mạnh, chỉ cần vậy thôi, chẳng phải tiền tài danh vọng gì nhiều đâu. Mình cũng đang cố từng ngày để có thể mang lại những gì tốt nhất cho con của mình
  • Mẹ hãy cố gắng nhiều lên nhé!
  • Thế là đã 40 ngày rồi con bỏ mẹ, con đi. 40 ngày qua không có ngày nào là ngày mẹ không có nước mắt nhưng mẹ vẫn cảm thấy nặng nề vì từ ngày con ra đi mẹ chưa một lần, dù chỉ một lần thôi được khóc thật to và được gọi tên con.
    Cách đây đúng 40 ngày, sáng dậy mẹ vẫn đi làm bình thường, mẹ đi làm khi con còn chưa ngủ dậy vì sáng nào cũng vậy, đêm con quấy và khóc nhiều nên gần sáng mới ngủ say. 8h30 mẹ bắt đầu đi,thì hơn 10h thấy bà gọi điện là con lại bị giống lần trước(tự nhiên bị lịm đi). lúc này mẹ rất bình tĩnh vì cứ nghĩ giống như lần trước, mẹ bảo bà gọi bác sỹ ở dưới nhà lên và không quên bảo bà xịt thuốc giãn phế quản cho con mà bác sỹ đã kê mỗi khi khó thở, lúc đó bà cũng nhanh ý nhờ bác hàng xóm xuống gọi bác sỹ nhưng khi bác sỹ lên thì mạch của con đã yếu và tim đã sắp không đập nữa. Bà liên tục gọi cho mẹ vì quãng đường từ cơ quan mẹ về nhà là 12km, mẹ không thể tự đi được, phải nhờ một chú ở cơ quan đưa về, bà liên tục bảo rằng về nhanh lên không thì bác sỹ bảo là không cứu được nữa rồi. Lúc này mẹ mới thật sự hốt hoảng, mẹ về đến nhà là 10h40' và con đã ra đi trước đó 12'. Con đi mà không được nhìn mặt bất kỳ ai trong gia đình ngoại trừ bà giúp việc.
    Về đến nhà mẹ chỉ kịp nấc lên một câu rằng con ơi sao không đợi mẹ về rồi khóc thầm. Con nằm ngay ngắn trên giường và từ đó trở đi mẹ không một lần được chạm vào con, chỉ nhìn con từ xa mà khóc thầm lặng lẽ. Rồi bà bắt đầu niệm phật cho con, rồi bố mới về đến nơi, quê nội quê ngoại cũng ra đến nơi. Bố đã gọi cho sư Thầy và mời đạo tràng hộ niệm cho con, 1h Thầy và đạo tràng 14 người đến cùng cả gia đình phát tâm niệm phật cho con, gia đình hai bên nội ngoại ai cũng yêu quý con nên khi biết con ra đi ai cũng muốn ra vì thế nhà mình thật là đông, nhìn thế mẹ lại càng tủi thân. Mặc dù mẹ đã giác ngộ phật phát từ lâu nhưng khi đứng giữa sự sống và cái chết sao mẹ lại yếu lòng đến thế. Cả gia đình không một ai được khóc, thay vì đó là niệm phật cầu cho con được vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc.
    Hành trì của sư Thầy và đạo tràng thật là công phu và thanh tịnh nhưng không biết là do điều gì mà con vẫn còn quyến luyến chưa siêu thoát, sau 8h đồng hồ đaọ tràng trợ niệm, thân thể con vẫn cứng và tím. Cả gia đình và đạo tràng cùng Sư Thầy rất buồn bà không hiểu lý do vì sao, rồi mẹ hỏi bà xem lúc con ra đi có chạm vào con không, thì bà bảo lúc bác sỹ lên khám bác sỹ bảo là bà mặc quần áo cho cháu nhanh lên không thì một lát nữa cứng không mặc được, thế là vì bà muốn thay một bộ quần áo khác cho con mà đã vô tình chạm vào thân thể con lúc con vừa mới ra đi. Rồi bà vào sám hối trước con, mong con hãy hoan hỉ mà đừng trách bà, và rằng lúc con ra đi vì quá bất ngờ mà một bộ quần áo mới cũng không có, một cái chăn mới cũng không.
    Trợ niệm được 10 tiếng đồng hồ thì thần thức của con ngày một xấu đi, da xám và chân tay rất cứng, đạo tràng xin phép ra về, chỉ có Thầy là ở lại. Thầy đã là người ở bên cạnh con suốt hành trình từ khi con sinh ra, sau bao lần chết đi sống lại, và mẹ hiểu rằng con rất có duyên với Thầy, có duyên với Phật Pháp, cũng vì con mà mẹ mới biết đến phật pháp, bỏ ác làm lành.
    Lúc đạo tràng ra về, mẹ và gia đình và Thầy đã buồn biết bao nhiêu, mẹ tưởng như đã hết hy vọng cho con được vãng sinh, rồi mẹ và mọi người trong gia đình vẫn nhiếp tâm niệm phật, mẹ đã sám hối trước con, mẹ đã lậy phật không biết bao nhiêu lạy nữa, một lòng mong con buông bỏ cái kiếp đau khổ này mà đi về TPCL. Nhưng đến gần 4h sáng rồi mà con vẫn vậy, gia đình mình không còn cách nào khác là phải đưa con về quê để an táng, vì từ lúc con mất đến giờ đã 16h đồng hồ rồi.
