Hận chồng cũ nhưng tôi không tước quyền gặp cha của con
Hận chồng cũ nhưng tôi không tước quyền gặp cha của con ...
Hận chồng cũ nhưng tôi không tước quyền gặp cha của con ...

Thăm dò: Nên làm gì với các chung cư không thể đạt chuẩn PCCC?

Hận chồng cũ nhưng tôi không tước quyền gặp cha của con (641 lượt xem)
1 0

  • Ba năm trời một mình tôi đi làm kiếm tiền nuôi con, chồng cũ không có trách nhiệm gì, tôi chẳng trách móc anh lời nào.

    Thời gian qua tôi đã đọc rất nhiều bài viết về hậu ly hôn, nhìn chung sau khi ly hôn chúng ta đều có cùng suy nghĩ đó là không muốn nhìn mặt người vợ/ chồng cũ, không muốn đối phương đến thăm con, hay đổi tên họ của con, làm mọi điều để trả thù người cũ… Như ông bà mình nói “Yêu nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng”.

    Tôi từng rất ghét chồng cũ, nói đúng hơn là hận anh. Hận vì những gì anh đã gây ra cho tôi, những lời nói, xỉ vả, những vết thương lòng anh và bố mẹ chồng gây ra mà tôi nghĩ đến suốt cuộc đời sẽ không bao giờ quên được. Khi ly dị anh không đồng ý trợ cấp cho con, nói nếu tôi muốn nuôi con thì không được yêu cầu trợ cấp, như vậy anh mới đồng ý giao con cho tôi nuôi. Tôi đồng ý, không yêu cầu anh trợ cấp vì chỉ mong được nuôi con.

    Khi mọi người hỏi vì sao anh không trợ cấp cho con, anh đều nói do tôi ỷ lại có tiền của gia đình, ly dị không yêu cầu anh trợ cấp, anh sẽ lo cho con việc khác to lớn hơn đó là mua nhà khi con trưởng thành. Một số người không hiểu đã nghĩ lỗi thuộc về tôi, tôi cũng chẳng giải thích, biết có giải thích cũng chẳng ai tin. Tôi cũng không muốn ly dị rồi lại đi nói xấu nhau. Nhiều bạn bè, đồng nghiệp hiểu thì nói tôi đừng cho anh thăm con vì anh không xứng đáng là một người cha. Ai cũng khuyên tôi nên cắt đứt liên lạc giữa anh và con, bảo tôi chuyển đến nhà khác để sống.

    Tôi rất muốn làm như vậy vì nghĩ anh không xứng nhưng gia đình khuyên không nên làm như vậy, ảnh hưởng đến con. Gia đình nói dù anh có đạo đức giả, đóng kịch đến thăm con để tạo tiếng cho dư luận thì điều đó cũng tốt cho con, con sẽ được gặp cha, vì vậy tôi đã suy nghĩ lại. Tôi tiếp đón anh và ba mẹ anh nồng hậu khi họ đến thăm con, cháu; luôn nói với con những điều tốt đẹp về ba và ông bà nội, dạy con phải yêu thương lễ phép. Cứ như vậy lẳng lặng ba năm trời một mình tôi đi làm kiếm tiền nuôi con và được anh chị phụ giúp, anh không trợ cấp một đồng và cũng không mua được thùng sữa nào cho con. Tôi chẳng trách móc anh lời nào.

    Đến nay mọi việc đã thay đổi, anh vừa lấy vợ mới. Cưới nhau được một tháng anh đến nhà xin lỗi tôi, nói tôi hãy bỏ qua tất cả những chuyện cũ, xin cho anh được lo cho con. Anh và ba mẹ anh đã thay đổi rất nhiều, yêu thương con và có trách nhiệm với con. Tôi cũng không còn ghét anh và ba mẹ anh nữa, chỉ thấy tội nghiệp họ. Tôi nghĩ ai cũng có thể sai lầm, ông bà đã già bằng tuổi ba mẹ tôi nên tôi đối xử và kính trọng ông bà như ba mẹ mình vậy.