    Gia đình đưa con về quê, thân thể con vẫn cứng, con về với quê khi trời mưa phùn ẩm ướt kèm theo cái lạnh của buổi sáng sớm làm cho những người thân của con không khỏi xót xa.
    Về đến quê là gần 6h sáng, mọi người đã đông kín nhà ông bà nội, mẹ đã dặn các cô các bác mua bộ quần áo và đồ dùng mới cho con, để khi liệm thì mặc cho con, đặt con xuống giường thì một lúc sau thân thể con hồng hào và đẹp đẽ vô cùng. Con nằm đó miệng rất tươi và da trắng không còn mầu xám, lúc này mẹ mừng quá nói với Thầy , lúc đó Thầy kiểm tra thân thể của con thì lạy phật thân thể con mềm mại quá, da dẻ hồng hào, mềm mại hơn cả lúc con còn sống. Cả nhà hoan hỉ vui mừng vì mẹ biết và có niềm tin tuyệt đối rằng thời khắc đó con mẹ sẽ không bao giờ, không bao giờ phải bị đọa vào ba đường ác nữa. Rồi bà và các cô lau người và thay quần áo cho con, chưa bao giờ lại dễ dàng đến thế,ở quê ai cũng ngạc nhiên và còn nói rằng mất một ngày rồi làm sao thay được quần áo nữa mà thay. Mẹ cũng ngạc nhiên vì sự thay đổi của con, còn Thầy thì nói rằng, nó lưu luyến gia đình con quá, đến tận sau khi về đến quê, gặp mặt đầy đủ mọi người trong gia đình thì nó mới buông bỏ. Mẹ không mê tín, nhưng mẹ tin những công đức thiện lành mà gia đình đã làm và hồi hướng cho con, nhất định con đã cảm ứng được. Lúc nhìn thần thức của con tươi tắn và mềm mại mẹ đã vui mừng và cười con biết không. Đó là điều cuối cùng tốt đẹp nhất mà mẹ có thể làm cho con gái yếu của mẹ, vì nếu con không được vãng sinh thì một đời này mẹ sẽ sống trong dằn vặt đau khổ con ạ. Vì từ khi con sinh ra đã chịu bao đau đớn dằn vặt vì bệnh tật, bố mẹ đã không thể chữa trị cho con để con có thể làm người bình thường như bao đứa trẻ khác.
    Nhìn con an lạc ra đi lòng mẹ thấy thanh thản, dù khi về quê họ hàng có nói mẹ và bà cùng các cô bác rằng sao không khóc và gọi con lấy một câu mà chỉ niệm phật. Người đời như thế nào đâu có quan trọng, chỉ biết mẹ và gia đình ta đã làm hết tâm sức những điều lợi lạc cho con, và mẹ biết ở nơi xa kia, dù con chưa được về cõi phật, con có thể về cõi trời, cõi người thì mẹ biết con cũng sẽ rất hoan hỉ. vui mừng.
  • Mẹ rùa ơi, thương con quá. Nhưng thật là kỳ diệu phải không bạn? Nam mô A Di Đà Phật. Bạn đã làm được một điều tốt đẹp nhất cho con rồi. Đến giờ phút này phải nói bạn là một người mẹ phi thường vì rất hiếm người làm được như bạn. Mình cũng có lòng tin mãnh liệt vào Phật, nhưng không dám chắc một khi người thân lìa xa cõi đời này mình có đủ minh mẫn để nhất tâm niệm Phật không. Ngay đang đọc những dòng này của bạn mà nước mắt mình tuôn rơi vì thương cho con và cho bạn nữa. Cuối cùng thì mình tin con đã được vãng sanh rồi. Mong bạn thân tâm an lạc.
  • Ôi, đọc mà không cầm nước nước mắt. Thương mẹ rùa, thương Rùa, cầu mong cho con được siêu thoát.
  • Rùa ơi, mong con về nơi cực lạc, kiếp sau con là một cô bé khỏe mạnh xinh đẹp con nhé........
  • Rùa con ơi, ra đi thanh thản con nhé! Mẹ Rùa con ơi, can đảm và mạnh mẽ lên!
  • Yêu 2 mẹ con chị nhiều lắm. Rùa con vậy là đã thoát kiếp nạn này rồi.
  • Cầu chúc điều kỳ diệu sẽ đến với bé Rùa nhé. cố lên 2 mẹ con.
  • mình viết comment khi vừa đọc trang đầu. xin lỗi bé Rùa nhé. Cô tin rằng bây giờ bé đã là 1 thiên thần đáng yêu. Nếu có phép màu, xin cho bé được trở lại là con của mẹ và là 1 cô bé mạnh khỏe, xinh đẹp đáng yêu nhé.
  • nhìn thấy con đau lòng mẹ còn đau hơn gấp trăm ngàn lần, bạn cố lên nhé, ai đã làm mẹ cũng đều hiểu cảm giác của bạn, mong bạn và cháu sẽ vượt wa được thử thách này nhé, thương cháu và bạn wa.
  • Vậy là bé rùa đã về Tây Phương Cực Lạc, mẹ rùa ráng lên, suy nghĩ tích cực và chăm lo cho cả bản thân nữa để còn lấy sức, lấy tinh thần chăm sóc
    cho rùa anh vì dù sao cháu cũng có những thiệt thòi riêng trong hoàn cảnh gia đình mình như vậy. Chúc cho gia đình bé rùa mạnh khỏe, bình an và hạnh
    phúc. Ôm mẹ bé rùa thật chặt nhé!
  • Chị ơi! cho em được ôm chị 1 cái thật chặt nhé! Cố lên chị nhé! Chị đã làm mọi điều tốt nhất cho bé rùa rồi
  • Mẹ rùa ơi!cố lên... rùa con đã đi xa, đau lòng thật!!!! nhưng đó cũng như đã giải thoát con thoát khỏi mọi đau đớn.c hãy giữ gìn sức khỏe, chúc con sẽ về lại với mẹ là một em rùa khỏe khoắn và xinh tươi...
  • Đọc những dòng tâm sự của chị em buồn quá. Em không biết phải nói thế nào để chia sẻ với chị cả. Chị đã trải qua nỗi đau quá lớn nhưng chị vẫn vững vàng vượt qua. Em rất khâm phục chị và mong rằng sớm muộn gì mọi điều hạnh phúc sẽ đến với chị và gia đình. Cầu mong con gái chị đã được về với đức phật như nguyện ước của gia đình.
  • Em cũng không cầm được nước mắt vì thương Rùa con bé bỏng. Chị hãy cố gắng lên nhé, mẹ Rùa con.
  • Vậy là Rùa con đã thoát được kiếp nạn này. Mẹ Rùa con cố gắng nên nhé. Yêu 2 mẹ con thật nhiều.
  • Cầu mong những điều tốt lành nhất sẽ đến với 2 mẹ con Rùa nhé!
  • Vậy là Rùa con đã thoát được kiếp nạn này,mẹ Rùa hãy cố gắng lên nhé,hãy tin rằng giờ đây Rùa con đang ở 1 nơi rất bình yên và hạnh phúc,Cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với gia đình mẹ Rùa nhé.
  • Hôm nay em mới tình cờ đọc được những dòng tâm sự của mẹ Rùa. Không thể cầm nổi nước mắt. Có lẽ chỉ có những ai từng mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày mới có thể thấu hiểu hết thế nào là tình mẫu tử. Giờ này có lẽ rùa đã tới một nơi an lành, đầy nắng và tiếng cười. Sẽ không còn những đau đớn của bệnh tật nữa. Mẹ Rùa hãy vững tâm nhé.
  • Hôm nay mới đọc được tâm sự của chị, nước mắt lưng tròng trang đầu mong bé sớm bình phục nhưng đọc thêm thì biết bé quã rời xa chị về TPCL, Âu cũng là cái duyên, cái số của Rùa con, mong mẹ rùa hãy cứng cõi lên nhé. A di đà phật.
  • cố lên 2 mẹ con!đọc mà thấy thương bạn quá,
  • Lâu lắm rồi mới vào stcm, đọc những dòng tâm sự của Mẹ ruacon09 mà nghẹn lòng, cầu nguyện cho con yêu về với cõi phật. Thương nhiều lắm.
  • Đọc bài viết mà không cầm được nước mắt. Mong rùa con đựơc yên nghỉ. Mong mẹ rùa sẽ cứng rắn đứng dậy sau mất mát lớn này.
  • Rùa con đã thanh thản ra đi, cầu mong con an lành và sớm đầu thai...kiếp này con đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Mẹ rùa cũng hãy bình an nhé, nhờ vào tình thương bao la của mẹ mà rùa con dù có mang bệnh tật vẫn cảm nhận được tình yêu xung quanh con. Con đã ra đi, mẹ cũng hãy vững vàng tiếp tục trong cuộc sống này nhé. Thương con và thương mẹ Rùa...
  • hi vọng mọi chuyện suôn sẻ đến với gia đình bạn
  • Đọc những dòng Tâm sự này ma mình không cầm được nước mắt. Thương bé quá, mong bé rùa ra đi thanh thản nhé! Có đẻ con ra mới thấy thương con vô hạn. Mình cảm phục me rùa quá, chúc mẹ rùa luôn vững vàng nhe!
  • 1 Chia sẻ Trả lời - 1584 ngày trước
  • Nhìn con nằm viện và đau đớn chẳng ba mẹ nào cầm lòng được. Hồi xưa bé nhà mình bị viêm phế quản nằm viện 1 tuần thôi mà mình còn thắt ruột khi thấy con gào thét vì những mũi tiêm. Chia sẻ với hoàn cảnh của bạn và mong là bạn luôn vững vàng vì cuộc sống phía trước còn nhiều chông gai!