    Về phần chồng cũ, tôi không ghét anh nhưng không bao giờ yêu anh một lần nữa. Những lời nói của anh vẫn luôn nằm sâu trong ký ức tôi, suốt đời sẽ không bao giờ quên. Đến nay thì cuộc sống mẹ con tôi rất thoải mái, mọi người ai cũng khen con lớn lên thông minh, kháu khỉnh và lễ phép. Hiện tại tôi có nhà ở Sài Gòn, việc làm ổn định, lương cao, một năm tôi đưa con đi du lịch vài lần với gia đình. Tương lai có thể tôi đưa con qua nước ngoài sinh sống với gia đình và để con có điều kiện học hành tốt hơn. Sau này khi con trưởng thành có thể tự lo cho mình, tôi sẽ về lại Việt Nam sinh sống vì thích sống ở Việt Nam hơn.

    Điều tôi cảm thấy mãn nguyện lúc này đó là hạnh phúc của con tôi. Con có được sự quan tâm của cả bên nội và bên ngoại. Tôi hy vọng điều này sẽ giúp con khi lớn lên không bị tổn thương hay mặc cảm vì chuyện người lớn. Những gì gia đình dạy tôi khi xưa là đúng, buông bỏ hận thù để cuộc sống được thanh thản hơn, cũng tốt cho con hơn.

    Tôi viết lên đây chỉ với mục đích chia sẻ chứ không dám có ý khuyên bảo vì biết mỗi người mỗi cảnh, chỉ hy vọng nói đôi lời với những người có hoàn cảnh giống mình. Nếu có thể buông bỏ được hận thù thì các bạn hãy cố gắng buông vì hạnh phúc của con. Hãy để con được sống trong tình yêu thương của cả ba và mẹ để lớn lên không bị mặc cảm, tủi thân vì chuyện của người lớn. Trẻ em là vô tội mà.

    Ngọc

    Nguồn:vnexpress.net

  • Ba năm trời một mình tôi đi làm kiếm tiền nuôi con, chồng cũ không có trách nhiệm gì, tôi chẳng trách móc anh lời nào.

    Thời gian qua tôi đã đọc rất nhiều bài viết về hậu ly hôn, nhìn chung sau khi ly hôn chúng ta đều có cùng suy nghĩ đó là không muốn nhìn mặt người vợ/ chồng cũ, không muốn đối phương đến thăm con, hay đổi tên họ của con, làm mọi điều để trả thù người cũ… Như ông bà mình nói “Yêu nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng”.

    Tôi từng rất ghét chồng cũ, nói đúng hơn là hận anh. Hận vì những gì anh đã gây ra cho tôi, những lời nói, xỉ vả, những vết thương lòng anh và bố mẹ chồng gây ra mà tôi nghĩ đến suốt cuộc đời sẽ không bao giờ quên được. Khi ly dị anh không đồng ý trợ cấp cho con, nói nếu tôi muốn nuôi con thì không được yêu cầu trợ cấp, như vậy anh mới đồng ý giao con cho tôi nuôi. Tôi đồng ý, không yêu cầu anh trợ cấp vì chỉ mong được nuôi con.

    Khi mọi người hỏi vì sao anh không trợ cấp cho con, anh đều nói do tôi ỷ lại có tiền của gia đình, ly dị không yêu cầu anh trợ cấp, anh sẽ lo cho con việc khác to lớn hơn đó là mua nhà khi con trưởng thành. Một số người không hiểu đã nghĩ lỗi thuộc về tôi, tôi cũng chẳng giải thích, biết có giải thích cũng chẳng ai tin. Tôi cũng không muốn ly dị rồi lại đi nói xấu nhau. Nhiều bạn bè, đồng nghiệp hiểu thì nói tôi đừng cho anh thăm con vì anh không xứng đáng là một người cha. Ai cũng khuyên tôi nên cắt đứt liên lạc giữa anh và con, bảo tôi chuyển đến nhà khác để sống.

    Tôi rất muốn làm như vậy vì nghĩ anh không xứng nhưng gia đình khuyên không nên làm như vậy, ảnh hưởng đến con. Gia đình nói dù anh có đạo đức giả, đóng kịch đến thăm con để tạo tiếng cho dư luận thì điều đó cũng tốt cho con, con sẽ được gặp cha, vì vậy tôi đã suy nghĩ lại. Tôi tiếp đón anh và ba mẹ anh nồng hậu khi họ đến thăm con, cháu; luôn nói với con những điều tốt đẹp về ba và ông bà nội, dạy con phải yêu thương lễ phép. Cứ như vậy lẳng lặng ba năm trời một mình tôi đi làm kiếm tiền nuôi con và được anh chị phụ giúp, anh không trợ cấp một đồng và cũng không mua được thùng sữa nào cho con. Tôi chẳng trách móc anh lời nào.

    Đến nay mọi việc đã thay đổi, anh vừa lấy vợ mới. Cưới nhau được một tháng anh đến nhà xin lỗi tôi, nói tôi hãy bỏ qua tất cả những chuyện cũ, xin cho anh được lo cho con. Anh và ba mẹ anh đã thay đổi rất nhiều, yêu thương con và có trách nhiệm với con. Tôi cũng không còn ghét anh và ba mẹ anh nữa, chỉ thấy tội nghiệp họ. Tôi nghĩ ai cũng có thể sai lầm, ông bà đã già bằng tuổi ba mẹ tôi nên tôi đối xử và kính trọng ông bà như ba mẹ mình vậy.

    Về phần chồng cũ, tôi không ghét anh nhưng không bao giờ yêu anh một lần nữa. Những lời nói của anh vẫn luôn nằm sâu trong ký ức tôi, suốt đời sẽ không bao giờ quên. Đến nay thì cuộc sống mẹ con tôi rất thoải mái, mọi người ai cũng khen con lớn lên thông minh, kháu khỉnh và lễ phép. Hiện tại tôi có nhà ở Sài Gòn, việc làm ổn định, lương cao, một năm tôi đưa con đi du lịch vài lần với gia đình. Tương lai có thể tôi đưa con qua nước ngoài sinh sống với gia đình và để con có điều kiện học hành tốt hơn. Sau này khi con trưởng thành có thể tự lo cho mình, tôi sẽ về lại Việt Nam sinh sống vì thích sống ở Việt Nam hơn.

    Điều tôi cảm thấy mãn nguyện lúc này đó là hạnh phúc của con tôi. Con có được sự quan tâm của cả bên nội và bên ngoại. Tôi hy vọng điều này sẽ giúp con khi lớn lên không bị tổn thương hay mặc cảm vì chuyện người lớn. Những gì gia đình dạy tôi khi xưa là đúng, buông bỏ hận thù để cuộc sống được thanh thản hơn, cũng tốt cho con hơn.

    Tôi viết lên đây chỉ với mục đích chia sẻ chứ không dám có ý khuyên bảo vì biết mỗi người mỗi cảnh, chỉ hy vọng nói đôi lời với những người có hoàn cảnh giống mình. Nếu có thể buông bỏ được hận thù thì các bạn hãy cố gắng buông vì hạnh phúc của con. Hãy để con được sống trong tình yêu thương của cả ba và mẹ để lớn lên không bị mặc cảm, tủi thân vì chuyện của người lớn. Trẻ em là vô tội mà.

    Ngọc

    Nguồn:vnexpress.net

  • Hiện chưa có bình luận nào. Hãy đăng nhập để là người đầu tiên bình luận cho bài viết này.
  • Chia sẻ bởi: meggie308
  • Chia sẻ Trả lời Thông báo Spam
  • BÀI VIẾT YÊU THÍCH
    • Danh sách các thành viên đã chia sẻ bài viết này.
    • meggie308